Thứ Tư, 31 tháng 10, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - Part 3 (1/11/2007)


III


- Cô Ritsuko, chào mừng tới với văn phòng thám tử L.

Họ ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn kính trong phòng khách màu xám nhạt, bày biện đơn giản nhưng sực nức mùi đồ ngọt lẫn với hương vị của 2 tách café nóng hổi.

“Cứ gọi tôi là Yuina. Anh thích ăn đồ ngọt?”

Cuốn sổ xoay về hướng L trong khi anh đang quấy tách café đầy đường của mình.

- Đúng – L ngẩng lên nhìn Yuina đầy ẩn ý – ảnh hưởng từ một người bạn rất thích ăn kẹo.

“Người bạn đó là nam hay nữ vậy?” – Yuina không giấu được sự hồi hộp. Phải chăng anh chưa hề quên.

- Một cô bé con, tôi từng nghĩ cô ấy là hoá thân của hoa anh đào.

“Cô bé ấy chắc là không còn như trước nữa. Nhưng anh thì không hề thay đổi”

- Cô ấy nói rằng tôi là người kỳ quái.

“Phải, nhưng ko phải vì dáng người, mà vì anh không chịu ăn kẹo”

- Vậy đúng là cô – L mỉm cười vui vẻ.

“Không ngờ anh vẫn còn nhớ”

- Đó là 1 kỷ niệm không thể quên được. Chúng ta đều nhớ.

Đột nhiên cả 2 đều im lặng. Có thứ gì đó mới xuất hiện giữa họ, kết nối từ quá khứ tới hiện tại, dù đó chỉ là 1 cuộc gặp gỡ quá ngắn ngủi trong một đời người.

- Lúc đó cô nói rất nhiều.

“Tôi đã không còn nói được sau cái chết của cha mẹ”

- Phải, thật khủng khiếp. Chúng bắt chúng ta chứng kiến tất cả mọi chuyện, trước khi trở thành vật hiến tế cho lửa.

Yuina ngạc nhiên đứng bật dậy, môi mấp máy cử động dù không phát ra nổi một âm thanh.
L ra hiệu cho nàng ngồi xuống:

- Bình tĩnh, đây là tài liệu tôi tìm hiểu được về bọn chúng. Hãy đọc và cô sẽ hiểu vì sao tôi biết chuyện đó.

Trong lúc L nhấm nháp thưởng thức bánh ngọt cùng với café, Yuina chăm chú đọc tập tài liệu chỉ vài trang về “S-Biocide”. Khi gấp lại trang cuối cùng, nàng lặng người, vẻ mặt thay đổi liên tục. Cuối cùng nàng cầm lại cây bút và bắt đầu viết.

“Giáo phái này có liên quan tới cái chết của cha mẹ tôi?”

- Cô sinh ngày 31/10? – L hỏi lại thay vì trả lời.

Yuina gật đầu.

- Cha cô là người Nhật và mẹ cô là người Anh?

Lại gật đầu.

- Tôi cũng sinh ngày 31/10, cũng là con lai châu Á và châu Âu. Đối với “S-Biocide”, 31/10 là ngày ma quỷ trỗi dậy, cả tôi và cô đều là những đứa con của quỷ trong mắt bọn chúng.

“Vậy gia đình tôi là tế phẩm của “S-Biocide”? Chúng đã giết cha mẹ tôi?” Sự phẫn nộ dằn trên từng nét bút run rẩy.

Tránh ánh mắt của Yuina, L nhìn chăm chú vào lớp bọt café sủi lên trong tách trà mới rồi nói tiếp:

- Mặc dù mọi dấu máu đều đã khô, nhưng những ký hiệu ấy tôi không bao giờ quên được. Sau khi giết cha mẹ tôi, chúng đã dùng máu của họ vẽ nên những hình thù y hệt trong căn phòng cha mẹ cô bị sát hại. Chúng trói tôi ở chính giữa ngôi sao và phóng hoả để hoàn thành nghi lễ. Tôi đã tìm chúng rất lâu. Sau tội ác tại gia đình tôi hôm đó, tôi không tìm được một vụ án nào tương tự xảy ra trong những năm tiếp theo. Nhưng có lẽ tôi đã bỏ sót – L đột nhiên nhìn thẳng vào Yuina, đôi mắt buồn bã nhưng sắc bén và tự tin - mọi chuyện kết thúc tại gia đình cô mới đúng. Tại sao, tại sao bọn chúng không thực hiện việc đốt cháy tế phẩm? Tôi muốn nghe cô nói lại chuyện đã xảy ra ngày hôm đó.

Đôi mắt Yuina sầm tối. Ký ức đã bao đêm nàng chạy trốn, muốn quên đi vĩnh viễn như chưa bao giờ xảy ra, nhưng vẫn luôn hiển hiện trước mắt, nhắc nhở nàng mỗi giây mỗi phút phải trả thù. Vào cái đêm ấy, nàng đã thề sẽ bắt tất cả những kẻ đó phải đền tội.

“Bọn chúng hoảng sợ, vì gặp ma quỷ thật sự”

L ngạc nhiên nhìn Yuina như người mê sảng.

“Đúng vậy đấy. Chúng đã trói tôi lại, đặt tôi vào giữa ngôi sao theo nghi thức. Đột nhiên một tên trong số đó hét lên kinh hoàng, rồi lần lượt những tên khác cũng kêu lên. Tôi không thể nhớ hết, nhưng hình như chúng nhìn thấy ma quỷ hiện hình, rồi chúng chạy trốn như bị truy đuổi. Sau đó thì tôi chẳng biết gì nữa cho tới khi tỉnh lại trong bệnh viện.”

Nét mặt L đầy nghi ngờ và bối rối. Nếu thực sự chúng đã gặp ma quỷ thì có thể hiểu tại sao chúng lại bỏ dở buổi tế lễ, nhưng thứ ma quỷ gì khiến bọn chúng sợ hãi đến vậy? Liệu có phải nỗi sợ hãi ấy đã khiến “S-Biocide” chấm dứt hoạt động?

Lút sâu mình trong ghế bành, L dường như chìm sâu vào thế giới riêng của mình. 1 tay vẫn cầm tách café, 1 tay gõ thìa vào miệng tách đều đều, suy nghĩ của anh dường như đã phiêu bạt về rất xa trong quá khứ. Anh đã hy vọng tìm được manh mối nào đó từ vụ án của Yuina, nhưng xem ra mọi thứ còn trở nên mù mịt hơn.

Bỗng một bàn tay chạm nhẹ lên vai L, anh giật mình quay lại. Yuina đứng sau lưng anh từ lúc nào, vẻ mặt đã trở nên bình thản hơn dù sự u ám vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

“Tôi muốn ra ngoài hít thở chút khí trời, chắc anh chưa kịp đi ngắm lại Tokyo từ khi trở lại đâu nhỉ”

- Cô muốn tôi đi cùng?

Nàng mỉm cười gật đầu.

- Nhưng…

Yuina đưa tay ra hiệu im lặng, rồi kéo L đi không để anh kịp nói thêm 1 lời.



“Có 1 điều tôi muốn hỏi anh”

- Chuyện gì?

“Tại sao anh còn sống sau chuyện đó?

Họ sánh bước bên nhau trên con phố tưởng như dài vô tận trong ánh nắng chiều đang nhạt dần, thi thoảng lại dừng lại khi Yuina muốn viết gì đó. L im lặng, khuôn mặt anh đăm chiêu đầy suy nghĩ. Yuina kín đáo quan sát L, rồi bất chợt 4 mắt nhìn nhau, nàng quay mặt đi ngượng ngùng.

“Xin lỗi, nếu anh không muốn nói cũng không sao”

- Mẹ tôi lúc đó còn sống – Yuina ngay lập tức chú ý vào câu chuyện – Bà bị thương rất nặng… nhưng… vẫn còn sống. Sau khi châm lửa… bọn chúng bỏ đi…Mẹ tôi tỉnh lại. Bà rất yếu… Chỉ còn 1 chút sức lực… bà đã cởi trói cho tôi, rồi… đẩy tôi vào két sắt. Khuôn mặt bà lúc ấy… đầy máu và nước mắt… bà thậm chí còn không nói được gì… cửa đóng lại. Tôi còn sống… nhưng tất cả đều đã bị thiêu ra tro.

