“Là mùi hương gì vậy? Ấm áp quá. Thơm như mùi hương sữa bò…”
Là em, một còn mèo hoang cô đơn giữa cuộc đời.
Là em, một đó hồng gai khiến nhiều người đau đớn.
Một quá khứ không hạnh phúc, từ lúc nào, em đã mất niềm tin ở con người? Xinh xắn, dễ thương như một đóa hồng, em đau đớn khi bị tách khỏi cành, biết chăng, gai của em cũng khiến người đau đớn.
“Chẳng nơi nào thuộc về mình. Cho dù mình giận hay là mình vui, cũng chỉ có mỗi một mình mình. Sao chẳng có ai chia sẻ cùng mình? Chẳng nơi nào thuộc về mình”
Đôi mắt em mở to nhìn cuộc đời, có biết chăng nơi thuộc về em vẫn còn tồn tại. Hãy tìm đi, con mèo hoang bé nhỏ. Xung quanh em vẫn còn có tình yêu. Những cánh hoa đào vẫn nở, một cơn gió thổi qua, nhuộm đỏ bầu trời. Em chợt hiểu, thời gian cũng đang trôi chầm chậm.
“ Về đến nhà mình phải nói với mẹ thôi. Phải nói hết tất cả những điều mình nghĩ”
Và đó là khởi đầu của yêu thương.
Bầu trời là ước mơ của em. Ngày ngày, em đứng trên mặt đất, khởi hành cùng mỗi chuyến bay. Phi cơ lao lên bầu trời, bầu trời bao la của tự do. Em khao khát cất cánh bay lên nơi ấy, nơi không có ai làm em đau đớn, cô đơn.
Và ở nơi đó, em đã tìm thấy cậu.
“Một hương vị vừa ngọt ngào vừa ấm áp”
Vào lúc em thấy mình cô độc nhất, cậu ấy đã ở bên em. Thì ra trên đời này vẫn còn có người quan tâm tới em, đó là một hương vị mới, hương vị của tình người. Nhưng sao cậu ấy vẫn xa lạ thế?
“Cùng mọi người làm việc có khi rất phiền phức! Nhưng cũng rất thú vị mà!”
Từ lúc nào, em đã đổi thay? Thế giới chẳng còn chỉ mình em, đã có thêm những người “đồng đội”, và có cả cậu ấy.
“Lý ra cậu phải thông cảm cho cậu ấy mới đúng chứ?”
Em thông cảm với cậu ấy, không biết vì sao ư? Bởi hai người rất giống nhau. Em và cậu ấy đều là những sinh vật từng bị bỏ quên, từng bị cuộc đời từ chối, từng mang những mảnh vỡ thủy tinh trong tâm hồn, đều mơ ước một bầu trời tự do xanh thăm thẳm.
“Trong phút chốc, cổ họng cứ như bị nghẹn lại. Toàn thân tự nhiên lại rộn lên một cảm giác cực kì khó tả, cảm giác này là sao nhỉ?”
Đó là tình yêu, thứ tình cảm đã thất lạc trong quá khứ, khiến em lang thang giữa cuộc đời vô định. Em đã tìm lại, mà chẳng hay mình là người may mắn.
“Chúng mình bắt đầu quen nhé!”
Cậu ấy cười, như thể nắng chính là cậu ấy. Nắng là của bầu trời, của mơ ước tự do. Những tia sáng lung linh ấy bao bọc lấy em, nắng khiến em mơ hồ, em đã đồng ý, cho dù với em đó chỉ là sự cợt đùa.
“Tất cả đều do cậu ấy nói. Cái gì cũng tự cậu quyết định. Nhất định là không đi!”
Khi ngày tắt nắng, em trở lại với mình. Một chút giận hờn thơ trẻ, để em hiểu điều mình muốn làm.
“Biển đẹp quá! Lúc nào cũng rộn rã và nhộn nhịp”
Lần hẹn hò đầu tiên, biển rộn ràng vì sóng, vì gió, vì trái tim em đang đập. Không phải bầu trời tự do, em vẫn thấy mình đang sống, là vì có cậu ấy.
“Vì tớ sợ mẹ buồn nên tớ chẳng bao giờ nhắc đến ba”
Đó là những điều bấy lâu nay em chôn chặt tận đáy tim. Em đã nói, vì cậu ấy sẽ hiểu. Em hạnh phúc, vì thấy mình còn khả năng chia sẻ yêu thương, vì biết em không còn cô độc. Và cậu ấy nữa, cậu ấy thật giống em.
“Chí ít vì có tớ tin chị ấy, nếu không chị ấy rất tội nghiệp. Tất cả chỉ vì chị ấy yêu quá thôi mà”
Chỉ vì thế thôi, yêu phải chăng đơn giản chỉ là sống cho 2 người. Yêu, đâu phải là tội lỗi. Cậu ấy đã bao dung, chỉ đau đớn vì biết tình yêu ấy là một sai lầm. Một mình cậu phải gánh lấy nỗi đau đớn ấy.
“Không chỉ có một mình cậu đâu, còn có tớ nữa! Tớ sẽ đi cùng cậu”
Em hiểu cậu ấy. Em muốn đi cùng cậu ấy, bởi em cũng chỉ có một mình. Nắng hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, có những nỗi buồn thật lặng lẽ, len lỏi trong những trái tim. Yêu chính là chia sẻ.
“Vì tớ thích cậu. Với tớ, như thế là đủ rồi!”
Đủ cho những nỗi cô đơn mà em từng sống, đủ cho những mảnh vỡ đang lành lại trong tim, đủ cho em cảm thấy mình là người hạnh phúc. Cho dù cậu ấy chẳng phải có mình em, nhưng cái cậu ấy còn thiếu trong tim, chỉ em là người hiểu rõ.
“Có bạn gái thì sao chứ? Vì tớ là tớ mà! Chỉ cần bọn tớ ở bên nhau vui vẻ, thế là đủ rồi”
Và em vẫn là em, đóa hồng có gai hay con mèo hoang tội nghiệp. Nhưng em của ngày hôm nay đã có cậu ấy, người sẽ cùng em mơ một giấc mơ, sẽ cùng em hàn gắn lại những viết thương, sẽ quan tâm tới em, để em không còn cô độc, để em có một nơi chốn trở về, một trái tim để yêu thương, một ngày đấy nắng, gió trên bầu trời. Và thế là đủ rồi!