Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1 - Saitou - Chap IV


Cuối cùng cũng xong chap IV

Cảm ơn Romy và Teno nhìu




Kamiya không trở về ký túc xá, Souji cũng đã đoán trước được việc này. Giờ hẳn cô đang trốn ở một góc nào đó để gặm nhấm những điều mới xảy ra. Souji muốn gặp Kamiya, muốn gặp cô để nói hết những điều cần nói, trước khi thời gian khiến anh suy nghĩ sâu sắc hơn để rồi không thể để cho Sei có cơ hội rời khỏi Shinsen vì bản thân anh. Tình cảm đó là gì anh cũng không chắc chắn, nhưng anh sợ nếu càng để chuyện này lâu sẽ càng khó mở lời.






- Kamiya.

Sei giật mình quay lại. Cái nắng dịu dàng vào giữa trưa của mùa xuân không đủ khiến người ta cảm thấy oi bức. Ngược lại, những cơn gió còn ươm cái lạnh của mùa đông trở nên tươi mát và dịu dàng, khẽ lùa qua những tán cây rộng phủ bóng trên mình Sei, bóng nắng nhè nhẹ tung tẩy trên mặt đất, vô tình không hay biết tậm trạng của cô gái đang ngồi dưới gốc cây này. Souji đang đứng bên cạnh Sei, nghiêng đầu nhìn cô và mỉm cười:

- Tôi cứ nghĩ Kamiya đang khóc.

- Đâu có, sao tôi phải khóc chứ. Võ sĩ không được khóc

- Chỉ vì tôi nhớ có mấy lần tôi tìm được một con sâu khóc nhè lơ lửng trên cành cây kia.

- Những lần đó tôi khóc thay anh thôi sư phụ Okita. Còn tôi không bao giờ khóc.

- Thôi được, vậy cô ngồi đây làm gì?

- Tôi đang nghĩ xem có cách nào để giữ sư phụ Saitou ở lại không. Anh đến đây thì hay lắm sư phụ Okita, hãy nghĩ cùng tôi đi, tôi chẳng biết phải làm gì nữa.

- Tại sao phải giữ Saitou lại làm gì? Saitou đã lựa chọn con đường của mình, chúng ta không thể ngăn cản.

- Nhưng anh ấy lựa chọn sai. Chắc Saitou chỉ bị Itou làm cho lú lẫn sao đó, nếu không anh ấy quyết không thể quay lưng lại với chúng ta một cách tàn nhẫn như vậy được.

- Sao cô biết Saitou lựa chọn sai?

- Vì những hành động của Itou không xứng đáng với tư cách của một võ sĩ. Mà một người như sư phụ Saitou làm sao có thể đồng tình với những hành động như thế. Anh ấy chắc chắn đang bị Itou lừa phỉnh.

- Tôi quả thực không đồng tình với cách nghĩ và hành động của Itou. Nhưng tôi không thể nói anh ta làm vậy là đúng hay sai. Võ sĩ vì niềm tin của mình mà sống. Có lẽ chỉ vì niềm tin của anh ta và của chúng ta khác nhau thôi.

- Nhưng khi gia nhập vào Shinsen, Itou hẳn đã phải biết niềm tin của Shinsen là gì rồi, cũng có nghĩa ông ta đã chấp nhận niềm tin ấy. Vậy chẳng phải hành động lúc này đã phản bội lại chúng ta, phản bội lại chính niềm tin của ông ta, phản bội lại tinh thần võ sĩ đạo sao?

- Không đúng đâu Kamiya. Tuy tôi không hiểu rõ về con người Itou, nhưng có lẽ ngay từ đầu anh ta đã ngộ nhận về “niềm tin” của Shinsengumi. Hoàn cảnh hiện tại chỉ là trả lại ai về chỗ nấy. Saitou cũng vậy thôi.

- Vậy niềm tin của anh Saitou là gì?

- Chuyện này… Có lẽ chỉ mình Saitou hiểu, chúng ta không thể đoán mò. Nhưng tôi tin rằng anh ấy giống chúng ta ở một điểm, đó là lòng trung thành với Mạc Phủ.

- Giờ tôi nên làm gì đây?

- Cứ tin vào Saitou là đủ.

Sei ngẩn người nhìn Souji rồi cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng:

- Sư phụ Okita, có biết anh và Saitou giống nhau lắm không? Anh ấy cũng từng khuyên tôi y như vậy về anh đấy.

- Vậy sao – Sou nhún vai cười theo. Và Kamiya sẽ không giận Saitou nữa chứ?

Câu chuyện diễn biến rất thuận lợi, Souji biết đã đến lúc phải đề cập tới chuyện kia. Nhưng bỗng nhiên… anh không hiểu cảm giác chần chừ này là gì. Thật vô lý khi cho rằng anh không muốn nói với Sei đề nghị này. Nếu Sei chấp nhận, rõ ràng sẽ tốt cho cả hai, cho dù từ nay anh không còn thường xuyên được ở bên cạnh cô nữa.

