L Lawliet
Phiên âm tiếng Nhật là Eru Rouraito
Đọc theo tiếng Anh là Low-light
Mỗi cái tên đều có ý nghĩa và liên quan chặt chẽ đến cuộc đời anh - cuộc hội ngộ với Raito, hay cái chết vì công lý.
Ngày hôm nay một lần nữa tìm đọc How to read, chợt nhớ ra, anh mất năm 2004.
25 tuổi.
Eru mãi mãi sẽ dừng lại ở tuổi đó. Và nếu lần này ko kịp viết về anh, để tới tháng 5, cũng là lúc em tròn 24 tuổi và bước sang tuổi 25, cũng có nghĩa em sẽ không còn có thể gọi anh là L-kun được nữa. 25 - tuổi thanh xuân của anh mãi dừng ở đó, còn em sẽ dần lớn hơn, lớn hơn, sẽ sống tới gấp 3,4 lần độ tuổi ấy.
Ấn tượng ban đầu về anh là gì nhỉ? Bí ẩn, bí ẩn và đầy sức hút, em cứ nghĩ như bao mô tuýp khác, một trong những nhân vật chính như anh chắc ngoài trí thông minh ngang ngửa Kira, thì đến ngoại hình cũng chẳng thể thua kém hắn. Có lẽ là một mẫu chàng trai với mái tóc quăn rủ tự nhiên trước trán, với một nụ cười đầy khôn ngoan, quyết đoán và chắc sẽ đẹp một cách bình dị, mảnh khảnh và trưởng thành so với một Raito trẻ trung đầy sức sống.
Kể ra cũng không khác lắm anh nhỉ, về trí thông minh và sự quyết đoán của anh. Ai nói gương mặt anh không đẹp chứ. Kể cả đôi mắt thâm quầng vì lao lực thiếu ngủ của anh cũng kết hợp rất hài hoà với khuôn mặt anh, khuôn mặt gầy gò, thanh mảnh, thỉnh thoảng trông gian gian một cách đáng yêu. Mái tóc của anh không quăn rủ tự nhiên mà rối bù như tổ quạ. Dáng người mảnh khảnh của anh thì em hình dung ra từ lúc chưa biết mặt anh rồi, nhưng sao cách đi đứng của anh kỳ cục thế? Và cả cái thói phàm ăn của anh nữa, nhìn thực đơn của anh em choáng váng đó, toàn bánh ngọt, coffee, hoa quả, đường sữa. Với một đứa ko hảo ngọt như em thực đơn đó đúng là kinh dị. Vậy mà anh vẫn gầy gò thế, có phải năng lượng vào người đã đốt cháy hết trên não vì khả năng suy luận của anh không? Em đã ngạc nhiên vô cùng, thực sự ko biết nói gì ngoài ngạc nhiên. Sẽ là nói dối nếu bảo em thík style đó của anh ngay từ đầu. Nhưng em càng không thể ghét được. Thực ra chính cái kiểu cách kỳ lạ của anh khiến em coi trọng anh hơn trong cuộc chiến với Raito-Kira, khiến em luôn chú ý đến anh mỗi khi anh xuất hiện, để rồi cái chết của anh như một sự thức tỉnh muộn màng.
Người em thích đầu tiên trong DN chắc chắn không phải là anh. Là Raikun cơ – ngay cả lúc này, khi em đã trở thành một crazy antifan của Kira, em vẫn quen gọi Raito như thế. Raikun là người anh vẫn muốn cứu đúng không? Tại sao em lại thích cậu ấy nhỉ? Đẹp trai này, quyết đoán này, mà quan trọng nhất là Raikun cực kỳ thông minh nữa. Em thích cái cách Raikun lập kế hoạch qua mặt anh và các cộng sự, cả cái suy nghĩ muốn có một thế giới trong sạch không tội ác của cậu ấy nữa. Nhưng mặt khác, em lại thương Raikun, thương vì biết cậu ta đang đi sai hướng, thương vì biết anh - người truy đuổi cậu ấy - mới là chính nghĩa, mới là người “đúng”.
