Thứ Tư, 17 tháng 3, 2010

[Review] Bầu trời chia cắt


(Phim được chiếu 1 suất duy nhất tại Viên Goethe nhân sự kiện 60 năm điện ảnh Đức tại Việt Nam)


- Anh biết không, khi một cặp đôi chia tay nhau, họ thường chọn một ngôi sao để cùng được ngắm nhìn bất cứ lúc nào.
- Thật may mắn vì bầu trời không thể bị chia đôi.
- Không, anh nhầm rồi. Bầu trời là thứ bị chia cắt đầu tiên.


Đó là một bộ phim không thể hiểu hết nếu chỉ xem 1 lần, thêm vào đó là một nửa phụ đề tiếng Anh bị cái đầu trước mặt che mất, chỉ đủ để nhận ra rằng thuyết minh tiếng Việt chính xác ở mức dưới trung bình, mình không nghĩ mình có thể hiểu hết và cảm nhận hết cả bộ phim. Nhưng dù chỉ ít ỏi thôi, nó cũng mang lại những xúc cảm nhất định.

Nữ nhân vật chính – Rita – một thiếu nữ bình thường lớn lên trong một gia đình điển hình của nhà nước XHCN tại CHDC Đức. Và nam nhân vật chính – Manfred – một nhà khoa học say mê với công việc và có nhận thức về cả hai luồng tư tưởng giữa Đông và Tây. Như lời Manfred thì khi Rita còn đang học mẫu giáo, anh đã biết cười nhạo tấm thẻ Đảng viên của ông bố từng là thành viên Đức Quốc xã của mình. Họ ở bên nhau và điều chung nhất giữa họ chính là tình yêu. “Em là điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời của anh, tóc nâu ạ”. Không phải những mối tình bốc lửa của những ngôi sao Hollywood thời đó, cũng không phải thứ tình yêu trẻ con hay bộc phát như hiện tại, tình yêu của họ vừa chậm rãi, vừa lãng mạn, lại bền chắc và chin muồi, như tình yêu của chúng ta ngoài đời thực vậy. Mỗi ngày, họ lại yêu nhau hơn, “niềm hạnh phúc là khi làn da và hơi thở của chúng ta là một”.

Nhưng tình yêu lại không phải là toàn bộ cuộc sống của họ. “Anh ước gì trận mưa này kéo dài mãi, ngập hết cả thành phố, chỉ còn anh và em trên một con thuyền trôi nổi ở bất cứ nơi nào”. Khi nghe anh nói vậy, cô đã thắp sáng một ngọn đèn ngoài cửa sổ. “Nếu vậy, con thuyền của chúng ta sẽ là ngọn hải đăng, để dẫn mọi người tìm thấy, chúng ta không thể chỉ còn lại một mình”. Từ thời điểm đó, cho dù không hề biết, nhưng giữa hai người họ, đã có một sợi dây ngăn cách.

Do một sai lầm, cô được cử tới một xưởng đóng tàu – một nơi chỉ dành cho cánh đàn ông – để làm việc. Ở đó, cho dù ban đầu còn ngỡ ngàng, cho dù những mâu thuẫn quyền lợi chưa từng chấm dứt, cô đã học được nhiều điều. Một người thợ cả đã già, không còn ý chí đấu tranh sau khi bị cấp dưới của mình hạ bệ từ trưởng xưởng xuống làm nhân viên. Một anh thợ trẻ đã dám đặt ngược dấu hỏi về năng suất lao động của một ngày làm việc. Những con người nhìn bề ngoài có vẻ đã phó mặc cuộc đời mình cho sự quan liêu và trì trệ của chế độ hủy hoại bản thân mình, nhưng vẫn luôn hy vọng được cống hiến và được ghi nhận. Họ chính là một góc điển hình của nền công nghiệp xã hội chủ nghĩa kiểu cũ của những năm 1960 – bị đè nén trong tư tưởng và lối sống nhưng vẫn hướng tới những giá trị tốt đẹp của con người.