- Vậy Kamiya sẽ không giận Saitou nữa chứ?

- Được, tôi sẽ thử làm theo lời anh, sẽ cố tin tưởng vào đại ca vậy.

Souji bỗng ngập ngừng, đã đến lúc đề cập tới câu chuyện kia. Nhưng, phải nói thế nào đây để Sei có thể chấp nhận, Sou biết điều này hoàn toàn không dễ dàng. Thêm nữa, nếu Sei đi, vậy là từ nay anh sẽ không còn được ở bên cạnh cô nữa sao? Sự trầm tư của Sou không thể không khiến Sei thắc mắc:

- Sao vậy sư phụ Okita?

- Kamiya này… hãy cùng Saitou rời khỏi đây đi.

Im lặng.

- Tại sao? Sao tôi lại phải đi theo Itou?

- Không phải Itou, mà là Saitou. Cô hãy đi cùng anh ấy rời khỏi đây, trở lại với thân phận thực sự của mình.

Kamiya run lên vì sợ hãi và tức giận:

- Thân phận thực sự nào chứ? Tôi là một võ sĩ, tôi không thể rời bỏ Shinsen vào lúc này được.

- Chúng ta đều hiểu mà, đúng không?

Sau từng đó thời gian, sau từng đó cố gắng, tại sao Souji vẫn không thể chấp nhận hoàn toàn việc Kamiya là một võ sĩ. Vậy những việc cô đã làm trước giờ có ý nghĩa gì? Điều mong muốn đơn giản chỉ là được ở bên cạnh anh, vẫn chưa đủ nỗ lực sao?

- Tôi không hiểu – Kamiya nặng nhọc trả lời

- Dù cô có cố nghĩ mình là con trai đi nữa, nhưng cô vẫn chỉ là một cô gái. Cô nghĩ căn bệnh Như tâm thiên kia có thể che dấu cho mình bao lâu nữa? Cô nghĩ bao nhiêu người sẽ bị liên luỵ vì cô?

Không, đó không phải những lời Souji muốn nói. Nhưng có cách nào khác nữa, cô gái này sẽ không chấp nhận bị thuyết phục bởi những lý lẽ thông thường hay những lời năn nỉ. Trong lòng Souji dấy lên một cảm giác bất nhẫn, anh không muốn khiến cô buồn. Souji bắt đầu cảm thấy hối hận khi nhận lời với Saitou. Nếu Saitou muốn sao ko tự đi thuyết phục Sei, lại đổ cho Sou công việc rắc rối này.

“A. Mình đang nghĩ gì vậy. Chính mình cũng tán đồng việc này kia mà, sao giờ lại đổ lỗi cho người khác…”

- Tôi sẽ không để liên luỵ tới anh đâu. Tôi sẽ chết như một võ sĩ cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Nếu bị bại lộ, tôi sẽ tự mổ bụng trước khi bị xử phạt dưới thân phận nữ nhi.

Souji giật mình. Sei đang nghĩ cái quái gì thế nhỉ? Liên luỵ ư, nếu sợ liên luỵ thì ngay từ đầu Souji đã không chấp nhận sự có mặt của cô ở Shinsengumi rồi. Sao Sei không thấy rõ ràng đây là một cơ hội có 1 không 2 để cô rời khỏi đội mà không cần bất cứ sự giải thík nào. Nhất là có Saitou đi cùng, anh ta có thể giúp cô tìm một nơi trú ngụ và có điều kiện coi sóc cô mà không khiến người khác chú ý. Việc này với Sei mà nói hoàn toàn có lợi, nhưng làm sao để cô chịu ra đi mới là chuyện khó khăn.

- Chẳng lẽ cô không thấy đã đến lúc nên dừng lại rồi sao? Thời gian qua cô đã làm rất tốt vai trò của một võ sĩ. Giờ hãy đi đi, đi tìm hạnh phúc thực sự của mình. Nơi đây vốn không dành cho cô.

Trái tim Sou lại nhói lên một lần nữa. Nhìn ánh mặt giận dữ chực muốn trào nước mắt của Kamiya, Souji thầm nguyền rủa mình. Anh không muốn bất cứ ai phải đau lòng vì anh, càng không muốn người đó lại là Sei. Nhưng người đang đứng trước mặt anh đây, đang phải chịu những lời lẽ cay nghiệt của anh, cũng là người buộc anh phải làm điều này. Anh đã thề với lòng mình sẽ làm cho Kamiya được hạnh phúc, và lúc này, rời khỏi đây là điều tốt nhất dành cho cô, bất kể anh muốn gì, bất kể cô nghĩ gì.

