Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap III
III
7 ngày nhanh chóng trôi qua, mọi chuyện dường như vẫn diễn ra bình thường, nhưng tất cả mọi người trong Shinsengumi đều cảm thấy có một điều gì đó vô cùng quan trọng sắp xảy ra. Các đội trưởng đều nghiêm khắc căng thẳng khác thường, Kamiya dễ dàng nhận ra những ánh mắt trao đổi bí mật mỗi khi họ gặp nhau. Cô nhiều lần gặng hỏi Souji, nhưng anh chỉ mỉm cười đánh trống lảng sang việc khác. Hijikata thì hầu như không còn nhìn đến cô, cứ như thể những mối nghi ngờ của anh ta với Kamiya chưa hề tồn tại.
“Chẳng phải như vậy tốt hơn sao” – Souji chỉ nói vậy mỗi khi cô thắc mắc.
- Đại ca, việc này chắc chắn là âm mưu của Hijikata, anh không nên đi.
- Ta đã đồng ý rồi Miki.
- Chúng ta có thể báo lại mà. Kế hoạch đang tiến triển rất thuận lợi, rất có thể Hijikata đánh hơi được điều gì đó nên muốn thăm dò ở anh – Utsumi tiếp lời.
- Chỉ là một bữa ăn, nếu ta tránh mặt có thể bọn họ còn nghi ngờ hơn. Ta không tin Kondou có thể làm gì được ta. Và nhất là – Itou đập nhẹ chiếc quạt lụa vào lòng bàn tay – ta sẽ được gặp Hijikata, lâu lắm rồi ta không nhìn thấy anh ta.
- Anh Itou!!!
- Được rồi được rồi – Itou mỉm cười liếc qua khuôn mặt đầy lo lắng của những người xung quanh – Ta chỉ đùa thôi. Cứ yên tâm, chúng ta chỉ còn 1 chút nữa là thành công, không có gì phải sợ.
“Chỉ là một bữa ăn” – Itou luôn miệng lẩm nhẩm trên đường tới tửu quán Shimegai, nơi Kondou hẹn hắn ăn tối. Hắn không hề sợ hãi, không có gì phải sợ hãi cả, chỉ là sự bồn chồn khó hiểu trước những gì sắp diễn ra. Một ngày đầy mây xám xịt sắp kết thúc, trời đất đều nhá nhem. Chỉ còn 3 ngày nữa mọi chuyện sẽ kết thúc, đây có lẽ là lần cuối cùng hắn gặp lại Kondou, hắn sẽ cố gắng nói hết những gì cần nói, hắn sẽ cho Kondou một cơ hội. Thuyết phục được Kondou cũng có nghĩa là có được Hijikata. Bất chợt Itou nhận ra bàn tay mình sắp bóp gẫy cây quạt trên tay. Rời khỏi Shinsengumi, điều hắn luyến tiếc nhất có lẽ là người đàn ông ấy. Itou muốn có anh ta,muốn có được không chỉ con người mà cả trái tim của Hijikata. Ngoại hình, lòng trung thành, tài năng, Hijikata có tất cả những gì mà Itou cần để làm một cánh tay phải đắc lực cho mình. Nhưng anh ta lại đi theo Kondou, “gã ngốc mù quáng và ngu xuẩn ấy, liệu hắn có hiểu hết giá trị của những thứ mình có trong tay, liệu hắn có hiểu những gì hắn đang tin tưởng và phục vụ là hoàn toàn sai lầm?” Không, nếu Kondou không hiểu, hắn phải chết.
Phu khiêng kiệu rùng mình thoáng nhìn khuôn mặt Itou khi bước xuống kiệu: căm hận và lạnh giá như tuyết. Nhưng chỉ một thoáng thôi, hắn đã trở lại nụ cười thường trực như lúc thường.
Trời đã tối hẳn, nhưng căn phòng nơi Kondou mời khách sáng bừng ánh đèn và tiếng cười nói của các cô hầu rượu. Suốt bữa ăn chỉ là những câu chuyện vãn giữa 3 người Kondou, Itou và Hijikata. Souji ở bên ngoài đã được vài trận cười thả cửa khi Toshi hầm hầm mở sầm cửa đi ra ngoài la hét rồi lại quay trở lại. Hẳn Itou đã không bỏ lỡ cơ hội được gặp anh để bày tỏ nỗi “nhớ mong” suốt mấy tháng trời không gặp mặt.
