Thứ Năm, 24 tháng 5, 2007

Aerith Gainsborough - Final fantasy VII


There were many battles

There was sadness in the sheer number of battles

One who I loved also became part of the Lifestream


Cloud

Aerith

Và tình yêu của họ.

Mỗi lần nghĩ tới lại thấy trái tim đau nhói, tình yêu sao buồn đến thế?

Đó chẳng phải một mối tình say đắm, cũng không phải sự ám ảnh của cái chết, chỉ là một nỗi cô đơn như tràn tới từ trái tim Cloud, một chút nuối tiếc, lại một chút hạnh phúc, một chút bình an, lại một chút thương tâm…

Ừ thì Zack đấy, ừ thì Tifa đấy, họ đều đã có một thời đáng nhớ với Cloud và Aerith. Nhưng cái gì thuộc về quá khứ thì hãy để nó nằm im. Thứ tình yêu mà trong đó Aerith cảm thấy mình là một người bị bỏ rơi, thứ tình yêu mà trong đó Cloud cảm thấy mình là một kẻ yếu đuối, vậy níu kéo làm gì?

Aerith, đó là đoá hoa thuần khiết, yếu đuối và độc nhất mà Cloud đã tình cờ gặp được trong thế giới của sắt thép, khói bụi, lạnh lẽo của Sector 1. Lần đầu xuất hiện, nàng giống như thứ ánh sáng nhỏ nhoi loé lên trong đêm tối. Giữa đám đông xô bồ, ồn ào, họ đã tìm thấy nhau như định mệnh. Đâu phải bỗng dưng một tên lính đánh thuê vô cảm và lạnh lùng như Cloud lại dừng lại khuyên một cô gái bán hoa rời khỏi nơi sắp xảy ra hỗn loạn. Cũng đâu phải tự nhiên nơi hắn rớt xuống sau vụ nổ lại là vườn hoa của Aerith. Vẻ đẹp thuần khiết và sự dịu dàng của nàng, có lẽ đã khiến Cloud ko thể quên ngay từ lần gặp đầu tiên.



- Say, Cloud. Have you ever been a bodyguard?

You CAN do anything, right?

- Yeah, that's right.

- Then, get me out of here. Take me home.

- OK... but it'll cost you.

- OK then, let's see...

How about if I go out with you once?


Và thế là họ bên nhau từ ấy.


Tình yêu chỉ như một cơn gió nhẹ thoảng qua, rung động rất khẽ nơi tận cùng trái tim. Những đổi thay quá khẽ khàng, chừng như chẳng đủ để họ nói được với nhau tiếng yêu hay lời ước hẹn. Chỉ biết rằng tên lính đánh thuê luôn làm việc chỉ vì tiền kia đã đổi 1 ngày của mình lấy một cuộc hẹn, với một cô gái hắn mới chỉ gặp 2 lần. Và người con gái kia đã kể cho hắn nghe về viên materia đặc biệt nàng còn giữ lại từ kỷ niệm về người mẹ. Tình yêu phải chăng chỉ cần có vậy…


You should have... an older girlfriend, one that'll take care of you. I think that would be best for you.


Lời khuyên của người mẹ mà Cloud đã cố quên đi bấy lâu nay trong quá khứ lại hiện về. “I’m not interesting”. Không phủ nhận được đâu Cloud. Cuộc gặp gỡ của hắn với cô gái kỳ lạ kia, người hơn hắn 1 tuổi, người cũng từng trải qua 1 quá khứ bất hạnh kia đã thức dậy trong hắn những mơ ước tuy giản đơn, nhưng vô cùng ấm áp. Quá khứ của hắn có đáng thương hơn cô gái này không? Cuộc đời hắn đã bị phá huỷ trong tay Shinra, cũng giống cô gái này, nhưng sao nàng vẫn sống vui vẻ, lạc quan đến vậy? Hắn trở nên yếu mềm trước một người có sức mạnh tinh thần mạnh hơn hắn, và hắn đã bị nụ cười không vương chút âu lo kia thu hút. Hắn đã để nàng ở bên cạnh mình, như cố tiến gần đến niềm vui và ánh sáng của hy vọng, như những ao ước thầm kín về sự bình an trong tâm hồn.

Nhưng Aerith, nàng nghĩ gì về Cloud? Phải, nàng đến bên Cloud, vì hắn giống Zack, người yêu cũ của nàng. Và thậm chí có lẽ Cloud bị thu hút cũng bởi phần ký ức của Zack bên trong hắn. Nhưng vậy thì đã sao, khi hiện tại rồi sẽ trở thành ký ức?


- .....it's beautiful, isn't it? ......First off, it bothered me how you looked exactly like. Two completely different people, but look exactly the same. The way you walk, gesture... I think I must have seen him again, in you... But you're different. Things are different...

- Cloud... I'm searching for you.

- ...............?

- I want to meet you.

- But I'm right here.

- (I know, I know... what I mean is...) I want to meet...... you.



Nàng biết, nàng biết trong con người Cloud có một con người khác, cũng có thể chính là người nàng đã từng yêu. Nhưng Cloud là Cloud, và Zack là Zack, người nàng muốn gặp, người nàng vẫn tìm kiếm, người đã ở trong trái tim nàng lúc này là Cloud. Bất kể quá khứ, bất kể tương lai, bất kể Cloud là ai, người nàng yêu chính là hắn của hiện tại. Không phải niềm kỳ vọng từ một lời hứa của quá khứ, không phải một con rối của Jehovah, mà chính là Cloud trong cuộc hành trình cùng Aerith chống lại Shinra và Sepheroth. Họ chỉ cần thêm một chút thời gian, một chút thời gian cho tới khi cuộc chiến này kết thúc. Nhưng cuộc chiến này lại chẳng thể chấm dứt, nếu ko có cái chết của Aerith – chẳng lẽ đó là trò đùa của định mệnh?


The cycle of nature and your stupid plan don't mean a thing. Aerith is gone. Aerith will no longer talk, no longer laugh, cry...... or get angry...... What about us...... what are WE supposed to do? What about my pain? My fingers are tingling. My mouth is dry. My eyes are burning!



Aerith đã ra đi, mà Cloud không thể làm bất cứ điều gì. Lời hứa làm vệ sĩ với Aerith có lẽ đã kết thúc với nàng lâu rồi, nhưng với hắn, chừng ấy thời gian đâu đã đủ. Hơn một ngày, hơn 1 tháng, hơn một năm, cả đời, hắn sẽ làm vệ sĩ cho nàng. Về nhà? Đâu là “nhà” của Aerith, để rồi còn lại chỉ là một lời hứa không trọn vẹn. Hắn mất nàng mãi mãi, những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi, những lời nói dịu dàng hay những trò đùa tinh nghịch, một phần cuộc đời hắn cũng đã mất đi.

Trống rỗng…

Hoang mang…

Ở nơi ấy nàng đã mãi mãi an nghỉ.

Đại dương ôm nàng vào lòng, hay chính dòng chảy sinh mệnh đang đón về đứa con cuối cùng bị thất lạc…


I'll never forgive... Sephiroth. I... I must go on. ...

I remember Aerith a lot. No... not that. You haven't remembered. You haven't forgotten. That's not it... How would say it... Aerith was right there all along. Right by our side. She was so close, we couldn't see her.



Linh hồn nàng vẫn còn ở đó. Cloud biết nàng vẫn đang nhìn hắn. Bởi thế hắn càng đau hơn. Nàng đang khóc hay đang mỉm cười, nàng muốn nói gì với hắn, nàng muốn hắn làm gì. Tất cả, nàng vẫn đang gọi hắn, vậy mà hắn không thể nghe thấy, không thể nhìn thấy, mọi thứ về nàng giờ chỉ còn là niềm tin, linh cảm và ký ức. Hắn chỉ biết trả lời nàng bằng cách kết thúc những gì nàng còn làm dang dở. Và cũng có lẽ lần đầu trong đời, hắn chiến đấu vì người khác. Không phải vì sức mạnh của bản thân, không phải vì tiền, mà vì Aerith - người con gái đã hy sinh mạng sống của mình vì cứu thế giới.


You left us without saying a word...... It was all so sudden, so I couldn't think... That's why it took so long for me to find out. But, Aerith... I understand now. Aeris... I'll do the rest.



Vậy là Cloud trở thành người anh hùng, chỉ bởi điều duy nhất hắn còn có thể làm cho Aerith là bảo vệ thế giới mà nàng luôn yêu thương, trân trọng. Nhưng vậy đã đủ chưa? Aerith đã an nghỉ thực sự trong linh hồn của vũ trụ, và hắn chỉ còn lại một mình.

Và cuộc sống vẫn tiếp diễn….

Và cánh đồng hoa trong ngôi nhà thờ nhỏ…

Một mảnh lụa từng buộc trên mái tóc người con gái, giờ được buộc trên cánh tay trái của chàng trai, như cố níu giữ những kỷ niệm đã qua, như sự ràng buộc giữa 2 linh hồn, như một tình yêu chưa từng phai nhạt…

Hắn vẫn tìm tới đó mỗi lần nhớ nàng, hắn đã tìm tới đó để được chết bên nàng.

