Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap IV
IV
Toàn bộ đội 1 được triệu tập ngay trong đêm đó. Hijikata vừa băng bó vết thương vừa thông báo nhanh tình hình:
- Itou sắp gây ra bạo loạn tại Kyoto, nhưng hắn đã để lộ kế hoạch, hiện Cục trưởng cùng Okita và Harada đang truy bắt hắn. Chúng ta phải lập tức tới tiếp ứng.
Kamiya cố tình đi chậm lại bên cạnh Toshi hỏi nhỏ:
- Phó cục trưởng, Cục trưởng và sư phụ Okita có bị thương không?
- Ồ, Kamiya – Toshi dường như hơi bất ngờ khi nhìn thấy cô, ngần ngừ một chút anh mới trả lời – Cho tới lúc chia tay thì họ không sao cả.
- Vậy tốt quá, hy vọng họ sẽ an toàn cho tới khi chúng ta tới nơi.
- Chúng ta? – Toshi nhướng mày hỏi.
- Sao cơ?
- Cậu ở nhà.
….
- Đây không đơn giản là việc đi tuần tra bắt bớ. Việc của đàn ông…
Toshi nín bặt, tức giận vì sự bất cẩn của mình. Kamiya mặt mày tái mét, cô hiểu điều Toshi muốn nói, vừa hoảng sợ vừa tức giận.
- Tôi không biết anh nghĩ gì nhưng tôi nhất định phải đi, sư phụ Okita…
- Cậu ở lại. Đây là lệnh.
- Vậy thì tôi không thể tuân lệnh, nếu có thể trở về, anh có thể trừng phạt tuỳ ý.
Nói rồi Kamiya chạy vụt đi, Toshi chỉ còn biết thở dài nhìn theo cái bóng nhỏ bé biến mất trong đám đàn ông.
Đền Aburano, trời tờ mờ sáng. Ba bóng người đứng im lặng trước một gian nhà gỗ nhỏ nằm tách biệt với khu đền chính. Thỉnh thoảng họ lại nhìn ra phía cổng. Khi quầng đỏ của bình minh xuất hiện trên bầu trời, đôi mắt của họ sáng bừng lên. Từ xa, tiếng người ngựa vọng tới vội vã mang theo tiếng thúc giục của Kamiya:
- Nhanh lên, ngay đằng trước thôi, tôi sắp thấy họ rồi…
- Cục trưởng, là người của chúng ta – Harada mừng rỡ kêu lên.
- Itou, ngươi nghe thấy rồi đó. Mọi chuyện kết thúc rồi.
- Xem ra ta đã thua – Trong căn phòng nhỏ, 1 giọng nói yếu ớt vang lên - Nếu ta không bị vết thương này…
- Nếu ngươi không quá tự tin ...
- Ta đã thua, nhưng ta sẽ tự lựa chọn kết thúc cho mình. Khi chứng kiến cái chết của Yamanami, ta đã rất sợ hãi. Nhưng giờ thì ta đã hiểu sức mạnh ấy.
Đội tiếp viện của Shinsen đã tràn vào sân. Kamiya thở phào khi nhìn thấy Souji bình an ở đó. Toshi vội vã chạy tới trước.
- Hắn ở trong đó, có lẽ đang hấp hối – Souji thông báo.
Tiếng Itou vọng ra:
- Hijikata, anh tới rồi à. Ta từng nói chết trong tay anh là một hạnh phúc. Nhưng với một kẻ bại trận, đẹp nhất có lẽ là tự chết trong tay mình. Ta sẽ chết. Có điều… Ta… không… hề… sai…
Âm thanh rời rạc yếu dần rồi tắt hẳn. Một tiếng phịch vang lên trong phòng, Harada đạp cửa xông vào cùng những người khác. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng phản chiếu qua cánh cửa nhỏ thân hình Itou nằm sóng xoài, máu loang đỏ thẫm quần áo, nhuộm trên mặt đất, tay hắn vẫn nắm chặt một con dao nhỏ đâm xuyên qua bụng.
- Hắn chết rồi – Harada thông báo sau khi kiểm tra xác Itou.
