Thứ Tư, 19 tháng 12, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap III


III

7 ngày nhanh chóng trôi qua, mọi chuyện dường như vẫn diễn ra bình thường, nhưng tất cả mọi người trong Shinsengumi đều cảm thấy có một điều gì đó vô cùng quan trọng sắp xảy ra. Các đội trưởng đều nghiêm khắc căng thẳng khác thường, Kamiya dễ dàng nhận ra những ánh mắt trao đổi bí mật mỗi khi họ gặp nhau. Cô nhiều lần gặng hỏi Souji, nhưng anh chỉ mỉm cười đánh trống lảng sang việc khác. Hijikata thì hầu như không còn nhìn đến cô, cứ như thể những mối nghi ngờ của anh ta với Kamiya chưa hề tồn tại.

“Chẳng phải như vậy tốt hơn sao” – Souji chỉ nói vậy mỗi khi cô thắc mắc.


- Đại ca, việc này chắc chắn là âm mưu của Hijikata, anh không nên đi.

- Ta đã đồng ý rồi Miki.

- Chúng ta có thể báo lại mà. Kế hoạch đang tiến triển rất thuận lợi, rất có thể Hijikata đánh hơi được điều gì đó nên muốn thăm dò ở anh – Utsumi tiếp lời.

- Chỉ là một bữa ăn, nếu ta tránh mặt có thể bọn họ còn nghi ngờ hơn. Ta không tin Kondou có thể làm gì được ta. Và nhất là – Itou đập nhẹ chiếc quạt lụa vào lòng bàn tay – ta sẽ được gặp Hijikata, lâu lắm rồi ta không nhìn thấy anh ta.

- Anh Itou!!!

- Được rồi được rồi – Itou mỉm cười liếc qua khuôn mặt đầy lo lắng của những người xung quanh – Ta chỉ đùa thôi. Cứ yên tâm, chúng ta chỉ còn 1 chút nữa là thành công, không có gì phải sợ.


“Chỉ là một bữa ăn” – Itou luôn miệng lẩm nhẩm trên đường tới tửu quán Shimegai, nơi Kondou hẹn hắn ăn tối. Hắn không hề sợ hãi, không có gì phải sợ hãi cả, chỉ là sự bồn chồn khó hiểu trước những gì sắp diễn ra. Một ngày đầy mây xám xịt sắp kết thúc, trời đất đều nhá nhem. Chỉ còn 3 ngày nữa mọi chuyện sẽ kết thúc, đây có lẽ là lần cuối cùng hắn gặp lại Kondou, hắn sẽ cố gắng nói hết những gì cần nói, hắn sẽ cho Kondou một cơ hội. Thuyết phục được Kondou cũng có nghĩa là có được Hijikata. Bất chợt Itou nhận ra bàn tay mình sắp bóp gẫy cây quạt trên tay. Rời khỏi Shinsengumi, điều hắn luyến tiếc nhất có lẽ là người đàn ông ấy. Itou muốn có anh ta,muốn có được không chỉ con người mà cả trái tim của Hijikata. Ngoại hình, lòng trung thành, tài năng, Hijikata có tất cả những gì mà Itou cần để làm một cánh tay phải đắc lực cho mình. Nhưng anh ta lại đi theo Kondou, “gã ngốc mù quáng và ngu xuẩn ấy, liệu hắn có hiểu hết giá trị của những thứ mình có trong tay, liệu hắn có hiểu những gì hắn đang tin tưởng và phục vụ là hoàn toàn sai lầm?” Không, nếu Kondou không hiểu, hắn phải chết.

Phu khiêng kiệu rùng mình thoáng nhìn khuôn mặt Itou khi bước xuống kiệu: căm hận và lạnh giá như tuyết. Nhưng chỉ một thoáng thôi, hắn đã trở lại nụ cười thường trực như lúc thường.


Trời đã tối hẳn, nhưng căn phòng nơi Kondou mời khách sáng bừng ánh đèn và tiếng cười nói của các cô hầu rượu. Suốt bữa ăn chỉ là những câu chuyện vãn giữa 3 người Kondou, Itou và Hijikata. Souji ở bên ngoài đã được vài trận cười thả cửa khi Toshi hầm hầm mở sầm cửa đi ra ngoài la hét rồi lại quay trở lại. Hẳn Itou đã không bỏ lỡ cơ hội được gặp anh để bày tỏ nỗi “nhớ mong” suốt mấy tháng trời không gặp mặt.

Sau bữa ăn, các cô gái đều rút ra ngoài, 3 vị khách uống trà trong sự tĩnh mịch của màn đêm. Souji ngồi im lặng bên ngoài chờ đợi.

- Hôm nay thật là vui, anh Kondou. Anh vẫn khoẻ mạnh vậy khiến tôi cảm thấy rất an lòng.

- Tôi cũng vậy, Itou. Bất giác tôi lại nhớ đến hồi tôi mới gặp anh, đã có quá nhiều thay đổi.

- Không đâu, chẳng có gì thay đổi cả, chúng ta vẫn đi trên con đường mình đã chọn.

- Anh đã chọn Shinsengumi, và giờ đang chống lại nó - Giọng Kondou buồn bã, ông chậm chạp đặt chén trà xuống. Người đàn ông này còn muốn gì ở ông nữa?

- Đúng vậy, vì tôi đã thấy được điều cần thấy. Tôi thấy rõ ràng cái tương lai sụp đổ của Mạc Phủ. Những việc tôi làm chỉ giúp tương lai ấy tới nhanh hơn và ít hậu quả hơn.

- Bằng cách làm loạn và ám sát? – Hijikata lạnh lùng hỏi.

Itou thoáng giật mình.

- Anh nói vậy là sao, Toshi?

- Đừng nghĩ rằng không ai biết các anh đang làm gì. Những cái chết bí ẩn của một số nhân vật lớn trong phe Tá Mạc gần đây đều có liên quan ít nhiều tới người của anh.

- Ồ!

- Nếu anh nghĩ rằng vì có phiên Satsuma đứng sau o bế mà các anh có thể tiếp tục hành động như vậy nữa thì sai lầm đấy.

- Toshi – Itou dài giọng không che dấu một nụ cười hạnh phúc - những lời doạ nạt thốt ra từ môi anh có thể khiến người khác sợ hãi, nhưng với tôi, đó hẳn là sự quan tâm?

- Anh… anh… - Một lần nữa Toshi không kìm nén nổi phải hét lên – Souji!!!

- Vâng, Phó cục trưởng – Souji mở cửa trả lời.

- Thay trà cho tôi, nguội cả rồi.

Căn phòng lại rộn lên trong một phút chốc trước khi trở lại yên tĩnh, câu chuyện lại tiếp tục.

- Kondou, anh không thể phủ nhận sự xuống dốc của Mạc Phủ đúng không?

- Đúng thế - Kondou trả lời nghiêm túc – Nhưng không có nghĩa nó sẽ bị huỷ diệt. Vẫn còn rất nhiều người trong đó có nhóm Shinsengumi tin tưởng vào sự phục hồi của nó và chúng tôi sẽ làm hết sức để Mạc Phủ trở lại vững mạnh như xưa, có khả năng chống lại ngoại bang và giúp đỡ Thiên hoàng cai trị đất nước.

- Đừng tự lừa dối mình, nó chỉ còn là một cái vỏ rỗng không thôi.

- Anh cũng cho rằng Shinsengumi là cái vỏ rỗng không? – Hijikata hỏi giễu cợt.

“Chính vì không phải nên Kondou mới phải chết” – Itou không nói ra suy nghĩ của mình mà chỉ im lặng.

- Chỉ vì sự suy sụp của Mạc Phủ mà quay ra chống lại nó, đó là hành động chạy trốn hèn nhát – Kondou tiếp lời.

Một khoảng im lặng tưởng như vĩnh viễn.

- Xem ra chúng ta không hiểu nổi nhau nữa rồi. Tôi cũng đã mệt, xin phép trở về được không?

- Được, xin mời.

Itou cúi đầu chào rồi chậm rãi bước ra cửa. Cả Kondou và Hijikata đều đứng lên bước theo. Tất cả vẫn diễn ra như kế hoạch. Chợt nhớ ra một điều quan trọng, Kondou vội vã gọi:

- Itou…

- Anh Kondou, còn việc gì vậy? – Itou quay lại chờ đợi.

- Về chuyện của… Yamanami, anh có gì để nói với chúng tôi không?

Họ trân trân nhìn nhau, cuối cùng hắn quay đi trước khi trả lời.

- Anh ấy đã chọn tôi, nhưng lại không thể bỏ anh. Mặc dù vậy, tôi sẽ không để cái chết của anh ấy trở nên vô nghĩa.

Itou đi thẳng ra ngoài không ngoái lại một lần.

- Hắn nói cái gì chứ. Còn dám đem Yamanami ra làm lý do nữa – Hijikata tức giận.

- Chúng ta ko còn thời gian nữa đâu Toshi – Kondou trấn an Hijikata – Souji, chuẩn bị xong cả chưa?

- Đã sẵn sàng thưa cục trưởng, ngựa đang chờ ở cổng sau, đồ đạc cũng đã ở đó.

- Đi thôi, đừng để lỡ việc.


Tiếng vó ngựa dồn dập trên con đường mòn qua khu rừng nhỏ, 3 kỵ sĩ hối hả lao đi trong bóng tối. Điểm đến của họ là bìa rừng trước con đường dẫn từ quán Shimegai tới nhà của Itou, ở đó đã có hai người đứng chờ sẵn, ngựa buộc im lặng phía sau. Tất cả đều nai nịt để sẵn sàng chiến đấu.

- Hắn tới chưa? – Hijikata hỏi Harada.

- Vẫn chưa.

- Khoan đã, tôi nghe thấy tiếng bước chân – Inoue thì thầm.

- Đến rồi, chúng ta ra thôi. Harada, cậu và anh Inoue vòng ra sau lưng chặn đường chúng chạy. Anh Kondou, hãy đi sau tôi và Souji – Hijikata phân công vị trí cho mọi người. Harada và Inoue gật đầu đi ngược vào bóng tối trong khi 3 người Souji bước ra đường lớn.


Càng lúc Itou càng cảm thấy bồn chồn. Thái độ của Kondou và Hijikata thật sự đáng ngờ, giống như thể đây là lần cuối họ gặp hắn. Làm sao họ biết được? Hắn cần phải về nhà ngay, trở về rồi gọi Miki và Utsumi tới bàn việc. Kiệu đột nhiên khựng lại, Itou tức giận vén rèm hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Tên phu khiêng kiệu mặt tái mét quay lại, khẽ xoay người sang bên phải mở rộng tầm nhìn cho Itou. Máu hắn bỗng đông cứng, cả 3 người họ đang đứng trước kiệu, khuôn mặt lạnh lùng đầy sát khí. Itou ngần ngừ 1 lát rồi bước khỏi kiệu, thầm cảm thấy may mắn vì có đem theo kiếm bên mình.

- Tôi quên cái gì sao anh Kondou?

Hijikata lắc đầu:

- Không có. Nếu ngươi còn chưa hiểu thì đây là một vụ ám sát.

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, khẽ ngoái đầu nhìn lại, Itou nhận ra Harada và Inoue, những đội trưởng trung thành nhất của Kondou.

- Xem ra tôi không còn đường lùi.

- Đúng vậy, hãy chiến đấu như một võ sĩ đi.

Ngay lập tức 2 tên phu kiệu đảo người định chạy trốn. Souji và Harada nhanh như sóc chặn đứng trước mặt chúng và dứt điểm chỉ bằng 1 nhát kiếm. Giờ chỉ còn lại 1 mình Itou đối mặt với 5 cao thủ.

- Lên đi, tất cả cũng được.

- Không cần thiết, để một mình tôi đấu, chết dưới tay tôi chẳng phải là mong ước của anh sao? – Hijikata rút kiếm ra thủ thế.

