Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2007

The Fountain - Người bất tử (2006)


Truyền thuyết của người Maya kể rằng thế giới được hình thành từ mầm cây mọc lên trên cơ thể First Father - người cha dẫn dắt của người Maya sau khi chết. Hạt giống nảy mầm từ bụng Người, cơ thể người tan vào lòng đất, phần còn lại theo những cánh chim trôi vào vũ trụ, hình thành nên Xibalba – nơi mọi linh hồn trở về sau cái chết.
Truyền thuyết cũng kể rằng khi Adam và Eva ăn trộm trái cấm trên thiên đình, Thượng đế đã đẩy 2 người xuống trần gian và phong ấn Cây sinh mệnh tại một nơi nào đó ở tận cùng thế giới…
Image

Thế kỷ 16, Tây Ban Nha chìm trong lửa khói. Nữ hoàng Isabel của Tây Ban Nha nắm trong tay chìa khóa tìm tới Fountain of Young – Cây sinh mệnh. Chàng hiệp sĩ Tomas nhận lấy chiếc nhẫn và mệnh lệnh của Nữ hoàng, mang theo tình yêu cháy bỏng với nàng, tìm tới Tân thế giới, vùng đất hoang dại và bí ẩn của người Maya, để tìm ra báu vật với hy vọng đem Tây Ban Nha trở lại với nàng, thoát khỏi sự hủy diệt điên cuồng của Tổng giám Silecio…

Image

Hiện tại, bác sĩ Tommy Creo, vật lộn trong cuộc nghiên cứu tìm ra giải pháp chữa trị căn bệnh ung thư, bàng hoàng nhận ra vợ mình, nàng Izzi xinh đẹp sắp bị tử thần cướp đi bởi căn bệnh quái ác này…

Image


Thế kỷ 26
, khi con người đã có thể tự do đi lại trong không gian, Tom, một “người lữ hành” đang cùng cây sự sống mang linh hồn của người vợ trong cuộc hành trình tìm tới Xibalba, để gặp lại người mình yêu suốt 10 thế kỷ…

Ba người họ chỉ là một, trong cuộc hành trình dành lại tình yêu.

Image

Giống như truyền thuyết, Tomas đã tìm thấy Cây sinh mệnh, và trong cơn hoan lạc với thánh tích, chàng đã bị cây sinh mệnh nuốt sống, thân thể của chàng mãi mãi bị chôn vùi dưới lớp cỏ cây. Sinh mệnh nối tiếp và bất tử như thế…

Image

Vào giây phút Tommy tìm ra phương thuốc chữa tận gốc căn bệnh ung thư não, vợ anh qua đời. Không kịp, cho dù chỉ thêm 1 giây, 1 phút hy vọng. Trước mắt Tommy sầm tối, anh chỉ còn nhìn thấy cái chết, cho tới khi quyết định viết tiếp chương cuối cùng cuốn tiểu thuyết Izzi để lại. Và trên ngôi mộ của Izzi, anh gieo hạt giống cho một mầm cây mới…

Image

Tom, cũng ngay trước thời điểm chạm tới Xibalba, chứng kiến cái cây mọc lên từ ngôi mộ của Izzi hoàn toàn mất đi sinh lực. Đó là cuộc kiếm tìm nơi hội ngộ của tình yêu, hay theo đuổi sự bất tử của sinh mệnh? Izzi, Izabel, chập chờn hiện lên trong cơn hoang tưởng giữa vũ trụ cô độc. Tại Xibalba, tinh cầu vỡ tan cùng thân xác Người lữ hành, nhựa sống từ con người đó tan ra, hồi sinh cái xác cây tưởng như đã chết…

Image

Quá khứ, hiện tại, tương lai đan xen lẫn nhau, vẫn chỉ là một cuộc hành trình suốt 10 thế kỷ vì một tình yêu ko bao giờ trọn vẹn. Khao khát sự bất tử của con người trải qua 10 thế kỷ cũng chỉ là một câu trả lời duy nhất: đó chính là tình yêu…

Image

Chi tiết ấn tượng nhất chắc chắn là cảnh tinh vân nổ tung, trước hết là đêm tối của cái chết, những âm thanh vang lên báo hiệu sự hồi sinh, ánh sáng chói lòa của sự sống, và sự hòa tan của những linh hồn đang yêu. Một bộ phim thực sự đáng xem và nên xem vài lần nếu bạn muốn hiểu hết.

