Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009

[Download] Watazine số 1 - quà tặng cho các fan của Marco sensei


Tạp chí được biên tập và thiết kế bởi Watanabe Taeko FC thuộc accvn.net

mình ko tham gia vào tạp chí này, chỉ giúp các bạn ấy quảng bá

mọi người đọc rồi cho ý kiến nếu được tại đây: http://forum.acc.vn/chu-de/91580/xem.htmx

link download (4 server khác nhau tha hồ chọn):

Megaupload
Savefile
4shared
MediaFire

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009

[KH fanfic] Hẹn ước hoa anh đào


Chạm tay áo cũng là do duyên số

Nợ ba sinh kiếp này chưa trả hết, xin hẹn tới kiếp sau


Hoa sakura bay rợp trời, sân chùa Hachiman nhuộm một màu hồng thắm.

Mặt trời rực rỡ chói chang.

Anh nheo mắt, bóng một cô bé, mái tóc ngắn và vạt áo kimono nhẹ xuôi theo chiều gió.

“Mình ở đây làm gì nhỉ?”

À phải rồi, để gặp lại cô bé năm xưa.

Mong manh như sắp tan vào không gian.

Anh chạy tới, chạm tay vào đôi vai bé nhỏ.

Hình bóng ấy không tan biến.

Không phải yêu tinh hoa anh đào.

- Kamiya?


“Cứ tưởng sẽ gặp một thiếu nữ xinh đẹp, nào ngờ khi gặp lại thì thành… đàn ông”

Kamiya nhăn mặt, ngồi phịch xuống gốc cây anh đào đối diện với con sư tử đá trước sân chùa.

“Gì mà đàn ông chứ, mặc kimono vào thì cũng ra dáng một thiếu nữ đâu kém ai”.

Hoa anh đào bắt đầu rơi, những cánh hoa lướt nhẹ qua đầu ngón tay.

“A, là gió”.

Ai đó vỗ nhẹ lên vai cô.

- Kamiya.

Là sư phụ Okita, Kamiya giận dỗi quay đi.

- Anh đến đây làm gì?

- Tôi đến tìm người – Anh ngồi xuống bên cạnh cô, tựa lưng vào thân cây, ngẩng đầu nhìn những bông hoa lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Kamiya không nói gì, ngón tay khẽ nghịch vài cánh anh đào rơi trên mặt đất.

- Vẫn còn giận sao?

- Là sư phụ giận trước mà.

-Nhưng Kamiya giận lâu quá. Không muốn biết tôi tìm ai à?

- Tìm ai?

- Yêu tinh hoa anh đào

- Làm gì vậy?

- Để nói lời cảm ơn.


- Cảm ơn? Vì cái gì? – Cuối cùng cô cũng chịu quay lại nhìn anh.

“Mình có thể nói ra không? Có điều gì rất khác kể từ khi Kamiya xuất hiện. Thứ cảm giác bình yên xuyên suốt từ không gian thanh bình này tới những ngày toàn thân nhuốm máu. Sự phẫn hận của mình với những tội ác đã gây ra hình như luôn được rửa sạch khi đứng trước Kamiya. Liệu có nên nói ra không?”

- Vì sự dũng cảm của cô bé con ngày ấy đã truyền lại cho tôi. Khi thấy được sự kiên cường của một cô bé thật ra rất yếu ớt, tôi nghĩ mình càng phải mạnh mẽ hơn. Tôi trở thành như ngày hôm nay, phải cảm ơn cô bé ấy rất nhiều.

- Chỉ vậy thôi sao?

- Và, tôi đến để nói thêm một lời xin lỗi.


- Vì điều gì? – Cô cảm thấy sự giận dỗi trong lòng mình đang lắng xuống.

“Chỉ cần có anh ấy ở bên cạnh đã đủ khiến mình hạnh phúc, đơn giản vậy thôi sao...”

- Vì tôi quá ngốc.

- Anh cũng biết mình ngốc sao? – Giọng Kamiya đã vui vẻ hơn nhiều.

- Ừ, tôi đúng là đồ ngốc – Anh ngả mình tựa đầu vào thân cây – Nghĩ lại thì Kamiya bây giờ đúng là cô bé con ngày ấy. Nhưng tôi lại không thể nhận ra tới 2 lần. Khuôn mặt yếu đuối của thiếu nữ trong cái ngày gia đình Kamiya gặp nạn, và khuôn mặt kiên cường của Kamiya khi tìm tới ký túc xá Mibu.

- Là vì tôi không còn dễ thương như xưa, rồi thì chuyện cải trang thành nam nhi nữa.

- Ai nói Kamiya không dễ thương?


Gió bỗng ào ạt thổi qua. Kamiya không phản ứng gì.