Và còn một câu chuyện khác, có lẽ đã đóng vai trò quan trọng dẫn tới hành động của Rita ở phần cuối phim. Cô được cử đi học đại học và quen với một cô bạn gái. Một ngày, khi cô bạn đi du lịch trở về nhà, cha mẹ và các em của cô đã biến mất. Họ bỏ trốn sang Tây Đức, để lại một mình cô. 1 tuần sau Rita biết chuyện, 3 tuần sau, sự việc mới vỡ lở. Một cuộc họp kiểm điểm được tổ chức. Trong cuộc họp đó, họ đòi kỷ luật nghiêm khắc Rita và đuổi học cô bạn kia. Nhưng có một người đã đứng lên bênh vực họ. “Đảng phải tự hỏi lại mình vì sao cô ấy không tin vào Đảng. Đảng đã làm gì để cô ấy biết rằng sau lưng mình có Đảng? Tại sao chúng ta không kiên nhẫn và chờ đợi?”

Kiên nhẫn và chờ đợi, tự thay đổi mình trước khi thay đổi cuộc sống xung quanh. Rita đã học được điều đó thay vì sự nóng nảy, vội vã và từ bỏ, điều đã xảy ra với Manfred trong tình huống tương tự, khi công trình nghiên cứu của anh không được thừa nhận. Manfred đã tìm tới Tây Đức, chỉ để lại vỏn vẹn một lá thư: “Hãy tới tìm anh, phần còn lại của cuộc đời anh sẽ chỉ chờ đợi em”. Và Rita đã tìm anh, như cô vẫn thường nghe theo anh trong mọi việc.

Ấy là một thế giới thật mới lạ. Ở Đông Đức, cô và các đồng nghiệp phải mất bao nhiêu thời gian mới lắp đặt xong một con tàu. Nhưng ở Tây Đức, những con tàu lao trên đường ray nhanh tới chóng mặt. Ở Đông Đức, một chiếc radio để bắt sóng cũng đã hiếm có, vậy mà ở đây, họ có đầy những ti vi, biển hiệu lấp lánh, nhà hàng sang trọng, nơi người ta phục vụ riêng cho từng người khách. Ở lại đây, cô sẽ có anh, tình yêu và khao khát của cô, tất cả đều thật dễ dàng.

Nhưng cô đã trở lại. Anh ra đi chỉ để lại một bức thư – đó là sự thật quá tàn nhẫn với cô. Rita tới tìm anh, chỉ là để gặp lại anh, nhìn cuộc sống mà anh đã chọn thay vì ở bên cô. “Ở nơi ấy, cho dù được tự do, nhưng con người rất cô đơn”. Tôi bỗng chợt nghĩ lại một người bạn học của tôi từng hỏi cô giáo rằng: “Thời ấy con người khổ như thế, sao họ vẫn có thể vui vẻ được? Trong khi ngày nay chúng ta sung túc, nhưng chẳng ai thấy hài lòng cả.” Phải chăng đây chính là câu trả lời? Bởi vì dù khó khăn, nhưng họ vẫn có nhau, cần tới nhau, giúp đỡ lẫn nhau, sống một cách kiên cường để vượt qua tất cả những khó khăn ấy. So với sự dũng cảm dám đương đầu và chờ đợi sự thay đổi, thì sự chạy trốn hèn nhát trên một con đường dễ dãi hơn chắc chắn không phải điều tốt đẹp. Rita đã trở lại, nhưng cô sẽ không bao giờ hối hận.

Bạn sẽ tìm thấy nhiều nét tương đồng giữa Việt Nam và Đông Đức lúc bấy giờ, từ bối cảnh xã hội cho tới kỹ thuật quay phim. Những cảnh quay cận mặt đặc tả đôi mắt, tiết tấu lướt nhanh nhưng cô đọng khi cần, tất cả gợi cho tôi nhớ lại những bộ phim đen trắng của nền điện ảnh cách mạng Việt Nam được sản xuất cũng vào thập niên 60 khi đó.  60 phút đầu có lẽ trôi quá chậm và khó khăn, nhưng 50 phút sau, những nét đẹp của bộ phim mới bắt đầu tỏa sáng mạnh mẽ. Tôi nghĩ đây là một bộ phim xứng đáng làm đại diện cho nền điện ảnh Đức với thế giới.