Cast:

Hugh Jackman ... Tomas/Tommy/Dr. Tom Creo

Rachel Weisz ... Queen Isabel/Izzi Creo

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2007

Noah - Con thuyền chở niềm hy vọng (version II, read it again :D)

(Bất lực trong việc tìm ra ảnh của Noah, nhưng ít nhất cũng đã edit thành công bài viết này)

“Sự vui vẻ và ước mơ chị ấy đã cho, vẫn chưa đền đáp được chút gì”

Higuchi Noah - Tớ từng ghét cô ấy – cô gái đã cướp đi trái tim của Wada Mizuki..

Ấy là cái thời Hajime nghĩ rằng mình yêu Mizuki - khi tình yêu và sự ngưỡng mộ không thể tách biệt - khi Hajime đã nỗ lực rất nhiều, để dành lấy tình cảm của Mizuki. Nhưng Noah, chỉ đơn giản xuất hiện trong vài trang truyện, đã chiếm trọn trái tim của anh.

Rất có thể Noah hơi khác thường so với những người đồng lứa. Sinh ra trong một gia đình có điều kiện, thông minh, hoạt bát, cô ấy có tất cả để tìm cho mình một cuộc sống danh giá và ổn định. Nhưng thay vì học tại trường Y và kế thừa bệnh viện gia đình, cô ấy chạy theo những niềm đam mê tưởng như bồng bột, trước hết là thiết kế, và sau đó là nhiếp ảnh. “Tôi cũng không rõ tại sao qua ống kính thế giới trở nên thật hơn bình thường. Có lẽ khi ấy tôi không nhìn bằng đôi mắt của cái tôi thứ hai kia” – Noah chỉ đang đi tìm con người thật của chính mình.

Nhưng liệu Noah có phải là một người bồng bột – cho dù là trong cuộc sống hay trong tình cảm? Cô ấy dễ dàng làm thân với Hajime, để rồi dẫu cuộc đời cô chỉ khẽ chạm cuộc đời cô bé ấy trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi vụt tắt, Noah cũng đã ở trong trái tim Hajime suốt đời. Cô ấy tin rằng mình đã yêu, một người cô chưa hề biết mặt, chỉ bằng một bức ảnh phong cảnh tình cờ bắt gặp. Thậm chí bỏ tất cả cuộc sống hiện tại, bỏ lại cả Mizuki để tìm tới người đó. Noah hy vọng điều gì? Phải chăng là một câu trả lời cho cuộc sống của cô, cuộc sống mà Noah cảm thấy mình đứng ở góc nhìn của người thứ 3 để chứng kiến.

“Tôi chưa từng yêu ai bởi vì tôi sinh ra đã là một sản phẩm khiếm khuyết”

Khiếm khuyết? Phải chăng là sự mâu thuẫn trong con người ấy. Sống lãng mạn, thiếu tính thực tế khi chạy theo một tình yêu ảo giác, nhưng lại thực dụng, dứt khoát đến kỳ lạ để biến những ảo giác đó thành sự thật. Một người chặt chẽ, tính toán trong chi tiêu, vì để có tiền mua máy ảnh mà nhận làm những công việc bản thân mình cho rằng phiền phức, nhưng lại không hề khiến tôi cảm thấy sự đam mê vật chất phù phiếm, mà chỉ là cảm giác kinh ngạc, thú vị và tò mò. Noah khiếm khuyết, có lẽ chỉ vì nhận được quá nhiều tình cảm mà chẳng biết phải đáp trả bằng cách nào.

“Tôi cũng thích anh Wada. Tốt bụng, thành thật, nếu được ở bên thì sẽ rất vui. Nhưng bên cạnh tôi còn có một cái tôi khác, giống như một tấm ảnh bị nhòe vậy, đang quan sát chính bản thân mình bằng đôi mắt phán xét, trầm tĩnh. Dù nghĩ rằng “thích anh Wada”, nhưng cái tôi khác kia vẫn bất động đứng đó, lúc nào cũng chất vấn tôi: “Nếu người đó chết đi thì cô có khóc không?” – “Chắc chắn là không”.