Trong phút chốc ánh mắt cả 2 chỉ còn tập trung vào đối thủ. Hijikata thận trọng khi nhớ lại lần đầu giao chiến với Itou. Thực lực của hắn không thể coi thường. Nếu lần đó Itou không trượt chân vì mồ hôi nên chém xuống hơi nông thì Hijikata đã thua. 2 thanh kiếm phút chốc đã chạm không biết bao nhiêu lần. Itou nhanh chóng tỏ ra nôn nóng khi hắn nhận ra đối thủ trước mặt muốn giết mình không hề nương tay. Hijikata dồn Itou lùi liên tục với những nhát đâm mạnh mẽ vào hạ bàn. Nhưng Itou cũng phòng thủ rất bài bản chặt chẽ, đường kiếm nhẹ nhàng và tinh tế khác hẳn ánh mắt đang loé lên giận dữ. Hijikata nhận ra Itou đang chờ đợi sơ hở của anh để phản công. Tình thế hiện tại hắn phải chủ động tấn công dành ưu thế để sớm hạ
gục Hijikata mới phải. Hắn đang hy vọng điều gì đó chăng…


Tiếng bước chân dồn tới từ xa với tiếng la hét của khoảng chục người:

- Sư phụ Itou, chúng tôi tới đây..

Trong một chốc lát, Hijikata khựng người. Chỉ một thoáng rất ngắn ngủi thôi, nhưng cũng đủ để Itou tận dụng. Hắn gạt mạnh kiếm của Hijikata ra rồi đảo người rất nhanh về phía trước lia mạnh lưỡi kiếm. Hijikata chỉ kịp ngửa người ra phía sau, nhưng vẫn chưa đủ để thoát khỏi đường kiếm, một dòng máu tuôn ra trên bả vai, anh loạng choạng chống kiếm lùi về phía sau vài bước. Itou được đà tiếp tục tiến tới, thanh kiếm của hắn lần này hướng thẳng vào trái tim của Hijikata, hắn đã không còn sự chần chừ của nhiều năm về trước.

Nhưng trước khi thanh kiếm chạm tới Toshi, từ phía sau một cái bóng đã lao vụt lên, thanh kiếm lướt qua đầu Hijikata đang chúi xuống, trong nháy mắt đâm thẳng vào Itou. Vai và cổ toé máu, cả cơ thể hắn bay ngược về phía sau với sự kinh ngạc bàng hoàng trước đòn tấn công bất ngờ này.

- Lùi lại Souji, đây là cuộc chiến của tôi với hắn.

- Toshi, chi viện của hắn tới rồi, chúng ta không còn thời gian nữa – Souji chạy tới vực Hijikata dậy. Thật may vết thương không sâu lắm, nhưng tình thế xung quanh bắt đầu hỗn loạn. Harada và Inoue đang tham chiến bên cạnh Kondou. Đối phương khoảng chục người, bao vây cả 5 người vào giữa. Mặc dù đó chỉ là những kiếm sĩ tầm thường, nhưng chúng đã cầm chân cả nhóm đủ thời gian để Itou chạy trốn. Khi tất cả đội cứu viện gục xuống, hắn đã biến mất. Souji chạy tới quan sát vị trí lần cuối họ nhìn thấy Itou và nhận ra có rất nhiều vết máu để lại.

- Hãy đi theo những vết máu này, hắn không đi xa được đâu.

- Những tên khác e rằng sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới đây. Toshi, cậu là Phó cục trưởng, hãy trở về Ký túc xá băng bó vết thương rồi lập tức huy động thêm người – Kondou nhanh chóng phân phó – Inoue, anh đi cùng Toshi, tôi và Harada, Souji sẽ đuổi theo Itou.

- Được, tôi sẽ tìm ra anh sớm thôi – Hijikata nói trước khi nhảy lên ngựa - Souji, hãy bảo vệ anh Kondou trước khi tôi trở lại, được chứ?

- Dĩ nhiên.

Hai con ngựa phóng ngược đi trong đêm tối. 3 người còn lại cũng nhanh chóng biến mất.

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2007

[book] Suối nguồn - The Fountainhead


..."Hàng ngàn năm trước đây, có một người lần đầu tiên tìm được cách tạo ra lửa. Người đó có lẽ đã bị thiêu sống bằng chính ngọn lửa mà anh ta dạy những người anh em của mình cách thắp lên. Anh ta bị coi là một kẻ xấu vì đã có quan hệ với ma quỷ, thứ mà loài người luôn khiếp sợ. Nhưng từ đó trở đi, loài người có lửa để giữ ấm, để nấu nướng, để thắp sáng trong hang động. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ từng không hiểu và anh ta đã xua bóng tối ra khỏi trái đất này. Nhiều thế kỷ sau, có một người lần đầu tiên tạo ra cái bánh xe. Người đó có lẽ đã tan xác dưới những bánh xe mà anh ta dạy những người anh em của mình cách làm. Anh ta bị coi là một kẻ phạm tội vì đã mạo hiểm vào vùng đất cấm. Nhưng từ đó trở đi, loài người có thể đi tới mọi chân trời. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ đã không hiểu được và anh ta đã mở những con đường trên mặt đất".

..."Trong những thế kỷ qua, đã có những người đặt bước chân đầu tiên của họ trên những con đường mới; họ không được trang bị vũ khí gì ngoài tầm nhìn của riêng họ. Họ có mục đích khác nhau, nhưng tất cả đều có một số điều chung: bước chân của họ là bước chân đầu tiên, con đường của họ là con đường hoàn toàn mới, nhãn quan của họ không hề do vay mượn, và phản ứng mà họ nhận được luôn là sự căm ghét. Những nhà phát minh vĩ đại - những nhà tư tưởng, những nghệ sĩ, những nhà khoa học, những nhà sáng chế - đều phải đơn độc chống lại những người cùng thời với họ. Tất cả những ý tưởng mới và vĩ đại đều bị chống đối kịch liệt. Tất cả những phát minh mới và vĩ đại đều bị lên án. Động cơ máy đầu tiên bị coi là ngu xuẩn. Chiếc máy bay đầu tiên bị coi là không tưởng. Chiếc máy dệt đầu tiên đã bị coi là ác quỷ. Việc gây mê bị coi là tội lỗi. Nhưng những người đó, với tầm nhìn không vay mượn, vẫn tiếp tục tiến lên. Họ đã chiến đấu, họ đã đau khổ và họ đã phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng".

... "Loài người đã được dạy dỗ rằng đức tính tốt đẹp nhất không phải là đạt được một cái gì đó mà là cho đi một cái gì đó. Nhưng một người không thể cho đi những gì mà anh ta không tạo ra. Đầu tiên phải có sáng tạo, sau đó mới là phân phối, nếu không thì chẳng có gì để phân phối cả. Phải có người sáng tạo trước khi có những người hưởng lợi từ sự sáng tạo. Thế mà chúng ta lại được dạy dỗ để ngưỡng mộ những kẻ sống thứ sinh - những kẻ phân phát những món quà mà họ không tạo ra; chúng ta được dạy để xếp họ lên trên những người đã sản sinh ra những món quà đó. Chúng ta ca ngợi công việc từ thiện. Nhưng chúng ta lại nhún vai coi khinh những nỗ lực để thành công".

... "Loài người đã được dạy dỗ rằng mối quan tâm đầu tiên của họ là giúp cho người khác bớt khổ đau. Nhưng khổ đau là một căn bệnh. Chỉ khi có người bị bệnh thì mới cần có người đến để giúp giảm bớt sự đau đớn. Còn nếu chúng ta biến việc giảm khổ đau thành phép thử lớn nhất của đức hạnh thì chúng ta đã biến khổ đau thành một thứ quan trọng nhất trong cuộc sống. Do vậy người ta sẽ mong muốn được nhìn thấy những người khác đau khổ - để người ta có thể trở thành người đức hạnh... Trong khi đó, người sáng tạo không quan tâm đến bệnh tật, họ quan tâm đến cuộc sống. Nhưng công việc của người sáng tạo lại giúp loại bỏ hết bệnh này đến bệnh khác, cả bệnh tật của thể xác lẫn bệnh tật của tâm hồn"...

---

(Trích Suối nguồn)


Tình yêu nào tặng tớ cuốn này vào Noel năm nay nào ?

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap I


Sau 1,5 tháng, chap tiếp theo đã ra đời. Những chap trước các bạn tìm theo tag nhé.



II



Bóng trăng lặng lẽ soi qua cửa sổ, hắt ánh sáng yếu ớt lên khuôn mặt 2 người. Họ ngồi im lặng, bàn trà trước mặt đã nguội từ lúc nào.Cả hai không nhìn nhau, mỗi người đều đang theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình.

- Lâu thật. Liệu có phải anh ta đã gặp chuyện gì giữa đường không? – Kondou lên tiếng phá tan sự im lặng, tay xoay tròn tách trà lạnh ngắt.

- Tôi cũng không rõ, nhưng vẫn còn 1 canh giờ nữa mới tới nửa đêm.

- Trong thư không nói có chuyện gì sao?

- Không – Toshi rót thêm 1 tách trà cho mình - Chỉ duy nhất 1 dòng thông báo sẽ tới vào đêm nay.

- Tiếp tục đợi vậy.



Ký túc xá Shinshengumi, một nơi khác.

- Okita, anh thử nói xem tại sao phó cục trưởng không tiết lộ thân phận của tôi?

Souji khoanh tròn tay lại lúc lắc đầu ra chiều suy tư, khuôn mặt ngẩn ngơ hết xoay lên lại xoay xuống khiến Kamiya vô cùng sốt ruột.

- Thôi đi, đợi anh trả lời thì sự việc đã xong cả rồi. Liệu có phải anh ta đang nghĩ cách trừng phạt tôi không?

- Đúng, không chừng là vậy – Souji khoát tay hưởng ứng.

- Đúng gì chứ - Kamiya lập tức lại phủ nhận - liệu còn hình phạt nào khủng khiếp hơn là chết nữa. Anh ta định làm gì đây?

- Với Hijikata thì có những hình phạt còn kinh khủng hơn chết đấy – Khuôn mặt Kamiya đột nhiên tái xanh, dù chỉ là trong bóng tối Souji vẫn cảm thấy được điều đó, anh hắng giọng – Nhưng Kamiya không nghĩ rằng anh ta đang tìm cách che dấu hay gỡ tội cho cậu sao? Hơn nữa Đại sư Matsumoto cũng chưa khẳng định rằng Hijikata đã biết chuyện.

- Anh không xem cách đối xử của anh ta với tôi mấy hôm nay sao? Anh ta luôn chọn tôi là đối thủ luyện tập và đánh không hề nương tay, chưa kể công việc anh ta giao đột nhiên nhiều hơn hẳn trước đây. Anh ta đang hành hạ tôi dần dần đó.

- Vậy Kamiya tính sao đây? Bỏ trốn? Hay đợi tới lúc Hijikata công khai mọi việc và chịu tội?

- Còn phải nói nữa, đương nhiên tôi không thể bỏ trốn.

- Cậu không nghĩ rằng Hijikata đang mở đường cho cậu trốn đi sao? Tôi có thể đảm bảo nếu cậu bỏ đi anh ta sẵn sàng ém nhẹm mọi chuyện giúp cậu.

- Sao anh lại nghĩ vậy?

- Chỉ là cảm giác thôi.

- Chẳng chính xác chút nào – Kamiya khẽ bĩu môi.

Một tiếng động rất nhẹ đột nhiên vang lên trong bóng tối. Kamiya giật mình quay lại, kịp nhìn thoáng qua một cái bóng đen sì mất hút trong khoảnh khắc.

- Có người!! – Cô chạy vội về hướng bóng đen ấy biến mất, Souji vội vã chạy theo.

- Đâu có ai? – Souji nhìn quanh.

- Có mà, sư phụ. Rõ ràng hồi nãy có người vừa ở đây. Sư phụ không nghe thấy tiếng động sao?

- Có lẽ chỉ là cành cây rơi gãy, tôi chẳng thấy ai cả. Chúng ta nên về thôi, sáng mai còn phải dậy sớm – Souji kéo Kamiya vội vàng trở về.



Cánh cửa khẽ mở ra, 1 bóng người lách vào không chút tiếng động. Người đó mặc một tấm áo dạ hành, đang vội vã cởi khăn choàng đầu trong khi nhập hội với Cục trưởng và cục phó Shinsengumi.

- Sao muộn vậy?

- Tôi gặp chút chuyện, nhưng ko có gì đáng kể.

- Có chuyện gì mà gấp vậy?

- Itou đã sắp xếp xong kế hoạch hành động rồi. Xem ra lần này hắn đã quyết tâm.

- Hắn định làm gì?

- Ám sát cục trưởng.