Từ phía cổng dội lên tiếng huyên náo, một con ngựa vượt qua hàng bảo vệ của Shinsen lao vào phía trong sân. Từ lưng ngựa Saitou lao xuống trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người. Anh nhìn quanh 1 vòng, ánh mắt dừng lại trong giây lát khi nhìn thấy Kamiya rồi hướng vào trong nhà nơi Kondou đang có mặt nói lớn:
- Cục trưởng, bọn họ đang tới, nếu không nhanh chúng ta sẽ bị bao vây.
Kondou bước ra không hề tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự có mặt của Saitou:
- Chúng có bao nhiêu người?
- Tất cả bọn chúng, gần 20 người trong đó có 3 tay súng.
Kondou quay lại gọi:
- Toshi!
- Dù thế nào cũng phải đánh thôi.
- Tất cả chuẩn bị giáp chiến, Toshi, cậu dẫn một số người đánh tập hậu kiềm chế mấy tay súng, số còn lại giữ trong đền.
- Nhưng phó cục trưởng, sao lại dễ dàng tin lời Saitou vậy, anh ấy… - Kamiya xông lên trước hỏi nhanh.
- Saitou là người của chúng ta. Anh ta theo sự nhờ cậy của tôi mà sang phe Goryou Eji thăm dò tin tức – Toshi trả lời.
- Th… Thật vậy sao? – Kamiya cố kiềm chế sự hồi hộp trong lòng quay sang hỏi Saitou.
Anh gật đầu, vẻ mặt hối lỗi:
- Đúng vậy, xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng, tôi về rồi đây, Kamiya.
Trong một khoảnh khắc, Kamiya như vươn người định ôm chầm lấy Saitou vì sự trở lại bất ngờ này. Nhưng những gì xảy ra trong đêm trăng hôm ấy chợt hiện về, cô khựng lại. Saitou dường như cũng cảm nhận được sự lúng túng của cô, anh nhanh chóng quay đi trước khi rơi vào tình huống khó xử giữa 2 người.
- Phó cục trưởng, chúng còn cách chúng ta khoảng một giờ nữa thôi...
Kamiya đứng đó bối rối lặng thinh người, cho tới khi một bàn tay đặt nhẹ lên vai cô, Souji nói nhỏ:
- Đứng đó làm gì nữa, mọi người đang chờ.
Phải, còn rất nhiều thời gian, khi trở về, cô sẽ sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn hiện giờ của mình và tìm ra cách đối mặt với Saitou. Còn lúc này, cuộc chiến sinh tử đang ở phía trước. Kamiya khẽ gật đầu, đi theo Souji ẩn mình trong ngôi nhà nhỏ bên chéo trái chờ đợi kẻ thù.
Tiếng súng vang lên ầm ỹ phá tan bầu không khí thanh tịnh của ngôi đền thờ ven rừng. Họ đã rình đúng lúc nhóm người trung thành với Itou chủ quan cho rằng tất cả đã rút đi và tập trung lại trong sân để đưa xác Itou trở về. Vài phút đầu chúng tỏ ra hoảng loạn. Vài tên nhanh chóng nhận ra tình huống và tràn về hướng tiếng súng phát ra để tấn công ngược lại. Những người đang ẩn nấ
p lập tức ào ra tấn công dồn chúng chạy ngược vào bên trong đền Aburano, bắt đầu cuộc hỗn chiến. Mùi và khói thuốc súng bay mù mịt, tiếng kêu thét xung trận ầm ỹ, Kamiya mở căng mắt giữ chắc hình bóng Okita trước mặt mình. Họ tấn công chiếm lại căn nhà đặt xác Itou, cuộc chiến dần dần tập trung vào giữa khoảng sân lớn trước đền. Trong một chốc, Kamiya bị chặn lại bởi 2 tên địch, bọn chúng cùng lúc lao tới khiến cô đối phó rất vất vả. Kamiya nhận ra đây là 2 đội viên cũ của Shinsengumi. Trong một khoảnh khắc, cô bỗng chùn tay và bị một đường kiếm tạt qua trán. Máu chảy xuống khiến đôi mắt mờ đi, cay xè. Tên địch đang thuận đà chém tới bỗng khựng lại và gục xuống, Saitou bất ngờ xuất hiện, thanh kiếm trên tay nhuốm màu đỏ thẫm.
- Kamiya, không sao chứ? - Vừa đẩy bật tên còn lại, Saitou vừa đỡ Kamiya đứng dậy.
