Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

[ShortReview] Hong Gil Dong


Thời gian qua bạn đã được xem nhiều bộ phim truyền hình có nhiều ý nghĩa, khiến bạn không thể không giới thiệu cho bạn bè cùng xem, như cuộc hành trình chinh phục ngược trái tim người mình yêu đầy cảm động trong Proposal Daisakusen, câu chuyện về anh chàng cảnh sát lưu manh Bĩ Tử trong Black & White, rồi câu chuyện tình yêu dễ thương của một cô nữ tu ngốc nghếch và anh chàng ca sĩ ngang ngược lập dị trong You’re so beautiful, mỗi bộ phim kết thúc đều để lại một khoảng trống lớn và sự tiếc nuối mênh mông trong lòng bạn. Nhưng mà tới mức đang xem dở đã phải ngồi viết thứ gì đó, thì ngoài Winter Sonata và The legend, tới giờ mới có bộ phim thứ 3: Hong Gil Dong.

Con đường tới với Hong Gil Dong của bạn cũng khá tình cờ. Trong tình cảnh hết phim và dư âm của You’re so beautiful, bạn quyết định cho Hàn Quốc một cơ hội thay đổi ấn tượng xấu với bạn, bằng cách tìm hiểu để xem một số phim Hàn Quốc. Sau một thời gian tìm hiểu, bạn ko biết phải đi đâu về đâu trong đống hổ lốn phim Hàn Quốc toàn giai xấu ở mọi nơi, quyết định đi theo giới thiệu, xem thử Iljimae và nhẫn nhịn với Lee Jun Ki. Nhưng bạn thật sự không nhẫn nhịn nổi, vì chỉ xem được khoảng 7 tập là hết đát, ko có động lực xem tiếp. Thay vào đó, trong quá trình tìm hiểu Iljimae, bạn được biết đến một đạo tặc khác nổi tiếng không kém: Khoái đao Hong Gil Dong. Thôi nhắm mắt đưa chân, xem thử có gì khác không vậy, dù sao 1 trog 3 nhân vật chính của Hong Gil Dong đã đóng vai Tae Kyung trong You’re Beautiful, ngắm lại cái vẻ đầu gấu của hắn cũng được.

Bạn yêu hòa bình, ghét chiến tranh, thích sự lãng mạn và màu tím thủy chung, nhưng bạn thích những trò bựa hơn hết thảy. Bạn từng điên đảo vì Ninja Loạn thị, từng mê đắm vì Cây đàn kỳ diệu, từng bấn loạn vì Gintama, và giờ đây hoàn toàn đổ nát trước Hong Gil Dong.

Vì sao à? Trong một bộ phim cổ trang bạn không thể tưởng tượng ra nhất là gì? Breakdance? Hip hop? Rap? DJ? Sàn nhảy với đèn mờ nhấp nháy? Hong Gil Dong có thừa cho bạn thưởng thức. Bạn nói “câm miệng” bằng tiếng Trung là gì? Là “shut up”. Đó chỉ là một góc rất nhỏ trong thế giới hài hước của Hong Gil Dong. Rất lâu, rất lâu rồi, cho dù đọc Gintama hay đọc lại Ninja loạn thị, bạn mới mất kiểm soát tới nỗi cười bò ra giữa trưa ở cơ quan. Khoái đao Hong Gil Dong mà, làm sao không Khoái được.

Mà nói Khoái đao thật ra ko đúng lắm, vì Hong Gil Dong chỉ sử dụng một cây gậy. Có lẽ vì cái từ khoái bổng không hay, còn không dùng từ “khoái” – tức là tự do tự tại phóng khoáng vân lai thì không phải phong cách của Hong Gil Dong, nên dùng tạm từ Khoái đao cho nổi.

Tạm giới thiệu về Hong Gil Dong thế này: là con rơi trong một gia đình quý tộc Hàn Quốc, cha là Phán quan trong triều đình (có lẽ ngang với thừa tướng), Hong Gil Dong là một đứa trẻ có cha mà không thể gọi cha, có nhà mà không thể vào bằng cổng chính. Giận cha mình đã có lần nói không muốn thấy mặt, Hong Gil Dong luôn muốn rời khỏi Hàn Quốc tìm tới Trung Quốc để tìm kiếm cuộc đời mới. Nhưng số phận đưa đẩy anh ta phải dính dáng vào một băng đạo tặc và một nhóm người phản loạn đang có âm mưu đảo chính lật đổ nhà vua đương trị vì, cộng thêm sự ghen ghét của mẹ con người vợ chính thức của cha mình, Hong Gil Dong đã trở thành một đạo tặc chuyên cướp của người giàu cho người nghèo, trừng trị tham quan và đi vào huyền thoại trong lịch sử Hàn Quốc.

Mới xem được có 4 tập, bài viết này bạn không nói về cốt truyện, ý nghĩa hay diễn xuất của các diễn viên, bạn chỉ không thể đừng được mà không kể ra câu chuyện về sự hình thành tính cách của Hong Gil Dong trong giai đoạn đầu câu chuyện.

Hong Gil Dong ấy, gã là người thế nào? Tương truyền ở khu phố ấy, Hong Gil Dong đi đến đâu thì bão táp nổi lên tới đó. Hàng quán dán biển cấm chó và Hong Gil Dong. Người ta chửi nhau bằng cách ví nhau là Hong Gil Dong. Bé gái đang khóc bị dọa gả cho Hong Gil Dong thì im bặt. Người ta thấy mặt Hong Gil Dong ở đâu thì trách xa tới đó. Ở cái khu phố nhỏ bé nơi Hong Gil Dong thường qua lại, gã chính là một đại dịch. Nơi duy nhất dám chứa chấp hắn chỉ có kỹ viện.

Thủa nhỏ gã cũng đâu có kém gì ai. Khi bắt đầu biết chuyện, hắn xin cha cho đi học chữ, để giống như cha mình, gánh vác đại sự quốc gia, nhưng phụ thân hắn chẳng chút thương tình, nói hắn là con một nô tì, không có đường thi khoa cử. Học chữ bất thành, gã lại xin cha cho học võ, để trở nên khỏe mạnh, xông pha bảo vệ đất nước. Cha hắn cũng chẳng nương tay mà trả lời: mi chỉ là con một nô tì, dù lập bao chiến công cũng không thể trở thành tướng quân. Gã phẫn uất hỏi cha: Đại nhân, vậy con nên làm gì? Cha hắn nói: mi chẳng phải làm gì hết.