Lời hứa vẫn còn đó

Và nỗi cô đơn…


- I… wish to be forgiven

- By whom?



Hắn đã tin chỉ một người có thể đem tới cho hắn sự tha thứ. Mỗi lần trăn trở, mỗi phút cô đơn, hắn lại tìm đến bên nàng, như tìm kiếm trái tim đã đánh mất ở đâu đó nơi Aerith, như trở lại đối mặt với chính mình. Nhưng mỗi lần bước giữa lằn ranh sống chết, lại là Aerith xuất hiện, đẩy hắn trở lại với sự sống. Hắn không thể chết?


He doesn't have the will to fight...


Không còn Aerith, hắn chiến đấu vì lý do gì? Hắn đã buông xuôi tất cả, hắn trở về nơi Aerith từng sống, tìm lại hơi ấm của nàng, tìm lại những kỷ niệm của nàng, chờ đợi tới ngày kết thúc với hy vọng linh hồn của hắn sẽ tìm thấy linh hồn nàng ở nơi đây. Cloud – mãi vẫn là một đám mây cô độc? Aerith chỉ là người dẫn đường, hắn phải tự tìm ra câu trả lời cho mình.

Và mưa…

Hay giọt nước mắt của nữ thần…

Đã bao lần hắn đắm mình trong những cơn mưa tinh khiết như những giọt lệ thuỷ tinh

Rơi…

Đắm mình trong sự dịu dàng của nàng - người con gái của mưa…

Những giọt nước mắt ấm áp

Thuỷ tinh rơi

Vỡ tung hàng lệ

Là sự cứu rỗi, thứ tha

Là hy vọng của cuộc sống


- You're all right now, aren't you?

- Yeah.

- I'm...

I'm not alone.




Giữa cánh đồng hoa, nàng vẫn đang ở đó

Thầm gọi tên nàng trong cơn mưa…

Aerith!

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1 - Saitou - Chap III


(cám ơn Romy, teno nhìu)

III

Sáng ngày hôm sau.

Tuyết đã tan hết, chỉ còn lại hơi nước đọng lại trên mái hiên, chảy từng giọt nhẹ nhàng xuống mặt sân cũng ướt sũng. Mặt trời vẫn còn chưa mọc, chỉ có một quầng sáng nhạt nhoà vồng lên từ phía chân trời, toả ra một thứ ánh sáng yếu ớt gợi nhớ buổi hoàng hôn. Đêm đang trôi đi nhường chỗ cho ngày trở lại.

- Sư phụ Okita, anh lừa tôi phải không?

Cửa phòng ngủ của Souji bật mở, Kamiya đằng đằng sát khí xông vào. Souji uể oải mở mắt nhỏm dậy:

- Kamiya, trời còn chưa sáng mà?

- Giờ này mà anh vẫn còn tâm trạng ngủ sao? Đã qua 1 ngày rồi, sư phụ Saitou đâu?

- A, phải ha, anh ta đi đâu nhỉ? – Souji có vẻ đã tỉnh táo hơn, nhưng hình như anh vẫn chưa hiểu hết câu chuyện. Không biết là giả vờ hay thật, có điều câu nói này làm cặp lông mày của Kamiya xoăn tít lại vì tức giận.

- Anh định hứa lèo sao? Vậy tôi không nhờ anh nữa.

Nói rồi, ko kịp để Souji nói thêm câu nào, cô đóng sập cửa lại bỏ đi. Souji lúc này mới cuống quít mặc đồ rồi vùng đuổi theo, nhưng đã không thấy bóng Kaimiya đâu cả. “Nhiệm vụ này đúng là chẳng dễ chút nào Toshi à,” Souji than thầm, “cô ta chẳng chịu đứng yên lấy một phút”. Nhưng không thể bỏ mặc Kamiya như vậy, sau khi giao công việc cho các đội viên trong đội, anh nhanh chóng đi tìm cô.

Saitou không có ở đội 3, Sei được biết từ hôm qua Saitou đã không còn làm công vụ ở đội nữa. Có người nhìn thấy sáng nay anh đã rời khỏi khu ký túc xá đi về hướng đông. “Hướng đông ư? Chỉ có một nơi để đi về hướng ấy”.

Bên mộ Yamanami, Sei quả thật tìm thấy Saitou. Nhưng anh không đứng một mình, bên cạnh Saitou là Hijikata. Mới sáng sớm mà cả hai người đều đã có mặt ở đây, Sei nhận thấy họ đang nói chuyện với nhau.

- Tôi vẫn mong anh có thể đổi ý. Shinsengumi đang rất cần anh.

- Tôi không thể thay đổi quyết định vào lúc này, những việc còn lại đang được thu xếp nốt, tôi nghĩ rằng sự vắng mặt của tôi sẽ không ảnh hưởng nhiều tới Shinsen đâu.

Sei sửng sốt. Mọi chuyện đã rõ ràng: Saitou sẽ rời khỏi Shinsen, và không còn nghi ngờ gì nữa là với Itou. Sự tức giận đang trào lên trong lòng Sei. Như linh cảm thấy điều đó, cả Saitou và Toshi đều quay mặt lại và nhận ra sự có mặt của cô, bất giác họ thoáng liếc nhìn nhau đầy ý nghĩa. Nhưng Sei không nhận thấy điều đó, cô trầm giọng hỏi:

- Vậy là thực sự anh sẽ ra đi sao Saitou?

Saitou gật đầu.

- Cùng Itou?

- Phải – Saitou trả lời ngắn gọn và hơi lạnh lùng.

- Tại sao chứ?

Lần này anh không trả lời. Anh quay sang nhìn Toshi nãy giờ vẫn im lặng. Ánh mắt họ trao đổi với nhau khiến Sei càng thêm tức giận, Nhìn Toshi làm gì chứ, người quyết định đi là anh kia mà? Khi Sei sắp lặp lại câu hỏi thì Saitou, như đã biết mình cần nói gì, đã phá vỡ sự im lặng trước:

- Vì điều đó là cần thiết. Tôi cảm thấy mình có ích hơn khi ở bên cạnh Itou.

Đó cũng là lý do Saitou đưa ra cho cục trưởng và phó cục trưởng, dường như ngoài điều đó, anh không biết phải giải thích hành động của mình bằng lý do nào khác, khi mà nguyên nhân thật sự là điều không thể tiết lộ cho bất cứ ai. Câu trả lời và thái độ của anh khiến trái tim Sei như bước hụt một bước. Cô biết lúc này không nên bày tỏ thái độ gay gắt nữa:

- Xin anh, Saitou à. Shinsen cũng rất cần anh. Cả em nữa đại ca à. Anh không thể bỏ lại em trai anh như vậy được.

Đó là những lời bật lên từ trái tim của Sei. Từ lâu lắm rồi cô đã coi Saitou là anh trai của mình, người đã luôn xuất hiện vào lúc cô đau khổ vì tình yêu không thể bày tỏ với Souji, luôn giúp cô cân bằng lại tâm trạng của mình. Sei đã một lần mất đi anh trai Yuuma, cô không muốn lại một lần nữa trải qua cảm giác đó. Những cảm giác bất lực khi chứng kiến Yuuma ra đi ngày hôm ấy dường như đang trở lại khi Saitou trả lời tàn nhẫn:

- Xin lỗi Kamiya. Tôi không thể tiếp tục chăm sóc cậu nữa.

- Cho dù có thể sau này chúng ta sẽ trở thành kẻ thù? â
€“ Giọng nói cá»§a Kamiya có vẻ bình tÄ©nh, nhưng cả cÆ¡ thể cô Ä‘ang rung lên, đôi mắt như sắp vỡ oà. Cô không thể hiểu nổi anh nữa. Người anh luôn bình tÄ©nh, sáng suốt, dịu dàng kia đâu rồi? Người đứng trước mặt cô lúc này sao xa lạ đến thế. Cô nghe rõ tiếng người đó trả lời:

- Itou sẽ không bao giờ trở thành kẻ thù của Shinsen. Tôi cũng vậy.

- Ngay lúc này anh đã phản bội rồi. Anh đang quay lưng với đồng đội của mình đấy. Sao anh có thể đi cùng một kẻ tệ hại như vậy? Anh…

Trước khi Kamiya kịp nói hết câu thì Toshi, người nãy giờ vẫn đứng ngoài cuộc tranh cãi chợt lên tiếng:

- Souji, tôi đã bảo cậu trông chừng đội viên của mình kia mà. Tại sao để cậu ta tới đây la lối trước vong hồn Yamanami thế này?

- Xin lỗi, tôi không ngờ cậu ta lại tới đây. Tôi sẽ đưa Kamiya về ngay.

