Thứ Năm, 1 tháng 11, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - Part 4 (2/11/2007)


IV






Tại văn phòng thám tử

- Ông Wataru, điều tra mọi mối quan hệ của ông Tasayoshi Yoda. Còn nữa, tôi muốn học thủ ngữ.

- Cậu thích cô ấy?

L nhướng mày nhưng không trả lời, chỉ tiếp tục vùi đầu vào đám hồ sơ.

- Cậu đã đi dạo với cô ấy suốt cả buổi chiều. Chưa bao giờ có chuyện tương tự. Cậu yêu cô ấy rồi đúng không?

- Tôi không biết – L hờ hững nói – Tôi muốn nói chuyện với cô ấy nhiều hơn 1 chút. Có lẽ chỉ vì cùng cảnh ngộ nên có cảm giác gần gũi hơn những người khác.

- Chỉ vậy thôi?

- Tôi đã gửi cho cô ấy toàn bộ số kẹo của chúng ta nên ông hãy mua thêm nhanh đi. Tôi cảm thấy sắp không suy nghĩ gì được nữa rồi.



- Cậu có tốt với em không?

“Rất tốt. Tuy em không nói được nên không tâm sự nhiều với cậu, nhưng câụ luôn quan tâm và chăm sóc em rất chu đáo. Sao anh lại hỏi vậy?”

- Theo điều tra, hiện trường sự việc được giữ gìn nguyên trạng một cách khó hiểu, giống như ai đó cố tình làm vậy. Thêm nữa vụ án khi đó được điều tra khá sơ sài, anh nghi ngờ có thể người sắp đặt chuyện này là cậu của em”

“Chắc tại cậu Yoda muốn giữ lại đầu mối cho những cuộc điều tra sau đó thôi. Cậu nói rằng những người thụ lý vụ án khi đó đều bất tài và chẳng tìm được gì. Em tin câụ Yoda, cậu ấy là người thân duy nhất còn lại của em”

Một trang giấy chợt tuột khỏi cuốn sổ, trước khi Yuina kịp nhặt lại cất đi, L đã tiện tay cầm lên, nắm chặt 2 mép giấy đưa ra xa khỏi tấm với của Yuina và nhìn chăm chú. Một tờ giấy toàn viết tên “Eru”.

- Eru, dạo này em hay gọi anh như vậy – L liếc nhìn Yuina đang đỏ mặt bối rối.

“Em thích cái tên này. Khi viết ra, em cảm giác anh đặc biệt hơn 1 thám tử nổi tiếng, giống như Eru là của riêng em vậy”. Nàng thoáng mỉm cười khi viết xong câu cuối cùng.

- Cũng vì thế mà dù anh đã hiểu được thủ ngữ, em vẫn nhất định bắt anh phải đọc?

“Đúng, em muốn viết tên anh, hơn là một chữ L đơn giản và xa lạ bằng những ngón tay”



Tại phòng riêng của Yuina.

- Tâm trạng cô rất tốt. Có phải vì vừa gặp cậu ấy không?

Ngón tay nàng mơ màng vẽ ra trong không khí: “Chị tưởng tượng thôi, chị Shiori”

- Xem cô kìa, ngay cả ngón tay cũng đang nhớ cậu ấy nữa.

“Không có”

- Cô nói không thì không vậy. Ông Yoda muốn gặp cô vào tối ngày 31/10. Cô… có đi không? – Shiori thận trọng hỏi. Đây là một ngày đầy những ký ức đau buồn của Yuina. Mỗi năm vào ngày ấy, nàng thường trốn trong phòng một mình cả ngày không gặp ai, sáng hôm sau mới trở lại bình thường với đôi mắt sưng húp vì nước mắt.

Yuina không nói gì, đắm mình trong thế giới riêng. Shiori hỏi lại lần nữa nàng mới trả lời:

“Em muốn gặp L, em muốn đi thăm mộ cha mẹ nữa. Hãy nói với cậu, nếu thật sự cần thì em sẽ tới, nếu không thì hãy để tới ngày hôm sau”

Shiori mỉm cười tươi tắn:

- Thấy chưa, cô đã thay đổi mà. Tôi sẽ sắp xếp ngay.



Chỉ còn lại một mình Yuina.

“Tại sao lại phủ nhận? Cô yêu hắn mà”

“Đừng tự cho rằng mình biết tất cả”

“Cô nghĩ mình giấu được ai?”

Yuina thở dài suy tư.

“Tôi không thể thừa nhận. Tôi sợ, sợ rằng nếu thừa nhận mình đang yêu, tôi sẽ quên mất hận thù”

“Ta không quan tâm tới tình cảm của con người. Nhưng cô cho rằng hắn sẽ giúp được cô sao?”

“Tôi…”

Một tràng cười ghê sợ nổi lên khiến Yuina bất giác phải bịt tai lại, nước mắt như muốn trào ra.

“Ta chắc chắn mình có ích cho cô hơn là gã người trần đó đấy”

Tiếng cười của sự chết chóc. Bóng tối đã bắt đầu nuốt dần ánh sáng.



- Khi một cô gái đưa một chàng trai tới gặp cha mẹ mình, cô ấy muốn gì?

“Cô ấy muốn chàng trai dẫn mình về ra mắt cha mẹ anh ấy” – Yuina vui vẻ đáp lại.

- Với anh, nơi an nghỉ của người đã mất là trong trái tim người còn sống.

“Không phải thiên đàng hay địa ngục sao?”

- Trái tim con người vốn có cả thiên đàng và địa ngục.

“Như vậy dù suốt bao năm qua em không tới thăm, họ vẫn không hề cô đơn?”

- Đương nhiên không, họ luôn ở bên nhau.

“Sau này nếu em chết, liệu linh hồn em có cô đơn không?”

Anh nắm lấy tay Yuina thay cho câu trả lời.



“Không có nơi nào khác để ăn mừng sinh nhật sao?” Yuina hỏi đùa khi họ đã an vị trong văn phòng của L.

- Anh chỉ thấy thoải mái khi ở nơi hoàn toàn thuộc về mình – L giải thích.

Bánh gato đã được chuẩn bị sẵn sàng. Đột nhiên Yuina chợt nhớ ra 1 điều.

“Em quên mất quà tặng rồi, làm sao đây?”

- Không sao, chúng ta luôn có sẵn một món quà cho đối phương.

L nói rồi thong thả nghiêng đầu, tay choàng qua vai Yuina và đặt một nụ hôn hơi vội vàng nhưng mãnh liệt lên môi nàng.

- Cảm giác thế nào? – L hỏi nhỏ sau khi buông Yuina ra, với lấy 1 miếng bánh.

“Ngọt kinh khủng”, một tay chống cằm lên đầu gối, mắt nhìn ra chỗ khác, mặt đỏ bừng, 1 tay nàng ra hiệu.

- Ồ, mới chỉ được 1 nửa món quà thôi - L đã giải quyết xong miếng bánh thứ 2, anh vừa nói vừa kéo Yuina trở lại gần mình, cả căn phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng và tiếng tim đập dồn dập.

Tín hiệu tin nhắn vang lên khiến cả 2 giật mình.

“Eru, em xin lỗi, cậu Yoda muốn gặp em ngay trong tối nay. Em phải về thôi”

Một linh cảm u ám bỗng dội lên, L nói khi nàng ra đến cửa:

- Cẩn thận, Yuina!

Nàng gật đầu.

0 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