Vậy là Hong Gil Dong, thông minh hiếu học tuyệt đỉnh bắt đầu một cuộc đời tự kỷ trong thân phận một kẻ vô dụng không biết làm gì cho đời. Nhưng từng đó không đủ để biến hắn thành Hong Gil Dong của lúc trưởng thành. Khi Gil Dong ý thức được mình chỉ là một nô lệ không có tự do, hắn đã gặp được một vị đại sư. Ông ta là một kỳ nhân, võ công cao cường, có lẽ có tài xem tướng. Ông ta cho rằng gặp được Gil Dong là định mệnh của ông và đã nhận thằng bé làm đệ tử để dạy dỗ nó trở thành một anh hùng.

Vấn đề là ông ta dạy những gì và thằng nhóc đệ tử của ông nhận được những gì?

Bài học đầu tiên, kéo dài suốt 3 năm, ông bắt Gil Dong phải lau dọn nhà cửa, quét tước sân vườn, giặt đồ nấu nướng cho ông. Điều đại sư muốn dạy cho Gil Dong là: “đạo dưỡng tâm” trước khi học võ công. Còn Gil Dong học được rằng: “chẳng có bữa cơm nào cho không”.

Khi bắt đầu dạy võ, ông lừa thằng nhỏ rơi vào tình huống treo chênh vênh trên một cành cây to, bên dưới là vực sâu với lời hứa sẽ đưa nó lên ngay, và rồi để nó rơi thẳng xuống dưới. Đó là bài học về sự nhẫn nại. Còn Gil Dong hiểu rằng: “trên đời này chẳng có ai đáng tin cậy cả”.

Một ngày, đại sư bắt Gil Dong xách nước từ dưới núi đổ vào vại nước. Thằng nhỏ xách mãi mà vại nước chưa đầy theo yêu cầu của sư phụ. Tới lúc nó kiệt sức thò đầu vào nhìn mới phát hiện vại bị thủng. Đó là bài học để cái tâm không còn tạp niệm, còn Gil Dong nhận thức sâu sắc rằng: dù có cố gắng tới đâu đi nữa thì cuối cùng cũng chẳng đạt được kết quả gì và trở nên buông thả.

Một lần khác, đại sư lệnh cho Gil Dong làm lễ đứng lên quỳ xuống liên tục trước bàn thờ phật, sau lưng một đám tiểu cô nương cứ đứng nhìn thằng nhỏ cười khúc khích. Thằng nhỏ ko kìm được cứ quay lại nhìn đám cô nương đó hoài, mỗi lần lại bị sư phụ nhắc nhở phải tập trung. Mãi một lúc lâu sau, cảm thấy đã đủ thấm thía, đại sư mới báo cho thằng nhóc đệ tử biết quần của nó rách một mảng lớn ở mông, khiến đám tiểu nữ kia thấy tức cười mà chỉ trỏ. Ông muốn nó hiểu rằng: trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải giữ được bình tĩnh. Còn thằng nhỏ lại học được điều không còn biết liêm sỉ là gì, khiến nó sau này dù gặp bất cứ chuyện gì cũng không còn nghĩ tới chuyện liêm sỉ, dù là đá đít con gái giữa đường giữa chợ hay cướp không đồ đạc của người khác.

Và Hong Gil Dong trở thành Hong Gil Dong như ngày hôm nay, khiến cả phố phải đốt pháo ăn mừng khi hắn lên thuyền đi Trung Quốc.

Đấy, hôm nay chỉ giải tỏa bức xúc tới mức này thôi, toàn nhu cầu cá nhân, ai đọc được tới dòng này thì bạn cảm động lắm lắm.

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

[Review]Hikaru no go - những linh hồn bất diệt






Cũng chỉ là một hồn ma thôi, mà sao không thấy anh thì cô đơn đến thế?
Cũng chỉ là một hồn ma thôi, mà khi ra đi, sao khiến nước mắt cậu rơi hoài.
Ngay cả khi nước mắt đã cạn khô, nhớ, vẫn nhớ mãi về anh.
Một đứa bé cứng đầu, hiếu động và môn cờ vây trầm lắng, cổ xưa đã bắt đầu có điểm chung, khi Fujiwara Sai
xuất hiện.

Mái tóc thật dài, dáng hình yểu điệu, dễ khóc dễ cười, chỉ mang dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành khi ngồi trước bàn cờ vây – Sai hiện ra trước mắt Hikaru như thế. Cùng khóc, cùng cười, vừa là thầy, vừa là bạn, sự trưởng thành của Hikaru chính là những gì Sai để lại trước khi tan biến sau hơn 1000 năm tồn tại.

Tôi thường tự hỏi, nếu Hikaru chấp nhận chơi cờ vây trước khi thấu hiểu “đạo cờ” của Sai, liệu cậu có trưởng thành như sau này không? Cậu đã choáng váng trước những nỗ lực và sự bám sát của Akira sau mỗi nước đi của Sai qua tay cậu. Cậu cũng đã chứng kiến sai lầm và sự trả giá của Mitani khi dùng cờ vây để kiếm tiền. Và điểm nhấn, là sự khâm phục trước thái độ nghiêm túc của Kỳ nhân Toya đối với cờ vây. Không ai không động lòng trước sự nỗ lực, cũng không ai không học được cái đúng từ những sai lầm, không ai không khao khát tìm được một điều gì đó làm mục đích sống. Trước khi biết chơi, và để bắt đầu chơi, Hikaru đã biết tới “đạo”, con đường chân chính để đến với cờ vây. Trong bước đường trưởng thành đó, Sai luôn hiện diện.

Câu chuyện về sự trưởng thành của Hikaru là một câu chuyện thật đẹp, tràn đầy sự nỗ lực và những kỳ tích, những thứ luôn thu hút sự chú ý và say mê của con người. Chứng kiến con đường ấy của Hikaru, biết bao đứa trẻ đã tìm tới cờ vây, biết bao người đã mơ ước có được kỳ tích như cậu đã có: từ một câu lạc bộ cờ trong trường tiểu học, tới đội cờ đại điện cho nước Nhật; từ một đứa trẻ không biết gì về cờ vây, trở thành người gánh vác quá khứ để bước tới tương lai - Hikaru đã có những thay đổi thần kỳ. Tôi cứ mải mê dõi theo sự trưởng thành của cậu, đôi khi mỉm cười vì cái tính trẻ con chưa thể bỏ đi của cả hai người, đôi lúc hồi hộp trước những nước cờ với khao khát chạm tới đỉnh cao của “nước đi thần thánh”, rồi lại rớt nước mắt trước sự đau khổ của Hikaru khi mất đi Sai, và cuối cùng bàng hoàng trước cái lý do “kết nối quá khứ với tương lai” của cậu.

