Thứ Ba, 26 tháng 6, 2007

Tình yêu của gió - phụ đề ^^


Yêu!

Khi tôi viết về tình yêu của mình dành cho anh, bạn bè nháo nhác.

Người biết chuyện thì bán tín bán nghi: tôi viết cho anh, hay cho một người nào đó trong cuộc đời thực?

Người không biết chuyện thì cười ồn ào: chị nói xem, ai vậy? Cuối cùng chị biết yêu rồi sao?

Ôi giời, mất thời gian đi giải thík mà chẳng ai tin.


Chẳng lẽ yêu một người mà đáng ngờ đến thế sao?

Yêu một nhân vật không có thực khó tin lắm sao?

Thế nhưng tôi đã yêu anh, bằng thứ cảm xúc chân thật nhất lần đầu mới có


Người ta nói anh tuyệt vời vì lý tưởng của anh, tôi cũng nghĩ thế. Ngưỡng mộ một người dám từ bỏ tất cả để thực hiện lý tưởng của mình là rất đáng, phải không nào? Nhưng yêu là chuyện khác, ai yêu những người như thế chỉ nhận lại bất hạnh mà thôi. Phải chăng tôi là một người thík được đau khổ? Nếu đem chọn lựa giữa một người yêu tôi và một cuộc sống bình thường, với yêu 1 người mình ko bao giờ có được nhưng lại luôn có thể ngẩng cao đầu tự hào về người đó, tôi sẽ chọn vế sau. Đôi lúc tự hỏi, đó là ngưỡng mộ, hay tình yêu?


Tôi đã tin đó là tình yêu. Vì tôi biết mình đang ghen. Tôi ngưỡng mộ cô gái đó, người dám vứt bỏ cả than phận, sự an toàn của bản than vì người mình yêu, người tình nguyện trở thành một ngọn cỏ để “vẽ hình của gió”, ôm ấp một mối tình đơn phương dẫu biết chẳng thể có một cái kết tốt đẹp. Người con gái như thế, làm sao không ngưỡng mộ, làm sao không yêu mến cho được? Nhưng tôi cũng luôn thầm ghen tị với cô, cô gái may mắn được ở bên anh, cô gái may mắn đã tìm được con đường đi tới trái tim anh, cô gái may mắn đã được anh yêu. Tôi biết cô ấy xứng đáng, tôi biết mình còn phải cảm ơn cô vì tôi nhìn được cơn gió ấy chính nhờ ngọn cỏ mạnh mẽ của cô. Nhưng cảm giác đau đớn khi anh thừa nhận mình đã yêu cô ấy, cảm giác run rẩy khi anh khóc vì cô ấy, đó là tình yêu mà tôi không thể có. Và tôi ghen tị. Cuộc sống của tôi và anh sẽ luôn là 2 đường thẳng song song, tôi chẳng hề có một chút cơ hội để gặp anh, để có thể hy sinh cho anh, có thể một lần trở thành “ngọn cỏ trong mắt nhìn của gió”, là nuối tiếc, hay một mơ ước viển vông?


Người đàn ông của lý tưởng ấy, rồi sẽ một ngày đánh đổi tất cả vì tình yêu. Nghe nực cười, nhưng niềm tin của tôi là vậy. Và điều khó hiểu là tôi biết mình vẫn sẽ yêu anh, cho dù anh lựa chọn tình yêu với người con gái ấy. Lý tưởng là gì? Chỉ là kết quả tổng hợp của tính cách, than phận và địa vị. Ngưỡng mộ một võ sĩ, được nuôi dạy như một võ sĩ, hành động như một võ sĩ, và lý tưởng là chết như một võ sĩ vì “chủ nhân” của mình. Nhưng anh cũng là một người đàn ông có trách nhiệm, sống chân thành, trung thực và có một trái tim nhân hậu. Đó là trái tim của gió, trái tim có thể ôm cả thế giới vào lòng, trái tim luôn muốn mình chịu tổn thương trước khi tổn thương người khác. Anh biến mình thành ác quỷ vì lý tưởng, nhưng là một “con ác quỷ dịu dàng”, luôn mỉm cười , nụ cười khi buồn bã, khi lạnh lùng, khi lại ấm áp, đó là trái tim của một thiên thần. Và khi “thiên thần” đó biết yêu, phải chăng mọi điều sẽ thay đổi?