Nhưng Kamiya đã bỏ đi trước khi Souji kịp nói gì với cô, để mặc Saitou đứng chết lặng trước mộ Yamanami. Câu nói cuối cùng của Kamiya lặp đi lặp lại bên tai anh như một lời tuyên án. Chịu đựng được không? Có thể chịu đựng được khi ra đi mà không cần sự tha thứ của Kamiya không? Liệu anh có thể bỏ đi theo cách này? Liệu có nên cho bản thân mình một cơ hội không? Những suy nghĩ cuốn lấy Saitou, ngay cả lúc Toshi trở về ký túc xá, để lại Saitou và Souji ở lại anh cũng không hề hay biết.

Sự xúc động mãnh liệt trên khuôn mặt Saitou khiến Okita không thể cất lời trong một lúc lâu. Cuối cùng anh lên tiếng:

- Đừng lo, Saitou. Tôi sẽ khuyên nhủ cô ấy. Không biết có thể khiến cô ấy bình tĩnh đến đâu, nhưng ít nhất cũng sẽ không để cô ấy ngăn cản anh đi vào sáng mai.

Những lời của Souji kéo Saitou trở về thực tại. Anh bắt đầu chậm rãi:

- Tôi đã giấu cái bí mật đó 2 năm rồi. Còn cậu thì đã 4 năm. Nhưng tôi không thể chịu được nữa… Mỗi ngày qua đi, nhìn cô ấy tươi cười sống với thân phận võ sĩ, lòng tôi lại nhói đau. Sao cậu có thể chịu được chừng bấy thời gian?

Souji mỉm cười:

- Anh muốn nói gì vậy?

- Tôi muốn đưa cô ấy rời khỏi đây.

Đúng vậy, Saitou đã quyết định. Anh sẽ cho mình một cơ hội, cho dù thâm tâm anh biết rõ không thể thành công dễ dàng, trừ khi…

- Hãy ủng hộ tôi, hãy khuyên cô ấy. Cậu có thể khuyên cô ấy tận dụng cơ hội này để rời khỏi Shinsen một cách bình yên. Tôi cũng sẽ đích thân nói với Sei, nhưng cậu phải giúp tôi.

Souji không tránh khỏi bất ngờ. Không phải bất ngờ vì lời đề nghị của Saitou, mà bất ngờ vì không hiểu vì sao mình không sớm nhận ra cơ hội này. Đây đúng là một dịp hiếm có để Sei có thể trở lại với thân phận con gái của mình, trở lại với cuộc sống bình thường. Nhất là với sự bảo vệ của Saitou, không có lý do gì khiến Souji không yên tâm. Nhưng tại sao anh không nghĩ ra chuyện này sớm? Từ lúc nào việc Sei ở bên cạnh anh đã trở nên quen thuộc đến thế, đến mức anh quên đi điều quan trọng như vậy?

- Cậu giúp tôi chứ?

Saitou hỏi lại. Souji thực sự lúng túng khi trả lời:

- Đ…ược. Tôi… Tôi sẽ cố gắng… Đúng… đúng là một cơ hội hiếm có. Tôi sẽ nói chuyện với Sei. Nhưng nếu cô ấy từ chối thì sao? Tôi ko biết mình có thuyết phục nổi Sei ko nữa.

- Vậy thì bằng mọi giá cậu hãy bảo vệ cho Sei, thay cả phần của tôi. Tôi không đồng tình chuyện cô ấy ở lại Shinsen. Nhưng nếu đó là mong muốn của cô ấy thì tôi phải chấp nhận. Mỗi giờ, mỗi phút đều đầy rẫy hiểm nguy, cậu nhất định phải bảo vệ được cô ấy cho tới lúc tôi quay lại.

- Vậy là anh sẽ trở về?

Nhưng Saitou không trả lời. Có lẽ vậy là đủ, bởi ngay cả anh cũng không chắc chắn mình có thể quay lại đây hay không. Tương lai không ai có thể biết trước. Và nếu như thực sự Sei không muốn đi cùng anh, sự trở lại của anh có ý nghĩa gì với cô đâu, chỉ vì một người…

- Cậu có yêu Sei không? Với tư cách là một cô gái?

Câu hỏi càng khiến Souji hoang mang hơn. Thực sự anh không thể trả lời được câu hỏi này, và cũng chưa sẵn sàng để suy nghĩ câu trả lời. Hiểu được sự lúng túng của Souji, Saitou khoát tay:

- Thôi đi, không cần trả lời nữa. Hãy nói chuyện với Sei. Và cho dù cô ấy không đồng ý, tôi cũng muốn gặp cô ấy 1 lần. Chuyển lời giùm tôi sẽ đợi Sei vào lúc trăng lên trên bờ sông cạnh quán trà Takei. Và…. - Đến lượt Saitou
ngắc ngứ - Cậu có trách tôi không?

- Không có. Chúng ta đều vì niềm tin của mình mà hành động, phải không? – Souji mỉm cười, vô tư như một đứa trẻ.

- Cảm ơn. Về thôi.

Họ im lặng trên suốt quãng đường về. Giữa họ không cần có quá nhiều lời nói, khi cả 2 đã cùng mang một bí mật quan trọng về Sei trong một thời gian dài đến thế. Họ sẽ mãi là bạn, cho dù sắp bước về hai con đường khác nhau.

(end chap 3)

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1: Saitou - chap II


Cám ơn Romy đã giúp đỡ nhìu






II

Nắng đã lên tới đỉnh đầu. Những tia nắng cuối đông dịu dàng như sự ve vuốt của người con gái, khẽ chạm trên gác mái đạo trường còn đọng trắng tuyết, len qua những kẽ hở, dừng lại trên khuôn mặt vài đội viên đang đứng im lặng ngoài hành lang. Trong đạo trường lúc này cũng đã chật cứng người. Ngoài một nhóm người đội một đang đi tuần tra, các thành viên Shinsen đều đã có mặt ở đây. Tại trung tâm đạo trường, cục trưởng Kondou, cục phó Hijikata, tham mưu Itou cùng mười đội trưởng đều có mặt. Sự yên lặng bao trùm toàn bộ không gian. Ai nấy vẫn còn chưa hết bàng hoàng vì tuyên bố của cục trưởng vừa rồi: sẽ tuân theo mệnh lệnh của Thiên Hoàng. Mặc dù vẫn biết việc chống lại mệnh lệnh này là không thể, nhưng sự chấp thuận chóng vánh và có vẻ bình tĩnh này của ông khiến hết thảy đều ngạc nhiên. Ngay cả Itou cũng không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế. Khi đề đạt nguyện vọng lên Thiên hoàng, hắn cũng đã cho rằng kế hoạch chưa chắc đã thành công, thậm chí đã tính tới khả năng nếu Kondou cưỡng lệnh, hắn sẽ dùng áp lực buộc ông phải rời khỏi vị trí cục trưởng… Nhưng sự ngạc nhiên rồi cũng trôi qua, Itou mỉm cười lên tiếng:

-Cục trưởng, anh rất sáng suốt. Cho dù sau này không còn ở đây, tôi hy vọng chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt. Tôi vẫn sẽ dùng hết khả năng của mình tận lực trợ giúp cho anh.

Quay sang đám đội viên phía dưới, hắn điềm đạm nói tiếp:

-Như quyết định của cục trưởng, tôi sẽ rời khỏi đây vào sáng ngày kia. Tôi chấp nhận tất cả những ai muốn đi cùng. Hãy đăng ký với đội trưởng của mình và chuẩn bị sẵn sàng.

Toshi tiếp lời ngay lập tức:

-Đội 3 đội 8 và đội 9 tới đăng ký trực tiếp với tôi.

Giống như một tiếng sét rạch ngang trời, cả phòng họp đang yên tĩnh bỗng rần lên những tiếng kêu kinh ngạc. Đội 9 do Miki – em trai Itou quản lý, và đội 3 do Toudou Heisuke, người đã ra mặt ủng hộ Itou suốt thời gian qua mất đội trưởng còn hợp lý. Nhưng tại sao lại có cả đội 3? Ai không biết Saitou Hajime - đội trưởng đội 3 là cánh tay mặt của cục trưởng Kondou, là một thành viên không thể thiếu của Shinsengumi. Việc Toshi nhận quyền quản lý đội 3 lúc này có nghĩa rằng Saitou sẽ ra đi cùng Itou sao? Không ai hiểu nổi chuyện gì sẽ xảy ra, trước giờ quan hệ giữa Saitou và Itou vốn rất lạnh nhạt. Vậy mà lúc này…

Toshi nhanh chóng trấn áp sự hoang mang của các đội viên bằng cách nói lớn:

-Mọi người giải tán, thực hiện nhiệm vụ của mình đi. Những người ra đi được ngưng công việc ngay, các đội trưởng hãy tìm người thế chỗ họ.

Không nên chần chừ trước mệnh lệnh của phó cục trưởng ma quỷ, tất nhiên ai cũng hiểu điều đó. Các đội viên bắt đầu tản mác dần, cho dù vẫn còn nhiều thắc mắc chưa được tháo gỡ. Toshi gọi Souji lúc này cũng đang định rời đi:

-Souji, cái tên phiền phức đó không có ở đây sao?

-Vâng, nếu anh muốn nhắc tới Kamiya thì cậu ta đang đi tuần.

