Thứ Ba, 17 tháng 7, 2007

Bichunmoo - Truyền thuyết một tình yêu


tự nhiên lục lọi ổ cứng tìm được cái bài này, 1 trong những tình yêu của tớ các bạn ạ


Tên gốc: Bichunmoo (Dance with Sword)


Tên xuất bản ở Việt Nam: Điệu múa phi thiên


Bộ gốc: 4 volumn


Tác giả: Hyerin Kim


Thể loại: võ thuật, tình cảm


Năm ra đời: 1980s


Nước xuất bản: Hàn Quốc



Cốt truyện:



Vào thế kỉ thứ 14 tại Trung Hoa khi đất nước này nằm dưới sự thống trị của Triều đ́nh nhà Nguyên, t́ình yêu chớm nở giữa đôi trai gái đă bị chia cắt bởi loạn lạc và hận thù. Lưu Trân Hà là một đứa trẻ mồ côi đang học võ nghệ với người chú của mình. Tuyết Lợi là con gái của một tướng quân Mông Cổ được trọng vọng. Trân Hà và Tuyết Lợi đă biết nhau khi họ c̣òn là những đứa trẻ. Tuyết Lợi sau đó phải rời khỏi quê nhà và bị ép kết hôn với Nam Cung Tuấn Quang - con trai trong một gia đ́ình vọng tộc người Hán, nhưng Trân Hà không chấp nhận quyết định này và đă cố hết sức ḿình để ngăn cản điều đó xảy ra. Mặt khác, chú của chàng đă tiết lộ một bí mật kinh hoàng trước khi qua đời v́ì bệnh tật. Đó là sự thực về quá khứ của Trân Hà và về những kẻ đă sát hại cha mẹ chàng để đoạt lấy bí mật của Phi Thiên thần ký, cuốn bí kíp võ học gia truyền mà chàng đang học. Thất bại khi nỗ lực nối lại mối t́ình sâu đậm của ḿình với Tuyết Lợi, Trân Hà đổi tên là Tử Hà Lang, trở thành một sát thủ trong giới giang hồ. Sau đó, cùng với 10 đội kị binh do ḿình thống lĩnh, Trân Hà đă làm tất cả để trừng phạt những kẻ sát nhân đă huỷ diệt gia đ́ình chàng. Cùng lúc đó, Trân Hà cũng phải chiến đấu với những kẻ muốn dành lấy bí mật của Phi Thiên thần ký và đối mặt với t́ình yêu chàng đă dành cho Tuyết Lợi mà giờ đây đă trở thành ḷòng thù hận…

Nhân vật:



Lưu Trân Hà - Tử Hà Lang


"Huynh cũng là một người tự do. Một chén trúc diệp thanh của huynh bằng tất cả sự phiền năo trong thiên hạ". Chàng có tất cả, t́ình yêu mănh liệt của tuổi trẻ, sự cô đơn của một người bị bỏ rơi, ḷòng hận thù của một kẻ bị phản bội, chàng là anh hùng, cũng là một kẻ vô danh. "Dường như rất kiên cường mà dường như cũng rất yếu ớt. Anh hy sinh tất cả…Chính anh đă làm tôi sống lại, mà chính anh lại tự huỷ diệt ḿình. Chính anh đă chọn lấy cô độc". Tất cả cũng chỉ v́ì một người con gái…

Tuyết Lợi


Vẻ bên ngoài yêu đuối che dấu một tính cách mănh liệt như băo tố bên trong, Tuyết Lợi là người sống bằng trái tim nhiều hơn là lý trí. Là con lai giữa người Mông Cổ và người Hán, tuổi thơ của nàng chỉ có một người bạn duy nhất là Trân Hà, và cũng là t́ình yêu duy nhất. Số phận đưa đẩy khiến nàng trở thành vợ của một người khác. Những sai lầm đă khiến một nửa cuộc đời nàng sống trong sự dằn vặt giữa t́ình yêu và thù hận. Tuy nhiên điều đó cũng khiến nàng càng trở nên kiên cường hơn và cuối cùng đă t́ìm ra con đường để giải thoát.

Nam Cung Tuấn Quang


Là chồng của Tuyết Lợi, cũng là người bạn đầu tiên của Trân Hà, Nam Cung Tuấn Quang là một chàng trai tài hoa, giàu nhiệt huyết và chân thành. Nhưng mối quan hệ tay ba với Tuyết Lợi và Trân Hà đă khiến cuộc đời chàng trở thành một bi kịch. Có khí phách của một trang nam nhi, nhưng Tuấn Quang lại là người yếu đuối trong t́ình cảm. Giữa một bên là bạn tri kỉ, một bên là hồng nhan tri kỉ, Tuấn Quang đă bị mối quan hệ ấy trói buộc cho đến cuối cuộc đời…

Nam Cung Thành - Lưu Thành


Là con đẻ của Tuyết Lợi và Trân Hà, nhưng từ nhỏ chỉ biết Nam Cung Tuấn Quang là cha. Chính vì́ thế sau khi Nam Cung Thế Gia bị diệt, cậu coi Tử Hà Lang là kẻ thù. Sự dẫn dắt của số phận đă khiến Lưu Thành bái chính kẻ thù làm sư phụ, rồi sau đó phát hiện đó cũng là cha ruột của ḿình. Lưu Thành đă lớn lên trong những mâu thuẫn đan xen nhau khiến cậu sớm trưởng thành. Là một người trung thực, can đảm và nhân hậu, Lưu Thành luôn phải cố gắng để hiểu hết những ẩn t́ình giữa cha nuôi và cha mẹ ruột …

A Tín - Lư Giang Nguyệt


Chàng trai người Cao Ly đă nhận ơn cứu mạng của Tử Hà Lang, là người bạn, người anh em trung thành của chàng, là nơi duy nhất đem lại cho chàng cảm giác của một gia đình trong suốt cuộc đời ḿình. A Tín có một vị trí vô cùng quan trọng trong cuộc đời Tử Hà Lang.

Băng Ngọc Tiên Tử


Là con gái của Trần Hữu Lượng - người đă từng là chúa công của Tử Hà Lang. Băng Ngọc là một tiểu thư xinh đẹp, thông minh nhưng nhiều thủ đoạn. Nàng yêu Tử Hà Lang mănh liệt, đă dùng nhiều thủ đoạn để chiếm được trái tim chàng nhưng đều thất bại.

Thiên Sơn Hổ - Gia Lỗ Đại


Anh trai của Tuyết Lợi, là một chiến tướng dũng mănh, can đảm của Mông Cổ, yêu thương em gái hết ḷòng và cũng là một người trung trực.

Hạ Thương Long


Là tướng quân dưới quyền của Tử Hà Lang, sau thay chàng thống lĩnh 10 đội kị binh, trung thành hết mực với chủ tướng và giống như A Tín, sẵn sàng chết vì́ Tử Hà Lang.




Review



" Lá cờ màu vàng, toà thành màu vàng, xa xa, ngư dân trên sông vẫn văi chài giăng lưới. Dưới vầng mây lang thang vẫn có hoa lá đầu mùa xuân… và kỉ niệm chợt nhớ ra, những truyền thuyết về võ sĩ và mối hận của nàng tiên nhảy múa. Trong gió bụi tung bay, có những hồi ức bị bỏ quên. Bên Trường thành có một gia đ́ình, trong vườn họ, hoa đang nở rộ…"



Những đoá hoa mạt lợi như vẫn đang rung rinh trước gió, ngả những cánh hoa trắng lên thanh kiếm cắm ngập sâu trong đất. Đó là những ǵì cọ̀n lại của một tì́nh yêu bất diệt. Đâu đây văng vẳng tiếng sáo trúc, như than, như khóc, kể lại huyền thoại một t́ình yêu. Đôi trai gái gặp gỡ từ thủa ấu thơ, t́ình yêu chớm nở giữa thời loạn lac, và một mối thù làm rung chuyển thiên hạ.