Trong cuộc rượt đuổi giữa anh và cậu ấy, em vừa cầu mong người thắng sẽ là anh, vừa cầu mong cậu ấy thoát được. Mâu thuẫn đúng không anh? Nhưng em thích những màn đấu trí nghẹt thở của cậu ấy với anh nên mong cậu ấy thoát. Và em cũng mong anh bắt được cậu ấy, vì em linh cảm rằng nếu lúc này anh kéo Raikun ra khỏi Death Note, thì còn cứu được cậu ấy, còn có đường để cậu ấy quay trở lại. Em cố chờ, cố tin, cố tin vào một tương lai rất mong manh rằng giữa anh và Raikun sẽ có tiếng nói chung. Khi Raito mất đi cuốn sổ, em mừng biết mấy, em đã ước thời gian đó kéo dài vô tận…
Và rồi anh chết.
Giống như một khoảng lặng cắt giữa thời gian.
Giống như một cơn gió sắc như dao cứa qua da thịt.
Giống như sự sụp đổ chóng vánh của mọi hy vọng.
Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
Thậm chí ngay cả lúc Kira trở lại với DN trong tay, với nụ cười man rợ của kẻ chiến thắng, em vẫn tin rằng anh sẽ cản được hắn. Em đã tin trong tuyệt vọng, và khi anh chết, em biết mình đã mất cả 2.
Cho đến tận lúc này, em mới biết, thì ra Raito trong lý tưởng của em tồn tại quá ngắn ngủi. Không phải như nhiều người nói rằng Raikun xuất hiện từ đầu đâu, Raikun chỉ tồn tại bên cạnh anh thôi, một khoảng thời gian ngắn ngủi cậu ta ở bên anh, cùng anh phá án. Và anh biết ko, em bàng hoàng nhận ra, hình mẫu em thích ở Raikun cũng chính là anh. Ko biết từ lúc nào 2 người đã đổi chỗ cho nhau, từ anh đã là ánh mặt trời toả ra che lấp hoàn toàn ánh sáng của mặt trăng kia, có phải vì cái lý tưởng bất di bất dịch của anh vì công lý, có phải vì anh luôn trân trọng mỗi sinh mạng của con người nên em đã chọn anh, chứ không phải Raito, người đã đánh mất mình trong tham vọng của Kira và Death Note?
Em càng ngày càng không hiểu tại sao em ghét hắn đến thế. Ngay cả cái chết mà nhiều người cho rằng nhục nhã lắm rồi của hắn hình như với em còn chưa đủ, vẫn còn chưa đủ với cái chết của anh. Đừng trách sao em cực đoan, chỉ vì em cảm thấy nếu là anh – anh sẽ không để hắn chết như vậy. Nếu là anh, anh sẽ đem công lý của anh chứng minh cho tội ác của hắn, để tên ác quỷ đó phải bị thiêu cháy dưới ánh mặt trời của anh, để hắn hiểu được hắn đã sai lầm thế nào, độc ác tới mức nào. Nhưng hắn chết trong cơn vĩ cuồng của tham vọng, hắn không hề hối hận. Và vì thế, hắn chết vậy còn chưa đủ.
Em vẫn còn đi tìm nguyên nhân anh phải chết. Đó là vì anh chỉ là con người, vì anh từ chối sử dụng Death Note, vì anh chỉ có một mình, hay chỉ vì Ohba sensei muốn thế?
Thực ra niềm tin vào công lý của anh không phải là điều gì mới mẻ, nó từng xuất hiện trong rất nhiều những truyện khác mà em đã đ
ọc. Nhưng chỉ có anh khiến em nhận ra sự khác biệt giữa công lý và tội ác, khiến em lần đầu thực sự suy nghĩ về cái vô giá của sinh mạng. Tại sao vậy nhỉ? Vì anh lương thiện quá Eru à. Chắc chắn em chưa từng gặp một người nào vừa thông minh vừa lương thiện như anh. Ngay cả người giống như Kindaichi với chỉ số IQ 180, cũng là một thiên tài phá án, cũng coi trọng mạng sống con người và căm ghét cái ác, nhưng với anh cậu ấy vẫn không giống anh, cậu ấy trẻ con hơn, môi trường của cậu ấy nhỏ hẹp hơn, tầm nhìn của cậu ấy cũng chẳng to lớn và hoài bão như anh. Em ko biết nữa, chỉ có một điều chắc chắn: anh đặc biệt hơn bất cứ ai.