-Tốt, ở đây cũng đã đủ lộn xộn lắm rồi. Cậu hãy kiểm soát cậu ta, đừng để Saitou bị làm phiền, cũng không nên để cậu ta tiếp xúc với Itou.

-Tôi hiểu mà, anh yên tâm.

Souji cười nhẹ nhàng, dù trong lòng biết mọi chuyện sẽ chẳng dễ dàng như thế. Với tính cách của Sei, nếu cô có mặt ở đạo trường vào lúc này, hẳn mọi thứ đã rối tung lên rồi. Nhưng cũng không có nghĩa sau đó cô sẽ để yên khi biết chuyện. "Đến cả Toshi cũng quan tâm, cậu ta quả là phiền phức". Souji bật nói thành tiếng khiến Toushi quay lại nhìn:

-Sao vậy?

-Không có gì. Có lẽ sắp tới lúc Kamiya quay về rồi, tôi sẽ đi tìm cậu ta.





Trong lúc đó, con người "phiền phức" tên Kamiya quả thật đang trên đường trở về kí túc xá. Cô luôn miệng giục giã các đồng đội:

-Nhanh lên, các anh không muốn biết sư phụ Kondou nói gì sao? Nếu chúng ta nhanh thì còn kịp tham gia phần cuối đó.

Đến giờ Sei quả thật vẫn chưa hiểu tại sao cục trưởng và cục phó lại không đồng ý với đề nghị tách nhóm của Itou, để rồi hắn xé to chuyện tới tận Thiên Hoàng. Cái tên miêng dẻo quẹo đó thực sự khiến Sei thấy bực mình, chưa kể những trò ám muội hắn tiến hành sau lưng cục trưởng Kondou. Một đội viên bình thường như Sei đáng ra sẽ chẳng biết những việc Itou đã bí mật tiến hành. Nhưng không phải bỗng nhiên Toshi gọi Sei là người "phiền phức". Với cái tính tò mò và hay xen vào chuyện người khác của mình, Sei đã tình cờ phát hiện ra việc Itou lôi kéo các thành viên của Shinsen đi theo hắn và cấu kết với các nhà sư chùa Tây Hongan nhằm gây khó khăn cho nhóm. Nhưng sau khi cùng Souji báo cáo cho phó cục trưởng Hijikata chuyện đó, Toshi lạnh lùng nghiêm cấm Sei kh
ông được để ý tới việc này nữa. "Làm sao mình không để ý được, sự việc giờ đã tiến tới mức này, dù đã cảnh báo trước cho tên phó cục trưởng ma quỷ ấy rồi, vậy mà mọi việc vẫn xảy ra. Đúng là đồ vô dụng" (^^).

Về tới cổng, Sei chạy vụt tới phòng giao ban báo cáo. Tại đây không khí đang rất sôi nổi.

-Cuộc họp kết thúc rồi sao? Cục trưởng nói gì vậy?

-Kamiya, hay quá, cậu về rồi. Cậu chơi thân với sư phụ Saitou mà, việc của sư phụ Saitou là sao vậy?

-Sao cơ? Chuyện gì với sư phụ Saitou chứ? – Kamiya ngạc nhiên, sao lại có sư phụ Saitou xen vào việc này nhỉ.

-Cậu chưa biết phải không. Chuyện là thế này…

Mọi người đều nóng lòng muốn biết thêm chuyện về Saitou nên tranh nhau thuật lại chuyện xảy ra ở đạo trường. Phải mất một lúc Kamiya mới hiểu hết mọi chuyện. Nhưng cũng chẳng ích gì.

-Tôi cũng chẳng biết gì cả. Sư phụ Saitou không hề nói trước với tôi điều gì hết. Có ai biết hiện anh ấy đang ở đâu không, tôi sẽ đi hỏi xem sao.

Không ai biết Saitou đang ở đâu. Khi tuyên bố đưa ra thì Saitou cũng đột nhiên biến mất. "Liệu có phải anh ấy trốn tránh không nhỉ? Phải rồi, người nói ra việc này là phó cục trưởng Hijikata, vậy hẳn anh ta phải biết thực sự chuyện gì đã xảy ra. Giờ tốt nhất là đến hỏi thẳng phó cục trưởng". Nghĩ rồi làm luôn là tác phong của Sei, cô không kịp chào tạm biệt mọi người mà chạy vụt đi, về phía phòng Toshi.

Dù thế nào Sei cũng không thể tin rằng Saitou sẽ rời khỏi nhóm, nhất là lại đi theo Itou. Anh chưa từng nói muốn đi đâu, càng không có vẻ gì đồng tình với hành động của hắn. Nhưng… Đột nhiên Sei sững người lại. Saitou cũng chưa từng phản đối hay lên tiếng chỉ trích những hành động của Itou trong thời gian qua. Anh chỉ nghe, và nhắc nhở Sei đừng tham gia quá sâu vào chuyện này như những người khác. Không lẽ…

-Kamiya!

Tiếng gọi giật từ đằng sau. Okita vừa qua phòng giao ban và biết Sei đang đi tìm phó cục trưởng. Anh vội vàng đuổi theo. "May là còn kịp" – Souji thở phào nhẹ nhõm.





-Cậu đi đâu vậy?

-Tới hỏi phó cục trưởng chuyện của anh Saitou. Xin đừng nói đây không phải chuyện của tôi. Anh ấy giống như anh trai của tôi vậy. Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra – Sei nói rất cương quyết.

-Giờ Toshi đang rất bận, cậu không thấy làm phiền anh ấy vào lúc này là không nên sao? Nếu muốn biết thì có thể chờ hỏi trực tiếp Saitou mà.

-Vậy tôi đi tìm anh ấy.

-Nhưng Saitou đã rời khỏi ký túc xá hồi nãy rồi. Đội 1 cũng có người đã báo nghỉ, chúng ta đang thiếu người. Giờ cậu hãy kiên nhẫn một chút đi, trở về trước đã. Sáng ngày kia họ mới lên đường. Còn nhiều thời gian để tìm Saitou mà.

Vừa nói Souji vừa kéo Kamiya đi ngược trở lại. Sei la lên:

-Để tôi đi, chẳng lẽ anh không muốn biết chuyện gì sao?

Souji không hề trả lời. Như nhận ra điều gì đó, Sei bỗng giật phắt người ra khỏi anh, hỏi với giọng đầy nghi ngờ:

-Sư phụ Okita sao có thể bình tĩnh vậy? Hay anh biết chuyện gì rồi?

-Tôi không biết gì cả - Souji đáp lập tức.

Nhìn thẳng vào mắt Souji, Kamiya không thể tìm thấy bất cứ dấu hiệu khác thường nào. Cho dù linh cảm mãnh liệt cho Sei biết hẳn là Souji phải biết điều gì đó, nhưng cô đã quen Souji đủ lâu để biết rằng anh sẽ không nói điều không thể nói, có gặng hỏi cũng không được.

Sự bình tĩnh của Souji bắt đầu lan sang Kamiya. Cô hạ giọng:

-Nhưng tôi sợ. Tôi sợ anh ấy sẽ tránh chúng ta. Nhất là tôi. Trước mặt anh ấy tôi đã chỉ trích Itou rất nhiều. Nếu thực sự muốn ra đi, rất có thể anh ấy sẽ không gặp tôi nữa, không muốn cho tôi biết vì sao anh ấy bỏ lại mọi người.

Đến những lời cuối cùng, Kamiya nói càng nhỏ, như để mình cô nghe thấy. Trong lòng lại đột ngột dấy lên sự căm ghét với Itou, người mà vào lúc này đã trở thành kẻ phản bội trong mắt cô. Nhưng Saitou không giống hắn. Làm sao anh có thể làm vậy với những người đồng đội anh đã cùng chiến đấu biết bao năm. Toudou Heisuke, Kamiya chợt nghĩ đến cái tên ấy, nỗi sợ hãi lại trào lên. Toudou là người đầu tiên Kamiya đã giao đấu khi lần đầu xin gia nhập nhóm Shinsen, một chàng trai trong sáng, hào hiệp và dũng cảm. Nhưng anh ta đã quyết định đứng về phe Itou, cho dù biết rõ mình có thể trở thành kẻ thù của Shinsen. Vậy thì tại sao Saitou không thể? Nhưng Toudou cũng từng nói rõ với những người chỉ trích sự thay đổi của anh, rằng anh đã chịu đựng quá đủ những sai lầm của Mạc Phủ nên muốn rời khỏi nhóm, ko muốn biến mình thành công cụ của Mạc Phủ. Còn Saitou? Anh không hề có lý do nào cả. Không hề có.

Okita nhận thấy những tình cảm đang thay đổi liên tục trên khuôn mặt Kamiya. Trong một thoáng, anh thực sự do dự. Nhưng chỉ thoáng qua thôi, nụ cười lại trở lại trên môi Okita. Anh đặt tay lên vai K
amiya và hứa:

-Tôi nhất định sẽ để Kamiya gặp được Saitou trước ngày kia. Vậy được chưa?