Khi ấy tôi chợt nhận ra, đó không phải một câu chuyện về cờ vây, đó là câu chuyện về cuộc sống. Nhân loại đã truyền lại biết bao nhiêu điều qua bao nhiêu thế hệ, giọng nói, chữ viết, văn hóa, “đạo”, cái thiện và cái ác. Sự tồn tại của nhân loại chính là tiếp nối, ý nghĩa của một cuộc đời cũng là sự tiếp nối. Có phải chúng ta đều rất may mắn không, khi chỉ mất 23 tập truyện để nhận ra điều đó, trong khi Sai đã mất tới hơn 1000 năm?

Tôi từng thấy nhiều giấc mơ trong manga, những giấc mơ tiên tri, những giấc mơ về quá khứ, những giấc mơ chất chứa nỗi lo lắng và cả sự mong đợi của con người. Nhưng có lẽ giấc mơ của Hikaru về Sai là đẹp nhất. Trong nỗi tuyệt vọng để sự hối hận chi phối bản thân mình, Hikaru đã từ bỏ cờ vây. Rồi cậu đã mơ một giấc mơ, trong giấc mơ ấy, Sai chẳng nỏi một lời, chỉ mỉm cười, nụ cười ý nghĩa hơn tất cả những điều anh đã nói trước đây cộng lại. Tôi nghĩ hình ảnh đẹp nhất của Hikaru no go chính là thời khắc Sai trao cây quạt của mình cho Hikaru với nụ cười hoàn toàn thanh thản và tin cậy ấy. Và kể từ lúc đó, Sai đã sống lại, và sống vĩnh viễn trong mỗi nước cờ của Hikaru.

Sai đã không còn là Fujiwara Sai, thầy dạy cờ của Thiên Hoàng hay hồn ma trong bàn cờ cổ, Sai là một thứ tinh thần bất diệt, nhiều khi bị con người bỏ quên trong sự quay cuồng và thực dụng của cuộc sống, nhưng vẫn không hề biết mất. Sai vẫn luôn tồn tại suốt cả ngàn năm qua, náu mình ở một nơi gần gũi nhất là bàn cờ vây, chờ đợi tìm được người giúp mình trở lại. Và ở đó, nếu bàn cờ vây là vật chất tồn tại bất diệt, thì Sai chính là tinh thần tồn tại bất diệt, tất cả vẫn không thay đổi dù bao năm tháng qua đi.

Vậy nên chắc sẽ cô đơn đấy, chắc sẽ có chút hụt hẫng khi nhớ tới linh hồn ấy đấy, nhưng Hikaru à, cậu phải đi tiếp con đường Sai đã mở ra cho cậu, nhất định là thế nhé, bởi vì chơi cờ vây “là để kết nối quá khứ với tương lai”, phải không?

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

[Review] Phong vân 2 (Kiếm thế 2)

http://www.spcnet.tv/news/wp-content/uploads/2008/03/storm-riders-2-movie3b.jpg


Rằng thì là mà cùng với 2012, đây là bộ phim bạn chờ đợi suốt từ hồi tháng 8 để ra rạp xem. Vậy nên ngay sau khi nó được công chiếu, bạn phải vác thằng em bay ngay tới rạp để chiêm ngưỡng Phong – Vân – Vô Danh.

Ân tượng đầu tiên là kỹ xảo quá kinh khủng, ngay đầu phim vào muộn đã được chiêm ngưỡng Vạn kiếm quy tông của Vô danh. Cơ mà đẹp thì đẹp thiệt, nhưg vẫn chưa tới tầm của truyện, nhớ là trong truyện vạn kiếm bao trùm cả thiên hạ, phóng từ trên cao xuống, ở đây chỉ phóng ngang.

Ấn tượng thứ 2 là nhạc phim, quá đỉnh luôn, cái bài hát ở màn credit đầu phim. Cảm giác vừa tê tê buồn, lại vừa phê phê chất anh hùng, như hòa nhập vào cuộc đời đầy sóng gió và bi tráng của Phong – Vân. Oh, có vẻ là một bộ phim xem được.

Về nội dung, cũng chẳng có gì đáng nói, tương đối sát cốt truyện dù có lược bỏ vài phần khiến mạch truyện ko xuyên suốt như khi đọc truyện, ai ko đọc Phong Vân chắc khó mà thấy hay ho. Điểm hay của Phong Vân là ở sự khúc chiết về tư tưởng võ học, cái thần của võ đạo được phát ra từ mỗi chiêu thức, khiến người đọc dù chỉ xem hình vẫn hình dung một cách sống động tâm ý của người sử chiêu và liên hệ với cuộc đời tính cách của mỗi người. Phim sử dụng những ảo cảnh, những phân đoạn quay chậm, những điểm dừng hình rất chất, kết hợp với hiệu quả kỹ xảo 3D khiến tâm cốt của mỗi chiêu thức gần như được lột tả rất hoàn thiện, tạo hiệu quả thị giác rất tốt.

Phần hay nhất của phim có lẽ là đoạn Bộ Kinh Vân học bi thống mạc danh và sáng tạo ra Bá Kiếm. Đoạn hội thoại giữa thầy trò Vô danh – Bộ Kinh Vân sau khi Vô Danh khắc ra chữ Bá có vẻ buồn cười, nhưng sự chiết giải sau đó thật sự rất hay và sâu sắc. Cuộc chiến ảo của Phong – Vân phía cuối phim cũng là một trường đoạn công phu có chất lượng cao, đặc biệt việc tạo ra khói đen cho Bộ Kinh Vân và sương mù trắng cho Nhiếp Phong, sau đó là sương đen cho Nhiếp Phong nhập ma và quầng đỏ cho một Bộ Kinh Vân đã phát tiết cảm xúc, rực cháy như lửa.

