Thứ Ba, 22 tháng 5, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1 - Saitou - Chap III


(cám ơn Romy, teno nhìu)

III

Sáng ngày hôm sau.

Tuyết đã tan hết, chỉ còn lại hơi nước đọng lại trên mái hiên, chảy từng giọt nhẹ nhàng xuống mặt sân cũng ướt sũng. Mặt trời vẫn còn chưa mọc, chỉ có một quầng sáng nhạt nhoà vồng lên từ phía chân trời, toả ra một thứ ánh sáng yếu ớt gợi nhớ buổi hoàng hôn. Đêm đang trôi đi nhường chỗ cho ngày trở lại.

- Sư phụ Okita, anh lừa tôi phải không?

Cửa phòng ngủ của Souji bật mở, Kamiya đằng đằng sát khí xông vào. Souji uể oải mở mắt nhỏm dậy:

- Kamiya, trời còn chưa sáng mà?

- Giờ này mà anh vẫn còn tâm trạng ngủ sao? Đã qua 1 ngày rồi, sư phụ Saitou đâu?

- A, phải ha, anh ta đi đâu nhỉ? – Souji có vẻ đã tỉnh táo hơn, nhưng hình như anh vẫn chưa hiểu hết câu chuyện. Không biết là giả vờ hay thật, có điều câu nói này làm cặp lông mày của Kamiya xoăn tít lại vì tức giận.

- Anh định hứa lèo sao? Vậy tôi không nhờ anh nữa.

Nói rồi, ko kịp để Souji nói thêm câu nào, cô đóng sập cửa lại bỏ đi. Souji lúc này mới cuống quít mặc đồ rồi vùng đuổi theo, nhưng đã không thấy bóng Kaimiya đâu cả. “Nhiệm vụ này đúng là chẳng dễ chút nào Toshi à,” Souji than thầm, “cô ta chẳng chịu đứng yên lấy một phút”. Nhưng không thể bỏ mặc Kamiya như vậy, sau khi giao công việc cho các đội viên trong đội, anh nhanh chóng đi tìm cô.

Saitou không có ở đội 3, Sei được biết từ hôm qua Saitou đã không còn làm công vụ ở đội nữa. Có người nhìn thấy sáng nay anh đã rời khỏi khu ký túc xá đi về hướng đông. “Hướng đông ư? Chỉ có một nơi để đi về hướng ấy”.

Bên mộ Yamanami, Sei quả thật tìm thấy Saitou. Nhưng anh không đứng một mình, bên cạnh Saitou là Hijikata. Mới sáng sớm mà cả hai người đều đã có mặt ở đây, Sei nhận thấy họ đang nói chuyện với nhau.

- Tôi vẫn mong anh có thể đổi ý. Shinsengumi đang rất cần anh.

- Tôi không thể thay đổi quyết định vào lúc này, những việc còn lại đang được thu xếp nốt, tôi nghĩ rằng sự vắng mặt của tôi sẽ không ảnh hưởng nhiều tới Shinsen đâu.

Sei sửng sốt. Mọi chuyện đã rõ ràng: Saitou sẽ rời khỏi Shinsen, và không còn nghi ngờ gì nữa là với Itou. Sự tức giận đang trào lên trong lòng Sei. Như linh cảm thấy điều đó, cả Saitou và Toshi đều quay mặt lại và nhận ra sự có mặt của cô, bất giác họ thoáng liếc nhìn nhau đầy ý nghĩa. Nhưng Sei không nhận thấy điều đó, cô trầm giọng hỏi:

- Vậy là thực sự anh sẽ ra đi sao Saitou?

Saitou gật đầu.

- Cùng Itou?

- Phải – Saitou trả lời ngắn gọn và hơi lạnh lùng.

- Tại sao chứ?

Lần này anh không trả lời. Anh quay sang nhìn Toshi nãy giờ vẫn im lặng. Ánh mắt họ trao đổi với nhau khiến Sei càng thêm tức giận, Nhìn Toshi làm gì chứ, người quyết định đi là anh kia mà? Khi Sei sắp lặp lại câu hỏi thì Saitou, như đã biết mình cần nói gì, đã phá vỡ sự im lặng trước:

- Vì điều đó là cần thiết. Tôi cảm thấy mình có ích hơn khi ở bên cạnh Itou.

