Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009

[fiction] Vọng

truyện này viết khá lâu rồi, đa số người đọc ko ai hiểu nó nói về cái gì, vậy nên lần này mình sẽ giải thích kỹ càng hơn, coi như nó chính thức ra mắt với đời :D

+ Tên: Vọng

+ Genres: romance, tragedy, spiritual

+ Warning: bạn có tin vào chuyện kiếp trước kiếp sau ko? đây là câu chuyện giả tưởng gồm 2 phần về hai linh hồn trải qua 2 kiếp với những lỗi lầm chồng chất. In nghiêng là Tô Thị (phần 1) và chồng của nàng (phần 2). Truyện viết xen kẽ giữa kiếp trước và kiếp sau.

+ Rating: G

+ Fandom: cổ tích Hòn vọng phu và Trương Chi – Mỵ nương


Phần 1

Tiếng sáo lại cất lên.

Tiếng sáo nhớ ai, chờ ai, tiếng sáo da diết trong cõi lòng.

Đêm thứ bao nhiêu rồi, chàng thổi sáo, ta lắng nghe, tiếng sáo như tiếng gọi từ cõi xa xăm.


Ta quỳ xuống bên mẹ, run rẩy nắm đôi bàn tay của người:

- Mẫu thân, con nhận ra mà, vết sẹo ấy, chàng là huynh trưởng của con, mẫu thân cũng thấy mà, sao người có thể để con kết hôn với chàng?

Mẹ nhìn ta hiền từ:

- Người đó, đúng là huynh trưởng của con, nhưng cũng không phải. Tình duyên giữa hai con có lẽ là số mệnh đã an bài – Người khẽ vuốt tóc ta, ôm ta vào lòng, vỗ về, giọng người chùng xuống – Đứa trẻ ấy vốn là con của cha con với người vợ trước. Đứa bé mất mẹ từ thủa lọt lòng. Khi ấy cha ruột con tòng quân tử nạn, lão gia thương con côi cút, đưa ta về làm vợ, coi con như con gái của mình. Các con còn quá nhỏ để hiểu chuyện nên ta cũng không nói tới. Ai ngờ vì 1 phút lỡ lầm, đứa trẻ ấy trong lòng mang hận mà bỏ đi, chịu biết bao cơ cực. Ta mỗi lần nghĩ tới lòng vẫn cảm thấy tội lỗi với người đi trước. Nay gặp lại ở chốn này chắc chắn là ý định của ông trời. Vốn có thể nhận lại, nhưng hai đứa đã trót đem lòng thương nhau, vậy chi bằng để quá khứ nằm yên, con hãy thay ta chăm lo cho nó.

Vòng tay người ấm áp, lòng ta ấm áp. Ngày xuất giá theo chàng, còn có hạnh phúc nào hơn.


Hạnh phúc? Giữa chốn lầu son, hạnh phúc là gì? Tiếng sáo của chàng như thấu nỗi cô đơn ngập tràn trong lòng ta, như gọi ta đến bên chàng. Phải chăng chàng chính là người ta đang chờ đợi?


Ngón tay ta khẽ rờ trên vết sẹo hình chữ thập nơi ngực trái của chàng, vết sẹo cha đã để lại trên mình chàng trong cơn giận dữ. Chàng vòng tay kéo ta vào lòng, thì thầm kể lại câu chuyện ngày ấy, khi chàng đùa nghịch đánh ngã người em gái, khi cha nổi cơn thịnh nộ khiến chàng sợ hãi mang vết thương bỏ chạy. Chàng đã chạy, chạy mãi, chạy tới lúc nỗi đau quật ngã đứa trẻ mới 10 tuổi, chàng đã không còn nhớ được đường về nhà. Lòng ta nhói đau. Giờ chàng đã về nhà rồi, ngôi nhà vĩnh viễn thuộc về chàng.


Ta, con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, thuộc về đâu? Nhìn ra xa, ta thấy bầu trời đen thăm thẳm với ánh sáng huyền hoặc mê đắm của vầng trăng. Nhưng trước mặt ta, mãi chỉ là một khung cửa nhỏ. Từ khung cửa này đã bao nhiêu lần ta vươn tay với tới bầu trời, rồi chỉ với vào khoảng không vô tận, ta vẫn ở đây, đằng sau khung cửa sổ chốn lầu son. Chỉ tiếng sáo ở bên, ôm lấy ta, nâng hồn ta lên cùng cơn gió, ta thấy bóng chàng mờ nhạt dưới trăng soi.


Ta biết, chàng đang nhìn ta trong bóng tối, ánh mắt đầy nỗi u uẩn. Ta ôm con vào lòng, cố không để nỗi cay đắng bật thành tiếng khóc. Chàng đang rời xa ta, chàng tránh né ta, chàng nhìn ta như một căn bệnh hiểm nghèo. Ta đã làm gì sai? Ta hỏi, chàng lắc đầu. Ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, thế giới trong mắt đứa trẻ vô tội này đầy màu sắc lung linh, còn thế giới trong mắt ta, sự hờ hững của chàng nhuộm 1 màu đen u ám.


Tiếng sáo đột nhiên biến mất. Ta rơi vào khoảng yên lặng mênh mông. Chàng đang chờ ta, dưới kia, trên con đò bềnh bồng ven sông. Ta phải gặp chàng. Bị cuốn theo một thứ mê lực mãnh liệt nào đó, ta rời khỏi nhà như một cái bóng, lần theo con đường mòn từ sau nhà xuống bãi đá. Chàng ở kia, càng lúc càng gần, bước chân ta dồn nhanh hơn. Sỏi đá dưới chân kêu lạo xạo trong không gian tĩnh lặng. Người nhà ta sẽ biết mất. Ta mặc kệ, chàng kia rồi, chàng cũng đã nhìn thấy ta. Trăng ló ra khỏi mây, soi rõ con đường trước mặt, soi rõ khuôn mặt chàng… Ta nghe thấy tiếng mình thét lên, khuôn mặt chàng nhăn nhúm nhìn ta còn đáng sợ thêm nhiều lần… Chàng đẩy con đò lùi xa dần, ta lịm dần, bóng chàng chìm vào bóng tối…


Chàng báo tin mình sẽ tòng quân bằng giọng tỉnh bơ, như thể đó là chuyện đương nhiên, như thế đối với ta, đó chỉ là chuyến đi ngắn ngủi một ngày. Mặc kệ ta khóc, mặc kệ ta nổi giận, mặc kệ ta van xin, chàng vẫn ra đi. Chàng để lại chỉ 1 bức thư cùng lời xin lỗi, chàng đi, không hẹn ngày trở lại. Trái tim này đã đi theo chàng, còn ta sẽ mãi ở đây, chờ chàng trở lại, để nói chàng biết ta không phải em gái chàng, để tình ta lại se duyên lần nữa. Ta sẽ chờ, dẫu bao tháng năm, bao kiếp người. Ta thuộc về chàng.


Tiếng sáo ấy chàng đã thổi trên con đường ra trận, tiếng sáo gửi tới ta như lời xin lỗi muộn màng, trao gửi cả tình yêu ngang trái, cả nỗi lòng day dứt của người ra đi. Tiếng sáo trên sông đã khiến ta bao đêm thức trắng. Khuôn mặt biến dạng ấy chính là khuôn mặt chàng. Ta đã chờ chàng trở lại, hơn một kiếp người.


Ta tỉnh dậy dưới ánh nến nhạt nhòa trong phòng, nơi ta đã trốn đi. Bên ngoài có tiếng lao xao, tiếng cha ta nạt nộ người hầu, tiếng mẹ ta đay nghiến, tiếng bước chân dồn dập qua lại. Ta nhào tới bên cửa sổ, trông xuống dòng sông. Trăng đã lặn, bình minh đang tới. Ta nhìn thấy con đò đang chìm dần, ta thấy dòng sông nhuộm đỏ, ánh bình minh, hay máu chàng? Bên tai ta, tiếng sáo lại vang lên. Ta thấy chàng đang cười, ta nghe thấy chàng gọi tên ta. Chàng đang chờ, dưới lòng sông kia, hay từ một không gian nào rất xa trong quá khứ. Mặt trời đỏ sẫm đang thức dậy từ phía chân trời. Ta đi, tìm tới tự do, tìm tới ánh sáng, tới bên chàng. Ta mỉm cười, phóng mình vượt qua khung cửa nhỏ…

“Kiếp sau, tới lượt em đi tìm chàng”


Phần 2


Sông chảy dài dát bạc ánh trăng.

T
a ở đây bao lâu rồi.

Cuộc đời lênh đênh như con thuyền, ta ở đây, chỉ để nhìn lại hình bóng ấy.


