Thứ Tư, 2 tháng 5, 2007

Lời nguyện cầu của gió


“I never stayed, any where - I’m the wind in the sky - Would you wait for me forever?”

Souji Okita


Từng cảm thấy anh là một đứa trẻ dễ thương.

Từng cảm thấy giận vì anh quá lạnh lùng với Sei.

Từng cảm thấy sợ sao anh có thể xuống tay với đồng đội.

Serizawa - đủ sự yêu mến để anh không thể giết ông nếu là người-bình-thường.

Anh như thể đã sinh ra từ ngàn năm trước, chỉ để làm một Sammurai.

Anh từng là một cậu bé yếu đuối, hay khóc, quen được chiều chuộng.

Cho đến ngày anh gặp người đàn ông ấy.

Kondou Isami.

Người đàn ông mà anh đã ngưỡng mộ, người dạy cho anh phẩm chất và cốt cách của một người võ sĩ, người đàn ông mạnh mẽ nhất, tài giỏi nhất, lý tưởng nhất trong lòng anh.

Muốn được đi theo người ấy, “muốn được trở thành người đàn ông như sư phụ”, Okita đã ước mình được làm một cơn gió, để nâng cánh diều bay mãi trên bầu trời.

“Phải nhân lúc còn nhỏ khóc thật nhiều. Vì khi lớn lên thì không được khóc nữa mà phải tận lực vì ngài Shogun”

Kể từ lần cuối cùng vùi mình trong lòng sư phụ Kondou, khóc vì Sae, Souji đã là người lớn.

Theo con người ấy, Okita đã bước vào thế giới của quỷ thần.

Đâu phải anh không biết yêu.

Đâu phải anh không biết buồn.

Anh cũng hờn giận, vui vẻ như ai.

Trái tim anh vẫn tỏa ra sức nóng mãnh liệt của tình cảm.

Okita lương thiện sẵn sàng vung gươm chém xuống kẻ thù.

Okita hồn nhiên sẵn sàng đập tan mọi chướng ngại.

Okita trong sáng tắm trong máu tươi chiến trận.

Okita từng nhát gan hay khóc giờ bước vào cái chết bình thản như khi sống.

Khi giết người, Sou không bao giờ cười. Trái tim anh nghĩ gì?

Gió mang trong mình thanh kiếm

Vô tình xẻ dọc không trung, gió hình như chẳng biết đến nỗi đau nhân thế

Có luyến tiếc những mạng sống đã vì cây kiếm của anh mà mất không?

“Nếu thử một lần có thể sẽ bị nhấn chìm trong sự đơn giản và dễ dàng đó. Nhưng không nhìn được khuôn mặt của đối thủ sắp chết, không tắm trong máu của đối thủ, nếu quen cách giết người đó thì tôi cảm thấy tinh thần võ sĩ đạo sẽ mất đi. Mỗi một nhát chém là một lần thấy trong mình tội sát sinh càng năng thêm. Chính vì thế mà phải khắc sâu trong lòng mình nhất định sẽ không vung đao bất chính. Một người lười biếng như tôi, có lẽ sẽ không bận tâm như khi nào thì có chính nghĩa.”


Có cảm thấy bản thân mình là ác quỷ không?

“Vì có những thứ cần bảo vệ, nên có bị gọi là ác quỷ cũng không màng.”


Nhưng trái tim anh vẫn là của con người.

Võ sĩ với Souji là gì?

Là sư phụ Kondou.


Chỉ vì một niềm tin mạnh hơn tất cả những day dứt, đau đớn khi cướp đi sinh mạng người khác.

Trung thành, thế là đủ

Gió sẽ chẳng bao giờ ân hận

Vì tin vào Kondou, nên anh có thể làm tất cả không do dự.

“Tôi muốn mình trở thành một người đàn ông như sư phụ”

Nên anh chẳng bao giờ mất công suy nghĩ về cuộc đời, về bản thân

Cứ nhìn theo sư phụ Kondou là được.

Thời gian còn lại là mỉm cười để tận hưởng cuộc sống.

Sinh mạng với Sou không phải của mình mà là của Kondou, của Hijikata.

Anh sẵn sàng chết nếu họ ra lệnh cho dù vô lý tới đâu.


Khi gió mỉm cười

Trong tiếng cười là ánh kiếm lấp loáng.


Trân trọng sinh mạng người khác nhưng lại thờ ơ với mạng sống của mình.

Chỉ vì anh là gió, chẳng có gì níu được chân anh, anh lang thang khắp chốn, chẳng có gì khiến anh lưu luyến.

Nhưng liệu cuộc sống như thế có phải là hạnh phúc?

Nó sẽ cứ thế thôi, cho đến ngày anh ngã xuống vì sư phụ Kondou, anh thậm chí sẽ chẳng quan tâm mình có hạnh phúc hay không.

Và mưa rửa trôi những giọt máu nóng hổi.

