Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

[Review] District 9 - We go home now?


Một ngày vắng sếp, thèm popcorn kinh khủng và cuối cùng cũng câu được một đứa lên mega xem phim cùng. Giữa District 9 và Biệt đội chuột lang, chọn District, đơn giản vì cái genre viễn tưởng/thần thoại (!!!) của nó.

Mua vé xong mới vớ được phần giới thiệu phim, đọc lướt qua có tí giật mình, "phim làm theo thể loại tài liệu" - cái thể loại rất giống với Cloverfield - siêu phẩm quay tít từng khiến mình dở khóc dở cười vì cái sự "không có nội dung" của nó. Thật may khi đọc kỹ hơn, thấy cũng có nhân vật chính, có cốt truyện đàng hoàng. Ủa, mà phân biệt chủng tộc là sao? Phim về người ngoài hành tinh mà???

Bắt đầu phim là một loạt những đoạn phỏng vấn các nhân vật có liên quan tới sự kiện "Wikus Van De Merwe và Khu vực 9", có chút nhàm chán và khó hiểu, hình như giữa hiện tại và quá khứ đan xen lẫn nhau. Chợt nhớ ra đây là một "bộ phim tài liệu", xem tiếp vậy.

Nhân vật chính (mà mãi tới nửa phim mới biết đó là nhân vật chính, không phải vì nội dung quá loãng, mà vì không thể tin nổi con người nhạt nhòa ấy lại là nhân vật chính được), khuôn mặt lạ hoắc, râu ria, gầy gò, là một nhân vật phụ điển hình của Hollywood. Anh ta xuất hiện như một kẻ bất tài, được thăng tiến nhờ cha vợ, được giao những nhiệm vụ mà thật ra chẳng ai muốn nhận - phụ trách vấn đề di chuyển người ngoài hành tinh tại khu vực 9. Được sự hỗ trợ của lực lượng an ninh hùng hậu thuộc MNU, Wikus gõ cửa từng căn nhà ổ chuột trong khu vực 9, ép buộc họ ký vào những tờ giấy chấp nhận di cư theo mẫu, và xử lý những kẻ chống đối. Trong khi làm việc, anh ta vô tình bị một thứ nước đen kỳ lạ - một hợp chất giống như "xăng" để những người ngoài hành tinh khởi động được con tàu nhỏ trở về tàu mẹ và quay về quê hương mình- bắn vào mặt. Thứ hợp chất dữ tợn cuối cùng đã biến đổi Wikus thành "quái vật". Và thế là, một câu chuyện bi thảm đã bắt đầu.

Có lẽ nên nói thêm một chút về những người ngoài hành tinh và Khu vực 9. Từ đầu tới cuối, chẳng ai biết tên gọi của những người ngoài hành tinh ấy là gì, hay họ tới từ đâu. Chỉ biết một ngày nọ, con tàu mẹ của họ đáp lại trên bầu trời trái đất, lơ lửng giữa thành phố Johannesburg. Chính quyền cử quân đội xâm nhập và phát hiện ra cả triệu sinh vật ngoài trái đất "ẩn nấp" trên đó, suy dinh dưỡng, yếu đuối và hoang dã. Loài người gọi họ là "tôm" (The Prawns) bởi dáng vẻ bên ngoài của họ. Họ được đưa khỏi tàu mẹ xuống mặt đất, sống lẫn với con người trong thành phố và bị hạn chế tại Khu vực 9. Bẩn thỉu, những ngôi nhà ổ chuột, những kẻ muốn kiếm lời từ việc bán "thức ăn cho mèo" - món ăn khoái khẩu của "tôm", và những băng nhóm tội phạm thèm muốn sức mạnh, vũ khí đến từ hành tinh khác, Khu vực 9 là nơi người ngoài hành tinh sống chung với tất cả những điều đó.

Trong lúc thế giới còn chưa biết phải xử lý những người khách lạ này như thế nào, trọng trách quản lý họ được giao cho MNU - một công ty tư nhân vốn dĩ chỉ quan tâm tới việc sử dụng vũ khí và công nghệ của người ngoài hành tinh để kiếm lời, một con buôn vũ khí thật sự. MNU bám vào những "con tôm" này suốt 20 năm, và họ vẫn chưa tìm được phương pháp sử dụng vũ khí ngoài trái đất, bởi những thứ đó chỉ hoạt động trong tay "bọn tôm".