-Sư phụ Okita, anh hứa nhé? – Kamiya dứt mình khỏi những suy nghĩ mông lung , nhìn Souji đầy hy vọng.

-Được, tôi hứa.

Kamiya đột nhiên thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Dù sao sư phụ Okita cũng vẫn còn ở đây, mọi chuyện chắc sẽ ổn thôi. Chắc chắn Saitou có một lý do nào đó, hoặc giả anh chỉ bận công vụ nên tạm trao lại đội 3 cho Toshi thôi. Chỉ cần sư phụ Okita đã hứa, thì nhất định có thể gặp được anh ấy, có thể hỏi rõ mọi chuyện. Và nếu thực sự Saitou muốn ra đi, Kamiya chợt mỉm cười, cô có thể sẽ thuyết phục được anh ở lại.

Souji không hiểu nụ cười của Kamiya, nhưng như thế có nghĩa là mọi việc đã tạm ổn.

-Vậy giờ đi ăn chè không? – Anh cười theo.

-Sư phụ Okita – Kamiya đột nhiên nghiêm túc - Không phải anh nói lúc này đội 1 đang rất nhiều việc sao? Tôi phải về tập kiếm đây, nếu anh rảnh thì cũng nên đi tập kiếm với mọi người mới phải.

Nói rồi Kamiya lôi Souji chạy về phòng tập kiếm, không để "đương sự" kịp phản ứng gì.

(end chap)

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1: Saitou - chap I


Kaze Hikaru’s fan fiction

Xin hãy nhớ rằng fanfic này không phải dự đoán về tương lai hay kết cục của Kaze Hikaru, tôi chỉ nhân một số sự kiện từng được cho là đã xảy ra trong lịch sử, cùng với một vài chi tiết sensei đã hé lộ, để tự viết cho mình một cái kết trong mơ ước của tôi, hy vọng có thể đem lại niềm vui cho bản thân mình, cũng là một món quà gửi tới những người bạn yêu Kaze của tôi, mong các bạn vui vẻ khi thưởng thức câu chuyện này.

Cám ơn ss chipxinh, teno và romy đã giúp đỡ rất nhìu.

Phần 1 – Saitou

Image

Là cây hay là đất.

Chúng ta từng tranh cãi về việc này nhiều lần trước đây.

Sensei đã dùng hình tượng cây để vẽ nên Saitou.

Nhưng với tôi, Saitou là đất.

Luôn ôm ấp, chở che, bảo vệ.

Đất nuôi dưỡng tình yêu dịu dàng với cỏ

Cho dù sau này khi rời khỏi đất, cỏ mất đi sinh mạng của mình

Nhưng cuốn theo gió, hẳn cỏ cũng thoả lòng ước nguyện.

Chỉ còn lại đất vẫn nhớ mong, chờ đợi…







I








Kyoto cuối tháng 2 năm 1867

Không khí của mùa xuân đang ngấp nghé.

Không gian vẫn phủ kín một lớp tuyết mỏng ánh lên sáng bừng trong ánh nắng yếu ớt của mùa xuân.

Bầu trời lúc này lặng ngắt không một chút gió, trái ngược hẳn với bầu không khí xôn xao đang tràn lan trong KTX Shinsengumi. Tin tức về mệnh lệnh của Thiên Hoàng ban xuống, lệnh cho Itou rời nhóm thực hiện nhiệm vụ khác đã lan đi khắp nơi. Những tiếng xì xào nghi vấn bắt đầu nổi lên. Ai mà không biết bấy lâu nay Itou Kashitarou đã bộc lộ mong muốn được phép rời khỏi đội. Chỉ có điều theo quy định của nhóm, cả Kondou và Hijikata đều từ chối ý định đó của y. Không ai biết bằng cách nào, y đã thỉnh cầu được Thiên Hoàng ban lệnh, và giờ y có thể công khai rời đi mà chẳng ai ngăn cản được. Nhưng điều khiến mọi người lo lắng là trong mệnh lệnh của Thiên Hoàng còn cho phép bất cứ ai muốn đi theo Itou đều được tự do ra đi. Ai nấy đều băn khoăn về sự xáo trộn nhân sự của nhóm sau biến cố này. Bao nhiêu người sẽ ra đi và bao nhiêu người ở lại. Vài cuộc tranh cãi nhỏ đã nổ ra giữa những đội viên của 2 phía. Trong khi đó, cục trưởng Kondou Isami và cục phó Hijikata Toshizou vẫn im lặng một cách khó hiểu.

Tại tư thất của Kondou Isami.

- Chúng ta đã quá chủ quan.

- ừm

- Tôi không thể ngờ hắn hành động nhanh vậy.

- ừm

- Tôi biết hắn có qua lại đặc biệt với bên chùa Tây Hongan. Nhưng không ngờ hắn có thể lợi dụng quan hệ đó để tác động được cả Thiên Hoàng.

- ừm.

- Đừng ừm nữa anh Kondou. Chúng ta sắp bị chia cắt, mất đi một phần lực lượng rồi đó.

- Bình tĩnh đi Toshi. Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, bực tức chẳng giải quyết được gì đâu.

-

- Điều tôi tiếc là tài năng của Itou. Chính tôi đã đưa Itou về đây. Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ suy nghĩ của anh ta và tôi lại khác nhau đến thế. Khi anh ta đề nghị tách nhóm, tôi không thể đồng ý. Cho dù không còn để tâm tới Shinsen, nhưng sự tồn tại của anh ta ở đây vẫn còn cần thiết. Nhưng những rạn nứt đã xuất hiện. Tôi cảm thấy rõ điều đó, kể từ lúc chúng tôi trở về từ sau chuyến đi công cán ở Choushuu. Có lẽ ngay từ lúc bắt đầu, tôi đã không nên…

- Anh Kondou, tôi chợt nghĩ lại chuyện của Yamanami. Tôi không biết nữa, liệu có liên quan gì với nhau không?

Kondou im lặng, từ từ nhắm mắt. Dường như ông đang trở lại với một câu chuyện từ rất xưa. Từng có một người bạn đã cùng ông theo đuổi một giấc mơ. Từng có một người đã bỏ lại ông mà không hề có một lời giải thích. Từng có một người tự nguyện chết như một võ sĩ, một võ sĩ chân chính hơn bất cứ ai. Vì sao người đó lại lựa chọn cái kết cục đau xót và bi tráng đến thế. Và Itou…

- Cục trưởng!

Kondou giật mình thoát khỏi quá khứ. Ông thở dài:

- Chuyện đó đ
ã qua rồi Toshi à. Hãy nghĩ tới những vấn đề trước mắt.

“Sao chứ, anh không thể không cảm thấy điều đó. Sự thay đổi của Yamanami trong những ngày cuối cùng, và sau đó là sự thay đổi của Itou. Không thể không có một ý nghĩa nào đó” – Toshi thầm nghĩ, không nói thành lời. Im lặng một lúc như để dằn lại những suy nghĩ đang dậy lên, Toshi mới cất tiếng:

- Hắn quá nguy hiểm. Thật lòng tôi vẫn muốn giữ hắn lại bên cạnh để kiềm chế hắn. Nhưng mệnh lệnh của Thiên Hoàng đã ban xuống, chúng ta ko còn cách nào khác. Phải để hắn đi thôi. Cũng không biết có bao nhiều người sẽ theo hắn, chúng ta đã cố ngăn chặn ảnh hưởng của hắn tới các đội viên trong thời gian qua, chỉ e là đã muộn. Vấn đề là lúc này có vẻ Mạc Phủ vẫn chưa ý thức hết những tham vọng của hắn. Itou quá giỏi trong việc giấu diếm, nếu không hẳn Mạc Phủ sẽ để ý tới việc này và sẽ ko dễ dàng để Thiên Hoàng ban chiếu. Họ vẫn nghĩ rằng để Itou lập ra một nhóm trị an khác bên cạnh Shinsen sẽ hiệu quả hơn chỉ một mình chúng ta hành động.

- Phải, tôi cũng thấy kỳ lạ. Tại sao Mạc phủ chấp nhận mệnh lệnh này dễ dàng vậy chứ? Họ không thấy rằng thật vô ích khi phân chia Shinsen như vậy sao? Tôi cũng đã hỏi ngài Katamori, nhưng ngài chỉ lắc đầu và nói đó là mệnh lệnh nên phải tuân theo.

Có tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng:

- Xin lỗi cục trưởng và phó cục trưởng.






Việc một đội trưởng như Saitou muốn gặp cục trưởng hay phó cục trưởng là một chuyện rất bình thường. Nhưng sự do dự, ngập ngừng từ bước chân và giọng nói của Saitou đều khiến Kondou và Toshi cảm thấy tò mò. Saitou là một người khá đặc biệt. Không chỉ là một đội trưởng của Shinsengumi, dù không công khai chính thức, nhưng cả Kondou và Toshi đều biết mối quan hệ đặc biệt của Saitou với cấp trên của Shinsen là Katamori. Nhưng họ biết anh là người đáng tin tưởng và là một thành viên quan trọng của Shinsen. Sự có mặt của Saitou vào lúc này, tại đây, liệu có gì khác thường hay không?