“Cô ấy có nghe thấy không. Mình chỉ có thể giữ trong lòng những điều khiến người ta lưu luyến. Còn có thể làm gì hơn nữa đây?”

- Anh thấy cô bé ấy dễ thương thật sao?

- Thật đó. Tôi đã luôn nhớ về cô ấy. Đến giờ nghĩ lại, không chừng đó là mối tình đầu của tôi.

- Mối tình đầu, đối với tôi cũng là tình yêu cuối cùng. Còn anh thì sao?

“Đừng bắt tôi phải trả lời. Kiếp này, tôi đã trót mang một lời thề khác”.


“Anh ấy không trả lời. Nhưng mình biết, vẫn còn một Kamiya con gái trong lòng anh ấy, với mình thế là đủ rồi. Chỉ có điều...”

- Chạm tay áo cũng là do duyên số, anh biết không?

- Tôi biết.

- Giữa chúng ta, là duyên nợ của bao nhiêu kiếp?

- Chắc là không đếm được.


“Dù chỉ là một bông hoa sakura đi qua cuộc đời anh,

cũng xin được muôn kiếp nằm lại trái tim này”.


- Vậy thì, sư phụ Okita – Cô quỳ bên cạnh anh, đưa lên một ngón tay út – Hứa với tôi một điều: cho đến hết cuộc đời này, cho đến cả kiếp sau, cho đến khi duyên nợ giữa hai ta chấm dứt, xin anh đừng bao giờ quên cô bé con ngày ấy. Hứa với tôi đi.


“Tôi sẽ không bao giờ quên, cô bé con ngày ấy, và cả Kamiya.”

Tự nói vói lòng, anh vòng ngón tay út của mình vào ngón tay Kamiya.


“Mãi mãi không quên”


Gió lại nổi lên, những hình ảnh trước mặt bỗng nhòa tan.

Kamiya tỉnh lại, nước mắt vẫn ướt trên gò má.

Okita cũng bật dậy. Chỉ là một giấc mơ thôi sao?


Ngoài trời, hoa sakura tháng tư đã nở rực rỡ, đang tan vào sắc đỏ của bình minh.

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2009

[Book] Kỳ án ánh trăng - Quỷ Cổ Nữ [Trích]

Đây ko chỉ là một cuốn truyện kinh dị, đây là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, cũng là một tiểu thuyết tình yêu. Nó dành cho những ai hay rùng mình trong bóng tối, yêu thích những bí ẩn và dễ đau lòng trước những câu chuyện tình. Cũng định viết gì đó chi tiết hơn, nhưng thôi, trích 1 đoạn trong phần Vĩ thanh, có lẽ là đủ.