20 năm trôi qua, con người quanh khu vực 9 bắt đầu mất kiên nhẫn, họ biểu tình đòi đưa những "con tôm" đó tránh xa khỏi cuộc sống văn minh của họ, và MNU đề xuất một kế hoạch di cư người ngoài trái đất tới một khu vực khác, hoang vắng hơn, biệt lập hơn, và dễ dàng đối xử với "tôm" theo cách họ mong muốn hơn.



Quay lại với Wikus của chúng ta, anh có một người vợ đẹp và hiền dịu, một gia đình đầm ấm và đông đúc, một công việc hứa hẹn với sự trợ giúp của cha vợ là Francois Moraneu. Nhiệm vụ mới của anh ta thật quá dễ dàng. Gõ cửa từng nhà, nếu "con tôm" đó đồng ý thì okie, nếu nó hất tung tờ cam kết thì coi như đã có dấu tay của nó, nếu nó không đồng ý, chỉ việc kêu người chĩa súng vào đầu nó và mọi chuyện sẽ êm xuôi: chết hoặc ký tên vào. Nhưng nó đã thay đổi hoàn toàn sau khi Wikus bị thứ nước đen kỳ lạ của người ngoài hành tinh bắn vào mặt - một thứ virut sẽ dần dần biến Wikus thành "tôm". Ban đầu là "máu đen" trào ra từ mũi và miệng, tiếp theo là cánh tay biến đổi hoàn toàn, rồi cơ thể lở loét, đầy những "vẩy tôm". Wikus hoàn toàn hoảng loạn, anh ta được đưa vào bệnh viện, và cuối cùng là phòng nghiên cứu sinh học của MNU sau khi cánh tay của người ngoài trái đất "mọc ra". Ở đó, Wikus mới thấy hết mặt trái của loài người. Người cha vợ không do dự bán đứng con rể mình cho MNU, những mảnh xác rớt lại của người ngoài hành tinh sau khi bị mổ xẻ và nghiên cứu. Cơ thể Wikus lúc này là vô giá, nhưng nhân phẩm và quyền được làm người của anh ta thì trở nên vô giá trị. Phút chốc, từ một đặc vụ đang được ưu ái trên con đường thăng tiến và quyền lực, anh ta bị tước đi tất cả, trở thành tội đồ của cả nhân loại, khi dám câu kết và quan hệ tình dục với người ngoài hành tinh. Tất cả truy đuổi anh, và Wikus chỉ còn một nơi duy nhất để lẩn trốn: Khu vực 9.

Bạn có thể tìm thấy đầy đủ mọi yếu tố của một "anh hùng kiểu Mỹ" ở Wikus và cả những điều ngược lại. Anh hùng chiến đấu một mình chống lại kẻ thù để bảo vệ ai đó, anh ta một mình chiến đấu chống lại MNU để bảo vệ cho Christopher Johnson và con trai - hai người ngoài hành tinh. Anh hùng chiến đấu với những vũ khí tối tân và sức công phá mãnh liệt, Wikus sử dụng được cả vũ khí người ngoài trái đất, rồi sau đó là robot. Anh hùng nhất định phải trải qua rất nhiều thử thách cam go, ngày càng trưởng thành từ một người bình thường thành một chiến binh can đảm và mạnh mẽ, Wikus suốt hơn nửa bộ phim, xuất hiện với thân hình đầy máu, đôi mắt ngây thơ và rụt rè ban đầu đã trở nên cứng cáp và đầy sự quyết tâm sau này.



Nhưng, như những câu chuyện khác, anh hùng cuối cùng sẽ chiến thắng và được nhân loại ca tụng. Còn Wikus, anh ta thất bại và biến mất. Cũng còn đôi người nhớ tới anh, nhưng có lẽ chỉ là nỗi nhớ nhung về một con người đã chết. Wilkus chính là một thứ bi kịch điển hình của thất bại, anh ta chiến đấu với hy vọng sẽ chữa lành căn bệnh của mình, để rồi cuối cùng vẫn biến thành "tôm", anh ta mang rất nhiều hy vọng và những lời hứa, "anh sẽ trở về", "hãy tin tưởng anh", "tôi nhất định sẽ quay về, chỉ 3 năm thôi", nhưng tới cuối phim, anh ta trở thành một trong những kẻ sống lưu vong tại khu vực 10 trong hình hài mới, cam chịu và thỏa hiệp với số phận của mình. Đừng nghĩ rằng chỉ cần cố gắng hết sức thì chuyện gì cũng có thể làm được. Cái thế giới lý tưởng ấy vốn không hề tồn tại. Sự hiện diện của khu vực 10 với 2,5 triệu người ngoài hành tinh, sự tồn tại vẫn rất thịnh vượng của MNU sau những tội ác họ đã gây ra, mọi chuyện thực tế chẳng có gì thay đổi.

