[fiction] Vọng
truyện này viết khá lâu rồi, đa số người đọc ko ai hiểu nó nói về cái gì, vậy nên lần này mình sẽ giải thích kỹ càng hơn, coi như nó chính thức ra mắt với đời :D
+ Tên: Vọng
+ Genres: romance, tragedy, spiritual
+ Warning: bạn có tin vào chuyện kiếp trước kiếp sau ko? đây là câu chuyện giả tưởng gồm 2 phần về hai linh hồn trải qua 2 kiếp với những lỗi lầm chồng chất. In nghiêng là Tô Thị (phần 1) và chồng của nàng (phần 2). Truyện viết xen kẽ giữa kiếp trước và kiếp sau.
+ Rating: G
+ Fandom: cổ tích Hòn vọng phu và Trương Chi – Mỵ nương
Phần 1
Tiếng sáo lại cất lên.
Tiếng sáo nhớ ai, chờ ai, tiếng sáo da diết trong cõi lòng.
Đêm thứ bao nhiêu rồi, chàng thổi sáo, ta lắng nghe, tiếng sáo như tiếng gọi từ cõi xa xăm.
Ta quỳ xuống bên mẹ, run rẩy nắm đôi bàn tay của người:
- Mẫu thân, con nhận ra mà, vết sẹo ấy, chàng là huynh trưởng của con, mẫu thân cũng thấy mà, sao người có thể để con kết hôn với chàng?
Mẹ nhìn ta hiền từ:
- Người đó, đúng là huynh trưởng của con, nhưng cũng không phải. Tình duyên giữa hai con có lẽ là số mệnh đã an bài – Người khẽ vuốt tóc ta, ôm ta vào lòng, vỗ về, giọng người chùng xuống – Đứa trẻ ấy vốn là con của cha con với người vợ trước. Đứa bé mất mẹ từ thủa lọt lòng. Khi ấy cha ruột con tòng quân tử nạn, lão gia thương con côi cút, đưa ta về làm vợ, coi con như con gái của mình. Các con còn quá nhỏ để hiểu chuyện nên ta cũng không nói tới. Ai ngờ vì 1 phút lỡ lầm, đứa trẻ ấy trong lòng mang hận mà bỏ đi, chịu biết bao cơ cực. Ta mỗi lần nghĩ tới lòng vẫn cảm thấy tội lỗi với người đi trước. Nay gặp lại ở chốn này chắc chắn là ý định của ông trời. Vốn có thể nhận lại, nhưng hai đứa đã trót đem lòng thương nhau, vậy chi bằng để quá khứ nằm yên, con hãy thay ta chăm lo cho nó.
Vòng tay người ấm áp, lòng ta ấm áp. Ngày xuất giá theo chàng, còn có hạnh phúc nào hơn.
Hạnh phúc? Giữa chốn lầu son, hạnh phúc là gì? Tiếng sáo của chàng như thấu nỗi cô đơn ngập tràn trong lòng ta, như gọi ta đến bên chàng. Phải chăng chàng chính là người ta đang chờ đợi?
Ngón tay ta khẽ rờ trên vết sẹo hình chữ thập nơi ngực trái của chàng, vết sẹo cha đã để lại trên mình chàng trong cơn giận dữ. Chàng vòng tay kéo ta vào lòng, thì thầm kể lại câu chuyện ngày ấy, khi chàng đùa nghịch đánh ngã người em gái, khi cha nổi cơn thịnh nộ khiến chàng sợ hãi mang vết thương bỏ chạy. Chàng đã chạy, chạy mãi, chạy tới lúc nỗi đau quật ngã đứa trẻ mới 10 tuổi, chàng đã không còn nhớ được đường về nhà. Lòng ta nhói đau. Giờ chàng đã về nhà rồi, ngôi nhà vĩnh viễn thuộc về chàng.
Ta, con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, thuộc về đâu? Nhìn ra xa, ta thấy bầu trời đen thăm thẳm với ánh sáng huyền hoặc mê đắm của vầng trăng. Nhưng trước mặt ta, mãi chỉ là một khung cửa nhỏ. Từ khung cửa này đã bao nhiêu lần ta vươn tay với tới bầu trời, rồi chỉ với vào khoảng không vô tận, ta vẫn ở đây, đằng sau khung cửa sổ chốn lầu son. Chỉ tiếng sáo ở bên, ôm lấy ta, nâng hồn ta lên cùng cơn gió, ta thấy bóng chàng mờ nhạt dưới trăng soi.
