Thứ Hai, 7 tháng 7, 2008

[Drama] Bichunmoo - ác mộng tái diễn


Mới coi xong tập 1 drama Bichunmoo, hiểu tại sao nó không được đón nhận ở chính HQ rồi. Hỏng cả, tất cả những gì khiến cuộc tình của Jin Ha và Sul Ri trở nên bất tử đều biến mất và sẽ biến mất. 1 lần nữa, bi kịch Full House đã trở lại.

Lưu Trân Hà, hay Jin Ha là người thế nào? Một đứa trẻ trầm lặng, đầy sự e dè với con người, luôn mang mặc cảm của một đứa trẻ không nhà cửa, ko thân thế. Một chàng trai hiền lành, trầm tĩnh, tự do, hoang dã và đôi lúc yếu mềm. Một người đàn ông bi ai, như chứa đựng nỗi đau của toàn thiên hạ nhưng quyết đoán, liều lĩnh và mạnh mẽ. Con người ấy còn lại gì trong bộ phim kia? Đứa trẻ biến mất, chàng thanh niên an phận, nói thẳng là tầm thường, còn người đàn ông, tôi chưa biết. Nhưng Tử Hà Lang có bao giờ mặc áo giáp ra trận? Tử Hà Lang chết trên lưng ngựa, đâu phải dưới mưa tên? Tử Hà Lang ánh lên màu tím sẫm dưới hoàng hôn, đâu phải màu trắng hay màu đỏ của máu? Tử Hà Lang cuồng dại như một kiếm khách, đâu phải 1 vị tướng quân? Chàng là 1 anh hùng, nhưng là anh hùng của lòng người, ko phải anh hùng ngoài chiến trận.

Tuyết Lợi, hay Sul Ri là người thế nào? Một cô bé sôi nổi, tò mò và tự tin. Một thiếu nữ trong sáng, lãng mạn, nhẹ nhàng như gió và dẻo dai như liễu. Một người phụ nữ tự do, cương liệt, dám tự mình quyết định số phận của mình. Sul Ri đâu rồi? Một cô gái quá mạnh mẽ và tự tin, hiếu động và dễ động lòng, đó đâu phải Sul Ri? Sul Ri là màu trắng của hoa mạt lợi, đâu phải màu xanh của cỏ cây? Sul Ri chết trong điệu múa phi thiên chứ đâu phải trong chiến trận với thanh kiếm trong tay? Nàng là chỉ là một người con gái muốn được chết bên người mình yêu, đâu phải một nữ hiệp muốn chết bên một vị tướng quân?

Và tình yêu của họ. Đâu phải bỗng nhiên nó trở thành bất tử. Ngay từ giây phút đầu tiên gặp nhau trên con đường làng, họ đã thuộc về nhau. Thế giới của người này đã chỉ còn hình bóng người kia, cho dù họ chỉ là những đứa trẻ. Một đứa con gái bị kỳ thị và một đứa con trai bị xua đuổi, họ đã nương tựa vào nhau để trưởng thành. Tình yêu, ko phải thứ tình cảm phát sinh bồng bột theo kiểu “đâm sầm vào rồi yêu”, ko phải thứ tình cảm cần phải trải qua những chuyện “trả đũa gây hấn rồi thành duyên”. Tình yêu của họ là sự ràng buộc giữa 2 tâm hồn, 2 trái tim, 2 cuộc đời, mà dù trải bao năm tháng bên nhau rồi rời xa, nó vẫn nguyên vẹn như ngày đầu. Thứ tình cảm vội vã bồng bột và khuôn mẫu trong phim kia, làm sao có thể vượt qua được những hận thù giữa họ sau này? Làm sao vượt qua được nỗi đau bị ruồng bỏ hay mối thù giết cha? Chính bởi có gần 10 năm tuổi thơ ở bên nhau, họ mới có được 1 tình yêu bền vững đến thế. Vậy mà, quãng thời gian ấy đã bị vứt bỏ không thương tiếc, bị phủ nhận hoàn toàn.

Tình bạn giữa Trân Hà và Nam Cung Tuấn Quang cũng trở thành vật hy sinh. Cái đặc biệt của tình bạn ấy, là cho dù họ chỉ gặp nhau có 1 lần, cho dù 1 người chỉ lặng im và 1 người dốc cạn lòng mình vì thế sự, nhưng với mỗi người, đối phương đều là người bạn đầu tiên. Tới lần gặp thứ 2, họ đã là kẻ thù. Tuấn Quang không hề biết người chàng yêu và sắp kết hôn lại là người con gái của Trân Hà. Trong cuộc chiến tình cảm với người bạn tri kỉ ấy, chàng đã dành được Tuyết Lợi, trong sự dằn vặt cho tới cuối đời. Vậy mà trong phim, cả 3 người giáp mặt nhau ngay từ đầu. Và cuộc gặp riêng của chàng với Trân Hà mới nhạt nhẽo, ngắn ngủi làm sao.

“Tình yêu là như vậy, chỉ vậy thôi, cho dù trên đường đi xuống cửu tuyền, cũng phải ở mãi bên nhau. Như mẹ của tôi, cha của tôi”

Tôi đã hy vọng với những lời ấy, và rồi thất vọng. Họ đã hủy hoại 1 tình yêu.

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2008

Empress - N��� ho��ng [S��n T��p]


Cái tên Sơn Táp có lẽ quen thuộc hơn với cái tên Thiếu nữ đánh cờ vây, tác phẩm đã đưa tên tuổi Sơn Táp tới với độc giả Việt Nam. Nói thật tình tôi không thích thiếu nữ đánh cờ vây, nó lạc lõng, u tối, yếm thế và quẩn quanh trong những số phận không có tương lai. Tôi thậm chí không thể đọc hết câu chuyện này và đã xếp Thiếu nữ đánh cờ vây cùng tác giả của nó vào 1 xó tối ko thèm động tới.

Rồi ko hiểu sao, tôi lại đọc Nữ Hoàng. Tôi ko hề nhớ rằng Sơn Táp đã viết Thiếu nữ đánh cờ vây, tôi chỉ biết lúc đó mình thật sự ấn tượng bởi đoạn một đoạn trích dẫn trong truyện.

"Cỗ xe của tôi đã tiến vào vĩnh cửu
Tôi đơn côi, trần trụi
Tôicó cuộc hẹn hò với 1 người đàn ông, một vị thần và 1 đế chế"

Đó là câu chuyện về cuộc đời của Võ Tắc Thiên - người đàn bà duy nhất đã trở thành Nữ hoàng của Trung quốc. Điểm độc đáo của tác phẩm là câu chuyện được kể lại dưới góc nhìn của ngôi thứ nhất - nhân vật chính. Từ trước tới giờ, việc viết truyện theo ngôi thứ nhất là rất khó và đòi hỏi sức tập trung và tưởng tượng cao độ. Sơn Táp chưa hoàn toàn nhuần nhuyễn trong lối viết này, nhưng ít nhất Nữ hoàng không quẩn quanh, nhàm chán và cá nhân như lối mòn của cách nhìn ngôi thứ nhất.