“Justice will, without fail, prevail”
Chỉ 1 câu thôi, ko hề được nhắc đi nhắc lại, nhưng nó đã khiến rất, rất nhiều người tin vào anh, tin rằng anh thực sự là công lý. Mà ko chỉ tin thôi đâu, em còn nghĩ rằng anh có thể biến niềm tin đó thành sự thật, rằng anh sẽ đem được công lý thực sự cho thế giới anh đang sống.
Nhưng anh bí ẩn quá Eru à. Em chẳng biết gì nhiều về anh, về quá khứ của anh. Chỉ biết anh thích đồ ngọt, chỉ có thể suy nghĩ sáng suốt trong tư thế đứng ngồi kỳ lạ, anh chơi thể thao rất giỏi, cũng dường như là một người rất cởi mở, và anh cũng có những sở thích thông thường của những người cùng tuổi, cho dù chỉ thể hiện qua lời nói của anh với Misa. Nhìn cái dáng ngồi như thu mình lại trước ánh nhìn của người khác, em nhiều lúc tự hỏi phải chăng quá khứ của anh đã xảy ra điều gì đó quá khủng khiếp khiến anh như khép mình trước đám đông? Nhưng nếu là một người ghét đám đông thế, sao anh lại luôn đấu tranh vì phần còn lại của thế giới? Anh không muốn người khác biết tới mình, nhưng lại dùng cả cuộc đời mình để bảo vệ cho họ. Tất cả về anh với họ chỉ là một cái tên trống rỗng và một tài năng không thể phủ nhận thôi sao?
Tại sao anh cô đơn đến thế? Ngoài Watari ra anh chẳng thể tin tưởng một ai. Đã có lúc em cảm thấy anh tàn nhẫn với họ, những người muốn ở bên cạnh anh, nhưng lại không được anh tin cậy, ko được coi là bạn. Nhưng nhìn anh kìa, cắm chặt bàn tay vào thành ghế khi nhìn những người đồng đội ngã xuống, ai bảo anh không có cảm xúc với họ chứ. Anh không thể tin tưởng người khác, nhưng anh biết đau đớn vì cái chết của họ, có phải chính vì sợ những cảm giác ấy nên anh không muốn gần gũi với người khác không? Chắc chắn anh không muốn đưa họ vào hoàn cảnh đó, khiến họ phải bỏ mạng trong cuộc điều tra của anh. Nhưng đừng buồn Eru à, anh đã cho họ cơ hội, nhưng họ chọn ở lại bên cạnh anh đấy. Vì họ tin anh, nên anh hãy tin họ, được không Eru?
Đôi lúc em tự hỏi những lời anh nói, mọi chuyện anh nói câu nào là thật câu nào là giả? Chuyện anh nói Raito là người bạn duy nhất, chuyện anh đùa nghịch với Misa, chuyện anh nói mình sợ chết, chuyện anh nói có lẽ nên thử dùng Death Note xem có thật như những gì anh nghĩ hay không, và cả những cuộc cân não với Kira nữa. Làm sao có thể đánh giá anh qua lời nói đây, khi em chẳng có chút manh mối nào về sự thật trong đó. Chỉ biết rằng anh chưa từng giết một người nào vì mong muốn của cá nhân anh, cho dù khao khát tìm được Kira của anh vô cùng mạnh mẽ, thậm chí khiến anh ra mặt đối đầu với kẻ thù cho dù anh sợ chết.
