Thứ Tư, 27 tháng 6, 2007

Entry thứ 3 về tình yêu của gió


(Dành cho Amichan, và cảm ơn)




Hơi dài để làm 1 cái comment nên lại sinh thêm 1 cái entry nữa

Ss baby_gol ơi, em muốn hỏi ss điều này nhé, giả sử như nếu ss là Souchan và nếu như Sei lúc đó không quay trở về, thì nếu cấp trên ban lệnh phải đi giết Sei thì ss có đi không ạ?

Mấy bữa nay em cũng nghĩ về điều này và cả cảm giác khi Souji thừa nhận rằng "nếu không có Kamiya, tôi đã không nghĩ mình yếu lòng đến vậy"


Souji có nói thêm rằng : "Về phần mình, nếu phải hạ sát Kamiya thì cả đời tôi cũng không làm được" và kể từ nay anh đã tự mình gánh lấy việc bị dao động bởi chỉ một người.

Nếu là ss thì chắc không thể đâu, nhưng là Souchan thì có đấy. Đó là lần đầu tiên anh phải lựa chọn, và cảm nhận về sự mất mát nếu Sei chết – Sou chưa thể hiểu. Vẫn là thế thôi, kết thúc sinh mạng của Sei bằng chính thanh kiếm của mình. Để rồi ra sao?


Có thể sống tiếp đấy, để trọn đời ân hận vì đã giết đi người con gái anh yêu, rồi tới lượt mình cũng sẽ chết dưới một thanh kiếm nào đó. Sou ấy, con người vẫn coi thường mạng sống của mình ấy, nếu có thể tính bằng thời gian, cuộc sống của anh sẽ ngắn ngủi hơn khi không có Sei bên cạnh. Trước đây có lẽ vì thân phận của một võ sĩ mà ko màng tới sinh mạng của mình, giờ đây sẽ thêm nỗi đau vì cái chết của Sei, mạng sống với anh thậm chí có lẽ là điều đáng hận.


Hijisan từng nói một câu mà ss đã cảm động vô cùng: “Tuy không biết tại sao, nhưng tôi cảm giác khi mang trách nhiệm chăm sóc Kamiya, Souji cũng có sự thay đổi. Phải nói là… cái cậu Souji trước giờ cứ lơ lửng trên không giờ đã đạp từng bước vững chắc trên mặt đất. Souji đúng là mạnh như quỷ thần, nhưng hình như quá dễ dàng vứt bỏ tính mạng. Lúc đó, hạt đậu ấy nhất định không để Souji chết.”

Ý nghĩa sự tồn tại của Sei bên cạnh Souji là vậy đó.


Điều may mắn là sensei đã để cho Sei trở về, vừa đủ để Sou nhận ra tình yêu của mình với Sei, vừa đủ để anh hiểu Sei quan trọng tới mức nào. Giống như một lần thử thách, “sợi dây” ngăn cách giữa tình yêu và lý tưởng đã đứt đoạn, tin rằng nếu xảy ra tình huống ấy một lần nữa, sẽ chẳng còn những cơn run nhè nhẹ, sẽ chẳng còn những phút thất thần, có lẽ còn ngần ngại đấy, nhưng Sou sẽ không giết Sei, không thể giết Sei được nữa.


Ss ơi, trái tim và bổn phận là hai thứ hoàn toàn khác biệt đúng không ạ, trong tâm tưởng, ý nghĩ, Souji muốn Sei được sống hạnh phúc hơn ai hết, nhưng khi đó trở thành lệnh anh phải hạ sát Sei thì vì anh là võ sĩ "trước mậnh lệnh không có chỗ cho tâm tư cá nhân", anh phải làm điều đó thôi



Đó chính là cuộc tranh đấu của Sou, lựa chọn ra sao giữa trái tim và bổn phận?


Đó có lẽ cũng là sự lựa chọn của sensei, bà sẽ để Sou làm một võ sĩ bị ràng buộc bởi thân phận, hay một võ sĩ của tự do?


Chẳng phải đã có câu trả lời?
Số mệnh của gió là tự do.


