Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1: Saitou - chap I
Kaze Hikaru’s fan fiction
Xin hãy nhớ rằng fanfic này không phải dự đoán về tương lai hay kết cục của Kaze Hikaru, tôi chỉ nhân một số sự kiện từng được cho là đã xảy ra trong lịch sử, cùng với một vài chi tiết sensei đã hé lộ, để tự viết cho mình một cái kết trong mơ ước của tôi, hy vọng có thể đem lại niềm vui cho bản thân mình, cũng là một món quà gửi tới những người bạn yêu Kaze của tôi, mong các bạn vui vẻ khi thưởng thức câu chuyện này.
Cám ơn ss chipxinh, teno và romy đã giúp đỡ rất nhìu.
Phần 1 – Saitou
Là cây hay là đất.
Chúng ta từng tranh cãi về việc này nhiều lần trước đây.
Sensei đã dùng hình tượng cây để vẽ nên Saitou.
Nhưng với tôi, Saitou là đất.
Luôn ôm ấp, chở che, bảo vệ.
Đất nuôi dưỡng tình yêu dịu dàng với cỏ
Cho dù sau này khi rời khỏi đất, cỏ mất đi sinh mạng của mình
Nhưng cuốn theo gió, hẳn cỏ cũng thoả lòng ước nguyện.
Chỉ còn lại đất vẫn nhớ mong, chờ đợi…
I
Kyoto cuối tháng 2 năm 1867
Không khí của mùa xuân đang ngấp nghé.
Không gian vẫn phủ kín một lớp tuyết mỏng ánh lên sáng bừng trong ánh nắng yếu ớt của mùa xuân.
Bầu trời lúc này lặng ngắt không một chút gió, trái ngược hẳn với bầu không khí xôn xao đang tràn lan trong KTX Shinsengumi. Tin tức về mệnh lệnh của Thiên Hoàng ban xuống, lệnh cho Itou rời nhóm thực hiện nhiệm vụ khác đã lan đi khắp nơi. Những tiếng xì xào nghi vấn bắt đầu nổi lên. Ai mà không biết bấy lâu nay Itou Kashitarou đã bộc lộ mong muốn được phép rời khỏi đội. Chỉ có điều theo quy định của nhóm, cả Kondou và Hijikata đều từ chối ý định đó của y. Không ai biết bằng cách nào, y đã thỉnh cầu được Thiên Hoàng ban lệnh, và giờ y có thể công khai rời đi mà chẳng ai ngăn cản được. Nhưng điều khiến mọi người lo lắng là trong mệnh lệnh của Thiên Hoàng còn cho phép bất cứ ai muốn đi theo Itou đều được tự do ra đi. Ai nấy đều băn khoăn về sự xáo trộn nhân sự của nhóm sau biến cố này. Bao nhiêu người sẽ ra đi và bao nhiêu người ở lại. Vài cuộc tranh cãi nhỏ đã nổ ra giữa những đội viên của 2 phía. Trong khi đó, cục trưởng Kondou Isami và cục phó Hijikata Toshizou vẫn im lặng một cách khó hiểu.
Tại tư thất của Kondou Isami.
- Chúng ta đã quá chủ quan.
- ừm
- Tôi không thể ngờ hắn hành động nhanh vậy.
- ừm
- Tôi biết hắn có qua lại đặc biệt với bên chùa Tây Hongan. Nhưng không ngờ hắn có thể lợi dụng quan hệ đó để tác động được cả Thiên Hoàng.
- ừm.
- Đừng ừm nữa anh Kondou. Chúng ta sắp bị chia cắt, mất đi một phần lực lượng rồi đó.
- Bình tĩnh đi Toshi. Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, bực tức chẳng giải quyết được gì đâu.
