Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

[Movies] Three kingdoms: Resurrection Of The Dragon [Rồng tái sinh]


bi tráng - chỉ có 2 từ để hình dung về bộ phim này.

quả thật, bề ngoài, đây là 1 bộ phim giống với motif phim võ hiệp điện ảnh TQ gần đây, những trận chiến lớn, giáp sắt và vũ khí, ngựa và những anh hùng. Nhưg sâu bên dưới lớp vỏ ngoài cũ kỹ ấy, là lời nhắn gửi đầy tính triết lý về cuộc đời của 1 anh hùng.

nửa đầu phim lướt quá nhanh, giống như 1 bộ phim tài liệu về Triệu tử long thì đúng hơn 1 bộ phim điện ảnh. 2 tình tiết có giá trị nhất chỉ là tấm bản đồ mang mơ ước được đặt chân lên toàn bộ mảnh đất Trung Hoa của 2 chàng lính quèn và lời hẹn của Triệu Vân với cô gái trong gánh hát: ta sẽ trở về, khi hòa bình được thiết lập trên đất nước này.



nếu ai đó vội nghĩ rằng, họ đã phí tiền để xem 1 bộ phim tầm phào, thì nhất định sẽ ân hận, như tôi vậy, khi ôm mặt khóc nức nở lúc những chiến tướng cuối cùng của Tử Long gục ngã. Điên khùng, đến giờ vẫn ko hiểu tại sao ko thể kiềm chế được cảm xúc của mình lúc ấy.

Bước ngoặt của bộ phim là lúc nhà Thục quyết định tiến quân Bắc phạt thêm 1 lần nữa chống lại nhà Ngụy. Triệu Vân lúc này đã là 1 vị tướng già, gây dựng được danh tiếng lẫy lừng trên khắp đất Trung Hoa với danh hiệu bất khả chiến bại trước Tào quân. Trọng trách được đặt lại trên vai những vị tướng trẻ như Quan Hưng và Trương Bào. Nhưng Triệu Vân đã quyết tâm ra trận. Những người từng cùng ông sinh tử trên sa trường như Quan Vũ, Trương phi đều đã mất, chỉ còn ông như tượng đài cuối cùng của 1 quá khứ hào hùng trong lòng quân Thục. Khổng Minh nói với ông rằng: chúng ta chỉ là lớp người già vẫn mang ảo tưởng về những vinh quang trong quá khứ, hãy dừng lại, để danh tiếng còn mãi được lưu truyền. Nhưng Triệu Vân không chấp nhận, chiến đấu là lẽ sống của ông. Suốt 20 năm chinh chiến, ước vọng duy nhất là hòa bình, vậy mà lúc này, khi sắp bước tới khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, đất nước vẫn chia 3, giang sơn vẫn trong cơn chiến loạn. Vị tướng già tin rằng mình phải tiếp tục cho tới lúc ước mơ được thực hiện. Và ông ra trận.



"Tại sao ta lại bị đối xử như thế này?"
Trong căn đại điện trên Phụng Minh Sơn, đối diện với bức tượng phật lạnh lùng phía trước và đại quân của Tào Anh phía sau, ông chua chát hỏi La Bình An, cũng là hỏi chính mình. Trận chiến này, ông rốt cục chỉ là con mồi. Bị phản bội, bị bao vây, một nhúm quân phải đối mặt với vạn quân Tào để chờ cứu viện ko bao giờ tới. Cái ông đau đớn, ko phải vị thất bại trước mắt mình, mà cảm giác bị xem thường và bỏ rơi khi trở thành vật thí mạng cho cuộc chiến Thục - Ngụy. Khổng Minh ko chủ ý dồn ông vào đường cùng, nhưng từ lúc nào, vị tướng dũng mãnh này bỗng được sử dụng như 1 viên đá cản đường?

Nhưng Tử Long không lùi bước, không đầu hàng, ông vẫn phải chiến đấu, dù đó là cái chết. Bản sắc anh hùng được khắc họa và tôn vinh triệt để trong cuộc đấu trí và đấu sức của ông với Tào Anh, một nữ tướng trẻ trung và đầy tham vọng, 1 bản sao của Tào Tháo, gian hùng thời loạn. Khi tiếng đàn ngân lên giữa hồi trống trận, bên oai hùng, giục giã, bên thê lương, lạnh lùng, không khí như lắng lại, tạo cảm giác về sự bình lặng nhưng đầy căng thẳng trước cuộc chiến sinh tử. Âm thanh của phim có thể nói là cực kỳ xuất sắc. Từ tiếng ngựa hí, tiếng vó ngựa dồn bước, tiếng hét xông trận, cho tới những khung hình ko có chút âm thanh, đều mang lại sức cuốn hút khó tả với đôi tai của khán giả.