Không biết bao lâu, câu chuyện đứt quãng ấy má»›i kết thúc, Yuina không nói má»™t lời, chỉ dịu dàng nắm bàn tay anh như san sẻ ná»
—i Ä‘au khổ và truyền cho anh dÅ©ng khí. L không biết tại sao mình lại nói tất cả vá»›i cô gái này. Anh đã chôn chặt những ký ức đó suốt 15 năm, ngay cả Wataru cÅ©ng chưa bao giờ được biết. Yuina, nàng cho anh cảm giác cá»§a sá»± bình an và sâu thăm thẳm, như má»™t chiếc há»™p báu vật, nÆ¡i anh có thể cất giữ mọi Ä‘iều.

“Khi tôi gặp anh lần đầu, chuyện đó vừa xảy ra đúng không?”

- Đúng.

“Chuyện ấy buồn hơn bất cứ câu chuyện nào tôi đã tưởng tượng về anh. Anh đã khóc đúng không?”

- Tôi đã nói là không phải – L nhíu mày.

“Lúc đó tôi chưa kịp nói với anh. Khóc không phải là biểu hiện của sự yếu đuối, mà là để đẩy nỗi buồn ra ngoài, nên không có gì phải xấu hổ cả”

- Xem ra cô rất có kinh nghiệm về nỗi buồn – L nói đùa khiến Yuina bật cười. Anh rút ra 2 cây kẹo rồi chia cho Yuina 1 cây. Nàng cầm cây kẹo trên tay, đột nhiên nụ cười không còn nữa. Sự thay đổi ấy không qua được mắt L.

- Từ lúc gặp lại tôi không còn thấy cô ăn kẹo nữa.

Yuina nhìn L như muốn hỏi: “Anh có ý gì vậy?”. L dừng chân lại nhìn thẳng vào mắt nàng nhẹ nhàng nói:

- Cô nói mình đã hoàn toàn thay đổi. Nhưng tôi thấy không có gì khác cả, ngoài việc cô đối thoại với tôi bằng giấy bút thay vì lời nói.

L chợt nhận ra đôi mắt nàng thật sống động, ánh mắt có thể nói được những điều không thể cất thành lời. Lúc này trong đôi mắt ấy, anh nhìn thấy thật nhiều những cung bậc cảm xúc, từ ngạc nhiên tới lúng túng, xen lẫn lời cảm ơn và một chút nỗi buồn mong manh như sợi tơ.

“Anh có nghĩ số phận thật kỳ lạ không? Giữa 2 bi kịch giống nhau trong cuộc đời mỗi người, chúng ta đã gặp nhau. Rồi chia ly. Rồi gặp lại cũng vì 2 bi kịch ấy. Tôi đang nghĩ lúc này là ai đang an ủi ai đây”

Nụ cười của nàng bao giờ cũng thật đẹp. Sự im lặng bao trùm, ánh nắng đã tắt, 2 bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau không rời.

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - Part 2 (31/10/2007)


II





Cuối năm 1982



Căn nhà hoang tàn và đổ nát, nơi ấy từng là tổ ấm của một gia đình. Không ai hiểu vì sao cậu bé ấy có thể sống sót dưới tro than và bụi đất sau vụ cháy. Những người lính cứu hộ đêm ấy sẽ không bao giờ quên được ánh mắt kinh hoàng và căm phẫn loé lên khi đống gạch vụn được bới ra. 1 chiếc két sắt nhỏ chìm sâu trong đống gạch vụn của ngôi nhà, ám khói xám đen, nhưng đứa bé ở trong đó vẫn còn sống. Không ai biết tại sao đứa trẻ lại ở đó. Suốt 1 tháng sau, nó chỉ im lặng, thu mình trước ánh nhìn thương cảm của mọi người, đôi mắt khi thì vô hồn khi thì tràn ngập sợ hãi và ám ảnh. Tuổi thơ của một đứa trẻ bình thường đã kết thúc từ lúc ấy.



Năm 1998, Nhật Bản



Cánh cửa bằng gỗ, to lớn, nặng nề, phát ra những âm thanh khô khốc hé mở. Bên trong là 1 căn phòng rộng lớn nhưng tăm tối, ảm đạm. Những gì còn lại từ quá khứ chỉ là 1 lớp bụi phủ mờ trên từng ô cửa sổ. Mùi ẩm mốc như những làn khói cuộn lên trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà.

- Xem ra nơi này đã bị bỏ hoang khá lâu - Giọng nói của L vang lên phá tan sự trầm mặc của không gian biết bao năm đã không có hơi người. Tiếng sàn gỗ kẽo kẹt dưới chân. Đây là nhà cũ của Yuina, nơi cha mẹ nàng đã bị giết. L đã khéo léo che giấu sự thất vọng khi đón anh tại đây không phải là Yuina.

- Ngay sau khi thảm kịch xảy ra, tiểu thư Ritsuko đã chuyển tới sống với cậu mình, ông Tashayoshi Yoda và nơi đây đã bị niêm phong lại.

L ra hiệu cho Wataru bắt đầu việc chụp hình ở khắp mọi nơi rồi quay sang hỏi cô gái vừa trả lời:

- Cô là ai? Cô Ritsuko đâu?

- Tôi là Shiori, thư ký của cô Ritsuko. Đáng ra chúng ta đã gặp nhau tuần trước khi tiểu thư tới gặp anh. Tiểu thư không muốn trở lại nơi có quá nhiều kỷ niệm đau buồn này nên chỉ có mình tôi ở đây.

L chăm chú quan sát Shiori. Một phụ nữ nhỏ nhắn chừng 30 tuổi với dáng vẻ ưa nhìn của một cô bảo mẫu.

- Cô làm việc cho cô Ritsuko bao lâu rồi?

- Sau khi chuyện đáng tiếc xảy ra với gia đình cô Ritsuko, ông chủ của tôi - tức là cậu của cô Ritsuko – đã đưa tôi về chăm sóc cho cô ấy.

L nhìn chằm chằm vào cô gái, cái nhìn soi mói khiến bất giác Shiori lúng túng quay nhìn đi hướng khác.

- Vậy cô làm việc cho ông Yoda hay cô Ritsuko?

Shiori kinh ngạc nhìn anh.

- Tôi không hiểu.

- Tức là nếu cô Ritsuko và ông Yoda bất đồng ý kiến thì cô sẽ nghe lời ai?

- Đương nhiên là cô Ritsuko – Shiori trả lời không ngần ngại - Tôi dẫn anh đi xem nơi thảm kịch đã diễn ra.



3 người dừng trước 1 căn phòng ở tầng 2, căn phòng đầu tiên từ cầu thang đi lên. Cửa mở, trong phòng tối đen như mực.

- Để tôi đi mở cầu dao điện, không ngờ trong này lại tối vậy – Shiori nói nhanh rồi quay trở lại tầng 1.

5 phút sau đèn trong toà nhà bật sáng. L nhận ra lý do căn phòng tối như vậy. Chỉ có 1 cửa sổ đã được đóng kín và che rèm. Bụi phủ gần như trắng xoá, một mùi ngai ngái khó chịu xộc vào mũi 3 người.

- Máu, thậm chí không ai lau dọn căn phòng này sau khi nạn nhân được đưa đi – L nhăn mặt nhận xét. Lấm tấm trên khoảng trống giữa phòng là những đốm đen vương vãi tạo ra 2 vòng tròn lồng vào nhau và một ngôi sao 5 cánh ở trong. L đột nhiên rùng mình. Khuôn mặt vốn đã xanh xao của anh bỗng tái nhợt, người lảo đảo như muốn ngã khiến Wataru hoảng hốt.

- Cậu chủ, cậu sao vậy?

- Chụp xong chưa ông Wataru?

- Đã xong.

- Chúng ta về thôi.



Tại văn phòng thám tử 5 tiếng sau đó, tất cả mọi tài liệu có liên quan tới cái chết thảm khốc của vợ chồng ông bà Ritsuko cũng như những tấm ảnh mới thu thập từ hiện trường vụ án đều đã có mặt trên bàn làm việc của L.

- Tôi cần thêm tập tài liệu về giáo phái “S-Biocide”.

“S-Biocide” là một giáo phái vô cùng bí mật với số lượng thành viên rất ít tại Nhật, tập hợp những tín đồ tin rằng họ là con của các đấng thần linh với sứ mệnh tiêu diệt những đứa con của ác quỷ, những đứa trẻ sinh ra với 2 dòng máu của phương đông và phương tây trong đêm ma quỷ trỗi dậy. Mỗi năm vào đúng ngày đó, họ sẽ chọn ra 1 đứa con của ác quỷ, cắt cổ cha mẹ chúng vì tội ác với Thần linh bằng những nghi thức tôn giáo được vẽ bằng máu trước mặt đứa trẻ, rồi đứa bé sẽ bị thiêu sống cùng với cha mẹ chúng để tế thần. Đây là một nghi thức tà đạo tàn bạo và phi pháp, nhưng suốt nhiều năm qua không có một thành viên của giáo phái này bị tiết lộ nhân thân.

