Thứ Hai, 14 tháng 5, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1: Saitou - chap II


Cám ơn Romy đã giúp đỡ nhìu






II

Nắng đã lên tới đỉnh đầu. Những tia nắng cuối đông dịu dàng như sự ve vuốt của người con gái, khẽ chạm trên gác mái đạo trường còn đọng trắng tuyết, len qua những kẽ hở, dừng lại trên khuôn mặt vài đội viên đang đứng im lặng ngoài hành lang. Trong đạo trường lúc này cũng đã chật cứng người. Ngoài một nhóm người đội một đang đi tuần tra, các thành viên Shinsen đều đã có mặt ở đây. Tại trung tâm đạo trường, cục trưởng Kondou, cục phó Hijikata, tham mưu Itou cùng mười đội trưởng đều có mặt. Sự yên lặng bao trùm toàn bộ không gian. Ai nấy vẫn còn chưa hết bàng hoàng vì tuyên bố của cục trưởng vừa rồi: sẽ tuân theo mệnh lệnh của Thiên Hoàng. Mặc dù vẫn biết việc chống lại mệnh lệnh này là không thể, nhưng sự chấp thuận chóng vánh và có vẻ bình tĩnh này của ông khiến hết thảy đều ngạc nhiên. Ngay cả Itou cũng không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế. Khi đề đạt nguyện vọng lên Thiên hoàng, hắn cũng đã cho rằng kế hoạch chưa chắc đã thành công, thậm chí đã tính tới khả năng nếu Kondou cưỡng lệnh, hắn sẽ dùng áp lực buộc ông phải rời khỏi vị trí cục trưởng… Nhưng sự ngạc nhiên rồi cũng trôi qua, Itou mỉm cười lên tiếng:

-Cục trưởng, anh rất sáng suốt. Cho dù sau này không còn ở đây, tôi hy vọng chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt. Tôi vẫn sẽ dùng hết khả năng của mình tận lực trợ giúp cho anh.

Quay sang đám đội viên phía dưới, hắn điềm đạm nói tiếp:

-Như quyết định của cục trưởng, tôi sẽ rời khỏi đây vào sáng ngày kia. Tôi chấp nhận tất cả những ai muốn đi cùng. Hãy đăng ký với đội trưởng của mình và chuẩn bị sẵn sàng.

Toshi tiếp lời ngay lập tức:

-Đội 3 đội 8 và đội 9 tới đăng ký trực tiếp với tôi.

Giống như một tiếng sét rạch ngang trời, cả phòng họp đang yên tĩnh bỗng rần lên những tiếng kêu kinh ngạc. Đội 9 do Miki – em trai Itou quản lý, và đội 3 do Toudou Heisuke, người đã ra mặt ủng hộ Itou suốt thời gian qua mất đội trưởng còn hợp lý. Nhưng tại sao lại có cả đội 3? Ai không biết Saitou Hajime - đội trưởng đội 3 là cánh tay mặt của cục trưởng Kondou, là một thành viên không thể thiếu của Shinsengumi. Việc Toshi nhận quyền quản lý đội 3 lúc này có nghĩa rằng Saitou sẽ ra đi cùng Itou sao? Không ai hiểu nổi chuyện gì sẽ xảy ra, trước giờ quan hệ giữa Saitou và Itou vốn rất lạnh nhạt. Vậy mà lúc này…

Toshi nhanh chóng trấn áp sự hoang mang của các đội viên bằng cách nói lớn:

-Mọi người giải tán, thực hiện nhiệm vụ của mình đi. Những người ra đi được ngưng công việc ngay, các đội trưởng hãy tìm người thế chỗ họ.

Không nên chần chừ trước mệnh lệnh của phó cục trưởng ma quỷ, tất nhiên ai cũng hiểu điều đó. Các đội viên bắt đầu tản mác dần, cho dù vẫn còn nhiều thắc mắc chưa được tháo gỡ. Toshi gọi Souji lúc này cũng đang định rời đi:

-Souji, cái tên phiền phức đó không có ở đây sao?

-Vâng, nếu anh muốn nhắc tới Kamiya thì cậu ta đang đi tuần.

-Tốt, ở đây cũng đã đủ lộn xộn lắm rồi. Cậu hãy kiểm soát cậu ta, đừng để Saitou bị làm phiền, cũng không nên để cậu ta tiếp xúc với Itou.

-Tôi hiểu mà, anh yên tâm.

Souji cười nhẹ nhàng, dù trong lòng biết mọi chuyện sẽ chẳng dễ dàng như thế. Với tính cách của Sei, nếu cô có mặt ở đạo trường vào lúc này, hẳn mọi thứ đã rối tung lên rồi. Nhưng cũng không có nghĩa sau đó cô sẽ để yên khi biết chuyện. "Đến cả Toshi cũng quan tâm, cậu ta quả là phiền phức". Souji bật nói thành tiếng khiến Toushi quay lại nhìn:

-Sao vậy?