Có người nói nhắc tới Sơn Táp là thấy sex , Thiếu nữ đánh cờ vây ko thiếu, Nữ hoàng càng không thiếu. Ko chỉ sex khác giới mà còn sex đồng giới, nói chung các bé ngoan chưa đến tuổi thì tuyệt đối không nên xem.

Nhưng hơn cả cái sex ấy là gì? Đó là bản ngã trần tục và khao khát của con người. Sơn Táp đã phơi ra những nhục cảm trong sâu thẳm mỗi con người bất kể là hoàng đế hay kẻ ăn mày. Sex là sự hoan lạc, là bệnh hoạn, là nỗi cô đơn giữa 1 thế giới quá nhiều đàn bà mà thiếu vắng đàn ông, những người đàn bà tìm tới nhau để biết rằng mình còn sống, mình vẫn đang tồn tại.

Tôi thích cách xây dựng nhân vật Tiểu Trĩ. Trước giờ ông thường được xây dựng như một vị vua bạc nhược yếu đuối hoàn toàn lép vế trước Võ Tắc Thiên. Nhưng ở Nữ hoàng, bên trong cái bạc nhược yếu đuối đó là một trái tim đa cảm dễ lầm lạc nhưng hiền lành và chân thành. Đó không phải một vị vua, mà chỉ là một người đàn ông muốn yêu và được yêu trong sự ràng buộc về thân phận và địa vị.

Quyền lực của "Nữ hoàng" không phải thứ báu vật thần thánh vạn người ham muốn, mà chỉ như một trách nhiệm, một thứ thiên ân mà một số người sinh ra đương nhiên phải có. Tiểu Trĩ dành được ngai vàng như một điều tất nhiên của nghi thức kế thừa. Tiểu Chiếu (tạm gọi vậy :D) có được ngôi vị Mẫu Nghi thiên hạ cũng như một điều tất nhiên của một người vợ được yêu. Việc bà thay chồng soạn chỉnh tấu chương cũng như một lẽ tất nhiên. Những âm mưu phản trắc chống lại bà bị phát hiện và kẻ thù bị tiêu diệt cũng là tất nhiên. Con đường Tiểu Chiếu trở thành Võ Tắc Thiên cũng là một con đường tất nhiên phải thế. Mọi thứ xảy ra không chút sắp đặt, không chút lăn tăn cho cuộc đời huyễn hoặc của một huyền thoại.

Nội tâm của Tiểu Chiếu như một tấm kính lãnh đạm trôi qua một cuộc đời. Bà là người như thế nào? Một phụ nữ đầy tham vọng. Những tham vọng từ từ thay đổi theo thời gian. Ban đầu là tình yêu thương của cha mẹ với mong muốn bù đắp khao khát có 1 người con trai của họ. Khi cha mất, bị các anh khác mẹ ngược đãi, Tiểu Chiếu mong muốn được thoát khỏi cảnh sống bần cùng bị coi thường ấy với sự kiêu ngạo về dòng tộc và thân thế của mình, nàng đã hăm hở bước vào "cuộc hẹn hò với 1 người đàn ông vĩ đại" để thay đổi cuộc sống của bản thân, mẹ và em gái trong nỗi bất mãn với họ nội. Tới khi bị đưa đi làm Ni cô sau khi Thái Tông qua đời, Tiểu Chiếu bám vào niềm hy vọng với Tiểu Trĩ, vị quân vương mới đã hứa sẽ đem tới cho nàng một cuộc sống nàng hằng mong muốn. Rồi nàng trở thành hoàng hậu khi những kẻ đứng trên nàng lần lượt tự huỷ tương lai của mình. Nàng đã dành lấy nó chỉ bằng những sơ suất của kẻ thù và sự kiêu ngạo của bản thân trước những chống đối của triều đình. Quyền lực cứ trao vào tay nàng, như chuyện dĩ nhiên phải thế, như một người phụ nữ phải đứng ra cáng đáng việc nhà thay cho người chồng rồi đứa con vô năng. Triều đình thần phục nàng như một nữ thần và những kẻ chống đối dễ dàng bị loại trừ. Bản thân nàng không nhắc gì tới những tham vọng của mình, nhưng mỗi hành động, mỗi dự định của nàng tất cả đều xuất phát từ tham vọng.

Bản thân Tiểu Chiếu đầy những mâu thuẫn. Nàng tôn kính mẹ của mình như sự hiển linh của Thánh mẫu nhưng coi thường bản chất đàn bà và tình mẫu tử của người mẹ. Nàng cho rằng mình yêu nhưng tất cả tình yêu ấy chỉ là cái giá cho quyền lực và chỉ còn lại nỗi cô đơn. Nàng tiêu diệt kẻ thù của mình rồi nâng đỡ các con cháu của kẻ thù. Nàng có thể tàn nhẫn hy sinh cả dòng tộc họ Võ, rồi đưa dòng họ ấy lên tột đỉnh vinh quang, cuối cùng định trước cái kết tuyệt mệnh cho cả dòng họ ấy. Hay thực ra, đó là sự trả thù tàn khốc nhất cho những kẻ nàng căm ghét và khinh bỉ?

Một chút nữ tính và tự tôn của đàn bà, một chút nhân tính, nỗi cô đơn về tâm hồn và thể xác, nàng lạnh lùng, ngạo nghễ, mạnh mẽ và tàn nhẫn, Tiểu chiếu đã sống, quyết định vận mạng của mình, toả sáng rực rỡ và trở thành tro tàn lịch sử.

Một giọng văn bình tĩnh và đầy chất suy tưởng và khao khát trong từng suy nghĩ, những bí ẩn chốn cung đình, chất người của lịch sử, cuộc đời của một huyền thoại. Tất cả chính là "Nữ hoàng"

Một tác phẩm đáng để đọc.

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2008

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap IV


IV


Toàn bộ đội 1 được triệu tập ngay trong đêm đó. Hijikata vừa băng bó vết thương vừa thông báo nhanh tình hình:

- Itou sắp gây ra bạo loạn tại Kyoto, nhưng hắn đã để lộ kế hoạch, hiện Cục trưởng cùng Okita và Harada đang truy bắt hắn. Chúng ta phải lập tức tới tiếp ứng.

Kamiya cố tình đi chậm lại bên cạnh Toshi hỏi nhỏ:

- Phó cục trưởng, Cục trưởng và sư phụ Okita có bị thương không?

- Ồ, Kamiya – Toshi dường như hơi bất ngờ khi nhìn thấy cô, ngần ngừ một chút anh mới trả lời – Cho tới lúc chia tay thì họ không sao cả.