Hãy nhìn xem, niềm tin của Souji với Kondou là gì? Không phải những mệnh lệnh vô tình, không phải những lễ nghi bắt buộc với chủ nhân. Không, Souji không phải là một võ sĩ mù quáng bị trói buộc trong bổn phận của một samurai. Điều anh muốn là bảo vệ Kondou, giúp ông thực hiện nguyện vọng của mình. Mơ ước của Souji có lẽ không phải là mơ ước của Kondou, mà chính Kondou. Chỉ cần không tổn hại tới Kondou, không tổn hại tới sự nghiệp của ông, với Souji, đó không phải là “bổn phận”.


Điều duy nhất khiến Sou phải lựa chọn giữa Sei và Kondou có lẽ chỉ là khi than phận của Sei bị bại lộ, anh sẽ bảo vệ Sei, hay thực hiện nhiệm vụ của một thành viên Shinsen? Có thể Sou sẽ từ bỏ Sei để tiếp tục được ở bên Kondou, nhưng giết Sei vì mệnh lệnh thì không, tuyệt đối không thể sau những điều đã xảy ra ở vol 21, thậm chí nhất định anh sẽ bất chấp tất cả để bảo vệ mạng sống của cô. Là tình yêu, hay Kondou sẽ chiến thắng trong tình huống này, mỗi người có một câu trả lời riêng. SS thì nghĩ sẽ là tình yêu đấy.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2007

Tình yêu của gió - phụ đề ^^


Yêu!

Khi tôi viết về tình yêu của mình dành cho anh, bạn bè nháo nhác.

Người biết chuyện thì bán tín bán nghi: tôi viết cho anh, hay cho một người nào đó trong cuộc đời thực?

Người không biết chuyện thì cười ồn ào: chị nói xem, ai vậy? Cuối cùng chị biết yêu rồi sao?

Ôi giời, mất thời gian đi giải thík mà chẳng ai tin.


Chẳng lẽ yêu một người mà đáng ngờ đến thế sao?

Yêu một nhân vật không có thực khó tin lắm sao?

Thế nhưng tôi đã yêu anh, bằng thứ cảm xúc chân thật nhất lần đầu mới có


Người ta nói anh tuyệt vời vì lý tưởng của anh, tôi cũng nghĩ thế. Ngưỡng mộ một người dám từ bỏ tất cả để thực hiện lý tưởng của mình là rất đáng, phải không nào? Nhưng yêu là chuyện khác, ai yêu những người như thế chỉ nhận lại bất hạnh mà thôi. Phải chăng tôi là một người thík được đau khổ? Nếu đem chọn lựa giữa một người yêu tôi và một cuộc sống bình thường, với yêu 1 người mình ko bao giờ có được nhưng lại luôn có thể ngẩng cao đầu tự hào về người đó, tôi sẽ chọn vế sau. Đôi lúc tự hỏi, đó là ngưỡng mộ, hay tình yêu?


Tôi đã tin đó là tình yêu. Vì tôi biết mình đang ghen. Tôi ngưỡng mộ cô gái đó, người dám vứt bỏ cả than phận, sự an toàn của bản than vì người mình yêu, người tình nguyện trở thành một ngọn cỏ để “vẽ hình của gió”, ôm ấp một mối tình đơn phương dẫu biết chẳng thể có một cái kết tốt đẹp. Người con gái như thế, làm sao không ngưỡng mộ, làm sao không yêu mến cho được? Nhưng tôi cũng luôn thầm ghen tị với cô, cô gái may mắn được ở bên anh, cô gái may mắn đã tìm được con đường đi tới trái tim anh, cô gái may mắn đã được anh yêu. Tôi biết cô ấy xứng đáng, tôi biết mình còn phải cảm ơn cô vì tôi nhìn được cơn gió ấy chính nhờ ngọn cỏ mạnh mẽ của cô. Nhưng cảm giác đau đớn khi anh thừa nhận mình đã yêu cô ấy, cảm giác run rẩy khi anh khóc vì cô ấy, đó là tình yêu mà tôi không thể có. Và tôi ghen tị. Cuộc sống của tôi và anh sẽ luôn là 2 đường thẳng song song, tôi chẳng hề có một chút cơ hội để gặp anh, để có thể hy sinh cho anh, có thể một lần trở thành “ngọn cỏ trong mắt nhìn của gió”, là nuối tiếc, hay một mơ ước viển vông?