Một luồng khí lạnh ngắt bỗng bao trùm cả căn phòng. Cả Kondou và Hijikata đều đứng bật dậy, khuôn mặt tối sầm trong ánh sáng le lói của ngọn nến đã cháy tới quá nửa. Cho dù có lường trước những hành động mà Itou có thể thực hiện để đối phó với Shinsengumi, nhưng cả Toshi và Kondou đều không nghĩ hắn có thể liều lĩnh đến vậy. Ám sát cục trưởng đội Shinsengumi hoàn toàn không phải một việc dễ dàng, một kẻ xảo quyệt và thông minh như Itou nhất định không làm những việc không chắc chắn thành công. Phải mất một lúc lâu Hijikata mới có thể thả người ngồi lại bên bàn trà trong khi Kondou bắt đầu nói:

- Cụ thể hắn định làm gì?

- 10 ngày nữa hắn sẽ hành động. Trước tiên là gây ra bạo loạn ở phía đông thị trấn dụ người của Shinsengumi qua đó, đồng thời đem người mai phục khi Cục trưởng trên đường tới họp phiên Aizu.

- Hắn có bao nhiêu người?

- Tất cả khoảng 100 tên, đ
a số mới gia nhập theo dạng đánh thuê, trong số đó có nhiều tên có thể sử dụng súng.

- Lấy đâu ra tiền để trang bị súng và thuê người?

- Itou lợi dụng danh tiếng đạo trường bên vợ và mối quan hệ của hắn với chùa Hongan, lấy lý do xây dựng lượng lượng bảo vệ để phe Tôn nhưỡng tài trợ vật lực cho hắn.

- Cậu biết kế hoạch chi tiết chưa?

Người áo đen gật đầu, rút một tấm bản đồ từ trong ngực áo, trải trên bàn và bắt đầu chỉ ra địa điểm gây bạo loạn cũng như nơi bọn Itou định tập kích cục trưởng và cả những người sẽ tham gia vào cuộc ám sát này. Những tiếng rì rầm chìm vào màn đêm thăm thẳm.



2 canh giờ sau, chỉ còn lại Kondou và Hijikata ngồi chăm chú trước tấm bản đồ người áo đen đưa tới.

- Với lực lượng và kế hoạch của hắn thì chúng ta không thể trực diện đối đầu được – Hijikata lên tiếng.

- Đúng vậy, chúng ta phải hành động trước bọn chúng, không thể để bạo loạn xảy ra tại Edo được.

- Cho dù hành động trước thì chúng ta cũng khó mà thắng được Itou, chênh lệch không nhiều nhưng chúng có lợi thế về vũ khí.

- Vậy cậu định làm gì hả Toshi?

- Ám sát Itou – Hijikata dằn giọng.

- Chuyện này… - Kondou không giấu được vẻ ngạc nhiên trước ý định của Hijikata.

- Tôi biết người đưa Itou đến Edo là anh, nhưng hắn đang muốn giết anh. Hắn đã thay đổi hoàn toàn rồi, đã tới lúc chúng ta phải quyết định thái độ với Itou. Xin anh đừng do dự nữa.

- Dù Itou chết, chúng ta vẫn không tránh khỏi việc phải đối đầu với thuộc hạ của hắn. Hơn nữa nếu bề trên xét tội, phải giải thích sao đây?

- Âm mưu gây bạo loạn trong thị trấn, bị ngộ sát trong khi chống cự!

- Có lẽ phải thăm dò qua ý kiến của ngài Katamori trước khi tiến hành, đây không đơn thuần là ân oán riêng tư giữa chúng ta và Itou.

- Tôi nghĩ không cần thiết.

Kondou chăm chú nhìn tấm bản đồ, suy tính rất lâu, cuối cùng ông lên tiếng:

- Thôi được, sáng mai hãy gọi cả Inoue, Harada, Souji tới đây thương nghị, chúng ta sẽ sắp xếp kế hoạch cụ thể. Giờ thì tranh thủ ngủ chút đi, dạo này cậu có vẻ thất thần lắm Toshi. Có chuyện gì mà tôi không biết chăng?

- Không có gì, chỉ là vài chuyện lặt vặt trong đội, anh không cần bận tâm đâu.

“Không có gì phải bận tâm”… Nếu thực sự không có gì phải bận tâm, việc đơn giản nhất Toshi sẽ làm là lôi Kamiya ra xử theo đúng nội quy của Shinsen. Người ta gọi anh là con ác quỷ, không bao giờ nương tay với những đội viên phạm tội. Nhưng lần này có lẽ là ngoại lệ, Toshi không muốn cô ta phải chết, trước khi tìm ra một giải pháp thích hợp với Kamiya, anh sẽ giữ kín bí mật này.

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2007

Hijikata Toshizou - Chân dung của "ác quỷ"


"I am not going to battle to win. With the Tokugawa government about to collapse, it would be a disgrace if no one is willing to go down with it. That is why I must go. I will fight the best battle of my life to die for the country"


Khi đọc câu nói ấy của Hijikata, trong tớ bắt đầu xuất hiện 1 điều gì đó thật đặc biệt, một khát khao mãnh liệt được biết nhiều hơn về con người ấy, sự cảm phục chân thành với một samurai chân chính nhất trong những samurai. Và lại thêm 1 lý do khiến tớ thích Hijisan hơn, thêm 1 lý do để viết về anh.


Hijikata Toshizou (土方歳三, 31/5/1835—20/6/1869) là Phó cục trưởng Shinsengumi, một lực lượng võ sĩ của Nhật Bản phục vụ cho chính quyền Mạc Phủ.


Bối cảnh


Hijikata Toshizou Yoshitoyo sinh ngày 31 tháng 5 năm 1835, tại làng Hino, quận Mushashi (nay là vùng ngoại ô Tokyo, Nhật Bản). Anh ta là con út trong gia đình có 6 người con và cha anh là một nông dân chăm chỉ, mất ko lâu trước khi anh ra đời.

Mẹ mất khi lên 5, Hijikata được nuôi dạy bởi người anh cả và chị dâu. Anh được cưng chiều từ nhỏ, là một đứa trẻ nghịch ngợm và suýt trở nên hư hỏng, không được ai công nhận ngoài bạn bè và gia đình mình.

Điều này đã thay đổi khi Hijikata chứng kiến một một kiếm sĩ 21 tuổi ở phiên Aizu thực hiện Seppuku (nghi lễ tự sát của võ sĩ). Anh đã khóc khi chứng kiến sự việc này và quyết tâm trở thành một võ sĩ.


Anh rể của Hijikata, Satou Hikogorou, phụ trách chi nhánh dòng Thiên nhiên lý tâm (Tennen Rishin-ryu) ở Hino. Thông qua Satou, Hijikata đã gặp Kondo Isami sau đó và ở lại thụ giáo tại Thí vệ quán (Shieikan) của dòng Thiên nhiên lý tâm vào năm 1859.


Giai đoạn ở Shinsengumi

Năm 1863, Hijikata và Kondo Isami thành lập nhóm Miburoushi (tiền thân của Shisengumi). Kondo và 2 người khác là Serizawa Kamo, Niimi Nishiki cùng trở thành những người lãnh đạo của nhóm này, và Hijikata là một trong những phó cục trưởng. Shinsengumi phụng sự Mạc phủ trong vai trò một lực lượng cảnh sát đặc biệt ở Kyoto dưới quyền Matsudaira Katamori, lãnh chúa phiên Aizu.

Tuy nhiên, Serizawa và Niimi bắt đầu gây sự, rược chè và cưỡng đoạt tiền bạc ở Kyoto, điều đó khiến danh tiếng của Shinsengumi bị ô uế và nhóm bị đặt biệt danh là “sói Mibu” ("Mibu-ro"). Hijikata đã tìm đủ chứng cứ buộc tội Niimi và ra lệnh cho ông ta phải seppuku. Serizawa và các môn đệ bị ám sát và Kondo trở thành người lãnh đạo duy nhất của Shinsengumi với Yamanami Keisuke và Hijikata là phó cục trưởng.


Nhóm phát triển lên quy mô 140 người, bao gồm một số là nông dân và nhà buôn mà kế sinh nhai của họ bị đe doạ nếu Mạc phủ Tokugawa bị lật đổ. Những luật lệ mà Shinsengumi thiết lập để quản lý Kyoto rất nghiêm khắc và Hijikata được biết tới như một người rất khắc nghiệt trong việc thi hành luật lệ với thanh kiếm của mình, Kanesada, với biệt danh “Con ác quỷ của Shinsengumi”. Thậm chí trong nội bộ nhóm Shinsengumi, Hijikata cũng đặt ra những nội quy vô cùng hà khắc. Những người bỏ trốn và kẻ phản bội đều bắt buộc phải seppuku; điều này đã xảy ra với Yamanami (một trong những người bạn cũ của Hijikata) khi ông định rời khỏi Shinsengumi năm 1865.

Cùng với những thành viên khác của Shinsengumi, Hijikata trở thành hatamoto năm 1867. Ông được thăng cấp yoriai (yoriai-kaku 寄合格) đầu năm 1868.


Cái chết

Năm 1868, Kondou bị thương bởi một phát súng bắn và phải về Edo trị thương, Hijikata trở thành người lãnh đạo tạm thời của Shinsengumi tham gia trận Toba-Fushimi. Sau thất bại tại trận chiến ở Katsunuma, Kondou và Hijikata lui quân về Shimousa Nagerayama nơi Kondou đã tự nộp mình cho Arimoto của quân đội Minh Trị Thiên Hoàng và bị xử tử tại Itabashi, Hijikata dùng tên giả Naito Hayato lập nên nhóm Koyou Chibuntai và tiếp tục chiến đấu từ nơi này sang nơi khác chống lại chính quyền mới cho tới khi dừng chân tại Aizu. Sau một thời gian ở Aizu, ông tới Sendai, gia nhập hạm đội của Enomoto Takeaki. Ở Hakodate, ông trở thành Thứ trưởng bộ quốc phòng của nền Cộng hoà Ezo mới trong 12 tháng.


Hijikata biết rằng ông đang tham gia một cuộc chiến tuyệt vọng, và nói với thầy thuốc Matsumoto Ryojun rằng "Tôi chiến đấu không phải để dành chiến thắng. Với Mạc Phủ Tokugawa sắp sụp đổ, sẽ thực sự ô nhục nếu không ai dám huỷ diệt cùng nó. Đó là lý do tôi phải ra trận. Tôi sẽ đánh một trận đẹp nhất của đời mình để chết vì đất nước này”.


Vào ngày 20/6/1869 (11/5 âm lịch), Hijikata bị giết ở Umahami (gần Hakodate), trong trận đánh trên lưng ngựa bởi một viên đạn bắn vào lưng. Không ai biết nơi ông được chôn cất, nhưng một đài tưởng niệm ông đã được đặt gần ga Itabashi ở Tokyo, bên cạnh tượng đài Kondo Isami. Bài thơ tuyệt mệnh được giao phó cho Ichimura Tetsunosuke không lâu trước cái chết của Hijikata viết rằng: “Cho dù thân thể tôi có thể bị chôn vùi trên đảo Ezo, nhưng tinh thần của tôi sẽ bảo vệ cho chủ nhân của mình ở phía đông kia mãi mãi” (đảo Hakodate nằm ở phía bắc và có lẽ Hijikata muốn ám chỉ tới Mạc Phủ ở Edo phía đông)

Chuyện bên lề
Hijikata sở hữu cây kiếm Izuminokami-Kanesada (和泉守兼定) được rèn trong thời kỳ Edo.


Mặc dù bản thân Hijikata chưa bao giờ hoàn toàn là đệ tử của dòng Thiên nhiên lý tâm (Rishin Tennen- ryu), nhưng ông đã phát triển hệ thống chiến đấu của Shinsengumi, "Shinsengumi - Kenjutsu", từ dòng kiếm thuật này.


Hijikata là một tín đồ đạo phật với pháp danh Saishin indono Makoto Takayoshi Toyohiro Koji

Hijikata trong thế giới hư cấu

Hijikata được miêu tả trong phim Gohatto năm 1999 (diễn bởi Takeshi Kitano), bộ phim truyền hình Shinsengumi của đài NHK năm 2004 (trong đó có 1 tập dài dành riêng cho Hijikata tên :Hijikata Toshizo Saigo no Ichinichi), ông cũng là 1 trong những nhân vật chính của Peace Maker Kurogane (anime/ manga) và Kaze Hikaru (manga).