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

[Review] Little Big Soldier – Đại binh tiểu tướng


Vốn dĩ chẳng biết gì về phim này, chỉ là có đứa bạn là fan của Vương Lực Hoành, rủ bạn đi xem, nên bạn đi. Trước khi xem 1 ngày mới biết tên tiếng Anh của nó là Little Big Soldier và nhìn thấy poster quảng cáo. Ko trailer, không background, không casting, bạn nhắm mắt đưa chân chỉ vì từ đầu năm tới giờ phim xem được quá ít. Tuy nhiên khi xem xong, bạn thật sự ấn tượng. Còn hay hơn cả Percy Jackson bạn mới xem trước đó 1 ngày, một bộ phim hiếm hoi bạn cho rằng có thể xem thêm 1 lần nữa. Bộ phim nhắc bạn nhớ tới Rồng tái sinh – kể về cuộc đời vị tướng Triệu Tử Long bạn xem từ năm 2008.

Nội dung Đại binh tiểu tướng:

Cuối thời Chiến quốc, Trung Hoa bị phân thành hàng trăm nước nhỏ, trong đó có Vệ và Lương. Nước Vệ nuôi mộng thống lãnh thiên hạ, đã đưa quân tinh nhuệ tới tiêu diệt nước Lương làm bàn đạp để xưng bá. Không ngờ trong nước Vệ có nội gián, 1000 quân Vệ tập kích nước Lương bị 2000 quân nước Lương phục kích, hai bên lao vào một trận chiến tàn khốc mà kết cục là lưỡng bại câu thương. Chỉ còn duy nhất hai kẻ sống sót, một tướng quân nước Vệ, và một tiểu binh nước Lương. Tên tiểu binh nước Lương đã bắt giữ tướng quân nước Vệ với hy vọng trở về nước nhận 5 mẫu ruộng thưởng và suốt đời thoát khỏi quân dịch, bình yên làm một nông dân. Hắn chỉ không ngờ, hành trình trở về với tên tù binh đáng giá nước Vệ không hề dễ dàng, mà là một cuộc chiến còn tàn khốc hơn, trong đó kẻ chiến thắng không phải là người còn sống.







(trailer Đại binh tiểu tướng)

Nhân vật:

Đây là một bộ phim đặc biệt, các nhân vật đều không có tên họ đầy đủ, họ chỉ là “tiểu nhân vật”, “tướng quân”, “Văn công tử”, “Vũ”, “kỹ nữ”…., nhưng lại có một thời điểm và địa điểm rất rõ ràng trong quá khứ: Phụng Hoàng Sơn năm 227 Trước công nguyên.

“Tiểu nhân vật”, hay “tiểu binh” là một kẻ sợ chết, hay đúng hơn là không thể chết. Hắn ra chiến trường với những túi máu treo sẵn trên người, một mũi tên giả cắm trước ngực và sau lưng luôn được bật lên khi cần thiết và nhiều mánh khóe để sống sót tới lúc cuộc chiến qua đi, sẵn sàng trở thành đào binh để bảo toàn mạng sống. Tiểu binh ra chiến trường theo lệnh bắt quân dịch của triều đình Lương quốc. Gia đình hắn chỉ còn một mình hắn sống sót sau những cuộc chiến. Hắn chỉ là một gã nông dân có hiếu với cha mình, mang mơ ước nhỏ nhoi là có được vài mẫu ruộng để làm nông, mặc kệ thiên hạ ra sao, chỉ cần hắn được sống bình thường là được. Theo như lời Tướng quân và một nhân vật trong phim, thì Tiểu binh là nỗi xấu hổ của quân Lương.

“Tướng quân” chính là thái tử Vệ quốc. Giấc mộng của hắn là giấc mộng bá vương, thống nhất thiên hạ để đem lại thái bình thịnh trị với lý lẽ: phải có chiến tranh rồi mới có hòa bình, thiên hạ còn phân chia thì còn loạn lạc. Trong lòng mang theo hoài bão lớn lao và sự ngạo mạn về phẩm chất của một chiến binh, hắn đã sống sót sau cuộc chiến chỉ để lá cờ của nước Vệ không gục xuống, hắn thà chết trên chiến trường còn hơn phải làm một tù binh nhục nhã. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi hắn biết rằng Văn công tử, em trai hắn, đang truy sát chính anh mình. “Phụ thân ngươi nói đúng, không thể chết oan ức không rõ ràng được”, hắn quyết tâm dù trở thành tù binh và bị giết ở Lương quốc, vẫn hơn bị em trai mình ám sát trong rừng. Vậy là cuộc hành trình trong Phụng Hoàng Sơn của Tướng quân và Tiểu binh bắt đầu, để rồi tới cuối cuộc hành trình, cả hai người đều đã thay đổi.

