L_kun fanfiction: A time for us - Part 1 (30/10/2007)
Đáng lẽ định đúng ngày 31/10 mới up, nhưng vì thừa 1 part nên phải up trước 1 ngày
- Diclaimer: L_kun, Wataru, Death Note là của tác giả "Death Note", còn lại toàn bộ là của tôi. Ngoại trừ tên Yuina Ritsuko, tất cả những cái tên khác đều đã xuất hiện trong DN
- Author: baby_gol
- Category: Original
- Genres: romance, sad, fantasy
- Pairing: Yuina - L
- Rating: R
- Warning: có sự xen kẽ vô lối về thời gian và không gian (đôi khi chính tác giả cũng loạn). Một vài tình tiết chưa được giải thích tới cụ tỉ và tác giả chịu thoai vì ngại nghĩ tiếp lắm
- Summary: câu chuyện giả tưởng về quá khứ và tình yêu của L, đã kết thúc và có chút liên hệ với Death Note của các sensei.
- Note: Fic được viết mừng Sinh Nhật L và kỷ niệm ngày sama qua đời, viết tập trung trong vòng 3 ngày và 1 ngày edit nên cốt truyện chưa đủ sâu sắc, mong mọi người thông cảm
A TIME FOR US
A time for us, some day there'll be
When chains are torn by courage born of a love that's free
A time when dreams so long denied can flourish
As we unveil the love we now must hide
A time for us, at last to see
A life worthwhile for you and me
And with our love, through tears and thorns
We will endure as we pass surely through every storm
A time for us, some day there'll be a new world
A world of shining hope for you and me
I
Năm 2003
“Theo nguồn tin của các nơi gửi về trong vòng 1 tuần đã có 52 người chết vì bệnh tim bộc phát. Bọn họ đều là người nằm trong danh sách truy nã và đang chịu án trong trại giam. Không thể xảy ra trùng hợp ngẫu nhiên như vậy…”
- Những cái chết bí ẩn vì đau tim?
- Cậu chủ, cậu còn chưa quên được chuyện cũ sao?
- Họ sẽ cần những thám tử giỏi nhất, đúng không ông Watari?
- Có lẽ vậy.
Tháng 2 năm 1998, Nhật Bản
Anh ngồi lặng lẽ trên ghế đá trong công viên, ngắm từng chiếc lá anh đào khẽ lướt trên mặt đất. Gió xuân hây hây thổi, hẹn hò với một cô gái vào lúc này không tệ chút nào, cho dù chỉ vì công việc.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng bước tới từ phía sau. Giờ là giữa trưa, công viên không 1 bóng người. Anh quay lại, cô gái này chính là người hẹn anh chăng?
Nắng chói chang. Chiếc mũ rộng vành phủ bóng lên khuôn mặt cô gái, anh nhìn không rõ, chỉ biết nàng đang mỉm cười.
Quen thuộc lắm. Xa, rất xa trong quá khứ.
Tháng 2 năm 1983, Nhật Bản
- Cậu có ăn kẹo không?
Cô bé chìa cho cậu bé cây kẹo đang cầm trong tay. Cậu ngẩng lên, đôi mắt vô cảm thoáng ánh lên cái nhìn ngạc nhiên rồi lại cúi xuống như không nghe thấy gì.
- Kẹo rất ngon đó – Cô bé leo lên ghế ngồi, dúi cây kẹo vào giữa 2 bàn tay đang nắm chặt của cậu bé, rồi không biết rút từ đâu 1 cây kẹo khác ăn ngon lành.
- Ba nói kẹo là báu vật của mọi đứa trẻ. Mỗi khi tôi khóc, ba đều cho tôi ăn kẹo, vị ngọt của nó khiến tôi không thể khóc nữa - Giọng nói trong trẻo vẫn không mảy may để ý tới sự lạnh nhạt của người ngồi cạnh.
- Tôi không khóc.
- Tuỳ cậu thôi. Ba tôi nói con người khóc khi có chuyện buồn, nhưng không có chuyện buồn nào không nguôi ngoai, chỉ cần suy nghĩ thông suốt, cậu sẽ thấy chuyện buồn không còn buồn nữa.
- Cô không sợ tôi sao? Những người khác chẳng ai dám tới gần tôi cả.
Cô bé quay sang nhìn cậu, tay bóc tiếp cây kẹo thứ 2:
- Trông cậu có hơi khác người một chút. Nhưng đó không phải là điều khiến cậu trở nên kỳ quái.
- Sao?
- Kỳ quái là vì cậu cứ cầm mãi cây kẹo mà không chịu ăn – Cô bé mỉm cười tinh nghịch.
-Yuina… Yuina… con ở đâu vậy?
- A, ba tôi gọi, tôi phải đi đây, tạm biệt.
Cô bé mỉm cười rồi biến mất như 1 làn gió. Cậu bé ngẩn ngơ nhìn bóng chiếc váy màu sakura bị ánh nắng phủ mờ dần, cây kẹo ngọt lịm đang tan trong miệng.
- Cậu chủ. Chúng ta đi thôi.
Tiếng nói làm cậu giật mình trở lại với thực tại, đôi mắt người đàn ông buồn bã nhìn cậu.
- Tôi không sao, ông Watari, mọi chuyện xong cả rồi sao?
- Vâng, tôi đã sắp xếp mọi việc để cậu chuyển tới sống tại Warm House.
- Được. Đi thôi.
Những bước chân lặng lẽ rời khỏi công viên.
