Thứ Tư, 31 tháng 10, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - Part 3 (1/11/2007)


III


- Cô Ritsuko, chào mừng tới với văn phòng thám tử L.

Họ ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn kính trong phòng khách màu xám nhạt, bày biện đơn giản nhưng sực nức mùi đồ ngọt lẫn với hương vị của 2 tách café nóng hổi.

“Cứ gọi tôi là Yuina. Anh thích ăn đồ ngọt?”

Cuốn sổ xoay về hướng L trong khi anh đang quấy tách café đầy đường của mình.

- Đúng – L ngẩng lên nhìn Yuina đầy ẩn ý – ảnh hưởng từ một người bạn rất thích ăn kẹo.

“Người bạn đó là nam hay nữ vậy?” – Yuina không giấu được sự hồi hộp. Phải chăng anh chưa hề quên.

- Một cô bé con, tôi từng nghĩ cô ấy là hoá thân của hoa anh đào.

“Cô bé ấy chắc là không còn như trước nữa. Nhưng anh thì không hề thay đổi”

- Cô ấy nói rằng tôi là người kỳ quái.

“Phải, nhưng ko phải vì dáng người, mà vì anh không chịu ăn kẹo”

- Vậy đúng là cô – L mỉm cười vui vẻ.

“Không ngờ anh vẫn còn nhớ”

- Đó là 1 kỷ niệm không thể quên được. Chúng ta đều nhớ.

Đột nhiên cả 2 đều im lặng. Có thứ gì đó mới xuất hiện giữa họ, kết nối từ quá khứ tới hiện tại, dù đó chỉ là 1 cuộc gặp gỡ quá ngắn ngủi trong một đời người.

- Lúc đó cô nói rất nhiều.

“Tôi đã không còn nói được sau cái chết của cha mẹ”

- Phải, thật khủng khiếp. Chúng bắt chúng ta chứng kiến tất cả mọi chuyện, trước khi trở thành vật hiến tế cho lửa.

Yuina ngạc nhiên đứng bật dậy, môi mấp máy cử động dù không phát ra nổi một âm thanh.
L ra hiệu cho nàng ngồi xuống:

- Bình tĩnh, đây là tài liệu tôi tìm hiểu được về bọn chúng. Hãy đọc và cô sẽ hiểu vì sao tôi biết chuyện đó.

Trong lúc L nhấm nháp thưởng thức bánh ngọt cùng với café, Yuina chăm chú đọc tập tài liệu chỉ vài trang về “S-Biocide”. Khi gấp lại trang cuối cùng, nàng lặng người, vẻ mặt thay đổi liên tục. Cuối cùng nàng cầm lại cây bút và bắt đầu viết.

“Giáo phái này có liên quan tới cái chết của cha mẹ tôi?”

- Cô sinh ngày 31/10? – L hỏi lại thay vì trả lời.

Yuina gật đầu.

- Cha cô là người Nhật và mẹ cô là người Anh?

Lại gật đầu.

- Tôi cũng sinh ngày 31/10, cũng là con lai châu Á và châu Âu. Đối với “S-Biocide”, 31/10 là ngày ma quỷ trỗi dậy, cả tôi và cô đều là những đứa con của quỷ trong mắt bọn chúng.

“Vậy gia đình tôi là tế phẩm của “S-Biocide”? Chúng đã giết cha mẹ tôi?” Sự phẫn nộ dằn trên từng nét bút run rẩy.

Tránh ánh mắt của Yuina, L nhìn chăm chú vào lớp bọt café sủi lên trong tách trà mới rồi nói tiếp:

- Mặc dù mọi dấu máu đều đã khô, nhưng những ký hiệu ấy tôi không bao giờ quên được. Sau khi giết cha mẹ tôi, chúng đã dùng máu của họ vẽ nên những hình thù y hệt trong căn phòng cha mẹ cô bị sát hại. Chúng trói tôi ở chính giữa ngôi sao và phóng hoả để hoàn thành nghi lễ. Tôi đã tìm chúng rất lâu. Sau tội ác tại gia đình tôi hôm đó, tôi không tìm được một vụ án nào tương tự xảy ra trong những năm tiếp theo. Nhưng có lẽ tôi đã bỏ sót – L đột nhiên nhìn thẳng vào Yuina, đôi mắt buồn bã nhưng sắc bén và tự tin - mọi chuyện kết thúc tại gia đình cô mới đúng. Tại sao, tại sao bọn chúng không thực hiện việc đốt cháy tế phẩm? Tôi muốn nghe cô nói lại chuyện đã xảy ra ngày hôm đó.

Đôi mắt Yuina sầm tối. Ký ức đã bao đêm nàng chạy trốn, muốn quên đi vĩnh viễn như chưa bao giờ xảy ra, nhưng vẫn luôn hiển hiện trước mắt, nhắc nhở nàng mỗi giây mỗi phút phải trả thù. Vào cái đêm ấy, nàng đã thề sẽ bắt tất cả những kẻ đó phải đền tội.

“Bọn chúng hoảng sợ, vì gặp ma quỷ thật sự”

L ngạc nhiên nhìn Yuina như người mê sảng.

“Đúng vậy đấy. Chúng đã trói tôi lại, đặt tôi vào giữa ngôi sao theo nghi thức. Đột nhiên một tên trong số đó hét lên kinh hoàng, rồi lần lượt những tên khác cũng kêu lên. Tôi không thể nhớ hết, nhưng hình như chúng nhìn thấy ma quỷ hiện hình, rồi chúng chạy trốn như bị truy đuổi. Sau đó thì tôi chẳng biết gì nữa cho tới khi tỉnh lại trong bệnh viện.”