Đánh giá về nội dung:

Đúng như review trên tờ rơi, Đại binh tiểu tướng là một thông điệp về chiến tranh và hòa bình. Tiểu binh và tướng quân hoàn toàn trái ngược nhau. Tiểu binh tin rằng trong chiến tranh cũng sẽ có được hòa bình, trong khi Tướng quân lại cho rằng chỉ có bằng chiến tranh mới có được hòa bình. Tiểu binh lúc nào cũng chỉ lo lắng những việc rất nông dân, như có 5 mẫu đất thì phải trồng cái gì, làm sao để tiếp tục sống sót thêm một ngày, cuộc sống bình thường làm sao mới có được; tướng quân thì chỉ nghĩ tới việc cầm quân, tới chuyện nước Vệ có nội gián, tới chuyện làm sao để thống lãnh được Vệ quốc rồi toàn thiên hạ, làm sao để được chết hiên ngang với đúng vị thế của mình.

Thế rồi bằng sự vi diệu trong những tiếp xúc và tình tiết phim, vị trí của họ dần tráo đổi cho nhau, để tới cuối cùng, Tiểu binh luôn mơ ước làm một nông dân, đã cảm động vì con người của Tướng quân, mà trở thành một đại binh, thả tù nhân của mình trở về Vệ quốc, dựng lên lá cờ của quân Lương, hiên ngang trở về nước mình, rồi gục ngã để giữ cho lá cờ Lương quốc vẫn đứng vững. Còn Tướng quân, hắn trở về làm Vệ vương, nhưng đã trở thành một tiểu tướng, không còn ham chinh chiến, mà đã từ bỏ sĩ diện của bản thân, đầu hàng Tần quốc để nước Vệ không bị tàn phá, bách tính được an toàn. Đi được từ bước đầu tiên tới bước cuối cùng trái ngược, đó là một cuộc hành trình mà nhân tính và khao khát hòa bình đã chiến thắng những tham vọng quyền lực và danh lợi. Đó là thời điểm Văn công tử không thể giương nỏ bắn chết anh mình, là thời điểm Tướng quân lao vào cuộc chiến để bảo vệ em trai, để rồi người em trai lại chết để hắn được sống, chỉ vì “trong hai chúng ta nhất định phải có một người còn sống vì nước Vệ”. Đó là thời điểm Tiểu binh chặt đứt dây trói Tướng quân và đẩy con thuyền từ Lương quốc ra sông trở về Vệ quốc, hay lời thề của tướng quân với tiểu binh: trong 10 năm sẽ không xâm phạm tới nước Lương. Và đó là hình ảnh một Đại binh ngực cắm đầy mũi tên vẫn giữ chặt cho lá cờ Lương quốc không đổ xuống, “nước Lương chưa mất, vì vẫn còn ta đây”. Tất cả đều là những khoảnh khắc rung động tới tận tâm can. Cũng như Rồng tái sinh, bộ phim này đã thành công khi khai thác những khía cạnh rất khác bên ngoài những cuộc chiến tranh và chủ nghĩa anh hùng.

Thật đáng tiếc vì cuối cùng tiểu binh phải chết. Nhưng nghĩ lại thì đó có lẽ là kết cục hợp lý nhất. Một con người nhỏ nhoi như tiểu binh muốn được sống bình an trong thời đại tàn khốc ấy là không thể. Trở về Lương quốc không có tù binh, chỉ một lá cờ rách nát, con đường duy nhất của hắn ta có lẽ là cái chết vì tội đào ngũ. Thế nên để Lương bị diệt vong trong tay nước Tần, và tiểu binh chết khi bảo vệ lá cờ của nước Lương có lẽ ý nghĩa hơn cả.