Watari không biết tại sao L lại biết tới "S-Biocide", nhưng khi bắt đầu bước vào nghề thám tử, anh đã bắt tay vào tìm hiểu về tà giáo này cho dù kết quả thu được không nhiều, họ đã dừng việc tìm kiếm cách đây 1 năm. Ông vô cùg ngạc nhiên khi L bỗng nhớ tới "S-Biocide".
Cầm trên tay những trang giấy mà anh đã thuộc nằm lòng, L trở nên tư lự, nửa như nói với Wataru, nửa như nói một mình:

- Tôi cứ nghĩ chúng đã dừng tay, tôi không tìm ra bất cứ dấu vết nào về bọn chúng. Thật không ngờ. Wataru, có lẽ tôi sắp tìm ra những kẻ đã giết gia đình tôi.

Wataru rùng mình nhớ lại hình ảnh đã thấy cách đây 15 năm, khi ông trở về và chứng kiến ngôi nhà đẹp đẽ của ông chủ mình cháy ra tro cùng với 1 đứa trẻ toàn thân ám khói nhưng đôi mắt chứa đựng tất cả nỗi sợ hãi và buồn đau. Hôm đó chính là sinh nhật cậu và Wataru không bao giờ nhìn thấy cậu cười trong sinh nhật mình lần nữa. Từ lúc đó, cậu bắt đầu căm ghét những thứ gò bó, nhưng lại thích giam mình trong phòng kín. 3 tiếng đồng hồ bị nhốt chặt trong chiếc tủ chật hẹp khiến tay chân đứa trẻ không bao giờ co duỗi được bình thường. Nhưng, đứa trẻ ấy lúc này đang ngồi trước mặt ông, là một đứa con mà bất cứ bậc cha mẹ nào cũng có thể tự hào.

L chưa bao giờ nói tỉ mỉ với ông về những gì đã xảy ra đêm hôm đó, nhưng qua những thông tin thu thập được và thái độ của L với giáo phái “S-Biocide”, Wataru có thể đoán ra họ có liên quan tới bi kịch của gia đình anh.

- Tôi muốn gặp tiểu thư Ritsuko, càng sớm càng tốt, và một mình.



“Anh ấy muốn gặp tôi ngay?”

- Vâng. Cô có vẻ rất vui?

Khuôn mặt Yuina hồng lên dưới ánh nắng mặt trời, đôi mắt lấp lánh, cô quay lưng đi tránh ánh mắt tò mò của Shiori, tay giơ cao ra hiệu:

“Chị còn nhớ cậu bé kỳ lạ tôi đã gặp trong công viên hồi còn nhỏ không?”

- Cô thường rất vui khi nói về cậu bé ấy.

“Chính là anh ấy, tôi nhận ra ngay, anh ấy chẳng hề thay đổi.”

- Nhưng hình như cậu ấy không nhận ra cô.

“Có lẽ anh ấy không còn nhớ nữa. Với lại…”, Yuina ngập ngừng rồi nói tiếp “…tôi cũng đã thay đổi rất nhiều”

-Tôi cảm thấy cậu ấy hơi đáng sợ.

“Tôi đã được nghe nói nhiều về L. Anh ấy chỉ là hung thần của những tên tội phạm”

- Đúng vậy. Dù sao 2 người gặp lại nhau chứng tỏ cô cậu rất có duyên.

“Tôi không biết nữa. Tôi muốn biết thêm nhiều về anh ấy. Nhưng xem ra rất khó. Quan hệ của tôi và anh ấy giờ chỉ là khách hàng và thám tử”

- Cô thích cậu ấy?

“Không, tôi không thể” – Yuina cười tươi tắn như thể câu trả lời đương nhiên phải thế - “Tôi sẽ tới gặp anh ấy ngay bây giờ”

(end part II)


----

Note:

- Yuina có nghĩa là Superior Greens (dịch bừa là thượng ngàn 24.gif). Ritsuko nghĩa là child of the law
- "S-Biocide" là kết quả 1 buổi chiều vật vã của Gol và gone_with, chữ S này có khá nhìu ý nghĩa và tùy mọi người tưởng tượng, Biocide có nghĩa là "diệt sinh"

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2007

L_kun fanfiction: A time for us - Part 1 (30/10/2007)


Đáng lẽ định đúng ngày 31/10 mới up, nhưng vì thừa 1 part nên phải up trước 1 ngày


- Diclaimer:
L_kun, Wataru, Death Note là của tác giả "Death Note", còn lại toàn bộ là của tôi. Ngoại trừ tên Yuina Ritsuko, tất cả những cái tên khác đều đã xuất hiện trong DN 22.gif (tại tôi lười nghĩ tên quá đi 04.gif)
- Author: baby_gol
- Category: Original
- Genres: romance, sad, fantasy
- Pairing: Yuina - L
- Rating: R
- Warning: có sự xen kẽ vô lối về thời gian và không gian (đôi khi chính tác giả cũng loạn). Một vài tình tiết chưa được giải thích tới cụ tỉ và tác giả chịu thoai vì ngại nghĩ tiếp lắm 22.gif
- Summary: câu chuyện giả tưởng về quá khứ và tình yêu của L, đã kết thúc và có chút liên hệ với Death Note của các sensei.
- Note: Fic được viết mừng Sinh Nhật L và kỷ niệm ngày sama qua đời, viết tập trung trong vòng 3 ngày và 1 ngày edit nên cốt truyện chưa đủ sâu sắc, mong mọi người thông cảm 04.gif



A TIME FOR US



A time for us, some day there'll be
When chains are torn by courage born of a love that's free
A time when dreams so long denied can flourish
As we unveil the love we now must hide

A time for us, at last to see
A life worthwhile for you and me
And with our love, through tears and thorns
We will endure as we pass surely through every storm

A time for us, some day there'll be a new world
A world of shining hope for you and me


I

Năm 2003
“Theo nguồn tin của các nơi gửi về trong vòng 1 tuần đã có 52 người chết vì bệnh tim bộc phát. Bọn họ đều là người nằm trong danh sách truy nã và đang chịu án trong trại giam. Không thể xảy ra trùng hợp ngẫu nhiên như vậy…”

- Những cái chết bí ẩn vì đau tim?
- Cậu chủ, cậu còn chưa quên được chuyện cũ sao?
- Họ sẽ cần những thám tử giỏi nhất, đúng không ông Watari?
- Có lẽ vậy.

Tháng 2 năm 1998, Nhật Bản
Anh ngồi lặng lẽ trên ghế đá trong công viên, ngắm từng chiếc lá anh đào khẽ lướt trên mặt đất. Gió xuân hây hây thổi, hẹn hò với một cô gái vào lúc này không tệ chút nào, cho dù chỉ vì công việc.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng bước tới từ phía sau. Giờ là giữa trưa, công viên không 1 bóng người. Anh quay lại, cô gái này chính là người hẹn anh chăng?
Nắng chói chang. Chiếc mũ rộng vành phủ bóng lên khuôn mặt cô gái, anh nhìn không rõ, chỉ biết nàng đang mỉm cười.
Quen thuộc lắm. Xa, rất xa trong quá khứ.

Tháng 2 năm 1983, Nhật Bản
- Cậu có ăn kẹo không?
Cô bé chìa cho cậu bé cây kẹo đang cầm trong tay. Cậu ngẩng lên, đôi mắt vô cảm thoáng ánh lên cái nhìn ngạc nhiên rồi lại cúi xuống như không nghe thấy gì.
- Kẹo rất ngon đó – Cô bé leo lên ghế ngồi, dúi cây kẹo vào giữa 2 bàn tay đang nắm chặt của cậu bé, rồi không biết rút từ đâu 1 cây kẹo khác ăn ngon lành.
- Ba nói kẹo là báu vật của mọi đứa trẻ. Mỗi khi tôi khóc, ba đều cho tôi ăn kẹo, vị ngọt của nó khiến tôi không thể khóc nữa - Giọng nói trong trẻo vẫn không mảy may để ý tới sự lạnh nhạt của người ngồi cạnh.
- Tôi không khóc.
- Tuỳ cậu thôi. Ba tôi nói con người khóc khi có chuyện buồn, nhưng không có chuyện buồn nào không nguôi ngoai, chỉ cần suy nghĩ thông suốt, cậu sẽ thấy chuyện buồn không còn buồn nữa.
- Cô không sợ tôi sao? Những người khác chẳng ai dám tới gần tôi cả.
Cô bé quay sang nhìn cậu, tay bóc tiếp cây kẹo thứ 2:
- Trông cậu có hơi khác người một chút. Nhưng đó không phải là điều khiến cậu trở nên kỳ quái.
- Sao?
- Kỳ quái là vì cậu cứ cầm mãi cây kẹo mà không chịu ăn – Cô bé mỉm cười tinh nghịch.