Người đàn ông của lý tưởng ấy, rồi sẽ một ngày đánh đổi tất cả vì tình yêu. Nghe nực cười, nhưng niềm tin của tôi là vậy. Và điều khó hiểu là tôi biết mình vẫn sẽ yêu anh, cho dù anh lựa chọn tình yêu với người con gái ấy. Lý tưởng là gì? Chỉ là kết quả tổng hợp của tính cách, than phận và địa vị. Ngưỡng mộ một võ sĩ, được nuôi dạy như một võ sĩ, hành động như một võ sĩ, và lý tưởng là chết như một võ sĩ vì “chủ nhân” của mình. Nhưng anh cũng là một người đàn ông có trách nhiệm, sống chân thành, trung thực và có một trái tim nhân hậu. Đó là trái tim của gió, trái tim có thể ôm cả thế giới vào lòng, trái tim luôn muốn mình chịu tổn thương trước khi tổn thương người khác. Anh biến mình thành ác quỷ vì lý tưởng, nhưng là một “con ác quỷ dịu dàng”, luôn mỉm cười , nụ cười khi buồn bã, khi lạnh lùng, khi lại ấm áp, đó là trái tim của một thiên thần. Và khi “thiên thần” đó biết yêu, phải chăng mọi điều sẽ thay đổi?


Tình yêu, tôi vẫn tin đó là sự cứu rỗi. Anh tin rằng mình ko biết yêu, chỉ vì anh chưa thực sự yêu. Anh tin rằng mình có thể vì lý tưởng mà hy sinh tất cả, nhưng chỉ là vì anh chưa được lựa chọn. Hạnh phúc của anh là ở đâu, anh vẫn nhầm tưởng là ở bên sư phụ Kondou. Nhầm tưởng, chính xác là như vậy. Chết vì Kondou không phải là số phận của anh. Giết người hay chiến đấu vì Kondou không phải trách nhiệm của anh. Anh ở đó, tin rằng như thế, chỉ vì anh chẳng có sự lựa chọn nào khác. Thời đại khắc nghiệt, thao trường cho những tham vọng, cơ hội cho những cuộc đổi thay. Anh là gió, gió không thể bị ràng buộc bởi điều đó, chỉ vì người ta đôi khi không hiểu hạnh phúc thực sự là ở đâu - hạnh phúc – trong mắt nhìn của tôi không phải ở cái chết vì lý tưởng.


Cuộc sống là một quá trình chọn lựa không ngừng. Sự chọn lựa của anh đang nghiêng dần về phía Sei. Cố lên anh, chỉ một chút nữa để hạnh phúc. Còn tôi, dẫu chỉ có thể ôm tình yêu của mình lặng lẽ đứng nhìn trong bóng tối, cũng sẽ luôn cầu chúc cho người tôi yêu được hạnh phúc.


Bởi vì tôi yêu anh, Souchan

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2007

Tình yêu của gió


(Tặng ss chipxinh, cho tình yêu của ss, em nghĩ giờ mình đã hiểu hơn một chút, vì sao ss yêu người ấy đến thế)

(Tặng tôi, có lẽ là mối tình đầu)


Trong bức tranh gió và cỏ của ngày xưa.

Em ngạc nhiên sao mình chỉ nhìn thấy cỏ.

Ngọn cỏ luôn vươn mình theo gió.

Em yêu cỏ, vì cỏ kiên cường hơn bất cứ ai.

Lại trách sao gió vô tình, mải miết hướng tới trời cao

Để đôi mắt của cỏ chỉ biết nhìn theo lặng lẽ.

Bởi vậy đã từng giận anh biết bao, từng trách anh bao lần


Chỉ vì chưa hiểu.

Thế nào là tình yêu?