- Vậy tốt quá, hy vọng họ sẽ an toàn cho tới khi chúng ta tới nơi.

- Chúng ta? – Toshi nhướng mày hỏi.

- Sao cơ?

- Cậu ở nhà.

….

- Đây không đơn giản là việc đi tuần tra bắt bớ. Việc của đàn ông…

Toshi nín bặt, tức giận vì sự bất cẩn của mình. Kamiya mặt mày tái mét, cô hiểu điều Toshi muốn nói, vừa hoảng sợ vừa tức giận.

- Tôi không biết anh nghĩ gì nhưng tôi nhất định phải đi, sư phụ Okita…

- Cậu ở lại. Đây là lệnh.

- Vậy thì tôi không thể tuân lệnh, nếu có thể trở về, anh có thể trừng phạt tuỳ ý.

Nói rồi Kamiya chạy vụt đi, Toshi chỉ còn biết thở dài nhìn theo cái bóng nhỏ bé biến mất trong đám đàn ông.


Đền Aburano, trời tờ mờ sáng. Ba bóng người đứng im lặng trước một gian nhà gỗ nhỏ nằm tách biệt với khu đền chính. Thỉnh thoảng họ lại nhìn ra phía cổng. Khi quầng đỏ của bình minh xuất hiện trên bầu trời, đôi mắt của họ sáng bừng lên. Từ xa, tiếng người ngựa vọng tới vội vã mang theo tiếng thúc giục của Kamiya:

- Nhanh lên, ngay đằng trước thôi, tôi sắp thấy họ rồi…

- Cục trưởng, là người của chúng ta – Harada mừng rỡ kêu lên.

- Itou, ngươi nghe thấy rồi đó. Mọi chuyện kết thúc rồi.

- Xem ra ta đã thua – Trong căn phòng nhỏ, 1 giọng nói yếu ớt vang lên - Nếu ta không bị vết thương này…

- Nếu ngươi không quá tự tin ...

- Ta đã thua, nhưng ta sẽ tự lựa chọn kết thúc cho mình. Khi chứng kiến cái chết của Yamanami, ta đã rất sợ hãi. Nhưng giờ thì ta đã hiểu sức mạnh ấy.

Đội tiếp viện của Shinsen đã tràn vào sân. Kamiya thở phào khi nhìn thấy Souji bình an ở đó. Toshi vội vã chạy tới trước.

- Hắn ở trong đó, có lẽ đang hấp hối – Souji thông báo.

Tiếng Itou vọng ra:

- Hijikata, anh tới rồi à. Ta từng nói chết trong tay anh là một hạnh phúc. Nhưng với một kẻ bại trận, đẹp nhất có lẽ là tự chết trong tay mình. Ta sẽ chết. Có điều… Ta… không… hề… sai…

Âm thanh rời rạc yếu dần rồi tắt hẳn. Một tiếng phịch vang lên trong phòng, Harada đạp cửa xông vào cùng những người khác. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng phản chiếu qua cánh cửa nhỏ thân hình Itou nằm sóng xoài, máu loang đỏ thẫm quần áo, nhuộm trên mặt đất, tay hắn vẫn nắm chặt một con dao nhỏ đâm xuyên qua bụng.

- Hắn chết rồi – Harada thông báo sau khi kiểm tra xác Itou.

Từ phía cổng dội lên tiếng huyên náo, một con ngựa vượt qua hàng bảo vệ của Shinsen lao vào phía trong sân. Từ lưng ngựa Saitou lao xuống trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người. Anh nhìn quanh 1 vòng, ánh mắt dừng lại trong giây lát khi nhìn thấy Kamiya rồi hướng vào trong nhà nơi Kondou đang có mặt nói lớn:

- Cục trưởng, bọn họ đang tới, nếu không nhanh chúng ta sẽ bị bao vây.

Kondou bước ra không hề tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự có mặt của Saitou:

- Chúng có bao nhiêu người?

- Tất cả bọn chúng, gần 20 người trong đó có 3 tay súng.

Kondou quay lại gọi:

- Toshi!

- Dù thế nào cũng phải đánh thôi.

- Tất cả chuẩn bị giáp chiến, Toshi, cậu dẫn một số người đánh tập hậu kiềm chế mấy tay súng, số còn lại giữ trong đền.

- Nhưng phó cục trưởng, sao lại dễ dàng tin lời Saitou vậy, anh ấy… - Kamiya xông lên trước hỏi nhanh.

- Saitou là người của chúng ta. Anh ta theo sự nhờ cậy của tôi mà sang phe Goryou Eji thăm dò tin tức – Toshi trả lời.

- Th… Thật vậy sao? – Kamiya cố kiềm chế sự hồi hộp trong lòng quay sang hỏi Saitou.

Anh gật đầu, vẻ mặt hối lỗi:

- Đúng vậy, xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng, tôi về rồi đây, Kamiya.

Trong một khoảnh khắc, Kamiya như vươn người định ôm chầm lấy Saitou vì sự trở lại bất ngờ này. Nhưng những gì xảy ra trong đêm trăng hôm ấy chợt hiện về, cô khựng lại. Saitou dường như cũng cảm nhận được sự lúng túng của cô, anh nhanh chóng quay đi trước khi rơi vào tình huống khó xử giữa 2 người.

- Phó cục trưởng, chúng còn cách chúng ta khoảng một giờ nữa thôi...

Kamiya đứng đó bối rối lặng thinh người, cho tới khi một bàn tay đặt nhẹ lên vai cô, Souji nói nhỏ:

- Đứng đó làm gì nữa, mọi người đang chờ.

Phải, còn rất nhiều thời gian, khi trở về, cô sẽ sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn hiện giờ của mình và tìm ra cách đối mặt với Saitou. Còn lúc này, cuộc chiến sinh tử đang ở phía trước. Kamiya khẽ gật đầu, đi theo Souji ẩn mình trong ngôi nhà nhỏ bên chéo trái chờ đợi kẻ thù.