Người con gái trước mặt khiến lòng ta dịu lại. Nụ cười của nàng như ánh trăng trên bầu trời đêm mà đôi mắt là những vì sao lấp lánh. Nắm lấy đôi tay nàng, ta biết nụ cười ấy sẽ dành mãi cho ta. Cuộc đời phiêu bạt của ta sẽ dừng lại ở đây. Lần đầu ta ước có một gia đình, lần đầu ta mong chờ được hạnh phúc. Một mái nhà, những người thân, ta tìm lại ở nàng những gì đã mất từ quá khứ.


Ta đánh mất đôi tay ấy từ lúc nào, ta cũng không nhớ nữa. Trong những giấc mơ xa vời từ kiếp nào hay từ lúc ta mới sinh ra. Ta đi tìm hình bóng nàng, như con suối nhỏ đi tìm về biển lớn, như người khách lạc đường tìm một chốn dung thân. Cõi thế phù du, tìm thấy nàng ở ngay kia, mà sao xa quá. Tiếng nói của ta không vọng tới tai nàng, nhưng tiếng sáo này, nàng có nhận ra không?


Ta đã nhận ra, con búp bê vải ấy. Đôi mắt đen thẫm của tàn tro, chiếc áo cắt ra từ vạt váy của em, và vết rách khi chúng ta cùng tranh nhau món đồ chơi này. Ta đã đẩy em, và ta chạy trốn, đánh mất gia đình mình. Quá khứ chảy dài như dòng máu trên trán em ngày ấy. Tiếng em gọi đã bao lần vang lên trong cơn ác mộng. “Về đi anh”, anh đã về đây, ôi em gái đáng thương của ta, tại sao lại là nàng?


Tại sao lại là nàng, người con gái quyền quý chốn vàng son? Ta chỉ là tên đánh cá nghèo hèn trên con đò nhỏ làm nhà, đêm đêm dùng tiếng sáo gửi tới nàng lời thương nhớ, đăm đắm ngắm nhìn nàng bên khung cửa mỗi lần trăng ló khỏi làn mây. Đến gần hơn, gần hơn nữa, để rồi khi ánh mắt nàng nhìn xuống theo tiếng sáo gọi, ta lại giấu mình trong bóng tối của đêm. Đừng đến đây, ta buông sáo, khẽ rờ tay trên khuôn mặt, làm gì có người phụ nữ nào dám nhìn ta.

Ngoài nàng…

Dù ta đi tới đâu, ánh mắt ấy cũng đuổi theo ta. Đứng lặng trong bóng tối, ta nhìn nàng bế con, đứa bé đang cười, nàng cũng cười, mà như đang khóc. Ta biết nàng đau khổ vì ta, ta biết ta phũ phàng với nàng. Nhưng ta phải nói gì đây, rằng em là em gái của ta, rằng chúng ta đã mắc phải một sai lầm không thể cứu vãn? Không, ta sẽ ra đi, rời khỏi nàng mãi mãi, rồi nàng sẽ quên, mọi chuyện sẽ qua. Nếu không thể cùng hạnh phúc, thà rằng để mình ta đau khổ.


Nàng đã rời khỏi tòa dinh thự ấy. Dáng nàng bước vội vã trên triền sông như dáng người con gái năm xưa bước trên ngọn đồi cao dõi theo bóng đoàn quân đi xa mãi. Ta sắp được nắm lại đôi tay đã đánh mất ngày hôm ấy. Không! Ánh trăng chợt tỏa sáng rực rỡ. Ta nhìn trong đôi mắt nàng nỗi khiếp sợ đang trào dâng. Không! Ta lùi dần, ta chạy trốn. Nàng đã nhìn thấy ta, khuôn mặt ghê sợ trần trụi dưới ánh trăng, là sự trừng phạt cho tội ác của ta. Ta đã giết nàng.


Ngôi mộ nằm im lìm trên ngọn đồi nơi nàng đã ra đi. Con nhìn ta như kẻ xa lạ. Nước mắt không đủ xoa dịu ngọn lửa đã âm ỉ cháy trong lồng ngực suốt con đường từ doanh trại trở về đây. Ta lặng lẽ quỳ xuống, đặt lá thư lên mộ nàng. Những con chữ nhảy múa trên mảnh giấy nhàu nát mà ta đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. “Em đã tìm thấy con búp bê năm xưa trong phòng chàng. Cuối cùng em đã biết tại sao chàng lại ra đi. Nhưng chàng vẫn không biết, không biết rằng chúng ta không hề có quan hệ máu mủ với nhau. Trở về đi, trở về nhà đi, em đợi chàng”. Nàng đợi ta ở đâu, trong nấm mồ kia với những dòng nước mắt?


Ta thấy nàng ngã xuống.

Ta thấy những tiếng gào thét.

Đau, lưỡi thép đâm vào tim ta, hay nỗi đau từ tim đang trào ra từ kiếp trước? Nàng đã xa rồi. Nàng ghê sợ ta, kẻ đã phụ bạc với nàng. Ta ngước mắt lên, cố tìm vầng trăng giờ đã nhạt nhòa trong vầng sáng yếu ớt của ban mai. Đủ chưa? Cái giá cho những sai lầm. Ta còn kiếp nữa để tìm lại nàng hay không?


Ta chìm dần, trong dòng nước lạnh buốt.

“Chờ ta, dù bao lâu nữa, ta cũng sẽ trở về”

Ta nhắm mắt. Nụ cười của nàng là ánh sáng cuối cùng.

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009

[Download] Watazine số 1 - quà tặng cho các fan của Marco sensei


Tạp chí được biên tập và thiết kế bởi Watanabe Taeko FC thuộc accvn.net

mình ko tham gia vào tạp chí này, chỉ giúp các bạn ấy quảng bá

mọi người đọc rồi cho ý kiến nếu được tại đây: http://forum.acc.vn/chu-de/91580/xem.htmx

link download (4 server khác nhau tha hồ chọn):

Megaupload
Savefile
4shared
MediaFire

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009

[KH fanfic] Hẹn ước hoa anh đào


Chạm tay áo cũng là do duyên số

Nợ ba sinh kiếp này chưa trả hết, xin hẹn tới kiếp sau


Hoa sakura bay rợp trời, sân chùa Hachiman nhuộm một màu hồng thắm.

Mặt trời rực rỡ chói chang.

Anh nheo mắt, bóng một cô bé, mái tóc ngắn và vạt áo kimono nhẹ xuôi theo chiều gió.

“Mình ở đây làm gì nhỉ?”

À phải rồi, để gặp lại cô bé năm xưa.

Mong manh như sắp tan vào không gian.

Anh chạy tới, chạm tay vào đôi vai bé nhỏ.

Hình bóng ấy không tan biến.

Không phải yêu tinh hoa anh đào.

- Kamiya?


“Cứ tưởng sẽ gặp một thiếu nữ xinh đẹp, nào ngờ khi gặp lại thì thành… đàn ông”

Kamiya nhăn mặt, ngồi phịch xuống gốc cây anh đào đối diện với con sư tử đá trước sân chùa.

“Gì mà đàn ông chứ, mặc kimono vào thì cũng ra dáng một thiếu nữ đâu kém ai”.

Hoa anh đào bắt đầu rơi, những cánh hoa lướt nhẹ qua đầu ngón tay.

“A, là gió”.

Ai đó vỗ nhẹ lên vai cô.

- Kamiya.

Là sư phụ Okita, Kamiya giận dỗi quay đi.

- Anh đến đây làm gì?

- Tôi đến tìm người – Anh ngồi xuống bên cạnh cô, tựa lưng vào thân cây, ngẩng đầu nhìn những bông hoa lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Kamiya không nói gì, ngón tay khẽ nghịch vài cánh anh đào rơi trên mặt đất.

- Vẫn còn giận sao?

- Là sư phụ giận trước mà.

-Nhưng Kamiya giận lâu quá. Không muốn biết tôi tìm ai à?

- Tìm ai?

- Yêu tinh hoa anh đào

- Làm gì vậy?

- Để nói lời cảm ơn.


- Cảm ơn? Vì cái gì? – Cuối cùng cô cũng chịu quay lại nhìn anh.

“Mình có thể nói ra không? Có điều gì rất khác kể từ khi Kamiya xuất hiện. Thứ cảm giác bình yên xuyên suốt từ không gian thanh bình này tới những ngày toàn thân nhuốm máu. Sự phẫn hận của mình với những tội ác đã gây ra hình như luôn được rửa sạch khi đứng trước Kamiya. Liệu có nên nói ra không?”

- Vì sự dũng cảm của cô bé con ngày ấy đã truyền lại cho tôi. Khi thấy được sự kiên cường của một cô bé thật ra rất yếu ớt, tôi nghĩ mình càng phải mạnh mẽ hơn. Tôi trở thành như ngày hôm nay, phải cảm ơn cô bé ấy rất nhiều.