- Tôi… không sao, chỉ hơi choáng 1 chút. Cảm… cảm ơn anh… - Thoáng nhìn thấy bóng Souji sắp khuất, Kamiya vội xé một mảnh áo buộc vội lên trán rồi lao đi, không kịp nói thêm với Saitou một câu.
Lác đác tiếng súng vẫn vang lên khiến Kamiya hoảng hốt, cô hét tên Okita nhiều lần trước khi tìm thấy bóng anh qua làn khói mờ mịt. Đó là một khoảng sân lúc này đã trống trải, Okita đang khống chế một người. Kamiya chạy tới và nhận ra, kẻ địch chính là Toudou Heisuke. Dù ở thế thượng phong, Souji dường như không muốn xuống tay. Nhìn thấy Kamiya, anh gần như mừng rỡ kêu lên:
- Kamiya, tới đây, mau khuyên cậu ta rời khỏi đây đi.
- Tôi sẽ đi, cùng với sư phụ Itou và những người khác trong nhóm của mình – Toudou kêu lên.
- Toudou, nhìn quanh đi, tàn cuộc rồi, tôi không muốn kiếm của mình vấy máu cậu.
- Tôi không phải kẻ hèn nhát. Tôi phải đưa sư phụ Itou rời khỏi đây cùng các chiến hữu của mình. Nếu không, tôi sẽ chết cùng họ.
- Vì ai? – Kamiya dùng bao kiếm đẩy bật Toudou tách khỏi Souji rồi bật hét lên – Vì ai mà anh sẵn sàng dùng kiếm chống lại chúng tôi?
- Vì sư phụ Yamanami, vì những gì đã khiến anh ấy chấp nhận cái chết – Nét mặt Toudou nhăn nhúm lại vì một nỗi đau vô hình từ trong tim quặn ra. Chính cậu cũng tự hỏi mình bao lần, rốt cuộc sự việc đi tới ngày hôm nay là vì đâu?
Đúng lúc ấy, Kamiya nhìn thấy hắn.
Hắn từ từ giương súng lên.
Ngay sau lưng Souji.
Hắn ngắm nòng súng, tì chặt báng súng trên vai.
Kamiya hét không thành tiếng, lao mình kéo Okita ngã xuống, đúng lúc tiếng súng vang lên. Một tiếng kêu bật lên đau đớn.
Giọng của sư phụ Kondou.
Ông đã trúng đạn.
Viên đạn lẽ ra đã găm vào người Souji.
Ai đó vừa hạ gục tên bắn lén, hình như là Saitou.
Tai Kamiya ù đi, cô đã làm gì vậy? Cô đã làm gì vậy? Okita đẩy bật cô ra vùng dậy chạy về hướng tiếng kêu. Kamiya nhoài người theo như phản xạ, với lấy tay áo anh , cô cảm thấy rất rõ ràng có điều gì đó vừa đổ vỡ, một điều gì đó đang trôi đi mà cô muốn níu lại.
Okita thoáng quay người lại, lặng lẽ nhìn Kamiya, đôi mắt lạnh lẽo như chứa đựng cả sự bi thương và oán hận. Kamiya rùng mình, đôi tay buông thõng, nước mắt muốn trào ra không cách nào ngăn lại, có lẽ cô đã làm một việc không thể cứu vãn. Bóng Souji dần khuất sau làn khói. Kamiya mệt mỏi đứng dậy, cô không biết mình có nên đuổi theo người đó hay không. Trước mặt cô lúc này là Toudou.
Cậu ta chống kiếm dợm bước đuổi theo Okita. Kamiya lập tức chạy tới chặn trước:
- Để tôi thay sư phụ Okita.
- Làm ơn tránh ra, tôi không còn thời gian nữa.
- Đi đi Toudou, tình trạng anh lúc này không thể thắng được tôi, nếu anh cố tiến lên, tôi sẽ giết anh - Giọng Kamiya nửa năn nỉ, nửa đe doạ, cô cảm thấy thực sự không còn đủ sức để thuyết phục Toudou thêm nữa, bàn tay lúc nãy nắm tay áo Souji giờ vẫn còn run rẩy, nhưng cô vẫn phải tiếp tục.
Tiếng Souji gọi tên Kondou vang lên.