Tiếng súng vang lên ầm ỹ phá tan bầu không khí thanh tịnh của ngôi đền thờ ven rừng. Họ đã rình đúng lúc nhóm người trung thành với Itou chủ quan cho rằng tất cả đã rút đi và tập trung lại trong sân để đưa xác Itou trở về. Vài phút đầu chúng tỏ ra hoảng loạn. Vài tên nhanh chóng nhận ra tình huống và tràn về hướng tiếng súng phát ra để tấn công ngược lại. Những người đang ẩn nấ
p lập tức ào ra tấn công dồn chúng chạy ngược vào bên trong đền Aburano, bắt đầu cuộc hỗn chiến. Mùi và khói thuốc súng bay mù mịt, tiếng kêu thét xung trận ầm ỹ, Kamiya mở căng mắt giữ chắc hình bóng Okita trước mặt mình. Họ tấn công chiếm lại căn nhà đặt xác Itou, cuộc chiến dần dần tập trung vào giữa khoảng sân lớn trước đền. Trong một chốc, Kamiya bị chặn lại bởi 2 tên địch, bọn chúng cùng lúc lao tới khiến cô đối phó rất vất vả. Kamiya nhận ra đây là 2 đội viên cũ của Shinsengumi. Trong một khoảnh khắc, cô bỗng chùn tay và bị một đường kiếm tạt qua trán. Máu chảy xuống khiến đôi mắt mờ đi, cay xè. Tên địch đang thuận đà chém tới bỗng khựng lại và gục xuống, Saitou bất ngờ xuất hiện, thanh kiếm trên tay nhuốm màu đỏ thẫm.

- Kamiya, không sao chứ? - Vừa đẩy bật tên còn lại, Saitou vừa đỡ Kamiya đứng dậy.

- Tôi… không sao, chỉ hơi choáng 1 chút. Cảm… cảm ơn anh… - Thoáng nhìn thấy bóng Souji sắp khuất, Kamiya vội xé một mảnh áo buộc vội lên trán rồi lao đi, không kịp nói thêm với Saitou một câu.

Lác đác tiếng súng vẫn vang lên khiến Kamiya hoảng hốt, cô hét tên Okita nhiều lần trước khi tìm thấy bóng anh qua làn khói mờ mịt. Đó là một khoảng sân lúc này đã trống trải, Okita đang khống chế một người. Kamiya chạy tới và nhận ra, kẻ địch chính là Toudou Heisuke. Dù ở thế thượng phong, Souji dường như không muốn xuống tay. Nhìn thấy Kamiya, anh gần như mừng rỡ kêu lên:

- Kamiya, tới đây, mau khuyên cậu ta rời khỏi đây đi.

- Tôi sẽ đi, cùng với sư phụ Itou và những người khác trong nhóm của mình – Toudou kêu lên.

- Toudou, nhìn quanh đi, tàn cuộc rồi, tôi không muốn kiếm của mình vấy máu cậu.

- Tôi không phải kẻ hèn nhát. Tôi phải đưa sư phụ Itou rời khỏi đây cùng các chiến hữu của mình. Nếu không, tôi sẽ chết cùng họ.

- Vì ai? – Kamiya dùng bao kiếm đẩy bật Toudou tách khỏi Souji rồi bật hét lên – Vì ai mà anh sẵn sàng dùng kiếm chống lại chúng tôi?

- Vì sư phụ Yamanami, vì những gì đã khiến anh ấy chấp nhận cái chết – Nét mặt Toudou nhăn nhúm lại vì một nỗi đau vô hình từ trong tim quặn ra. Chính cậu cũng tự hỏi mình bao lần, rốt cuộc sự việc đi tới ngày hôm nay là vì đâu?

Đúng lúc ấy, Kamiya nhìn thấy hắn.

Hắn từ từ giương súng lên.

Ngay sau lưng Souji.

Hắn ngắm nòng súng, tì chặt báng súng trên vai.

Kamiya hét không thành tiếng, lao mình kéo Okita ngã xuống, đúng lúc tiếng súng vang lên. Một tiếng kêu bật lên đau đớn.

Giọng của sư phụ Kondou.

Ông đã trúng đạn.

Viên đạn lẽ ra đã găm vào người Souji.

Ai đó vừa hạ gục tên bắn lén, hình như là Saitou.

Tai Kamiya ù đi, cô đã làm gì vậy? Cô đã làm gì vậy? Okita đẩy bật cô ra vùng dậy chạy về hướng tiếng kêu. Kamiya nhoài người theo như phản xạ, với lấy tay áo anh , cô cảm thấy rất rõ ràng có điều gì đó vừa đổ vỡ, một điều gì đó đang trôi đi mà cô muốn níu lại.

Okita thoáng quay người lại, lặng lẽ nhìn Kamiya, đôi mắt lạnh lẽo như chứa đựng cả sự bi thương và oán hận. Kamiya rùng mình, đôi tay buông thõng, nước mắt muốn trào ra không cách nào ngăn lại, có lẽ cô đã làm một việc không thể cứu vãn. Bóng Souji dần khuất sau làn khói. Kamiya mệt mỏi đứng dậy, cô không biết mình có nên đuổi theo người đó hay không. Trước mặt cô lúc này là Toudou.

Cậu ta chống kiếm dợm bước đuổi theo Okita. Kamiya lập tức chạy tới chặn trước:

- Để tôi thay sư phụ Okita.

- Làm ơn tránh ra, tôi không còn thời gian nữa.

- Đi đi Toudou, tình trạng anh lúc này không thể thắng được tôi, nếu anh cố tiến lên, tôi sẽ giết anh - Giọng Kamiya nửa năn nỉ, nửa đe doạ, cô cảm thấy thực sự không còn đủ sức để thuyết phục Toudou thêm nữa, bàn tay lúc nãy nắm tay áo Souji giờ vẫn còn run rẩy, nhưng cô vẫn phải tiếp tục.

Tiếng Souji gọi tên Kondou vang lên.

Toudou nhìn thẳng vào mắt Kamiya, buồn bã hỏi:

- Tại sao, tại sao chúng ta lại ra nông nỗi này? Tại sao cậu không chịu hiểu? - Những kỷ niệm về Shinsengumi ập về. Toudou hỏi Kamiya, nhưng chính cậu cũng đang hỏi mình. Nhưng, còn đường nào để quay lại nữa đâu, chỉ có tiến về phía trước mới có thể tìm ra câu trả lời, bất kể là sai hay đúng.

“Bình tĩnh đi Souji” - Từ xa tiếp tục vọng tới tiếng của Toshi.

- Hãy hỏi bản thân mình đi. Yamanami thật sự vì sao phải chết? Còn cậu đã làm gì với lựa chọn của Yamanami? - Tiếng Saitou vang lên từ phía sau.

Không chỉ Kamiya mà cả Toudou cũng ngạc nhiên trước câu hỏi của Saitou:

- Anh nói vậy là sao?

- Itou có nói hết cho cậu chưa? Rằng tổng trưởng Yamanami vì không muốn phản bội Cục trưởng nên đã chọn cái chết. Rằng những gì cậu đang làm là đi ngược lại với mong muốn của Yamanami?

- Tôi… Chuyện đó… - Toudou quay lại nhìn Kamiya, ánh mắt đột nhiên trở nên bi thương đến cùng cực. Rốt cuộc thì sự thật ở đâu? Cậu ta chờ đợi 1 ai đó nói cho mình biết phải làm gì mới là điều đúng - Tại sao…

Không còn âm thanh nào vọng lại từ bên ấy.