Ta biết, chàng đang nhìn ta trong bóng tối, ánh mắt đầy nỗi u uẩn. Ta ôm con vào lòng, cố không để nỗi cay đắng bật thành tiếng khóc. Chàng đang rời xa ta, chàng tránh né ta, chàng nhìn ta như một căn bệnh hiểm nghèo. Ta đã làm gì sai? Ta hỏi, chàng lắc đầu. Ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, thế giới trong mắt đứa trẻ vô tội này đầy màu sắc lung linh, còn thế giới trong mắt ta, sự hờ hững của chàng nhuộm 1 màu đen u ám.
Tiếng sáo đột nhiên biến mất. Ta rơi vào khoảng yên lặng mênh mông. Chàng đang chờ ta, dưới kia, trên con đò bềnh bồng ven sông. Ta phải gặp chàng. Bị cuốn theo một thứ mê lực mãnh liệt nào đó, ta rời khỏi nhà như một cái bóng, lần theo con đường mòn từ sau nhà xuống bãi đá. Chàng ở kia, càng lúc càng gần, bước chân ta dồn nhanh hơn. Sỏi đá dưới chân kêu lạo xạo trong không gian tĩnh lặng. Người nhà ta sẽ biết mất. Ta mặc kệ, chàng kia rồi, chàng cũng đã nhìn thấy ta. Trăng ló ra khỏi mây, soi rõ con đường trước mặt, soi rõ khuôn mặt chàng… Ta nghe thấy tiếng mình thét lên, khuôn mặt chàng nhăn nhúm nhìn ta còn đáng sợ thêm nhiều lần… Chàng đẩy con đò lùi xa dần, ta lịm dần, bóng chàng chìm vào bóng tối…
Chàng báo tin mình sẽ tòng quân bằng giọng tỉnh bơ, như thể đó là chuyện đương nhiên, như thế đối với ta, đó chỉ là chuyến đi ngắn ngủi một ngày. Mặc kệ ta khóc, mặc kệ ta nổi giận, mặc kệ ta van xin, chàng vẫn ra đi. Chàng để lại chỉ 1 bức thư cùng lời xin lỗi, chàng đi, không hẹn ngày trở lại. Trái tim này đã đi theo chàng, còn ta sẽ mãi ở đây, chờ chàng trở lại, để nói chàng biết ta không phải em gái chàng, để tình ta lại se duyên lần nữa. Ta sẽ chờ, dẫu bao tháng năm, bao kiếp người. Ta thuộc về chàng.
Tiếng sáo ấy chàng đã thổi trên con đường ra trận, tiếng sáo gửi tới ta như lời xin lỗi muộn màng, trao gửi cả tình yêu ngang trái, cả nỗi lòng day dứt của người ra đi. Tiếng sáo trên sông đã khiến ta bao đêm thức trắng. Khuôn mặt biến dạng ấy chính là khuôn mặt chàng. Ta đã chờ chàng trở lại, hơn một kiếp người.
Ta tỉnh dậy dưới ánh nến nhạt nhòa trong phòng, nơi ta đã trốn đi. Bên ngoài có tiếng lao xao, tiếng cha ta nạt nộ người hầu, tiếng mẹ ta đay nghiến, tiếng bước chân dồn dập qua lại. Ta nhào tới bên cửa sổ, trông xuống dòng sông. Trăng đã lặn, bình minh đang tới. Ta nhìn thấy con đò đang chìm dần, ta thấy dòng sông nhuộm đỏ, ánh bình minh, hay máu chàng? Bên tai ta, tiếng sáo lại vang lên. Ta thấy chàng đang cười, ta nghe thấy chàng gọi tên ta. Chàng đang chờ, dưới lòng sông kia, hay từ một không gian nào rất xa trong quá khứ. Mặt trời đỏ sẫm đang thức dậy từ phía chân trời. Ta đi, tìm tới tự do, tìm tới ánh sáng, tới bên chàng. Ta mỉm cười, phóng mình vượt qua khung cửa nhỏ…
“Kiếp sau, tới lượt em đi tìm chàng”
Phần 2
Sông chảy dài dát bạc ánh trăng.
T
a ở đây bao lâu rồi.
Cuộc đời lênh đênh như con thuyền, ta ở đây, chỉ để nhìn lại hình bóng ấy.
Người con gái trước mặt khiến lòng ta dịu lại. Nụ cười của nàng như ánh trăng trên bầu trời đêm mà đôi mắt là những vì sao lấp lánh. Nắm lấy đôi tay nàng, ta biết nụ cười ấy sẽ dành mãi cho ta. Cuộc đời phiêu bạt của ta sẽ dừng lại ở đây. Lần đầu ta ước có một gia đình, lần đầu ta mong chờ được hạnh phúc. Một mái nhà, những người thân, ta tìm lại ở nàng những gì đã mất từ quá khứ.
