Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

Giữa những cơn mơ [Sarasa]


Em

Đôi mắt đong đầy những giọt lệ trong suốt.

Tiếng gọi nghẹn ngào trong nỗi đau đớn cùng cực

Chiếc nhẫn lấp lánh toả sáng trên bầu trời.

“Shuri, anh không còn ở đây nữa”

Ở đây…

Từng có một tình yêu…


Cô gái đã yêu chàng trai ấy, chính là em, hay chỉ là cái bóng của em.

“Sarasa yêu dấu”

“Gọi nữa đi, 1 lần nữa..”

Để em trở lại là cô gái nhỏ bé, tự do của ngày xưa, không gánh nặng, không âu lo, không mâu thuẫn, không hận thù.

Tình yêu đã từng là sự giải thoát


Giấc mơ thật đẹp

Giấc mơ ngắn ngủi giữa hiện thực tàn khốc

Điểm cuối của giấc mơ như nỗi tuyệt vọng trầm lặng

Nơi tình yêu bắt đầu

Chỉ còn lại em với chiếc nhẫn ước hẹn mơ hồ như hạnh phúc.


Đã từng có một bầu trời rực rỡ, biển xanh huyền ảo

Và hiện thực là màu đỏ thẫm trên sa mạc, của cát, hay của máu?

Đã từng có một ước mơ bình dị giản đơn

Và hiện thực là hận thù và gánh nặng của lời tiên tri

Là em, hay đứa con của số phận?


Khóc đi

Nếu khóc có thể trôi hết những gì đã qua

Trôi đi tội lỗi của người ấy, cả tình yêu của người ấy

Khóc rồi, em có quên được không?

Hay chỉ càng nhớ hơn, nhớ đến quên đi mọi cảm xúc khác, nhớ đến quên đi chính mình?


Rất nhiều con đường để đi

Rất nhiều ước mơ phải lựa chọn

Rất nhiều hạnh phúc hay nỗi đau đang chờ đợi

Và chỉ 1 con người em có thể trở thành

Khi tình yêu tan vỡ, em hãy chọn đi, đã tới lúc rồi.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