Thứ Tư, 20 tháng 12, 2006

Sei


(cảm hứng đến từ "Búp bê Nga"^^)

Cắt đi mái tóc vốn là sinh mạng của người con gái.

Từ bỏ hạnh phúc của một người phụ nữ để ở bên cạnh người đàn ông mà cô yêu.

Có đáng không?

Đó là cách duy nhất?

Để người đó đến khi chết vẫn không hay biết về tình yêu của mình.

Hay để bản thân mình có thể mỉm cười vì người đó mà chết.

Vậy có ý nghĩa gì?

Ngoài sự xót xa, tiếc nuối, ngoài vẻ đẹp thê lương chẳng chút niềm vui?

Tên đó ngốc lắm, nếu cô không nói ra, làm sao hắn hiểu.

Chợt nghĩ tới Sae.

Cô ấy có cái dũng khí mà Sei không có.

Dũng cảm để thổ lộ.

Cho dù bị từ chối.

Những việc Sae làm sau đó đã để lại một vết đau trong ký ức của Sou, nhưng ít ra anh biết mình đã được yêu.

Sei không có cái dũng cảm đó.

Sợ bị từ chối, sợ sẽ đánh mất người đó mãi mãi.

Hay chỉ vì cũng giống như Sou, cô ấy không đủ tự tin để vừa làm một người vợ, vừa làm một võ sĩ.

Ai cấm phụ nữ ra chiến trường?

Ai cấm Sei cùng Sou chiến đấu?

Hay phải chăng chính cô ấy tự giới hạn mình trong sự yếu đuối của đàn bà.

Dù lúc nào cũng tâm niệm mình phải trở thành một võ sĩ.

Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, cô gái ấy sao lại không ước ao có một gia đình, được làm vợ người mình yêu?

Bị từ chối là đáng sợ lắm sao?

Nếu lúc đó, thay vì cắt cổ tự tử, Sae tiếp tục theo đuổi Sou thì sao?

Cô ấy đã từ bỏ hy vọng quá sớm, đó chính là sai lầm.

Chính vì Sei là cỏ dại.

Cho dù bị dẫm đạp, cỏ dại vẫn mọc.

Cho dù bị từ chối, cô ấy vẫn có thể tiếp tục theo đuổi.

Cô ấy có thể hơn Sae là vì sự kiên trì ấy.

Tại sao không thử?

Chỉ vì thiếu niềm tin ở chính mình!

Thời gian thì cứ trôi qua.

Họ đi chung một con đường võ sĩ.

Họ yêu nhau

Nhưng một người ko có ý thức về tình yêu của mình

Một người thì không muốn thổ lộ.

Chỉ là chuyện tình đơn phương

Cho đến khi họ chết?

Ước muốn được bảo vệ người ấy

Ước muốn được chết vì người ấy.

Sei có nghĩ tới nỗi đau của người còn sống?

Okita sẽ chấp nhận để cô chết thay anh sao?

Hay Sei định dùng cái chết để đánh thức tình yêu của Sou.

Có đáng không?

Tên ấy ngốc, mà cô cũng ngốc chẳng kém.

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2006

Cloud - ngọn gió của sự lãng quên


"Này, ngươi chỉ là một con rối"
"Những cảm xúc của ngươi là giả dối"
"Những ký ức của ngươi không có thật"
Cloud là ai?
Anh hùng hay chỉ là một kẻ vô danh?
Jack
Tifa
Và Aerith
Quá khứ thực sự là dành cho ai?
Người con gái trong tim anh là ai?
Là Cloud hay Jack đã đau đớn đến tê liệt trước cái chết của Aerith?
Tôi hỏi, để rồi hài lòng với những câu trả lời "ko biết".
Có thực sự cần phải biết không?
Rằng anh thực sự là ai và tình yêu của anh ở đâu.
Mọi thứ rồi vẫn kết thúc ở thành phố của sự lãng quên.

Mây trôi đi bất tận
Chẳng kể thời gian
Dẫu những cơn mưa trên bầu trời dội xuống xoa dịu những vết đau
Cũng không xoa dịu sự cô đơn trong lòng chàng trai trẻ
Hạnh phúc có lẽ là ảo mộng
Anh không buồn nghĩ tới
Rồi nghĩ tới để lại đau hơn
Khi người đó mất.

Tifa là quá khứ yếu đuối của tuổi thơ
Là phần ký ức bình yên
Là phần cuộc đời Cloud đã mãi mãi đóng lại và từ bỏ.