Đó cũng là lý do Saitou đưa ra cho cục trưởng và phó cục trưởng, dường như ngoài điều đó, anh không biết phải giải thích hành động của mình bằng lý do nào khác, khi mà nguyên nhân thật sự là điều không thể tiết lộ cho bất cứ ai. Câu trả lời và thái độ của anh khiến trái tim Sei như bước hụt một bước. Cô biết lúc này không nên bày tỏ thái độ gay gắt nữa:

- Xin anh, Saitou à. Shinsen cũng rất cần anh. Cả em nữa đại ca à. Anh không thể bỏ lại em trai anh như vậy được.

Đó là những lời bật lên từ trái tim của Sei. Từ lâu lắm rồi cô đã coi Saitou là anh trai của mình, người đã luôn xuất hiện vào lúc cô đau khổ vì tình yêu không thể bày tỏ với Souji, luôn giúp cô cân bằng lại tâm trạng của mình. Sei đã một lần mất đi anh trai Yuuma, cô không muốn lại một lần nữa trải qua cảm giác đó. Những cảm giác bất lực khi chứng kiến Yuuma ra đi ngày hôm ấy dường như đang trở lại khi Saitou trả lời tàn nhẫn:

- Xin lỗi Kamiya. Tôi không thể tiếp tục chăm sóc cậu nữa.

- Cho dù có thể sau này chúng ta sẽ trở thành kẻ thù? â
€“ Giọng nói cá»§a Kamiya có vẻ bình tÄ©nh, nhưng cả cÆ¡ thể cô Ä‘ang rung lên, đôi mắt như sắp vỡ oà. Cô không thể hiểu nổi anh nữa. Người anh luôn bình tÄ©nh, sáng suốt, dịu dàng kia đâu rồi? Người đứng trước mặt cô lúc này sao xa lạ đến thế. Cô nghe rõ tiếng người đó trả lời:

- Itou sẽ không bao giờ trở thành kẻ thù của Shinsen. Tôi cũng vậy.

- Ngay lúc này anh đã phản bội rồi. Anh đang quay lưng với đồng đội của mình đấy. Sao anh có thể đi cùng một kẻ tệ hại như vậy? Anh…

Trước khi Kamiya kịp nói hết câu thì Toshi, người nãy giờ vẫn đứng ngoài cuộc tranh cãi chợt lên tiếng:

- Souji, tôi đã bảo cậu trông chừng đội viên của mình kia mà. Tại sao để cậu ta tới đây la lối trước vong hồn Yamanami thế này?

- Xin lỗi, tôi không ngờ cậu ta lại tới đây. Tôi sẽ đưa Kamiya về ngay.

Nhưng Kamiya đã bỏ đi trước khi Souji kịp nói gì với cô, để mặc Saitou đứng chết lặng trước mộ Yamanami. Câu nói cuối cùng của Kamiya lặp đi lặp lại bên tai anh như một lời tuyên án. Chịu đựng được không? Có thể chịu đựng được khi ra đi mà không cần sự tha thứ của Kamiya không? Liệu anh có thể bỏ đi theo cách này? Liệu có nên cho bản thân mình một cơ hội không? Những suy nghĩ cuốn lấy Saitou, ngay cả lúc Toshi trở về ký túc xá, để lại Saitou và Souji ở lại anh cũng không hề hay biết.

Sự xúc động mãnh liệt trên khuôn mặt Saitou khiến Okita không thể cất lời trong một lúc lâu. Cuối cùng anh lên tiếng:

- Đừng lo, Saitou. Tôi sẽ khuyên nhủ cô ấy. Không biết có thể khiến cô ấy bình tĩnh đến đâu, nhưng ít nhất cũng sẽ không để cô ấy ngăn cản anh đi vào sáng mai.

Những lời của Souji kéo Saitou trở về thực tại. Anh bắt đầu chậm rãi:

- Tôi đã giấu cái bí mật đó 2 năm rồi. Còn cậu thì đã 4 năm. Nhưng tôi không thể chịu được nữa… Mỗi ngày qua đi, nhìn cô ấy tươi cười sống với thân phận võ sĩ, lòng tôi lại nhói đau. Sao cậu có thể chịu được chừng bấy thời gian?