Ta đánh mất đôi tay ấy từ lúc nào, ta cũng không nhớ nữa. Trong những giấc mơ xa vời từ kiếp nào hay từ lúc ta mới sinh ra. Ta đi tìm hình bóng nàng, như con suối nhỏ đi tìm về biển lớn, như người khách lạc đường tìm một chốn dung thân. Cõi thế phù du, tìm thấy nàng ở ngay kia, mà sao xa quá. Tiếng nói của ta không vọng tới tai nàng, nhưng tiếng sáo này, nàng có nhận ra không?
Ta đã nhận ra, con búp bê vải ấy. Đôi mắt đen thẫm của tàn tro, chiếc áo cắt ra từ vạt váy của em, và vết rách khi chúng ta cùng tranh nhau món đồ chơi này. Ta đã đẩy em, và ta chạy trốn, đánh mất gia đình mình. Quá khứ chảy dài như dòng máu trên trán em ngày ấy. Tiếng em gọi đã bao lần vang lên trong cơn ác mộng. “Về đi anh”, anh đã về đây, ôi em gái đáng thương của ta, tại sao lại là nàng?
Tại sao lại là nàng, người con gái quyền quý chốn vàng son? Ta chỉ là tên đánh cá nghèo hèn trên con đò nhỏ làm nhà, đêm đêm dùng tiếng sáo gửi tới nàng lời thương nhớ, đăm đắm ngắm nhìn nàng bên khung cửa mỗi lần trăng ló khỏi làn mây. Đến gần hơn, gần hơn nữa, để rồi khi ánh mắt nàng nhìn xuống theo tiếng sáo gọi, ta lại giấu mình trong bóng tối của đêm. Đừng đến đây, ta buông sáo, khẽ rờ tay trên khuôn mặt, làm gì có người phụ nữ nào dám nhìn ta.
Ngoài nàng…
Dù ta đi tới đâu, ánh mắt ấy cũng đuổi theo ta. Đứng lặng trong bóng tối, ta nhìn nàng bế con, đứa bé đang cười, nàng cũng cười, mà như đang khóc. Ta biết nàng đau khổ vì ta, ta biết ta phũ phàng với nàng. Nhưng ta phải nói gì đây, rằng em là em gái của ta, rằng chúng ta đã mắc phải một sai lầm không thể cứu vãn? Không, ta sẽ ra đi, rời khỏi nàng mãi mãi, rồi nàng sẽ quên, mọi chuyện sẽ qua. Nếu không thể cùng hạnh phúc, thà rằng để mình ta đau khổ.
Nàng đã rời khỏi tòa dinh thự ấy. Dáng nàng bước vội vã trên triền sông như dáng người con gái năm xưa bước trên ngọn đồi cao dõi theo bóng đoàn quân đi xa mãi. Ta sắp được nắm lại đôi tay đã đánh mất ngày hôm ấy. Không! Ánh trăng chợt tỏa sáng rực rỡ. Ta nhìn trong đôi mắt nàng nỗi khiếp sợ đang trào dâng. Không! Ta lùi dần, ta chạy trốn. Nàng đã nhìn thấy ta, khuôn mặt ghê sợ trần trụi dưới ánh trăng, là sự trừng phạt cho tội ác của ta. Ta đã giết nàng.
Ngôi mộ nằm im lìm trên ngọn đồi nơi nàng đã ra đi. Con nhìn ta như kẻ xa lạ. Nước mắt không đủ xoa dịu ngọn lửa đã âm ỉ cháy trong lồng ngực suốt con đường từ doanh trại trở về đây. Ta lặng lẽ quỳ xuống, đặt lá thư lên mộ nàng. Những con chữ nhảy múa trên mảnh giấy nhàu nát mà ta đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. “Em đã tìm thấy con búp bê năm xưa trong phòng chàng. Cuối cùng em đã biết tại sao chàng lại ra đi. Nhưng chàng vẫn không biết, không biết rằng chúng ta không hề có quan hệ máu mủ với nhau. Trở về đi, trở về nhà đi, em đợi chàng”. Nàng đợi ta ở đâu, trong nấm mồ kia với những dòng nước mắt?
Ta thấy nàng ngã xuống.
Ta thấy những tiếng gào thét.
Đau, lưỡi thép đâm vào tim ta, hay nỗi đau từ tim đang trào ra từ kiếp trước? Nàng đã xa rồi. Nàng ghê sợ ta, kẻ đã phụ bạc với nàng. Ta ngước mắt lên, cố tìm vầng trăng giờ đã nhạt nhòa trong vầng sáng yếu ớt của ban mai. Đủ chưa? Cái giá cho những sai lầm. Ta còn kiếp nữa để tìm lại nàng hay không?
Ta chìm dần, trong dòng nước lạnh buốt.
“Chờ ta, dù bao lâu nữa, ta cũng sẽ trở về”
Ta nhắm mắt. Nụ cười của nàng là ánh sáng cuối cùng.