Kamiya hạ thấp cây kiếm nài nỉ:

- Toudou, vẫn còn kịp…

Kịp… Kịp sao? Lửa đột nhiên bùng cháy từ phía đông trong gian nhà cỏ. Toudou bỗng rùng mình run rẩy. Tiếng kêu gào trong nhà ngục Rokaku hôm đó lại vọng về. Cậu quỵ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng lẩm bẩm:

- Không, muộn rồi, tất cả đã xảy ra, các người không bao giờ hiểu… các người không ở đó... các người không hề thấy… Anh Yamanami, anh không thể lựa chọn, nhưng… tôi đã chọn rồi. Xin lỗi… xin lỗi…

Vẫn tiếp tục những lời xin lỗi, giọng nói nghẹn dần, đột nhiên Toudou vùng dậy nắm chặt cây kiếm trong tay và bất ngờ lao về phía Kamiya. Cô hốt hoảng, phản xạ giương kiếm lên
phía trước thủ thế, nghiêng người tránh lưỡi kiếm đang phóng tới.

“Phập”

Máu chảy tràn trên tay kiếm của Kamiya, thanh kiếm lút sâu vào bụng Toudou, thân hình cậu từ từ quỵ xuống, đổ gục trên tay Kamiya. Tay cô nóng cháy, bởi máu, hay bởi những giọt nước mắt của Toudou? Trong một thoáng, ký ức hiện về, lần đầu tới thi tuyển tại nhóm Mibu, Kamiya đã đấu sát hạch với Toudou, một chàng trai với ánh mắt trong sáng vui vẻ, sống tưởng như vô lo và lạc quan, giờ chỉ còn là cái xác không hồn. Cuộc đời như một giấc mộng, trôi đi, biến đổi không ngừng. Ngày ấy, chính Souji đã nhận cô vào đội, ngày ấy, có lẽ cô đã bắt đầu yêu, một người không nên yêu.

“Kamiya!!!” Tiếng Saitou gọi giật kéo Kamiya trở lại hiện thực, xác của Toudou đã được đặt nằm xuống đất.

- Tôi phải tới chỗ sư phụ Okita, anh ấy đang chờ tôi - Bước đi như người mộng du, cô đi về phía những âm thanh đã lịm tắt. Cô cố gọi tên Souji, gọi mãi, không biết đã gọi biết bao nhiêu lần. Trời tối sầm lại, Kamiya mơ màng cảm thấy một cánh tay đỡ lấy cô. Có phải là Souji không, Kamiya không thể nhìn ra khuôn mặt người ấy. Tất cả chỉ còn là một màn đen thăm thẳm.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

Giữa những cơn mơ [Sarasa]


Em

Đôi mắt đong đầy những giọt lệ trong suốt.

Tiếng gọi nghẹn ngào trong nỗi đau đớn cùng cực

Chiếc nhẫn lấp lánh toả sáng trên bầu trời.

“Shuri, anh không còn ở đây nữa”

Ở đây…

Từng có một tình yêu…


Cô gái đã yêu chàng trai ấy, chính là em, hay chỉ là cái bóng của em.

“Sarasa yêu dấu”

“Gọi nữa đi, 1 lần nữa..”

Để em trở lại là cô gái nhỏ bé, tự do của ngày xưa, không gánh nặng, không âu lo, không mâu thuẫn, không hận thù.

Tình yêu đã từng là sự giải thoát


Giấc mơ thật đẹp

Giấc mơ ngắn ngủi giữa hiện thực tàn khốc

Điểm cuối của giấc mơ như nỗi tuyệt vọng trầm lặng

Nơi tình yêu bắt đầu

Chỉ còn lại em với chiếc nhẫn ước hẹn mơ hồ như hạnh phúc.


Đã từng có một bầu trời rực rỡ, biển xanh huyền ảo

Và hiện thực là màu đỏ thẫm trên sa mạc, của cát, hay của máu?

Đã từng có một ước mơ bình dị giản đơn

Và hiện thực là hận thù và gánh nặng của lời tiên tri

Là em, hay đứa con của số phận?


Khóc đi

Nếu khóc có thể trôi hết những gì đã qua

Trôi đi tội lỗi của người ấy, cả tình yêu của người ấy

Khóc rồi, em có quên được không?

Hay chỉ càng nhớ hơn, nhớ đến quên đi mọi cảm xúc khác, nhớ đến quên đi chính mình?


Rất nhiều con đường để đi

Rất nhiều ước mơ phải lựa chọn

Rất nhiều hạnh phúc hay nỗi đau đang chờ đợi

Và chỉ 1 con người em có thể trở thành

Khi tình yêu tan vỡ, em hãy chọn đi, đã tới lúc rồi.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2008

Máu


Image

 



 





Trên khóm hoa trắng muốt pha màu tím nhạt của nỗi buồn, 1, 2, rồi 3 giọt máu đỏ tươi rớt xuống. Màu sắc thanh khiết của những đoá hoa, nỗi buồn mênh mông của cái chết. Chàng trai trẻ đứng lặng người, đôi mắt như sợ hãi, như ngạc nhiên, như nuối tiếc, máu trào ra từ miệng, xung quanh rực rỡ những cánh hoa, những đốm sáng đẹp đẽ của thiên nhiên lần đầu toả sáng và cũng là lần cuối cùng.



Cũng là lần đầu tiên cảm nhận cái chết của anh gần đến thế. Không, tôi chưa bao giờ coi đó là Souji của tôi, khuôn mặt đáng ghét, hành động ngu xuẩn, tính cách hời hợt. Souji đó thậm chí chưa một lần thật sự hiểu thế nào là “niềm tin”. Chỉ giây phút đó, khi cơn bạo bệnh ập tới, ánh mắt tuyệt vọng và hốt hoảng trước cuộc sống đang sắp mất đi kia mới nhắc nhở tôi một điều quan trọng: đó chính là Souji, người sẽ chết vì bệnh lao ở tuổi 25.



Đẹp và đau đớn. Chẳng thể nói gì khác về khoảnh khắc ấy. Không phải lời thề của người võ sĩ, không phải những người đàn ông xọc kiếm vào bụng seppuku tự sát, không chỉ là những cây anh đào buông mình hờ hững trong những khung hình hoàn hảo. Chính khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc nhuốm đỏ những đoá hoa trắng trong và tinh khiết, là tâm hồn Nhật Bản. Anh ta cũng là một đoá hoa như thế, một đứa trẻ luôn muốn được làm người lớn, một trang giấy trắng tinh sẵn sàng bị nhuộm đen bởi những suy nghĩ xấu xa. Anh ta đã vượt qua, anh ta bắt đầu tìm cho mình một con đường trở thành người lớn. Và anh ta chết ở tuổi 25.