“Nhưng tại sao các cô gái khác lại không thể giao lưu với anh? Tại sao anh không thể cứu được họ?”
“Các bạn ấy khác em”
Hinh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Ý anh là, tại vì em... bị ung thư não à?” Đây là cách giải thích duy nhất Hinh có thể nghĩ đến.
Chàng trai im lặng không nói, nét mặt anh hiện rõ nét u buồn
“Thì ra, nói là em đã thành công, bởi vì em có cái khối u chết người này ư?”
“Nguyên nhân chủ yếu là vì em có trí thông minh và đã nỗ lực không ngừng để làm sáng tỏ một giai đoạn lịch sử nặng nề. Em nên tin ở bản thân. Những điều mà em tin tưởng, sẽ là những thứ chân thực thuộc về em”
“Nhưng tình yêu mà em tin tưởng, có thuộc về em không?”
Lúc này, đến lượt chàng trai phải khóc. Anh hôn lên bàn tay nhỏ nhắn của Hinh. Hinh nhìn thấy trên mu bàn tay anh vẫn còn vết hằn mờ mờ của hai hàng răng.
Hinh bỗng thấy đầu óc như chợt bừng sáng, tại sao mình cứ phải bận tâm đó là hư ảo hay là chân thực? Tình yêu vốn là một thứ cảm giác kia mà!
Dù cảm giác đó là kỳ dị!
“Nếu ngày nào em cũng muốn gặp anh, thì anh có đến với em không?”. Hinh thấy mình giống như một đứa trẻ ngây thơ.
Chàng trai chỉ tay lên trán Hinh: “Em nên nhớ, tất cả là ở đây. Thực ra, sự tồn tại của anh – hoặc nói là sự tồn tại của chúng ta – đều do em quyết định. Em tin anh, em nhớ anh, thì anh sẽ có sức sống. Anh sẽ có thể ngày nào cũng ở bên em, vào lúc em cần đến anh, anh có thể xuất hiện!”
“Có phải lại giống như hồi em nằm viện tâm thần không? Ngày nào anh cũng có thể đến thăm em, rất nhiều lần trong ngày... vậy là em đã hiểu được hàm ý của “khắc khoải nhớ nhung” là gì rồi!”
“Bây giờ...”
“Em muốn anh ở mãi bên em, không bao giờ xa em, em chấp nhận mãi mãi ở trạng thái “tâm thần phân liệt” cũng được!”
“Chỉ cần em bằng lòng, thì...”
“Em bằng lòng. Bắt đầu ngay từ lúc này. Chắc bây giờ anh có thể kể cho em biết câu chuyện về “Chờ đợi, Đợi chờ” rồi chứ? Anh phải kể cho em đi! Cấm không được “cùn” như thế nữa”
“Chính em “cùn” thì có! Em thừa biết đầu đuôi xuôi ngược của câu chuyện đó là gì rồi! Nó chẳng qua chỉ là lời thở than của một kẻ mềm yếu, còn con người thực sự dũng cảm thì đã đang đối diện với cuộc sống mới!”
“Thế thì chúng ta sẽ cùng đối diện với cuộc sống mới!”
“Nhưng... hiện nay em...” Anh ấy vốn không phải là con người ngập ngừng do dự, anh định nói gì nhỉ?
“Em biết mình trước sau sẽ bị bệnh ung thư tàn phá, mổ xẻ hay truyền hóa chất cũng chỉ là để sống lay lắt ít lâu. Cho nên em đã nói dứt khoát với bác sĩ rằng không chữa nữa, để cho mẹ em đỡ phải khổ lây, và em cũng được sớm gắn bó với anh!”
“Em chớ nói vớ vẩn thế này!”
“Đúng là rất kỳ cục, nhưng em đã nghĩ như thế. Dù sao bác sĩ cũng đã nói rồi: giả sử tất cả đều suôn sẻ, thì em vẫn chỉ nằm trong xác suất được cứu sống...”
Chàng trai bỗng đứng dậy. Đôi tay vuốt ve khuôn mặt Diệp Hinh, ánh mắt anh vô cùng lưu luyến: “Dù chúng ta không thể gắn bó với nhau, thì em vẫn còn ngày mai tươi sáng. Em nên nhớ: niềm hy vọng vĩnh viễn luôn ở bên em!”
Linh cảm về sự chẳng lành lại dâng lên trong Hinh. Hinh thấy câu nói của anh rất nặng nề, hình như là vĩnh biệt.
“Anh hãy hứa, sẽ mãi mãi ở bên em đi anh?”
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt Hinh, khẽ cất tiếng hát. Tiếng ca giống như từ nơi chân trời xa xôi vọng đến.

Anh mở to đôi mắt
Chỉ nhìn thấy bầu trời xám âm u
Mà không thấy cầu vồng đang ở phía bên kia

Anh ngồi nơi đáy giếng nhỏ
Chẳng thể đi về nơi xưa ấy
Từ giây phút thấy bóng em bước tới
Đời anh chẳng còn như bức ảnh đen trắng cũ kỹ ngày xưa
Phủ đi lớp bụi mờ, anh tìm lại nét cười đã lâu ngày quên lãng
Ước mong sao thời gian không gian hãy ngừng biến đổi
Để cho anh được ở mãi bên em.

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Ánh mắt em nồng ấm tràn đầy
Đã chiếu sáng thế giới của anh hôm qua vẫn còn tăm tối.

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Bàn tay em nhỏ xinh mềm mại
Đã dắt anh ra khỏi màn đêm sâu thẳm âm u
Sự đời trôi, cảnh sắc đã khác xưa

Ôi hợp tan, vô thường, nỗi sầu sao tránh khỏi!
Đôi lòng đã giao thoa, xa cách nhau sao nổi?
Hãy để cho thời gian lạnh lùng trôi, làm nhạt nhòa bao nỗi tiếc thương những ngày đoàn tụ hiếm hoi

Thử hỏi, giã biệt nghĩa là gì đây?
Là đành gượng dệt nên nỗi nhớ muôn đời
Trên nẻo đường ra đi, bao phen ngoái đầu nhìn lại
Anh mới hiểu, điều khó làm nhất trên thế gian này
Là nói câu “giã biệt” em ơi!

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Nhưng không thể buôn tình yêu ấy của tôi
Để bông hoa đẹp nhất thế gian phải héo khô tàn tạ

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Vì ngày mai rực rỡ của em
Anh nguyện hiến dâng tất cả đời anh…

“Hãy tha thứ cho anh, anh không thể ở bên em được nữa, em hãy quên anh đi!”.
Nói xong anh biến mất. Diệp Hinh không muốn anh đi nhanh như thế, cô chìa tay ra, nhưng một cơn nhức đầu khủng khiếp đã khiến Hinh hôn mê bất tỉnh.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