Ông ngồi trên đài cao, nhìn những người lính cuối cùng xung trận, không nói 1 lời, chỉ đôi mắt như muốn thu vào lòng tất cả mọi cảm xúc. Từng người ngã xuống. Họ đã theo ông dù biết đây là tử địa, họ đã chiến đấu với 1 niềm tin son sắt giống như ông. Cái chết của họ là vì 1 tương lai khác, 1 tương lai ko có chiến tranh, 1 tương lai mà những người thân của họ được sống hòa bình, con cháu của họ không phải khóc chồng con ra trận rồi chờ đợi cả 1 đời. Cả bên Tào lẫn bên Thục, những người lính đều mang tâm trạng ấy để chết. Chiến tranh tàn khốc, nhưng người ta vẫn phải chiến đấu để không còn chiến tranh, ấy là điều cuộc chiến cuối cùng muốn nói.

Rồi thì ông vẫn là 1 anh hùng. Trong căn điện thờ kia, 4 người vẫn sẽ đợi ông, những chiến hữu, những cố nhân, cái chết chỉ đưa ông tới bên họ, và những người khác sẽ tiếp tục giấc mơ mà ông ôm ấp chưa thành.

Đời người dẫu dài, vòng xoay vẫn quá nhỏ. Tấm bản đồ sau 30 năm mở ra, họ vẫn chưa đi hết những nơi muốn đến. Quay lại nơi họ đã bắt đầu sau 30 năm, những gì muốn làm vẫn chưa làm được. Họ cứ nghĩ họ sẽ đi được rất xa, hoài bão rất lớn, tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, tới lúc về già mới nhận ra cuộc đời thật quá ngắn ngủi, anh hùng rốt cuộc chỉ là 1 cái tên.

La Bình An, người huynh đệ từ thủa hàn vi, người cuối cùng đã phản bội Tử Long. Tại sao? Họ cùng có 1 điểm xuất phát, nhưng sau 30 năm, 1 người là anh hùng, 1 người vẫn là tên lính quèn. Khác biệt ở đâu? Vì Tử Long không chiến đấu vì bản thân mình. Ông ra trận vì ước mơ dành cho cả thiên hạ. Ông chiến đấu không vì danh tiếng của bản thân, mà chiến đấu để chiến thắng. Ngay cả tới phút cuối cùng, sự khác biệt là ở chỗ 1 người dám đơn thân xông về phía địch, 1 người chỉ biết đứng phía sau, gục ngã trong sự ân hận và cảm phục.




Cuộc chiến không bao giờ kết thúc, Tử Long vẫn mãi là một chiến tướng, chiến đấu và chiến thắng. Đó ko phải là hình tượng Triệu Tử Long của riêng Tam Quốc, mà là Anh Hùng trong lịch sử chiến tranh.

Có lẽ khó sánh được với Xích Bích về nội dung và dàn diễn viên, n
hưng Rồng tái sinh vẫn là 1 bộ phim không thua kém Xích Bích đối với tôi, bởi những điều đã nhận được sau cái bóng Tử Long đơn độc trên chiến trường.

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2008

[Drama] Bichunmoo - ác mộng tái diễn


Mới coi xong tập 1 drama Bichunmoo, hiểu tại sao nó không được đón nhận ở chính HQ rồi. Hỏng cả, tất cả những gì khiến cuộc tình của Jin Ha và Sul Ri trở nên bất tử đều biến mất và sẽ biến mất. 1 lần nữa, bi kịch Full House đã trở lại.