-Yuina… Yuina… con ở đâu vậy?
- A, ba tôi gọi, tôi phải đi đây, tạm biệt.
Cô bé mỉm cười rồi biến mất như 1 làn gió. Cậu bé ngẩn ngơ nhìn bóng chiếc váy màu sakura bị ánh nắng phủ mờ dần, cây kẹo ngọt lịm đang tan trong miệng.

- Cậu chủ. Chúng ta đi thôi.
Tiếng nói làm cậu giật mình trở lại với thực tại, đôi mắt người đàn ông buồn bã nhìn cậu.
- Tôi không sao, ông Watari, mọi chuyện xong cả rồi sao?
- Vâng, tôi đã sắp xếp mọi việc để cậu chuyển tới sống tại Warm House.
- Được. Đi thôi.
Những bước chân lặng lẽ rời khỏi công viên.
- Tôi ghét đi giày - Cậu bé vừa nói vừa cởi phăng giày và tất khi đã an toạ trên xe – Và trước khi lên máy bay, tôi muốn mua kẹo - Vị ngọt ngào của cây kẹo còn chưa tan hết trong miệng.

Tháng 2 năm 1998, Nhật Bản
Không mấy khi anh chịu ra mặt gặp gỡ thân chủ trong công việc của mình. Bóng tối, anh thík nó hơn. Nó tràn đầy sự bí ẩn và kích thích. Với 1 thám tử, hoạt động trong bóng tối hiệu quả và cần thiết hơn việc công khai lộ mặt. Nhưng cái tên của thân chủ lần này khiến anh chú ý. Yuina Ritsuko. Một cái tên rất phổ biến. Anh không thể biết điều gì đã thôi thúc anh nhất định phải gặp cô gái này, cho dù phải bay tới nửa vòng đại dương, trở về nơi anh đã ra đi từ 15 năm trước.

Cô gái tiến lại gần, nụ cười rạng rỡ trên môi. Anh đã nhìn rõ gương mặt ấy. Có phải cô ấy chăng? Nàng cúi đầu chào trong im lặng.
Im lặng và mỉm cười khó hiểu. Anh không có thói quen bắt đầu trước.
- Cô… cô là Yuina Ritsuko?
Nàng gật đầu, bước tới ngồi bên cạnh anh rất tự nhiên. Ngày đó cô bé ấy cũng vậy.
Nàng nhìn anh, đôi mắt đen thăm thẳm và trong sáng cũng như đang cười, nàng cứ nhìn mãi khiến anh bất giác cảm thấy lúng túng. Thật không bình thường, anh vốn là một người rất tự tin.
- Chúng ta bắt đầu công việc nhé?
C
ô gật đầu. Vẫn im lặng.
Đôi mắt anh loé lên sự ngạc nhiên. Chẳng lẽ…
- Cô không nói được sao?
Thoáng một nét buồn trên khuôn mặt, Yuina lại gật đầu. nhưng chỉ một thoáng rất nhỏ thôi, nụ cười lại trở lại. Nàng loay hoay mở chiếc túi vải vẫn đem theo bên người, lấy ra 1 cuốn sổ và 1 cây bút, chăm chú viết gì đó rồi đưa cho anh xem. Nét chữ tròn trịa, mảnh mai, nhẹ nhàng như ấn tượng nàng tạo ra cho người đang ngồi bên cạnh.
- Đáng lẽ có người sẽ đi cùng tôi để phiên dịch, nhưng cô ấy bận. Thật xin lỗi, tôi không nói được, anh chịu khó đọc cái này được không?
Trả lại cuốn sổ cho Yuina, anh gật đầu:
- Được. Tài liệu về vụ án của cô tôi đã đọc rồi. Thiếu thông tin một cách trầm trọng. Không có một bức ảnh nào chụp lại hiện trường, không một chút manh mối về thủ phạm. Tôi tự hỏi thực sự có một cuộc điều tra nghiêm túc nào chưa vậy?
“Xin lỗi, khi ấy tôi còn quá bé nên không làm gì được. Tôi đã chờ mãi tới năm tròn 18 tuổi để có thể tự mình tìm hiểu sự thật”
- Nạn nhân là cha mẹ cô?
Nàng gật đầu. “Tôi nhất định phải tìm ra ai là kẻ đã giết cha mẹ tôi”
- Đây là một vụ án khó. Thời gian cũng đã lâu rồi. Sẽ rất vất vả, cô có thể theo được không?
“Anh không tự tin vào khả năng của mình?”
- Đừng dùng kế khích tướng với tôi. Sau 15 năm vụ án sẽ hết thời hạn điều tra. Tới lúc đó dù tìm ra thủ phạm cô cũng chẳng thể làm gì được chúng.
“Dù thế nào tôi cũng muốn biết kẻ thù là ai. Việc của anh chỉ là tra án thôi, đúng không?”
Anh hiểu cô gái này đang nghĩ gì, anh cũng từng có một thời như nàng. Hận thù chính là nhà tù tàn nhẫn nhất của con người, nhưng không phải ai cũng có chìa khoá để thoát khỏi nhà tù ấy. Anh tự hỏi bản thân có thể giúp được cô gái này chuyện gì. Và… anh muốn gặp lại nàng.
- Tôi nhận vụ này.
“Cảm ơn anh. L”
Không có vụ án nào mà anh không điều tra ra được.

Năm 2003
- Hãy nói với họ, tôi muốn điều tra vụ án này, ông Wataru. Chuẩn bị cho tôi mọi tài liệu về những tên tội phạm đã được xác định là chết vì bệnh tim trong thời gian qua. Nếu có thể hãy bắt đầu từ năm 1998.
- Liệu chúng ta có thể tìm được manh mối gì không?
- Trước đây thì không. Nhưng giờ thì tôi tin là có. Nhất định tôi sẽ tìm ra chân tướng sự thật.

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap I


Cảm ơn Teno, Romy.

Phần 2 - Souji


Image



“Có một người, xưa thuở thiếu thời từng thề trước dòng sông thiêng

rằng sẽ không yêu nữa

Một chớm xuân phân

Thanh kiếm trên tay, Người vung lên trời xanh như giã biệt mối tình đầu

Lời thề ấy theo gió vọng lên cõi thiêng, nơi các đấng thần linh ngự trị


Và…

Khi các chư thần soi đôi mắt xuống chốn nhân gian,

lắng tai nghe lời thề người võ sĩ, chợt chau mày bất bình

Nên rồi không linh…”

(Watanabe Taeko - trans by Ami Yagi)



I



- Matsumoto Ryojun, ông vẫn nhất quyết không chịu trả lời sao?

- Nếu muốn biết, cậu tự kiểm tra được mà.

- Tôi…

- Thực sự cậu đâu muốn biết câu trả lời đúng không?

- Kh… Không, sao ông nghĩ vậy?

- Hijikata Toshizou, cậu sẽ làm gì nếu ta trả lời rằng Kamiya không có bệnh?

- Đó không phải là câu trả lời.

- Đúng, ta đang hỏi mà. Cậu hãy suy nghĩ đi.

Suy nghĩ? Nếu thực sự có thể suy nghĩ, Hijikata đã không tới gặp Đại Lan Y. Đã 2 tháng trôi qua, những gì xảy ra đêm hôm đó vẫn hiện ra rõ mồn một. “Nếu Sei muốn, Sei có thể trở thành vợ của Okita”. Tại sao Saitou lại gọi Kamiya như vậy. Tại sao lại là “vợ”? Tình cảm giữa Kamiya với Okita không dưới 1 lần đã khiến Hijikata nghi ngờ, nhưng những gì anh chứng kiến thật sự vượt khỏi mọi tưởng tượng. Hoài nghi chồng chất, vốn chỉ cần 1 động tác đơn giản là hỏi trực tiếp Kamiya. Hijikata không hiểu tại sao mình không thể làm vậy. Có điều gì đó ngăn cản anh tìm ra câu trả lời theo phương thức nhanh chóng nhưng bung bét này. Phải, nếu thực sự Kamiya có vấn đề, anh chỉ muốn mình luôn ở thế chủ động để xử lý tình huống, anh muốn biết trước khi hỏi trực tiếp Kamiya. Chẳng lẽ còn lý do nào khác ư?