Hijikata là vai chính trong manga Getsumei Seiki của Morita Kenji và trong Mibu Robin's Baragaki ("Red Demon"). Hijikata (cũng như những thành viên khác của Shinsengumi) cũng xuất hiện trong yaoi manga Soshite Haru no Tsuki.


Hijikata xuất hiện trong loạt Shinsengumi Keppuroku , do Hiroaki Murakami thủ vai


Hijikata cũng đóng một vai trò nổi bật trong anime/ manga Shura no Toki và trong OVA ngắn Hijikata Toshizou - Shiro no Kiseki.


Anh cũng xuất hiện trong phim hoạt hình Bakumatsu Kikansetsu Irohanihoheto.



(Lược dịch từ wiki và tổng hợp từ nhiều nguồn)

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2007

Saitou Hajime - Anh là ai?


Tiếp theo là chân dung lịch sử của Saitou Hajime – “đại ca” của Seichan


Saitō Hajime (斎藤 ) (18/2/1844 - 28/9/1915) là đội trưởng đội 3 Shinsengumi, một trong số ít những thành viên của nhóm còn sống sót sau những cuộc chiến cuối thời Mạc Phủ.





// Thời thơi ấu

Saito sinh ở quận Mushashi, thành phố Edo (hiện là Tokyo). Có rất ít thông tin về tuổi thơ của ông. Ông được sinh ra với tên khai sinh Yamaguchi Hajime bởi Yamaguchi Yuusuke và Yamaguchi Masu, có một người anh trai tên Hiroaki và một chị gái tên Katsu (sau này kết hôn với Soma Yoshiaki, một đại phu của gia độc Tokugawa). Năm Ansei thứ 5 (1858), Saitou tiến hành nghi lễ nguyên phục (genpuku: nghi lễ công nhận một người đã trưởng thành). Sau đó bắt đầu học kiếm thuật. Năm 1862, ông rời Edo sau khi ngộ sát một hatamoto (tước vị samurai cấp cao, có quyền hội kiến với Tướng quân, vai trò như một cận vệ của Mạc phủ), tới sống tại Kyoto. Tại đây, Saitou trở thành quyền sư phụ ở võ đường Yoshida (do Yoshida Katsumi sáng lập).

Trong thời gian còn ở Edo, Saitou đã gặp gỡ và quen biết Kondou cùng những thành viên khác của Thí vệ quán (Shieikan). Tới năm 1863, Saitou gặp lại họ và gia nhập vào Shinsengumi (lúc này vẫn còn mang tên Miburoushi), sau đó trở thành đội trưởng đội 3 của nhóm này.





Thời kỳ tại Shinsengumi

Là một thành viên của Shinsengumi, Saito được coi là một người thâm trầm và bí ẩn; lời mô tả thường được dành cho anh là “không phải một người có thể bắt đầu những cuộc nói chuyện vãn” [giống truyện]. Vị trí của anh trong đội Shinsengumi ban đầu là Trợ thủ phó cục trưởng (Fukuchou Jokin). Nhiệm vụ của anh còn bao gồm việc dạy kiếm thuật cho các đội viên (cùng với Okita Souji). Do có mối quan hệ trước đó với phiên Aizu, Saitou bị nghi ngờ đóng vai trò nội gián ở Shinsengumi; nhưng đây vẫn là một câu hỏi, bởi khi được chỉ thị đi theo Ito Kashitarō tách khỏi nhóm Shinsengumi năm 1867, Saitou đã làm gián điệp cho chính nhóm Shinsen. Sự việc này đã bị nghi ngờ bởi Abe Juro, người không bao giờ tin rằng Saitou là một nội gián mà cho rằng ông trở lại với Shinsengumi chỉ vì đã nhận hối lộ của một số thành viên trong nhóm của Itou và bị phát hiện . Trở lại Shinsengumi sau cuộc mưu sát Itou, Saitou đã góp phần tiêu diệt nhóm Kodaiji năm 1867 với tên Yamaguchi Jirou. Ngoài ra, cũng có thể Saitou còn là gián điệp thu thập tin tức tình báo của cả những đối thủ khác. Người ta còn cho rằng Saitou có tham gia vào việc trừng phạt những đội viên biến chất trong Shinsengumi và đóng một vai trò quan trọng trong cái chết Takeda KanryūsaiTani Mijuro.

Trong cuộc cải tổ cơ cấu năm 1864, anh được bổ nhiệm làm đội trưởng đội 4 (trước sự kiện quán Ikedaya và nhóm Shinsengumi còn mang tính chất một lực lượng quân đội). Tới tháng 4/1865, anh được bổ nhiệm lại làm đội trưởng đội 3 (Shinsengumi đã được công nhận là lực lượng cảnh sát bảo vệ Kyoto). Saitou được coi là người có khả năng kiếm thuật ngang hàng đội trưởng đội 1 Souji Okita và đội trưởng đội 2 Nagakura Shinpachi. Thanh kiếm ưa thích của anh là Sesshuujuu Ikeda Kishin Ikimaru. Chiêu thức mạnh nhất của Saitou là chém mạnh vào cánh tay của đối phương, có tính sát thương còn mạnh hơn cả chiêu Tam đoạn thích của Souji. Cùng với những người còn lại của Shinsengumi, anh được ban tặng tước hiệu hatamoto năm 1867.

Trong cuộc chiến Boshin (1868-1869), do vết thương của
Hijikata Toshizo
, Saitou trở thành Cục trưởng Shinsengumi ở phiên Aizu vào ngày 26/5/1868 (lúc này Saitou đã đổi tên thành Yamaguchi Jiro). Khi Hijikata quyết định rút quân khỏi Aizu, Saitou đã tách khỏi Hijikata và tiếp tục chiến đấu với quân đội Aizu cho tới cuối cuộc chiến. Sự chia cắt này đã được ghi lại trong nhật ký của Taniguchi Shirobe với việc Ootori Keisuke được Hijikata yêu cầu thay thế trở thành Cục trưởng Shinsengumi. Tuy nhiên; sự việc này không thể khẳng định chắc chắn vì không hề có lệnh rút quân khỏi Aizu về Sendai. Saitou cùng với 10 đội viên ở lại đã chiến đấu ngoan cường ở Phật Đường, hoàn toàn bị áp đảo về quân số. Ở đó, Saito Hajime (Yamaguchi Jirou) đã nghĩ rằng mình sẽ bị giết; nhưng anh đã trở lại phiên Aizu và gia nhập vào Đội Phượng Hoàng. Sau khi lâu đài Aizuwakamatsu thất thủ, Saito bị bắt tới vùng Tây Nam tại phiên Takada, Echigo nơi anh bị giam cầm như một tù nhân chiến tranh. Sự kiện này đã được Ichinose Denpachi ghi lại.

Sau Minh Trị duy tân

Lúc này được biết đến với tên Fujita Goro, Saito chuyển tới Tonami, tạm sống cùng Kurasawa Heijiemon, tổng quản (karou) phiên Aizu, một người bạn cũ của ông tại Kyoto. Kurasawa là người tham gia vào cuộc di cư của người phiên Aizu và dựng nên khu cư trú cho các đồng hương tại Tonami (nay là quận Aomori). Ở Tonami, Saito đã gặp Shinoda Yaso, con gái một người lão bộc. Kurasawa đã mai mối cho Saitou và Yaso kết hôn ngày 25/8/1871; cặp vợ chồng này vẫn tiếp tục sống ở nhà Kurasawa. Đó là khoảng thời gian Saitou bắt đầu có mối liên hệ với Cục cảnh sát. Saitou và Yaso chuyển khỏi nhà Kurasawa ngày 10/2/1873 và bắt đầu sống trong gia đình Ueda. Ngày 10/6/1874 ông rời khỏi Tonami chuyển tới Tokyo, Yaso chuyển về nhà Kurasawa và những thông tin cuối cùng về bà được ghi lại vào năm 1876. Không ai biết chuyện gì xảy ra sau đó. Saito (lúc này là Fujita Goro) bắt đầu công việc của một cảnh sát ở Sở cảnh sát Thủ đô Tokyo (TMPD). Theo những nghiên cứu gần đây, một hôn lễ đã diễn ra giữa Takagi Tokio, con gái trưởng của Takagi Kojuro, một thanh tra cảnh sát và là một tuỳ tùng của cựu lãnh chúa Aizu, với Fujita Goro vào khoảng mùa thu năm 1874 hoặc mùa xuân năm 1875. Chứng kiên hôn lễ bao gồm những cá nhân lỗi lạc của Aizu như Yamakawa Hiroshi, Sagawa Kambee và Matsudaira Katamori. Họ có 3 đứa con trai, Tsutomu, Tsuyoshi và Tatsuo (người đã đi làm con nuôi cho gia đình Numazawa). Ông đã chiến đấu bên cạnh chính quyền Minh Trị trong cuộc nổi loạn của phe Satsuma do Saigō Takamori cầm đầu, trong vai trò 1 cảnh sát thay vì một quân nhân.

Trong cuộc đời của mình, Saitou không tiết lộ bất cứ điều gì về hoạt động của mình ở Shinsengumi như Nagakura Shinpachi đã làm. Tuy nhiên ông đã giúp đỡ Nagakura Shinpachi và Matsumoto Ryoojun lập nên đài tưởng niệm tôn vinh Kondou và Hijikata. Không có bức ảnh nào chắc chắn thực sự là của ông. Bức phác hoạ được biết đến có thể được dựng nên dựa trên con trai ông. Tấm ảnh trong bài viết này được lưu lại trong tài liệu của đơn vị cảnh sát mà ông là thành viên, và qua 1 quá trình chọn lọc loại trừ, bức ảnh còn lại có lẽ giống với Saito Hajime nhất, với tên gọi Fujita Goro. Bức ảnh được tìm thấy tại Yokohama. Saitou bắt đầu làm việc cho TMPD từ năm 1876 và được thắng cấp cho tới khi trở thành Cảnh sát trưởng và nghỉ hưu. Về cuối đời, ông làm bảo vệ cho trường đại học Ochanomizu.

Saito nghiện rượu nặng. Đó có thể là nguyên nhân cái chết của ông vì ung thư dạ dày ở tuổi 71 năm 1915. Theo những gì kể lại, Saitou chết khi đang ngồi nghỉ trong một góc phòng khách ở nhà. Mộ của ông nằm tại đền Amitabha ở Nanokamachi, Aizuwakamatsu-shi, Fukushima





Gia đình

Người vợ chính thức của ông tên là Takagi Sada. Con trai cả của ông Tsutomu, đã kết hôn với một cô gái rất tốt tên Nashino Midori, người mà bà Takagi rất yêu mến. Họ có 7 đứa con, Motoko, Minoru/Makoto?, Kyoko, Ritsu, Susumu, Kazuko và Tohru/Tetsu? Sau đó Susumu cưới một cô gái tên Etsuko, trong khi Minoru kết hôn với Natsuko, người có mối liên hệ rất thân thiết với Midori. Họ có 2 con, Naoko và Taro. Tsuyoshi kết hôn với Asaba "Yuki" Yukiko và có 4 đứa con với cô. Con trai lớn nhất của họ được đặt tên là Hidaki. Con trai út của họ Tatsuo kết hôn cùng Tazu/Tatsu? Và có 1 con gái tên Eiko.