Lưu Trân Hà, hay Jin Ha là người thế nào? Một đứa trẻ trầm lặng, đầy sự e dè với con người, luôn mang mặc cảm của một đứa trẻ không nhà cửa, ko thân thế. Một chàng trai hiền lành, trầm tĩnh, tự do, hoang dã và đôi lúc yếu mềm. Một người đàn ông bi ai, như chứa đựng nỗi đau của toàn thiên hạ nhưng quyết đoán, liều lĩnh và mạnh mẽ. Con người ấy còn lại gì trong bộ phim kia? Đứa trẻ biến mất, chàng thanh niên an phận, nói thẳng là tầm thường, còn người đàn ông, tôi chưa biết. Nhưng Tử Hà Lang có bao giờ mặc áo giáp ra trận? Tử Hà Lang chết trên lưng ngựa, đâu phải dưới mưa tên? Tử Hà Lang ánh lên màu tím sẫm dưới hoàng hôn, đâu phải màu trắng hay màu đỏ của máu? Tử Hà Lang cuồng dại như một kiếm khách, đâu phải 1 vị tướng quân? Chàng là 1 anh hùng, nhưng là anh hùng của lòng người, ko phải anh hùng ngoài chiến trận.

Tuyết Lợi, hay Sul Ri là người thế nào? Một cô bé sôi nổi, tò mò và tự tin. Một thiếu nữ trong sáng, lãng mạn, nhẹ nhàng như gió và dẻo dai như liễu. Một người phụ nữ tự do, cương liệt, dám tự mình quyết định số phận của mình. Sul Ri đâu rồi? Một cô gái quá mạnh mẽ và tự tin, hiếu động và dễ động lòng, đó đâu phải Sul Ri? Sul Ri là màu trắng của hoa mạt lợi, đâu phải màu xanh của cỏ cây? Sul Ri chết trong điệu múa phi thiên chứ đâu phải trong chiến trận với thanh kiếm trong tay? Nàng là chỉ là một người con gái muốn được chết bên người mình yêu, đâu phải một nữ hiệp muốn chết bên một vị tướng quân?

Và tình yêu của họ. Đâu phải bỗng nhiên nó trở thành bất tử. Ngay từ giây phút đầu tiên gặp nhau trên con đường làng, họ đã thuộc về nhau. Thế giới của người này đã chỉ còn hình bóng người kia, cho dù họ chỉ là những đứa trẻ. Một đứa con gái bị kỳ thị và một đứa con trai bị xua đuổi, họ đã nương tựa vào nhau để trưởng thành. Tình yêu, ko phải thứ tình cảm phát sinh bồng bột theo kiểu “đâm sầm vào rồi yêu”, ko phải thứ tình cảm cần phải trải qua những chuyện “trả đũa gây hấn rồi thành duyên”. Tình yêu của họ là sự ràng buộc giữa 2 tâm hồn, 2 trái tim, 2 cuộc đời, mà dù trải bao năm tháng bên nhau rồi rời xa, nó vẫn nguyên vẹn như ngày đầu. Thứ tình cảm vội vã bồng bột và khuôn mẫu trong phim kia, làm sao có thể vượt qua được những hận thù giữa họ sau này? Làm sao vượt qua được nỗi đau bị ruồng bỏ hay mối thù giết cha? Chính bởi có gần 10 năm tuổi thơ ở bên nhau, họ mới có được 1 tình yêu bền vững đến thế. Vậy mà, quãng thời gian ấy đã bị vứt bỏ không thương tiếc, bị phủ nhận hoàn toàn.

Tình bạn giữa Trân Hà và Nam Cung Tuấn Quang cũng trở thành vật hy sinh. Cái đặc biệt của tình bạn ấy, là cho dù họ chỉ gặp nhau có 1 lần, cho dù 1 người chỉ lặng im và 1 người dốc cạn lòng mình vì thế sự, nhưng với mỗi người, đối phương đều là người bạn đầu tiên. Tới lần gặp thứ 2, họ đã là kẻ thù. Tuấn Quang không hề biết người chàng yêu và sắp kết hôn lại là người con gái của Trân Hà. Trong cuộc chiến tình cảm với người bạn tri kỉ ấy, chàng đã dành được Tuyết Lợi, trong sự dằn vặt cho tới cuối đời. Vậy mà trong phim, cả 3 người giáp mặt nhau ngay từ đầu. Và cuộc gặp riêng của chàng với Trân Hà mới nhạt nhẽo, ngắn ngủi làm sao.

“Tình yêu là như vậy, chỉ vậy thôi, cho dù trên đường đi xuống cửu tuyền, cũng phải ở mãi bên nhau. Như mẹ của tôi, cha của tôi”

Tôi đã hy vọng với những lời ấy, và rồi thất vọng. Họ đã hủy hoại 1 tình yêu.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