Suốt 2 tháng, Hijikata đã tìm tới Đại Lan Y nhiều lần để tìm ra sự thật. Ông chính là người đã khám bệnh cho tất cả các đội viên của Shinsengumi và cũng là người đã kết luận về căn bệnh Như tâm thiên mà Kamiya mắc phải, giải thích cho những biểu hiện nữ tính của cậu ta. Vậy nên nếu có 1 người biết được nguyên uỷ sự việc thì chỉ có ông. Nhưng lần nào cũng như lần nào, Hijikata không muốn lại trở về tay không.

- Kamiya không thể là con gái.

- Nếu anh đã khẳng định vậy thì còn tìm tới đây làm gì?

- Chính vì không thể khẳng định nên tôi mới tới hỏi ông.

- Chúng ta vòng vo mãi cậu vẫn chưa chán sao? Nếu Kamiya là con gái thì cậu định làm gì?

Không thể phủ nhận Đại sư Matsumoto đã từng lo lắng rất nhiều, cho dù biểu hiện ngoài mặt của ông lúc này chừng như đang tham gia vào 1 câu chuyện tầm phào phiền phức. Vào 2 tháng trước đây, khi Phó cục trưởng Shinsengumi mặt mày nghiêm trọng tới đòi gặp riêng ông để hỏi về Kamiya, ông đã phải rất cố gắng để không lộ ra bất cứ 1 sơ hở nào, đồng thời cảnh báo cho Kamiya về những nghi ngờ của Hijikata. Nhưng thêm 1 lần Hijikata tìm tới rồi trở về tay không, ông lại thêm an tâm. Anh ta sợ sự thật, không biết mình phải làm sao với Kamiya, bấu víu vào đại sư để kéo dài thời gian tiếp cận với sự thật. Anh ta biết câu trả lời nhưng lại không dám thừa nhận. Vì sao nhỉ? Đại sư cảm thấy vô cùng thú vị. Ít nhất thì Kamiya cũng sẽ không phải chết nếu bị lộ thân phận nữ nhi của mình, ông biết điều đó, chắc chắn về điều đó khi ngồi trước người đàn ông đang nhăn nhó khó chịu về một sự thật rất hiển nhiên mà anh ta đang cố tìm cách phủ nhận. Tuy nhiên, lo lắng vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, vì tương lai của cô bé tội nghiệp kia vẫn còn quá nhiều trắc trở. Cô bé đã yêu 1 người không nên yêu.




Đâu phải Hijikata không nghĩ tới những việc phải làm nếu phát hiện Kamiya là nữ. Lừa dối đồng đội là đi ngược lại tinh thần võ sĩ đạo, cậu ta đã vi phạm quân lệnh và theo đó phải tự sát. Cái chết. Của Kamiya. Souji sẽ làm gì? Liệu cậu ta có biết Kamiya đã giả trang để gia nhập Shinsengumi không? Liệu có phải cậu ta đã dung túng Kamiya trong suốt mấy năm qua không? Trách nhiệm của cậu ta lớn tới đâu trong toàn bộ sự việc này? Và, liệu Souji có thể chấp nhận cái chết của Kamiya? Hijikata không dám kết luận. Nếu là trước kia, anh sẽ không ngần ngại mà an tâm rằng Souji không quan tâm tới bất cứ ai ngoài cục trưởng Kondou. Nhưng lúc này e rằng sự việc đã khác, quan hệ của Souji với Kamiya đã trở nên mật thiết tới mức Hijikata nghi ngờ rằng Souji sẽ đứng ra bảo vệ cho Kamiya bất kể cậu ta có biết chuyện Kamiya là nữ từ trước hay không. Anh cảm thấy ngần ngại khi phải đưa Souji vào sự lựa chọn giữa Shinsengumi và Kamiya.



Sâu hơn thế là những hoài nghi không thể giải đáp về Kamiya. Nếu đó là một người con gái, tại sao cô ta lại dám thay đổi giới tính của mình để gia nhập Shinsengumi. Phải rồi, Kamiya gia nhập nhóm Shinsen lúc đó là để trả thù cho cái chết của cha và anh trai. N
ếu vậy, sức mạnh và lòng dũng cảm ấy ở đâu ra? Tại sao cô ta có thể dùng cơ thể yếu mềm kia để tồn tại trong một đám đàn ông. Làm sao trái tim yếu đuổi của phụ nữ có thể sống sót giữa 1 nơi mà sống chết chỉ cách nhau 1 đường tơ kẽ tóc. Hijikata không thể hiểu.



- Tôi cần biết sự thật trước khi suy nghĩ mình phải làm gì – Anh kết luận sau một hồi suy nghĩ – Hôm nay tôi nhất định không về nếu ông không giải thích cho rõ.



“Sei, ta có thể đặt cược vào câu chuyện của con không?” Matsumoto Ryojun đã có câu trả lời.



- Ta sẽ kể cho cậu nghe một câu chuyện. Hãy kiên nhẫn lắng nghe rồi phán xét bằng cả trái tim và lý trí của mình.

“Câu chuyện này nói về một cô bé sinh ra trong một gia đình có dòng dõi võ sĩ. Mẹ cô bé là một người phụ nữ kiên cường, nhưng đã qua đời khi cô bé mới 4 tuổi. Cha của cô bé không muốn trở thành một võ sĩ theo truyền thống gia đình mà quyết tâm theo đuổi sự nghiệp chữa bệnh cứu người. Ông đã rời xa gia đình trong nhiều năm và chỉ đoàn tụ với con trai và con gái mình sau cái chết của người vợ. Con trai và con gái ông nhận được sự giáo dục từ nhỏ của mẹ, luôn mơ ước được kế tục truyền thống gia đình trở thành một võ sĩ. Nhưng ước mơ của người con trai vô tình đã gây ra bi kịch. Những kẻ chống lại Mạc Phủ đã giết chết cha và anh cô bé vì nghi ngờ họ làm gián điệp cho phủ tướng quân. Chỉ có mình cô bé sống sót sau vụ thảm sát với sự cứu giúp của một võ sĩ trẻ là thành viên của nhóm lãng khách Mibu mới thành lập theo sự kêu gọi “cần vương” của Kiyokawa Hachirou. Cảm phục sự dũng cảm của chàng võ sĩ và muốn trả thù cho gia đình, cùng với ước mơ được trở thành một võ sĩ chân chính, cô bé đã cải nam trang xin gia nhập nhóm Mibu. Mối thù của gia đình đã sớm được trả, đáng lẽ cô bé có thể rời khỏi Mibu để trở lại với cuộc sống trước đây của mình. Nhưng cô đã trót đem lòng yêu chàng võ sĩ kia, và quyết tâm ở lại giữa đám đàn ông chỉ vì tình yêu của mình, dù biết rằng nếu thân phận bị lộ, con đường duy nhất là cái chết. Cậu đã hiểu chưa?”

- Tên thật của cô ta là gì?

- Tominaga Sei.

- Không thể nào.

- Đó là sự thật mà cậu đang tìm kiếm

Hijikata đập tay xuống thành cửa sổ ngay bên cạnh.

- Ôi, sự mù quáng của đàn bà…

- Cậu nghĩ còn cách nào khác chăng?

- Cô ta yêu Souji?

- Đúng.

- Với tính cách của cậu ta, ông thừa biết sẽ không có kết quả mà. Tại sao không cản cô ta? Không, phải nói là tại sao lại giúp đỡ cô ta mới đúng.

- Cha của Sei là bạn của ta. Cô bé ấy giống như con gái của ta vậy.

- Ông biết rằng cô ta có thể chết trên chiến trường…

- Đúng, như một võ sĩ, đó là số phận của cô ấy.

- Nếu lộ ra thân phận nữ nhi, cô ta cũng phải chết.

- Ta sẽ không để điều đó xảy ra, dù phải làm bất cứ chuyện gì, và… cũng không tin rằng điều đó sẽ xảy ra – Đôi mắt ông nhìn thẳng vào Hijikata đầy thách thức.

- Ông có quá tự tin không?

- Cậu có thể giết Kamiya sao?

- Cô ta chỉ là một cô gái mù quáng vì yêu.

- Cậu thật sự nghĩ như vậy sao? Kamiya ở lại vì tình yêu với Okita, nhưng cậu có thể phủ nhận tinh thần chiến đấu của cô ấy sao? Cô bé luôn nói rằng mình ở lại để được ở cạnh người mình yêu. Nhưng Kamiya cũng có chung niềm tin như các cậu vậy.

- Souji có biết chuyện này không?