Đâu cứ phải má ấp môi kề

Đâu cứ phải những lời âu yếm?

Đâu cứ phải là tất cả của nhau?


Em chỉ cần một người khiến em phải bật khóc, rồi lại dịu dàng lau nước mắt cho em

Một người luôn chìa bàn tay kéo em đứng dậy sau mỗi lần thất bại

Một người chỉ cho em con đường em sẽ đi trong phần còn lại của cuộc đời

Một người sẽ ôm em khi hạnh phúc và tìm đến em những lúc khó khăn

Một người luôn có em trong tim, cho dù em không phải là điều quan trọng nhất

Đó chẳng phải là anh?

Vì sao cô ấy lại yêu anh, có lẽ đến giờ em đã hiểu


Trên đời này mấy người có niềm tin mạnh mẽ như anh?

Anh muốn trở thành gió, vì sư phụ Kondou mà hiến dâng sinh mạng.

“Số phận của gió là cô độc”

Mấy ai hiểu được sự cô độc của anh?

Bên cạnh anh có rất nhiều người cùng chung mơ ước, có lẽ đó cũng là một phần sức mạnh để anh tiếp tục niềm tin.

Nhưng anh cô độc!

Cô độc trong nỗi đau của chính mình khi phải vung kiếm giết người.

Không phải sự ghê sợ bản thân với đôi tay nhuốm máu

Mà là sự cảm thương cho những sinh mạng đã lìa đời

Ánh mắt của buổi hoàng hôn, xót xa nhưng ko hề ân hận

Em yêu đôi mắt ấy.


Điều em luôn tìm kiếm ở một người đàn ông là sự chân thành

Thậm chí là sự chân thành đến mức tàn nhẫn như anh

Khi anh đẩy cô ấy ra xa mình

Khi anh tự nhận mình là ác quỷ

Đáng sợ, tàn nhẫn, đúng vậy đấy

Nhưng em biết mình sẽ không bao giờ bị anh lừa dối

Sẽ không bao giờ bị bao bọc trong những lời lẽ hoa mỹ đầy mộng ảo

Dù chỉ luôn nhận được từ anh sự lạnh lùng, hay lời từ chối, em vẫn sẽ mỉm cười.

Em yêu sự tàn nhẫn ấy của anh.


Có một điều chưa hề thay đổi

Em ngưỡng mộ cô ấy vì cái cách cô ấy đã làm để có được trái tim anh

“Tình yêu của gió”

Đâu phải chỉ dành cho một người

Nhưng tình yêu của anh từ lúc nào đã bị cô ấy cướp mất?

Ngay chính anh cũng chưa nhận ra mình đã yêu cô ấy tới mức nào

Chỉ là một cơn run rẩy nhè nhẹ khi nghĩ tới giờ phút cuối cùng giữa 2 người

Có thể anh đã sẵn sàng hy sinh tình yêu vì lý tưởng của mình

Nhưng nỗi đau đớn ấy, sự thảng thốt trong một tích tắc ấy, sự do dự ấy, có lẽ cũng đủ để cô ấy vì anh mà chết

Và những giọt nước mắt

Em đã rùng mình, tình yêu như thấu qua tim

Em đã nghĩ nếu yêu đơn phương cả đời một người như anh cũng được.

Em yêu trái tim của gió


Nhưng giờ lại thêm cả sự ghen tị

Vì cô ấy được ở bên anh, còn em thì không

Mỗi lần nghĩ tới anh, em lại ước được đắm mình trong hơi thở của gió, lắng nghe nụ cười của gió, được theo gió đi khắp thế gian.

Nếu em tìm được 1 người như anh

Cho dù mãi mãi chỉ đứng nhìn từ xa

Cho dù mãi mãi không thể bước vào thế giới của anh

Bởi em biết mình không tài giỏi, kiên cường như cô ấy

Nhưng em sẽ không từ bỏ, cho dù phải lặng lẽ nhìn anh trong bóng tối cả cuộc đời

Cũng là điều duy nhất em tin mình sẽ làm được.




(chẳng biết nữa, có lẽ chưa viết xong)

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