Đẹp và đau đớn. Còn biết nói gì hơn. Chỉ còn lại sự nuối tiếc của một cuộc đời chưa trọn vẹn…

 




Thứ Tư, 19 tháng 12, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap III


III

7 ngày nhanh chóng trôi qua, mọi chuyện dường như vẫn diễn ra bình thường, nhưng tất cả mọi người trong Shinsengumi đều cảm thấy có một điều gì đó vô cùng quan trọng sắp xảy ra. Các đội trưởng đều nghiêm khắc căng thẳng khác thường, Kamiya dễ dàng nhận ra những ánh mắt trao đổi bí mật mỗi khi họ gặp nhau. Cô nhiều lần gặng hỏi Souji, nhưng anh chỉ mỉm cười đánh trống lảng sang việc khác. Hijikata thì hầu như không còn nhìn đến cô, cứ như thể những mối nghi ngờ của anh ta với Kamiya chưa hề tồn tại.

“Chẳng phải như vậy tốt hơn sao” – Souji chỉ nói vậy mỗi khi cô thắc mắc.


- Đại ca, việc này chắc chắn là âm mưu của Hijikata, anh không nên đi.

- Ta đã đồng ý rồi Miki.

- Chúng ta có thể báo lại mà. Kế hoạch đang tiến triển rất thuận lợi, rất có thể Hijikata đánh hơi được điều gì đó nên muốn thăm dò ở anh – Utsumi tiếp lời.

- Chỉ là một bữa ăn, nếu ta tránh mặt có thể bọn họ còn nghi ngờ hơn. Ta không tin Kondou có thể làm gì được ta. Và nhất là – Itou đập nhẹ chiếc quạt lụa vào lòng bàn tay – ta sẽ được gặp Hijikata, lâu lắm rồi ta không nhìn thấy anh ta.

- Anh Itou!!!

- Được rồi được rồi – Itou mỉm cười liếc qua khuôn mặt đầy lo lắng của những người xung quanh – Ta chỉ đùa thôi. Cứ yên tâm, chúng ta chỉ còn 1 chút nữa là thành công, không có gì phải sợ.


“Chỉ là một bữa ăn” – Itou luôn miệng lẩm nhẩm trên đường tới tửu quán Shimegai, nơi Kondou hẹn hắn ăn tối. Hắn không hề sợ hãi, không có gì phải sợ hãi cả, chỉ là sự bồn chồn khó hiểu trước những gì sắp diễn ra. Một ngày đầy mây xám xịt sắp kết thúc, trời đất đều nhá nhem. Chỉ còn 3 ngày nữa mọi chuyện sẽ kết thúc, đây có lẽ là lần cuối cùng hắn gặp lại Kondou, hắn sẽ cố gắng nói hết những gì cần nói, hắn sẽ cho Kondou một cơ hội. Thuyết phục được Kondou cũng có nghĩa là có được Hijikata. Bất chợt Itou nhận ra bàn tay mình sắp bóp gẫy cây quạt trên tay. Rời khỏi Shinsengumi, điều hắn luyến tiếc nhất có lẽ là người đàn ông ấy. Itou muốn có anh ta,muốn có được không chỉ con người mà cả trái tim của Hijikata. Ngoại hình, lòng trung thành, tài năng, Hijikata có tất cả những gì mà Itou cần để làm một cánh tay phải đắc lực cho mình. Nhưng anh ta lại đi theo Kondou, “gã ngốc mù quáng và ngu xuẩn ấy, liệu hắn có hiểu hết giá trị của những thứ mình có trong tay, liệu hắn có hiểu những gì hắn đang tin tưởng và phục vụ là hoàn toàn sai lầm?” Không, nếu Kondou không hiểu, hắn phải chết.

Phu khiêng kiệu rùng mình thoáng nhìn khuôn mặt Itou khi bước xuống kiệu: căm hận và lạnh giá như tuyết. Nhưng chỉ một thoáng thôi, hắn đã trở lại nụ cười thường trực như lúc thường.


Trời đã tối hẳn, nhưng căn phòng nơi Kondou mời khách sáng bừng ánh đèn và tiếng cười nói của các cô hầu rượu. Suốt bữa ăn chỉ là những câu chuyện vãn giữa 3 người Kondou, Itou và Hijikata. Souji ở bên ngoài đã được vài trận cười thả cửa khi Toshi hầm hầm mở sầm cửa đi ra ngoài la hét rồi lại quay trở lại. Hẳn Itou đã không bỏ lỡ cơ hội được gặp anh để bày tỏ nỗi “nhớ mong” suốt mấy tháng trời không gặp mặt.

Sau bữa ăn, các cô gái đều rút ra ngoài, 3 vị khách uống trà trong sự tĩnh mịch của màn đêm. Souji ngồi im lặng bên ngoài chờ đợi.

- Hôm nay thật là vui, anh Kondou. Anh vẫn khoẻ mạnh vậy khiến tôi cảm thấy rất an lòng.

- Tôi cũng vậy, Itou. Bất giác tôi lại nhớ đến hồi tôi mới gặp anh, đã có quá nhiều thay đổi.

- Không đâu, chẳng có gì thay đổi cả, chúng ta vẫn đi trên con đường mình đã chọn.

- Anh đã chọn Shinsengumi, và giờ đang chống lại nó - Giọng Kondou buồn bã, ông chậm chạp đặt chén trà xuống. Người đàn ông này còn muốn gì ở ông nữa?

- Đúng vậy, vì tôi đã thấy được điều cần thấy. Tôi thấy rõ ràng cái tương lai sụp đổ của Mạc Phủ. Những việc tôi làm chỉ giúp tương lai ấy tới nhanh hơn và ít hậu quả hơn.

- Bằng cách làm loạn và ám sát? – Hijikata lạnh lùng hỏi.

Itou thoáng giật mình.

- Anh nói vậy là sao, Toshi?

- Đừng nghĩ rằng không ai biết các anh đang làm gì. Những cái chết bí ẩn của một số nhân vật lớn trong phe Tá Mạc gần đây đều có liên quan ít nhiều tới người của anh.

- Ồ!

- Nếu anh nghĩ rằng vì có phiên Satsuma đứng sau o bế mà các anh có thể tiếp tục hành động như vậy nữa thì sai lầm đấy.

- Toshi – Itou dài giọng không che dấu một nụ cười hạnh phúc - những lời doạ nạt thốt ra từ môi anh có thể khiến người khác sợ hãi, nhưng với tôi, đó hẳn là sự quan tâm?

- Anh… anh… - Một lần nữa Toshi không kìm nén nổi phải hét lên – Souji!!!

- Vâng, Phó cục trưởng – Souji mở cửa trả lời.

- Thay trà cho tôi, nguội cả rồi.

Căn phòng lại rộn lên trong một phút chốc trước khi trở lại yên tĩnh, câu chuyện lại tiếp tục.