Về diễn xuất của các diễn viên, cũng có vài điểm nhấn bên cạnh sự lấn át của kỹ xảo đối với kỹ thuật diễn. Bộ phim quy tụ một dàn diễn viên “khủng” trong làng kiếm hiệp: Quách Phú Thành, Trịnh Y Kiện, Hà Gia Kinh, Nhậm Đạt Hoa, Tạ Đình Phong, hứa hẹn những màn đấu võ kinh thiên động địa. Thực tế không khiến người xem thất vọng nhiều, chiêu thức đẹp, võ công cao cường, dù phim dùng nhiều kỹ xảo nhưng những pha cận chiến lại rất thực. Tuy vậy diễn xuất nội tâm của các nhân vật chỉ dừng ở mức hoàn thành vai diễn, ko thấy nhiều đột phá.

Điểm bạn nhớ nhất ở các diễn viên là hình ảnh Quách Phú Thành ngồi một mình, hay tay gác lên gối chống cằm, thanh Tuyệt Thế hảo kiếm cắm bên cạnh. Đây có thể gọi là hình ảnh kinh điển của Bất Khốc tử thần trong truyện. Quách Phú Thành đã phần nào cosplay Bộ Kinh Vân thành công. Có điều sự lạnh lùng của nhân vật cũng như bầu máu nóng trong con người lạnh lung ấy vẫn chưa thật sự tạo ra mâu thuẫn thật sự. Ở thời điểm lạnh lùng, Bộ Kinh Vân là một kẻ hoàn toàn lạnh lùng. Ở thời điểm cần tới cái tình, Quách Phú Thành cũng chỉ đưa ra được cái tình. Vậy nên vai diễn của Quách Phú Thành chưa thực sự toát ra được cái “thần” của Bộ Kinh Vân.

Vai Nhiếp Phong của Trịnh Y Kiện có khá hơn một chút. Thời khắc giao thoa giữa người và ma có sự phân biệt rõ ràng. Cũng có thể do hiệu quả hóa trag và hình ảnh đã giúp Trịnh Y Kiện diễn một Nhiếp Phong vật lộn giữa Nhân và Ma khá tốt. Có điều ko thể ko nói, Trịnh Y Kiện quá già dặn so với vai Nhiếp Phong. Đứng bên cạnh Quách Phú Thành, Trịnh Y Kiện giống sư huynh hơn là sư đệ. Ấn tượng của Nhiếp Phong dù ko tới mức đẹp như ngọc, nhưng mang hơi hướng của một lãng tử phong sương, khuôn mặt thanh thoát không biết tới tuổi già. Nhưng mà nhìn Trịnh Y Kiện thấy quá trưởng thành, quá lịch duyệt rồi, dù diễn hay nhưng cũng ko thấy được cái thần của Nhiếp Phong.

Ngay cả vai Vô Danh của Hà Gia Kính cũng vậy. Có lẽ thấy được cái chất anh hùng, bi thống của Vô Danh, nhưng nét "ẩn", phiêu phiêu của Vô Danh thì khó thấy. Bên cạnh một Nhiếp Phong tấm lòng nhân hậu luôn phải đấu tranh với dòng máu điên loạn trong mình, Vô Danh là một nhân vật bạn rất thích, bởi tư tưởng lánh đời ko màng danh lợi, nhưng lại vô cùng quan thiết với vận mệnh của võ lâm. Cái tâm thái tĩnh lặng, hiền hòa như mặt nước của Vô Danh thật sự là độc nhất vô nhị trong thế giới kiếm hiệp. Hà Gia Kinh chỉ thể hiện được một phần rất nhỏ trong con người ấy.

Hai nhân vật nữ ko cần nói tới, như truyền thống của truyện, họ chỉ làm nền và tạo ra và gánh chịu bi kịch. Đệ Nhị Mộng và Sở Sở trong phim chỉ có thể nói là: rất xinh. Sở Sở gần như từ truyện bước ra, còn Đệ Nhị Mộng như một mảnh ghép bên ngoài, hình như chẳng rõ ràng gì.

Tuyệt Tâm và Tuyệt Vô Thần chẳng có mấy đất diễn, đánh võ là được rồi.

Về trang phục, ngoại trừ Phong – Vân trang phục khá gần truyện, còn lại cứ làm sao ấy, vay mượn từ các phim võ hiệp Trung Quốc khác thời gian gần đây, đặc biệt là bộ giáp của Tuyệt Vô Thần, bạn ko nhớ lắm nhưg chắc ko tới mức hoành trág đến vậy. Quỷ Hổ thì nhìn một phát nhận ra ngay, dành được giải cosplay nhân vật giống nhất :D .

Túm lại sau khi xem xong phim này, có hơi giống lúc xem 2012: ko ấn tượng về nội dung, nhưg ấn tượng về hình ảnh và kỹ xảo. Cảm giác liên tục xuất hiện khi xem phim là: chừng nào có bản HD phải down về xem lại, phải tìm ra hình cap của cảnh này, bao giờ mới có phần 3…

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

[Review] New moon



Một bộ phim gây sốt không có nghĩa là một bộ phim hay. Sốt vì nó được PR quá tốt, nhưng PR không thể thay đổi bản chất của một bộ phim.

Ko biết có phải vì ko đạt được doanh thu như mong muốn trong 2 ngày cuối tuần trước với toàn bộ 10 phòng chiếu và cả chục ca chiếu/phòng/ngày hay ko, mà giữa tuần qua, megastar tiếp tục gửi thư mời khan giả xem New Moon. Ừ thì đi xem, cũng như đi xem HP vậy, bởi vì đã trót thì trét, đã thích truyện thì đành xem phim.

Có nhiều người rất thích tập 2 của truyện, hay nhất, nhưng đa số người đọc cho rằng New moon là tập truyện ko hay, ko đủ kiên nhẫn để đọc cho hết. Trên quan điểm cá nhân, tớ cho là tập này dù ko bằng phần đầu, nhưng không tới nỗi quá tệ, và hay hơn tập 3 (tập 4 chưa đọc). Điểm hay ở tập này là những diễn biến cảm xúc rất tinh tế của nhân vật Bella, sự biến chuyển từ niềm hạnh phúc tới nỗi đau tột cùng rồi bình tâm trở lại, từ hy vọng tới tuyệt vọng và chấp nhận, sự chuyển biến tình cảm dành cho Jacob, tình yêu không hề thay đổi mà càng sâu sắc hơn với Edward. Nhưng có lẽ, chính vì cảm xúc nội tâm sâu sắc là điểm nhấn duy nhất của truyện, nên phim New moon trở thành một bộ phim buồn tẻ từ đầu tới cuối. Kristen Stewart đã hoàn toàn không diễn tả được nội tâm của Bella, ngoại trừ việc gào thét vào mỗi đêm.