Nói chung để hiểu hết đoạn trên mời lấy 1 tờ giấy, 1 cây bút để vẽ gia phả





Những hư cấu về Saitou

Saitō trở nên được biết tới nhiều hơn trong các fan anime kể từ khi một số seri animemanga dùng ông làm nhân vật. Seri Rurouni Kenshin nổi tiếng cho ông đóng vai phản anh hùng, có lúc là một đối thủ đáng gờm của nhân vật chính Himura Kenshin, và cuối cùng
trở thành một đồng minh khó chịu. Theo như mô tả trong Rurouni Kenshin, Saitō rất cao, có ánh nhìn thẳng so với các nhân vật khác và có một thái độ lạnh lùng và im lặng, cùng với một vài sự miêu tả cá tính thật của ông ngoài đời. Trong Rurouni Kenshin, Saito có giấy phép đặc biệt để mang kiếm (katana). Chiêu 'Gatotsu' (Nha đột) mà ông sử dụng nghe giống với chiêu kiếm mà ông thực sự dùng, nhưng hoàn toàn chỉ là hư cấu, không hoàn toàn chính xác để chiến đấu thật sự. Chiêu đâm bằng tay trái được sử dụng, trong phần lớn các phái kiếm, như một đòn bất ngờ. Nó được tiến hành bằng cách đâm khi đang bước về phía trước, buông tay phải cuối chiêu, để tay trái giữ cuối chuối kiếm. Việc chuyển tay cầm và thêm một bước chân hay là tầm đánh được mở rộng, hoàn toàn thay đổi không gian ra đòn, tuy vậy nó phải được thực hiện đột ngột để đạt hiệu quả cao nhất. Câu khẩu ngữ Aku Soku Zan (
悪即斬/Ác tức trảm theo nghĩa đen là, "Giết kẻ ác ngay lập tức", nhưng dịch mượt hơn là "Cái chết nhanh chóng cho kẻ ác," hay "Tiêu diệt kẻ ác ngay lập tức.") cũng chưa được thẩm tra có đúng như trong truyện Rurouni Kenshin không, nhưng phù hợp với Saitō nổi tiếng khi giết những phần tử tha hóa của Shinsengumi.

Trong Peacemaker Kurogane, một mangaanime lịch sử khác kể về câu chuyện của Ichimura Tetsunosuke người tham gia Shinsengumi để báo thù cho cái chết của cha, ông xuất hiện như là đội trưởng đội 3 và khá thoải mái và hơi thần bí (giống một pháp sư), lúc nào cũng luôn buồn ngủ.

Ông cũng xuất hiện trong Kaze Hikaru, trong đó ông được miêu tả là một nhân vật nghiêm túc và trầm tính, là bạn với Yuuma, anh trai của Seichan, nhân vật chính của bộ truyện.

Saito là nhân vật chính trong manga Burai, một câu chuyện hư cấu về Shinsengumi vào cuối thời Mạc phủ Tokugawa.

Trong bộ phim Nhật sản xuất năm 2003 When the Last Sword Is Drawn (Mibu gishi den), Koichi Sato đóng vai Saito. Lúc đầu, Sato miêu tả Saitō là một đội trưởng lạnh lùng, nham hiểm và tàn nhẫn của Shinsengumi. Tuy nhiên, Saitō thay đổi nhờ sợ tác động của Kanichiro Yoshimura (do Kiichi Nakai đóng) trong những năm cuối của Shinsengumi.

Một seri khá giống Kenshin tên là Keiichiro Washizuka được mô tả trong seri game The Last Blade. Một lần nữa, ông được mô tả là một người lạnh lùng và trầm lặng, cùng với lòng trung thành đáng sợ với Shinsengumi. Sự mô tả này khá phù hợp với Saito xuất hiện trong Rurouni Kenshin's Trust and Betrayal OVA, và chiến đấu với hàng loạt các chiêu đâm và trượt giống như Gatotsu.

Saito cũng được thể hiện trong manga Getsumei Seiki, trong các video game Bakumatsu Renka (ShinsengumiCode of the Samurai.

(Lược dịch từ wikipedia và tổng hợp từ nhiều nguồn)





Đã xong




Thứ Hai, 26 tháng 11, 2007

Souji Okita - sự thật lịch sử?


Okita Souji trong Kaze Hikaru là một nhân vật có lẽ tớ thích nhất hiện nay cùng với L. Nhưng đó chỉ là trong manga. Còn trong đời thực, Okita Souji là người thế nào? Trước giờ tớ ko để tâm tìm hiểu về anh nhiều lắm, nhưng vì một số lý do nên cuối cùng tớ cũng phải tìm hiểu về tiểu sử của anh (dù sao cũng có vài điều khá thú vị )


Okita Sōji (沖田 総司), (1842 hoặc 1844 - 19/7/1868) là đội trưởng đội 1 Shinsengumi - lực lượng cảnh sát đặc biệt ở Kyoto trong suốt giai đoạn cuối của Mạc Phủ. Anh nổi tiếng là một tay kiếm thiên tài, một trong những kiếm sĩ mạnh nhất của Shinsengumi, cùng với Saitou Hajime và Nagakura Shinpachi.

Bối cảnh

Tên đầy đủ của Souji là Okita Sōjirō Fujiwara no Harumasa sinh năm 1842 hoặc 1844 (do cách tính lịch khác nhau) trong một gia đình samurai thuộc phiên Shirakawa thuộc Edo. Ông cố của Sou là Okita Kan'emon (? - 1819) và ông ngoại là Okita Sanshiro (? - 1833.). Cha của anh là Okita Katsujiro, mất năm 1845. Sou có 2 người chị gái, Okita Mitsu (1833-1907) và Okita Kin (1836-1908.) Năm 1846, để kết hôn với Inoue Rintaro, người chấp nhận ở rể cho gia đình Okita, chị cả trong nhà Okita Mitsu đã trở thành con gái nuôi của Kondo Shusuke - chủ nhân đời thứ 3 của dòng Thiên nhiên lý tâm (Tennen Rishin Ryu) và Souji bắt đầu tập luyện ở Thí vệ quán (Shieikan) với ông từ năm 9 tuổi. Vào lúc đó, Kondo Shusuke đã nhận Shimazaki Katsuta (sau đó đổi tên thành Kondo Isami) làm con nuôi, nhưng Hijikata Toshizo vẫn chưa phải là thành viên của Thí vệ quán.

Ngay từ nhỏ Souji đã chứng tỏ mình là một người có tư chất đặc biệt về kiếm thuật và đã trở thành sư phụ tại Thí vệ quán năm 1861. Mặc dù được đánh giá là một người trung thực, lịch thiệp và tốt bụng, Sou cũng là một giáo viên nghiêm khắc và dễ nổi nóng với các học trò của mình.


Thời kỳ tại Shinsengumi

Souji đổi tên thành Okita Souji Fujiwara no Kaneyoshi trước khi lên Kyoto năm 1863. Anh trở thành một trong những thành viên sáng lập của Shinsengumi trong vai trò Trợ thủ phó cục trưởng. Okita Rintarou, cũng là một võ sĩ của dòng Thiên nhiên lý tâm, trở thành người đứng đầu Shinchougumi (lực lượng cảnh sát tương tự như Shinsengumi ở Edo)

Sou là một trong 2 thành viên trẻ nhất của Thí vệ quán cùng với Toudou Heisuke tại Shinsengumi. Anh cũng là một trong những thành viên của Thí vệ quán đã tham gia vào vụ ám sát Serizawa KamoUchiyama Hikojiro năm 1863.

Với kỹ thuật thần sầu, Souji có 1 tuyệt chiêu là Mumyo-ken (Vô ảnh kiếm) hay còn gọi là Sandanzuki (Tam đoạn thích), một kỹ thuật có thể đồng thời tấn công cả cổ, vai phải, vai trái của đối thủ chỉ với 1 chiêu (Tam đoạn thích được cho là có thể tấn công vào 3 điểm cùng 1 lúc, nhưng đó chỉ là sự thêm thắt đồn thổi). Sandanzuki là sáng tạo của riêng Souji và có thể bắt nguồn từ một chiêu thức học được từ Hijikata (Hirazuki - tuyệt chiêu tấn công ngang, ý tưởng cho Nha Đột của Saitou trong Rurouni Kenshin)

Trong một thời gian dài người ta tin rằng những dấu hiệu đầu tiên về bệnh lao của Sou xuất hiện từ lúc anh ho ra máu và ngất đi trong sự kiện quán trọ Ikedaya, nhưng một số nguồn tin gần đây cho rằng anh mắc phải căn bệnh này sau đó. Thực ra tất cả đều hợp lý vì bệnh lao có thể giết chết người bệnh rất nhanh chóng trong vài tuần hoặc rất lâu tới vài năm. Ngoài ra rất nhiều người hâm mộ Shinsengumi tin rằng Yoshida Toshimaru đã bị giết bởi Okita trong sự kiện Ikedaya (dựa trên tiểu thuyết của Shimosawa Kan và Shiba Ryoutarou), điều này hoàn toàn không đúng với sự thật lịch sử

Theo tiểu thuyết của Shiba Ryoutarou, người ta cho rằng Okita và Hijikata thân thiết như anh em. Nhưng trong lịch sử, Yamanami Keisuke – một phó cục trưởng khác của Shinsengumi mới là người chia sẻ mối quan hệ thân thiết như ruột thịt với Okita. Việc Yamanami tự sát bằng nghi lễ seppuku (với Okita là người giúp đỡ) năm 1865 thực sự gây tổn thương sâu sắc trong phần đời ngắn ngủi còn lại của Okita. Không hề có bằng chứng nào chỉ ra rằng Hijikata và Okita là những người bạn thân thiết, thậm chí không thể biết chắc Okita có hoà thuận với Hijikata hay không.

Năm 1865, Okita trở thành đội trưởng đội 1 Shinsengumi và phụ trách huấn luyện kiếm thuật cho các đội viên. 1 năm sau, Kondou Isami đã chọn Okita là chủ nhân đời thứ 5 của dòng Thiên nhiên lý tâm.

Mặc dù không có bằng chứng nào, nhưng có người cho rằng Souji đã từng sử dụng cây kanata (kiếm Nhật) rất nổi tiếng Kikuichi-monji (Cúc văn nhất tự). Tuy nhiên, chỉ có thể xác định rằng anh thường sử dụng 1 bộ Kaga Kiyomitsu (gồm 1 katana - kiếm dài và 1 wakizashi - kiếm ngắn) được gọi là "Kikuichimonji Norimune"

Cái chết

Trong cuộc chiến tranh Boshin, sau trận chiến tại Toba-Fushimi tháng 1 năm Keiou thứ 4, Okita đã phải tới bệnh xá của Matsumoto Ryoujun ở Edo chữa bệnh, sau đó chuyển tới sống cùng Okita Rintarou, Okita Mitsu, và con của họ. Khi lực lượng của Mạc Phủ (trong đó có Shinsengumi và Shinchougumi) bị đánh bại và phải rút về miền núi Tohoku, Okita đã ở lại Edo 1 mình. Anh mất vì bệnh lao ngày 19/7/1868 (ngày 30/5 âm lịch). Đêm hôm đó, Okita Souji được chôn cất tại ngôi đền của gia đình ở Edo (nay là Tokyo), dưới tên khai sinh. Ngày nay, ngôi mộ của anh vẫn thuộc quyền sở hữu cá nhân của dòng họ và người ngoài không thể tham quan.

Thông tin cho rằng Okita mất năm 25 tuổi dựa trên giả thuyết anh sinh năm 1844.

Chuyện bên lề:

• Theo Yagi Tamesaburou (con trai của Yagi Gennoujou), Okita là người cao, đen và mảnh khảnh, miệng rộng và khuôn mặt phẳng lỳ như “cá thờn bơn”. Thêm vào đó, anh cũng được biết tới là một người rất hay cười (tuy nhiên lại không nói nhiều)

• Có một nhận định sai lầm rằng mẹ Okita mất khi anh còn bé. Thực sự, bà mất năm 1862.

• Lịch sử đã nói đúng rằng Okita rất yêu trẻ con. Trong suốt quãng thời gian của mình ở Kyoto, anh thường bị bắt gặp đang chơi với bọn trẻ con và là người trông nom những đứa con trai của nhà Yagi ở Mibu.


Anh không có mối quan tâm đặc biệt với rượu nhưng có tin đồn rằng anh rất thích đồ ngọt.

• Okita khá được mến mộ.

• Không có bất cứ một tấm ảnh nào của Okita được tìm thấy cho tới nay.

• Shimozawa Kan đã đưa ra một giả thuyết thú vị về tình cảm của Okita dành cho con gái của một vị lang y trong tác phẩm của mình về Shinsengumi. Cũng theo Shinsengumi Shimatsuki của của ong, Okita đã chết khi đang cố giết 1 con mèo đen. Tuy nhiên giả thuyết này không có nhiều cơ sở thực tế.
Những cuốn sách của Simozawa về Shinsengumi được xếp vào thể loại tiểu thuyết dã sử.