- …
- Điều tôi tiếc là tài năng của Itou. Chính tôi đã đưa Itou về đây. Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ suy nghĩ của anh ta và tôi lại khác nhau đến thế. Khi anh ta đề nghị tách nhóm, tôi không thể đồng ý. Cho dù không còn để tâm tới Shinsen, nhưng sự tồn tại của anh ta ở đây vẫn còn cần thiết. Nhưng những rạn nứt đã xuất hiện. Tôi cảm thấy rõ điều đó, kể từ lúc chúng tôi trở về từ sau chuyến đi công cán ở Choushuu. Có lẽ ngay từ lúc bắt đầu, tôi đã không nên…
- Anh Kondou, tôi chợt nghĩ lại chuyện của Yamanami. Tôi không biết nữa, liệu có liên quan gì với nhau không?
Kondou im lặng, từ từ nhắm mắt. Dường như ông đang trở lại với một câu chuyện từ rất xưa. Từng có một người bạn đã cùng ông theo đuổi một giấc mơ. Từng có một người đã bỏ lại ông mà không hề có một lời giải thích. Từng có một người tự nguyện chết như một võ sĩ, một võ sĩ chân chính hơn bất cứ ai. Vì sao người đó lại lựa chọn cái kết cục đau xót và bi tráng đến thế. Và Itou…
- Cục trưởng!
Kondou giật mình thoát khỏi quá khứ. Ông thở dài:
- Chuyện đó đ
ã qua rồi Toshi à. Hãy nghĩ tới những vấn đề trước mắt.
“Sao chứ, anh không thể không cảm thấy điều đó. Sự thay đổi của Yamanami trong những ngày cuối cùng, và sau đó là sự thay đổi của Itou. Không thể không có một ý nghĩa nào đó” – Toshi thầm nghĩ, không nói thành lời. Im lặng một lúc như để dằn lại những suy nghĩ đang dậy lên, Toshi mới cất tiếng:
- Hắn quá nguy hiểm. Thật lòng tôi vẫn muốn giữ hắn lại bên cạnh để kiềm chế hắn. Nhưng mệnh lệnh của Thiên Hoàng đã ban xuống, chúng ta ko còn cách nào khác. Phải để hắn đi thôi. Cũng không biết có bao nhiều người sẽ theo hắn, chúng ta đã cố ngăn chặn ảnh hưởng của hắn tới các đội viên trong thời gian qua, chỉ e là đã muộn. Vấn đề là lúc này có vẻ Mạc Phủ vẫn chưa ý thức hết những tham vọng của hắn. Itou quá giỏi trong việc giấu diếm, nếu không hẳn Mạc Phủ sẽ để ý tới việc này và sẽ ko dễ dàng để Thiên Hoàng ban chiếu. Họ vẫn nghĩ rằng để Itou lập ra một nhóm trị an khác bên cạnh Shinsen sẽ hiệu quả hơn chỉ một mình chúng ta hành động.
- Phải, tôi cũng thấy kỳ lạ. Tại sao Mạc phủ chấp nhận mệnh lệnh này dễ dàng vậy chứ? Họ không thấy rằng thật vô ích khi phân chia Shinsen như vậy sao? Tôi cũng đã hỏi ngài Katamori, nhưng ngài chỉ lắc đầu và nói đó là mệnh lệnh nên phải tuân theo.
Có tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng:
- Xin lỗi cục trưởng và phó cục trưởng.
Việc một đội trưởng như Saitou muốn gặp cục trưởng hay phó cục trưởng là một chuyện rất bình thường. Nhưng sự do dự, ngập ngừng từ bước chân và giọng nói của Saitou đều khiến Kondou và Toshi cảm thấy tò mò. Saitou là một người khá đặc biệt. Không chỉ là một đội trưởng của Shinsengumi, dù không công khai chính thức, nhưng cả Kondou và Toshi đều biết mối quan hệ đặc biệt của Saitou với cấp trên của Shinsen là Katamori. Nhưng họ biết anh là người đáng tin tưởng và là một thành viên quan trọng của Shinsen. Sự có mặt của Saitou vào lúc này, tại đây, liệu có gì khác thường hay không?
Không khí im lặng một cách kỳ lạ, họ như đang chìm vào một thế giới riêng, nơi mà những âm thanh vọng lại từ phòng tập kiếm náo nhiệt dường như cũng biến mất. Cả Kondou và Toshi đều chờ đợi Saitou lên tiếng.