- Chỉ vậy thôi sao?

- Và, tôi đến để nói thêm một lời xin lỗi.


- Vì điều gì? – Cô cảm thấy sự giận dỗi trong lòng mình đang lắng xuống.

“Chỉ cần có anh ấy ở bên cạnh đã đủ khiến mình hạnh phúc, đơn giản vậy thôi sao...”

- Vì tôi quá ngốc.

- Anh cũng biết mình ngốc sao? – Giọng Kamiya đã vui vẻ hơn nhiều.

- Ừ, tôi đúng là đồ ngốc – Anh ngả mình tựa đầu vào thân cây – Nghĩ lại thì Kamiya bây giờ đúng là cô bé con ngày ấy. Nhưng tôi lại không thể nhận ra tới 2 lần. Khuôn mặt yếu đuối của thiếu nữ trong cái ngày gia đình Kamiya gặp nạn, và khuôn mặt kiên cường của Kamiya khi tìm tới ký túc xá Mibu.

- Là vì tôi không còn dễ thương như xưa, rồi thì chuyện cải trang thành nam nhi nữa.

- Ai nói Kamiya không dễ thương?


Gió bỗng ào ạt thổi qua. Kamiya không phản ứng gì.

“Cô ấy có nghe thấy không. Mình chỉ có thể giữ trong lòng những điều khiến người ta lưu luyến. Còn có thể làm gì hơn nữa đây?”

- Anh thấy cô bé ấy dễ thương thật sao?

- Thật đó. Tôi đã luôn nhớ về cô ấy. Đến giờ nghĩ lại, không chừng đó là mối tình đầu của tôi.

- Mối tình đầu, đối với tôi cũng là tình yêu cuối cùng. Còn anh thì sao?

“Đừng bắt tôi phải trả lời. Kiếp này, tôi đã trót mang một lời thề khác”.


“Anh ấy không trả lời. Nhưng mình biết, vẫn còn một Kamiya con gái trong lòng anh ấy, với mình thế là đủ rồi. Chỉ có điều...”

- Chạm tay áo cũng là do duyên số, anh biết không?

- Tôi biết.

- Giữa chúng ta, là duyên nợ của bao nhiêu kiếp?

- Chắc là không đếm được.


“Dù chỉ là một bông hoa sakura đi qua cuộc đời anh,

cũng xin được muôn kiếp nằm lại trái tim này”.


- Vậy thì, sư phụ Okita – Cô quỳ bên cạnh anh, đưa lên một ngón tay út – Hứa với tôi một điều: cho đến hết cuộc đời này, cho đến cả kiếp sau, cho đến khi duyên nợ giữa hai ta chấm dứt, xin anh đừng bao giờ quên cô bé con ngày ấy. Hứa với tôi đi.


“Tôi sẽ không bao giờ quên, cô bé con ngày ấy, và cả Kamiya.”

Tự nói vói lòng, anh vòng ngón tay út của mình vào ngón tay Kamiya.


“Mãi mãi không quên”


Gió lại nổi lên, những hình ảnh trước mặt bỗng nhòa tan.

Kamiya tỉnh lại, nước mắt vẫn ướt trên gò má.

Okita cũng bật dậy. Chỉ là một giấc mơ thôi sao?


Ngoài trời, hoa sakura tháng tư đã nở rực rỡ, đang tan vào sắc đỏ của bình minh.

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2009

[Book] Kỳ án ánh trăng - Quỷ Cổ Nữ [Trích]

Đây ko chỉ là một cuốn truyện kinh dị, đây là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, cũng là một tiểu thuyết tình yêu. Nó dành cho những ai hay rùng mình trong bóng tối, yêu thích những bí ẩn và dễ đau lòng trước những câu chuyện tình. Cũng định viết gì đó chi tiết hơn, nhưng thôi, trích 1 đoạn trong phần Vĩ thanh, có lẽ là đủ.

“Nhưng tại sao các cô gái khác lại không thể giao lưu với anh? Tại sao anh không thể cứu được họ?”
“Các bạn ấy khác em”
Hinh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Ý anh là, tại vì em... bị ung thư não à?” Đây là cách giải thích duy nhất Hinh có thể nghĩ đến.
Chàng trai im lặng không nói, nét mặt anh hiện rõ nét u buồn
“Thì ra, nói là em đã thành công, bởi vì em có cái khối u chết người này ư?”
“Nguyên nhân chủ yếu là vì em có trí thông minh và đã nỗ lực không ngừng để làm sáng tỏ một giai đoạn lịch sử nặng nề. Em nên tin ở bản thân. Những điều mà em tin tưởng, sẽ là những thứ chân thực thuộc về em”
“Nhưng tình yêu mà em tin tưởng, có thuộc về em không?”
Lúc này, đến lượt chàng trai phải khóc. Anh hôn lên bàn tay nhỏ nhắn của Hinh. Hinh nhìn thấy trên mu bàn tay anh vẫn còn vết hằn mờ mờ của hai hàng răng.
Hinh bỗng thấy đầu óc như chợt bừng sáng, tại sao mình cứ phải bận tâm đó là hư ảo hay là chân thực? Tình yêu vốn là một thứ cảm giác kia mà!
Dù cảm giác đó là kỳ dị!
“Nếu ngày nào em cũng muốn gặp anh, thì anh có đến với em không?”. Hinh thấy mình giống như một đứa trẻ ngây thơ.
Chàng trai chỉ tay lên trán Hinh: “Em nên nhớ, tất cả là ở đây. Thực ra, sự tồn tại của anh – hoặc nói là sự tồn tại của chúng ta – đều do em quyết định. Em tin anh, em nhớ anh, thì anh sẽ có sức sống. Anh sẽ có thể ngày nào cũng ở bên em, vào lúc em cần đến anh, anh có thể xuất hiện!”
“Có phải lại giống như hồi em nằm viện tâm thần không? Ngày nào anh cũng có thể đến thăm em, rất nhiều lần trong ngày... vậy là em đã hiểu được hàm ý của “khắc khoải nhớ nhung” là gì rồi!”
“Bây giờ...”
“Em muốn anh ở mãi bên em, không bao giờ xa em, em chấp nhận mãi mãi ở trạng thái “tâm thần phân liệt” cũng được!”
“Chỉ cần em bằng lòng, thì...”
“Em bằng lòng. Bắt đầu ngay từ lúc này. Chắc bây giờ anh có thể kể cho em biết câu chuyện về “Chờ đợi, Đợi chờ” rồi chứ? Anh phải kể cho em đi! Cấm không được “cùn” như thế nữa”
“Chính em “cùn” thì có! Em thừa biết đầu đuôi xuôi ngược của câu chuyện đó là gì rồi! Nó chẳng qua chỉ là lời thở than của một kẻ mềm yếu, còn con người thực sự dũng cảm thì đã đang đối diện với cuộc sống mới!”
“Thế thì chúng ta sẽ cùng đối diện với cuộc sống mới!”
“Nhưng... hiện nay em...” Anh ấy vốn không phải là con người ngập ngừng do dự, anh định nói gì nhỉ?
“Em biết mình trước sau sẽ bị bệnh ung thư tàn phá, mổ xẻ hay truyền hóa chất cũng chỉ là để sống lay lắt ít lâu. Cho nên em đã nói dứt khoát với bác sĩ rằng không chữa nữa, để cho mẹ em đỡ phải khổ lây, và em cũng được sớm gắn bó với anh!”
“Em chớ nói vớ vẩn thế này!”
“Đúng là rất kỳ cục, nhưng em đã nghĩ như thế. Dù sao bác sĩ cũng đã nói rồi: giả sử tất cả đều suôn sẻ, thì em vẫn chỉ nằm trong xác suất được cứu sống...”
Chàng trai bỗng đứng dậy. Đôi tay vuốt ve khuôn mặt Diệp Hinh, ánh mắt anh vô cùng lưu luyến: “Dù chúng ta không thể gắn bó với nhau, thì em vẫn còn ngày mai tươi sáng. Em nên nhớ: niềm hy vọng vĩnh viễn luôn ở bên em!”
Linh cảm về sự chẳng lành lại dâng lên trong Hinh. Hinh thấy câu nói của anh rất nặng nề, hình như là vĩnh biệt.
“Anh hãy hứa, sẽ mãi mãi ở bên em đi anh?”
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt Hinh, khẽ cất tiếng hát. Tiếng ca giống như từ nơi chân trời xa xôi vọng đến.