Nhưng Kamiya không biết những suy nghĩ của Souji, cô chỉ biết rằng người cô yêu đang đẩy cô ra xa mình, thậm chí đang gạt cô khỏi cuộc sống của anh. Suốt mấy năm qua, giấc mơ ám ảnh cô sau mỗi đêm là thức dậy vào buổi sáng mai mà không được ở bên cạnh Okita. Cô có thể chết vì người này, có thể để bàn tay mình nhuốm máu vì người này. Nhưng giờ anh lại muốn đẩy cô đi, mà điều đáng sợ là sự lạnh lùng trong giọng nói của anh. Còn đôi mắt. Sao anh không nhìn thẳng vào cô? Chẳng lẽ anh không buồn nếu không còn được ở bên cô nữa? Không, Kamiya quyết định mình sẽ không nghe lời Souji, cô nhất định sẽ ở lại, cô biết mình phải nói gì, Souji sẽ phải chấp nhận, trừ phi, trừ phi anh thực sự không coi cô là võ sĩ.

- Sư phụ Okita, tôi đã nói mình là một võ sĩ. Đó không phải thứ danh phận để ai đó công nhận, mà là ở thành ý và sự giác ngộ. Điều đó tôi đã học được từ sư phụ Kondou. Nếu giờ đây anh nhất định muốn tôi từ bỏ niềm tin ấy của mình, vậy xin hãy dùng kiếm của mình mà giết chết tôi đi.

Souji sững người. Cô ấy nói thật. Ánh mắt ấy nói thật. Đôi bàn tay Ä‘ang nắm chặt kia đã chai sờn vì cầm kiếm. Tấm thân nhỏ bé kia đã sống sót qua bao cuá»™c chiến đấu. Đó chỉ là má»™t cô gái thôi mà. Bá»—ng Souji cảm thấy má»™t làn hÆ¡i ấm áp toả ra trong tim, là sá»± thÆ
°Æ¡ng yêu, hay niềm tá»± hào, là anh đã làm nên con người ấy. Có lẽ… cứ như vầy cÅ©ng được chăng?

- Còn hạnh phúc của cô…

Như cảm nhận được sự do dự của Souji, Sei lập tức cắt lời anh bằng một giọng nói cương quyết:

- Tôi biết thế nào là hạnh phúc. Giờ tôi đang rất hạnh phúc, sư phụ không cần lo cho tôi.

Sou thật sự đã không còn hiểu cô gái này đang nghĩ gì. Nhưng anh biết mọi sự thuyết phục đều vô dụng.

- Vậy thì tuỳ cô vậy. Dù sao tối nay Saitou muốn gặp cô lần cuối ở đằng sau quán trà Takei bên bờ sông. Hãy suy nghĩ tiếp đi, còn kịp đấy.

Sou quay mình bỏ đi. Anh muốn rời khỏi nơi này ngay tức khắc, ở một mình để làm dịu tất cả những cảm xúc đang xáo trộn trong đầu, vừa tức giận vừa hài lòng, vừa đau đớn lại vừa vui vẻ. Tại sao suy nghĩ của anh lại mâu thuẫn đến thế? Anh phải đối diện với Sei từ nay về sau ra sao?

- Anh… có từng nghĩ qua tôi ở lại đây là vì anh không?

Sei buột miệng khẽ nói ra điều mà cô đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay. Sou khựng người lại. Sei run rẩy, anh ấy nghe thấy chưa? Liệu anh ấy có hiểu đó là một lời thổ lộ? Nhưng Sou không hề quay lại. Anh đứng đó trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như chần chừ vì ngạc nhiên, rồi đi tiếp. Bóng Sou xa dần, chỉ còn mình Sei ở lại, dõi mãi theo cái bóng chậm rãi đang biến mất, trong lòng ngổn ngang bao suy nghĩ.

6 nhận xét:

^^

oi mat tem rui tiec qua, mot bai hay nhu the nay ma bo lo mat co hoi comment dau tien, ss viet hay de so, em khong the roi mat khoi man hinh khi chua doc xong, em phai doc nhung phan truoc ngay de con hieu het nua, hinh nhu cai chuyen Saitou di theo Itou la co that nhung ong di theo la de lam noi gian cho Shinsengumi thoi, chu Saitou khong the phan boi long tin vao Mac phu dau,mong ss viet tiep phan sau nha! em cho!

^__^ Ko phải chỉ mình em khen nhá

Cho tá»› hỏi là Ä‘ây là má»™t phần trong truyện sao, hình như trong những tập truyện tranh má»›i xuất bản ở Việt Nam thì ko có phần này (hay chưa có phần này :)vậy thì ấy lấy Ä‘oạn truyện này ở Ä‘âu ????

a, Ä‘ây là fiction tá»› viết, ko phải truyện cá»§a sensei Ä‘âu :D

Uh,ra vậy, nhưng mà hay lắm, tá»› cứ tuởng ấy Ä‘ã đọc được hết bá»™ truyện rồi cÆ¡ :). Sao ấy ko viết tiếp Ä‘i, truyện hay vậy mà.

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