Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

[Review] Phong vân 2 (Kiếm thế 2)

http://www.spcnet.tv/news/wp-content/uploads/2008/03/storm-riders-2-movie3b.jpg


Rằng thì là mà cùng với 2012, đây là bộ phim bạn chờ đợi suốt từ hồi tháng 8 để ra rạp xem. Vậy nên ngay sau khi nó được công chiếu, bạn phải vác thằng em bay ngay tới rạp để chiêm ngưỡng Phong – Vân – Vô Danh.

Ân tượng đầu tiên là kỹ xảo quá kinh khủng, ngay đầu phim vào muộn đã được chiêm ngưỡng Vạn kiếm quy tông của Vô danh. Cơ mà đẹp thì đẹp thiệt, nhưg vẫn chưa tới tầm của truyện, nhớ là trong truyện vạn kiếm bao trùm cả thiên hạ, phóng từ trên cao xuống, ở đây chỉ phóng ngang.

Ấn tượng thứ 2 là nhạc phim, quá đỉnh luôn, cái bài hát ở màn credit đầu phim. Cảm giác vừa tê tê buồn, lại vừa phê phê chất anh hùng, như hòa nhập vào cuộc đời đầy sóng gió và bi tráng của Phong – Vân. Oh, có vẻ là một bộ phim xem được.

Về nội dung, cũng chẳng có gì đáng nói, tương đối sát cốt truyện dù có lược bỏ vài phần khiến mạch truyện ko xuyên suốt như khi đọc truyện, ai ko đọc Phong Vân chắc khó mà thấy hay ho. Điểm hay của Phong Vân là ở sự khúc chiết về tư tưởng võ học, cái thần của võ đạo được phát ra từ mỗi chiêu thức, khiến người đọc dù chỉ xem hình vẫn hình dung một cách sống động tâm ý của người sử chiêu và liên hệ với cuộc đời tính cách của mỗi người. Phim sử dụng những ảo cảnh, những phân đoạn quay chậm, những điểm dừng hình rất chất, kết hợp với hiệu quả kỹ xảo 3D khiến tâm cốt của mỗi chiêu thức gần như được lột tả rất hoàn thiện, tạo hiệu quả thị giác rất tốt.

Phần hay nhất của phim có lẽ là đoạn Bộ Kinh Vân học bi thống mạc danh và sáng tạo ra Bá Kiếm. Đoạn hội thoại giữa thầy trò Vô danh – Bộ Kinh Vân sau khi Vô Danh khắc ra chữ Bá có vẻ buồn cười, nhưng sự chiết giải sau đó thật sự rất hay và sâu sắc. Cuộc chiến ảo của Phong – Vân phía cuối phim cũng là một trường đoạn công phu có chất lượng cao, đặc biệt việc tạo ra khói đen cho Bộ Kinh Vân và sương mù trắng cho Nhiếp Phong, sau đó là sương đen cho Nhiếp Phong nhập ma và quầng đỏ cho một Bộ Kinh Vân đã phát tiết cảm xúc, rực cháy như lửa.

Về diễn xuất của các diễn viên, cũng có vài điểm nhấn bên cạnh sự lấn át của kỹ xảo đối với kỹ thuật diễn. Bộ phim quy tụ một dàn diễn viên “khủng” trong làng kiếm hiệp: Quách Phú Thành, Trịnh Y Kiện, Hà Gia Kinh, Nhậm Đạt Hoa, Tạ Đình Phong, hứa hẹn những màn đấu võ kinh thiên động địa. Thực tế không khiến người xem thất vọng nhiều, chiêu thức đẹp, võ công cao cường, dù phim dùng nhiều kỹ xảo nhưng những pha cận chiến lại rất thực. Tuy vậy diễn xuất nội tâm của các nhân vật chỉ dừng ở mức hoàn thành vai diễn, ko thấy nhiều đột phá.

Điểm bạn nhớ nhất ở các diễn viên là hình ảnh Quách Phú Thành ngồi một mình, hay tay gác lên gối chống cằm, thanh Tuyệt Thế hảo kiếm cắm bên cạnh. Đây có thể gọi là hình ảnh kinh điển của Bất Khốc tử thần trong truyện. Quách Phú Thành đã phần nào cosplay Bộ Kinh Vân thành công. Có điều sự lạnh lùng của nhân vật cũng như bầu máu nóng trong con người lạnh lung ấy vẫn chưa thật sự tạo ra mâu thuẫn thật sự. Ở thời điểm lạnh lùng, Bộ Kinh Vân là một kẻ hoàn toàn lạnh lùng. Ở thời điểm cần tới cái tình, Quách Phú Thành cũng chỉ đưa ra được cái tình. Vậy nên vai diễn của Quách Phú Thành chưa thực sự toát ra được cái “thần” của Bộ Kinh Vân.

Vai Nhiếp Phong của Trịnh Y Kiện có khá hơn một chút. Thời khắc giao thoa giữa người và ma có sự phân biệt rõ ràng. Cũng có thể do hiệu quả hóa trag và hình ảnh đã giúp Trịnh Y Kiện diễn một Nhiếp Phong vật lộn giữa Nhân và Ma khá tốt. Có điều ko thể ko nói, Trịnh Y Kiện quá già dặn so với vai Nhiếp Phong. Đứng bên cạnh Quách Phú Thành, Trịnh Y Kiện giống sư huynh hơn là sư đệ. Ấn tượng của Nhiếp Phong dù ko tới mức đẹp như ngọc, nhưng mang hơi hướng của một lãng tử phong sương, khuôn mặt thanh thoát không biết tới tuổi già. Nhưng mà nhìn Trịnh Y Kiện thấy quá trưởng thành, quá lịch duyệt rồi, dù diễn hay nhưng cũng ko thấy được cái thần của Nhiếp Phong.