Aerith kỳ lạ.
Cười hồn nhiên như một đứa trẻ ngay cả trong tình huống gian nan nhất.
Lương thiện hơn bất cứ ai.
Nếu có một ngày Cloud cười, đó hẳn là vì Aerith.

Ánh sáng thiên đường đã đưa Aerith ra đi.
Và Cloud lại là một người hùng cô độc
Lãng du như mây
Tên anh ở gần thiên đường
Để mỗi lần mưa rơi, Cloud lại đắm mình trong sự dịu dàng của mưa
Và Aerith vẫn ở bên anh, như chưa từng tạm biệt.

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2006

Những sắc màu Kaze


Đó là màu trắng bạc của trăng.

Đêm của những kẻ dạ hành.

Đêm của những dự cảm.

Đêm của trăn trở, đêm của sự đổi thay.

Chỉ ánh sáng của trăng soi đường trong đêm tối.

Cây trở mình lay động dưới ánh nhìn của trăng, gió vô tình tự hỏi, trăng đêm nay sáng hơn đêm qua, hay ánh sáng của mặt trời đang mọc?

Gió sáng!

Trong đôi mắt nhìn bàng bạc của trăng, đêm chìm từ tăm tối sáng dần lên trước buổi bình minh.

Trăng chỉ là người nối tiếp, dẫn dắt những kẻ lạc lối trên đường.

Vẳng đâu đây tiếng gọi của đêm, hay tiếng thở than của vầng trăng rồi sẽ mất?

Đó là màu hồng phấn của người thiếu nữ.

Gió cuốn tung những cánh anh đào.

Thân phận nhỏ nhoi của cỏ dại từ lòng đất vươn lên.

Một cuộc sống bình thường hay một cuộc sống đầy biến động?

Em đã chọn cho mình niềm hạnh phúc thật mong manh.

Nhưng vẫn có thể cười, vì bên em là ánh sáng, là gió, là tự do, là khoảng không bao la của trời và đất.

Cỏ vẫn sống và trưởng thành, cao đến đâu, rộng bao xa, em vẫn là ngọn cỏ dịu dàng xoa trái tim của gió.

Gió thổi vút tận trời xanh, cỏ mỉm cười ngả mình nghiêng theo gió.

Tiếng cười là đôi mắt trong sáng của người thiếu nữ đang yêu?

Đó là màu xanh nhạt của chữ “Thành”.

Chữ Thành của trung thành.

Chữ Thành của trung thực.

Chữ Thành của thành công.

Chữ Thành trọn vẹn cũng nhiều khiếm khuyết.

Màu của bầu trời xanh rộng lớn, của hoài bão và ước mơ.

Những người tin vào chữ Thành ấy, đều đang kiếm tìm cho mình một lý do để tồn tại.

Cỏ trách cây rằng sao lấy hết phần ánh sáng và dinh dưỡng của cỏ, chẳng hay biết rằng nhờ có tán rợp của cây mà cỏ không bị nắng thiêu cháy.

Nhờ tấm thân vững chãi của cây mà cỏ không bị bão lốc cuốn bay.

Cỏ oán trách, mà chẳng hay cây là người bảo vệ.

Cỏ ơi, mi có thấy dáng hình cao lớn của cây đang hướng tới bầu trời?

Đó là màu xám, màu của sự trung thành đến mức tàn nhẫn của những Samurai.

Tĩnh lặng như mặt nước, hài hòa như thiên nhiên, dữ dội như lửa và lạnh như băng đá, họ chỉ hành động vì 2 điều: chủ nhân và danh dự, không có thiện hay ác, không có điều nên hay không nên làm.

Samurai chỉ làm bạn với thiên nhiên, bởi chỉ có cái mono no aware - nỗi buồn của vạn vật mới hiểu được họ.

Trong cái đắm say với tự nhiên, họ quên được bản thân mình, quên đi những sinh mạng lìa đời dưới cây kiếm của họ, quên đi sự lạnh lùng tàn nhẫn với con người.

Sammurai của Shinsengumi đã cởi mở hơn nhiều, đã trở thành “dùng kiếm để bảo vệ cái cần bảo vệ”, nhưng nỗi buồn thì vẫn vậy, phải dùng máu để mài gươm và dùng nụ cười để che đi nước mắt.

Con đường chẳng hề dễ dàng và chẳng mấy người còn lựa chọn cách sống đó – họ là thành lũy cuối cùng của quá khứ?

Câu trả lời mỗi người một khác

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