Empress - N��� ho��ng [S��n T��p]
Cái tên Sơn Táp có lẽ quen thuộc hơn với cái tên Thiếu nữ đánh cờ vây, tác phẩm đã đưa tên tuổi Sơn Táp tới với độc giả Việt Nam. Nói thật tình tôi không thích thiếu nữ đánh cờ vây, nó lạc lõng, u tối, yếm thế và quẩn quanh trong những số phận không có tương lai. Tôi thậm chí không thể đọc hết câu chuyện này và đã xếp Thiếu nữ đánh cờ vây cùng tác giả của nó vào 1 xó tối ko thèm động tới.
Rồi ko hiểu sao, tôi lại đọc Nữ Hoàng. Tôi ko hề nhớ rằng Sơn Táp đã viết Thiếu nữ đánh cờ vây, tôi chỉ biết lúc đó mình thật sự ấn tượng bởi đoạn một đoạn trích dẫn trong truyện.
"Cỗ xe của tôi đã tiến vào vĩnh cửu
Tôi đơn côi, trần trụi
Tôicó cuộc hẹn hò với 1 người đàn ông, một vị thần và 1 đế chế"
Đó là câu chuyện về cuộc đời của Võ Tắc Thiên - người đàn bà duy nhất đã trở thành Nữ hoàng của Trung quốc. Điểm độc đáo của tác phẩm là câu chuyện được kể lại dưới góc nhìn của ngôi thứ nhất - nhân vật chính. Từ trước tới giờ, việc viết truyện theo ngôi thứ nhất là rất khó và đòi hỏi sức tập trung và tưởng tượng cao độ. Sơn Táp chưa hoàn toàn nhuần nhuyễn trong lối viết này, nhưng ít nhất Nữ hoàng không quẩn quanh, nhàm chán và cá nhân như lối mòn của cách nhìn ngôi thứ nhất.
Có người nói nhắc tới Sơn Táp là thấy sex
Nhưng hơn cả cái sex ấy là gì? Đó là bản ngã trần tục và khao khát của con người. Sơn Táp đã phơi ra những nhục cảm trong sâu thẳm mỗi con người bất kể là hoàng đế hay kẻ ăn mày. Sex là sự hoan lạc, là bệnh hoạn, là nỗi cô đơn giữa 1 thế giới quá nhiều đàn bà mà thiếu vắng đàn ông, những người đàn bà tìm tới nhau để biết rằng mình còn sống, mình vẫn đang tồn tại.
Tôi thích cách xây dựng nhân vật Tiểu Trĩ. Trước giờ ông thường được xây dựng như một vị vua bạc nhược yếu đuối hoàn toàn lép vế trước Võ Tắc Thiên. Nhưng ở Nữ hoàng, bên trong cái bạc nhược yếu đuối đó là một trái tim đa cảm dễ lầm lạc nhưng hiền lành và chân thành. Đó không phải một vị vua, mà chỉ là một người đàn ông muốn yêu và được yêu trong sự ràng buộc về thân phận và địa vị.
Quyền lực của "Nữ hoàng" không phải thứ báu vật thần thánh vạn người ham muốn, mà chỉ như một trách nhiệm, một thứ thiên ân mà một số người sinh ra đương nhiên phải có. Tiểu Trĩ dành được ngai vàng như một điều tất nhiên của nghi thức kế thừa. Tiểu Chiếu (tạm gọi vậy :D) có được ngôi vị Mẫu Nghi thiên hạ cũng như một điều tất nhiên của một người vợ được yêu. Việc bà thay chồng soạn chỉnh tấu chương cũng như một lẽ tất nhiên. Những âm mưu phản trắc chống lại bà bị phát hiện và kẻ thù bị tiêu diệt cũng là tất nhiên. Con đường Tiểu Chiếu trở thành Võ Tắc Thiên cũng là một con đường tất nhiên phải thế. Mọi thứ xảy ra không chút sắp đặt, không chút lăn tăn cho cuộc đời huyễn hoặc của một huyền thoại.