Anh mở to đôi mắt
Chỉ nhìn thấy bầu trời xám âm u
Mà không thấy cầu vồng đang ở phía bên kia

Anh ngồi nơi đáy giếng nhỏ
Chẳng thể đi về nơi xưa ấy
Từ giây phút thấy bóng em bước tới
Đời anh chẳng còn như bức ảnh đen trắng cũ kỹ ngày xưa
Phủ đi lớp bụi mờ, anh tìm lại nét cười đã lâu ngày quên lãng
Ước mong sao thời gian không gian hãy ngừng biến đổi
Để cho anh được ở mãi bên em.

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Ánh mắt em nồng ấm tràn đầy
Đã chiếu sáng thế giới của anh hôm qua vẫn còn tăm tối.

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Bàn tay em nhỏ xinh mềm mại
Đã dắt anh ra khỏi màn đêm sâu thẳm âm u
Sự đời trôi, cảnh sắc đã khác xưa

Ôi hợp tan, vô thường, nỗi sầu sao tránh khỏi!
Đôi lòng đã giao thoa, xa cách nhau sao nổi?
Hãy để cho thời gian lạnh lùng trôi, làm nhạt nhòa bao nỗi tiếc thương những ngày đoàn tụ hiếm hoi

Thử hỏi, giã biệt nghĩa là gì đây?
Là đành gượng dệt nên nỗi nhớ muôn đời
Trên nẻo đường ra đi, bao phen ngoái đầu nhìn lại
Anh mới hiểu, điều khó làm nhất trên thế gian này
Là nói câu “giã biệt” em ơi!

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Nhưng không thể buôn tình yêu ấy của tôi
Để bông hoa đẹp nhất thế gian phải héo khô tàn tạ

Anh muốn ở lại đây
Không bao giờ rời xa
Vì ngày mai rực rỡ của em
Anh nguyện hiến dâng tất cả đời anh…

“Hãy tha thứ cho anh, anh không thể ở bên em được nữa, em hãy quên anh đi!”.
Nói xong anh biến mất. Diệp Hinh không muốn anh đi nhanh như thế, cô chìa tay ra, nhưng một cơn nhức đầu khủng khiếp đã khiến Hinh hôn mê bất tỉnh.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

Hanazawa Rui - Sao cánh cửa chỉ luôn là 1 chiều


Tôi nợ anh. Có lẽ là một lời xin lỗi. Tại sao tôi mất nhiều thời gian đến thế để nhận ra anh.

Tôi đã bỏ quên anh trong suốt 2/3 câu chuyện, khi anh là chàng hoàng tử bạch mã trong giấc mơ không bao giờ thành hiện thực của Tsukushi. Suốt chừng đó thời gian, tôi chỉ nhìn anh là một phút rung động ngắn ngủi của cô ấy, rồi sau đó là quá khứ. Tôi đẩy anh lùi dần vào sau sân khấu, khi anh đuổi theo Shizuka rồi trở về, chỉ để Tsu-couple hiểu nhau hơn. Tôi đã nghĩ anh, đơn giản là một điều đã qua không bao giờ trở lại.

Nếu chỉ dùng một từ, để nói về tâm trạng của tôi khi nhìn anh đứng trên cây cầu Mahattan, trong cái ngày Tsukushi cảm thấy mình là người cô đơn nhất trên đời, có lẽ đó là “sốc”. Tôi không thể hiểu, tại sao anh có mặt ở đó. Anh yêu Shizuka kia mà. Tại sao anh lại xuất hiện ở đây, vào thời điểm này, trong tình huống mà tất cả các câu chuyện đều dẫn tới một kẻ thứ ba trong tình yêu? Nhưng anh đứng đó, một màu trắng giản đơn tinh khiết, mỉm cười dịu dàng, tặng cô ấy một bông hoa, một nụ hôn, và nói ra điều cô ấy luôn trông đợi ở một người khác: “Chúng ta cùng trở về nhé”. Trái tim tôi bỗng nhói đau. Anh đã yêu Tsukushi, khi trái tim từng dành cho anh đã hướng về người khác.

“Đối với mình, Tsukushi như một con thú cưng chăng”. Tôi đã cảm thấy thật thanh thản, khi anh và cô ấy trở thành những người bạn thân. Nhưng, “Rui có biết, tôi đã từng rất thích Rui?” Đâu đó trong lòng, có lúc nào tôi từng hình dung khuôn mặt anh sau câu nói ấy của Tsukushi, sau cái khoát tay như lời kết của những gì đã qua ấy? Anh đã bước từ một thế giới xa xôi vào cuộc đời Tsukushi như thế. Và kể từ cái ngày mùa đông trên cây cầu Mahattan kia, anh cũng đã bước ra trước mặt tôi, dịu dàng và buồn bã.

Mái tóc màu trà, đôi mắt trong suốt như thủy tinh, thường xuất hiện trong bộ đồ trắng, dáng vẻ và tâm hồn thuần khiết, cái nhìn lơ đãng hờ hững, Rui như một giấc chiêm bao. Anh không phải mẫu người biết lo toan hay quan tâm tới người khác. Anh chấp nhận những gì xảy đến với mình như một chuyện đương nhiên. Anh không khát vọng, không đấu tranh, anh sống vì sự tồn tại của bản thân mình. Bất kể người khác nghĩ gì, anh chỉ làm điều mình muốn. Tôi nhìn thấy một phần bản thân mình trong đó, cái phần luôn giữ cho mình một thế giới không cần ai bước vào.

Đối xử khác đi, có lẽ chỉ với người anh yêu. Người yêu anh sẽ rất khổ, nhưng người anh yêu chắc chắn là người hạnh phúc nhất trên đời. Anh đã đuổi theo Shizuka từ Nhật Bản tới Paris, rồi đuổi theo Tsukushi tới New York. Đêm lạnh, anh đứng chờ Tsukushi bên đường. Những ngày mùa xuân, anh đem cho Tsukushi một bờ vai để khóc. Vào thời khắc khó khăn, anh làm điểm tựa để Tsukushi đứng dậy. Rui ơi, anh cho cô ấy nhiều như thế, sao không bao giờ mong được nhận về? Tôi mong, mong rất nhiều, biết bao nhiêu lần, giá anh đừng yêu cô ấy. Bước ra từ thế giới của riêng anh, thay đổi bản thân, chăm sóc cho một người khác, đó là sự hy sinh của anh, dù biết chẳng bao giờ được báo đáp. Anh đừng dịu dàng như thế nữa, nếu sau mỗi sự dịu dàng ấy là một nỗi đau.

Rui à, anh yêu ai? Đóa hoa hướng dương cao sang rực rỡ, hay nhánh cỏ dại không bao giờ gục ngã trước khó khăn? Anh đã yêu cả hai cô gái ấy, dù người trước, người sau, nhưng tình yêu nào cũng ghi lại dấu ấn trong cuộc đời. Shizuka với anh, có lẽ cũng giống anh với Tsukushi, là ánh nắng. Ánh nắng đẹp rực rỡ khiến người ta khao khát chạm vào và chiếm hữu, nhưng khi đắm mình trong ấy mới nhận ra nó không thuộc về mình, ánh nắng chỉ thuộc về bầu trời. Rui từ bỏ thế giới anh đang sống để tìm tới Shizuka. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tâm trạng của anh khi từ Paris trở về. Tỉnh mộng, cách xa để suy nghĩ nghiêm túc hơn, hay tình yêu với Shizuka chưa đủ để anh từ bỏ mọi thứ. Tôi chỉ biết anh cô đơn, cảm thấy mình bất lực, và sự thất bại của anh khi thử rời xa thế giới của riêng mình. Rui trở lại, khép cánh cửa trái tìm mình dường như chặt hơn ngày trước.

Cánh cửa không biết từ lúc nào, chỉ hé mở với Tsukushi. Giống như cánh cửa trái tim của Tsukushi đã mở cho Tsukasa bước vào. Sao anh lại yêu Tsukushi? Vì sự nhiệt tình không bao giờ tắt của cô, vì sức sống mãnh liệt của cây cỏ dại, hay đơn giản, vì cô đã không bỏ cuộc giống như anh? Thật kỳ lạ, khi Tsukushi muốn bước vào cuộc sống của anh, anh đã bỏ nó lại để tìm tới Shizuka, để lại khoảng trống mênh mông ở nơi anh đã ra đi. Để tới lúc trở về, khoảng trống ấy đã mãi mãi được lấp đầy. Còn lại anh với thế giới của mình, chỉ có thể chạm nhẹ nhàng vào quá khứ, trao đi một tình yêu không bao giờ được đáp trả.

“Tay tôi lạnh, nhưng tay Rui còn lạnh hơn. Tôi chợt nghĩ Rui đã đợi tôi dù không biết đến bao giờ”. Khi ấy tôi đã ước, rằng sẽ có hai Tsukushi, một người cho Tsukasa, và một người cho Rui. Tại sao anh cứ luôn là người đến muộn dù đã xuất phát trước? Bởi trước mặt anh, lúc nào cũng chỉ có cánh cửa một chiều. Bởi với người như anh, tình yêu không phải là chiếm hữu.