Sau bữa ăn, các cô gái đều rút ra ngoài, 3 vị khách uống trà trong sự tĩnh mịch của màn đêm. Souji ngồi im lặng bên ngoài chờ đợi.
- Hôm nay thật là vui, anh Kondou. Anh vẫn khoẻ mạnh vậy khiến tôi cảm thấy rất an lòng.
- Tôi cũng vậy, Itou. Bất giác tôi lại nhớ đến hồi tôi mới gặp anh, đã có quá nhiều thay đổi.
- Không đâu, chẳng có gì thay đổi cả, chúng ta vẫn đi trên con đường mình đã chọn.
- Anh đã chọn Shinsengumi, và giờ đang chống lại nó - Giọng Kondou buồn bã, ông chậm chạp đặt chén trà xuống. Người đàn ông này còn muốn gì ở ông nữa?
- Đúng vậy, vì tôi đã thấy được điều cần thấy. Tôi thấy rõ ràng cái tương lai sụp đổ của Mạc Phủ. Những việc tôi làm chỉ giúp tương lai ấy tới nhanh hơn và ít hậu quả hơn.
- Bằng cách làm loạn và ám sát? – Hijikata lạnh lùng hỏi.
Itou thoáng giật mình.
- Anh nói vậy là sao, Toshi?
- Đừng nghĩ rằng không ai biết các anh đang làm gì. Những cái chết bí ẩn của một số nhân vật lớn trong phe Tá Mạc gần đây đều có liên quan ít nhiều tới người của anh.
- Ồ!
- Nếu anh nghĩ rằng vì có phiên Satsuma đứng sau o bế mà các anh có thể tiếp tục hành động như vậy nữa thì sai lầm đấy.
- Toshi – Itou dài giọng không che dấu một nụ cười hạnh phúc - những lời doạ nạt thốt ra từ môi anh có thể khiến người khác sợ hãi, nhưng với tôi, đó hẳn là sự quan tâm?
- Anh… anh… - Một lần nữa Toshi không kìm nén nổi phải hét lên – Souji!!!
- Vâng, Phó cục trưởng – Souji mở cửa trả lời.
- Thay trà cho tôi, nguội cả rồi.
Căn phòng lại rộn lên trong một phút chốc trước khi trở lại yên tĩnh, câu chuyện lại tiếp tục.
- Kondou, anh không thể phủ nhận sự xuống dốc của Mạc Phủ đúng không?
- Đúng thế - Kondou trả lời nghiêm túc – Nhưng không có nghĩa nó sẽ bị huỷ diệt. Vẫn còn rất nhiều người trong đó có nhóm Shinsengumi tin tưởng vào sự phục hồi của nó và chúng tôi sẽ làm hết sức để Mạc Phủ trở lại vững mạnh như xưa, có khả năng chống lại ngoại bang và giúp đỡ Thiên hoàng cai trị đất nước.
- Đừng tự lừa dối mình, nó chỉ còn là một cái vỏ rỗng không thôi.
- Anh cũng cho rằng Shinsengumi là cái vỏ rỗng không? – Hijikata hỏi giễu cợt.
“Chính vì không phải nên Kondou mới phải chết” – Itou không nói ra suy nghĩ của mình mà chỉ im lặng.
- Chỉ vì sự suy sụp của Mạc Phủ mà quay ra chống lại nó, đó là hành động chạy trốn hèn nhát – Kondou tiếp lời.
Một khoảng im lặng tưởng như vĩnh viễn.
- Xem ra chúng ta không hiểu nổi nhau nữa rồi. Tôi cũng đã mệt, xin phép trở về được không?
- Được, xin mời.