Giống y trường hợp xem từ HP 5 tới HP6. HP 5 còn có cảm xúc gì đó để chê, để rủa, nhưng HP 6 chẳng để lại điều gì, thậm chí xem xong cũng chẳng nhớ nổi mình đã xem cái gì. New moon cũng vậy, Twilight còn có chút gì để nhớ, như tình tiết những đoạn ký ức chảy tràn giữa 2 nhân vật chính ở gần cuối phim, hay khu rừng xanh ngắt với những thân cây cao vút và sâu thăm thẳm. New moon vẫn khu rừng đó, vẫn những nhân vật đó, nhưng chẳng còn chút cảm xúc gì. Cả bộ phim không có điểm nhấn, trôi qua nhạt nhòa, thậm chí sau 1 tiếng rưỡi xem phim, vẫn chưa thấy có gì gọi là sự kiện.

Thêm vào đó, nếu như Chạng vạng làm được điều gì đó để trở thành một bộ phim riêng bên cạnh truyện, Trăng non đã thất bại. Giống như chuỗi HP, nếu bạn ko đọc truyện, thật khó mà hiểu phim đang nói về cái gì, những tình tiết trong Trăng non cũng bị cắt xén, đi ngang về tắt như vậy. Hơn 2 tiếng phim chỉ là những cắt cảnh gọn gang vừa đủ để chúng ta biết Trăng non là một bộ phim làm từ truyện cùng tên, hoàn toàn chỉ còn là cái bóng của truyện.

Cũng muốn nói gì đó nhiều hơn 1 chút, nhưng bộ phim này chẳng để lại cảm xúc gì hơn để nói.

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

[Review] 2012


Lần khần mãi cuối cùng cũng xem được 2012.

Cảm giác chung là hoành tráng, nhưng không có gì mới mẻ.

Kỹ xảo tuyệt đối phê lòi mắt, Sóng thần ở Haundae chỉ cao có 700m, sóng thần của 2012 cao 1500m, đỉnh Everest vào thời điểm gần cuối phim chỉ còn 1 nửa nhô lên mặt nước, thật sự trải nghiệm hết những cảm giác của ngày tận thế. Hawai biến thành một vùng nham thạch. Vegas chìm sâu vào lòng đất, Ấn độ bị nước biển vùi lấp, Washington phủ đầy tuyết và trái đất đảo chiều từ bắc xuống nam. Những thiên tai và hiểm họa vốn đã từng xuất hiện trong rất nhiều phim thảm họa khác, giờ được tập trung lại trong 2012 – một bữa tiệc mãn nhãn về sự hủy diệt của thế giới.

Nói như vậy cũng tức là: 2012 chẳng có gì mới mẻ cả. Với những ai chưa từng đọc qua 7seed, thì cái kế hoạch về những con thuyền Noah có vẻ mới mẻ. Nhưng với 7seed, mọi thứ thật quá bình thường. Loài người vẫn còn may mắn chán vì họ chỉ phải sống 27 ngày trong con thuyền cứu sinh. 30 con người còn sót lại trong giấc ngủ đông ở 7 seed đã phải trải qua cả một thời kỳ băng hà kéo dài và trở lại với sự sống trong một thế giới hoàn toàn nguyên thủy.

Thậm chí cả vấn đề về nội dung câu chuyện cũng cũ kỹ. Một người anh hùng, có một người vợ đã ly dị và 2 đứa con sống cùng mẹ, thêm một ông bố dượng, một vài nhân vật phụ hợp thành đoàn, cùng đấu tranh để dành lấy sự sống, xét cho cùng cũng đã quá quen thuộc. Hay chuyện phản ứng và hành động của các quốc gia khi xảy ra thảm họa toàn cầu cũng quen thuộc. Thậm chí là 1 bộ phim tổng hợp với tham vọng khắc họa khung cảnh lớn, khía cạnh con người bỗng trở nên rời rạc, không khám phá được điều gì mới mẻ ở chiều sâu tâm lý nhân vật.

Điển hình là nhân vật “chú Gordon”. Người đàn ông này có một số ít những cận cảnh để thể hiện nhân vật, nhưng mờ nhạt, chưa ra được chiều sâu. Từ lúc xuất hiện cho tới lúc chết, chỉ có 1 điểm nhấn duy nhất khi ông ta nói với nvchính: tôi đã luôn muốn có một gia đình riêng. Chuyện “chú ấy thật ra rất dễ thương”, “hãy tìm hiểu chú ấy” gì đó của Noah cuối cùng chỉ là nói suông, vì thực tế, anh ta bị đẩy theo tình huống, chưa thể hiện được thứ gì của riêng mình để chứng minh điều đó.

Nói vậy, nhưng 2012 cũng ko phải hết hy vọng hoàn toàn. Điểm tớ cảm thấy hứng thú nhất chính là quan điểm chính trị, xã hội từ thực tế bước vào phim.

Ông tổng thống Nga trong phim, khi tham gia đại hội G8 được triệu tập khẩn cấp về vấn đề thảm họa, đã nói rằng ông cần một phiên dịch. Tổng thống Mỹ trả lời lại rằng: ông không cần, vì những gì tôi sắp nói trình độ tiếng Anh của ông đủ hiểu.

Một trong những nhân vật thứ chính, cô Tamara – người yêu của một tỉ phú Nga, điệu bộ y hệt Paris Hilton. Một người phụ nữ xuất hiện trong khi di tản những người được ưu tiên lên tàu ăn mặc và dắt chó y hệt nữ hoàng Anh quốc.

Tổng thống Mỹ là vị tổng thống duy nhất ở lại với vai trò thuyền trưởng trên một con tàu đắm. Một người khác là thủ tướng Ý ko tính, vì ông ta là một người mộ đạo, đã tới Vantican cầu nguyện và chứng kiến nhà vòm thần thánh sụp đổ. Tất cả các lãnh đạo lớn khác đều lên tàu và không lăn tăn gì nhiều về vận mệnh người dân nước họ.