Tôi thích anh, một chàng trai lơ đãng với tâm hồn cứ mải mê nơi cõi khác. Nhưng cũng thích anh, một chàng trai dịu dàng đã cho đi tình yêu mà không cần nhận lại. Tôi thích anh từ mùa đông giá lạnh, cho tới lúc trở thành mùa xuân ấm áp. Tôi thích anh, vì người như anh là độc nhất, không thể có trên đời, cũng chẳng tìm được ở đâu khác ngoài Hana yori Dango.

Tôi thích anh, đơn giản vì anh là Rui.

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

[Book review] Chạng vạng - Twilight


Hqua đọc từ 6g chiều tới 1g30 đêm thì xong, trừ ra nửa tiếng nghỉ ngơi vị chi mất 7g đọc, bỏ đúng 3 trang dài dòng, còn lại đã thấm hết . Ko thể ko nói Chạng vạng ko hay.

Nó mang một chút sự lãng man và trong sáng của Nhật ký công chúa, lại có sự trưởng thành và mãnh liệt của Người trung gian [2 bộ này cùng 1 tác giả nha ]. Tình yêu mang đầy đủ những rung động của một mối tình đầu, lại mang cả sự trắc trở và hy sinh của một tình yêu lớn. Đôi lúc cảm thấy những suy nghĩ của họ hình như quá già dặn so với cái tuổi 17, nhưng tác giả lại rất khéo léo để lại những khoảng bồng bột cần có khiến độc giả hoàn toàn có thể chấp nhận được. Câu hỏi đầu tiên Bella thật sự hỏi Edward là: “Hồi còn nhỏ anh đã có từng bị một con nhện có nhiễm phóng xạ cắn không?”. Ừ, Edward ko cười như mọi khi, còn bạn đây thì bò ra cười như một con điên. Bella, ừm, cứ tự cho bản thân mình chẳng có gì, thật ra lại rất đặc biệt. Cô ấy trầm lặng nhưng lại được lòng mọi người, cô ấy nghĩ là mình nhút nhát, nhưng lúc đối mặt với những điều đáng sợ, thay vì hoảng sợ như cô biết phải thế, Bella tỉnh táo và bình tĩnh một cách khác thường. Mẫu tính cách này được khai thác sâu và triệt để hơn nhiều mẫu hình tương tự ở NKCC và Người trung gian. Cả Edward, so với Jesse, một con ma – tương đối khác thường giống Edward, và Michael, tình cờ đưa vào để so sánh thêm, cũng sâu sắc rõ nét và nồng nhiệt hơn. Anh mang cái dằn vặt của sự cách biệt khác thường giữa bản thân mình và cô gái mình yêu như Jesse, lại mang sự dịu dàng, tự tin và khả năng bất tận của Michael. Nhưng anh suy nghĩ trưởng thành và mạnh dạn hơn. Vậy nên tình yêu của Bella và Edward đã vượt lên những câu chuyện của tuổi teen, tạo nên sức hấp dẫn với mọi lứa tuổi [NKCC chỉ dành cho giới trẻ thôi, còn Người trung gian thậm chí ko biết có ai đọc bài này từng nghe qua chưa nữa ^_^]



Điểm khá đặc biệt của Chạng vạng có lẽ là sự chuyển biến không chỉ về tâm lý mà còn về không gian và thời gian. Lúc đầu thời gian có thể tính theo ngày, càng về sau, ranh giới của thời gian càng mờ nhạt, câu chuyện như tách khỏi giờ giấc mà trôi đi khi nhanh khi chậm, ko còn rõ rệt giữa ngày và đêm, sáng và tối. Đến không gian lại là sự chuyển biến cách khác. Ban đầu bối cảnh là một thị trấn nhỏ bình thường ở nước Mỹ, ngoài một điểm đặc biệt là ở đó chỉ có mưa và mưa, tuyết hay những ngày nắng giống như một thứ xa xỉ chỉ thỉnh thoảng xuất hiện để dẫn dắt câu chuyện. Cuộc sống ở đó bình thường, với một ngôi trường cũng bình thường, những học sinh bình thường, những sinh hoạt bình thường. Rồi ko biết từ lúc nào, tất cả những thứ bình thường đó bỗng biến mất, thay vào đó là một tòa nhà như một lâu đài, những khu rừng, những cuộc rượt đuổi và trốn chạy, những hiện tượng và những kẻ dị thường. Thế giới ấy chỉ có 1 chút tín hiệu thể hiện qua sự cẩn trọng của Edward. Tới khi nhận ra thì độc giả đã như lạc vào một không gian khác, không gian của những câu chuyện kỳ bí hoang đường của thế kỷ 18, thời đại của những quý tộc và những tội ác giấu mặt. Gia đình Cullen đã tạo nên điều đó. Sự duyên dáng của Esma, lịch thiệp của ông Carlisle, sự dịu dàng của Alice, sự kiêu ngạo của Rosaline, sự bình tĩnh của Jasper, sự mạnh mẽ của Emmett, và nhất là sự trân trọng của Edward với Bella. Tất cả đều toát lên thứ gì đó thật cổ điển, khác hẳn với sự sôi động của cuộc sống hiện đại lúc đầu. Cuối cùng là tâm lý nhân vật, hơn 600 trang truyện vừa đủ để Stephenie Meyer biến đổi một mối tình đầu thành một mối tình “thiên niên vạn kiếp”. Nghe rằng một cô bé 16,17 tuổi đã sẵn sàng trở thành một ma-cà-rồng vì người mình yêu có vẻ không thật, nhưng mỗi chuyển biến trong suy nghĩ của Bella đều hết sức hợp lý và rõ ràng. Khi đọc tới đoạn Bella chấp nhận tới ra mắt gia đình Cullen, tôi chợt nhớ tới bá tước Dracular, và đã nghĩ rằng, nếu cần một tình yêu dành cho loài ma-cà-rồng, để tiếp nối cái tên “Dracular” dành cho loài sinh vật bí ẩn này, thì rất có thể đó sẽ là Edward và Bella, đi vào lịch sử văn học như người ta gọi Serlock Homes là thám tử đại tài, Chúa nhẫn là mẫu mực cho văn học kỳ ảo, và Harry Potter là một phù thủy.

So sánh cuối cùng là giữa Chạng vạng với Hồ Quý Ly. Đừng vội nhao lên phản đối . Ừ thì chúng thuộc 2 thể loại khác nhau, 2 nền văn hóa khác nhau, nhưng chúng là 2 tác phẩm liên tiếp bạn này đọc mà cùng dùng ngôi thứ nhất để dẫn dắt câu chuyện [trong Hồ Quý Ly thì chỉ ở phân đoạn Hồ Nguyên Trừng]. Sau khi đọc xong cả 2, có thể hiểu vì sao dù Nam Cao từng mơ tới giải “nobel văn chương” trong tác phẩm của mình từ vài chục năm trước, nhưng chưa có 1 tác phẩm văn học VN nào nhận được giải thưởng nào để đi vào lịch sử văn chương thế giới [đừng nhắc truyện Kiều, chúng ta lăng xê chứ nó chẳng nổi tiếng lắm đâu ^_^]. Cùng dùng ngôi thứ nhất, nhưng cách viết của Chạng vạng tỏ ra chuyên nghiệp hơn hẳn so với Hồ Quý Ly. Đọc Chạng vạng, ko thề thấy lăn tăn một chút nào về cách nhìn và dẫn chuyện của Bella, đọc xong thậm chí còn nhìn được những điểm mà Bella ko thấy được và đúng là ko thể “thấy” [tức là viết ra] trong ngôi thứ nhất. Nhưng ở Hồ Quý Ly, nếu thay “tôi” bằng ngôi thứ ba số ít cũng chẳng có gì thay đổi, nếu ko muốn nói là đỡ sạn hơn. Vì luôn cho rằng đặt mình ở ngôi thứ nhất viết rất khó, nên mỗi khi đọc truyện mà người viết ở ngôi thứ nhất, bạn này luôn rất chú ý. Và cảm giác ở Hồ Quý Ly là “ngây ngô tới khó tin”. Hồ Quý Ly được ca ngợi rất nhiều, bạn cũng cho rằng đó là một tiểu thuyết lịch sử chấp nhận được về nội dung, nhưng không thể ko thất vọng ở những đoạn tự bạch và kể chuyện dưới vai Hồ Nguyên Trừng, nó sống sượng, ngang phè và thiếu tinh tế đến đáng sợ, nó đã làm mất điểm của Hồ Quý Ly trong mắt bạn rất nhiều. Hoàn toàn ngược với khi bạn đọc Biên niên ký chim vặn dây cót và Chạng vạng, nơi mà “tôi” đã hoàn thành trọn vẹn vai trò người kể chuyện của mình, với sự nhạy cảm, tinh tế của chính người viết.