Để tâm hồn lại thanh tịnh.

Võ sĩ đơn giản là chết vì chủ nhân.

Khi cánh diều kia đứt, gió cũng trầm mình biến mất, chỉ vì ta chẳng còn nhìn thấy gió?

Nhưng người con gái đó xuất hiện.

Cô gái bé nhỏ ko biết từ lúc nào luôn ở bên anh, ko biết từ lúc nào đã ở trong trái tim anh, ko biết từ lúc nào đã lay động theo cơn gió rong chơi giữa thế gian.

Màu của gió là gì?

Trong suốt như thuỷ tinh

Hay ngấn lệ chảy dài trên khuôn mặt người con gái

“Sự tồn tại của anh là ở đây”

Đâu là hình hài của gió?

Là cỏ dại chao nghiêng mình theo gió

Níu anh ở lại.

Âm thanh của gió tới từ đâu?

Là tiếng xạc xào khi gió len nhẹ giữa những lá cỏ

Gió đang nói?

Kamiya Seizaburou.

“Tuy không biết tại sao, nhưng tôi cảm giác khi mang trách nhiệm chăm sóc Kamiya, Souji cũng có sự thay đổi. Phải nói là… cái cậu Souji trước giờ cứ lơ lửng trên không giờ đã đạp từng bước vững chắc trên mặt đất. Souji đúng là mạnh như quỷ thần, nhưng hình như quá dễ dàng vứt bỏ tính mạng. Lúc đó, hạt đậu ấy nhất định không để Souji chết.”


Từ lúc nào sự hiện hữu của Sei trong lòng Souji đã lớn đến thế. Con người tàn nhẫn như anh, con người coi thường sinh mạng mình như anh, con người vô cảm với hạnh phúc như anh, vì Sei nên sẽ có ngày thức tỉnh. Thế giới của Sou không còn chỉ có Kondou và những người còn lại nữa, sẽ có Sei, có hạnh phúc của Sei, có một người mà dù Kondou cũng không thể buộc anh từ bỏ.

Dần dần Sou đã thay đổi, những đổi thay rất lặng lẽ nhưng ngày càng rõ ràng. Và anh chạy trốn. Chạy trốn hạnh phúc sao?

Nếu quả thực anh chạy trốn vì nghĩ cho Sei, vì ko muốn Sei bị nguy hiểm

Lo lắng vậy có đáng không?

Vì ai mà Sei muốn trở thành võ sĩ? Trở thành võ sĩ để làm gì?

Để mình mạnh hơn, để được sát cánh cùng Sou trên chiến trường, để bảo vệ anh.

Giá mà Sou hiểu Sei đã mạnh hơn rồi, cô ấy đủ sức để bảo vệ anh,càng đủ sức để bảo vệ chính mình.

Chỉ có một lý do duy nhất, anh chưa hề nhận ra tình cảm của Sei.

Giá mà anh biết được Sei yêu anh đến mức nào.

Giá mà anh biết đâu là hạnh phúc của Sei.

Anh sẽ hiểu mình hoàn toàn có thể tiếp nhận người con gái đó.

Người xứng đáng với anh hơn bất cứ ai.

Người có thể khiến anh yên lòng khi đối mặt với cái chết.

Cũng có thể khiến anh trân trọng mạng sống của mình hơn.

Người đánh thức cái khát vọng được hạnh phúc trong anh

Đến lúc nào anh sẽ nhận ra điều đó?

Đến lúc nào mong ước được hạnh phúc cùng Sei mãnh liệt hơn cảm giác muốn chết vì sư phụ Kondou?

Có lẽ giữa 2 bên chẳng thể đong đếm.

Chỉ là ước vọng của riêng tôi.

Vì Sei rất mạnh mẽ.

Sei rất kiên cường.

Sei yêu anh.

Chỉ cần anh nhận ra thôi, hạnh phúc sẽ mỉm cười với cả 2.

Con ác quỷ dịu dàng nhất.

Người võ sĩ dũng cảm nhất

Đứa trẻ dễ thương nhất

Đó là anh – Okita Souji


“Lời nguyện cầu cho một tương lai hạnh phúc”

4 nhận xét:

Nghe hay qua sis oi ^^
Nhung de^? Okita nhan ra co' le~ co`n la^u la'm. Nhung em tin ngay do' se den ^^ Em luon tin nhu vay.

Nể , chỉ có thể nói thế , công nhận dì rất hiểu Okita . Bài viết rất hay

Ba oi ! van me doc chuyen ah! hiii, da iu chua ba???

Công nhận là rất hay, khiến người khác phải khóc khi đọc nó nhưng giá bạn có nhiều hình cá»§a Okita và Sei thì sẽ còn hay nữa. Dù sao tá»› cÅ©ng là má»™t fan cá»§a kaze và đặc biệt là Okita mà, Ä‘oc xong lại càng thấy thích Okita hÆ¡n.

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