• "Okita" (沖田) là tên gia đình; "Soji" (総司) là tên được chọn; "Fujiwara" (藤原) là tên dòng họ; "Kaneyoshi" (房良)là tên trang trọng (giống như tên đệm). Không thể xác định Okita đã đổi tên mình thành Okita Souji Fujiwara no Kaneyoshi vào năm 1863 hay 1862 (hoặc sớm hơn, năm 1861). Có giả thuyết cho rằng Okita chọn tên Souji bởi vì một số người gọi anh là "Sou-Ji" (gọi tắt cho tên Soujirou). Những họ tên khác của anh có thể là Okita Soji hay Okita Soji Kaneyoshi. Khi viết, anh thường viết tên là Fujiwara no Kaneyoshi (tên chính thức sử dụng trong văn bản) hoặc Okita Kaneyoshi

Okita trong sự hư cấu

Giống như những thành viên khác của Shinsengumi, cuộc đời của Okita đã được thêu dệt thành tiểu thuyết, phim ảnh và cả manga/anime. Mặc dù tên của anh đôi khi được phát âm thành "Soushi" nhưng trong thế giới hư cau, đó thường là "Souji."

Okita là nhân vật chính trong anime/manga Peacemaker Kurogane, thêu dệt lịch sử khá nhiều.

Okita cũng được đề cập tới trong series anime/manga Rurouni Kenshin, kể về một giai đoạn lịch sử sau cuộc Cách mạng Minh Trị ở Nhật bản. Anh xuất hiện chính thức trong OVA trong một khoảng thời gian ngắn ngủi trong phần tại Kyoto (trước khi nhân vật được tạo ra dựa trên Okita Souji trong tiểu thuyết Shinsengumi Keppuroku, Seta Sōjirō, xuất hiện); trong manga, Okita cũng được hồi tưởng trong phần Thiên tru.

Okita là vai nam chính trong manga Kaze Hikaru, một câu truyện hư cấu về Shinsengumi cuối thời mạc phủ Tokugawa, trong đó Okita huấn luyện cho một cô gái trẻ trở thành 1 thành viên Shinsengumi để trả thù cho cha và anh của cô.

Lịch sử nhìn nhận Okita bởi cá tính và thiên tài kiếm thuật của anh. Trong những cuốn tiểu thuyết của Shiba Ryotaro, anh đã gia nhập Shinsengumi không phải vì quan điểm chính trị của mình mà chỉ vì lòng trung thành của anh với Kondo Isami và tình bạn (được hư cấu) với Hijikata Toshizo.

Những tác phẩm anime, manga, và điện ảnh thường mô tả anh là một chàng trai trẻ trung tuấn tú. Bản dịch Rurouni Kenshin của Nam Mỹ còn nhầm Okita là phụ nữ.

(Nguồn: WIKI)

Chắc chắn còn nhiều điều hay ho nữa về Souchan nhưng tiểu sử thì tạm dừng ở đây


Thứ Ba, 20 tháng 11, 2007

[Download] Deathnote LA 2: the last name


mạng dạo này ngon kinh dị nên chỉ mất có 3 ngày tớ đã up được phần 2 này lên mạng, mọi người down về xem nha, ko phải link MU đâu, down thoải mái


part 1
part 2
part 3
part 4
part 5
part 6
part 7
part 8
part 9
part 10
Vietsub

Dùng Hjsplit để join các phần lại:
Hjsplit

Duùn klmcodec để xem phim với phụ đề:
klmcodec

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - End Part (05/11/2007)


hôm nay ngày 5 tháng 11 năm 2007, 3 năm sau ngày L qua đời. Hỏi rằng tớ có buồn không? Lúc này thì chưa, nhưng biết đâu đấy, ngày hôm nay còn dài, có lẽ tớ sẽ lại khóc y như 1 năm trước, dù sáng sớm bước ra khỏi nhà, cảm giác rất bình yên khi nghĩ rằng anh đag hạnh phúc trên thiên đường.



VII - end



Năm 2004
Yuina, cái tên đã khiến anh nhung nhớ biết bao lâu 1 lần nữa lại vang lên. Ký ức về nàng có những điều hạnh phúc nhất, nhưng cũng có những điều anh không dám nghĩ lại. Nàng đối xử với anh thật tàn nhẫn, nàng đã không cho anh bất cứ cơ hội nào để cứu nàng. Đã bao lần anh tự trách mình về những gì đã xảy ra, về lời hứa không thể hoàn thành. Cầm Death Note trong tay, trái tim anh đầy nghi vấn. Thật trùng khớp, tất cả đều trùng khớp, trùng khớp tới mức anh không muốn tin đây là sự thật. Quyền lực của cuốn sổ mỏng manh này, nếu đúng như những gì nó viết, sẽ giải thích tất cả. Nhưng quy luật 13 ngày phải giết 1 người lại khiến anh do dự. Yuina không phải người dám giết người tuỳ tiện. Khoảng cách giữa 6 cái chết ấy khá xa và nếu thực sự nàng dùng cuốn sổ này… Anh không dám nghĩ tới. Cho dù đôi cánh đã nhuốm đen, nhưng thiên thần của anh vẫn là một thiên thần, nàng không phải là ác quỷ. Có lẽ, có lẽ lại là sự trùng hợp tình cờ.



Năm 1999
1 tuần sau cái chết của thủ phạm cuối cùng, Yuina bất ngờ tìm tới gặp L. Anh lặng lẽ quan sát người mình yêu, giật mình vì nhận ra nàng đã gầy đi quá nhiều. Ánh mắt từ lâu không còn cười, giờ thậm chí u uất và tuyệt vọng. Anh nói ra điều mình đã tự hỏi bao nhiêu lần:

- Thực sự không phải em, đúng không Yuina?

“Em đã trả lời anh rồi. Có thể tin em được không?”

L thở dài, gật đầu, chẳng có lý do gì khác cả.

- Được, anh tin em.

Yuina ngồi sát lại gần L, một tay nắm lấy bàn tay anh, 1 tay tiếp tục viết.

“Eru, có lẽ là lần cuối cùng em viết tên anh”

- Sao lại là lần cuối? – L ngạc nhiên xiết tay Yuina hỏi lại - Mọi chuyện đã qua rồi, anh vẫn muốn ở bên em, anh sẽ tin em.

Buông bỏ cây bút, Yuina đáp lại bằng thủ ngữ, mỗi cử động ngón tay đều khó nhọc, như thể nàng đang cố kiềm chế một cơn đau khủng khiếp:

“Gặp anh là điều hạnh phúc nhất, cũng là đau khổ nhất trong cuộc đời em. Cảm ơn anh đã yêu em, cho dù anh chưa từng nói ra. Đôi khi em ước rằng anh sẽ không bao giờ tìm ra sự thật. Em đã thay đổi quá nhiều, em rất sợ. Anh còn yêu em không sau tất cả những gì đã qua?”

- Anh…

Đột nhiên toàn thân nàng run lên, người nàng ngả vào bên L, đôi tay xiết lại, khuôn mặt nàng đầy đau đớn, nỗi đau nàng kìm nén lại bằng tất cả sức lực của mình khiến anh hốt hoảng:

- Em sao vậy, Yuina, Yuina?

Nàng không trả lời, bàn tay còn lại tiếp tục những ký hiêu rời rạc:

“Đến lúc rồi, trả lời em đi”

- Anh yêu em, bất kể chuyện gì xảy ra, anh vẫn luôn yêu em – L thoảng thốt kêu lên, linh cảm tăm tối ập tới. Nàng đang rời khỏi anh, rời khỏi anh rất nhanh, anh sắp mất nàng, dù nàng vẫn còn đây – Không, Yuina, anh yêu em.

Ngón tay nàng run rẩy đặt lên môi ngăn anh nói tiếp. Nàng mỉm cười yếu ớt, sinh lực đang rời khỏi nàng, tim nàng đập như muốn vỡ tung, nước mắt trào ra, rưng rưng, run rẩy.

- Em… xin… lỗi.

Nàng đã nói, nhưng đó là những âm thanh cuối cùng, tắt lịm theo sinh mạng của nàng. Bàn tay nắm chặt lấy tay anh buông hờ hững, đôi mắt nhằm nghiền, ngả đầu trên vai L. Thân thể mới rồi đang căng lên vì đau đớn giờ không còn chút cử động nào. Một giọt nước mắt khẽ lăn lên vai L. Anh sững người kéo nàng vào vòng tay mình. Không còn một hơi thở.

Nàng đã chết.

40 giây.



Năm 2004

Mất liên lạc. Mọi dữ liệu đã bị xoá. Watari đã chết. L cảm nhận được bước chân của tử thần bên tai mình. Tim anh bắt đầu co thắt. Tiếng tim đập dồn dập. Yuina cũng từng trải qua cảm giác này. Cuối cùng anh đã hiểu. Lời xin lỗi của nàng, bí mật của nàng. Tất cả đều đã được giải thích. L ngã xuống trong vòng tay của Raito. Hắn chính là kẻ anh tìm kiếm bấy lâu. Yuina đã chết, hắn cũng sẽ chết. Cuối cùng tất cả chỉ là trò chơi của tử thần. Yuina đáng thương, nàng đã tự sát bằng Death Note để chuộc lại tội lỗi của mình. Giờ thì anh cũng sắp chết, có lẽ anh sẽ gặp lại nàng.

Đôi mắt L sáng lên lần cuối, trước mắt anh là Yuina với đôi cánh thiên thần đang mỉm cười, và giọng nói của nàng: “Eru, em vẫn luôn ở bên anh”.



Ngày 5/11, L qua đời, được chôn cất ở một nơi hẻo lánh, bên cạnh mộ Yuina.

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - Part 5 + 6 (03/11/2007)


V

10 giờ đêm ngày 31/10

Tiếng cười từ địa ngục dội lên, cái bóng nặng nề bám chặt trên vai nàng. Âm thanh như vọng ra từ hư vô. “Đến lúc rồi… cô không bao giờ thoát ra được nữa… “ Một bóng trắng hiện lên phía xa, dáng người đó là L, nàng hét lên: “Eru, cứu em, đừng bỏ em”, nhưng L hờ hững quay đi như không hề nhìn thấy. Bóng đen nuốt dần lấy nàng, tối dần, tối dần…

Yuina giật mình mở choàng mắt, vẫn còn ánh sáng, ánh sáng le lói từ những ngọn nến chập chờn. Tim nàng như muốn ngừng đập trước những gì mình nhìn thấy. 14 năm trước, cũng chính căn phòng này, cảnh tượng này, những ngọn nến được đặt thành vòng tròn theo những vòng máu đỏ tươi phủ lên vết máu khô, một hình hài nằm bất động phía xa, không phải cha mẹ nàng mà là… Shiori.

Tiếng kêu không thể bật ra trong cổ họng. Nỗi khiếp sợ trào dâng, nàng đang sống lại địa ngục của tuổi thơ. Vội vã lục lại trong ký ức những gì đã xảy ra, nàng chỉ nhớ sau khi rời khỏi văn phòng của L, nàng trở về nhà cậu Yoda, gặp ông trong phòng, ông cười thật kỳ quái, rồi mọi thứ mờ đi, và lúc này nàng đang ở trong căn nhà cũ của mình, đúng nơi cha mẹ nàng đã bị những tín đồ của “S-Biocide” giết chết. Và Shiori, chị gái tội nghiệp của nàng đang nằm ở kia, có thể đoán được máu tươi trong phòng chính là máu của chị ấy. Chuyện gì đang xảy ra? Yuina cựa quậy và nhận ra mình đang bị trói. Nàng vùng vẫy trong sự sợ hãi tột độ.



Cánh cửa bật mở, người bước vào là người nàng không bao giờ ngờ tới.

- Mi tỉnh rồi, chúng ta sẽ kết thúc mọi chuyện sớm thôi.

Cậu Yoda, cậu ruột của nàng. Tại sao lại là ông? Ánh mắt ngạc nhiên của nàng khiến ông ta giận dữ.