Quay lại với Chạng vạng, điểm duy nhất khiến bạn buồn là cách mà Bella đã làm để có thể rời khỏi cha mình ở F
orks. Cô đã lặp lại đúng những gì mẹ cô đã từng làm với Charlie. Cô biết rằng Charlie vẫn còn nhớ vợ rất nhiều, thậm chí qua lời kể của Bella, có cảm giác cha cô không gần gũi với cô không chỉ vì ông không biết cách thể hiện tình cảm, mà còn vì ông tự ti về cuộc sống ông đang dành cho Bella. Ông luôn sợ cô sẽ chán nản, cảm thấy thiếu thốn và ko thoải mái với một vùng đất hoàn toàn trái ngược với nơi cô đã sống trước đó. Một lần ông đã khiến người ông yêu thương phải bỏ đi vì thị trấn này, lại một lần nữa con gái ông bỏ đi. Bella nói rằng cha đã quen sống một mình, nhưng cô độc và cô đơn không giống nhau. Vẫn biết ko có cách hoàn hảo để giải quyết một vấn đề, và hành động của Bella là cách tốt nhất khi đó, nhưng vẫn cảm thấy thật buồn cho Charlie.

Tạm thế đã, tối nay về cày tiếp tập 2. Đọc lại thấy mình tranh thủ cày được tới mấy tác phẩm 1 lúc thế này

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 2 - Souji - Chap V, VI, VII

làm 1 phát 3 chap luôn vậy, cái tội lười up

V

“Kamiya… Kamiya…”

Tiếng gọi vọng lại từ không gian tối tăm. Kamiya giật mình mở choàng mắt. Trước mặt cô, cái đầu đầy máu của Toudou Heisuke đang treo lơ lửng. Cậu cười, nụ cười tươi tắn trở nên ngày càng quái dị với những giọt máu loang lổ. Khuôn mặt nhuộm đỏ máu nhăn nhúm lại một hồi rồi đột nhiên biến thành gương mặt của sư phụ Kondou. Ông không cười, đôi mắt nhắm nghiền, nước da xám xịt. Một bàn tay đang đỡ lấy đầu Kondou.

“Kamiya, nhìn xem cô đã làm gì này…”

Giọng Souji lạnh lùng vang lên. Anh chầm chậm đưa chiếc đầu của Kondou tới trước mặt Kamiya, cô lùi dần về phía sau.

“Nhìn đi, nhìn xem cô đã làm gì…”

Anh tiếp tục nói, gương mặt càng lúc càng trở nên dữ tợn, Kamiya sợ hãi, ánh mắt đang nhìn cô là ánh mắt khi Souji đối mặt với kẻ thù. Cô quay mình bỏ chạy, tối đen, không có tiếng bước chân đuổi theo, nhưng những lời của Souji vẫn bám theo cô không dứt.

“Nhìn đi… Nhìn đi… Nhìn đi…”

Kamiya ôm lấy đầu, sụp xuống thét lên: “Khôôôônggggg!!!!!!!”

---

- Kamiya… Kamiya… tỉnh lại nào…

Kamiya bật ngồi dậy, trán ướt đẫm mồ hôi, nỗi sợ hãi vẫn đeo đẳng, như thể nó đã thật sự diễn ra. Ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào mắt khiến cô dần bình tĩnh lại. Kamiya nhìn quanh, khung cảnh không có gì xa lạ, đây là phòng bệnh của đại sư Matsumoto, người ngồi cạnh cô là Nanbu Seichirou, trợ lý của Đại sư. Ông đang nhìn cô đầy lo lắng. Cũng phải thôi, Kamiya cảm thấy thân thể rã rời, đầu đau nhói như có kim châm, sức lực giống như đã bị rút cạn. Nhưng cô vẫn còn sống.

- Đại sư Nanbu, chuyện gì đã xảy ra vậy? Cục trưởng Kondou… ông… ông ấy sao rồi?

- Cục trưởng Kondou đang dưỡng thương tại Ký túc xá, Mesu đang đi thăm bệnh cho ông ấy. Nhưng nhìn chung là không ảnh hưởng tới tính mạng. Cậu an tâm chưa? Cậu mới đáng lo đó, ngất đi suốt 3 ngày, vết thương trên đầu không nhẹ đâu. Saitou đại nhân đã đưa cậu tới đây, sau đó cũng có ghé thăm mấy lần.

- Vậy còn sư phụ Okita, có tin tức gì không? – Kamiya ngập ngừng hỏi.

- Tôi không nghe tin gì cả - Nanbu vừa nói vừa đưa cho Kamiya một chén thuốc - Cậu uống rồi nghỉ ngơi đi, giờ chắc cảm thấy mệt lắm phải không?

Chén thuốc chẳng có chút mùi vị.

- Vậy tôi sẽ quay lại sau nhé. Tỉnh lại thì không còn gì đáng lo nữa rồi.

Còn lại một mình, Kamiya không dám nhắm mắt, sợ cơn ác mộng kia trở lại. Bất tỉnh suốt 3 ngày. Không có tin tức gì. Vậy là Souji không hề đến thăm cô. “Thôi nào Sei, ngươi đang trông chờ điều gì vậy? Mở mắt ra và anh ấy vẫn ở bên cạnh ngươi sao? Ngươi là kẻ thất bại. Ngươi không xứng đáng với anh ấy”. Nhưng, không một lần tới thăm, không một chút quan tâm nào thật sao? Souji phải chăng đã gạt Kamiya khỏi cuộc đời anh? Cay đắng, nỗi đau trong tim còn nhức nhối hơn nỗi đau thể xác.

---

- Kamiya, có người tới thăm cậu này - Tiếng của đại sư Nanbu kéo Sei khỏi giấc ngủ chập chờn sau bữa tối.

- Ai vậy?

- Là tôi đây.

- Sư phụ Saitou? – Kamiya nhỏm người ngồi dậy.

- Cậu còn mệt, cứ nằm đi, tôi chỉ qua xem tình hình cậu thế nào thôi. Xem sắc mặt đã hồng hào nhiều rồi

- Vâng. Cảm ơn sư phụ đã cứu tôi. Thật phiền sư phụ quá.

- Tại sao lại khách sáo với tôi vậy?

- Không có… chỉ là… - Là gì nhỉ, Kamiya cũng không biết. Chỉ bỗng thấy bản thân mình không xứng đáng với sự quan tâm của Saitou. Hay cảm giác ngại ngần, vì không thể đáp lại những tình cảm của anh dành cho cô.

- Kamiya, chúng ta có thể vẫn giống như trước đây không?

Im lặng. Một khoảng lặng rất lâu.

“Như vậy sẽ dễ dàng hơn sao?”

“Anh ấy đã gọi Kamiya”

Trong ánh đèn bập bùng, Kamiya quan sát khuôn mặt Saitou. Vẫn sự trầm tĩnh ấy, vẫn giọng nói trầm ấm nghiêm túc, vẫn cái nhìn bình thản xen lẫn sự quan tâm chỉ dành riêng cho Kamiya. Vậy mà cô đã từng nghi ngờ, oán trách anh thay đổi.

- Xin lỗi sư phụ Saitou. Em đã trách lầm anh – Ít nhất với Saitou, cô vẫn còn cơ hội để xin lỗi.

- Không, nếu để Kamiya nhận ra, nhiệm vụ của tôi coi như thất bại. Tôi phải xin lỗi Kamiya mới đúng. Đã làm cậu phải lo lắng quá nhiều, nhưng tôi đã về rồi đây.

Một người trở về, nhưng một người đã ra đi. Không phải là khoảng cách về không gian hay thời gian, thứ khoảng cách vật lý mà Kamiya tự tin bản thân có thể xoá đi bất cứ lúc nào, mà là khoảng cách giữa tâm hồn của cô và người ấy. Xa quá, có lẽ đây là cuộc chia tay vĩnh viễn, cho dù cô vẫn còn sống.

- Sao lại im lặng thế? Trông cậu…ừm… thất thần quá.

- Tại sao lại cứu em?

- Chuyện gì vậy?

- Sao không để mọi chuyện kết thúc luôn. Em đã khiến Cục trưởng bị thương. Sư phụ Okita sẽ căm thù em, sẽ không bao giờ tha thứ cho em nữa – Chính Kamiya cũng không ngờ cô có thể nói ra điều đó bình thản thế. Nếu mà khóc được nhỉ? Thay vì khuôn mặt cứng đơ này, nếu cô có thể khóc. Lúc ấy cô đã khóc, và Souji vẫn ra đi. Khóc có ích gì nữa. Những thứ đang cuộn lên trong này, nỗi tuyệt vọng, hối tiếc, hay bi thương này là sự trừng phạt cho tội lỗi của cô. Cô đã giết 1 người bạn, và đánh mất một tình yêu – An
h nói đi, không bao giờ nữa, đúng không?

