Thứ Hai, 20 tháng 11, 2006

Thám tử lừng danh Conan


Câu hỏi với tất cả những ai quan tâm tới bộ truyện này là: bao giờ nó chấm dứt.


 


Có hay không? Ai có thể khẳng định rằng nó hoàn toàn không hay?


 


Rằng vì đã từng xem pháo hoa 1,2 lần rồi, vì nó rực rỡ quá, lạ lẫm quá, lung linh quá, nên cho dù xem bao nhiêu lần vẫn thấy hay.


 


Cái gì nhiều thì nhàm. Pháo hoa năm nào cũng đốt và có đi xem cũng chỉ vì nó là pháo hoa, không phải lúc nào muốn được xem cũng có.


 


Giờ Conan giống như một thói quen, có thì xem vì chẳng mấy khi nó có, nhưng những háo hức, say mê ban đầu hoàn toàn không còn nữa.


 


Đã từng một thời Conan là hay nhất, nhưng sau đó có Kindaichi, Eiji, Thám tử Q, đều là những bộ truyện đã kết thúc trong hợp lý, cùng thể loại và đánh giá trung thực là hay hơn.


 


Không phải vì chờ mãi mà chẳng thấy Shin lớn lên, cứ mãi là thằng nhóc 6 tuổi.


Không phải vì những tình tiết lặp đi lặp lại, những vụ án càng lúc càng mang tính mua vui trong khi vấn đề chính chừng như không thể tiếp diễn.


 


Chỉ vì KĐ dùng nó để câu tiền độc giả quá nhiều nên ngán.


 


Đọc Conan giờ có cảm giác bố già Gosho đang bí, chừng như kết cục thì đã có nhưng bố không biết làm thế nào để bắc cầu cho ra cái kết đó một cách hợp lý. Khó, biết là khó. Glass mark cũng trong tình trạng tương tự với tuổi đời 30.


 


Chỉ mong một điều hết sức nhỏ nhoi: cho đến trước khi kết thúc, xin KĐ đừng có tái Conan lại lần nữa, thịt bò tái nhiều sẽ thành chín, nhưng chín chưa dừ thì ăn dai nhách.


 

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2006

"Em yêu Raito"


“I don’t care how the world it is. Honey, what do u want?”

Yêu đến mù quáng.

Thứ con gái khiến ngọn cờ bình đẳng nam nữ nằm héo hon trước gió lớn thời cuộc.

Gió nói: phụ nữ thời nay là một cá thể độc lập với đàn ông.

Cười.

Nên hễ mù quáng khi yêu thì bị gọi là ngốc, bị người ta ghét.

Nhưng lại cười, chỉ có Hachi và Misa là hai cô gái có thể tin mình có thể gặp ngoài đời.

Misa bao nhiêu tuổi mà lúc nào cũng tươi cười, nhí nhảnh như một đứa trẻ con?

Đôi khi phát bực vì lời cửa miệng của cô ấy.

“Em yêu Raito”

Nhưng cơn bực chẳng kéo dài được lâu trước ánh mắt chân thành, tin cậy.

Trước sức mạnh tuyệt đối của niềm tin.

Yêu mù quáng.

Tin mù quáng.

Đôi lúc phải choáng váng, vì cô ấy vẫn nghe lời Raito, cho dù biết đó là sai.

Như thể cô ấy đang sống ký sinh.

Làm sao ngăn được Misa, cô gái nhỏ bé, trong một thế giới nhỏ bé chỉ có Raito?

Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, khó hiểu quá chăng?

Một anh chàng điển trai, một ân nhân, một người hùng, một cuốn Death Note trong tay, quan trọng nhất, một trí tuệ siêu việt - trong cái thế giới vốn “rỗng tuếch” và giản đơn của Misa từ nay được lấp đầy, trong trái tim trẻ thơ cô đơn của Misa từ nay đã có Raito. Ngưỡng mộ, hàm ơn, tò mò, thích thú – là thứ hỗn hợp tạo ra “tình yêu của Misa”.

Raito là thứ hào quang lấp lánh và là thứ ánh sáng duy nhất của Misa.

Với, với tay lên, mong nắm được một cái gì đó.

Ánh sáng không có hình hài, Misa chỉ với vào khoảng không.

Vậy hài lòng tắm trong ánh sáng lạnh lùng đó, có lẽ cũng đủ.

“Em yêu Raito”

Nhưng Raito chỉ là một khối tim băng lạnh, không bao giờ, không bao giờ Raito là của Misa.

Vậy nên “tình yêu của Misa” là mù quáng.

Cô gái đáng thương.

Thiên sứ với đôi cánh bị nhuộm đen vì tình yêu với ác quỷ.

Hay Pandora vì tò mò mở chiếc hộp chứa tất cả những điều xấu xa của nhân loại.

Dưới đáy hộp là hy vọng.

Trái tim mê muội vì yêu vẫn không hề bị vẩn đục.

Đó là hạnh phúc của Misa.

Cùng là chủ nhân Death Note.

Đều là những kẻ bất hạnh khi “bị chọn”.

Nhưng Misa vẫn hạnh phúc hơn Raito.

Cho dù trong mắt người khác, cô ấy đáng thương.

Nhưng bản thân Misa thấy hạnh phúc.

Cô ấy đốt cháy sinh mạng của mình vì kẻ khác, nhưng vẫn mỉm cười.

Đó cũng là hạnh phúc.

Thứ hạnh phúc mà Raito không muốn tạo ra vì biết nó không dành cho anh.

Thứ hạnh phúc mà Kira coi thường và không bao giờ hiểu nổi.

Ngu ngốc, đáng thương, có gì không được?

“Em yêu Raito”

Một tiếng thở dài.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