Trung Quốc, một nước đối tác kinh tế lớn của Mỹ hiện nay, là nơi đặt những con tàu, một phần lý do vì Tây Tạng là vùng đất cao nhất của thế giới, ngay gần đỉnh Everest. Và một nhân vật quan trọng trong kế hoạch cứu vớt loài người đã nói thế này: Tôi cứ nghĩ là Trung quốc sẽ không chuẩn bị kịp. Thực tế, họ đã hoàn thành hơn cả mức mong đợi, cho dù thảm họa tới sớm hơn dự kiến rất nhiều.

Tổng thống Mỹ đương nhiên là một người da đen, còn thủ tướng Đức là một phụ nữ. Nước Mỹ luôn là nước đầu tiên nhận thức ra mọi nguy cơ và một người quốc tịch Mỹ chắc chắn phải là người có tấm lòng cao cả nhất thế giới – một người da màu, đã kêu gọi lãnh đạo thế giới mở cửa tàu cho những người còn sót lại bên ngoài được vào lánh nạn. Cho dù đó chỉ là những người biết chuyện sớm, một tỉ lệ cực kỳ nhỏ nhoi so với dân số 7 tỷ người của trái đất vào thời kỳ đó (theo dự báo của LHQ) đã bị lừa dối và biến mất cùng thảm họa..

Tóm lại, mặc dù chưa đủ sâu sắc như mong đợi, nhưng 2012 cũng đã đáp ứng được phần nào những kỳ vọng suốt 4 tháng chờ đợi của những người ưa cảnh đổ vỡ, tan nát khi xem phim như tớ :D

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

[Review] District 9 - We go home now?


Một ngày vắng sếp, thèm popcorn kinh khủng và cuối cùng cũng câu được một đứa lên mega xem phim cùng. Giữa District 9 và Biệt đội chuột lang, chọn District, đơn giản vì cái genre viễn tưởng/thần thoại (!!!) của nó.

Mua vé xong mới vớ được phần giới thiệu phim, đọc lướt qua có tí giật mình, "phim làm theo thể loại tài liệu" - cái thể loại rất giống với Cloverfield - siêu phẩm quay tít từng khiến mình dở khóc dở cười vì cái sự "không có nội dung" của nó. Thật may khi đọc kỹ hơn, thấy cũng có nhân vật chính, có cốt truyện đàng hoàng. Ủa, mà phân biệt chủng tộc là sao? Phim về người ngoài hành tinh mà???

Bắt đầu phim là một loạt những đoạn phỏng vấn các nhân vật có liên quan tới sự kiện "Wikus Van De Merwe và Khu vực 9", có chút nhàm chán và khó hiểu, hình như giữa hiện tại và quá khứ đan xen lẫn nhau. Chợt nhớ ra đây là một "bộ phim tài liệu", xem tiếp vậy.

Nhân vật chính (mà mãi tới nửa phim mới biết đó là nhân vật chính, không phải vì nội dung quá loãng, mà vì không thể tin nổi con người nhạt nhòa ấy lại là nhân vật chính được), khuôn mặt lạ hoắc, râu ria, gầy gò, là một nhân vật phụ điển hình của Hollywood. Anh ta xuất hiện như một kẻ bất tài, được thăng tiến nhờ cha vợ, được giao những nhiệm vụ mà thật ra chẳng ai muốn nhận - phụ trách vấn đề di chuyển người ngoài hành tinh tại khu vực 9. Được sự hỗ trợ của lực lượng an ninh hùng hậu thuộc MNU, Wikus gõ cửa từng căn nhà ổ chuột trong khu vực 9, ép buộc họ ký vào những tờ giấy chấp nhận di cư theo mẫu, và xử lý những kẻ chống đối. Trong khi làm việc, anh ta vô tình bị một thứ nước đen kỳ lạ - một hợp chất giống như "xăng" để những người ngoài hành tinh khởi động được con tàu nhỏ trở về tàu mẹ và quay về quê hương mình- bắn vào mặt. Thứ hợp chất dữ tợn cuối cùng đã biến đổi Wikus thành "quái vật". Và thế là, một câu chuyện bi thảm đã bắt đầu.

Có lẽ nên nói thêm một chút về những người ngoài hành tinh và Khu vực 9. Từ đầu tới cuối, chẳng ai biết tên gọi của những người ngoài hành tinh ấy là gì, hay họ tới từ đâu. Chỉ biết một ngày nọ, con tàu mẹ của họ đáp lại trên bầu trời trái đất, lơ lửng giữa thành phố Johannesburg. Chính quyền cử quân đội xâm nhập và phát hiện ra cả triệu sinh vật ngoài trái đất "ẩn nấp" trên đó, suy dinh dưỡng, yếu đuối và hoang dã. Loài người gọi họ là "tôm" (The Prawns) bởi dáng vẻ bên ngoài của họ. Họ được đưa khỏi tàu mẹ xuống mặt đất, sống lẫn với con người trong thành phố và bị hạn chế tại Khu vực 9. Bẩn thỉu, những ngôi nhà ổ chuột, những kẻ muốn kiếm lời từ việc bán "thức ăn cho mèo" - món ăn khoái khẩu của "tôm", và những băng nhóm tội phạm thèm muốn sức mạnh, vũ khí đến từ hành tinh khác, Khu vực 9 là nơi người ngoài hành tinh sống chung với tất cả những điều đó.

Trong lúc thế giới còn chưa biết phải xử lý những người khách lạ này như thế nào, trọng trách quản lý họ được giao cho MNU - một công ty tư nhân vốn dĩ chỉ quan tâm tới việc sử dụng vũ khí và công nghệ của người ngoài hành tinh để kiếm lời, một con buôn vũ khí thật sự. MNU bám vào những "con tôm" này suốt 20 năm, và họ vẫn chưa tìm được phương pháp sử dụng vũ khí ngoài trái đất, bởi những thứ đó chỉ hoạt động trong tay "bọn tôm".

20 năm trôi qua, con người quanh khu vực 9 bắt đầu mất kiên nhẫn, họ biểu tình đòi đưa những "con tôm" đó tránh xa khỏi cuộc sống văn minh của họ, và MNU đề xuất một kế hoạch di cư người ngoài trái đất tới một khu vực khác, hoang vắng hơn, biệt lập hơn, và dễ dàng đối xử với "tôm" theo cách họ mong muốn hơn.