T́ình yêu đẹp biết bao, nàng nhảy múa trong tiếng sáo trúc, mơ ước về một gia đì́nh giản dị dưới chân Trường thành, nơi chỉ có tiếng cười và hạnh phúc. Giông băo cuồng phong đă cuốn đi biết bao ước mơ, hy vọng. Cuộc hội ngộ ở Vũ Hoa Đ́ình ngày ấy để lại bao kỉ niệm. "Trăng tṛòn nhuộm màu đỏ tươi, Vũ Hoa Đ́ình hì́nh như có tin, người nhớ thương người bị ta giết đang mở mắt nhì́n ta… Trong hang đá lúc ấy đẹp hơn bất cứ hoàng cung nào. Lúc ấy chỉ có tiếng mưa rơi, lúc ấy chúng ta đă trải qua phút giây hạnh phúc, em c̣òn nhớ không? Tuy là t́ình cảm đă thất lạc, nhưng là kỉ niệm rất quý đối với ta. Anh phải làm sao để đối mặt với em đây? Anh muốn đi gặp em, nhưng em ở trên trời, anh ở địa ngục xa xôi quá…"



Địa ngục ư? Chàng ở địa ngục, nhưng nàng cũng không ở thiên đường. Trái tim nàng yếu đuối, đôi tay nàng bất lực, con đường nàng đi đầy những sai lầm và hối tiếc. Lửa cháy, máu, tiếng khóc của đứa con gái chì́m trong tiếng vó ngựa phi. Phút hội ngộ sau 10 năm với biết bao ngộ nhận, đớn đau, điên cuồng, sợ hăi. Người trả thù tuyệt vọng nhận ra ḿình chỉ là kẻ thất bại. Người bị trả thù rơi vào mê cung của thù hận. Lạc lối, trắng tay, nàng phải tự t́ìm cho mì́nh con đường rời khỏi địa ngục. Để rồi họ đều nhận ra, phía cuối con đường hận thù là sự trống rỗng, cô đơn và huỷ diệt...

Chàng là ngọn lửa điên cuồng mang màu tím bi thương, nàng là ngọn gió lang thang mang màu trắng cô độc. Đến cuối cùng họ c̣òn kịp nhận ra, chỉ có t́ình yêu là vĩnh cửu. Đó là một ngày mà "ráng chiều đỏ một cách bất thường", con sói cô độc điên cuồng giữa chiến trường trong nỗi đau mất đi người yêu dấu. Đó là một tiếng thở dài lặng lẽ trên Trường thành, "đôi mắt Tử Hà Lang có vẻ gì́ đó đau buồn không thể h́ình dung được". Đó là một Tất Tiểu Quân đâm ngập lưỡi dao vào trái tim kẻ thù trong điệu múa dâng hoa uyển chuyển dịu dàng. T́ình yêu cho họ hy vọng sống để tì́m được nhau, cho họ dũng khí để vượt qua thù hận.

"Trong thời loạn lạc này mà ḷòng ta c̣òn may mắn có được một đoá hoa sen. Gặp được con, gặp được chàng. Bên cạnh người chồng tội nghiệp, sao ḿình lại mơ đến tiếng sáo xa xưa. Tương tư, tương tư, cuộc đời như giấc mộng đêm xuân… tại sao niềm mong nhớ của em đối với chàng lâu đến ngàn năm?" Lâu đến ngàn năm, cuộc đời mất 20 năm để có được ngàn năm thương nhớ. Nàng lại nhảy múa, "chỉ cần sống bên nhau, đi đâu em cũng đi, cưỡi gió lên trời em không sợ nữa! Em muốn nhảy múa thì́ nhảy múa. Rất tự do, em nhảy múa vì́ tất cả. Thổi sáo đi, em muốn nhảy múa, em đang mơ. Thế này hạnh phúc nào bằng, thấy ḿình như đoá hoa. Giấc mơ cùng em trở về, Trân Hà…" và nàng ngă xuống, đôi tay vẫn c̣òn đang nhảy múa. Chàng ôm xác nàng, gục bên yên ngựa, chỉ c̣òn là một bóng đen lặng lẽ trong ánh chiều tà...

Cả cuộc đời mải miết t́ìm nhau, t́ình yêu của họ không có nơi dung thân trên dương thể. Những ǵì c̣òn lại chỉ là truyền thuyết về một tì́nh yêu dang dở, một nấm mồ lặng lẽ với thời gian. "Quá khứ không biết đă trải qua bao nhiêu ngày đêm đau khổ. Vạn đoá hoa thay cho ḷòng ta, suy nghĩ của ta, Thành nhi, Thành nhi, con của ta… chuyện giữa mẹ và cha ruột của con có ai hiểu được chăng, ai hiểu được chăng. Có người hiểu được không?" Văng vẳng đâu đây vẫn tiếng sáo trúc vi vu, như khởi đầu cho một t́ình yêu mới.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1 - Saitou - Chap IV


Cuối cùng cũng xong chap IV

Cảm ơn Romy và Teno nhìu




Kamiya không trở về ký túc xá, Souji cũng đã đoán trước được việc này. Giờ hẳn cô đang trốn ở một góc nào đó để gặm nhấm những điều mới xảy ra. Souji muốn gặp Kamiya, muốn gặp cô để nói hết những điều cần nói, trước khi thời gian khiến anh suy nghĩ sâu sắc hơn để rồi không thể để cho Sei có cơ hội rời khỏi Shinsen vì bản thân anh. Tình cảm đó là gì anh cũng không chắc chắn, nhưng anh sợ nếu càng để chuyện này lâu sẽ càng khó mở lời.






- Kamiya.

Sei giật mình quay lại. Cái nắng dịu dàng vào giữa trưa của mùa xuân không đủ khiến người ta cảm thấy oi bức. Ngược lại, những cơn gió còn ươm cái lạnh của mùa đông trở nên tươi mát và dịu dàng, khẽ lùa qua những tán cây rộng phủ bóng trên mình Sei, bóng nắng nhè nhẹ tung tẩy trên mặt đất, vô tình không hay biết tậm trạng của cô gái đang ngồi dưới gốc cây này. Souji đang đứng bên cạnh Sei, nghiêng đầu nhìn cô và mỉm cười:

- Tôi cứ nghĩ Kamiya đang khóc.

- Đâu có, sao tôi phải khóc chứ. Võ sĩ không được khóc

- Chỉ vì tôi nhớ có mấy lần tôi tìm được một con sâu khóc nhè lơ lửng trên cành cây kia.

- Những lần đó tôi khóc thay anh thôi sư phụ Okita. Còn tôi không bao giờ khóc.

- Thôi được, vậy cô ngồi đây làm gì?

- Tôi đang nghĩ xem có cách nào để giữ sư phụ Saitou ở lại không. Anh đến đây thì hay lắm sư phụ Okita, hãy nghĩ cùng tôi đi, tôi chẳng biết phải làm gì nữa.

- Tại sao phải giữ Saitou lại làm gì? Saitou đã lựa chọn con đường của mình, chúng ta không thể ngăn cản.

- Nhưng anh ấy lựa chọn sai. Chắc Saitou chỉ bị Itou làm cho lú lẫn sao đó, nếu không anh ấy quyết không thể quay lưng lại với chúng ta một cách tàn nhẫn như vậy được.

- Sao cô biết Saitou lựa chọn sai?

- Vì những hành động của Itou không xứng đáng với tư cách của một võ sĩ. Mà một người như sư phụ Saitou làm sao có thể đồng tình với những hành động như thế. Anh ấy chắc chắn đang bị Itou lừa phỉnh.

- Tôi quả thực không đồng tình với cách nghĩ và hành động của Itou. Nhưng tôi không thể nói anh ta làm vậy là đúng hay sai. Võ sĩ vì niềm tin của mình mà sống. Có lẽ chỉ vì niềm tin của anh ta và của chúng ta khác nhau thôi.

- Nhưng khi gia nhập vào Shinsen, Itou hẳn đã phải biết niềm tin của Shinsen là gì rồi, cũng có nghĩa ông ta đã chấp nhận niềm tin ấy. Vậy chẳng phải hành động lúc này đã phản bội lại chúng ta, phản bội lại chính niềm tin của ông ta, phản bội lại tinh thần võ sĩ đạo sao?