- Kondou, anh không thể phủ nhận sự xuống dốc của Mạc Phủ đúng không?

- Đúng thế - Kondou trả lời nghiêm túc – Nhưng không có nghĩa nó sẽ bị huỷ diệt. Vẫn còn rất nhiều người trong đó có nhóm Shinsengumi tin tưởng vào sự phục hồi của nó và chúng tôi sẽ làm hết sức để Mạc Phủ trở lại vững mạnh như xưa, có khả năng chống lại ngoại bang và giúp đỡ Thiên hoàng cai trị đất nước.

- Đừng tự lừa dối mình, nó chỉ còn là một cái vỏ rỗng không thôi.

- Anh cũng cho rằng Shinsengumi là cái vỏ rỗng không? – Hijikata hỏi giễu cợt.

“Chính vì không phải nên Kondou mới phải chết” – Itou không nói ra suy nghĩ của mình mà chỉ im lặng.

- Chỉ vì sự suy sụp của Mạc Phủ mà quay ra chống lại nó, đó là hành động chạy trốn hèn nhát – Kondou tiếp lời.

Một khoảng im lặng tưởng như vĩnh viễn.

- Xem ra chúng ta không hiểu nổi nhau nữa rồi. Tôi cũng đã mệt, xin phép trở về được không?

- Được, xin mời.

Itou cúi đầu chào rồi chậm rãi bước ra cửa. Cả Kondou và Hijikata đều đứng lên bước theo. Tất cả vẫn diễn ra như kế hoạch. Chợt nhớ ra một điều quan trọng, Kondou vội vã gọi:

- Itou…

- Anh Kondou, còn việc gì vậy? – Itou quay lại chờ đợi.

- Về chuyện của… Yamanami, anh có gì để nói với chúng tôi không?

Họ trân trân nhìn nhau, cuối cùng hắn quay đi trước khi trả lời.

- Anh ấy đã chọn tôi, nhưng lại không thể bỏ anh. Mặc dù vậy, tôi sẽ không để cái chết của anh ấy trở nên vô nghĩa.

Itou đi thẳng ra ngoài không ngoái lại một lần.

- Hắn nói cái gì chứ. Còn dám đem Yamanami ra làm lý do nữa – Hijikata tức giận.

- Chúng ta ko còn thời gian nữa đâu Toshi – Kondou trấn an Hijikata – Souji, chuẩn bị xong cả chưa?

- Đã sẵn sàng thưa cục trưởng, ngựa đang chờ ở cổng sau, đồ đạc cũng đã ở đó.

- Đi thôi, đừng để lỡ việc.


Tiếng vó ngựa dồn dập trên con đường mòn qua khu rừng nhỏ, 3 kỵ sĩ hối hả lao đi trong bóng tối. Điểm đến của họ là bìa rừng trước con đường dẫn từ quán Shimegai tới nhà của Itou, ở đó đã có hai người đứng chờ sẵn, ngựa buộc im lặng phía sau. Tất cả đều nai nịt để sẵn sàng chiến đấu.

- Hắn tới chưa? – Hijikata hỏi Harada.

- Vẫn chưa.

- Khoan đã, tôi nghe thấy tiếng bước chân – Inoue thì thầm.

- Đến rồi, chúng ta ra thôi. Harada, cậu và anh Inoue vòng ra sau lưng chặn đường chúng chạy. Anh Kondou, hãy đi sau tôi và Souji – Hijikata phân công vị trí cho mọi người. Harada và Inoue gật đầu đi ngược vào bóng tối trong khi 3 người Souji bước ra đường lớn.


Càng lúc Itou càng cảm thấy bồn chồn. Thái độ của Kondou và Hijikata thật sự đáng ngờ, giống như thể đây là lần cuối họ gặp hắn. Làm sao họ biết được? Hắn cần phải về nhà ngay, trở về rồi gọi Miki và Utsumi tới bàn việc. Kiệu đột nhiên khựng lại, Itou tức giận vén rèm hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Tên phu khiêng kiệu mặt tái mét quay lại, khẽ xoay người sang bên phải mở rộng tầm nhìn cho Itou. Máu hắn bỗng đông cứng, cả 3 người họ đang đứng trước kiệu, khuôn mặt lạnh lùng đầy sát khí. Itou ngần ngừ 1 lát rồi bước khỏi kiệu, thầm cảm thấy may mắn vì có đem theo kiếm bên mình.

- Tôi quên cái gì sao anh Kondou?

Hijikata lắc đầu:

- Không có. Nếu ngươi còn chưa hiểu thì đây là một vụ ám sát.

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, khẽ ngoái đầu nhìn lại, Itou nhận ra Harada và Inoue, những đội trưởng trung thành nhất của Kondou.

- Xem ra tôi không còn đường lùi.

- Đúng vậy, hãy chiến đấu như một võ sĩ đi.

Ngay lập tức 2 tên phu kiệu đảo người định chạy trốn. Souji và Harada nhanh như sóc chặn đứng trước mặt chúng và dứt điểm chỉ bằng 1 nhát kiếm. Giờ chỉ còn lại 1 mình Itou đối mặt với 5 cao thủ.

- Lên đi, tất cả cũng được.

- Không cần thiết, để một mình tôi đấu, chết dưới tay tôi chẳng phải là mong ước của anh sao? – Hijikata rút kiếm ra thủ thế.

Trong phút chốc ánh mắt cả 2 chỉ còn tập trung vào đối thủ. Hijikata thận trọng khi nhớ lại lần đầu giao chiến với Itou. Thực lực của hắn không thể coi thường. Nếu lần đó Itou không trượt chân vì mồ hôi nên chém xuống hơi nông thì Hijikata đã thua. 2 thanh kiếm phút chốc đã chạm không biết bao nhiêu lần. Itou nhanh chóng tỏ ra nôn nóng khi hắn nhận ra đối thủ trước mặt muốn giết mình không hề nương tay. Hijikata dồn Itou lùi liên tục với những nhát đâm mạnh mẽ vào hạ bàn. Nhưng Itou cũng phòng thủ rất bài bản chặt chẽ, đường kiếm nhẹ nhàng và tinh tế khác hẳn ánh mắt đang loé lên giận dữ. Hijikata nhận ra Itou đang chờ đợi sơ hở của anh để phản công. Tình thế hiện tại hắn phải chủ động tấn công dành ưu thế để sớm hạ
gục Hijikata mới phải. Hắn đang hy vọng điều gì đó chăng…


Tiếng bước chân dồn tới từ xa với tiếng la hét của khoảng chục người:

- Sư phụ Itou, chúng tôi tới đây..