- Tôi không biết – Saitou lúng túng – Tôi vẫn chưa gặp cậu ấy. Khi đưa cậu tới đây rồi trở về, Cục trưởng đã được cứu chữa, còn Souji tự giam mình trong phòng mãi tới bây giờ. Nhưng tôi không hiểu, Kamiya nói không bao giờ tha thứ là sao? Cục trưởng không bị nguy hiểm tới tính mạng mà.

- Anh ấy đã thề dùng cả cuộc đời mình để bảo vệ sư phụ Kondou. Nhưng em đã khiến lời thề ấy bị phá vỡ. Em đã khiến anh ấy làm tổn thương tới Cục trưởng. Làm sao anh ấy có thể tha thứ cho em?

- Không tha thứ vì Kamiya đã cứu mạng cậu ta ư? Trong tình huống ấy thì ai cũng làm vậy thôi. Cũng như tôi không thể không cứu cậu vậy. Chuyện đáng tiếc kia đâu ai ngờ tới được. Tại sao Souji có thể trách Kamiya?

- Anh cũng nhìn thấy mà, ánh mắt sư phụ Okita nhìn em. Anh ấy căm ghét em.

- Tôi chỉ thấy lúc đó cậu ta hoàn toàn rối loạn vì lo lắng cho Cục trưởng Kondou.

- Anh ấy không nhìn anh, anh không hiểu …

- Hãy hỏi Souji đi. Hỏi trực tiếp cậu ấy nghĩ gì. Cậu sợ điều gì chứ - Saitou nói nhanh khi nhìn thấy sự do dự bối rối trong ánh mắt Kamiya – Tấn công trực diện vẫn là tính cách của cậu. Rồi sau đó khi có câu trả lời, cậu đau buồn cũng chưa muộn, đúng không?

Họ nhìn nhau. Lâu thật lâu. Ngoài kia đêm đã sâu, tiếng dế của mùa hè cũng đã lặng xuống, chỉ còn tiếng lá cây thỉnh thoảng xao động trước gió. Ngọn gió ấy, Kamiya sẽ mất thật sao?

- Em sẽ suy nghĩ về chuyện này – Kamiya đã cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều - Dù sao sức khoẻ của em cũng đã tốt hơn, một hai ngày nữa có thể trở lại Ký túc xá rồi. Được hưởng đặc quyền ở bệnh xá thế này thật khó giải thích với các anh em.

- À phải, Kamiya này – Saitou chợt ngập ngừng - Cậu không cần trở lại đội nữa đâu.

- Sao kia? – Cô giật mình nhìn Saitou đầy sửng sốt.

- Phó cục trưởng… có vẻ… đã biết chuyện cậu là nữ. Tôi đã được lệnh im lặng và cậu đã được tuyên bố là tử vong sau cuộc chiến hôm nọ.

- TỬ VONG??? – Kamiya gần như hét lên - Tại sao Phó cục trưởng có thể làm như vậy được? Em còn sống mà?

- Cậu bình tĩnh đi. Anh ta muốn tốt cho cậu thôi. Hijikata không thể chấp nhận một cô gái trong đội, cũng không muốn giết cậu nên mới xếp cậu vào diện tử vong. Đây là cách rút lui an toàn nhất rồi. Sau khi bình phục, cậu phải trở về nhà, về với thân phận thật sự của mình. Đại sư Matsumoto sẽ lo cho cậu.

- Nhưng em còn phải gặp sư phụ Okita... Không, em cần gặp Hijikata. Hãy để em tới gặp anh ta.

- Chuyện này….

- Sư phụ Saitou, hãy giúp em. Không thể để mọi chuyện kết thúc thế này được. Nếu phải ra đi, thậm chí cơ hội để gặp lại sư phụ Okita cũng không có. Chính anh đã khuyên em đúng không?

- Được rồi – Cuối cùng Saitou cũng mềm lòng – Tôi sẽ nói lại ý nguyện của cậu với Hijikata. Giờ thì cậu nghỉ ngơi đi, tôi phải về.

- Cảm ơn anh.

- Có sinh khí hơn rồi đấy. Tôi đã nói tôi luôn ở bên cậu, vì vậy đừng cảm ơn nữa.

- Vậy thì… tạm biệt.

- À – Saitou chợt nhớ ra - Chuyện của Toudou cũng không phải lỗi của cậu, hiểu không?

Kamiya không trả lời, chỉ đáp lại bằng một cái nhìn đầy cảm kích.

---

- Souji, cậu ở trong đó phải không? – Saitou nói khẽ bên ngoài khung cửa.

Không có tiếng trả lời, trong phòng tối đen như mực.

- Kamiya Seizaburou chết rồi – Saitou tưởng như nghe thấy 1 tiếng thảng thốt bên trong – còn Sei đang dưỡng thương ở chỗ Đại Lan Y. Sau đó sẽ trở về quê nhà - Lần này rất rõ ràng là một tiếng thở hắt khẽ khàng - Cậu có muốn gặp cô ấy không?

- ….

- Có thể sẽ là lần cuối đấy.

- …

- Cậu đổ lỗi cho Sei về vết thương của Cục trưởng thật sao?

- … Không.

- Vậy tại sao không muốn gặp?

- Để làm gì?

- Sei đang rất đau khổ khi nghĩ rằng cậu căm thù cô ấy.

- …

- Như vậy cũng được sao?

- …

- Cậu yêu Sei mà?

- Vô ích thôi, tôi không thể cho Sei điều gì cả.

- Cậu là đồ ngốc. Hai người đều ngốc

Đêm lại chìm trong giấc ngủ tưởng như vĩnh hằng.


Chap VI

Bao nhiêu lâu rồi, bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Souji ngước mắt nhìn lên ô cửa nhỏ trên vách cao, nắng hoàng hôn hắt qua khe cửa nhảy nhót qua những tán cây. Ở nơi yên tĩnh nhất của ký túc xá, nơi chỉ có tiếng chuông chùa với những lời niệm phật, ngày cũng như đêm chỉ khác biệt ở ánh sáng và bóng tối. Anh ở đây làm gì nhỉ? Sám hối, hay chạy trốn? Vẫn luôn miệng nói rằng sẽ bảo vệ sư phụ Kondou, rồi sao? Anh phải tiếp tục thế nào đây, làm sao để đối mặt với ông, người anh tôn thờ nhất, kính trọng nhất, người anh sẵn sàng từ bỏ tính mạng của mình để bảo vệ. Và còn cô gái ấy nữa, giờ chắc đang khóc nhiều lắm, chắc đang đổ mọi tội lỗi lên đầu mình. Anh đã làm gì để 1 cô gái phải chịu đựng đau khổ vì anh? “Nếu mình mạnh hơn, liệu điều đó có xảy ra không?”

---

- Sư phụ Okita…

Tiếng gọi rất khẽ ngoài cá»­a sổ kéo Souji trở láº
¡i hiện thá»±c, trong phút chốc tưởng như anh đã nghe người ấy gọi suốt má»™t đời.

- Anh ở trong đó phải không? – Khẽ nhấc chiếc khăn choàng khỏi đầu, tựa mình bên khung cửa sổ đóng kín, Kamiya hồi hộp hỏi lại. Vết cắt trên trán đôi lúc lại nhói đau. Còn chưa khỏe lại, nhưng Kamiya không thể chờ thêm nữa. Cuộc nói chuyện với Saitou đã đem lại cho cô lòng dũng cảm để đối mặt với Souji. Lặng lẽ trốn khỏi bệnh xá trong dáng vẻ của một kẻ lữ hành với tấm khăn choàng che kín khuôn mặt, Kamiya đã mạo hiểm tìm tới đây, chỉ để nghe được câu trả lời của Souji, trước khi đón nhận cơn thịnh nộ của Phó cục trưởng Hijikata. Giọng nói của Souji cuối cùng cũng vang lên, lạnh buốt.

- Cô làm gì ở đây hả Sei?

- Tôi là Kamiya!

- Không, Kamiya chết rồi.

- Chỉ cần anh tha thứ cho tôi, chỉ cần anh còn cần, Kamiya sẽ không chết, Kamiya sẽ luôn ở bên anh.

- Tha thứ? – Hình như trong bóng tối, Souji đang mỉm cười chua chát – Cô đã cứu tôi, lấy tư cách gì để tôi tha thứ cho cô? Nếu tôi tỉnh táo hơn, nếu tôi nhìn thấy kẻ đó đang giương súng về phía mình, mọi chuyện đã khác.