Quay lại với Wikus của chúng ta, anh có một người vợ đẹp và hiền dịu, một gia đình đầm ấm và đông đúc, một công việc hứa hẹn với sự trợ giúp của cha vợ là Francois Moraneu. Nhiệm vụ mới của anh ta thật quá dễ dàng. Gõ cửa từng nhà, nếu "con tôm" đó đồng ý thì okie, nếu nó hất tung tờ cam kết thì coi như đã có dấu tay của nó, nếu nó không đồng ý, chỉ việc kêu người chĩa súng vào đầu nó và mọi chuyện sẽ êm xuôi: chết hoặc ký tên vào. Nhưng nó đã thay đổi hoàn toàn sau khi Wikus bị thứ nước đen kỳ lạ của người ngoài hành tinh bắn vào mặt - một thứ virut sẽ dần dần biến Wikus thành "tôm". Ban đầu là "máu đen" trào ra từ mũi và miệng, tiếp theo là cánh tay biến đổi hoàn toàn, rồi cơ thể lở loét, đầy những "vẩy tôm". Wikus hoàn toàn hoảng loạn, anh ta được đưa vào bệnh viện, và cuối cùng là phòng nghiên cứu sinh học của MNU sau khi cánh tay của người ngoài trái đất "mọc ra". Ở đó, Wikus mới thấy hết mặt trái của loài người. Người cha vợ không do dự bán đứng con rể mình cho MNU, những mảnh xác rớt lại của người ngoài hành tinh sau khi bị mổ xẻ và nghiên cứu. Cơ thể Wikus lúc này là vô giá, nhưng nhân phẩm và quyền được làm người của anh ta thì trở nên vô giá trị. Phút chốc, từ một đặc vụ đang được ưu ái trên con đường thăng tiến và quyền lực, anh ta bị tước đi tất cả, trở thành tội đồ của cả nhân loại, khi dám câu kết và quan hệ tình dục với người ngoài hành tinh. Tất cả truy đuổi anh, và Wikus chỉ còn một nơi duy nhất để lẩn trốn: Khu vực 9.

Bạn có thể tìm thấy đầy đủ mọi yếu tố của một "anh hùng kiểu Mỹ" ở Wikus và cả những điều ngược lại. Anh hùng chiến đấu một mình chống lại kẻ thù để bảo vệ ai đó, anh ta một mình chiến đấu chống lại MNU để bảo vệ cho Christopher Johnson và con trai - hai người ngoài hành tinh. Anh hùng chiến đấu với những vũ khí tối tân và sức công phá mãnh liệt, Wikus sử dụng được cả vũ khí người ngoài trái đất, rồi sau đó là robot. Anh hùng nhất định phải trải qua rất nhiều thử thách cam go, ngày càng trưởng thành từ một người bình thường thành một chiến binh can đảm và mạnh mẽ, Wikus suốt hơn nửa bộ phim, xuất hiện với thân hình đầy máu, đôi mắt ngây thơ và rụt rè ban đầu đã trở nên cứng cáp và đầy sự quyết tâm sau này.



Nhưng, như những câu chuyện khác, anh hùng cuối cùng sẽ chiến thắng và được nhân loại ca tụng. Còn Wikus, anh ta thất bại và biến mất. Cũng còn đôi người nhớ tới anh, nhưng có lẽ chỉ là nỗi nhớ nhung về một con người đã chết. Wilkus chính là một thứ bi kịch điển hình của thất bại, anh ta chiến đấu với hy vọng sẽ chữa lành căn bệnh của mình, để rồi cuối cùng vẫn biến thành "tôm", anh ta mang rất nhiều hy vọng và những lời hứa, "anh sẽ trở về", "hãy tin tưởng anh", "tôi nhất định sẽ quay về, chỉ 3 năm thôi", nhưng tới cuối phim, anh ta trở thành một trong những kẻ sống lưu vong tại khu vực 10 trong hình hài mới, cam chịu và thỏa hiệp với số phận của mình. Đừng nghĩ rằng chỉ cần cố gắng hết sức thì chuyện gì cũng có thể làm được. Cái thế giới lý tưởng ấy vốn không hề tồn tại. Sự hiện diện của khu vực 10 với 2,5 triệu người ngoài hành tinh, sự tồn tại vẫn rất thịnh vượng của MNU sau những tội ác họ đã gây ra, mọi chuyện thực tế chẳng có gì thay đổi.

Và cả câu chuyện về cha con người ngoài hành tinh Christopher Johnson. Anh ta mất 20 năm để tích tụ đủ năng lượng cho con tàu con trở về con tàu mẹ. Đứa con trai lúc nào cũng đăm đắm nhìn vào quả cầu mô hình trái đất chỉ để hỏi cha "hành tinh của chúng ta như thế nào?", "bao giờ con được về nhà". Sống trong ngôi nhà đầy những "vật phẩm bị cấm", giấu kín bên dưới cả một con tàu vũ trụ, chịu đựng sự đàn áp và tàn nhẫn của con người, Christopher có một mơ ước: đưa con trai mình trở về nhà. Hình ảnh anh ta đứng chết lặng trước di hài tan nát của một đồng loại đã lột trần tận gốc thứ nhân quyền giả mạo của con người. Họ tưởng rằng họ có một nơi trú chân, họ tưởng rằng có thể sống ở nơi này. Nhưng thật ra họ chẳng được đối xử tốt hơn loài hạ đẳng. Kể từ lúc ấy, anh ta đã có một mục tiêu mới, giải thoát tất cả đồng loại của mình khỏi thế giới này, đưa họ trở về nơi họ đã ra đi, ít nhiều vẫn có những thứ tốt đẹp hơn. Nhưng đây là câu chuyện về thất bại và sự thỏa hiệp, nên Christopher đã ra đi đơn độc cùng con trai mình, và có lẽ chúng ta đều có thể tin rằng một ngày nào đó, anh ta sẽ trở lại.

Rồi mình cũng hiểu ra, tại sao bộ phim này lại liên quan tới vấn đề phân biệt chủng tộc.