Một khía cạnh xuất sắc nữa bên cạnh chủ nghĩa nhân văn là sự hài hước. Dĩ nhiên phim của Thành Long thì không thể không có hài, cho dù tờ rơi nói rằng Tiểu binh “là một vai diễn rất khác của Thành Long”. Đã lâu lắm rồi tới rạp xem bạn mới thấy khán giả và chính mình cười nhiều như thế kể từ sau Catch me if you can. Sự hài hước trong phim không hề gượng ép hay thô thiển, mà nó tinh tế, vừa phải và rất tự nhiên. Một mũi tên tự động bật lên trên ngực tiểu binh, cách tiểu binh hành hạ và bắt sống tướng quân, những pha võ thuật hài hước sở trường trong phim của Thành Long. Mọi thứ đều vừa đủ, không quá lố bịch khiến cốt truyện bị ảnh hưởng, không quá phô diễn khiến khán giả khó chịu, những chí tiết hài hước ấy hòa tan vào giữa các tình tiết phim, tự nhiên như một phần câu chuyện, khiến nội dung phim đáng lẽ có phần nặng nề khô khan trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thậm chí, mãi tới lúc ra về, con bạn nói đây là phim hài bạn mới biết genre comedy của nó.

Hạt sạn duy nhất của phim là nhân vật kỹ nữ. Xuất hiện được vài phút vài cảnh và bạn thú thật không biết để làm gì ngoài chuyện giọng hát cô ả cực kỳ hay, trong vắt luôn, hơn cả bài ending của Thiên Long bát bộ 2008.







(Trailer 2 của Đại binh tiểu tướng, có themesong của film)

Diễn xuất:

Không phải bạn thiên vị gì, nhưng diễn xuất của cả 2 diễn viên Thành Long và Vương Lực Hoành đều rất tốt. Cũng không biết Vương Lực Hoành đã diễn được bao nhiêu phim, nhưng với nghề nghiệp chính là ca sĩ, thì vai diễn Tướng quân của Vương Lực Hoành đã rất thành công, lột tả rất tốt sự thay đổi từ một vị tướng quân cầm quân xung trận sẵn sàng chết để không rơi vào tay địch tới một vị vương tử thấu triệt tình cảm gia đình và giá trị của hòa bình, vẻ mặt và hành động từ sự dữ dội và liều lĩnh trở nên bình an và cuối cùng được giải thoát khỏi gánh nặng chiến tranh. Trong khi Thành Long hoàn toàn trở thành một tên lính quèn ham sống sợ chết với bản chất của một gã nông điền có vẻ hèn nhát, nhưng khi cần lại tràn đầy sự cảm thông và nghĩa khí dám chết vì đất nước mình.

Bạn muốn viết một thứ gì đó rõ ràng hơn, giàu cảm xúc hơn, nhưng có lẽ những ấn tượng về Đại binh tiểu tướng quá mạnh mẽ và tràn ngập để có thể diễn đạt rõ ràng bằng lời. Chân thành mà nói, bạn khuyên ai có điều kiện nên đi xem bộ phim này một lần. Cho dù đã kinh qua Rồng tái sinh, xích bích, Giang sơn mỹ nhân, thập diện mai phục…, nhưng tới bộ phim này, bạn mới thật sự thừa nhận Trung Quốc đã có những bước tiến đáng kể để trở thành một nền điện ảnh lớn trên thế giới.

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

[ShortReview] Hong Gil Dong


Thời gian qua bạn đã được xem nhiều bộ phim truyền hình có nhiều ý nghĩa, khiến bạn không thể không giới thiệu cho bạn bè cùng xem, như cuộc hành trình chinh phục ngược trái tim người mình yêu đầy cảm động trong Proposal Daisakusen, câu chuyện về anh chàng cảnh sát lưu manh Bĩ Tử trong Black & White, rồi câu chuyện tình yêu dễ thương của một cô nữ tu ngốc nghếch và anh chàng ca sĩ ngang ngược lập dị trong You’re so beautiful, mỗi bộ phim kết thúc đều để lại một khoảng trống lớn và sự tiếc nuối mênh mông trong lòng bạn. Nhưng mà tới mức đang xem dở đã phải ngồi viết thứ gì đó, thì ngoài Winter Sonata và The legend, tới giờ mới có bộ phim thứ 3: Hong Gil Dong.