- Không đúng đâu Kamiya. Tuy tôi không hiểu rõ về con người Itou, nhưng có lẽ ngay từ đầu anh ta đã ngộ nhận về “niềm tin” của Shinsengumi. Hoàn cảnh hiện tại chỉ là trả lại ai về chỗ nấy. Saitou cũng vậy thôi.

- Vậy niềm tin của anh Saitou là gì?

- Chuyện này… Có lẽ chỉ mình Saitou hiểu, chúng ta không thể đoán mò. Nhưng tôi tin rằng anh ấy giống chúng ta ở một điểm, đó là lòng trung thành với Mạc Phủ.

- Giờ tôi nên làm gì đây?

- Cứ tin vào Saitou là đủ.

Sei ngẩn người nhìn Souji rồi cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng:

- Sư phụ Okita, có biết anh và Saitou giống nhau lắm không? Anh ấy cũng từng khuyên tôi y như vậy về anh đấy.

- Vậy sao – Sou nhún vai cười theo. Và Kamiya sẽ không giận Saitou nữa chứ?

Câu chuyện diễn biến rất thuận lợi, Souji biết đã đến lúc phải đề cập tới chuyện kia. Nhưng bỗng nhiên… anh không hiểu cảm giác chần chừ này là gì. Thật vô lý khi cho rằng anh không muốn nói với Sei đề nghị này. Nếu Sei chấp nhận, rõ ràng sẽ tốt cho cả hai, cho dù từ nay anh không còn thường xuyên được ở bên cạnh cô nữa.

- Vậy Kamiya sẽ không giận Saitou nữa chứ?

- Được, tôi sẽ thử làm theo lời anh, sẽ cố tin tưởng vào đại ca vậy.

Souji bỗng ngập ngừng, đã đến lúc đề cập tới câu chuyện kia. Nhưng, phải nói thế nào đây để Sei có thể chấp nhận, Sou biết điều này hoàn toàn không dễ dàng. Thêm nữa, nếu Sei đi, vậy là từ nay anh sẽ không còn được ở bên cạnh cô nữa sao? Sự trầm tư của Sou không thể không khiến Sei thắc mắc:

- Sao vậy sư phụ Okita?

- Kamiya này… hãy cùng Saitou rời khỏi đây đi.

Im lặng.

- Tại sao? Sao tôi lại phải đi theo Itou?

- Không phải Itou, mà là Saitou. Cô hãy đi cùng anh ấy rời khỏi đây, trở lại với thân phận thực sự của mình.

Kamiya run lên vì sợ hãi và tức giận:

- Thân phận thực sự nào chứ? Tôi là một võ sĩ, tôi không thể rời bỏ Shinsen vào lúc này được.

- Chúng ta đều hiểu mà, đúng không?

Sau từng đó thời gian, sau từng đó cố gắng, tại sao Souji vẫn không thể chấp nhận hoàn toàn việc Kamiya là một võ sĩ. Vậy những việc cô đã làm trước giờ có ý nghĩa gì? Điều mong muốn đơn giản chỉ là được ở bên cạnh anh, vẫn chưa đủ nỗ lực sao?

- Tôi không hiểu – Kamiya nặng nhọc trả lời

- Dù cô có cố nghĩ mình là con trai đi nữa, nhưng cô vẫn chỉ là một cô gái. Cô nghĩ căn bệnh Như tâm thiên kia có thể che dấu cho mình bao lâu nữa? Cô nghĩ bao nhiêu người sẽ bị liên luỵ vì cô?

Không, đó không phải những lời Souji muốn nói. Nhưng có cách nào khác nữa, cô gái này sẽ không chấp nhận bị thuyết phục bởi những lý lẽ thông thường hay những lời năn nỉ. Trong lòng Souji dấy lên một cảm giác bất nhẫn, anh không muốn khiến cô buồn. Souji bắt đầu cảm thấy hối hận khi nhận lời với Saitou. Nếu Saitou muốn sao ko tự đi thuyết phục Sei, lại đổ cho Sou công việc rắc rối này.

“A. Mình đang nghĩ gì vậy. Chính mình cũng tán đồng việc này kia mà, sao giờ lại đổ lỗi cho người khác…”

- Tôi sẽ không để liên luỵ tới anh đâu. Tôi sẽ chết như một võ sĩ cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Nếu bị bại lộ, tôi sẽ tự mổ bụng trước khi bị xử phạt dưới thân phận nữ nhi.

Souji giật mình. Sei đang nghĩ cái quái gì thế nhỉ? Liên luỵ ư, nếu sợ liên luỵ thì ngay từ đầu Souji đã không chấp nhận sự có mặt của cô ở Shinsengumi rồi. Sao Sei không thấy rõ ràng đây là một cơ hội có 1 không 2 để cô rời khỏi đội mà không cần bất cứ sự giải thík nào. Nhất là có Saitou đi cùng, anh ta có thể giúp cô tìm một nơi trú ngụ và có điều kiện coi sóc cô mà không khiến người khác chú ý. Việc này với Sei mà nói hoàn toàn có lợi, nhưng làm sao để cô chịu ra đi mới là chuyện khó khăn.

- Chẳng lẽ cô không thấy đã đến lúc nên dừng lại rồi sao? Thời gian qua cô đã làm rất tốt vai trò của một võ sĩ. Giờ hãy đi đi, đi tìm hạnh phúc thực sự của mình. Nơi đây vốn không dành cho cô.

Trái tim Sou lại nhói lên một lần nữa. Nhìn ánh mặt giận dữ chực muốn trào nước mắt của Kamiya, Souji thầm nguyền rủa mình. Anh không muốn bất cứ ai phải đau lòng vì anh, càng không muốn người đó lại là Sei. Nhưng người đang đứng trước mặt anh đây, đang phải chịu những lời lẽ cay nghiệt của anh, cũng là người buộc anh phải làm điều này. Anh đã thề với lòng mình sẽ làm cho Kamiya được hạnh phúc, và lúc này, rời khỏi đây là điều tốt nhất dành cho cô, bất kể anh muốn gì, bất kể cô nghĩ gì.

Nhưng Kamiya không biết những suy nghĩ của Souji, cô chỉ biết rằng người cô yêu đang đẩy cô ra xa mình, thậm chí đang gạt cô khỏi cuộc sống của anh. Suốt mấy năm qua, giấc mơ ám ảnh cô sau mỗi đêm là thức dậy vào buổi sáng mai mà không được ở bên cạnh Okita. Cô có thể chết vì người này, có thể để bàn tay mình nhuốm máu vì người này. Nhưng giờ anh lại muốn đẩy cô đi, mà điều đáng sợ là sự lạnh lùng trong giọng nói của anh. Còn đôi mắt. Sao anh không nhìn thẳng vào cô? Chẳng lẽ anh không buồn nếu không còn được ở bên cô nữa? Không, Kamiya quyết định mình sẽ không nghe lời Souji, cô nhất định sẽ ở lại, cô biết mình phải nói gì, Souji sẽ phải chấp nhận, trừ phi, trừ phi anh thực sự không coi cô là võ sĩ.

- Sư phụ Okita, tôi đã nói mình là một võ sĩ. Đó không phải thứ danh phận để ai đó công nhận, mà là ở thành ý và sự giác ngộ. Điều đó tôi đã học được từ sư phụ Kondou. Nếu giờ đây anh nhất định muốn tôi từ bỏ niềm tin ấy của mình, vậy xin hãy dùng kiếm của mình mà giết chết tôi đi.

Souji sững người. Cô ấy nói thật. Ánh mắt ấy nói thật. Đôi bàn tay Ä‘ang nắm chặt kia đã chai sờn vì cầm kiếm. Tấm thân nhỏ bé kia đã sống sót qua bao cuá»™c chiến đấu. Đó chỉ là má»™t cô gái thôi mà. Bá»—ng Souji cảm thấy má»™t làn hÆ¡i ấm áp toả ra trong tim, là sá»± thÆ
°Æ¡ng yêu, hay niềm tá»± hào, là anh đã làm nên con người ấy. Có lẽ… cứ như vầy cÅ©ng được chăng?