Nội tâm của Tiểu Chiếu như một tấm kính lãnh đạm trôi qua một cuộc đời. Bà là người như thế nào? Một phụ nữ đầy tham vọng. Những tham vọng từ từ thay đổi theo thời gian. Ban đầu là tình yêu thương của cha mẹ với mong muốn bù đắp khao khát có 1 người con trai của họ. Khi cha mất, bị các anh khác mẹ ngược đãi, Tiểu Chiếu mong muốn được thoát khỏi cảnh sống bần cùng bị coi thường ấy với sự kiêu ngạo về dòng tộc và thân thế của mình, nàng đã hăm hở bước vào "cuộc hẹn hò với 1 người đàn ông vĩ đại" để thay đổi cuộc sống của bản thân, mẹ và em gái trong nỗi bất mãn với họ nội. Tới khi bị đưa đi làm Ni cô sau khi Thái Tông qua đời, Tiểu Chiếu bám vào niềm hy vọng với Tiểu Trĩ, vị quân vương mới đã hứa sẽ đem tới cho nàng một cuộc sống nàng hằng mong muốn. Rồi nàng trở thành hoàng hậu khi những kẻ đứng trên nàng lần lượt tự huỷ tương lai của mình. Nàng đã dành lấy nó chỉ bằng những sơ suất của kẻ thù và sự kiêu ngạo của bản thân trước những chống đối của triều đình. Quyền lực cứ trao vào tay nàng, như chuyện dĩ nhiên phải thế, như một người phụ nữ phải đứng ra cáng đáng việc nhà thay cho người chồng rồi đứa con vô năng. Triều đình thần phục nàng như một nữ thần và những kẻ chống đối dễ dàng bị loại trừ. Bản thân nàng không nhắc gì tới những tham vọng của mình, nhưng mỗi hành động, mỗi dự định của nàng tất cả đều xuất phát từ tham vọng.
Bản thân Tiểu Chiếu đầy những mâu thuẫn. Nàng tôn kính mẹ của mình như sự hiển linh của Thánh mẫu nhưng coi thường bản chất đàn bà và tình mẫu tử của người mẹ. Nàng cho rằng mình yêu nhưng tất cả tình yêu ấy chỉ là cái giá cho quyền lực và chỉ còn lại nỗi cô đơn. Nàng tiêu diệt kẻ thù của mình rồi nâng đỡ các con cháu của kẻ thù. Nàng có thể tàn nhẫn hy sinh cả dòng tộc họ Võ, rồi đưa dòng họ ấy lên tột đỉnh vinh quang, cuối cùng định trước cái kết tuyệt mệnh cho cả dòng họ ấy. Hay thực ra, đó là sự trả thù tàn khốc nhất cho những kẻ nàng căm ghét và khinh bỉ?
Một chút nữ tính và tự tôn của đàn bà, một chút nhân tính, nỗi cô đơn về tâm hồn và thể xác, nàng lạnh lùng, ngạo nghễ, mạnh mẽ và tàn nhẫn, Tiểu chiếu đã sống, quyết định vận mạng của mình, toả sáng rực rỡ và trở thành tro tàn lịch sử.
Một giọng văn bình tĩnh và đầy chất suy tưởng và khao khát trong từng suy nghĩ, những bí ẩn chốn cung đình, chất người của lịch sử, cuộc đời của một huyền thoại. Tất cả chính là "Nữ hoàng"
Một tác phẩm đáng để đọc.
Em Äã thá» Äá»c Thiếu nữ, má»i Äây là Mưu phản. Phải công nháºn tác giả viết không Äá»u tay.Nữ hòang là bản gá»c hả sis ? Hình như chưa thấy bán á» ngòai.
Đáy giếng nói... lúc 17:08 18 tháng 5, 2008
Đăng nhận xét