Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

[Review]Hikaru no go - những linh hồn bất diệt






Cũng chỉ là một hồn ma thôi, mà sao không thấy anh thì cô đơn đến thế?
Cũng chỉ là một hồn ma thôi, mà khi ra đi, sao khiến nước mắt cậu rơi hoài.
Ngay cả khi nước mắt đã cạn khô, nhớ, vẫn nhớ mãi về anh.
Một đứa bé cứng đầu, hiếu động và môn cờ vây trầm lắng, cổ xưa đã bắt đầu có điểm chung, khi Fujiwara Sai
xuất hiện.

Mái tóc thật dài, dáng hình yểu điệu, dễ khóc dễ cười, chỉ mang dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành khi ngồi trước bàn cờ vây – Sai hiện ra trước mắt Hikaru như thế. Cùng khóc, cùng cười, vừa là thầy, vừa là bạn, sự trưởng thành của Hikaru chính là những gì Sai để lại trước khi tan biến sau hơn 1000 năm tồn tại.

Tôi thường tự hỏi, nếu Hikaru chấp nhận chơi cờ vây trước khi thấu hiểu “đạo cờ” của Sai, liệu cậu có trưởng thành như sau này không? Cậu đã choáng váng trước những nỗ lực và sự bám sát của Akira sau mỗi nước đi của Sai qua tay cậu. Cậu cũng đã chứng kiến sai lầm và sự trả giá của Mitani khi dùng cờ vây để kiếm tiền. Và điểm nhấn, là sự khâm phục trước thái độ nghiêm túc của Kỳ nhân Toya đối với cờ vây. Không ai không động lòng trước sự nỗ lực, cũng không ai không học được cái đúng từ những sai lầm, không ai không khao khát tìm được một điều gì đó làm mục đích sống. Trước khi biết chơi, và để bắt đầu chơi, Hikaru đã biết tới “đạo”, con đường chân chính để đến với cờ vây. Trong bước đường trưởng thành đó, Sai luôn hiện diện.

Câu chuyện về sự trưởng thành của Hikaru là một câu chuyện thật đẹp, tràn đầy sự nỗ lực và những kỳ tích, những thứ luôn thu hút sự chú ý và say mê của con người. Chứng kiến con đường ấy của Hikaru, biết bao đứa trẻ đã tìm tới cờ vây, biết bao người đã mơ ước có được kỳ tích như cậu đã có: từ một câu lạc bộ cờ trong trường tiểu học, tới đội cờ đại điện cho nước Nhật; từ một đứa trẻ không biết gì về cờ vây, trở thành người gánh vác quá khứ để bước tới tương lai - Hikaru đã có những thay đổi thần kỳ. Tôi cứ mải mê dõi theo sự trưởng thành của cậu, đôi khi mỉm cười vì cái tính trẻ con chưa thể bỏ đi của cả hai người, đôi lúc hồi hộp trước những nước cờ với khao khát chạm tới đỉnh cao của “nước đi thần thánh”, rồi lại rớt nước mắt trước sự đau khổ của Hikaru khi mất đi Sai, và cuối cùng bàng hoàng trước cái lý do “kết nối quá khứ với tương lai” của cậu.

Khi ấy tôi chợt nhận ra, đó không phải một câu chuyện về cờ vây, đó là câu chuyện về cuộc sống. Nhân loại đã truyền lại biết bao nhiêu điều qua bao nhiêu thế hệ, giọng nói, chữ viết, văn hóa, “đạo”, cái thiện và cái ác. Sự tồn tại của nhân loại chính là tiếp nối, ý nghĩa của một cuộc đời cũng là sự tiếp nối. Có phải chúng ta đều rất may mắn không, khi chỉ mất 23 tập truyện để nhận ra điều đó, trong khi Sai đã mất tới hơn 1000 năm?

Tôi từng thấy nhiều giấc mơ trong manga, những giấc mơ tiên tri, những giấc mơ về quá khứ, những giấc mơ chất chứa nỗi lo lắng và cả sự mong đợi của con người. Nhưng có lẽ giấc mơ của Hikaru về Sai là đẹp nhất. Trong nỗi tuyệt vọng để sự hối hận chi phối bản thân mình, Hikaru đã từ bỏ cờ vây. Rồi cậu đã mơ một giấc mơ, trong giấc mơ ấy, Sai chẳng nỏi một lời, chỉ mỉm cười, nụ cười ý nghĩa hơn tất cả những điều anh đã nói trước đây cộng lại. Tôi nghĩ hình ảnh đẹp nhất của Hikaru no go chính là thời khắc Sai trao cây quạt của mình cho Hikaru với nụ cười hoàn toàn thanh thản và tin cậy ấy. Và kể từ lúc đó, Sai đã sống lại, và sống vĩnh viễn trong mỗi nước cờ của Hikaru.

Sai đã không còn là Fujiwara Sai, thầy dạy cờ của Thiên Hoàng hay hồn ma trong bàn cờ cổ, Sai là một thứ tinh thần bất diệt, nhiều khi bị con người bỏ quên trong sự quay cuồng và thực dụng của cuộc sống, nhưng vẫn không hề biết mất. Sai vẫn luôn tồn tại suốt cả ngàn năm qua, náu mình ở một nơi gần gũi nhất là bàn cờ vây, chờ đợi tìm được người giúp mình trở lại. Và ở đó, nếu bàn cờ vây là vật chất tồn tại bất diệt, thì Sai chính là tinh thần tồn tại bất diệt, tất cả vẫn không thay đổi dù bao năm tháng qua đi.

Vậy nên chắc sẽ cô đơn đấy, chắc sẽ có chút hụt hẫng khi nhớ tới linh hồn ấy đấy, nhưng Hikaru à, cậu phải đi tiếp con đường Sai đã mở ra cho cậu, nhất định là thế nhé, bởi vì chơi cờ vây “là để kết nối quá khứ với tương lai”, phải không?

0 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