-Không có gì. Có lẽ sắp tới lúc Kamiya quay về rồi, tôi sẽ đi tìm cậu ta.





Trong lúc đó, con người "phiền phức" tên Kamiya quả thật đang trên đường trở về kí túc xá. Cô luôn miệng giục giã các đồng đội:

-Nhanh lên, các anh không muốn biết sư phụ Kondou nói gì sao? Nếu chúng ta nhanh thì còn kịp tham gia phần cuối đó.

Đến giờ Sei quả thật vẫn chưa hiểu tại sao cục trưởng và cục phó lại không đồng ý với đề nghị tách nhóm của Itou, để rồi hắn xé to chuyện tới tận Thiên Hoàng. Cái tên miêng dẻo quẹo đó thực sự khiến Sei thấy bực mình, chưa kể những trò ám muội hắn tiến hành sau lưng cục trưởng Kondou. Một đội viên bình thường như Sei đáng ra sẽ chẳng biết những việc Itou đã bí mật tiến hành. Nhưng không phải bỗng nhiên Toshi gọi Sei là người "phiền phức". Với cái tính tò mò và hay xen vào chuyện người khác của mình, Sei đã tình cờ phát hiện ra việc Itou lôi kéo các thành viên của Shinsen đi theo hắn và cấu kết với các nhà sư chùa Tây Hongan nhằm gây khó khăn cho nhóm. Nhưng sau khi cùng Souji báo cáo cho phó cục trưởng Hijikata chuyện đó, Toshi lạnh lùng nghiêm cấm Sei kh
ông được để ý tới việc này nữa. "Làm sao mình không để ý được, sự việc giờ đã tiến tới mức này, dù đã cảnh báo trước cho tên phó cục trưởng ma quỷ ấy rồi, vậy mà mọi việc vẫn xảy ra. Đúng là đồ vô dụng" (^^).

Về tới cổng, Sei chạy vụt tới phòng giao ban báo cáo. Tại đây không khí đang rất sôi nổi.

-Cuộc họp kết thúc rồi sao? Cục trưởng nói gì vậy?

-Kamiya, hay quá, cậu về rồi. Cậu chơi thân với sư phụ Saitou mà, việc của sư phụ Saitou là sao vậy?

-Sao cơ? Chuyện gì với sư phụ Saitou chứ? – Kamiya ngạc nhiên, sao lại có sư phụ Saitou xen vào việc này nhỉ.

-Cậu chưa biết phải không. Chuyện là thế này…

Mọi người đều nóng lòng muốn biết thêm chuyện về Saitou nên tranh nhau thuật lại chuyện xảy ra ở đạo trường. Phải mất một lúc Kamiya mới hiểu hết mọi chuyện. Nhưng cũng chẳng ích gì.

-Tôi cũng chẳng biết gì cả. Sư phụ Saitou không hề nói trước với tôi điều gì hết. Có ai biết hiện anh ấy đang ở đâu không, tôi sẽ đi hỏi xem sao.

Không ai biết Saitou đang ở đâu. Khi tuyên bố đưa ra thì Saitou cũng đột nhiên biến mất. "Liệu có phải anh ấy trốn tránh không nhỉ? Phải rồi, người nói ra việc này là phó cục trưởng Hijikata, vậy hẳn anh ta phải biết thực sự chuyện gì đã xảy ra. Giờ tốt nhất là đến hỏi thẳng phó cục trưởng". Nghĩ rồi làm luôn là tác phong của Sei, cô không kịp chào tạm biệt mọi người mà chạy vụt đi, về phía phòng Toshi.

Dù thế nào Sei cũng không thể tin rằng Saitou sẽ rời khỏi nhóm, nhất là lại đi theo Itou. Anh chưa từng nói muốn đi đâu, càng không có vẻ gì đồng tình với hành động của hắn. Nhưng… Đột nhiên Sei sững người lại. Saitou cũng chưa từng phản đối hay lên tiếng chỉ trích những hành động của Itou trong thời gian qua. Anh chỉ nghe, và nhắc nhở Sei đừng tham gia quá sâu vào chuyện này như những người khác. Không lẽ…

-Kamiya!

Tiếng gọi giật từ đằng sau. Okita vừa qua phòng giao ban và biết Sei đang đi tìm phó cục trưởng. Anh vội vàng đuổi theo. "May là còn kịp" – Souji thở phào nhẹ nhõm.





-Cậu đi đâu vậy?

-Tới hỏi phó cục trưởng chuyện của anh Saitou. Xin đừng nói đây không phải chuyện của tôi. Anh ấy giống như anh trai của tôi vậy. Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra – Sei nói rất cương quyết.

-Giờ Toshi đang rất bận, cậu không thấy làm phiền anh ấy vào lúc này là không nên sao? Nếu muốn biết thì có thể chờ hỏi trực tiếp Saitou mà.

-Vậy tôi đi tìm anh ấy.