Thật ra cái gì gọi là nhân quyền? Người trái đất chấp nhận cho người ngoài trái đất được nhập cư, nhưng giam cầm họ ở một nơi biệt lập, coi họ là những loài động vật, giương cái mác nhân quyền với những tờ cam kết cần một chữ ký và một khẩu súng gí vào đầu. Khu định cư ổ chuột với những kẻ khủng bố và bạo lực tràn lan. Một con người bị bán đứng trên giường bệnh, bị cắt thành từng mảnh như một con lợn trên màn mổ, thậm chí còn không được một chút thuốc mê, rồi bị săn đuổi như động vật, bởi chính đồng loại của mình. Trong cái thế giới mà bản thân mình còn không bằng loài vật ấy, chứng kiến cách đối xử của loài người với người ngoài trái đất, liệu Wikus còn bao nhiêu phần trăm mong muốn trở lại làm người? Mình nghĩ chẳng nhiều đâu, kể từ lúc anh ta chui vào con robot chiến đấu và bảo vệ cha con Christopher trở về con tàu mẹ. Anh ta đã sẵn sàng để từ bỏ mọi thứ, trở thành kẻ phản bội lạc loài ở thế giới mà mình sinh ra. Trong lòng "con tôm" xuất hiện ở cuối phim, đâu mới là "nhà"???

Bộ phim khép lại đầy những nghi vấn, nuối tiếc và trăn trở. Nếu nó muốn đả kích sự phân biệt chủng tộc, thì tại sao trên trang chủ của phim lại có một trò chơi bắn bia nho nhỏ, mà mục tiêu là những "con tôm"? Nếu chỉ là một bộ phim để giải trí, thì tại sao luôn có những thước phim quay chậm đặc tả sự tan vỡ nhân tính của con người và nỗi tuyệt vọng thê lương?

Một bộ phim thật sự đáng xem, với những cảnh quay hành động hấp dẫn dù nội dung của nó mang nhiều yếu tố tâm lý, với một dàn diễn viên lạ lẫm nhưng diễn xuất vô cùng truyền cảm. Đây là bộ phim thứ 4 gây ấn tượng mạnh mẽ với mình trong năm nay, sau Xích Bích II, Star Trek và Transformer II.

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

Top 8's my favorite mans in manga




Sau lượt bài về những sát thủ điện ảnh, giờ tới những chàng trai tuyệt vời của manga. Do có rất nhiều nên sẽ chốt lại 8 nhân vật tớ thích nhất thôi :P

1. Souji Okita



Đây là một nhân vật được xây dựng từ hiện thực, cũng xuất hiện trong rất nhiều truyện tranh của Nhật Bản, nhưng tớ thì chỉ thích Souji của Kaze Hikaru. Đọc Kaze từ rất lâu nhưng cũng rất lâu tớ mới thấm được nhân vật này và thật sự điêu đứng vì anh ấy, vừa cool vừa cute, nói về anh ấy thì có nhiều điều không hết được, nếu các bạn muốn biết thì click vào các đường link sẽ rõ.

2. L Lawliet



Người trên là yêu, còn người này là ngưỡng mộ. Giống như các bạn say mê M.Ballack hay Suju vậy. Nói về con người này chỉ có 2 từ: Đặc biệt. Đặc biệt từ cái ngoại hình chẳng giống ai, cho tới thói quen nói dối không bao giờ ngừng. Đặc biệt từ cách anh phá án cho tới cái cách anh chiến thắng ngay cả khi đã chết. Con người này sẽ khiến bạn luôn phải bất ngờ và khó hiểu.

3. Xích Vương Shuri



Có thể nói Shuri là người đàn ông chân chính nhất. Nam tính, mạnh mẽ, tràn đầy sự tự tin và sức sống mãnh liệt. Trót yêu một người con gái không bình thường, anh ấy đã bước từ trên cao xuống đáy bùn để rồi sống lại như loài phượng hoàng, từ một vị vua trở thành một tên nô lệ, cuối cùng vẫn có thể nói rằng "Điều tôi tự hào nhất chính là tôi".

4. Sesshoumaru



Đó là Sesshoumarou, tự tin tới mức ngạo mạn, đã từng sống với mục đích trở thành người mạnh nhất bằng cách vượt qua cha mình, cho tới lúc gặp một cô gái nhỏ và nhận ra giá trị của thanh kiếm phục sinh Tenseiga. Khuôn mặt lạnh lùng chẳng bao giờ cười ấy, cái thói quen đến và đi như một cơn gió ấy, và cả trái tim cuối cùng cũng biết đập như loài người ấy, luôn có gì đó khiến người ta không thể bỏ quên.

5. Hanazawa Rui



Chàng trai có mái tóc màu trà và đôi mắt trong suốt như thủy tinh. Nếu Kira phải vẽ lại Rui, chắc cô sẽ chỉ thấy hai màu đen và trắng. Nếu Tsukushi được sống hai lần, hy vọng có một lần cô sẽ chọn anh. Truyện tranh đã là hoang tưởng, sự tồn tại của một chàng trai như anh còn hoang tưởng hơn nhiều, mỗi lần định chạm vào con người đó, sẽ thấy cảm giác như anh sắp vỡ tan và biến mất vậy.

6. Tử Hà Lang



Con sói ấy cô độc, cho đến chết vẫn cô độc. Từ đầu tới cuối Tử Hà Lang vốn chẳng có con đường nào để lựa chọn, yêu, bị phụ tình, trở thành nô lệ, sát thủ, rồi anh hùng, và cuối cùng chết cùng người mình yêu. Chàng có thể trở thành một đại tướng lưu danh sử sách, cũng có thể trở thành một truyền thuyết võ lâm. Nhưng tất cả với chàng không nhiều ý nghĩa bằng một người con gái, vậy nên, chàng đã chết, cứ cho là mãn nguyện đi, để lại những hoài niệm đầy đau đớn và dang dở cho những người ở lại.

7. Zell Dintch



Khỏi nói nhiều về anh chàng này, ấm áp, nhiệt tình, có chút ngây thơ và bồng bột, đó là người anh em lý tưởng đối với tớ. Dù là nhân vật trong game nhưng cũng đều là chân dung giả tưởng nên để vào đây.

8. Cloud Strife



Đôi khi tớ cảm thấy Cloud thật tội nghiệp, bị cướp đi Aerith đã đành, còn bị Square lôi ra làm cần câu khách không biết bao nhiêu lần. Một người hùng cô độc, một đám mây phiêu lãng khắp chân trời góc bể, Cloud được tính điểm nhờ vẻ bề ngoài được modify lại cực đỉnh và phần đời bi thảm với Aerith trong Final Fantasy 7 Original.

hơn 1 nửa những nhân vật tớ thích đều phiêu phiêu như gió như mây :|


Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