- Cục trưởng - Cuối cùng Saitou cũng bắt đầu – Tôi thấy cần phải báo cáo trước với anh. Tôi sẽ đi cùng tham mưu Itou.
Im lặng. Sự im lặng đến nghẹt thở.
Đây có lẽ là điều cuối cùng mà 2 người Kondou muốn nghe từ Saitou. Không hề có một chút biểu hiện nào trước đó cho thấy Saitou sẽ làm như thế.
- Saitou, cậu đã quyết định sao?
- Vâng.
- Tại sao?
- Thứ lỗi cho tôi. Tôi cảm thấy mình ở bên cạnh Itou có ích hơn.
Sâu thẳm trong đôi mắt Hijikata loé lên một luồng sáng rất lặng lẽ, rồi vụt tắt chỉ trong giây lát. Anh kín đáo liếc nhìn Kondou, không biết ông có nhận ra không. Trước khi Kondou kịp nói tiếp, Hijikata lên tiếng thong thả:
- Lệnh của Thiên hoàng đã ban, anh muốn đi không ai cản được. Chỉ có điều – Shinsen vẫn cần có anh. Bất cứ lúc nào… Saitou…
- Tôi hiểu mà, phó cục trưởng. Trước khi Toshi kịp nói hết câu, Saitou đã chặn lời anh lại. Trong một thoáng, dường như có một chút thay đổi trên gương mặt Saitou, nhưng nó nhanh chóng biến mất, anh trở lại khuôn mặt nghiêm túc như lúc thường.
- Tôi vẫn không nỡ để cậu ra đi – Kondou nói gấp hơn – Cậu là một võ sĩ cừ khôi. Nhưng tôi hy vọng rằng cậu có lý do chính đáng.
- Cảm ơn cục trưởng.
Hijikata đột nhiên lớn tiếng:
- Souji!
Tiếng bước chân dồn gấp, như thể Souji đã chờ sẵn ở đâu đó tiếng gọi này. Cửa bật mở. Đội trưởng đội 1 đứng nghiêm túc ở bên ngoài. Liệu Souji đã nghe thấy câu chuyện của họ chưa? Cả 3 người đột nhiên cùng quan sát anh, chẳng có gì chứng tỏ Souji đã biết chuyện gì hết.
- Tập hợp mọi người ở đạo trường. Chúng ta cần tuyên bố mọi việc. Mời cả Itou tới nữa.
- Dạ, tôi làm ngay.
Khi Souji quay mình định bước đi, Kondou đột nhiên hỏi:
- Souji. Cậu nghĩ sao về chuyện này?
- Nghĩ về cái gì kia, sư phụ Kondou?
- Không, không có gì - Kondou mỉm cười xua tay.
- Nếu vậy tôi đi đây - Souji cúi chào một lần nữa rồi bước đi.
Saitou cũng đứng lên chào Kondou và Hijikata rồi đi ngay sau Souji, nhưng không hề cất tiếng gọi. “Cậu ta biết rồi. Nhưng thái độ như vậy là sao? Có lẽ là chưa đúng lúc, mình chưa sẵn sàng”. Saitou biết anh vẫn sẽ phải đối mặt với Souji, vì còn một việc phải làm trước khi ra đi, vì người ấy. Anh không biết chắc lý do để anh quyết định đi theo Itou là vì ai, vì Mạc Phủ hay người ấy, là chạy trốn hay thực thi nhiệm vụ. “Rồi mọi việc sẽ chấm dứt ngay thôi.” Saitou đứng lại, buông tiếng thở dài, nhìn lên bầu trời trong vắt, như ánh mắt của một người nào đó.
Äã mang ra khoe thì viết Äá»u tay nghe dì , ko treo nghe dì ( cái này là Äe doạ Äó) . Rất Äáng Äá» trông Äợi , cá» vÅ© dì nè .
[R]omy nói... lúc 01:02 11 tháng 5, 2007
Đăng nhận xét