- Còn hạnh phúc của cô…

Như cảm nhận được sự do dự của Souji, Sei lập tức cắt lời anh bằng một giọng nói cương quyết:

- Tôi biết thế nào là hạnh phúc. Giờ tôi đang rất hạnh phúc, sư phụ không cần lo cho tôi.

Sou thật sự đã không còn hiểu cô gái này đang nghĩ gì. Nhưng anh biết mọi sự thuyết phục đều vô dụng.

- Vậy thì tuỳ cô vậy. Dù sao tối nay Saitou muốn gặp cô lần cuối ở đằng sau quán trà Takei bên bờ sông. Hãy suy nghĩ tiếp đi, còn kịp đấy.

Sou quay mình bỏ đi. Anh muốn rời khỏi nơi này ngay tức khắc, ở một mình để làm dịu tất cả những cảm xúc đang xáo trộn trong đầu, vừa tức giận vừa hài lòng, vừa đau đớn lại vừa vui vẻ. Tại sao suy nghĩ của anh lại mâu thuẫn đến thế? Anh phải đối diện với Sei từ nay về sau ra sao?

- Anh… có từng nghĩ qua tôi ở lại đây là vì anh không?

Sei buột miệng khẽ nói ra điều mà cô đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay. Sou khựng người lại. Sei run rẩy, anh ấy nghe thấy chưa? Liệu anh ấy có hiểu đó là một lời thổ lộ? Nhưng Sou không hề quay lại. Anh đứng đó trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như chần chừ vì ngạc nhiên, rồi đi tiếp. Bóng Sou xa dần, chỉ còn mình Sei ở lại, dõi mãi theo cái bóng chậm rãi đang biến mất, trong lòng ngổn ngang bao suy nghĩ.

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2007

Entry thứ 3 về tình yêu của gió


(Dành cho Amichan, và cảm ơn)




Hơi dài để làm 1 cái comment nên lại sinh thêm 1 cái entry nữa

Ss baby_gol ơi, em muốn hỏi ss điều này nhé, giả sử như nếu ss là Souchan và nếu như Sei lúc đó không quay trở về, thì nếu cấp trên ban lệnh phải đi giết Sei thì ss có đi không ạ?

Mấy bữa nay em cũng nghĩ về điều này và cả cảm giác khi Souji thừa nhận rằng "nếu không có Kamiya, tôi đã không nghĩ mình yếu lòng đến vậy"


Souji có nói thêm rằng : "Về phần mình, nếu phải hạ sát Kamiya thì cả đời tôi cũng không làm được" và kể từ nay anh đã tự mình gánh lấy việc bị dao động bởi chỉ một người.

Nếu là ss thì chắc không thể đâu, nhưng là Souchan thì có đấy. Đó là lần đầu tiên anh phải lựa chọn, và cảm nhận về sự mất mát nếu Sei chết – Sou chưa thể hiểu. Vẫn là thế thôi, kết thúc sinh mạng của Sei bằng chính thanh kiếm của mình. Để rồi ra sao?


Có thể sống tiếp đấy, để trọn đời ân hận vì đã giết đi người con gái anh yêu, rồi tới lượt mình cũng sẽ chết dưới một thanh kiếm nào đó. Sou ấy, con người vẫn coi thường mạng sống của mình ấy, nếu có thể tính bằng thời gian, cuộc sống của anh sẽ ngắn ngủi hơn khi không có Sei bên cạnh. Trước đây có lẽ vì thân phận của một võ sĩ mà ko màng tới sinh mạng của mình, giờ đây sẽ thêm nỗi đau vì cái chết của Sei, mạng sống với anh thậm chí có lẽ là điều đáng hận.


Hijisan từng nói một câu mà ss đã cảm động vô cùng: “Tuy không biết tại sao, nhưng tôi cảm giác khi mang trách nhiệm chăm sóc Kamiya, Souji cũng có sự thay đổi. Phải nói là… cái cậu Souji trước giờ cứ lơ lửng trên không giờ đã đạp từng bước vững chắc trên mặt đất. Souji đúng là mạnh như quỷ thần, nhưng hình như quá dễ dàng vứt bỏ tính mạng. Lúc đó, hạt đậu ấy nhất định không để Souji chết.”

Ý nghĩa sự tồn tại của Sei bên cạnh Souji là vậy đó.


Điều may mắn là sensei đã để cho Sei trở về, vừa đủ để Sou nhận ra tình yêu của mình với Sei, vừa đủ để anh hiểu Sei quan trọng tới mức nào. Giống như một lần thử thách, “sợi dây” ngăn cách giữa tình yêu và lý tưởng đã đứt đoạn, tin rằng nếu xảy ra tình huống ấy một lần nữa, sẽ chẳng còn những cơn run nhè nhẹ, sẽ chẳng còn những phút thất thần, có lẽ còn ngần ngại đấy, nhưng Sou sẽ không giết Sei, không thể giết Sei được nữa.


Ss ơi, trái tim và bổn phận là hai thứ hoàn toàn khác biệt đúng không ạ, trong tâm tưởng, ý nghĩ, Souji muốn Sei được sống hạnh phúc hơn ai hết, nhưng khi đó trở thành lệnh anh phải hạ sát Sei thì vì anh là võ sĩ "trước mậnh lệnh không có chỗ cho tâm tư cá nhân", anh phải làm điều đó thôi



Đó chính là cuộc tranh đấu của Sou, lựa chọn ra sao giữa trái tim và bổn phận?


Đó có lẽ cũng là sự lựa chọn của sensei, bà sẽ để Sou làm một võ sĩ bị ràng buộc bởi thân phận, hay một võ sĩ của tự do?


Chẳng phải đã có câu trả lời?
Số mệnh của gió là tự do.


Hãy nhìn xem, niềm tin của Souji với Kondou là gì? Không phải những mệnh lệnh vô tình, không phải những lễ nghi bắt buộc với chủ nhân. Không, Souji không phải là một võ sĩ mù quáng bị trói buộc trong bổn phận của một samurai. Điều anh muốn là bảo vệ Kondou, giúp ông thực hiện nguyện vọng của mình. Mơ ước của Souji có lẽ không phải là mơ ước của Kondou, mà chính Kondou. Chỉ cần không tổn hại tới Kondou, không tổn hại tới sự nghiệp của ông, với Souji, đó không phải là “bổn phận”.


Điều duy nhất khiến Sou phải lựa chọn giữa Sei và Kondou có lẽ chỉ là khi than phận của Sei bị bại lộ, anh sẽ bảo vệ Sei, hay thực hiện nhiệm vụ của một thành viên Shinsen? Có thể Sou sẽ từ bỏ Sei để tiếp tục được ở bên Kondou, nhưng giết Sei vì mệnh lệnh thì không, tuyệt đối không thể sau những điều đã xảy ra ở vol 21, thậm chí nhất định anh sẽ bất chấp tất cả để bảo vệ mạng sống của cô. Là tình yêu, hay Kondou sẽ chiến thắng trong tình huống này, mỗi người có một câu trả lời riêng. SS thì nghĩ sẽ là tình yêu đấy.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2007

Tình yêu của gió - phụ đề ^^


Yêu!

Khi tôi viết về tình yêu của mình dành cho anh, bạn bè nháo nhác.

Người biết chuyện thì bán tín bán nghi: tôi viết cho anh, hay cho một người nào đó trong cuộc đời thực?

Người không biết chuyện thì cười ồn ào: chị nói xem, ai vậy? Cuối cùng chị biết yêu rồi sao?

Ôi giời, mất thời gian đi giải thík mà chẳng ai tin.


Chẳng lẽ yêu một người mà đáng ngờ đến thế sao?

Yêu một nhân vật không có thực khó tin lắm sao?

Thế nhưng tôi đã yêu anh, bằng thứ cảm xúc chân thật nhất lần đầu mới có


Người ta nói anh tuyệt vời vì lý tưởng của anh, tôi cũng nghĩ thế. Ngưỡng mộ một người dám từ bỏ tất cả để thực hiện lý tưởng của mình là rất đáng, phải không nào? Nhưng yêu là chuyện khác, ai yêu những người như thế chỉ nhận lại bất hạnh mà thôi. Phải chăng tôi là một người thík được đau khổ? Nếu đem chọn lựa giữa một người yêu tôi và một cuộc sống bình thường, với yêu 1 người mình ko bao giờ có được nhưng lại luôn có thể ngẩng cao đầu tự hào về người đó, tôi sẽ chọn vế sau. Đôi lúc tự hỏi, đó là ngưỡng mộ, hay tình yêu?