Itou cúi đầu chào rồi chậm rãi bước ra cửa. Cả Kondou và Hijikata đều đứng lên bước theo. Tất cả vẫn diễn ra như kế hoạch. Chợt nhớ ra một điều quan trọng, Kondou vội vã gọi:
- Itou…
- Anh Kondou, còn việc gì vậy? – Itou quay lại chờ đợi.
- Về chuyện của… Yamanami, anh có gì để nói với chúng tôi không?
Họ trân trân nhìn nhau, cuối cùng hắn quay đi trước khi trả lời.
- Anh ấy đã chọn tôi, nhưng lại không thể bỏ anh. Mặc dù vậy, tôi sẽ không để cái chết của anh ấy trở nên vô nghĩa.
Itou đi thẳng ra ngoài không ngoái lại một lần.
- Hắn nói cái gì chứ. Còn dám đem Yamanami ra làm lý do nữa – Hijikata tức giận.
- Chúng ta ko còn thời gian nữa đâu Toshi – Kondou trấn an Hijikata – Souji, chuẩn bị xong cả chưa?
- Đã sẵn sàng thưa cục trưởng, ngựa đang chờ ở cổng sau, đồ đạc cũng đã ở đó.
- Đi thôi, đừng để lỡ việc.
Tiếng vó ngựa dồn dập trên con đường mòn qua khu rừng nhỏ, 3 kỵ sĩ hối hả lao đi trong bóng tối. Điểm đến của họ là bìa rừng trước con đường dẫn từ quán Shimegai tới nhà của Itou, ở đó đã có hai người đứng chờ sẵn, ngựa buộc im lặng phía sau. Tất cả đều nai nịt để sẵn sàng chiến đấu.
- Hắn tới chưa? – Hijikata hỏi Harada.
- Vẫn chưa.
- Khoan đã, tôi nghe thấy tiếng bước chân – Inoue thì thầm.
- Đến rồi, chúng ta ra thôi. Harada, cậu và anh Inoue vòng ra sau lưng chặn đường chúng chạy. Anh Kondou, hãy đi sau tôi và Souji – Hijikata phân công vị trí cho mọi người. Harada và Inoue gật đầu đi ngược vào bóng tối trong khi 3 người Souji bước ra đường lớn.
Càng lúc Itou càng cảm thấy bồn chồn. Thái độ của Kondou và Hijikata thật sự đáng ngờ, giống như thể đây là lần cuối họ gặp hắn. Làm sao họ biết được? Hắn cần phải về nhà ngay, trở về rồi gọi Miki và Utsumi tới bàn việc. Kiệu đột nhiên khựng lại, Itou tức giận vén rèm hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Tên phu khiêng kiệu mặt tái mét quay lại, khẽ xoay người sang bên phải mở rộng tầm nhìn cho Itou. Máu hắn bỗng đông cứng, cả 3 người họ đang đứng trước kiệu, khuôn mặt lạnh lùng đầy sát khí. Itou ngần ngừ 1 lát rồi bước khỏi kiệu, thầm cảm thấy may mắn vì có đem theo kiếm bên mình.
- Tôi quên cái gì sao anh Kondou?
Hijikata lắc đầu:
- Không có. Nếu ngươi còn chưa hiểu thì đây là một vụ ám sát.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, khẽ ngoái đầu nhìn lại, Itou nhận ra Harada và Inoue, những đội trưởng trung thành nhất của Kondou.
- Xem ra tôi không còn đường lùi.
- Đúng vậy, hãy chiến đấu như một võ sĩ đi.
Ngay lập tức 2 tên phu kiệu đảo người định chạy trốn. Souji và Harada nhanh như sóc chặn đứng trước mặt chúng và dứt điểm chỉ bằng 1 nhát kiếm. Giờ chỉ còn lại 1 mình Itou đối mặt với 5 cao thủ.
- Lên đi, tất cả cũng được.
- Không cần thiết, để một mình tôi đấu, chết dưới tay tôi chẳng phải là mong ước của anh sao? – Hijikata rút kiếm ra thủ thế.