Tình yêu, tôi vẫn tin đó là sự cứu rỗi. Anh tin rằng mình ko biết yêu, chỉ vì anh chưa thực sự yêu. Anh tin rằng mình có thể vì lý tưởng mà hy sinh tất cả, nhưng chỉ là vì anh chưa được lựa chọn. Hạnh phúc của anh là ở đâu, anh vẫn nhầm tưởng là ở bên sư phụ Kondou. Nhầm tưởng, chính xác là như vậy. Chết vì Kondou không phải là số phận của anh. Giết người hay chiến đấu vì Kondou không phải trách nhiệm của anh. Anh ở đó, tin rằng như thế, chỉ vì anh chẳng có sự lựa chọn nào khác. Thời đại khắc nghiệt, thao trường cho những tham vọng, cơ hội cho những cuộc đổi thay. Anh là gió, gió không thể bị ràng buộc bởi điều đó, chỉ vì người ta đôi khi không hiểu hạnh phúc thực sự là ở đâu - hạnh phúc – trong mắt nhìn của tôi không phải ở cái chết vì lý tưởng.


Cuộc sống là một quá trình chọn lựa không ngừng. Sự chọn lựa của anh đang nghiêng dần về phía Sei. Cố lên anh, chỉ một chút nữa để hạnh phúc. Còn tôi, dẫu chỉ có thể ôm tình yêu của mình lặng lẽ đứng nhìn trong bóng tối, cũng sẽ luôn cầu chúc cho người tôi yêu được hạnh phúc.


Bởi vì tôi yêu anh, Souchan

7 nhận xét:

chậc chậc, "Ä‘au" lắm Ä‘úng ko chồng? Vợ hiểu mà, TT_TT

ah ... àh ... uhm ... chỉ có thể nói Ä‘ó là má»™t giấc mÆ¡ đẹp. Àh mà bao giờ ra tập 22 nhỉ ???

Khi nào tìm được 1 người như thế thì nói cho em biết nhé ^^ Ko cần phải giống hoàn toàn, 1 phần thôi sis ha

Tình yêu quá cao đẹp trong những lời này

Hay quá, lâu lắm má»›i đọc 1 entry xúc động thế này

Hix, em đồng cảm T__________T

Thá»±c ra, Ä‘ã có lúc tá»› cÅ©ng thích Okita lắm nhưng vì Ä‘ó là má»™t nhân vật ko có thá»±c nên lại càng Ä‘au lòng hÆ¡n. Và rồi thì con người thá»±c cÅ©ng phải trở lại vá»›i cuá»™c sống thá»±c, ko thể cứ mang trong lòng mãi má»™t hình bóng vô thá»±c. Bạn hãy thá»­ tìm xem, biết Ä‘âu sẽ gặp má»™t "Okita" có thá»±c thì sao, biết Ä‘âu đấy, và cuá»™c sống sẽ chẳng hạnh phúc hÆ¡n sao. Còn về phần Okita, anh Ä‘ã tìm được cho mình hạnh phúc rồi, Ä‘ó là Sei, tuy nghÄ© đến câu chuyện cá»§a hai người dường như chỉ có Ä‘au khổ và chẳng lẽ nó sẽ cứ thế mãi, ko có ánh sáng sao, họ sẽ phải chịu đựng mãi sao, nhưng tá»› tin họ sẽ có má»™t kết thúc có hậu, và nếu ko thì hay chăng vá»›i họ, vậy Ä‘ã là "hạnh phúc". Chẳng biết mọi người Ä‘ã xem chưa? Có má»™t Ä‘oạn phim về Okita và Sei, kết thúc rằng:"Happy...or not?...No one knows....So, let God do his job. Hope...THEY'LL BE TOGETHER...."

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