Trong một chốc lát, Hijikata khựng người. Chỉ một thoáng rất ngắn ngủi thôi, nhưng cũng đủ để Itou tận dụng. Hắn gạt mạnh kiếm của Hijikata ra rồi đảo người rất nhanh về phía trước lia mạnh lưỡi kiếm. Hijikata chỉ kịp ngửa người ra phía sau, nhưng vẫn chưa đủ để thoát khỏi đường kiếm, một dòng máu tuôn ra trên bả vai, anh loạng choạng chống kiếm lùi về phía sau vài bước. Itou được đà tiếp tục tiến tới, thanh kiếm của hắn lần này hướng thẳng vào trái tim của Hijikata, hắn đã không còn sự chần chừ của nhiều năm về trước.

Nhưng trước khi thanh kiếm chạm tới Toshi, từ phía sau một cái bóng đã lao vụt lên, thanh kiếm lướt qua đầu Hijikata đang chúi xuống, trong nháy mắt đâm thẳng vào Itou. Vai và cổ toé máu, cả cơ thể hắn bay ngược về phía sau với sự kinh ngạc bàng hoàng trước đòn tấn công bất ngờ này.

- Lùi lại Souji, đây là cuộc chiến của tôi với hắn.

- Toshi, chi viện của hắn tới rồi, chúng ta không còn thời gian nữa – Souji chạy tới vực Hijikata dậy. Thật may vết thương không sâu lắm, nhưng tình thế xung quanh bắt đầu hỗn loạn. Harada và Inoue đang tham chiến bên cạnh Kondou. Đối phương khoảng chục người, bao vây cả 5 người vào giữa. Mặc dù đó chỉ là những kiếm sĩ tầm thường, nhưng chúng đã cầm chân cả nhóm đủ thời gian để Itou chạy trốn. Khi tất cả đội cứu viện gục xuống, hắn đã biến mất. Souji chạy tới quan sát vị trí lần cuối họ nhìn thấy Itou và nhận ra có rất nhiều vết máu để lại.

- Hãy đi theo những vết máu này, hắn không đi xa được đâu.

- Những tên khác e rằng sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới đây. Toshi, cậu là Phó cục trưởng, hãy trở về Ký túc xá băng bó vết thương rồi lập tức huy động thêm người – Kondou nhanh chóng phân phó – Inoue, anh đi cùng Toshi, tôi và Harada, Souji sẽ đuổi theo Itou.

- Được, tôi sẽ tìm ra anh sớm thôi – Hijikata nói trước khi nhảy lên ngựa - Souji, hãy bảo vệ anh Kondou trước khi tôi trở lại, được chứ?

- Dĩ nhiên.

Hai con ngựa phóng ngược đi trong đêm tối. 3 người còn lại cũng nhanh chóng biến mất.

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2007

[book] Suối nguồn - The Fountainhead


..."Hàng ngàn năm trước đây, có một người lần đầu tiên tìm được cách tạo ra lửa. Người đó có lẽ đã bị thiêu sống bằng chính ngọn lửa mà anh ta dạy những người anh em của mình cách thắp lên. Anh ta bị coi là một kẻ xấu vì đã có quan hệ với ma quỷ, thứ mà loài người luôn khiếp sợ. Nhưng từ đó trở đi, loài người có lửa để giữ ấm, để nấu nướng, để thắp sáng trong hang động. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ từng không hiểu và anh ta đã xua bóng tối ra khỏi trái đất này. Nhiều thế kỷ sau, có một người lần đầu tiên tạo ra cái bánh xe. Người đó có lẽ đã tan xác dưới những bánh xe mà anh ta dạy những người anh em của mình cách làm. Anh ta bị coi là một kẻ phạm tội vì đã mạo hiểm vào vùng đất cấm. Nhưng từ đó trở đi, loài người có thể đi tới mọi chân trời. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ đã không hiểu được và anh ta đã mở những con đường trên mặt đất".

..."Trong những thế kỷ qua, đã có những người đặt bước chân đầu tiên của họ trên những con đường mới; họ không được trang bị vũ khí gì ngoài tầm nhìn của riêng họ. Họ có mục đích khác nhau, nhưng tất cả đều có một số điều chung: bước chân của họ là bước chân đầu tiên, con đường của họ là con đường hoàn toàn mới, nhãn quan của họ không hề do vay mượn, và phản ứng mà họ nhận được luôn là sự căm ghét. Những nhà phát minh vĩ đại - những nhà tư tưởng, những nghệ sĩ, những nhà khoa học, những nhà sáng chế - đều phải đơn độc chống lại những người cùng thời với họ. Tất cả những ý tưởng mới và vĩ đại đều bị chống đối kịch liệt. Tất cả những phát minh mới và vĩ đại đều bị lên án. Động cơ máy đầu tiên bị coi là ngu xuẩn. Chiếc máy bay đầu tiên bị coi là không tưởng. Chiếc máy dệt đầu tiên đã bị coi là ác quỷ. Việc gây mê bị coi là tội lỗi. Nhưng những người đó, với tầm nhìn không vay mượn, vẫn tiếp tục tiến lên. Họ đã chiến đấu, họ đã đau khổ và họ đã phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng".

... "Loài người đã được dạy dỗ rằng đức tính tốt đẹp nhất không phải là đạt được một cái gì đó mà là cho đi một cái gì đó. Nhưng một người không thể cho đi những gì mà anh ta không tạo ra. Đầu tiên phải có sáng tạo, sau đó mới là phân phối, nếu không thì chẳng có gì để phân phối cả. Phải có người sáng tạo trước khi có những người hưởng lợi từ sự sáng tạo. Thế mà chúng ta lại được dạy dỗ để ngưỡng mộ những kẻ sống thứ sinh - những kẻ phân phát những món quà mà họ không tạo ra; chúng ta được dạy để xếp họ lên trên những người đã sản sinh ra những món quà đó. Chúng ta ca ngợi công việc từ thiện. Nhưng chúng ta lại nhún vai coi khinh những nỗ lực để thành công".

... "Loài người đã được dạy dỗ rằng mối quan tâm đầu tiên của họ là giúp cho người khác bớt khổ đau. Nhưng khổ đau là một căn bệnh. Chỉ khi có người bị bệnh thì mới cần có người đến để giúp giảm bớt sự đau đớn. Còn nếu chúng ta biến việc giảm khổ đau thành phép thử lớn nhất của đức hạnh thì chúng ta đã biến khổ đau thành một thứ quan trọng nhất trong cuộc sống. Do vậy người ta sẽ mong muốn được nhìn thấy những người khác đau khổ - để người ta có thể trở thành người đức hạnh... Trong khi đó, người sáng tạo không quan tâm đến bệnh tật, họ quan tâm đến cuộc sống. Nhưng công việc của người sáng tạo lại giúp loại bỏ hết bệnh này đến bệnh khác, cả bệnh tật của thể xác lẫn bệnh tật của tâm hồn"...

---

(Trích Suối nguồn)


Tình yêu nào tặng tớ cuốn này vào Noel năm nay nào ?

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