Nét mặt L đầy nghi ngờ và bối rối. Nếu thực sự chúng đã gặp ma quỷ thì có thể hiểu tại sao chúng lại bỏ dở buổi tế lễ, nhưng thứ ma quỷ gì khiến bọn chúng sợ hãi đến vậy? Liệu có phải nỗi sợ hãi ấy đã khiến “S-Biocide” chấm dứt hoạt động?

Lút sâu mình trong ghế bành, L dường như chìm sâu vào thế giới riêng của mình. 1 tay vẫn cầm tách café, 1 tay gõ thìa vào miệng tách đều đều, suy nghĩ của anh dường như đã phiêu bạt về rất xa trong quá khứ. Anh đã hy vọng tìm được manh mối nào đó từ vụ án của Yuina, nhưng xem ra mọi thứ còn trở nên mù mịt hơn.

Bỗng một bàn tay chạm nhẹ lên vai L, anh giật mình quay lại. Yuina đứng sau lưng anh từ lúc nào, vẻ mặt đã trở nên bình thản hơn dù sự u ám vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

“Tôi muốn ra ngoài hít thở chút khí trời, chắc anh chưa kịp đi ngắm lại Tokyo từ khi trở lại đâu nhỉ”

- Cô muốn tôi đi cùng?

Nàng mỉm cười gật đầu.

- Nhưng…

Yuina đưa tay ra hiệu im lặng, rồi kéo L đi không để anh kịp nói thêm 1 lời.



“Có 1 điều tôi muốn hỏi anh”

- Chuyện gì?

“Tại sao anh còn sống sau chuyện đó?

Họ sánh bước bên nhau trên con phố tưởng như dài vô tận trong ánh nắng chiều đang nhạt dần, thi thoảng lại dừng lại khi Yuina muốn viết gì đó. L im lặng, khuôn mặt anh đăm chiêu đầy suy nghĩ. Yuina kín đáo quan sát L, rồi bất chợt 4 mắt nhìn nhau, nàng quay mặt đi ngượng ngùng.

“Xin lỗi, nếu anh không muốn nói cũng không sao”

- Mẹ tôi lúc đó còn sống – Yuina ngay lập tức chú ý vào câu chuyện – Bà bị thương rất nặng… nhưng… vẫn còn sống. Sau khi châm lửa… bọn chúng bỏ đi…Mẹ tôi tỉnh lại. Bà rất yếu… Chỉ còn 1 chút sức lực… bà đã cởi trói cho tôi, rồi… đẩy tôi vào két sắt. Khuôn mặt bà lúc ấy… đầy máu và nước mắt… bà thậm chí còn không nói được gì… cửa đóng lại. Tôi còn sống… nhưng tất cả đều đã bị thiêu ra tro.

Không biết bao lâu, câu chuyện đứt quãng ấy má»›i kết thúc, Yuina không nói má»™t lời, chỉ dịu dàng nắm bàn tay anh như san sẻ ná»
—i Ä‘au khổ và truyền cho anh dÅ©ng khí. L không biết tại sao mình lại nói tất cả vá»›i cô gái này. Anh đã chôn chặt những ký ức đó suốt 15 năm, ngay cả Wataru cÅ©ng chưa bao giờ được biết. Yuina, nàng cho anh cảm giác cá»§a sá»± bình an và sâu thăm thẳm, như má»™t chiếc há»™p báu vật, nÆ¡i anh có thể cất giữ mọi Ä‘iều.

“Khi tôi gặp anh lần đầu, chuyện đó vừa xảy ra đúng không?”

- Đúng.

“Chuyện ấy buồn hơn bất cứ câu chuyện nào tôi đã tưởng tượng về anh. Anh đã khóc đúng không?”

- Tôi đã nói là không phải – L nhíu mày.

“Lúc đó tôi chưa kịp nói với anh. Khóc không phải là biểu hiện của sự yếu đuối, mà là để đẩy nỗi buồn ra ngoài, nên không có gì phải xấu hổ cả”

- Xem ra cô rất có kinh nghiệm về nỗi buồn – L nói đùa khiến Yuina bật cười. Anh rút ra 2 cây kẹo rồi chia cho Yuina 1 cây. Nàng cầm cây kẹo trên tay, đột nhiên nụ cười không còn nữa. Sự thay đổi ấy không qua được mắt L.

- Từ lúc gặp lại tôi không còn thấy cô ăn kẹo nữa.

Yuina nhìn L như muốn hỏi: “Anh có ý gì vậy?”. L dừng chân lại nhìn thẳng vào mắt nàng nhẹ nhàng nói:

- Cô nói mình đã hoàn toàn thay đổi. Nhưng tôi thấy không có gì khác cả, ngoài việc cô đối thoại với tôi bằng giấy bút thay vì lời nói.

L chợt nhận ra đôi mắt nàng thật sống động, ánh mắt có thể nói được những điều không thể cất thành lời. Lúc này trong đôi mắt ấy, anh nhìn thấy thật nhiều những cung bậc cảm xúc, từ ngạc nhiên tới lúng túng, xen lẫn lời cảm ơn và một chút nỗi buồn mong manh như sợi tơ.

“Anh có nghĩ số phận thật kỳ lạ không? Giữa 2 bi kịch giống nhau trong cuộc đời mỗi người, chúng ta đã gặp nhau. Rồi chia ly. Rồi gặp lại cũng vì 2 bi kịch ấy. Tôi đang nghĩ lúc này là ai đang an ủi ai đây”

Nụ cười của nàng bao giờ cũng thật đẹp. Sự im lặng bao trùm, ánh nắng đã tắt, 2 bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau không rời.

0 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