Ngay cả vai Vô Danh của Hà Gia Kính cũng vậy. Có lẽ thấy được cái chất anh hùng, bi thống của Vô Danh, nhưng nét "ẩn", phiêu phiêu của Vô Danh thì khó thấy. Bên cạnh một Nhiếp Phong tấm lòng nhân hậu luôn phải đấu tranh với dòng máu điên loạn trong mình, Vô Danh là một nhân vật bạn rất thích, bởi tư tưởng lánh đời ko màng danh lợi, nhưng lại vô cùng quan thiết với vận mệnh của võ lâm. Cái tâm thái tĩnh lặng, hiền hòa như mặt nước của Vô Danh thật sự là độc nhất vô nhị trong thế giới kiếm hiệp. Hà Gia Kinh chỉ thể hiện được một phần rất nhỏ trong con người ấy.

Hai nhân vật nữ ko cần nói tới, như truyền thống của truyện, họ chỉ làm nền và tạo ra và gánh chịu bi kịch. Đệ Nhị Mộng và Sở Sở trong phim chỉ có thể nói là: rất xinh. Sở Sở gần như từ truyện bước ra, còn Đệ Nhị Mộng như một mảnh ghép bên ngoài, hình như chẳng rõ ràng gì.

Tuyệt Tâm và Tuyệt Vô Thần chẳng có mấy đất diễn, đánh võ là được rồi.

Về trang phục, ngoại trừ Phong – Vân trang phục khá gần truyện, còn lại cứ làm sao ấy, vay mượn từ các phim võ hiệp Trung Quốc khác thời gian gần đây, đặc biệt là bộ giáp của Tuyệt Vô Thần, bạn ko nhớ lắm nhưg chắc ko tới mức hoành trág đến vậy. Quỷ Hổ thì nhìn một phát nhận ra ngay, dành được giải cosplay nhân vật giống nhất :D .

Túm lại sau khi xem xong phim này, có hơi giống lúc xem 2012: ko ấn tượng về nội dung, nhưg ấn tượng về hình ảnh và kỹ xảo. Cảm giác liên tục xuất hiện khi xem phim là: chừng nào có bản HD phải down về xem lại, phải tìm ra hình cap của cảnh này, bao giờ mới có phần 3…

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

[Review] New moon



Một bộ phim gây sốt không có nghĩa là một bộ phim hay. Sốt vì nó được PR quá tốt, nhưng PR không thể thay đổi bản chất của một bộ phim.

Ko biết có phải vì ko đạt được doanh thu như mong muốn trong 2 ngày cuối tuần trước với toàn bộ 10 phòng chiếu và cả chục ca chiếu/phòng/ngày hay ko, mà giữa tuần qua, megastar tiếp tục gửi thư mời khan giả xem New Moon. Ừ thì đi xem, cũng như đi xem HP vậy, bởi vì đã trót thì trét, đã thích truyện thì đành xem phim.

Có nhiều người rất thích tập 2 của truyện, hay nhất, nhưng đa số người đọc cho rằng New moon là tập truyện ko hay, ko đủ kiên nhẫn để đọc cho hết. Trên quan điểm cá nhân, tớ cho là tập này dù ko bằng phần đầu, nhưng không tới nỗi quá tệ, và hay hơn tập 3 (tập 4 chưa đọc). Điểm hay ở tập này là những diễn biến cảm xúc rất tinh tế của nhân vật Bella, sự biến chuyển từ niềm hạnh phúc tới nỗi đau tột cùng rồi bình tâm trở lại, từ hy vọng tới tuyệt vọng và chấp nhận, sự chuyển biến tình cảm dành cho Jacob, tình yêu không hề thay đổi mà càng sâu sắc hơn với Edward. Nhưng có lẽ, chính vì cảm xúc nội tâm sâu sắc là điểm nhấn duy nhất của truyện, nên phim New moon trở thành một bộ phim buồn tẻ từ đầu tới cuối. Kristen Stewart đã hoàn toàn không diễn tả được nội tâm của Bella, ngoại trừ việc gào thét vào mỗi đêm.

Giống y trường hợp xem từ HP 5 tới HP6. HP 5 còn có cảm xúc gì đó để chê, để rủa, nhưng HP 6 chẳng để lại điều gì, thậm chí xem xong cũng chẳng nhớ nổi mình đã xem cái gì. New moon cũng vậy, Twilight còn có chút gì để nhớ, như tình tiết những đoạn ký ức chảy tràn giữa 2 nhân vật chính ở gần cuối phim, hay khu rừng xanh ngắt với những thân cây cao vút và sâu thăm thẳm. New moon vẫn khu rừng đó, vẫn những nhân vật đó, nhưng chẳng còn chút cảm xúc gì. Cả bộ phim không có điểm nhấn, trôi qua nhạt nhòa, thậm chí sau 1 tiếng rưỡi xem phim, vẫn chưa thấy có gì gọi là sự kiện.

Thêm vào đó, nếu như Chạng vạng làm được điều gì đó để trở thành một bộ phim riêng bên cạnh truyện, Trăng non đã thất bại. Giống như chuỗi HP, nếu bạn ko đọc truyện, thật khó mà hiểu phim đang nói về cái gì, những tình tiết trong Trăng non cũng bị cắt xén, đi ngang về tắt như vậy. Hơn 2 tiếng phim chỉ là những cắt cảnh gọn gang vừa đủ để chúng ta biết Trăng non là một bộ phim làm từ truyện cùng tên, hoàn toàn chỉ còn là cái bóng của truyện.

Cũng muốn nói gì đó nhiều hơn 1 chút, nhưng bộ phim này chẳng để lại cảm xúc gì hơn để nói.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