Toudou nhìn thẳng vào mắt Kamiya, buồn bã hỏi:
- Tại sao, tại sao chúng ta lại ra nông nỗi này? Tại sao cậu không chịu hiểu? - Những kỷ niệm về Shinsengumi ập về. Toudou hỏi Kamiya, nhưng chính cậu cũng đang hỏi mình. Nhưng, còn đường nào để quay lại nữa đâu, chỉ có tiến về phía trước mới có thể tìm ra câu trả lời, bất kể là sai hay đúng.
“Bình tĩnh đi Souji” - Từ xa tiếp tục vọng tới tiếng của Toshi.
- Hãy hỏi bản thân mình đi. Yamanami thật sự vì sao phải chết? Còn cậu đã làm gì với lựa chọn của Yamanami? - Tiếng Saitou vang lên từ phía sau.
Không chỉ Kamiya mà cả Toudou cũng ngạc nhiên trước câu hỏi của Saitou:
- Anh nói vậy là sao?
- Itou có nói hết cho cậu chưa? Rằng tổng trưởng Yamanami vì không muốn phản bội Cục trưởng nên đã chọn cái chết. Rằng những gì cậu đang làm là đi ngược lại với mong muốn của Yamanami?
- Tôi… Chuyện đó… - Toudou quay lại nhìn Kamiya, ánh mắt đột nhiên trở nên bi thương đến cùng cực. Rốt cuộc thì sự thật ở đâu? Cậu ta chờ đợi 1 ai đó nói cho mình biết phải làm gì mới là điều đúng - Tại sao…
Không còn âm thanh nào vọng lại từ bên ấy.
Kamiya hạ thấp cây kiếm nài nỉ:
- Toudou, vẫn còn kịp…
Kịp… Kịp sao? Lửa đột nhiên bùng cháy từ phía đông trong gian nhà cỏ. Toudou bỗng rùng mình run rẩy. Tiếng kêu gào trong nhà ngục Rokaku hôm đó lại vọng về. Cậu quỵ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng lẩm bẩm:
- Không, muộn rồi, tất cả đã xảy ra, các người không bao giờ hiểu… các người không ở đó... các người không hề thấy… Anh Yamanami, anh không thể lựa chọn, nhưng… tôi đã chọn rồi. Xin lỗi… xin lỗi…
Vẫn tiếp tục những lời xin lỗi, giọng nói nghẹn dần, đột nhiên Toudou vùng dậy nắm chặt cây kiếm trong tay và bất ngờ lao về phía Kamiya. Cô hốt hoảng, phản xạ giương kiếm lên
phía trước thủ thế, nghiêng người tránh lưỡi kiếm đang phóng tới.
“Phập”
Máu chảy tràn trên tay kiếm của Kamiya, thanh kiếm lút sâu vào bụng Toudou, thân hình cậu từ từ quỵ xuống, đổ gục trên tay Kamiya. Tay cô nóng cháy, bởi máu, hay bởi những giọt nước mắt của Toudou? Trong một thoáng, ký ức hiện về, lần đầu tới thi tuyển tại nhóm Mibu, Kamiya đã đấu sát hạch với Toudou, một chàng trai với ánh mắt trong sáng vui vẻ, sống tưởng như vô lo và lạc quan, giờ chỉ còn là cái xác không hồn. Cuộc đời như một giấc mộng, trôi đi, biến đổi không ngừng. Ngày ấy, chính Souji đã nhận cô vào đội, ngày ấy, có lẽ cô đã bắt đầu yêu, một người không nên yêu.
“Kamiya!!!” Tiếng Saitou gọi giật kéo Kamiya trở lại hiện thực, xác của Toudou đã được đặt nằm xuống đất.
- Tôi phải tới chỗ sư phụ Okita, anh ấy đang chờ tôi - Bước đi như người mộng du, cô đi về phía những âm thanh đã lịm tắt. Cô cố gọi tên Souji, gọi mãi, không biết đã gọi biết bao nhiêu lần. Trời tối sầm lại, Kamiya mơ màng cảm thấy một cánh tay đỡ lấy cô. Có phải là Souji không, Kamiya không thể nhìn ra khuôn mặt người ấy. Tất cả chỉ còn là một màn đen thăm thẳm.