Con đường tới với Hong Gil Dong của bạn cũng khá tình cờ. Trong tình cảnh hết phim và dư âm của You’re so beautiful, bạn quyết định cho Hàn Quốc một cơ hội thay đổi ấn tượng xấu với bạn, bằng cách tìm hiểu để xem một số phim Hàn Quốc. Sau một thời gian tìm hiểu, bạn ko biết phải đi đâu về đâu trong đống hổ lốn phim Hàn Quốc toàn giai xấu ở mọi nơi, quyết định đi theo giới thiệu, xem thử Iljimae và nhẫn nhịn với Lee Jun Ki. Nhưng bạn thật sự không nhẫn nhịn nổi, vì chỉ xem được khoảng 7 tập là hết đát, ko có động lực xem tiếp. Thay vào đó, trong quá trình tìm hiểu Iljimae, bạn được biết đến một đạo tặc khác nổi tiếng không kém: Khoái đao Hong Gil Dong. Thôi nhắm mắt đưa chân, xem thử có gì khác không vậy, dù sao 1 trog 3 nhân vật chính của Hong Gil Dong đã đóng vai Tae Kyung trong You’re Beautiful, ngắm lại cái vẻ đầu gấu của hắn cũng được.

Bạn yêu hòa bình, ghét chiến tranh, thích sự lãng mạn và màu tím thủy chung, nhưng bạn thích những trò bựa hơn hết thảy. Bạn từng điên đảo vì Ninja Loạn thị, từng mê đắm vì Cây đàn kỳ diệu, từng bấn loạn vì Gintama, và giờ đây hoàn toàn đổ nát trước Hong Gil Dong.

Vì sao à? Trong một bộ phim cổ trang bạn không thể tưởng tượng ra nhất là gì? Breakdance? Hip hop? Rap? DJ? Sàn nhảy với đèn mờ nhấp nháy? Hong Gil Dong có thừa cho bạn thưởng thức. Bạn nói “câm miệng” bằng tiếng Trung là gì? Là “shut up”. Đó chỉ là một góc rất nhỏ trong thế giới hài hước của Hong Gil Dong. Rất lâu, rất lâu rồi, cho dù đọc Gintama hay đọc lại Ninja loạn thị, bạn mới mất kiểm soát tới nỗi cười bò ra giữa trưa ở cơ quan. Khoái đao Hong Gil Dong mà, làm sao không Khoái được.

Mà nói Khoái đao thật ra ko đúng lắm, vì Hong Gil Dong chỉ sử dụng một cây gậy. Có lẽ vì cái từ khoái bổng không hay, còn không dùng từ “khoái” – tức là tự do tự tại phóng khoáng vân lai thì không phải phong cách của Hong Gil Dong, nên dùng tạm từ Khoái đao cho nổi.

Tạm giới thiệu về Hong Gil Dong thế này: là con rơi trong một gia đình quý tộc Hàn Quốc, cha là Phán quan trong triều đình (có lẽ ngang với thừa tướng), Hong Gil Dong là một đứa trẻ có cha mà không thể gọi cha, có nhà mà không thể vào bằng cổng chính. Giận cha mình đã có lần nói không muốn thấy mặt, Hong Gil Dong luôn muốn rời khỏi Hàn Quốc tìm tới Trung Quốc để tìm kiếm cuộc đời mới. Nhưng số phận đưa đẩy anh ta phải dính dáng vào một băng đạo tặc và một nhóm người phản loạn đang có âm mưu đảo chính lật đổ nhà vua đương trị vì, cộng thêm sự ghen ghét của mẹ con người vợ chính thức của cha mình, Hong Gil Dong đã trở thành một đạo tặc chuyên cướp của người giàu cho người nghèo, trừng trị tham quan và đi vào huyền thoại trong lịch sử Hàn Quốc.

Mới xem được có 4 tập, bài viết này bạn không nói về cốt truyện, ý nghĩa hay diễn xuất của các diễn viên, bạn chỉ không thể đừng được mà không kể ra câu chuyện về sự hình thành tính cách của Hong Gil Dong trong giai đoạn đầu câu chuyện.

Hong Gil Dong ấy, gã là người thế nào? Tương truyền ở khu phố ấy, Hong Gil Dong đi đến đâu thì bão táp nổi lên tới đó. Hàng quán dán biển cấm chó và Hong Gil Dong. Người ta chửi nhau bằng cách ví nhau là Hong Gil Dong. Bé gái đang khóc bị dọa gả cho Hong Gil Dong thì im bặt. Người ta thấy mặt Hong Gil Dong ở đâu thì trách xa tới đó. Ở cái khu phố nhỏ bé nơi Hong Gil Dong thường qua lại, gã chính là một đại dịch. Nơi duy nhất dám chứa chấp hắn chỉ có kỹ viện.