Có thực là không hay không, khi có lẽ thực tế, cô ấy chưa từng trải qua những mất mát tương tự? Từ nhỏ đến lớn, Noah sống trong sự bao bọc, yêu thương của gia đình, bạn bè. Chỉ vì nhận về quá nhiều, nên cảm thấy bản thân dù đáp trả bao nhiêu vẫn chưa đủ. Chỉ vì quá yêu mến những người xung quanh, nên luôn cảm thấy mình như người vô cảm. Chỉ vì không biết làm sao để biểu lộ tình yêu của mình, nên đã chạy trốn khỏi con đường bằng phẳng, tự mình mò mẫm lối đi riêng ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Nhưng ai là người đem lại sức mạnh cho Mizuki, để anh thêm một lần nữa tin tưởng vào bản thân mình trước tài năng của Akira? - “Bây giờ Dumbo mất đi chiếc lông và đang rơi, còn anh là người đang giữ chiếc lông có thể ngăn chặn việc đó. Nhưng thực ra chú Dumbo ấy lại chính là chiếc lông thủy tinh của anh. Hai người chắc chắn là một bộ đôi tuyệt nhất”. Noah, cô cũng đang đi tìm cho mình đôi cánh của Dumbo phải không?

Ai là người đã chạm tới những mơ ước sâu thẳm nhất trong lòng Hajime? Noah đã đánh thức thế giới rộng lớn bên ngoài WE và AAO, thế giới sẽ thuộc về - chỉ riêng mình – Hajime.

“Niềm vui và ước mơ” – Noah đem tới cho những người xung quanh, để rồi tan biến như hạt bụi vào vũ trụ.

Cô gái ấy yêu tất cả mọi người.

Nhưng sự tồn tại của cô sao mà ngắn ngủi thế.Chỉ vài dòng tin tức, cô ấy biến mất khỏi cuộc đời Mizuki và Hajime, như thể sự tồn tại của cô chỉ là ảo ảnh trong tưởng tượng của họ. Sự hiện hữu hết sức có thực về con người ấy là thứ gì đó không phù hợp với mảnh tin ngắn ngủi trên ti vi kia. Noah chạy tới với ước mơ, và mãi mãi không trở lại.

Tôi từng ghét Noah vì nỗi đau trong tim Hajime khi chứng kiến Mizuki dần dần bị hút về phía cô ấy.

Tôi từng ghét Noah vì những giọt nước mắt ân hận của Hajime và đôi mắt vô hồn của Mizuki.

Tôi từng ghét Noah vì cái chết của cô ấy khiến Hajime có được Mizuki, như một miếng vá vội cho một trái tim vốn không hề thuộc về Hajime. Có được Mizuki bằng cách đó ư? Tôi ko cần.

Tôi từng ghét Noah, vì sự lặng lẽ của Akira trong cái đêm ấy, khi Mizuki cầu hôn Hajime.

Những cái nhìn lặng lẽ.

Những tiếng khóc nuốt vội.

Những trái tim bị thất lạc.

Những quyết định vội vàng hay ngốc nghếch.

Tôi từng ghét Noah, tự hỏi cô ấy xuất hiện để làm gì? Khi cô ấy chết và để lại nhiều nỗi buồn đến thế?

Đâu là ý nghÄ©a sá»± tồn táº
¡i cá»§a Noah?

Là vì Hajime. Noah là người chỉ cho Hajime thấy sự tươi đẹp của cuộc sống, giá trị tiềm ẩn bên trong bản thân mình, người đã khen Hajime dễ thương, người đã khiến Hajime bộc lộ ước mơ của mình vô tư như một đứa trẻ.

Nhưng còn quan trọng hơn, Noah đã khiến Hajime nhận thức rõ tình yêu của mình ở đâu. Nếu không có sự tồn tại của Noah, hay chính xác hơn là cái chết của Noah, Hajime sẽ tiếp tục theo đuổi mối tình vô vọng với Mizuki, mà không hề hay biết mình đã yêu Akira.

Những cơn đau nhói ở tim.

Nỗi tức giận chẳng rõ nguyên nhân.

Sự hụt hẫng.

Gánh nặng.

Có nhận ra không Hajime, tất cả mối tình ảo tưởng đó chỉ còn là sự day dứt, cảm thương, trách nhiệm trước một trái tim đang sụp đổ. Mãi mãi, mãi mãi cô cũng không thể có được tình yêu của Mizuki.

Là vì Noah, nên cuối cùng Hajime cũng nhận ra người luôn đứng bên cạnh cô, chăm sóc, an ủi, bảo vệ cho cô chính là Akira.

Niềm hy vọng cuối cùng đã cập bến, khi con thuyền Noah vĩnh viễn chìm xuống đáy đại dương.

Hạnh phúc ở nơi ta không ngờ tới nhất.

Vậy nên ngủ yên nhé Noah, tôi không còn ghét cô nữa, cô đã đóng trọn vai diễn của mình trong câu chuyện của cô. Và hãy tin rằng, Noah biết yêu, vì có rất nhiều người yêu cô, khóc vì cô, mà người ta chỉ nhận lại được những gì người ta cho đi, hiểu không Noah?

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