Trong phút chốc ánh mắt cả 2 chỉ còn tập trung vào đối thủ. Hijikata thận trọng khi nhớ lại lần đầu giao chiến với Itou. Thực lực của hắn không thể coi thường. Nếu lần đó Itou không trượt chân vì mồ hôi nên chém xuống hơi nông thì Hijikata đã thua. 2 thanh kiếm phút chốc đã chạm không biết bao nhiêu lần. Itou nhanh chóng tỏ ra nôn nóng khi hắn nhận ra đối thủ trước mặt muốn giết mình không hề nương tay. Hijikata dồn Itou lùi liên tục với những nhát đâm mạnh mẽ vào hạ bàn. Nhưng Itou cũng phòng thủ rất bài bản chặt chẽ, đường kiếm nhẹ nhàng và tinh tế khác hẳn ánh mắt đang loé lên giận dữ. Hijikata nhận ra Itou đang chờ đợi sơ hở của anh để phản công. Tình thế hiện tại hắn phải chủ động tấn công dành ưu thế để sớm hạ
gục Hijikata mới phải. Hắn đang hy vọng điều gì đó chăng…
Tiếng bước chân dồn tới từ xa với tiếng la hét của khoảng chục người:
- Sư phụ Itou, chúng tôi tới đây..
Trong một chốc lát, Hijikata khựng người. Chỉ một thoáng rất ngắn ngủi thôi, nhưng cũng đủ để Itou tận dụng. Hắn gạt mạnh kiếm của Hijikata ra rồi đảo người rất nhanh về phía trước lia mạnh lưỡi kiếm. Hijikata chỉ kịp ngửa người ra phía sau, nhưng vẫn chưa đủ để thoát khỏi đường kiếm, một dòng máu tuôn ra trên bả vai, anh loạng choạng chống kiếm lùi về phía sau vài bước. Itou được đà tiếp tục tiến tới, thanh kiếm của hắn lần này hướng thẳng vào trái tim của Hijikata, hắn đã không còn sự chần chừ của nhiều năm về trước.
Nhưng trước khi thanh kiếm chạm tới Toshi, từ phía sau một cái bóng đã lao vụt lên, thanh kiếm lướt qua đầu Hijikata đang chúi xuống, trong nháy mắt đâm thẳng vào Itou. Vai và cổ toé máu, cả cơ thể hắn bay ngược về phía sau với sự kinh ngạc bàng hoàng trước đòn tấn công bất ngờ này.
- Lùi lại Souji, đây là cuộc chiến của tôi với hắn.
- Toshi, chi viện của hắn tới rồi, chúng ta không còn thời gian nữa – Souji chạy tới vực Hijikata dậy. Thật may vết thương không sâu lắm, nhưng tình thế xung quanh bắt đầu hỗn loạn. Harada và Inoue đang tham chiến bên cạnh Kondou. Đối phương khoảng chục người, bao vây cả 5 người vào giữa. Mặc dù đó chỉ là những kiếm sĩ tầm thường, nhưng chúng đã cầm chân cả nhóm đủ thời gian để Itou chạy trốn. Khi tất cả đội cứu viện gục xuống, hắn đã biến mất. Souji chạy tới quan sát vị trí lần cuối họ nhìn thấy Itou và nhận ra có rất nhiều vết máu để lại.
- Hãy đi theo những vết máu này, hắn không đi xa được đâu.
- Những tên khác e rằng sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới đây. Toshi, cậu là Phó cục trưởng, hãy trở về Ký túc xá băng bó vết thương rồi lập tức huy động thêm người – Kondou nhanh chóng phân phó – Inoue, anh đi cùng Toshi, tôi và Harada, Souji sẽ đuổi theo Itou.
- Được, tôi sẽ tìm ra anh sớm thôi – Hijikata nói trước khi nhảy lên ngựa - Souji, hãy bảo vệ anh Kondou trước khi tôi trở lại, được chứ?
- Dĩ nhiên.
Hai con ngựa phóng ngược đi trong đêm tối. 3 người còn lại cũng nhanh chóng biến mất.
[long lanh] tiếp đi mm ơi
Tsuki Hamasaki nói... lúc 14:54 19 tháng 12, 2007
em Äã Äá»c hết! ^^
Gifts nói... lúc 17:21 23 tháng 12, 2007
Đăng nhận xét