Không khí im lặng một cách kỳ lạ, họ như đang chìm vào một thế giới riêng, nơi mà những âm thanh vọng lại từ phòng tập kiếm náo nhiệt dường như cũng biến mất. Cả Kondou và Toshi đều chờ đợi Saitou lên tiếng.

- Cục trưởng - Cuối cùng Saitou cũng bắt đầu – Tôi thấy cần phải báo cáo trước với anh. Tôi sẽ đi cùng tham mưu Itou.

Im lặng. Sự im lặng đến nghẹt thở.

Đây có lẽ là điều cuối cùng mà 2 người Kondou muốn nghe từ Saitou. Không hề có một chút biểu hiện nào trước đó cho thấy Saitou sẽ làm như thế.

- Saitou, cậu đã quyết định sao?

- Vâng.

- Tại sao?

- Thứ lỗi cho tôi. Tôi cảm thấy mình ở bên cạnh Itou có ích hơn.

Sâu thẳm trong đôi mắt Hijikata loé lên một luồng sáng rất lặng lẽ, rồi vụt tắt chỉ trong giây lát. Anh kín đáo liếc nhìn Kondou, không biết ông có nhận ra không. Trước khi Kondou kịp nói tiếp, Hijikata lên tiếng thong thả:

- Lệnh của Thiên hoàng đã ban, anh muốn đi không ai cản được. Chỉ có điều – Shinsen vẫn cần có anh. Bất cứ lúc nào… Saitou…

- Tôi hiểu mà, phó cục trưởng. Trước khi Toshi kịp nói hết câu, Saitou đã chặn lời anh lại. Trong một thoáng, dường như có một chút thay đổi trên gương mặt Saitou, nhưng nó nhanh chóng biến mất, anh trở lại khuôn mặt nghiêm túc như lúc thường.

- Tôi vẫn không nỡ để cậu ra đi – Kondou nói gấp hơn – Cậu là một võ sĩ cừ khôi. Nhưng tôi hy vọng rằng cậu có lý do chính đáng.

- Cảm ơn cục trưởng.

Hijikata đột nhiên lớn tiếng:

- Souji!

Tiếng bước chân dồn gấp, như thể Souji đã chờ sẵn ở đâu đó tiếng gọi này. Cửa bật mở. Đội trưởng đội 1 đứng nghiêm túc ở bên ngoài. Liệu Souji đã nghe thấy câu chuyện của họ chưa? Cả 3 người đột nhiên cùng quan sát anh, chẳng có gì chứng tỏ Souji đã biết chuyện gì hết.

- Tập hợp mọi người ở đạo trường. Chúng ta cần tuyên bố mọi việc. Mời cả Itou tới nữa.

- Dạ, tôi làm ngay.

Khi Souji quay mình định bước đi, Kondou đột nhiên hỏi:

- Souji. Cậu nghĩ sao về chuyện này?

- Nghĩ về cái gì kia, sư phụ Kondou?

- Không, không có gì - Kondou mỉm cười xua tay.

- Nếu vậy tôi đi đây - Souji cúi chào một lần nữa rồi bước đi.

Saitou cũng đứng lên chào Kondou và Hijikata rồi đi ngay sau Souji, nhưng không hề cất tiếng gọi. “Cậu ta biết rồi. Nhưng thái độ như vậy là sao? Có lẽ là chưa đúng lúc, mình chưa sẵn sàng”. Saitou biết anh vẫn sẽ phải đối mặt với Souji, vì còn một việc phải là
m trước khi ra đi, vì người ấy. Anh không biết chắc lý do để anh quyết định đi theo Itou là vì ai, vì Mạc Phủ hay người ấy, là chạy trốn hay thực thi nhiệm vụ. “Rồi mọi việc sẽ chấm dứt ngay thôi.” Saitou đứng lại, buông tiếng thở dài, nhìn lên bầu trời trong vắt, như ánh mắt của một người nào đó.

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2007

Lời nguyện cầu của gió


“I never stayed, any where - I’m the wind in the sky - Would you wait for me forever?”

Souji Okita


Từng cảm thấy anh là một đứa trẻ dễ thương.

Từng cảm thấy giận vì anh quá lạnh lùng với Sei.

Từng cảm thấy sợ sao anh có thể xuống tay với đồng đội.

Serizawa - đủ sự yêu mến để anh không thể giết ông nếu là người-bình-thường.

Anh như thể đã sinh ra từ ngàn năm trước, chỉ để làm một Sammurai.

Anh từng là một cậu bé yếu đuối, hay khóc, quen được chiều chuộng.

Cho đến ngày anh gặp người đàn ông ấy.

Kondou Isami.

Người đàn ông mà anh đã ngưỡng mộ, người dạy cho anh phẩm chất và cốt cách của một người võ sĩ, người đàn ông mạnh mẽ nhất, tài giỏi nhất, lý tưởng nhất trong lòng anh.

Muốn được đi theo người ấy, “muốn được trở thành người đàn ông như sư phụ”, Okita đã ước mình được làm một cơn gió, để nâng cánh diều bay mãi trên bầu trời.

“Phải nhân lúc còn nhỏ khóc thật nhiều. Vì khi lớn lên thì không được khóc nữa mà phải tận lực vì ngài Shogun”

Kể từ lần cuối cùng vùi mình trong lòng sư phụ Kondou, khóc vì Sae, Souji đã là người lớn.

Theo con người ấy, Okita đã bước vào thế giới của quỷ thần.

Đâu phải anh không biết yêu.

Đâu phải anh không biết buồn.

Anh cũng hờn giận, vui vẻ như ai.

Trái tim anh vẫn tỏa ra sức nóng mãnh liệt của tình cảm.

Okita lương thiện sẵn sàng vung gươm chém xuống kẻ thù.

Okita hồn nhiên sẵn sàng đập tan mọi chướng ngại.

Okita trong sáng tắm trong máu tươi chiến trận.

Okita từng nhát gan hay khóc giờ bước vào cái chết bình thản như khi sống.

Khi giết người, Sou không bao giờ cười. Trái tim anh nghĩ gì?

Gió mang trong mình thanh kiếm

Vô tình xẻ dọc không trung, gió hình như chẳng biết đến nỗi đau nhân thế

Có luyến tiếc những mạng sống đã vì cây kiếm của anh mà mất không?

“Nếu thử một lần có thể sẽ bị nhấn chìm trong sự đơn giản và dễ dàng đó. Nhưng không nhìn được khuôn mặt của đối thủ sắp chết, không tắm trong máu của đối thủ, nếu quen cách giết người đó thì tôi cảm thấy tinh thần võ sĩ đạo sẽ mất đi. Mỗi một nhát chém là một lần thấy trong mình tội sát sinh càng năng thêm. Chính vì thế mà phải khắc sâu trong lòng mình nhất định sẽ không vung đao bất chính. Một người lười biếng như tôi, có lẽ sẽ không bận tâm như khi nào thì có chính nghĩa.”


Có cảm thấy bản thân mình là ác quỷ không?

“Vì có những thứ cần bảo vệ, nên có bị gọi là ác quỷ cũng không màng.”


Nhưng trái tim anh vẫn là của con người.

Võ sĩ với Souji là gì?

Là sư phụ Kondou.


Chỉ vì một niềm tin mạnh hơn tất cả những day dứt, đau đớn khi cướp đi sinh mạng người khác.

Trung thành, thế là đủ

Gió sẽ chẳng bao giờ ân hận

Vì tin vào Kondou, nên anh có thể làm tất cả không do dự.

“Tôi muốn mình trở thành một người đàn ông như sư phụ”

Nên anh chẳng bao giờ mất công suy nghĩ về cuộc đời, về bản thân

Cứ nhìn theo sư phụ Kondou là được.

Thời gian còn lại là mỉm cười để tận hưởng cuộc sống.

Sinh mạng với Sou không phải của mình mà là của Kondou, của Hijikata.

Anh sẵn sàng chết nếu họ ra lệnh cho dù vô lý tới đâu.


Khi gió mỉm cười

Trong tiếng cười là ánh kiếm lấp loáng.


Trân trọng sinh mạng người khác nhưng lại thờ ơ với mạng sống của mình.

Chỉ vì anh là gió, chẳng có gì níu được chân anh, anh lang thang khắp chốn, chẳng có gì khiến anh lưu luyến.

Nhưng liệu cuộc sống như thế có phải là hạnh phúc?

Nó sẽ cứ thế thôi, cho đến ngày anh ngã xuống vì sư phụ Kondou, anh thậm chí sẽ chẳng quan tâm mình có hạnh phúc hay không.

Và mưa rửa trôi những giọt máu nóng hổi.

Để tâm hồn lại thanh tịnh.

Võ sĩ đơn giản là chết vì chủ nhân.

Khi cánh diều kia đứt, gió cũng trầm mình biến mất, chỉ vì ta chẳng còn nhìn thấy gió?