- Suốt 14 năm qua, giấc mơ lặp đi lặp lại trong mỗi đêm là hình ảnh con ác quỷ đó. Mi đã tạo ra nó. Bọn ta đã hèn nhát, sợ hãi mà để mi thoát. Thần linh vẫn đang thúc giục ta kết thúc những gì còn dang dở. Bạn bè ta ko có mặt ở đây, nhưng họ đã đưa vật thay thế cho họ tới, nỗi sợ hãi vẫn gặm nhấm trái tim họ. Nhưng ta không còn sợ nữa, chỉ cần qua đêm nay, mọi cơn ác mộng sẽ chấm dứt, ta sẽ được giải thoát, giải thoát vĩnh viễn…

Vừa lảm nhảm như trong cơn mê sảng, Yoda vừa đem những thứ lỉnh kỉnh hắn cầm trên tay đặt lần lượt thành vòng tròn bên ngoài đàn tế. Nàng sợ hãi nhìn theo bước chân và ánh mắt như phát điên của người mà nàng vẫn còn hết sức tin tưởng cách đây vài tiếng đồng hồ. Hắn đã đánh thuốc mê cả nàng và Shiori, người gần gũi nàng nhất suốt bao nhiêu năm qua, dùng máu của Shiori để tiến hành nghi lễ thay cho máu của cha mẹ nàng. Đầu óc nàng quay cuồng vì những gì hắn nói, cũng như tìm cách để thoát khỏi tình trạng này. Nàng ngạc nhiên thấy bản thân mình càng lúc càng tỉnh táo. Nàng cần phải sống, cuối cùng manh mối về kẻ thù cũng đã xuất hiện, nàng phải tìm cách thoát khỏi ông ta.

Cánh tay nàng chợt rờ thấy 1 thứ. Tim nàng đập mạnh, một chiếc điện thoại. Khéo léo xoay người theo Yoda để hắn không thấy được sau lưng mình, Yuina từ từ bấm bàn phím. Tin nhắn cuối cùng đã được gửi đi và trả về tiếng pip. Hắn giật mình nhìn nàng, Yuina lạnh toát người run rẩy.

- Mi… - Yoda nhanh chóng tìm ra chiếc điện thoại.

- Khốn kiếp - hắn tát nàng ngã dúi xuống rồi ném vỡ tan chiếc điện thoại - Cầu cứu à. Không kịp đâu. Mọi chuyện sắp xong rồi…

“Đúng, mọi chuyện sắp kết thúc. Hắn không kịp tới cứu cô đâu”

Tiếng nói làm đồng tử Yoda dãn to vì khiếp sợ. Hắn đã nghe âm thanh này 1 lần rồi, và đó là nguồn gốc của mọi chuyện. Hắn chậm chạp quay lại phía sau. Trước mặt hắn là hình thù cổ quái của một con quỷ. Một con quỷ thực sự bước lên từ địa ngục. Lần thứ 2. Hắn vẫn khiếp sợ như lần đầu.

- Khô…ông… Đồ… ma..a… quỷ… Ta… không sợ ngươi đâu. Ta…

Con quỷ dấn thêm tới trước, ghé sát mặt Yoda. Hắn cứng người sợ hãi.

- Mi… Mi không làm gì… được ta cả... Con bé đó… tạo ra ngươi, chỉ… chỉ cần giết nó… thì ngươi… sẽ biến mất.

“Thật sao. Con người thật ngu ngốc”

Đột nhiên Yoda giơ tay về phía trước. Đôi tay run rẩy sượt qua khuôn mặt của con quỷ, lòng can đảm hoặc sự điên rồ cuối cùng đã thắng thế. Nụ cười méo xệch trên môi, hắn quay về phía Yuina nói lớn:

- Mi không lừa được ta đâu, 1 lần là quá đủ rồi. Ta sẽ thiêu cháy mi cùng thứ ảo giác mà mi tạo ra.

Con quỷ - tên Zaak – không biết rút từ đâu ra một cuốn sổ, hắn mở một trang ra và lôi ra 1 cây bút.

“Không. Zaak, ông định làm gì vậy?”

“Ta sẽ giết hắn trước khi hắn giết cô”

“Không, tôi đã báo tin cho Eru rồi, anh ấy sẽ đến”

“Hắn không thể đến kịp. Ta đã nói rồi, ta có ích cho cô hơn là hắn”

“Đừng, ông sẽ chết mất”

“Ta biết. Nhưng đổi lại, cô sẽ thuộc về bóng tối của ta. Sớm muộn gì cô cũng phải đi theo con đường cô đã bước vào”

“Không”. Nàng bật khóc, bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng. Nàng biết tất cả đã kết thúc, cuộc đấu tranh của nàng với bóng tối. L. Shiori. Chú Yoda. Gia đình. Nàng nhận ra mình thực ra vô cùng yếu đuối.

- Các ngươi đang làm gì vậy? – Lão Yoda hết nhìn Zaak lại quay sang nhìn Yuina. Zaak đặt bút viết vào quyển sổ.

“Tasayoshi Yoda”

Cuốn sổ rơi xuống đất, gấp lại gọn gàng. Trên bìa mạ 2 chữ màu xám ma quái: Death Note.
Bắt đầu từ bàn tay của Zaak, thân thể hắn đang tan dần thành tro.

Yoda chợt thấy ngực mình đau nhói. Cơn đau thắt lại. Hắn nhìn Yuina, cánh tay đưa ra tuyệt vọng. Câu hỏi tại sao không kịp bật ra khỏi miệng.

Hình hài Zaak chỉ là một lớp tro đang tan dần.

Yoda quỵ xuống, nằm gục trên sàn, không còn hơi thở.

Khuôn mặt Yuina đông cứng lại. Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến uy lực của cuốn sổ mà Zaak vẫn thường nói với nàng. Nàng vẫn thường chế diễu ông ta, nhưng đây là sự thật. Cuốn sổ lúc này thuộc về nàng. Yuina kinh tởm nó. Nhưng…

Nàng cong người, vòng tay ra phía trước cởi trói cho chân mình, rồi lết tới đống tro tàn còn lại của Zaak, dùng chân lôi cuốn sổ ra, đẩy nó vào 1 góc thật kín bên tường. Yoda nàng đã chết, không có bằng chứng nào về tội ác của ông ta và đồng bọn. Nàng chỉ hy vọng tìm ra những kẻ đó là ai. Và…Yuina cắn chặn răng, nàng phải can đảm. Nàng sẽ trả thù.



Tiếng chân dồn dập trên cầu thang. Cửa bật mở, L lao vào cùng nhiều người khác. Trong phút chốc nàng có cảm giác như mình có thể vứt bỏ mọi gánh nặng. Biết đâu L có thể giúp được nàng. Biết đâu… Tiếng Zaak vang vọng trong đầu “Ta có ích cho cô hơn là hắn”.

Dây trói tay được cởi, nàng ôm chặt lấy anh khóc oà lên. Nàng yêu anh, nhưng tình yêu ấy không thể kéo nàng khỏi địa ngục.

L khẽ vuốt tóc cô gái yếu đuối đang nằm trong vòng tay mình. Quan sát xung quanh, anh đã hiểu tất cả mọi chuyện. Nàng đã trải qua bi kịch ấy 1 lần nữa, anh tự trách mình đã quá chủ quan. L tự thề với lòng mình, nhất định bằng mọi giá, anh sẽ khiến nàng được hạnh phúc.


VI

1 tháng sau sự việc kinh hoàng ấy, Yuina dần dần bình phục. L vùi mình trong việc truy tìm chủ nhân của những món đồ “đại diện” theo những gì Yuina kể lại. Đó là những món đồ khá đặc biệt, nhưng không dễ dàng tìm ra chủ nhân của chúng, bởi hầu hết trong số đó không có nguồn gốc xuất xứ. L đã vận dụng tất cả mối quan hệ cho việc tìm kiếm này.



- Yuina, anh đã tìm ra một người.

L đưa cho Yuina xem một tập tài liệu, trong đó là thông tin về một người đàn ông xa lạ với đôi mắt trũng sâu và những nếp nhăn chằng chịt.

- Ông ta là Shiniichiro Yamasaki, chủ nhân chiếc nhẫn bạc khắc hình ngôi sao 6 cánh. Nhưng… Anh xin lỗi, Yomasaki đã làm thủ tục báo mất chiếc nhẫn này hồi giữa tháng 10. Không có bằng chứng nào chứng tỏ ông ta có mối liên hệ với Tasayoshi Yoda cũng như “S-Biocide” cả.

“Không sao, có thể bằng chứng sẽ xuất hiện ở những người tiếp theo. Eru, anh thật vất vả.” Nàng khẽ đưa tay vuốt mớ tóc bù xù của L. Anh ngồi xuống bên cạnh nàng, chân co lên ghế, đùa nghịch những ngón tay.

- Anh sẽ tìm ra bọn chúng. Anh sẽ tìm ra bằng chứng buộc chúng phải nhận tội. Không chỉ vì em, còn vì anh nữa.

“Tại sao? Tại sao em không thấy ở anh lòng hận thù?”

- Với một thám tử thì sự hận thù chỉ làm mờ lý trí.

“Anh không muốn trả thù cho cha mẹ?”

- Muốn chứ, anh vẫn luôn đi tìm bọn chúng.

“Nhưng nếu tìm ra nhưng không thể kết tội chúng, vậy phải làm sao?”

- Anh không tin là không tìm ra được bằng chứng. Nếu một sự thật không ai chứng minh được nó tồn tại thì nó không phải là sự thật.

“Thật tự tin. Giá em cũng có thể nghĩ như anh”



- Cậu chủ, Shiniichiro Yamasaki vừa chết.

- Sao? – L nhướng mày ngạc nhiên.

- Hắn vừa chết đêm qua vì đau tim. Người của chúng ta đã xác nhận thông tin.

- Yamasaki không hề có tiền sử bệnh tim, Yoda cũng vậy. Kỳ lạ thật – L nhón tay cầm xấp tài liệu về nghi can thứ 2 trong giáo phái “S-Biocide” - Tiếp cận người này, tôi muốn biết mọi điều về hắn, kể cả giọng nói.



Họ sánh bước trong công viên, không khí buổi sáng sớm trong lành, se lạnh.
- Đây là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu.

“Em không bao giờ thấy anh đeo cavat hay mặc vest”

- Anh ghét bó mình trong những thứ khó chịu ấy.

Yuina gật đầu, nàng biết nguyên nhân từ đâu.

- Yuina, anh thấy dạo này em rất kỳ lạ.

Nàng nhìn L tỏ ý không hiểu.

- Anh không rõ, nhưng anh có cảm giác rất bất an. Anh thấy lo cho em.

“Em đâu có sao”

L không thể hài lòng với câu trả lời này.

“Nếu anh nhận ra cậu mình đã giết cha mẹ mình và còn định giết cả mình, người bạn thân nhất cũng vì mình mà chết, anh còn bình thường được ko?”

Cả 2 đều biết rõ câu trả lời.

- Anh có tin này cho em, ko biết có khiến em vui hơn không. Yamasaki đã chết vì bệnh tim.
Thái độ của Yuina hờ hững hơn anh tưởng, nàng chỉ khẽ gật đầu xác nhận, nhưng không tỏ thêm thái độ nào khác.

- Và cái này nữa – L đưa cho Yuina tài liệu về người thứ 2 anh vừa tìm được – Anh đã nghe giọng nói và nhận ra hắn là 1 trong những tên giết người đêm đó. Giờ thì chúng ta có thể xác nhận 100% thủ phạm là S-Biocide.

“Nếu đã nhận ra, anh có thể đưa hắn ra toà không?”

L nhún vai lắc đầu vẻ không vui.

- Không được, chỉ có sự xác nhận của anh thì không đủ.

“Đừng lo”

“Anh có tin vào sự trừng phạt của Chúa không?”

L bối rối nhìn Yuina.

- Đó chính là những gì bọn chúng tin đấy.

“Em xin lỗi, dạo này em suy nghĩ không bình thường lắm”

Đặt tay lên vai nàng, L an ủi:

- Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, đừng suy nghĩ quá nhiều nữa.



Cái tên thứ 3 vừa được viết trên trang giấy trước mặt. Nàng buông rơi cây bút, run rẩy gấp cuốn sổ lại, đẩy nó ra xa khỏi tầm mắt mình. Nàng đã giết người thứ 3. Hắn chưa chết, nhưng rồi sẽ chết. Đó là số phận của hắn, cũng như số phận của nàng đã được định đoạt từ khi nàng kết bạn với thần chết. Đôi tay nàng không hề vấy máu, nó trắng trẻo, gầy guộc, mong manh khi giơ lên nhìn dưới ánh mặt trời. Nhưng nó đã giết người. Nàng cảm thấy ghê sợ đôi bàn tay ấy, cũng như ghê sợ chính mình.



