Thứ Ba, 15 tháng 1, 2008

Máu


Image

 



 





Trên khóm hoa trắng muốt pha màu tím nhạt của nỗi buồn, 1, 2, rồi 3 giọt máu đỏ tươi rớt xuống. Màu sắc thanh khiết của những đoá hoa, nỗi buồn mênh mông của cái chết. Chàng trai trẻ đứng lặng người, đôi mắt như sợ hãi, như ngạc nhiên, như nuối tiếc, máu trào ra từ miệng, xung quanh rực rỡ những cánh hoa, những đốm sáng đẹp đẽ của thiên nhiên lần đầu toả sáng và cũng là lần cuối cùng.



Cũng là lần đầu tiên cảm nhận cái chết của anh gần đến thế. Không, tôi chưa bao giờ coi đó là Souji của tôi, khuôn mặt đáng ghét, hành động ngu xuẩn, tính cách hời hợt. Souji đó thậm chí chưa một lần thật sự hiểu thế nào là “niềm tin”. Chỉ giây phút đó, khi cơn bạo bệnh ập tới, ánh mắt tuyệt vọng và hốt hoảng trước cuộc sống đang sắp mất đi kia mới nhắc nhở tôi một điều quan trọng: đó chính là Souji, người sẽ chết vì bệnh lao ở tuổi 25.



Đẹp và đau đớn. Chẳng thể nói gì khác về khoảnh khắc ấy. Không phải lời thề của người võ sĩ, không phải những người đàn ông xọc kiếm vào bụng seppuku tự sát, không chỉ là những cây anh đào buông mình hờ hững trong những khung hình hoàn hảo. Chính khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc nhuốm đỏ những đoá hoa trắng trong và tinh khiết, là tâm hồn Nhật Bản. Anh ta cũng là một đoá hoa như thế, một đứa trẻ luôn muốn được làm người lớn, một trang giấy trắng tinh sẵn sàng bị nhuộm đen bởi những suy nghĩ xấu xa. Anh ta đã vượt qua, anh ta bắt đầu tìm cho mình một con đường trở thành người lớn. Và anh ta chết ở tuổi 25.



Đẹp và đau đớn. Còn biết nói gì hơn. Chỉ còn lại sự nuối tiếc của một cuộc đời chưa trọn vẹn…

 




1 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