Nhưng người con gái đó xuất hiện.

Cô gái bé nhỏ ko biết từ lúc nào luôn ở bên anh, ko biết từ lúc nào đã ở trong trái tim anh, ko biết từ lúc nào đã lay động theo cơn gió rong chơi giữa thế gian.

Màu của gió là gì?

Trong suốt như thuỷ tinh

Hay ngấn lệ chảy dài trên khuôn mặt người con gái

“Sự tồn tại của anh là ở đây”

Đâu là hình hài của gió?

Là cỏ dại chao nghiêng mình theo gió

Níu anh ở lại.

Âm thanh của gió tới từ đâu?

Là tiếng xạc xào khi gió len nhẹ giữa những lá cỏ

Gió đang nói?

Kamiya Seizaburou.

“Tuy không biết tại sao, nhưng tôi cảm giác khi mang trách nhiệm chăm sóc Kamiya, Souji cũng có sự thay đổi. Phải nói là… cái cậu Souji trước giờ cứ lơ lửng trên không giờ đã đạp từng bước vững chắc trên mặt đất. Souji đúng là mạnh như quỷ thần, nhưng hình như quá dễ dàng vứt bỏ tính mạng. Lúc đó, hạt đậu ấy nhất định không để Souji chết.”


Từ lúc nào sự hiện hữu của Sei trong lòng Souji đã lớn đến thế. Con người tàn nhẫn như anh, con người coi thường sinh mạng mình như anh, con người vô cảm với hạnh phúc như anh, vì Sei nên sẽ có ngày thức tỉnh. Thế giới của Sou không còn chỉ có Kondou và những người còn lại nữa, sẽ có Sei, có hạnh phúc của Sei, có một người mà dù Kondou cũng không thể buộc anh từ bỏ.

Dần dần Sou đã thay đổi, những đổi thay rất lặng lẽ nhưng ngày càng rõ ràng. Và anh chạy trốn. Chạy trốn hạnh phúc sao?

Nếu quả thực anh chạy trốn vì nghĩ cho Sei, vì ko muốn Sei bị nguy hiểm

Lo lắng vậy có đáng không?

Vì ai mà Sei muốn trở thành võ sĩ? Trở thành võ sĩ để làm gì?

Để mình mạnh hơn, để được sát cánh cùng Sou trên chiến trường, để bảo vệ anh.

Giá mà Sou hiểu Sei đã mạnh hơn rồi, cô ấy đủ sức để bảo vệ anh,càng đủ sức để bảo vệ chính mình.

Chỉ có một lý do duy nhất, anh chưa hề nhận ra tình cảm của Sei.

Giá mà anh biết được Sei yêu anh đến mức nào.

Giá mà anh biết đâu là hạnh phúc của Sei.

Anh sẽ hiểu mình hoàn toàn có thể tiếp nhận người con gái đó.

Người xứng đáng với anh hơn bất cứ ai.

Người có thể khiến anh yên lòng khi đối mặt với cái chết.

Cũng có thể khiến anh trân trọng mạng sống của mình hơn.

Người đánh thức cái khát vọng được hạnh phúc trong anh

Đến lúc nào anh sẽ nhận ra điều đó?

Đến lúc nào mong ước được hạnh phúc cùng Sei mãnh liệt hơn cảm giác muốn chết vì sư phụ Kondou?

Có lẽ giữa 2 bên chẳng thể đong đếm.

Chỉ là ước vọng của riêng tôi.

Vì Sei rất mạnh mẽ.

Sei rất kiên cường.

Sei yêu anh.

Chỉ cần anh nhận ra thôi, hạnh phúc sẽ mỉm cười với cả 2.

Con ác quỷ dịu dàng nhất.

Người võ sĩ dũng cảm nhất

Đứa trẻ dễ thương nhất

Đó là anh – Okita Souji


“Lời nguyện cầu cho một tương lai hạnh phúc”

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2007

Eragon Spoil 4: Người cha thực sự của Eragon


(bí mật quan trọng nhất của phần 3 đây)




Hãy nghe tôi, chuyện này ko hề vô ích. Rất nhiều người trong số các bạn bực bội lên tiếng: “Murtagh nói rằng Morzan là cha hắn bằng ngôn ngữ cổ, và bạn ko thể nói dối bằng ngôn ngữ đó, Morzan nhất định là cha của Eragon”. Tuy nhiên, đó không phải là toàn bộ sự thật, thực tế Brom mới là cha của Eragon!


Đầu tiên, bạn phải hiểu rằng hoàn toàn có thể nói sai sự thật bằng ngôn ngữ cổ. Murtagh nói điều đó ra bằng ngôn ngữ cổ vì hắn tin đó là sự thật, ko có nghĩa điều đó là thật. Khi Eragon viết một bài thơ trong Lễ-hội Huyết-thệ, nữ hoàng Islanzadí đã nói với Eragon rằng có thể nói sai sự thật bằng ngôn ngữ cổ, nếu bạn tin rằng điều đó là sự thật. Do đó những lời của Murtagh không thể coi là bằng chứng cho rằng Eragon là con của Morzan, hắn chỉ nghĩ vậy bởi vì họ có cùng một mẹ.

Giờ hãy xem thêm một số bằng chứng

Trang. 546 cuốn Eldest:
"Cha con giống nhau, đều mù tịt như dơi” (Blagden)

Đó là về những kẻ phản đồ. Brom không biết sự phản bội của Morzan, và Eragon không biết sự phản bội của Murtagh.

Trang 280 của Eldest:
Oromis: “Morzan là một thất bại lớn trong đời ta. Nhưng Brom rất sùng bái nó. Hắn không rời Morzan nửa bước, không bao giờ cãi lại Morzan, không dám giấu Morzan một điều gì. Morzan biết Brom coi nó như thần tượng, nó không bỏ lỡ cơ hội lợi dụng Brom bằng trăm phương ngàn kế. Càng ngày càng kiêu ngạo và tàn nhẫn. Ta chưa kịp phân cách hai đứa thì xảy ra vụ Morzan tiếp tay Galbatorix bắt trộm con rồng mới nở, Shruikan. Sau đó Morzan bỏ trốn cùng Galbatorix, chính thức mở màn ngày tàn của chúng ta”

“Nếu không hiểu tình cảm của Brom đối với Morzan sâu đậm đến thế nào, thì con không thể hiểu ảnh hưởng chuyện Morzan phản bội đối với Brom ra sao. Vì vậy khi Galbatorix xuất đầu lộ diện và tên phản đồ Morzan giết chết con rồng của Brom, Brom đã trút hết bao đau đớn căm hờn lên kẻ mà hắn nghĩ là có trách nhiệm đối với sự hủy hoại thế giới của hắn: Morzan”



Tôi nghĩ có thể kết luận bằng chứng này rồi.

Tiếp đến là bí ẩn thứ 3 mà Blagden tiết lộ – cũng là điều quan trọng nhất:

Trang 546 của Eldest:
“ Hai có thể chia hai
Một phần hai là một
Nhưng,
Một rất có thể là hai”



Trong khi 2 đứa con trai (Eragon và Murtagh) “có thể” chia sẻ cùng một cha mẹ (Morzan và Selena - 2 người).
Và một trong 2 người, người mẹ Selena, đương nhiên là mẹ của cả 2 đứa con.
Một người cha, cũng có thể là 2 người cha (Brom và Morzan) cho mỗi đứa con.

Điều bí ẩn này còn có thể nói gì khác nếu không phải là gợi ý về giả thuyết 2 người cha?
Mặt khác: Blagden chưa từng gặp Morzan vì thế nó không thể đã nói chuyện qua với ông ta. Morzan không hề mù quáng. Ông ta biết chính xác những gì ông ta làm. Brom mới là người mù quáng vì sự sùng bái đến mất trí với Morzan.