- Tôi ghét đi giày - Cậu bé vừa nói vừa cởi phăng giày và tất khi đã an toạ trên xe – Và trước khi lên máy bay, tôi muốn mua kẹo - Vị ngọt ngào của cây kẹo còn chưa tan hết trong miệng.
Tháng 2 năm 1998, Nhật Bản
Không mấy khi anh chịu ra mặt gặp gỡ thân chủ trong công việc của mình. Bóng tối, anh thík nó hơn. Nó tràn đầy sự bí ẩn và kích thích. Với 1 thám tử, hoạt động trong bóng tối hiệu quả và cần thiết hơn việc công khai lộ mặt. Nhưng cái tên của thân chủ lần này khiến anh chú ý. Yuina Ritsuko. Một cái tên rất phổ biến. Anh không thể biết điều gì đã thôi thúc anh nhất định phải gặp cô gái này, cho dù phải bay tới nửa vòng đại dương, trở về nơi anh đã ra đi từ 15 năm trước.
Cô gái tiến lại gần, nụ cười rạng rỡ trên môi. Anh đã nhìn rõ gương mặt ấy. Có phải cô ấy chăng? Nàng cúi đầu chào trong im lặng.
Im lặng và mỉm cười khó hiểu. Anh không có thói quen bắt đầu trước.
- Cô… cô là Yuina Ritsuko?
Nàng gật đầu, bước tới ngồi bên cạnh anh rất tự nhiên. Ngày đó cô bé ấy cũng vậy.
Nàng nhìn anh, đôi mắt đen thăm thẳm và trong sáng cũng như đang cười, nàng cứ nhìn mãi khiến anh bất giác cảm thấy lúng túng. Thật không bình thường, anh vốn là một người rất tự tin.
- Chúng ta bắt đầu công việc nhé?
C
ô gật đầu. Vẫn im lặng.
Đôi mắt anh loé lên sự ngạc nhiên. Chẳng lẽ…
- Cô không nói được sao?
Thoáng một nét buồn trên khuôn mặt, Yuina lại gật đầu. nhưng chỉ một thoáng rất nhỏ thôi, nụ cười lại trở lại. Nàng loay hoay mở chiếc túi vải vẫn đem theo bên người, lấy ra 1 cuốn sổ và 1 cây bút, chăm chú viết gì đó rồi đưa cho anh xem. Nét chữ tròn trịa, mảnh mai, nhẹ nhàng như ấn tượng nàng tạo ra cho người đang ngồi bên cạnh.
- Đáng lẽ có người sẽ đi cùng tôi để phiên dịch, nhưng cô ấy bận. Thật xin lỗi, tôi không nói được, anh chịu khó đọc cái này được không?
Trả lại cuốn sổ cho Yuina, anh gật đầu:
- Được. Tài liệu về vụ án của cô tôi đã đọc rồi. Thiếu thông tin một cách trầm trọng. Không có một bức ảnh nào chụp lại hiện trường, không một chút manh mối về thủ phạm. Tôi tự hỏi thực sự có một cuộc điều tra nghiêm túc nào chưa vậy?
“Xin lỗi, khi ấy tôi còn quá bé nên không làm gì được. Tôi đã chờ mãi tới năm tròn 18 tuổi để có thể tự mình tìm hiểu sự thật”
- Nạn nhân là cha mẹ cô?
Nàng gật đầu. “Tôi nhất định phải tìm ra ai là kẻ đã giết cha mẹ tôi”
- Đây là một vụ án khó. Thời gian cũng đã lâu rồi. Sẽ rất vất vả, cô có thể theo được không?
“Anh không tự tin vào khả năng của mình?”
- Đừng dùng kế khích tướng với tôi. Sau 15 năm vụ án sẽ hết thời hạn điều tra. Tới lúc đó dù tìm ra thủ phạm cô cũng chẳng thể làm gì được chúng.
“Dù thế nào tôi cũng muốn biết kẻ thù là ai. Việc của anh chỉ là tra án thôi, đúng không?”
Anh hiểu cô gái này đang nghĩ gì, anh cũng từng có một thời như nàng. Hận thù chính là nhà tù tàn nhẫn nhất của con người, nhưng không phải ai cũng có chìa khoá để thoát khỏi nhà tù ấy. Anh tự hỏi bản thân có thể giúp được cô gái này chuyện gì. Và… anh muốn gặp lại nàng.
- Tôi nhận vụ này.
“Cảm ơn anh. L”
Không có vụ án nào mà anh không điều tra ra được.
Năm 2003
- Hãy nói với họ, tôi muốn điều tra vụ án này, ông Wataru. Chuẩn bị cho tôi mọi tài liệu về những tên tội phạm đã được xác định là chết vì bệnh tim trong thời gian qua. Nếu có thể hãy bắt đầu từ năm 1998.
- Liệu chúng ta có thể tìm được manh mối gì không?
- Trước đây thì không. Nhưng giờ thì tôi tin là có. Nhất định tôi sẽ tìm ra chân tướng sự thật.
Äã Äá»c fic cá»§a pp trong acc rùi.Hay lắm.Mang hÆ¡i hưá»ng tình cảm xen lẫn trinh thám.Nhưng dưá»ng như kết thúc cÅ©ng Äau lòng như trong fic cá»§a mm ẩn ha?pp up nhanh nha.^^
Colleen nói... lúc 03:26 30 tháng 10, 2007
Đăng nhận xét