Và cả câu chuyện về cha con người ngoài hành tinh Christopher Johnson. Anh ta mất 20 năm để tích tụ đủ năng lượng cho con tàu con trở về con tàu mẹ. Đứa con trai lúc nào cũng đăm đắm nhìn vào quả cầu mô hình trái đất chỉ để hỏi cha "hành tinh của chúng ta như thế nào?", "bao giờ con được về nhà". Sống trong ngôi nhà đầy những "vật phẩm bị cấm", giấu kín bên dưới cả một con tàu vũ trụ, chịu đựng sự đàn áp và tàn nhẫn của con người, Christopher có một mơ ước: đưa con trai mình trở về nhà. Hình ảnh anh ta đứng chết lặng trước di hài tan nát của một đồng loại đã lột trần tận gốc thứ nhân quyền giả mạo của con người. Họ tưởng rằng họ có một nơi trú chân, họ tưởng rằng có thể sống ở nơi này. Nhưng thật ra họ chẳng được đối xử tốt hơn loài hạ đẳng. Kể từ lúc ấy, anh ta đã có một mục tiêu mới, giải thoát tất cả đồng loại của mình khỏi thế giới này, đưa họ trở về nơi họ đã ra đi, ít nhiều vẫn có những thứ tốt đẹp hơn. Nhưng đây là câu chuyện về thất bại và sự thỏa hiệp, nên Christopher đã ra đi đơn độc cùng con trai mình, và có lẽ chúng ta đều có thể tin rằng một ngày nào đó, anh ta sẽ trở lại.

Rồi mình cũng hiểu ra, tại sao bộ phim này lại liên quan tới vấn đề phân biệt chủng tộc.



Thật ra cái gì gọi là nhân quyền? Người trái đất chấp nhận cho người ngoài trái đất được nhập cư, nhưng giam cầm họ ở một nơi biệt lập, coi họ là những loài động vật, giương cái mác nhân quyền với những tờ cam kết cần một chữ ký và một khẩu súng gí vào đầu. Khu định cư ổ chuột với những kẻ khủng bố và bạo lực tràn lan. Một con người bị bán đứng trên giường bệnh, bị cắt thành từng mảnh như một con lợn trên màn mổ, thậm chí còn không được một chút thuốc mê, rồi bị săn đuổi như động vật, bởi chính đồng loại của mình. Trong cái thế giới mà bản thân mình còn không bằng loài vật ấy, chứng kiến cách đối xử của loài người với người ngoài trái đất, liệu Wikus còn bao nhiêu phần trăm mong muốn trở lại làm người? Mình nghĩ chẳng nhiều đâu, kể từ lúc anh ta chui vào con robot chiến đấu và bảo vệ cha con Christopher trở về con tàu mẹ. Anh ta đã sẵn sàng để từ bỏ mọi thứ, trở thành kẻ phản bội lạc loài ở thế giới mà mình sinh ra. Trong lòng "con tôm" xuất hiện ở cuối phim, đâu mới là "nhà"???

Bộ phim khép lại đầy những nghi vấn, nuối tiếc và trăn trở. Nếu nó muốn đả kích sự phân biệt chủng tộc, thì tại sao trên trang chủ của phim lại có một trò chơi bắn bia nho nhỏ, mà mục tiêu là những "con tôm"? Nếu chỉ là một bộ phim để giải trí, thì tại sao luôn có những thước phim quay chậm đặc tả sự tan vỡ nhân tính của con người và nỗi tuyệt vọng thê lương?

Một bộ phim thật sự đáng xem, với những cảnh quay hành động hấp dẫn dù nội dung của nó mang nhiều yếu tố tâm lý, với một dàn diễn viên lạ lẫm nhưng diễn xuất vô cùng truyền cảm. Đây là bộ phim thứ 4 gây ấn tượng mạnh mẽ với mình trong năm nay, sau Xích Bích II, Star Trek và Transformer II.

0 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