Tôi đã tin đó là tình yêu. Vì tôi biết mình đang ghen. Tôi ngưỡng mộ cô gái đó, người dám vứt bỏ cả than phận, sự an toàn của bản than vì người mình yêu, người tình nguyện trở thành một ngọn cỏ để “vẽ hình của gió”, ôm ấp một mối tình đơn phương dẫu biết chẳng thể có một cái kết tốt đẹp. Người con gái như thế, làm sao không ngưỡng mộ, làm sao không yêu mến cho được? Nhưng tôi cũng luôn thầm ghen tị với cô, cô gái may mắn được ở bên anh, cô gái may mắn đã tìm được con đường đi tới trái tim anh, cô gái may mắn đã được anh yêu. Tôi biết cô ấy xứng đáng, tôi biết mình còn phải cảm ơn cô vì tôi nhìn được cơn gió ấy chính nhờ ngọn cỏ mạnh mẽ của cô. Nhưng cảm giác đau đớn khi anh thừa nhận mình đã yêu cô ấy, cảm giác run rẩy khi anh khóc vì cô ấy, đó là tình yêu mà tôi không thể có. Và tôi ghen tị. Cuộc sống của tôi và anh sẽ luôn là 2 đường thẳng song song, tôi chẳng hề có một chút cơ hội để gặp anh, để có thể hy sinh cho anh, có thể một lần trở thành “ngọn cỏ trong mắt nhìn của gió”, là nuối tiếc, hay một mơ ước viển vông?


Người đàn ông của lý tưởng ấy, rồi sẽ một ngày đánh đổi tất cả vì tình yêu. Nghe nực cười, nhưng niềm tin của tôi là vậy. Và điều khó hiểu là tôi biết mình vẫn sẽ yêu anh, cho dù anh lựa chọn tình yêu với người con gái ấy. Lý tưởng là gì? Chỉ là kết quả tổng hợp của tính cách, than phận và địa vị. Ngưỡng mộ một võ sĩ, được nuôi dạy như một võ sĩ, hành động như một võ sĩ, và lý tưởng là chết như một võ sĩ vì “chủ nhân” của mình. Nhưng anh cũng là một người đàn ông có trách nhiệm, sống chân thành, trung thực và có một trái tim nhân hậu. Đó là trái tim của gió, trái tim có thể ôm cả thế giới vào lòng, trái tim luôn muốn mình chịu tổn thương trước khi tổn thương người khác. Anh biến mình thành ác quỷ vì lý tưởng, nhưng là một “con ác quỷ dịu dàng”, luôn mỉm cười , nụ cười khi buồn bã, khi lạnh lùng, khi lại ấm áp, đó là trái tim của một thiên thần. Và khi “thiên thần” đó biết yêu, phải chăng mọi điều sẽ thay đổi?


Tình yêu, tôi vẫn tin đó là sự cứu rỗi. Anh tin rằng mình ko biết yêu, chỉ vì anh chưa thực sự yêu. Anh tin rằng mình có thể vì lý tưởng mà hy sinh tất cả, nhưng chỉ là vì anh chưa được lựa chọn. Hạnh phúc của anh là ở đâu, anh vẫn nhầm tưởng là ở bên sư phụ Kondou. Nhầm tưởng, chính xác là như vậy. Chết vì Kondou không phải là số phận của anh. Giết người hay chiến đấu vì Kondou không phải trách nhiệm của anh. Anh ở đó, tin rằng như thế, chỉ vì anh chẳng có sự lựa chọn nào khác. Thời đại khắc nghiệt, thao trường cho những tham vọng, cơ hội cho những cuộc đổi thay. Anh là gió, gió không thể bị ràng buộc bởi điều đó, chỉ vì người ta đôi khi không hiểu hạnh phúc thực sự là ở đâu - hạnh phúc – trong mắt nhìn của tôi không phải ở cái chết vì lý tưởng.


Cuộc sống là một quá trình chọn lựa không ngừng. Sự chọn lựa của anh đang nghiêng dần về phía Sei. Cố lên anh, chỉ một chút nữa để hạnh phúc. Còn tôi, dẫu chỉ có thể ôm tình yêu của mình lặng lẽ đứng nhìn trong bóng tối, cũng sẽ luôn cầu chúc cho người tôi yêu được hạnh phúc.


Bởi vì tôi yêu anh, Souchan

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2007

Tình yêu của gió


(Tặng ss chipxinh, cho tình yêu của ss, em nghĩ giờ mình đã hiểu hơn một chút, vì sao ss yêu người ấy đến thế)

(Tặng tôi, có lẽ là mối tình đầu)


Trong bức tranh gió và cỏ của ngày xưa.

Em ngạc nhiên sao mình chỉ nhìn thấy cỏ.

Ngọn cỏ luôn vươn mình theo gió.

Em yêu cỏ, vì cỏ kiên cường hơn bất cứ ai.

Lại trách sao gió vô tình, mải miết hướng tới trời cao

Để đôi mắt của cỏ chỉ biết nhìn theo lặng lẽ.

Bởi vậy đã từng giận anh biết bao, từng trách anh bao lần


Chỉ vì chưa hiểu.

Thế nào là tình yêu?

Đâu cứ phải má ấp môi kề

Đâu cứ phải những lời âu yếm?

Đâu cứ phải là tất cả của nhau?


Em chỉ cần một người khiến em phải bật khóc, rồi lại dịu dàng lau nước mắt cho em

Một người luôn chìa bàn tay kéo em đứng dậy sau mỗi lần thất bại

Một người chỉ cho em con đường em sẽ đi trong phần còn lại của cuộc đời

Một người sẽ ôm em khi hạnh phúc và tìm đến em những lúc khó khăn

Một người luôn có em trong tim, cho dù em không phải là điều quan trọng nhất

Đó chẳng phải là anh?

Vì sao cô ấy lại yêu anh, có lẽ đến giờ em đã hiểu


Trên đời này mấy người có niềm tin mạnh mẽ như anh?

Anh muốn trở thành gió, vì sư phụ Kondou mà hiến dâng sinh mạng.

“Số phận của gió là cô độc”

Mấy ai hiểu được sự cô độc của anh?

Bên cạnh anh có rất nhiều người cùng chung mơ ước, có lẽ đó cũng là một phần sức mạnh để anh tiếp tục niềm tin.

Nhưng anh cô độc!

Cô độc trong nỗi đau của chính mình khi phải vung kiếm giết người.

Không phải sự ghê sợ bản thân với đôi tay nhuốm máu

Mà là sự cảm thương cho những sinh mạng đã lìa đời

Ánh mắt của buổi hoàng hôn, xót xa nhưng ko hề ân hận

Em yêu đôi mắt ấy.


Điều em luôn tìm kiếm ở một người đàn ông là sự chân thành

Thậm chí là sự chân thành đến mức tàn nhẫn như anh

Khi anh đẩy cô ấy ra xa mình

Khi anh tự nhận mình là ác quỷ

Đáng sợ, tàn nhẫn, đúng vậy đấy

Nhưng em biết mình sẽ không bao giờ bị anh lừa dối

Sẽ không bao giờ bị bao bọc trong những lời lẽ hoa mỹ đầy mộng ảo

Dù chỉ luôn nhận được từ anh sự lạnh lùng, hay lời từ chối, em vẫn sẽ mỉm cười.

Em yêu sự tàn nhẫn ấy của anh.


Có một điều chưa hề thay đổi

Em ngưỡng mộ cô ấy vì cái cách cô ấy đã làm để có được trái tim anh

“Tình yêu của gió”

Đâu phải chỉ dành cho một người

Nhưng tình yêu của anh từ lúc nào đã bị cô ấy cướp mất?