- Cậu ta biết Kamiya là nữ, và chấp nhận cô bé ở lại Shinsengumi vì quyết tâm trở thành một võ sĩ của cô ấy, có lẽ vậy.

- Có lẽ???

- Cậu có cho rằng Souji cũng có tình cảm với Kamiya không?



Hijikata bật đứng dậy.

- Tôi về thôi.

- Cậu định sẽ làm gì?

- Tôi sẽ suy nghĩ từ từ. Hãy dặn họ thận trọng, đừng để sự việc tệ hại nào đó xảy ra ngoài tầm kiểm soát của tôi. Cũng đừng cho họ biết rằng tôi đã biết chuyện.



Hijikata muốn điên đầu vì những gì mới biết. Quá nhiều việc đang chờ anh giải quyết, không chỉ riêng chuyện này.

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1 - Saitou - Chap V


Tôi bắt đầu chap này trong tâm trạng mơ hồ về tình yêu của Saitou. Hơn 1 tháng rồi mới lại quyết định viết, khi nhận ra bản thân đã đi quá xa so với mục đích ban đầu của phần 1. Hy vọng của tôi là xây dựng một hình ảnh trọn vẹn về Saitou và tình yêu của anh, nhưng càng viết, bất giác tình yêu của Sou và Sei đã chiếm hết những suy nghĩ của tôi, mọi thứ tuôn ra và Saitou chẳng biết đã đi đâu mất. Chap cuối cùng này, xin cố gắng hết sức để đưa Saitou trở lại, những suy nghĩ của tôi về tình yêu của anh, tấm lòng chân thật anh dành cho Sei, dù mãi mãi trong lòng tôi, anh vẫn chỉ là người thứ 3.

Cảm ơn Romy, Teno, ASTY

Các chap trước:

- chap 1

- Chap 2

- Chap 3

- Chap 4



Người như sương khói

Mộng thoáng qua thôi

Tới bao giờ tỉnh giấc?

Tình ngỡ đã xa rồi





Đêm.

Trăng đầu tháng, trong veo hình lưỡi liềm. Ánh sáng của vầng trăng dẫu chỉ là vay mượn từ mặt trời, vẫn toả sáng dịu dàng trong bóng tối. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng, những tiếng ồn ào của quán trà Takei dường như chỉ là một chuỗi âm thanh mơ hồ, Saitou không nghe thấy gì hết. Tưởng như thế giới chỉ còn lại mình anh với vầng trăng kia. Bâng khuâng. Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết, tình yêu trên nhân thế có lúc nào khuyết lại tròn? Saitou biết rõ câu trả lời. Dù trăng tròn hay khuyết, bóng trăng in trên dòng sông vẫn tan ra theo gợn sóng, hình hài của trăng có lúc nào giữ được nguyên vẹn trên mặt sông kia?

Tình yêu, thứ cảm giác này sao phức tạp đến thế. Lời sư phụ vẫn còn văng vẳng bên tai, "tình yêu với phụ nữ chỉ là một lời hứa", nhưng Saitou không cách nào rũ bỏ. Ánh mắt cứ bất giác dõi theo người ấy, bất giác mỉm cười khi người ấy cười, bất giác hạnh phúc khi người ấy ở bên cạnh, đau đớn khi người ấy khóc, trống vắng khi cách xa người ấy. Là con trai hay con gái có gì khác đâu? Vẫn những tình cảm ấy thôi, có chăng chỉ là khát vọng sở hữu và che chở xuất hiện khi Sei trở thành con gái.

Dưới bóng trăng, Saitou khẽ thở dài.

Mộng tưởng thoáng qua, hình bóng mờ xa không cách nào ôm lấy được.






- Sư phụ Saitou.

Giọng nói nhẹ nhàng, êm ái từng bao lần gọi anh, Saitou quay lại, Sei đã đứng ở đó không biết từ lúc nào. Cô đang mỉm cười, có thể coi là tín hiệu tốt không?

- Anh chờ lâu chưa?

Saitou lắc đầu nhưng không nói câu nào, biết bao điều muốn nói, nhưng lúc này chỉ là im lặng.

- Xin lỗi – Sei gập mình cúi đầu - Thực sự xin lỗi anh vì chuyện sáng nay, em đã nói những lời thật quá nông nổi.

Saitou thoáng ngạc nhiên khi nhận lời xin lỗi của Sei. Với những gì cô đã nói ra hồi sáng, điều anh chuẩn bị làm là giải thích cho Sei hiểu, để cô có thể thông cảm với anh, không phải là việc đón nhận lời xin lỗi này. Xem ra Souji làm được nhiều điều hơn anh hy vọng, cả việc kia cũng vậy chăng?

- Sư phụ Saitou, anh… không sao chứ?

- Không, tôi không sao cả - Sai lúng túng - Chỉ là hơi ngạc nhiên thôi.

- Không cần phải ngạc nhiên. Việc xin lỗi này không có nghĩa là em đồng tình với việc anh sắp làm.

- Vậy sao…

- Chỉ bởi vì sư phụ Okita nói rằng hãy tin anh, nên em sẽ chờ, hy vọng anh có thể chứng minh cho em thấy niềm tin của anh là đúng đắn – Sei nói dứt khoát, những điều cô đã suy nghĩ suốt từ sau cuộc nói chuyện với Souji tới giờ.

- Tôi không thể nói trước được điều gì, nhưng rồi Kamiya sẽ biết – Saitou nói chân thành, ngập ngừng một lúc, anh hỏi tiếp - Còn một chuyện nữa, Souji đã nói cho Kamiya chưa?

- Chuyện… chuyện gì sư phụ Saitou? – Kamiya bất chợt cảnh giác.

- Chuyện Kamiya sẽ cùng tôi rời khỏi đây, Okita không thể nào chưa nói gì với cậu.

- Nói vậy… chuyện này là chủ ý của anh? – Kamiya không giấu được vẻ lo lắng trong giọng nói.

- Chủ ý của ai thì có gì khác nhau đâu? Đó là điều tốt nhất chúng ta có thể làm cho cậu vào lúc này. Chỉ có 1 cơ hội thôi, cậu chấp nhận chứ? – Saitou thấp thỏm, anh đã chờ đợi câu trả lời suốt cả ngày nay.

- Điều này… điều này… chứng tỏ anh đã biết chuyện của em? – Thay vì trả lời, Kamiya hỏi lại trong sự ngạc nhiên tột độ. Có lẽ câu trả lời đã quá rõ ràng, chẳng còn lý do nào khác cho lời đề nghị này.






Vô niệm
anh, bất giác Saitou nhớ lại câu chuyện của quá khứ. Anh đã bao lần tự hỏi, nếu thay thế vào vị trí của Souji, anh có chấp nhận để Sei ở lại đội hay không? Có, vì Sei là em gái của Yuuma, nên Saitou nhất định sẽ bảo bọc, che chở cho Sei, anh biết mình sẽ không ngăn cản cô bé ấy làm điều mình muốn.

Nhưng nếu Sei không phải là em gái Yuuma thì sao? Có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Saitou không phải là Okita, anh sẽ không dễ dàng chấp nhận sự có mặt của một cô gái trong đội, dù bất cứ lý do gì. Có phải đó là sự khác biệt giữa hai người không? Có phải vì thế nên tình yêu cuối cùng đã dành cho người kia?

Vô niệm anh, tình yêu của Saitou dành cho Sei, có phải cũng xuất phát từ tấm chân tình của người võ sĩ?






- Phải, Kamiya vốn là con gái – Saitou nhẹ nhàng thừa nhận, rồi ngay lập tức cảm thấy đôi chút hối hận. Anh có thể cảm nhận rõ cơ thể nhỏ bé kia đang run rẩy trước những gì cô nghe thấy. Tại sao, cô sợ gì chứ? Nếu việc anh biết thân phận thật sự của cô có điều gì đó nguy hiểm, thì đâu đợi tới lúc này nó mới xảy ra. Bất giác anh muốn vòng tay ôm thân hình mảnh dẻ kia vào lòng, giữ chặt lấy cô và rời khỏi nơi đây, đưa cô tới một nơi hoàn toàn xa lạ để xua tan tất cả những điều cô đang lo sợ, để anh có thể độc chiếm người con gái này. Nhưng đó đâu phải mong muốn của Sei, Saitou biết rõ điều đó.

- Anh… biết chuyện này lâu chưa?

- 2 năm rồi. Lần đó tôi nghe thấy cô Akesato vô tình gọi cậu là Sei. Yuuma vẫn thường gọi em gái mình như vậy. Tôi đã hỏi Okita và biết được sự thật.

