[Review] 2012
Lần khần mãi cuối cùng cũng xem được 2012.
Cảm giác chung là hoành tráng, nhưng không có gì mới mẻ.
Kỹ xảo tuyệt đối phê lòi mắt, Sóng thần ở Haundae chỉ cao có 700m, sóng thần của 2012 cao 1500m, đỉnh Everest vào thời điểm gần cuối phim chỉ còn 1 nửa nhô lên mặt nước, thật sự trải nghiệm hết những cảm giác của ngày tận thế. Hawai biến thành một vùng nham thạch. Vegas chìm sâu vào lòng đất, Ấn độ bị nước biển vùi lấp, Washington phủ đầy tuyết và trái đất đảo chiều từ bắc xuống nam. Những thiên tai và hiểm họa vốn đã từng xuất hiện trong rất nhiều phim thảm họa khác, giờ được tập trung lại trong 2012 – một bữa tiệc mãn nhãn về sự hủy diệt của thế giới.
Nói như vậy cũng tức là: 2012 chẳng có gì mới mẻ cả. Với những ai chưa từng đọc qua 7seed, thì cái kế hoạch về những con thuyền Noah có vẻ mới mẻ. Nhưng với 7seed, mọi thứ thật quá bình thường. Loài người vẫn còn may mắn chán vì họ chỉ phải sống 27 ngày trong con thuyền cứu sinh. 30 con người còn sót lại trong giấc ngủ đông ở 7 seed đã phải trải qua cả một thời kỳ băng hà kéo dài và trở lại với sự sống trong một thế giới hoàn toàn nguyên thủy.
Thậm chí cả vấn đề về nội dung câu chuyện cũng cũ kỹ. Một người anh hùng, có một người vợ đã ly dị và 2 đứa con sống cùng mẹ, thêm một ông bố dượng, một vài nhân vật phụ hợp thành đoàn, cùng đấu tranh để dành lấy sự sống, xét cho cùng cũng đã quá quen thuộc. Hay chuyện phản ứng và hành động của các quốc gia khi xảy ra thảm họa toàn cầu cũng quen thuộc. Thậm chí là 1 bộ phim tổng hợp với tham vọng khắc họa khung cảnh lớn, khía cạnh con người bỗng trở nên rời rạc, không khám phá được điều gì mới mẻ ở chiều sâu tâm lý nhân vật.
Điển hình là nhân vật “chú Gordon”. Người đàn ông này có một số ít những cận cảnh để thể hiện nhân vật, nhưng mờ nhạt, chưa ra được chiều sâu. Từ lúc xuất hiện cho tới lúc chết, chỉ có 1 điểm nhấn duy nhất khi ông ta nói với nvchính: tôi đã luôn muốn có một gia đình riêng. Chuyện “chú ấy thật ra rất dễ thương”, “hãy tìm hiểu chú ấy” gì đó của Noah cuối cùng chỉ là nói suông, vì thực tế, anh ta bị đẩy theo tình huống, chưa thể hiện được thứ gì của riêng mình để chứng minh điều đó.
Nói vậy, nhưng 2012 cũng ko phải hết hy vọng hoàn toàn. Điểm tớ cảm thấy hứng thú nhất chính là quan điểm chính trị, xã hội từ thực tế bước vào phim.
Ông tổng thống Nga trong phim, khi tham gia đại hội G8 được triệu tập khẩn cấp về vấn đề thảm họa, đã nói rằng ông cần một phiên dịch. Tổng thống Mỹ trả lời lại rằng: ông không cần, vì những gì tôi sắp nói trình độ tiếng Anh của ông đủ hiểu.
Một trong những nhân vật thứ chính, cô Tamara – người yêu của một tỉ phú Nga, điệu bộ y hệt Paris Hilton. Một người phụ nữ xuất hiện trong khi di tản những người được ưu tiên lên tàu ăn mặc và dắt chó y hệt nữ hoàng Anh quốc.
Tổng thống Mỹ là vị tổng thống duy nhất ở lại với vai trò thuyền trưởng trên một con tàu đắm. Một người khác là thủ tướng Ý ko tính, vì ông ta là một người mộ đạo, đã tới Vantican cầu nguyện và chứng kiến nhà vòm thần thánh sụp đổ. Tất cả các lãnh đạo lớn khác đều lên tàu và không lăn tăn gì nhiều về vận mệnh người dân nước họ.
Trung Quốc, một nước đối tác kinh tế lớn của Mỹ hiện nay, là nơi đặt những con tàu, một phần lý do vì Tây Tạng là vùng đất cao nhất của thế giới, ngay gần đỉnh Everest. Và một nhân vật quan trọng trong kế hoạch cứu vớt loài người đã nói thế này: Tôi cứ nghĩ là Trung quốc sẽ không chuẩn bị kịp. Thực tế, họ đã hoàn thành hơn cả mức mong đợi, cho dù thảm họa tới sớm hơn dự kiến rất nhiều.
Tổng thống Mỹ đương nhiên là một người da đen, còn thủ tướng Đức là một phụ nữ. Nước Mỹ luôn là nước đầu tiên nhận thức ra mọi nguy cơ và một người quốc tịch Mỹ chắc chắn phải là người có tấm lòng cao cả nhất thế giới – một người da màu, đã kêu gọi lãnh đạo thế giới mở cửa tàu cho những người còn sót lại bên ngoài được vào lánh nạn. Cho dù đó chỉ là những người biết chuyện sớm, một tỉ lệ cực kỳ nhỏ nhoi so với dân số 7 tỷ người của trái đất vào thời kỳ đó (theo dự báo của LHQ) đã bị lừa dối và biến mất cùng thảm họa..
Tóm lại, mặc dù chưa đủ sâu sắc như mong đợi, nhưng 2012 cũng đã đáp ứng được phần nào những kỳ vọng suốt 4 tháng chờ đợi của những người ưa cảnh đổ vỡ, tan nát khi xem phim như tớ :D