Ngay chính anh cũng chưa nhận ra mình đã yêu cô ấy tới mức nào

Chỉ là một cơn run rẩy nhè nhẹ khi nghĩ tới giờ phút cuối cùng giữa 2 người

Có thể anh đã sẵn sàng hy sinh tình yêu vì lý tưởng của mình

Nhưng nỗi đau đớn ấy, sự thảng thốt trong một tích tắc ấy, sự do dự ấy, có lẽ cũng đủ để cô ấy vì anh mà chết

Và những giọt nước mắt

Em đã rùng mình, tình yêu như thấu qua tim

Em đã nghĩ nếu yêu đơn phương cả đời một người như anh cũng được.

Em yêu trái tim của gió


Nhưng giờ lại thêm cả sự ghen tị

Vì cô ấy được ở bên anh, còn em thì không

Mỗi lần nghĩ tới anh, em lại ước được đắm mình trong hơi thở của gió, lắng nghe nụ cười của gió, được theo gió đi khắp thế gian.

Nếu em tìm được 1 người như anh

Cho dù mãi mãi chỉ đứng nhìn từ xa

Cho dù mãi mãi không thể bước vào thế giới của anh

Bởi em biết mình không tài giỏi, kiên cường như cô ấy

Nhưng em sẽ không từ bỏ, cho dù phải lặng lẽ nhìn anh trong bóng tối cả cuộc đời

Cũng là điều duy nhất em tin mình sẽ làm được.




(chẳng biết nữa, có lẽ chưa viết xong)

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2007

Aerith Gainsborough - Final fantasy VII


There were many battles

There was sadness in the sheer number of battles

One who I loved also became part of the Lifestream


Cloud

Aerith

Và tình yêu của họ.

Mỗi lần nghĩ tới lại thấy trái tim đau nhói, tình yêu sao buồn đến thế?

Đó chẳng phải một mối tình say đắm, cũng không phải sự ám ảnh của cái chết, chỉ là một nỗi cô đơn như tràn tới từ trái tim Cloud, một chút nuối tiếc, lại một chút hạnh phúc, một chút bình an, lại một chút thương tâm…

Ừ thì Zack đấy, ừ thì Tifa đấy, họ đều đã có một thời đáng nhớ với Cloud và Aerith. Nhưng cái gì thuộc về quá khứ thì hãy để nó nằm im. Thứ tình yêu mà trong đó Aerith cảm thấy mình là một người bị bỏ rơi, thứ tình yêu mà trong đó Cloud cảm thấy mình là một kẻ yếu đuối, vậy níu kéo làm gì?

Aerith, đó là đoá hoa thuần khiết, yếu đuối và độc nhất mà Cloud đã tình cờ gặp được trong thế giới của sắt thép, khói bụi, lạnh lẽo của Sector 1. Lần đầu xuất hiện, nàng giống như thứ ánh sáng nhỏ nhoi loé lên trong đêm tối. Giữa đám đông xô bồ, ồn ào, họ đã tìm thấy nhau như định mệnh. Đâu phải bỗng dưng một tên lính đánh thuê vô cảm và lạnh lùng như Cloud lại dừng lại khuyên một cô gái bán hoa rời khỏi nơi sắp xảy ra hỗn loạn. Cũng đâu phải tự nhiên nơi hắn rớt xuống sau vụ nổ lại là vườn hoa của Aerith. Vẻ đẹp thuần khiết và sự dịu dàng của nàng, có lẽ đã khiến Cloud ko thể quên ngay từ lần gặp đầu tiên.



- Say, Cloud. Have you ever been a bodyguard?

You CAN do anything, right?

- Yeah, that's right.

- Then, get me out of here. Take me home.

- OK... but it'll cost you.

- OK then, let's see...

How about if I go out with you once?


Và thế là họ bên nhau từ ấy.


Tình yêu chỉ như một cơn gió nhẹ thoảng qua, rung động rất khẽ nơi tận cùng trái tim. Những đổi thay quá khẽ khàng, chừng như chẳng đủ để họ nói được với nhau tiếng yêu hay lời ước hẹn. Chỉ biết rằng tên lính đánh thuê luôn làm việc chỉ vì tiền kia đã đổi 1 ngày của mình lấy một cuộc hẹn, với một cô gái hắn mới chỉ gặp 2 lần. Và người con gái kia đã kể cho hắn nghe về viên materia đặc biệt nàng còn giữ lại từ kỷ niệm về người mẹ. Tình yêu phải chăng chỉ cần có vậy…


You should have... an older girlfriend, one that'll take care of you. I think that would be best for you.


Lời khuyên của người mẹ mà Cloud đã cố quên đi bấy lâu nay trong quá khứ lại hiện về. “I’m not interesting”. Không phủ nhận được đâu Cloud. Cuộc gặp gỡ của hắn với cô gái kỳ lạ kia, người hơn hắn 1 tuổi, người cũng từng trải qua 1 quá khứ bất hạnh kia đã thức dậy trong hắn những mơ ước tuy giản đơn, nhưng vô cùng ấm áp. Quá khứ của hắn có đáng thương hơn cô gái này không? Cuộc đời hắn đã bị phá huỷ trong tay Shinra, cũng giống cô gái này, nhưng sao nàng vẫn sống vui vẻ, lạc quan đến vậy? Hắn trở nên yếu mềm trước một người có sức mạnh tinh thần mạnh hơn hắn, và hắn đã bị nụ cười không vương chút âu lo kia thu hút. Hắn đã để nàng ở bên cạnh mình, như cố tiến gần đến niềm vui và ánh sáng của hy vọng, như những ao ước thầm kín về sự bình an trong tâm hồn.

Nhưng Aerith, nàng nghĩ gì về Cloud? Phải, nàng đến bên Cloud, vì hắn giống Zack, người yêu cũ của nàng. Và thậm chí có lẽ Cloud bị thu hút cũng bởi phần ký ức của Zack bên trong hắn. Nhưng vậy thì đã sao, khi hiện tại rồi sẽ trở thành ký ức?


- .....it's beautiful, isn't it? ......First off, it bothered me how you looked exactly like. Two completely different people, but look exactly the same. The way you walk, gesture... I think I must have seen him again, in you... But you're different. Things are different...

- Cloud... I'm searching for you.

- ...............?

- I want to meet you.

- But I'm right here.

- (I know, I know... what I mean is...) I want to meet...... you.



Nàng biết, nàng biết trong con người Cloud có một con người khác, cũng có thể chính là người nàng đã từng yêu. Nhưng Cloud là Cloud, và Zack là Zack, người nàng muốn gặp, người nàng vẫn tìm kiếm, người đã ở trong trái tim nàng lúc này là Cloud. Bất kể quá khứ, bất kể tương lai, bất kể Cloud là ai, người nàng yêu chính là hắn của hiện tại. Không phải niềm kỳ vọng từ một lời hứa của quá khứ, không phải một con rối của Jehovah, mà chính là Cloud trong cuộc hành trình cùng Aerith chống lại Shinra và Sepheroth. Họ chỉ cần thêm một chút thời gian, một chút thời gian cho tới khi cuộc chiến này kết thúc. Nhưng cuộc chiến này lại chẳng thể chấm dứt, nếu ko có cái chết của Aerith – chẳng lẽ đó là trò đùa của định mệnh?


The cycle of nature and your stupid plan don't mean a thing. Aerith is gone. Aerith will no longer talk, no longer laugh, cry...... or get angry...... What about us...... what are WE supposed to do? What about my pain? My fingers are tingling. My mouth is dry. My eyes are burning!



Aerith đã ra đi, mà Cloud không thể làm bất cứ điều gì. Lời hứa làm vệ sĩ với Aerith có lẽ đã kết thúc với nàng lâu rồi, nhưng với hắn, chừng ấy thời gian đâu đã đủ. Hơn một ngày, hơn 1 tháng, hơn một năm, cả đời, hắn sẽ làm vệ sĩ cho nàng. Về nhà? Đâu là “nhà” của Aerith, để rồi còn lại chỉ là một lời hứa không trọn vẹn. Hắn mất nàng mãi mãi, những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi, những lời nói dịu dàng hay những trò đùa tinh nghịch, một phần cuộc đời hắn cũng đã mất đi.

Trống rỗng…

Hoang mang…

Ở nơi ấy nàng đã mãi mãi an nghỉ.