Eragon trang 281-282:

Vừa lúc đó, Saphira bò vào hang. Nó mừng vì gặp lại Eragon, nhưng tâm trí đầy sầu não. Đặt cái đầu màu xanh to đùng lên nền nhà, nó rầu rầo bảo: "Em nhớ ông già quá!"
"Anh cũng vậy. Không bao giờ anh ngờ ông là một Kỵ Sĩ. Tất cả những gì ông dạy anh, chắc đều do các Kỵ Sĩ truyền thụ lại."
"Em biết ông là ai, ngay từ khi ông chạm vào em ở trang trại nhà anh."
"Tại sao em không cho anh biết?"
"Ông dặn em không được nói."
Eragon cho Saphira biết tiểu sử thanh Zar roc, rồi nói thêm: "Bây giờ anh hiểu vì sao khi trao kiếm cho anh, ông đã không cho anh biết nguồn gốc của nó. Vì nếu anh biết, anh đã bỏ ông mà đi ngay rồi."
"Em biết nó là một vũ khí vô song, không gì so sánh được, nhưng anh nên tìm một thanh kiếm bình thường, hơn là sử dụng con dao đồ tể của Morzan."
"Có lẽ vậy. Saphira, Murtagh đề nghị đi cùng chúng ta. Anh không biết gì về quá khư của hắn, nhưng hắn có vẻ trung thực. Chúng ta có nên đến với Varden không? Có điều là anh không biết tìm họ ở đâu. Ông già chưa hề cho anh biết."
"Ông đã nói với em."
Eragon tức giận: "Tại sao ông tin tưởng em, trong khi giấu anh tất cả những chuyện này?"
Vảy cô rồng cọ sột soạt trên nền đá khi nó nằm xuống, ánh mắt sâu thẳm suy tư: "Sau khi ra khỏi thành Teirm và đụng độ với tụi Urgals, ông đã nói với em nhiều chuyện. Có những chuyện em chưa nói vì chưa cần thiết. Ông áy náy vì sợ sau khi ông chết, sẽ có những việc xảy đến cho anh. Ông đã cho em biết tên một người là Dormnad ở Gil'ead. Người này sẽ cho anh biết nơi tìm phe Varden. Ông già cũng muốn anh biết một điều, trong tất cả dân chúng ở Alageasia, ông tin chỉ có anh xứng đáng nhận quyền thừa kế từ các Kỵ Sĩ."
Eragon ứa nước mắt. Đó là lời khen cao quí nhất chưa bao giờ nó nhận được từ ông. Nó tự nhủ, đây là một trách nhiệm mình rất vinh hạnh nhận lãnh. Nó cảm thấy sức lực và hy vọng tràn trề.
"Tốt”.



Rõ ràng Brom nói với Saphira những điều mà ông không muốn nói với Eragon cho tới khi cậu đủ trưởng thành. Eragon lúc này đã đủ quẫn trí khi mất đi người thầy của mình, nếu nhận ra Brom là cha mình, cậu sẽ hoàn toàn lúng túng và mất tinh thần tại thời điểm quan trọng như vậy.

Eldest trang 656:

Saphira làm rối bù mái tóc của nó (Eragon) bằng hơi thở nóng bỏng của mình: “Hãy nhớ, dù lý do của ông Brom là gì, ông vẫn luôn cố gắng bảo vệ anh em mình khỏi những mối hiểm nghèo. Ông Brom chết là vì đã che chở cho anh khỏi tay Ra’zac.”
“Anh biết… Em có nghĩ là, ông Brom không cho anh biết sự thật, là vì ông sợ anh sẽ noi gương Morzan, giống như Murtagh?”
“Chắc chắn là không.”
Nó nhìn cô rồng tò mò: “Sao em có thể quả quyết vậy?”
Saphira nâng cao đầu khỏi Eragon, tránh nhìn mắt nó: “Tự anh phải hiểu.”



Đây là trích đoạn quan trọng nhất. Saphira đang đợi để nói với Oromis/Glaedr (nó có thể đã làm rồi) về việc Brom là cha của Eragon. Tôi cá rằng Oromis sẽ là người nói với Eragon sự thật. Cũng như ở cuốn 1, Saphira biết rằng Eragon chưa đủ trưởng thành để tiếp nhận thông tin này, nên nó chưa nói
ra thôi.

Thêm nữa, nếu bạn nhìn theo quan điểm lozic, bạn sẽ chú ý thấy 2 điều:1) Người thừa kế phải đủ tuổi trưởng thành, nhưng Eragon vẫn chưa đến tuổi đó khi cuốn 2 kết thúc. 2) Christopher Paolini đã ném ra một quả bom tấn chỉ 4 trang trước khi kết thúc phần 2 rằng Morzan là cha Eragon - sẽ rất khủng khiếp nếu tiết lộ một điều bất ngờ như thế rồi thay đổi nó chỉ sau 4 trang truyện. Và mặc dù chi tiết này là bước ngoặt lớn nhất ở đoạn kết cuốn 2. Chỉ có điều chúng ta có thể tin rằng đó không phải là bước ngoặt lớn nhất của cả bộ truyện.

Một chương của Eldest tên là “Của thừa kế”. Trong đó, Murtagh đã lấy thanh Zar’roc của Eragon và coi nó là của thừa kế. Điều đó khiến Eragon trở thành một kỵ sĩ không còn vũ khí. Trong cuốn thứ 3 Eragon sẽ lấy được “của thừa kế” và có được thanh kiếm phù hợp với vai trò của mình (nghĩa là nó sẽ hợp với màu xanh của Saphira).

Chúng ta chưa bao giờ nói điều gì đã xảy ra với thanh kiếm của Brom. Chuyện đó chỉ được đề cập gián tiếp qua cuộc nói chuyện của Eragon với người thợ rèn loài tiên Rhunon. Bà ấy nói rằng 2 thanh kiếm còn lại bà đã rèn (ngoại trừ của Morzan và Oromis), đang được giữ bởi 2 gia đình tiên nhân. Một là thanh kiếm của Brom, thanh kia có lẽ mang màu lục và sẽ được trao cho kỵ sĩ rồng màu lục (xem thêm phần Vũ khí dưới gốc cây MenoaAi sẽ cưỡi con rồng màu lục?). Điều này khiến thanh kiếm của Brom thành của thừa kế của Eragon, và đó chính là DI SẢN KẾ THỪA.

Tuy nhiên vẫn còn vài câu hỏi phải trả lời. Ví dụ, nếu Brom là cha của Eragon, tại sao ông không cùng con trai mình sống ở Carvahall? Và tại sao Brom không bao giờ nói với Eragon rằng ông là cha của cậu?


Câu trả lời cho 2 câu hỏi này đó là chẳng có bằng chứng nào chứng tỏ Eragon là kỵ sĩ rồng khi cậu còn nhỏ. Brom ở Carvahall để chăm sóc cậu, và ông cho con trai mình biết về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Một trong những cách tốt nhất là thông qua những câu chuyện cốt để Eragon hiểu biết và quan tâm hơn tới các kỵ sĩ rồng và lịch sử của họ. Khi Eragon tới hỏi Brom về các kỵ sĩ, Brom đã trả lời tất cả các câu hỏi. Tôi cũng nghĩ rằng nếu Brom nói rằng ông là cha của Eragon và là một kỵ sĩ rồng, Eragon sẽ có thể không tin rằng kỵ sĩ rồng từng tồn tại và rằng họ đã sụp đổ. Nếu bạn nói rằng tất cả các kỵ sĩ rồng đã chết, ngoại trừ người kể chuyện rất bình thường mà mọi người vẫn biết suốt 15 năm qua đang đứng trước mặt họ, cho một ai đó, câu chuyện đương nhiên sẽ khó tin hơn.

Mặt khác nếu Brom nói với Eragon rằng ông là cha của cậu, nhưng người khác ở Carvahall cũng có thể nhận ra và tin tức sẽ lan tới tai Galbatorix. Nếu Galbatorix biết rằng vẫn còn một kỵ sĩ rồng còn sống và con trai của kẻ đó đang sống tại Carvahall, tôi tin rằng hắn sẽ rời Uru’baen và phá huỷ ngôi làng ấy.

Thứ 3, nếu Eragon biết rằng Brom là cha mình, cậu có thể sẽ vô tình tiết lộ điều đó khi ai đó xâm nhập vào trí óc của cậu (như cặp sinh đôi chẳng hạn) và nếu người đó đang phục vụ cho Galbatorix (thực tế đã xảy ra), hắn sẽ nhận ra rằng kỵ sĩ rồng mới nhất không nằm dưới sự kiểm soát của hắn lại là con trai của Brom, hắn sẽ cho rằng Eragon được thừa hưởng toàn bộ sự huấn luyện của Brom. Chúng ta biết rằng Brom mạnh tới mức có thể giết chết 8 tên phản đồ, và sự hiểu biết cả đời ông sẽ được chuyển qua con trai ông làm Eragon trở thành một kẻ thù ko đội trời chung của Galbatorix, nguy hiểm hơn nếu Eragon được nuôi dưỡng bởi một người nông dân và không bao giờ có liên hệ gì với Brom. Nếu Galbatorix tin rằng Eragon là con trai của Brom, hắn sẽ tự mình tham gia cuộc chiến ở cuối cuốn Eldest, và đó là sự kết thúc cho tất cả.

Câu hỏi lớn nhất: nếu Brom thực sự là cha của Eragon, làm thế nào ông và Selena quan hệ được với nhau?


Đó là một điều phải suy nghĩ, cũng có thể giống như trường hợp của vua Arthur (vợ của vua đã ngoại tình với thuộc hạ của ông và phản bội ông). Hoặc, vì chúng ta ko biết chính xác Selena mất tích khỏi lâu đài vào lúc nào (“nhiều tháng” chẳng xác định cụ thể là bao lâu), bà có thể đã gặp và yêu Brom sau khi rời khỏi lâu đài. Nhớ lại khoảng thời gian Selena biến mất, Morzan cũng đi tìm trứng của Saphira vừa bị đánh cắp, vì vậy hắn ko có ở quanh lâu đài hay gặp Selena lần nào. Và thế là dư cơ hội cho Brom gặp bà.



Lược dịch. Nguồn: Shur'tugal home page

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