Chắc chắn anh không hề hoàn hảo, một người sợ chết, liều lĩnh, háo thắng, đơn độc, sâu sắc khó dò thì không hề hoàn hảo. Nhưng mọi thứ đều có cái lý của nó. Anh sợ chết vì mạng sống của anh cần được đánh đổi một cách xứng đáng cho con đường anh đang đi. Sự liều lĩnh của lòng tự tin vào suy luận và hành động của mình. Tính háo thắng khiến anh kiên trì không bao giờ bỏ cuộc, cho dù đã có lúc anh nghĩ mình thất bại (có lẽ đó cũng là lần duy nhất anh cảm thấy hoang mang mất phương hướng đúng không?). Và sự đơn độc, thiếu trung thực trong quan hệ với cộng sự - đôi lúc khiến em cảm thấy Eru hơi tàn nhẫn - chỉ càng khiến em thương anh hơn, càng mong muốn anh có thể tìm ra Kira sớm hơn, để lại trở lại là L – thám tử bí ẩn không ai từng tiếp xúc. Em muốn anh cứ mãi bí ẩn như một câu đố với tất cả mọi người.
Có biết điều gì khiến em luôn chú ý đến anh không? Chính là cách nói chuyện của anh đấy. Bất cứ cảm giác trực quan nào về đối phương anh cũng có thể nói ra rất rõ ràng và thành thật, đôi khi khiến người khác phải giật mình. Nhưng bên cạnh kiểu nói chuyện thẳng ruột ngựa khiến người nghe đôi khi tức giận ấy, anh còn biết bao dụng ý, để thăm dò, để điều tra cảm xúc của đối phương hay để đối phương không áy náy về bản thân mình? Chỉ có điều lời nói của anh không bao giờ đi kèm với cảm xúc thật, hay cái cách anh nói như thể anh là một cỗ máy suy nghĩ thôi vậy. Em chợt nghĩ, có phải chính vì anh biết lời nói đi kèm với cảm xúc khiến người nghe tinh ý sẽ nhận ra suy nghĩ thật của mình, nên việc giấu đi cảm xúc thật đã trở thành thói quen? Nên anh hiện ra cứ trầm tĩnh, điềm nhiên, lạnh lùng và lạ kỳ đến thế?
Anh sẽ yêu như thế nào nhỉ, Eru? Em thỉnh thoảng cố tưởng tượng ra người con gái mà anh sẽ yêu, nhưng khó quá đi, ko thể nghĩ nổi có một người như thế có thể tồn tại hay không. Đúng hơn là ko thể xác định nổi anh có thể yêu người nào đó không. Tình yêu thì em biết anh có thừa, em đã bật khóc khi anh ân hận về cái chết của ông Wataru trong movies, nhưng tình yêu nam nữ cơ, với anh thật sự khó tưởng tượng quá, ngay cả Ohba sensei cũng nói rằng anh có lẽ đã miễn nhiễm với phụ nữ rồi. Hay thực ra con đường đi tới trái tim anh thật quá khó, nên em chưa thể hiểu hết về anh?
Sao anh phải chết đột ngột thế? Điều duy nhất khiến em được an ủi là vì anh chết trong sự minh bạch và an lành. Dù chưa đưa được Kira ra ánh sáng và chịu tội, nhưng anh thanh thản vì biết mình đã đúng, và chắc cũng bởi anh tin mọi tội ác đều không thể che dấu mãi. Chỉ có em là nuối tiếc cho một thiên thần đã mãi mãi ra đi.
Chỉ 1 tháng nữa em sẽ bằng tuổi của anh, nhưng chắc chắn những gì em đã làm cho cuộc đời n
ày chỉ là con số 0 so với những gì anh đã làm được. Chỉ vẻn vẹn 25 năm, nhưng anh đã sống nhiều hơn rất nhiều những người em biết. Và Eru à (giờ em thích gọi anh như thế này, hơn là L, cái tên đã trở thành tên chung cho những người sau anh, mà với em thì anh là duy nhất), anh không chết trong trái tim em. Em biết thiên thần của em vẫn đang mỉm cười trên thiên đàng với 1 tay là kẹo mút, một tay là tách cà phê quen thuộc…ngọt lắm phải không, Eru?