Đại dương ôm nàng vào lòng, hay chính dòng chảy sinh mệnh đang đón về đứa con cuối cùng bị thất lạc…


I'll never forgive... Sephiroth. I... I must go on. ...

I remember Aerith a lot. No... not that. You haven't remembered. You haven't forgotten. That's not it... How would say it... Aerith was right there all along. Right by our side. She was so close, we couldn't see her.



Linh hồn nàng vẫn còn ở đó. Cloud biết nàng vẫn đang nhìn hắn. Bởi thế hắn càng đau hơn. Nàng đang khóc hay đang mỉm cười, nàng muốn nói gì với hắn, nàng muốn hắn làm gì. Tất cả, nàng vẫn đang gọi hắn, vậy mà hắn không thể nghe thấy, không thể nhìn thấy, mọi thứ về nàng giờ chỉ còn là niềm tin, linh cảm và ký ức. Hắn chỉ biết trả lời nàng bằng cách kết thúc những gì nàng còn làm dang dở. Và cũng có lẽ lần đầu trong đời, hắn chiến đấu vì người khác. Không phải vì sức mạnh của bản thân, không phải vì tiền, mà vì Aerith - người con gái đã hy sinh mạng sống của mình vì cứu thế giới.


You left us without saying a word...... It was all so sudden, so I couldn't think... That's why it took so long for me to find out. But, Aerith... I understand now. Aeris... I'll do the rest.



Vậy là Cloud trở thành người anh hùng, chỉ bởi điều duy nhất hắn còn có thể làm cho Aerith là bảo vệ thế giới mà nàng luôn yêu thương, trân trọng. Nhưng vậy đã đủ chưa? Aerith đã an nghỉ thực sự trong linh hồn của vũ trụ, và hắn chỉ còn lại một mình.

Và cuộc sống vẫn tiếp diễn….

Và cánh đồng hoa trong ngôi nhà thờ nhỏ…

Một mảnh lụa từng buộc trên mái tóc người con gái, giờ được buộc trên cánh tay trái của chàng trai, như cố níu giữ những kỷ niệm đã qua, như sự ràng buộc giữa 2 linh hồn, như một tình yêu chưa từng phai nhạt…

Hắn vẫn tìm tới đó mỗi lần nhớ nàng, hắn đã tìm tới đó để được chết bên nàng.

Lời hứa vẫn còn đó

Và nỗi cô đơn…


- I… wish to be forgiven

- By whom?



Hắn đã tin chỉ một người có thể đem tới cho hắn sự tha thứ. Mỗi lần trăn trở, mỗi phút cô đơn, hắn lại tìm đến bên nàng, như tìm kiếm trái tim đã đánh mất ở đâu đó nơi Aerith, như trở lại đối mặt với chính mình. Nhưng mỗi lần bước giữa lằn ranh sống chết, lại là Aerith xuất hiện, đẩy hắn trở lại với sự sống. Hắn không thể chết?


He doesn't have the will to fight...


Không còn Aerith, hắn chiến đấu vì lý do gì? Hắn đã buông xuôi tất cả, hắn trở về nơi Aerith từng sống, tìm lại hơi ấm của nàng, tìm lại những kỷ niệm của nàng, chờ đợi tới ngày kết thúc với hy vọng linh hồn của hắn sẽ tìm thấy linh hồn nàng ở nơi đây. Cloud – mãi vẫn là một đám mây cô độc? Aerith chỉ là người dẫn đường, hắn phải tự tìm ra câu trả lời cho mình.

Và mưa…

Hay giọt nước mắt của nữ thần…

Đã bao lần hắn đắm mình trong những cơn mưa tinh khiết như những giọt lệ thuỷ tinh

Rơi…

Đắm mình trong sự dịu dàng của nàng - người con gái của mưa…

Những giọt nước mắt ấm áp

Thuỷ tinh rơi

Vỡ tung hàng lệ

Là sự cứu rỗi, thứ tha

Là hy vọng của cuộc sống


- You're all right now, aren't you?

- Yeah.

- I'm...

I'm not alone.




Giữa cánh đồng hoa, nàng vẫn đang ở đó

Thầm gọi tên nàng trong cơn mưa…

Aerith!

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1 - Saitou - Chap III


(cám ơn Romy, teno nhìu)

III

Sáng ngày hôm sau.

Tuyết đã tan hết, chỉ còn lại hơi nước đọng lại trên mái hiên, chảy từng giọt nhẹ nhàng xuống mặt sân cũng ướt sũng. Mặt trời vẫn còn chưa mọc, chỉ có một quầng sáng nhạt nhoà vồng lên từ phía chân trời, toả ra một thứ ánh sáng yếu ớt gợi nhớ buổi hoàng hôn. Đêm đang trôi đi nhường chỗ cho ngày trở lại.

- Sư phụ Okita, anh lừa tôi phải không?

Cửa phòng ngủ của Souji bật mở, Kamiya đằng đằng sát khí xông vào. Souji uể oải mở mắt nhỏm dậy:

- Kamiya, trời còn chưa sáng mà?

- Giờ này mà anh vẫn còn tâm trạng ngủ sao? Đã qua 1 ngày rồi, sư phụ Saitou đâu?

- A, phải ha, anh ta đi đâu nhỉ? – Souji có vẻ đã tỉnh táo hơn, nhưng hình như anh vẫn chưa hiểu hết câu chuyện. Không biết là giả vờ hay thật, có điều câu nói này làm cặp lông mày của Kamiya xoăn tít lại vì tức giận.

- Anh định hứa lèo sao? Vậy tôi không nhờ anh nữa.

Nói rồi, ko kịp để Souji nói thêm câu nào, cô đóng sập cửa lại bỏ đi. Souji lúc này mới cuống quít mặc đồ rồi vùng đuổi theo, nhưng đã không thấy bóng Kaimiya đâu cả. “Nhiệm vụ này đúng là chẳng dễ chút nào Toshi à,” Souji than thầm, “cô ta chẳng chịu đứng yên lấy một phút”. Nhưng không thể bỏ mặc Kamiya như vậy, sau khi giao công việc cho các đội viên trong đội, anh nhanh chóng đi tìm cô.

Saitou không có ở đội 3, Sei được biết từ hôm qua Saitou đã không còn làm công vụ ở đội nữa. Có người nhìn thấy sáng nay anh đã rời khỏi khu ký túc xá đi về hướng đông. “Hướng đông ư? Chỉ có một nơi để đi về hướng ấy”.

Bên mộ Yamanami, Sei quả thật tìm thấy Saitou. Nhưng anh không đứng một mình, bên cạnh Saitou là Hijikata. Mới sáng sớm mà cả hai người đều đã có mặt ở đây, Sei nhận thấy họ đang nói chuyện với nhau.

- Tôi vẫn mong anh có thể đổi ý. Shinsengumi đang rất cần anh.

- Tôi không thể thay đổi quyết định vào lúc này, những việc còn lại đang được thu xếp nốt, tôi nghĩ rằng sự vắng mặt của tôi sẽ không ảnh hưởng nhiều tới Shinsen đâu.

Sei sửng sốt. Mọi chuyện đã rõ ràng: Saitou sẽ rời khỏi Shinsen, và không còn nghi ngờ gì nữa là với Itou. Sự tức giận đang trào lên trong lòng Sei. Như linh cảm thấy điều đó, cả Saitou và Toshi đều quay mặt lại và nhận ra sự có mặt của cô, bất giác họ thoáng liếc nhìn nhau đầy ý nghĩa. Nhưng Sei không nhận thấy điều đó, cô trầm giọng hỏi:

- Vậy là thực sự anh sẽ ra đi sao Saitou?

Saitou gật đầu.

- Cùng Itou?

- Phải – Saitou trả lời ngắn gọn và hơi lạnh lùng.

- Tại sao chứ?

Lần này anh không trả lời. Anh quay sang nhìn Toshi nãy giờ vẫn im lặng. Ánh mắt họ trao đổi với nhau khiến Sei càng thêm tức giận, Nhìn Toshi làm gì chứ, người quyết định đi là anh kia mà? Khi Sei sắp lặp lại câu hỏi thì Saitou, như đã biết mình cần nói gì, đã phá vỡ sự im lặng trước:

- Vì điều đó là cần thiết. Tôi cảm thấy mình có ích hơn khi ở bên cạnh Itou.