L nhìn trân trân vào bảng thông báo, miệng cắn chặt ngón tay út, không thể tin vào những gì mình đang đọc. 4 cái chết giống hệt nhau, đều là những cơn đau tim đột ngột.

- Ông có tin vào cái gọi là “tội ác không có thủ phạm” không?

- Cả 4 trường hợp đều được xác định là tai nạn. Không có gì khiến người khác liên tưởng họ lại với nhau - Giọng Watari vang lên trên màn hình liên lạc.

- Chỉ có chúng ta biết sự kỳ quặc này.

- Phải làm gì tiếp theo, cậu chủ?

- Chuyện còn lại để tôi. Ông tiếp tục tìm chủ nhân 2 món đồ kia đi.

- Vâng.

Màn hình liên lạc với Watari vụt tắt, chỉ còn lại 1 màn hình với những thông tin đang nhảy múa trước mặt L. Những gì L đang nghĩ thật quá hoang đường. 4 người đó đã bị trừng phạt, lòng căm thù của Yuina. Nàng có mặt bên cạnh Yoda là người chết đầu tiên. Nhưng nàng có thể làm gì khiến cả 4 người đó chết với cùng 1 căn bệnh?



Yuina đang ngồi trước mặt anh, ánh mắt lơ đễnh xa xăm, nàng cười mà như không cười. Gần đây anh cảm thấy Yuina hình như đang trốn tránh. Vốn không thể gọi điện, họ luôn gặp nhau trực tiếp. Thường thì Yuina sẽ tìm đến anh, cho dù anh đang bận rộn, nàng vẫn im lặng ngồi cạnh chờ đợi. Nhưng gần đây Yuina không tới nữa. Chỉ khi nghe tin nhắn thông báo có danh tính về tên “S-Biocide” thứ 5 nàng mới xuất hiện. L cảm thấy thật buồn, tình cảm giữa họ chẳng lẽ chỉ đến thế thôi.

- Yuina, có chuyện gì mà em không thể nói với anh vậy?

Yuina lắc đầu, cuối cùng nàng cũng đã nhìn anh.

- Em nghĩ sao về cái chết của 4 người kia?

“Rất kỳ lạ, trùng hợp đến kinh ngạc”

- Em cũng thấy vậy sao. Em có nghĩ rằng… - L thận trọng lựa chọn từ ngữ - có sự dàn xếp nào đó không?

“Dàn xếp? Em không hiểu” – ánh mắt nàng tràn ngập sự sợ hãi.

- Một ai đó đã cố tình gây ra những cái chết như tai nạn đó chẳng hạn”

“Anh nghi ngờ em? Bằng cách nào?”

Nàng không phủ nhận, trái tim anh như đeo chì, nặng trĩu.

- Anh không biết. Em có thể giải thích không?

“Eru!” Nàng đột nhiên dừng bút, ngẩng lên nhìn L. ánh mắt họ gặp nhau, 1 bên dò hỏi, 1 bên trốn chạy, giữa họ là một bí mật quá khủng khiếp.

“Eru, em không biết gì cả. Em đã ở đó khi cậu Yoda chết. Đó hoàn toàn là một tai nạn bất ngờ. Anh phải tin em”

Anh biết đó là câu trả lời cuối cùng của nàng.

“Hãy cho em biết khi anh có cái tên cuối cùng. Khi đó, nhiệm vụ của anh cũng kết thúc”
Nàng rời khỏi văn phòng mà không nhìn vào mắt anh thêm một lần.



Mệt mỏi, L nhấn phím gọi Wataru, màn hình liên lạc bật sáng.

- Cô ấy biết điều gì đó. Tôi chắc chắn. Hãy theo dõi mọi hoạt động của cô ấy kể từ lúc này. Tôi muốn biết cô ấy đi đâu, tiếp xúc với ai.



Tên cuối cùng đã chết. Kẻ thứ 6 trong giáo phái “S-Biocide” chết giống hệt 5 người trước đó. Yuina hầu như không ra ngoài ngoại trừ đi dạo ở công viên. Nàng không tiếp xúc với ai, chỉ lặng lẽ như một cái bóng, thỉnh thoảng đứng ngẩn ngơ nhìn bầu trời như tìm kiếm điều gì đó. Anh buộc phải tin Yuina, nàng không nói dối anh, và cũng không có cơ hội. Nhưng anh không thể giải thích được điều gì khiến nàng suy sụp và xa lánh anh nhanh đến vậy.



Nàng đã viết, cái tên cuối cùng. Tên của nàng. Giờ này ngày mai nàng sẽ chết. Nàng phải tới gặp anh. Cuốn sổ này sẽ vĩnh viễn trở thành bí mật. Anh không bao giờ được biết. Anh không cần phải gánh thêm gánh nặng này. Ngày mai, bóng tối duy nhất trong ánh sáng của cuộc đời anh sẽ biến mất. Anh rất mạnh mẽ. Anh sẽ chịu đựng được cái chết của nàng. Ở bên anh, có lẽ là điều duy nhất nàng muốn làm vào lúc này. Trái tim anh có chỗ cho cả thiên đàng và địa ngục.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - Part 4 (2/11/2007)


IV






Tại văn phòng thám tử

- Ông Wataru, điều tra mọi mối quan hệ của ông Tasayoshi Yoda. Còn nữa, tôi muốn học thủ ngữ.

- Cậu thích cô ấy?

L nhướng mày nhưng không trả lời, chỉ tiếp tục vùi đầu vào đám hồ sơ.

- Cậu đã đi dạo với cô ấy suốt cả buổi chiều. Chưa bao giờ có chuyện tương tự. Cậu yêu cô ấy rồi đúng không?

- Tôi không biết – L hờ hững nói – Tôi muốn nói chuyện với cô ấy nhiều hơn 1 chút. Có lẽ chỉ vì cùng cảnh ngộ nên có cảm giác gần gũi hơn những người khác.

- Chỉ vậy thôi?

- Tôi đã gửi cho cô ấy toàn bộ số kẹo của chúng ta nên ông hãy mua thêm nhanh đi. Tôi cảm thấy sắp không suy nghĩ gì được nữa rồi.



- Cậu có tốt với em không?

“Rất tốt. Tuy em không nói được nên không tâm sự nhiều với cậu, nhưng câụ luôn quan tâm và chăm sóc em rất chu đáo. Sao anh lại hỏi vậy?”

- Theo điều tra, hiện trường sự việc được giữ gìn nguyên trạng một cách khó hiểu, giống như ai đó cố tình làm vậy. Thêm nữa vụ án khi đó được điều tra khá sơ sài, anh nghi ngờ có thể người sắp đặt chuyện này là cậu của em”

“Chắc tại cậu Yoda muốn giữ lại đầu mối cho những cuộc điều tra sau đó thôi. Cậu nói rằng những người thụ lý vụ án khi đó đều bất tài và chẳng tìm được gì. Em tin câụ Yoda, cậu ấy là người thân duy nhất còn lại của em”

Một trang giấy chợt tuột khỏi cuốn sổ, trước khi Yuina kịp nhặt lại cất đi, L đã tiện tay cầm lên, nắm chặt 2 mép giấy đưa ra xa khỏi tấm với của Yuina và nhìn chăm chú. Một tờ giấy toàn viết tên “Eru”.

- Eru, dạo này em hay gọi anh như vậy – L liếc nhìn Yuina đang đỏ mặt bối rối.

“Em thích cái tên này. Khi viết ra, em cảm giác anh đặc biệt hơn 1 thám tử nổi tiếng, giống như Eru là của riêng em vậy”. Nàng thoáng mỉm cười khi viết xong câu cuối cùng.

- Cũng vì thế mà dù anh đã hiểu được thủ ngữ, em vẫn nhất định bắt anh phải đọc?

“Đúng, em muốn viết tên anh, hơn là một chữ L đơn giản và xa lạ bằng những ngón tay”



Tại phòng riêng của Yuina.

- Tâm trạng cô rất tốt. Có phải vì vừa gặp cậu ấy không?

Ngón tay nàng mơ màng vẽ ra trong không khí: “Chị tưởng tượng thôi, chị Shiori”

- Xem cô kìa, ngay cả ngón tay cũng đang nhớ cậu ấy nữa.

“Không có”

- Cô nói không thì không vậy. Ông Yoda muốn gặp cô vào tối ngày 31/10. Cô… có đi không? – Shiori thận trọng hỏi. Đây là một ngày đầy những ký ức đau buồn của Yuina. Mỗi năm vào ngày ấy, nàng thường trốn trong phòng một mình cả ngày không gặp ai, sáng hôm sau mới trở lại bình thường với đôi mắt sưng húp vì nước mắt.

Yuina không nói gì, đắm mình trong thế giới riêng. Shiori hỏi lại lần nữa nàng mới trả lời:

“Em muốn gặp L, em muốn đi thăm mộ cha mẹ nữa. Hãy nói với cậu, nếu thật sự cần thì em sẽ tới, nếu không thì hãy để tới ngày hôm sau”

Shiori mỉm cười tươi tắn:

- Thấy chưa, cô đã thay đổi mà. Tôi sẽ sắp xếp ngay.



Chỉ còn lại một mình Yuina.

“Tại sao lại phủ nhận? Cô yêu hắn mà”

“Đừng tự cho rằng mình biết tất cả”

“Cô nghĩ mình giấu được ai?”

Yuina thở dài suy tư.

“Tôi không thể thừa nhận. Tôi sợ, sợ rằng nếu thừa nhận mình đang yêu, tôi sẽ quên mất hận thù”

“Ta không quan tâm tới tình cảm của con người. Nhưng cô cho rằng hắn sẽ giúp được cô sao?”

“Tôi…”

Một tràng cười ghê sợ nổi lên khiến Yuina bất giác phải bịt tai lại, nước mắt như muốn trào ra.

“Ta chắc chắn mình có ích cho cô hơn là gã người trần đó đấy”

Tiếng cười của sự chết chóc. Bóng tối đã bắt đầu nuốt dần ánh sáng.



- Khi một cô gái đưa một chàng trai tới gặp cha mẹ mình, cô ấy muốn gì?

“Cô ấy muốn chàng trai dẫn mình về ra mắt cha mẹ anh ấy” – Yuina vui vẻ đáp lại.

- Với anh, nơi an nghỉ của người đã mất là trong trái tim người còn sống.

“Không phải thiên đàng hay địa ngục sao?”

- Trái tim con người vốn có cả thiên đàng và địa ngục.

“Như vậy dù suốt bao năm qua em không tới thăm, họ vẫn không hề cô đơn?”

- Đương nhiên không, họ luôn ở bên nhau.

“Sau này nếu em chết, liệu linh hồn em có cô đơn không?”

Anh nắm lấy tay Yuina thay cho câu trả lời.



“Không có nơi nào khác để ăn mừng sinh nhật sao?” Yuina hỏi đùa khi họ đã an vị trong văn phòng của L.

- Anh chỉ thấy thoải mái khi ở nơi hoàn toàn thuộc về mình – L giải thích.

Bánh gato đã được chuẩn bị sẵn sàng. Đột nhiên Yuina chợt nhớ ra 1 điều.

“Em quên mất quà tặng rồi, làm sao đây?”

- Không sao, chúng ta luôn có sẵn một món quà cho đối phương.

L nói rồi thong thả nghiêng đầu, tay choàng qua vai Yuina và đặt một nụ hôn hơi vội vàng nhưng mãnh liệt lên môi nàng.

- Cảm giác thế nào? – L hỏi nhỏ sau khi buông Yuina ra, với lấy 1 miếng bánh.

“Ngọt kinh khủng”, một tay chống cằm lên đầu gối, mắt nhìn ra chỗ khác, mặt đỏ bừng, 1 tay nàng ra hiệu.

- Ồ, mới chỉ được 1 nửa món quà thôi - L đã giải quyết xong miếng bánh thứ 2, anh vừa nói vừa kéo Yuina trở lại gần mình, cả căn phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng và tiếng tim đập dồn dập.

Tín hiệu tin nhắn vang lên khiến cả 2 giật mình.

“Eru, em xin lỗi, cậu Yoda muốn gặp em ngay trong tối nay. Em phải về thôi”

Một linh cảm u ám bỗng dội lên, L nói khi nàng ra đến cửa:

- Cẩn thận, Yuina!

Nàng gật đầu.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