- Sư phụ Okita cũng biết chuyện? Vậy mà anh ấy chẳng nói gì. Và… cả anh cũng vậy, tại sao? – Kamiya có vẻ đã bình tĩnh hơn. Saitou đã biết chuyện này lâu tới thế, nhưng anh không nói ra, hẳn có lý do nào đó.

- Chỉ là tôi quá ngạc nhiên, vì sao phải mất nhiều thời gian thế Yuuma mới xuất hiện để nhắc tôi nhớ lại cái tên Sei. Hẳn cậu ấy muốn tôi hiểu rõ cậu trước khi gửi gắm đứa em gái duy nhất cho tôi chăm sóc. Tôi đã làm như vậy trước đó, 2 năm qua vẫn không hề thay đổi, lúc này và mai sau cũng thế, bất kể cậu là ai, bất tất phải nói rõ ràng.

Kamiya lặng người đi, từng câu từng chữ Saitou nói ra thấm từ từ vào trái tim cô. Lần đầu tiên cô nhận ra rằng mình chưa từng thực sự quan tâm tới người đang đứng trước mặt. Trước giờ, việc tìm tới người anh này để được an ủi, khuyên bảo hình như đã là chuyện đương nhiên, Saitou lúc nào cũng đứng ở đó, làm cột trụ tinh thần cho cô. Với anh, lúc nào Kamiya cũng chỉ nhìn thấy qua hình bóng của người anh đã khuất, còn bản thân Saitou, liệu đã lúc nào là chính bản thân anh trong mắt Kamiya? Bất công, Kamiya thầm nguyền rủa bản thân, tấm lòng ấy của Saitou, sao mãi tới giờ cô mới nhìn thấy. Trước giờ cứ mãi nhận về, cô đã đền đáp được cho anh những gì?

- Cám ơn anh, Saitou – Kamiya thực sự không biết nói gì ngoài hai tiếng này – Em có thể làm gì để đền đáp lại sự quan tâm của anh? Anh nói đi, em sẽ cố hết sức mình.

- Tôi không cần cậu đền đáp bất cứ thứ gì. Chỉ có 1 việc tôi muốn cậu làm lúc này, đó là rời khỏi Shinsengumi vào sáng ngày mai – Saitou đề nghị trong hy vọng, thứ cảm giác đang càng lúc càng cạn dần trong sự bất lực của anh.

- Không được – Kamiya trả lời ngay lập tức – Em xin lỗi, nhưng em không thể rời khỏi Shinsengumi vào lúc này. Sư phụ Okita cũng đã chấp nhận rồi. Xin anh đừng ép em.

- Cậu phải biết điều gì là tốt nhất vào lúc này chứ? – Giọng Saitou đột nhiên trở nên gấp gáp hơn - Nếu là Yuuma thì cũng sẽ đồng ý với tôi thôi, cứ coi như cậu vì anh trai mình mà bảo vệ cho bản thân cậu được không?

- Nếu là đại ca, anh ấy càng chắn chắn sẽ để em tự đi con đường của mình - Kamiya khẩn khoản

- Nhưng tôi không phải Yuuma. Tôi không phải anh trai cậu. Chỉ cần tôi rời khỏi đây thì mọi quan hệ của chúng ta sẽ biến mất, tôi sẽ không cách nào tiếp tục bảo vệ cậu nữa – Một luồng không khí nóng bỏng trào dâng trong lòng Saitou, anh đã thốt lên những suy nghĩ đang day dứt trong lòng. Quyết định ra đi để quên được Sei và mối tình không hy vọng này, nhưng Saitou cũng không cách nào an lòng để cô ở lại với bao hiểm nguy luôn rình rập, đến lúc này chính anh cũng không hiểu được bản thân mình thực sự muốn gì.

- Đừng lo sư phụ Saitou, em có thể tự chăm sóc bản thân mình – Kamiya cố gắng thuyết phục Saitou - Giờ em đã trưởng thành, trước kia thực sự đã làm phiền anh quá nhiều, từ giờ anh không cần vì em mà bận lòng nữa…

- Sao tôi có thể không bận lòng được – Saitou hét lên cắt lời Sei, quay mình đấm mạnh tay vào thân cây gần đó, tán cây lay động, rì rào như tiếng gió thổi cuốn theo lá rơi xào xạc. Chưa bao giờ Sei nhìn thấy Saitou mất bình tĩnh đến mức đó. Vai trò của một gián điệp đã rèn luyện cho anh vẻ bên ngoài thờ ơ với mọi việc, ít khi nào bộc lộ tình cảm, giống như một thân cây luôn đứng vững vàng trước thời gian, im lặng chứng kiến cuộc sống trôi đi, lặng lẽ ghi lại những biến động không ngừng, Sei đã được tán cây ấy chở che suốt bấy lâu, nhưng giờ thì chính cái cây ấy đang phải chống chọi trước cơn bão tố chưa từng có. Tình cảm tuôn trào không cách nào giữ lại được.






Gió.

Gió thổi tá»›i mang lại cái mùi ngai ngái cá»§a sông hoà cùng cái lạnh lẽo cá»§a đêm. Mây mỏng manh, trôi nhanh hÆ¡n, thấp thoáng phá»§ mờ ánh trăng như sương khói. Vẳng xa xa tiếng khách làng chÆ¡i cười nói trên đường lá»›n, âm thanh lá»›n dần, rá»
“i lại nhỏ dần, cuá»™c sống Ä‘ang trôi Ä‘i, chỉ không gian quanh hai người lắng lại. Đêm sâu dần, mùi cá»§a đêm cô độc, hoang vắng, chỉ lòng người Ä‘ang cháy rá»±c trong đêm.






- Sư phụ Saitou, anh sao vậy… - Sei run rẩy đặt tay lên vai Saitou hỏi nhẹ nhàng, cố giấu sự bàng hoàng về hành động của anh, trong lòng tràn ngập nỗi day dứt với Saitou.

Bàn tay nhỏ nhắn khiến anh bỗng rùng mình, cảm giác ngọt ngào mãnh liệt này chẳng phải là tình yêu sao? Khao khát như đốt cháy cơ thể anh. Đã bao lần kìm nén bản thân khi ôm người ấy trong tay, ấm áp, mềm mại và diệu kỳ, cảm nhận được sinh mạng ấy đang an toàn trong vòng tay mình, đó là người duy nhất khiến anh không cách nào bình thản đối mặt. Saitou quay lại, nắm lấy bàn tay đang lạnh đi vì sương đêm, dịu dàng trả lời:

- Tôi yêu Sei.






Đôi bàn tay cô khẽ trượt khỏi tay Saitou. Trong phút chốc khi ba tiếng ấy thốt ra, Saitou cảm giác như mình được giải phóng, hơi thở trở lại bình thản, nhưng có điều gì đó đang mất đi, như đôi bàn tay kia đang rời khỏi tay anh không cách nào giữ lại.

Sei nhìn trân trân vào đôi mắt của Saitou, đôi mắt đang nhìn cô như muốn nói trăm điều. Saitou hoàn toàn nghiêm túc, cô cảm nhận rõ ràng sự nồng ấm toả ra từ đôi mắt ấy. Cô đã thấy ánh mắt cục trưởng Kondou nhìn Miyuki, ánh mắt sư phụ Yamanami nhìn chị Akesato, ánh mắt của họ cũng như Saitou lúc này, là ánh mắt của một người đang yêu say đắm. Trong phút chốc cô đã hiểu hết tình cảm của Saitou, hiểu hết những hành động của anh đối với cô, Sei bỗng thấy trong người nóng bừng lên, cảm giác được yêu thương thì ra là thế này. Câu nói ấy là điều Sei đã chờ đợi biết bao lâu, cuối cùng cô cũng đã được nghe. Chỉ có điều….

Người nói không phải là Souji. Cô đã chờ đợi quá lâu để được nghe câu nói ấy, nhưng người ở bên cô lúc này lại không phải Souji. Vậy có ý nghĩa gì? Vô nghĩa, đó chỉ là một niềm vui thoáng qua trong chốc lát, không thể khiến ước mơ của cô trở thành hiện thực. Saitou, Sei không cách nào đáp trả lại tình cảm của anh, không có cách nào. Anh là người tốt, người tốt nhất trong lòng Sei, người cô tin tưởng nhất, nhưng yêu thương, chỉ như tình cảm của một đứa em gái với anh trai của mình. Tại sao, tại sao Saitou lại yêu cô, để rồi nhận lại chỉ là tình yêu của một người em gái.

Sei bật khóc nức nở, tránh né cả cánh tay Saitou đưa ra đỡ lấy cô.