Đó cũng là lý do Saitou đưa ra cho cục trưởng và phó cục trưởng, dường như ngoài điều đó, anh không biết phải giải thích hành động của mình bằng lý do nào khác, khi mà nguyên nhân thật sự là điều không thể tiết lộ cho bất cứ ai. Câu trả lời và thái độ của anh khiến trái tim Sei như bước hụt một bước. Cô biết lúc này không nên bày tỏ thái độ gay gắt nữa:

- Xin anh, Saitou à. Shinsen cũng rất cần anh. Cả em nữa đại ca à. Anh không thể bỏ lại em trai anh như vậy được.

Đó là những lời bật lên từ trái tim của Sei. Từ lâu lắm rồi cô đã coi Saitou là anh trai của mình, người đã luôn xuất hiện vào lúc cô đau khổ vì tình yêu không thể bày tỏ với Souji, luôn giúp cô cân bằng lại tâm trạng của mình. Sei đã một lần mất đi anh trai Yuuma, cô không muốn lại một lần nữa trải qua cảm giác đó. Những cảm giác bất lực khi chứng kiến Yuuma ra đi ngày hôm ấy dường như đang trở lại khi Saitou trả lời tàn nhẫn:

- Xin lỗi Kamiya. Tôi không thể tiếp tục chăm sóc cậu nữa.

- Cho dù có thể sau này chúng ta sẽ trở thành kẻ thù? â
€“ Giọng nói cá»§a Kamiya có vẻ bình tÄ©nh, nhưng cả cÆ¡ thể cô Ä‘ang rung lên, đôi mắt như sắp vỡ oà. Cô không thể hiểu nổi anh nữa. Người anh luôn bình tÄ©nh, sáng suốt, dịu dàng kia đâu rồi? Người đứng trước mặt cô lúc này sao xa lạ đến thế. Cô nghe rõ tiếng người đó trả lời:

- Itou sẽ không bao giờ trở thành kẻ thù của Shinsen. Tôi cũng vậy.

- Ngay lúc này anh đã phản bội rồi. Anh đang quay lưng với đồng đội của mình đấy. Sao anh có thể đi cùng một kẻ tệ hại như vậy? Anh…

Trước khi Kamiya kịp nói hết câu thì Toshi, người nãy giờ vẫn đứng ngoài cuộc tranh cãi chợt lên tiếng:

- Souji, tôi đã bảo cậu trông chừng đội viên của mình kia mà. Tại sao để cậu ta tới đây la lối trước vong hồn Yamanami thế này?

- Xin lỗi, tôi không ngờ cậu ta lại tới đây. Tôi sẽ đưa Kamiya về ngay.

Nhưng Kamiya đã bỏ đi trước khi Souji kịp nói gì với cô, để mặc Saitou đứng chết lặng trước mộ Yamanami. Câu nói cuối cùng của Kamiya lặp đi lặp lại bên tai anh như một lời tuyên án. Chịu đựng được không? Có thể chịu đựng được khi ra đi mà không cần sự tha thứ của Kamiya không? Liệu anh có thể bỏ đi theo cách này? Liệu có nên cho bản thân mình một cơ hội không? Những suy nghĩ cuốn lấy Saitou, ngay cả lúc Toshi trở về ký túc xá, để lại Saitou và Souji ở lại anh cũng không hề hay biết.

Sự xúc động mãnh liệt trên khuôn mặt Saitou khiến Okita không thể cất lời trong một lúc lâu. Cuối cùng anh lên tiếng:

- Đừng lo, Saitou. Tôi sẽ khuyên nhủ cô ấy. Không biết có thể khiến cô ấy bình tĩnh đến đâu, nhưng ít nhất cũng sẽ không để cô ấy ngăn cản anh đi vào sáng mai.

Những lời của Souji kéo Saitou trở về thực tại. Anh bắt đầu chậm rãi:

- Tôi đã giấu cái bí mật đó 2 năm rồi. Còn cậu thì đã 4 năm. Nhưng tôi không thể chịu được nữa… Mỗi ngày qua đi, nhìn cô ấy tươi cười sống với thân phận võ sĩ, lòng tôi lại nhói đau. Sao cậu có thể chịu được chừng bấy thời gian?

Souji mỉm cười:

- Anh muốn nói gì vậy?

- Tôi muốn đưa cô ấy rời khỏi đây.

Đúng vậy, Saitou đã quyết định. Anh sẽ cho mình một cơ hội, cho dù thâm tâm anh biết rõ không thể thành công dễ dàng, trừ khi…

- Hãy ủng hộ tôi, hãy khuyên cô ấy. Cậu có thể khuyên cô ấy tận dụng cơ hội này để rời khỏi Shinsen một cách bình yên. Tôi cũng sẽ đích thân nói với Sei, nhưng cậu phải giúp tôi.

Souji không tránh khỏi bất ngờ. Không phải bất ngờ vì lời đề nghị của Saitou, mà bất ngờ vì không hiểu vì sao mình không sớm nhận ra cơ hội này. Đây đúng là một dịp hiếm có để Sei có thể trở lại với thân phận con gái của mình, trở lại với cuộc sống bình thường. Nhất là với sự bảo vệ của Saitou, không có lý do gì khiến Souji không yên tâm. Nhưng tại sao anh không nghĩ ra chuyện này sớm? Từ lúc nào việc Sei ở bên cạnh anh đã trở nên quen thuộc đến thế, đến mức anh quên đi điều quan trọng như vậy?

- Cậu giúp tôi chứ?

Saitou hỏi lại. Souji thực sự lúng túng khi trả lời:

- Đ…ược. Tôi… Tôi sẽ cố gắng… Đúng… đúng là một cơ hội hiếm có. Tôi sẽ nói chuyện với Sei. Nhưng nếu cô ấy từ chối thì sao? Tôi ko biết mình có thuyết phục nổi Sei ko nữa.

- Vậy thì bằng mọi giá cậu hãy bảo vệ cho Sei, thay cả phần của tôi. Tôi không đồng tình chuyện cô ấy ở lại Shinsen. Nhưng nếu đó là mong muốn của cô ấy thì tôi phải chấp nhận. Mỗi giờ, mỗi phút đều đầy rẫy hiểm nguy, cậu nhất định phải bảo vệ được cô ấy cho tới lúc tôi quay lại.

- Vậy là anh sẽ trở về?

Nhưng Saitou không trả lời. Có lẽ vậy là đủ, bởi ngay cả anh cũng không chắc chắn mình có thể quay lại đây hay không. Tương lai không ai có thể biết trước. Và nếu như thực sự Sei không muốn đi cùng anh, sự trở lại của anh có ý nghĩa gì với cô đâu, chỉ vì một người…

- Cậu có yêu Sei không? Với tư cách là một cô gái?

Câu hỏi càng khiến Souji hoang mang hơn. Thực sự anh không thể trả lời được câu hỏi này, và cũng chưa sẵn sàng để suy nghĩ câu trả lời. Hiểu được sự lúng túng của Souji, Saitou khoát tay:

- Thôi đi, không cần trả lời nữa. Hãy nói chuyện với Sei. Và cho dù cô ấy không đồng ý, tôi cũng muốn gặp cô ấy 1 lần. Chuyển lời giùm tôi sẽ đợi Sei vào lúc trăng lên trên bờ sông cạnh quán trà Takei. Và…. - Đến lượt Saitou
ngắc ngứ - Cậu có trách tôi không?

- Không có. Chúng ta đều vì niềm tin của mình mà hành động, phải không? – Souji mỉm cười, vô tư như một đứa trẻ.

- Cảm ơn. Về thôi.

Họ im lặng trên suốt quãng đường về. Giữa họ không cần có quá nhiều lời nói, khi cả 2 đã cùng mang một bí mật quan trọng về Sei trong một thời gian dài đến thế. Họ sẽ mãi là bạn, cho dù sắp bước về hai con đường khác nhau.

(end chap 3)

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