Souji mỉm cười:

- Anh muốn nói gì vậy?

- Tôi muốn đưa cô ấy rời khỏi đây.

Đúng vậy, Saitou đã quyết định. Anh sẽ cho mình một cơ hội, cho dù thâm tâm anh biết rõ không thể thành công dễ dàng, trừ khi…

- Hãy ủng hộ tôi, hãy khuyên cô ấy. Cậu có thể khuyên cô ấy tận dụng cơ hội này để rời khỏi Shinsen một cách bình yên. Tôi cũng sẽ đích thân nói với Sei, nhưng cậu phải giúp tôi.

Souji không tránh khỏi bất ngờ. Không phải bất ngờ vì lời đề nghị của Saitou, mà bất ngờ vì không hiểu vì sao mình không sớm nhận ra cơ hội này. Đây đúng là một dịp hiếm có để Sei có thể trở lại với thân phận con gái của mình, trở lại với cuộc sống bình thường. Nhất là với sự bảo vệ của Saitou, không có lý do gì khiến Souji không yên tâm. Nhưng tại sao anh không nghĩ ra chuyện này sớm? Từ lúc nào việc Sei ở bên cạnh anh đã trở nên quen thuộc đến thế, đến mức anh quên đi điều quan trọng như vậy?

- Cậu giúp tôi chứ?

Saitou hỏi lại. Souji thực sự lúng túng khi trả lời:

- Đ…ược. Tôi… Tôi sẽ cố gắng… Đúng… đúng là một cơ hội hiếm có. Tôi sẽ nói chuyện với Sei. Nhưng nếu cô ấy từ chối thì sao? Tôi ko biết mình có thuyết phục nổi Sei ko nữa.

- Vậy thì bằng mọi giá cậu hãy bảo vệ cho Sei, thay cả phần của tôi. Tôi không đồng tình chuyện cô ấy ở lại Shinsen. Nhưng nếu đó là mong muốn của cô ấy thì tôi phải chấp nhận. Mỗi giờ, mỗi phút đều đầy rẫy hiểm nguy, cậu nhất định phải bảo vệ được cô ấy cho tới lúc tôi quay lại.

- Vậy là anh sẽ trở về?

Nhưng Saitou không trả lời. Có lẽ vậy là đủ, bởi ngay cả anh cũng không chắc chắn mình có thể quay lại đây hay không. Tương lai không ai có thể biết trước. Và nếu như thực sự Sei không muốn đi cùng anh, sự trở lại của anh có ý nghĩa gì với cô đâu, chỉ vì một người…

- Cậu có yêu Sei không? Với tư cách là một cô gái?

Câu hỏi càng khiến Souji hoang mang hơn. Thực sự anh không thể trả lời được câu hỏi này, và cũng chưa sẵn sàng để suy nghĩ câu trả lời. Hiểu được sự lúng túng của Souji, Saitou khoát tay:

- Thôi đi, không cần trả lời nữa. Hãy nói chuyện với Sei. Và cho dù cô ấy không đồng ý, tôi cũng muốn gặp cô ấy 1 lần. Chuyển lời giùm tôi sẽ đợi Sei vào lúc trăng lên trên bờ sông cạnh quán trà Takei. Và…. - Đến lượt Saitou
ngắc ngứ - Cậu có trách tôi không?

- Không có. Chúng ta đều vì niềm tin của mình mà hành động, phải không? – Souji mỉm cười, vô tư như một đứa trẻ.

- Cảm ơn. Về thôi.

Họ im lặng trên suốt quãng đường về. Giữa họ không cần có quá nhiều lời nói, khi cả 2 đã cùng mang một bí mật quan trọng về Sei trong một thời gian dài đến thế. Họ sẽ mãi là bạn, cho dù sắp bước về hai con đường khác nhau.

(end chap 3)

2 nhận xét:

hay Ä‘ó sis, cố lên ^^

Saitou duoc phep ra khoi shinsen u? luc dau em con thac mac nhung su moi hieu , vi saitou da cong khai chu khong bo tron nhu Yamanami,anh khong di tim cai chet nhu Yamanami, du sao thi em van tin Saitou khong phai nguoi xau!

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