- Xin lỗi, sư phụ Saitou, xin lỗi, em xin lỗi – Trong tiếng khóc nghẹn ngào, lời xin lỗi lặp đi lặp lại không ngừng.

- Tại sao Sei phải xin lỗi tôi – Sau nhiều cố gắng, cuối cùng Saitou cũng nắm được khuỷu tay Sei, kéo cô nhìn về phía mình, anh hỏi, nhưng đã linh cảm được câu trả lời, thái độ của Sei đã nói lên tất cả.

- Em xin lỗi, em không thể đáp trả tình cảm của anh. Anh đừng yêu em nữa, em không đáng. Một kẻ ngu ngốc vô tình như em, tại sao anh lại quan tâm tới em nhiều vậy. Có lẽ - đột nhiên giọng Sei thay đổi – có lẽ đó chỉ là cảm giác sai lầm của anh, chỉ vì em là em gái của anh Yuuma, nên anh cứ phải chiếu cố em liên tục vì lời hứa với đại ca. Còn nữa, tại em lúc nào cũng ỷ lại anh, nên anh đã tưởng lầm đó là yêu, đúng không?

Tim Saitou chợt đau nhói. Làm sao có thể nhầm lẫn được, cảm giác bực tức khi nhìn Sei ở bên cạnh người con trai khác, cảm giác muốn được gần gũi, chia sẻ mọi điều, và cả cảm giác lúc này, khi tình yêu bị phủ nhận, sao có thể gọi tất cả chỉ là nhầm lẫn.

- Tôi không nhầm đâu Sei. Chính Sei là mới là người luôn nhầm lẫn giữa tôi với Yuuma.

Sei im lặng, nước mắt vẫn tuôn ra không cách nào ngăn được. Saitou nói đúng, người luôn nhầm lẫn là cô. Cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho Saitou, chỉ có tình yêu là không thể, trái tim cô đã dành trọn cho một người khác.

- Dù thế nào tôi cũng không phải là Yuuma – Saitou nói tiếp – Còn nữa, tôi chỉ bất giác không thể kìm nén được mà nói ra, bất kể Sei nghĩ tình cảm của tôi là gì, cũng không cần Sei phải đáp lại. Tôi xin Sei, hãy trở lại với thân phận của mình, trở lại cuộc sống bình thường như bao cô gái khác.

- Em không thể.

- Vì Okita sao?

Sei chậm rãi gật đầu, không còn gì phải giấu Saitou nữa, có lẽ anh đã biết tất cả. Có thể Saitou sẽ bị tổn thương, nhưng cô không muốn anh nuôi hy vọng về bất cứ điều gì.

- Tại sao cứ cố chấp thế. Nếu Sei muốn, Sei có thể trở thành vợ của Okita, tôi không nghĩ rằng cậu ấy sẽ từ chối. Tại sao cứ phải tiếp tục làm một võ sĩ bên cạnh cậu ấy. Đâu thể làm võ sĩ cả đời, Sei cho rằng mình có thể chịu đựng được sao?

- Không được. Nếu trở thành vợ của sư phụ Okita, em sẽ mất đi giá trị tồn tại của mình trong mắt anh ấy. Em muốn được chiến đấu bên cạnh sư phụ Okita. Dù anh ấy như gió, em không cách nào níu lại được, nhưng em sẽ hết sức đi theo cơn gió ấy, tới bất cứ đâu cũng được. Thà rằng được chết bên cạnh anh ấy, còn hơn bị bỏ lại phía sau với một danh phận nửa vời.

- Sei nghĩ điều gì có thể đi theo gió? Gió cô độc, gió là độc nhất. Sei muốn theo cậu ấy, trừ phi chính mình cũng biến thành gió.

- Em làm sao có thể trở thành gió như sư phụ được – Sei buồn bã lắc đầu. Cô đã cố gắng bấy lâu, nhưng trở thành một võ sĩ như Okita dường như vẫn là một cái đích quá xa vời.

- Dẫu muốn
thành gió, nhưng Okita cũng chỉ là con người, con người cần có điểm dừng mới tìm được hạnh phúc. Sei cứ mãi đuổi theo gió, sao không thử kéo gió dừng lại? Hạnh phúc chẳng phải do chúng ta lựa chọn?

- Sư phụ Saitou, anh…

- Đừng ngạc nhiên. Tôi yêu Sei, nhưng hạnh phúc của Sei là điều quan trọng nhất. Có thể Sei ở trong cuộc nên không nhìn thấy rõ, nhưng tôi tin rằng tiếp tục tình trạng hiện giờ là điều tệ hại nhất. Tôi không muốn buộc Sei rời Shinsen bằng mọi cách, nhưng tôi hy vọng Sei hãy suy nghĩ cho kỹ, đối với Okita thì đâu mới là điều tốt nhất, cả với Sei nữa.

Lúc này Sei vẫn chưa hiểu những lời Saitou nói, nhưng thời gian, thời gian sẽ giúp cô thấm thía tất cả, khi thời khắc đó điểm và cô phải lựa chọn, mọi thứ vẫn nằm ở tương lai.

- Lúc này – Saitou tiếp tục - có lẽ tình cảm của tôi đã trở thành gánh nặng của Sei, vậy thì hãy quên nó đi, chỉ cần nhớ bất cứ lúc nào Sei cần, tôi cũng sẽ giúp Sei bằng mọi giá, cho dù đang ở đâu.

- Cảm ơn anh, Saitou, em biết.

Sei biết, cô biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể nhìn Saitou như trước, ngay cả Saitou cũng biết vậy. Không quan trọng, cho dù từ nay chỉ còn mình anh dõi theo Sei, tình cảm của anh vẫn sẽ không thay đổi.

- Sáng mai tôi sẽ đi sớm, nếu Sei đã cự tuyệt tất cả, vậy xin Sei đừng tới tiễn tôi. Được không?

- Em hiểu – Sei gật đầu, có lẽ quãng thời gian tới, khi vắng mặt Saitou, cô có thể tĩnh tâm lại để suy nghĩ mọi chuyện, để có thể chấp nhận sự thay đổi trong quan hệ giữa 2 người. Không gặp lại, có lẽ tốt hơn?

- Những điều cần nói cũng đã nói hết rồi. Sei trở về đi, đã muộn – Saitou dường như đã trở lại như mọi ngày, giọng nói ôn hoà, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

- Vậy còn anh?

- Tôi muốn suy nghĩ thêm 1 lúc nữa.

- Vậy được, em về - Ngập ngừng 1 lúc, Sei nói tiếp – sư phụ Saitou, tạm biệt anh.

Chỉ là lời tạm biệt, Sei đã nói ra bằng cả tấm lòng mình. Đó cũng là lời hẹn gặp lại, trong tương lai, phải chăng cũng là hy vọng.

- Tạm biệt – Saitou hờ hững quay lưng về phía Sei, lặng lẽ ngắm dòng sông đang trôi đi dát bạc ánh trăng. Tình yêu này đã tỏ, không được đón nhận cũng là điều biết trước, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy đau đáu trong lòng, nỗi đau này đến bao giờ mới có thể nguôi ngoai…

Sei nhanh chóng ra đi, để lại sau lưng tình yêu mà cô sẵn sàng đón nhận nếu không có Souji trong cuộc đời cô. Số mệnh là thế, cô đã chọn và sẽ không bao giờ ân hận vì quyết định của mình.






Không gian im lìm.

Trong bóng tối cách 2 người không xa, một đôi mắt trăn trở dõi theo Sei, ánh nhìn bàng hoàng trước sự thật vừa chứng kiến.





Ngày mai, Saitou sẽ ra đi, chôn vùi nỗi đau của mình bằng không gian và thời gian xa cách. Còn Sei, số mệnh đang vẫy gọi, hạnh phúc sẽ do chính tay cô chọn lựa.





(end part 1)



Thứ Hai, 1 tháng 10, 2007

What Death Note Character Are You?


Quiz Result Provided By: theOtaku.com.
What Death Note Character Are You?
Hosted by theOtaku.com: Anime. Done right.


độ phù hợp 70%, cao nhất trong 10 quiz đã làm về các truyện khác nhau

Quiz Result Provided By: theOtaku.com.
What Death Note Character Are You?
Hosted by theOtaku.com: Anime. Done right.

Độ phù hợp 68% trong 1 quiz khác cùng địa chỉ

Mỗi lần chờ hiện ra kết quả tớ lại đứng tim vì ko bít sẽ ra ai.
ko ngờ...

chỉ có thể nói là "Thật kinh khủng"
Chỉ có 1 lần làm quiz Death note ra được Near, còn lại toàn bộ là L

Iu L chít đi được

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