Thủa nhỏ gã cũng đâu có kém gì ai. Khi bắt đầu biết chuyện, hắn xin cha cho đi học chữ, để giống như cha mình, gánh vác đại sự quốc gia, nhưng phụ thân hắn chẳng chút thương tình, nói hắn là con một nô tì, không có đường thi khoa cử. Học chữ bất thành, gã lại xin cha cho học võ, để trở nên khỏe mạnh, xông pha bảo vệ đất nước. Cha hắn cũng chẳng nương tay mà trả lời: mi chỉ là con một nô tì, dù lập bao chiến công cũng không thể trở thành tướng quân. Gã phẫn uất hỏi cha: Đại nhân, vậy con nên làm gì? Cha hắn nói: mi chẳng phải làm gì hết.

Vậy là Hong Gil Dong, thông minh hiếu học tuyệt đỉnh bắt đầu một cuộc đời tự kỷ trong thân phận một kẻ vô dụng không biết làm gì cho đời. Nhưng từng đó không đủ để biến hắn thành Hong Gil Dong của lúc trưởng thành. Khi Gil Dong ý thức được mình chỉ là một nô lệ không có tự do, hắn đã gặp được một vị đại sư. Ông ta là một kỳ nhân, võ công cao cường, có lẽ có tài xem tướng. Ông ta cho rằng gặp được Gil Dong là định mệnh của ông và đã nhận thằng bé làm đệ tử để dạy dỗ nó trở thành một anh hùng.

Vấn đề là ông ta dạy những gì và thằng nhóc đệ tử của ông nhận được những gì?

Bài học đầu tiên, kéo dài suốt 3 năm, ông bắt Gil Dong phải lau dọn nhà cửa, quét tước sân vườn, giặt đồ nấu nướng cho ông. Điều đại sư muốn dạy cho Gil Dong là: “đạo dưỡng tâm” trước khi học võ công. Còn Gil Dong học được rằng: “chẳng có bữa cơm nào cho không”.

Khi bắt đầu dạy võ, ông lừa thằng nhỏ rơi vào tình huống treo chênh vênh trên một cành cây to, bên dưới là vực sâu với lời hứa sẽ đưa nó lên ngay, và rồi để nó rơi thẳng xuống dưới. Đó là bài học về sự nhẫn nại. Còn Gil Dong hiểu rằng: “trên đời này chẳng có ai đáng tin cậy cả”.

Một ngày, đại sư bắt Gil Dong xách nước từ dưới núi đổ vào vại nước. Thằng nhỏ xách mãi mà vại nước chưa đầy theo yêu cầu của sư phụ. Tới lúc nó kiệt sức thò đầu vào nhìn mới phát hiện vại bị thủng. Đó là bài học để cái tâm không còn tạp niệm, còn Gil Dong nhận thức sâu sắc rằng: dù có cố gắng tới đâu đi nữa thì cuối cùng cũng chẳng đạt được kết quả gì và trở nên buông thả.

Một lần khác, đại sư lệnh cho Gil Dong làm lễ đứng lên quỳ xuống liên tục trước bàn thờ phật, sau lưng một đám tiểu cô nương cứ đứng nhìn thằng nhỏ cười khúc khích. Thằng nhỏ ko kìm được cứ quay lại nhìn đám cô nương đó hoài, mỗi lần lại bị sư phụ nhắc nhở phải tập trung. Mãi một lúc lâu sau, cảm thấy đã đủ thấm thía, đại sư mới báo cho thằng nhóc đệ tử biết quần của nó rách một mảng lớn ở mông, khiến đám tiểu nữ kia thấy tức cười mà chỉ trỏ. Ông muốn nó hiểu rằng: trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải giữ được bình tĩnh. Còn thằng nhỏ lại học được điều không còn biết liêm sỉ là gì, khiến nó sau này dù gặp bất cứ chuyện gì cũng không còn nghĩ tới chuyện liêm sỉ, dù là đá đít con gái giữa đường giữa chợ hay cướp không đồ đạc của người khác.

Và Hong Gil Dong trở thành Hong Gil Dong như ngày hôm nay, khiến cả phố phải đốt pháo ăn mừng khi hắn lên thuyền đi Trung Quốc.

Đấy, hôm nay chỉ giải tỏa bức xúc tới mức này thôi, toàn nhu cầu cá nhân, ai đọc được tới dòng này thì bạn cảm động lắm lắm.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