-Nhưng Saitou đã rời khỏi ký túc xá hồi nãy rồi. Đội 1 cũng có người đã báo nghỉ, chúng ta đang thiếu người. Giờ cậu hãy kiên nhẫn một chút đi, trở về trước đã. Sáng ngày kia họ mới lên đường. Còn nhiều thời gian để tìm Saitou mà.

Vừa nói Souji vừa kéo Kamiya đi ngược trở lại. Sei la lên:

-Để tôi đi, chẳng lẽ anh không muốn biết chuyện gì sao?

Souji không hề trả lời. Như nhận ra điều gì đó, Sei bỗng giật phắt người ra khỏi anh, hỏi với giọng đầy nghi ngờ:

-Sư phụ Okita sao có thể bình tĩnh vậy? Hay anh biết chuyện gì rồi?

-Tôi không biết gì cả - Souji đáp lập tức.

Nhìn thẳng vào mắt Souji, Kamiya không thể tìm thấy bất cứ dấu hiệu khác thường nào. Cho dù linh cảm mãnh liệt cho Sei biết hẳn là Souji phải biết điều gì đó, nhưng cô đã quen Souji đủ lâu để biết rằng anh sẽ không nói điều không thể nói, có gặng hỏi cũng không được.

Sự bình tĩnh của Souji bắt đầu lan sang Kamiya. Cô hạ giọng:

-Nhưng tôi sợ. Tôi sợ anh ấy sẽ tránh chúng ta. Nhất là tôi. Trước mặt anh ấy tôi đã chỉ trích Itou rất nhiều. Nếu thực sự muốn ra đi, rất có thể anh ấy sẽ không gặp tôi nữa, không muốn cho tôi biết vì sao anh ấy bỏ lại mọi người.

Đến những lời cuối cùng, Kamiya nói càng nhỏ, như để mình cô nghe thấy. Trong lòng lại đột ngột dấy lên sự căm ghét với Itou, người mà vào lúc này đã trở thành kẻ phản bội trong mắt cô. Nhưng Saitou không giống hắn. Làm sao anh có thể làm vậy với những người đồng đội anh đã cùng chiến đấu biết bao năm. Toudou Heisuke, Kamiya chợt nghĩ đến cái tên ấy, nỗi sợ hãi lại trào lên. Toudou là người đầu tiên Kamiya đã giao đấu khi lần đầu xin gia nhập nhóm Shinsen, một chàng trai trong sáng, hào hiệp và dũng cảm. Nhưng anh ta đã quyết định đứng về phe Itou, cho dù biết rõ mình có thể trở thành kẻ thù của Shinsen. Vậy thì tại sao Saitou không thể? Nhưng Toudou cũng từng nói rõ với những người chỉ trích sự thay đổi của anh, rằng anh đã chịu đựng quá đủ những sai lầm của Mạc Phủ nên muốn rời khỏi nhóm, ko muốn biến mình thành công cụ của Mạc Phủ. Còn Saitou? Anh không hề có lý do nào cả. Không hề có.

Okita nhận thấy những tình cảm đang thay đổi liên tục trên khuôn mặt Kamiya. Trong một thoáng, anh thực sự do dự. Nhưng chỉ thoáng qua thôi, nụ cười lại trở lại trên môi Okita. Anh đặt tay lên vai K
amiya và hứa:

-Tôi nhất định sẽ để Kamiya gặp được Saitou trước ngày kia. Vậy được chưa?

-Sư phụ Okita, anh hứa nhé? – Kamiya dứt mình khỏi những suy nghĩ mông lung , nhìn Souji đầy hy vọng.

-Được, tôi hứa.

Kamiya đột nhiên thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Dù sao sư phụ Okita cũng vẫn còn ở đây, mọi chuyện chắc sẽ ổn thôi. Chắc chắn Saitou có một lý do nào đó, hoặc giả anh chỉ bận công vụ nên tạm trao lại đội 3 cho Toshi thôi. Chỉ cần sư phụ Okita đã hứa, thì nhất định có thể gặp được anh ấy, có thể hỏi rõ mọi chuyện. Và nếu thực sự Saitou muốn ra đi, Kamiya chợt mỉm cười, cô có thể sẽ thuyết phục được anh ở lại.

Souji không hiểu nụ cười của Kamiya, nhưng như thế có nghĩa là mọi việc đã tạm ổn.

-Vậy giờ đi ăn chè không? – Anh cười theo.

-Sư phụ Okita – Kamiya đột nhiên nghiêm túc - Không phải anh nói lúc này đội 1 đang rất nhiều việc sao? Tôi phải về tập kiếm đây, nếu anh rảnh thì cũng nên đi tập kiếm với mọi người mới phải.

Nói rồi Kamiya lôi Souji chạy về phòng tập kiếm, không để "đương sự" kịp phản ứng gì.

(end chap)

2 nhận xét:

Ý , có tên ngay trên đầu , sướng . Tiếp tục cố gắng viết nghe dì

Hay Ä‘ó chồng, cố viết típ nghe. Vợ chờ Ä‘ó.

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