Thì ra là thế. Anh nhốt mình vào đây vì căm hận chính bản thân mình. Nhưng đâu phải lỗi ở anh.

- Không phải, là tôi đã đẩy anh khiến Cục trưởng bị thương, tôi mới là người không quan sát kỹ, tất cả là do tôi, xin đừng tự dằn vặt mình như thế này, thà rằng cứ trút tất cả vào tôi…

Im lặng

Đau

Đôi môi cắn chặt ngăn tiếng nức nở bật ra.

- Đừng khóc – Mãi hồi lâu Souji mới trả lời - Từ giờ tôi không thể lau nước mắt cho cô nữa rồi. Tôi không trách cô đâu.

“Anh luôn lau nước mắt cho em. Khi anh khóc, ai sẽ lau nước mắt cho anh?”

- Vậy tại sao anh lại phủ nhận Kamiya? Tại sao lại không cần tôi nữa?

Tại sao… tại sao… Tại sao cô gái này không chịu hiểu. Tại sao lại bắt anh phải nói ra những lời dối trá. Liệu có phải anh đã sai ngay từ lúc bắt đầu?

- Kamiya chết rồi. Nếu có ở lại thì cũng chỉ có cái chết đang đợi. Tôi không muốn gặp thêm phiền phức với Toshi nữa.

- Phiền phức? Tôi biến đi thì tốt hơn sao?

“Không, tôi chỉ muốn Sei được hạnh phúc”

- Phải, tốt cho cả 2.

- Tại sao lại tàn nhẫn thế. Sư phụ biết mà, biết rằng…

“Đừng nói nữa”

-… tôi yêu anh.

-…

Anh không phải tên ngốc, sao lại không nhận ra điều ấy. Nhưng thừa nhận tình cảm của Kamiya, cũng đồng nghĩa với việc anh phải rời xa cô ấy, phải quên đi tất cả những chuyện đã xảy ra giữa 2 người. Thêm 1 chút thời gian nữa thôi, Souji đã cố tình phủ nhận để tiếp tục được ở bên cạnh Kamiya, cố tin vào việc Kamiya muốn trở thành 1 võ sĩ trong thân phận nam nhi, tự cho phép mình được giữ cô bên cạnh mình. Bao lâu rồi, có lẽ đã tới lúc anh phải buông tay chấp nhận hiện thực. Souji không thể ở bên cạnh bất cứ cô gái nào.

- Cô biết rõ câu trả lời rồi, đúng không?

Kamiya đã hiểu. Ngay từ đầu đã không có chút hy vọng nào. Tình yêu không bao giờ là thứ níu kéo được anh. Nhưng, cô vẫn phải nói, điều đã cất giấu trong lòng từ rất lâu.

- Sư phụ, tôi đã làm tất cả những gì có thể... Tôi đã làm tất cả để được ở bên anh... Tôi đã cố gắng.. để mạnh hơn… mạnh hơn nữa… để có thể bảo vệ cho anh… có ích cho anh... Tới tận lúc này, chỉ cần anh chấp nhận, tôi sẽ gặp phó cục trưởng… sẽ cầu xin bằng mọi cách… để được tiếp tục làm Kamiya…

- Ngừng đi! – Souji giận dữ cắt ngang tiếng nức nở của Kamiya – Chuyện điên khùng gì vậy? Không bao giờ Toshi chấp nhận cô đâu. Cô không phải Kamiya, cô không thể sống cả đời với cái tên ấy. Cô cũng không thể chết ở đây. Đi đi, hãy biến mất khỏi cuộc đời tôi vĩnh viễn.

“Quên tôi đi”

Kamiya lảo đảo đứng dậy, đôi mắt nhìn chăm chăm như xuyên qua khung cửa đóng kín, giọng nói lạc đi:

- Có 1 điều anh không biết, đó là cuộc đời Sei chẳng còn bất cứ thứ gì ngoài anh. Kamiya sinh ra vì anh, vậy sẽ chết vì anh. Nếu trở lại lúc ấy, tôi vẫn sẽ cứu anh. Để viên đạn ấy giết chết tôi cũng không sao, tôi không bao giờ hối hận.

Tiếng bước chân xa dần…

Tiếng khóc cũng tắt dần…

Người đi thật rồi sao…

Cánh cửa bật mở, Souji lao ra ngoài. Con đường nhỏ sâu hút không còn một bóng người, chỉ có sương chiều ánh lên sắc đỏ bi thương.

“Tôi yêu em”

---



- Cục trưởng, có tin thám báo về Sakamoto Ryoma! – Toshi và Saitou gấp gáp bước vào phòng bệnh của Kondou khiến ông ngạc nhiên. Từ khi bị thương, ông đã giao lại gần hết công vụ cho Toshi xử lý, nhìn điệu bộ hớt hải của anh, hẳn đây là tin tức rất quan trọng.

- Chuyện gì thế? – Kondou cảm thấy bất an khi thấy vai trái tiếp tục nhói lên theo mỗi lời ông nói.

- Theo lời Saitou, trước hôm Itou hẹn gặp chúng ta, hắn đã bí mật gặp gỡ Sakamoto, đề nghị một cuộc thương thuyết giữa phe Chosuu và Satsuma. Dù hắn đã chết, nhưng hình như cuộc thương thuyết vẫn được tiến hành, Sakamoto sắp rời khỏi Kyoto tới Chosuu với vai trò đại diện cho Satsuma.

- Không phải lần đầu Chosuu và Satsuma định liên thủ. Trước kia c
ũng đã có một lần hắn thử làm việc này, nhưng đâu có thành công?

- Hồi đó cũng là do chúng ta biết trước chuyện này nên đã thuyết phục được chủ tướng bên Satsuma. Nhưng giờ quan hệ của Mạc Phủ với Satsuma đã xấu đi rất nhiều, tôi e là chính họ cũng đang chờ đợi một đồng minh để chống lại chúng ta.

- Vậy là nếu không ngăn cản Sakamoto tiếp xúc với phiên Satsuma, sẽ lại có chiến tranh – Kondou trầm ngâm suy nghĩ.

- Chắc chắn vậy. Dù Shinsengumi luôn sẵn sàng, nhưng Mạc Phủ hiện giờ không còn đủ quân lực để chống lại cả Choshuu và Satsuma ở 2 phía đâu, nhất định Tướng quân muốn tránh xung đột bằng mọi giá. Chỉ có 1 cách để giải quyết, không thể để Sakamoto rời khỏi Kyoto – Toshi nhìn thẳng vào Kondou với ánh mắt cương quyết. Kondou hiểu Toshi đang muốn nói tới việc gì.

- Toshi, đây không phải chuyện nhỏ. Sakamoto là người được phe Tosa rất coi trọng Kondou quay sang nhìn Saitou - Chính ngài Katamori cũng đã nhắc nhở chúng ta khi Sakamoto đặt chân tới Kyoto. Giết hắn rất có thể sẽ làm Tosa nổi giận.

- Chỉ cần không để Chosuu và Satsuma liên hệ được với nhau, tôi tin là ngài Katamori sẽ hiểu – Lúc này Saitou mới lên tiếng.

- Trong trường hợp xấu nhất, tôi sẽ đứng ra lãnh trách nhiệm – Toshi tiếp lời.

- Toshi – Kondou giằn giọng, dù không nói ra, nhưng cả 2 đều hiểu “lãnh trách nhiệm” nghĩa là thế nào – Tôi là Cục trưởng của Shinsengumi, nếu cần có người chịu trách nhiệm, thì đó sẽ là tôi.

- Hiểu rồi, thưa cục trưởng – Toshi cúi đầu, nhưng anh biết mình sẽ không để Kondou phải gánh chịu hậu quả việc này. Toshi ở bên cạnh ông chính vì những việc như thế.

Khi Saitou trở ra, Kondou mới hỏi điều ông vẫn canh cánh trong lòng suốt thời gian qua.

- Souji sao rồi? Vẫn chưa chịu rời nhà kho à?

- Vẫn vậy, xem ra chuyện lần này khiến cậu ta sốc lắm.

- Gọi Souji tới đây. Tôi nghĩ đã tới lúc rồi.

- Là chuyện ấy sao?

- Đúng thế. Qua chuyện này, tôi đã quyết định rồi. Vì tương lai của cậu ấy… tương lai của tôi.

- Được, tôi sẽ gọi Souji đến ngay – Toshi đứng dậy định trở ra ngoài.

- Toshi này…Cô bé đó, cậu biết là ai rồi đấy, tôi muốn gặp cô ta.

Giọng Toshi chùng xuống:

- Hôm nay tôi có ghé qua bệnh xá theo yêu cầu của Kamiya. Nhưng cô ấy bỏ đi rồi, Pháp nhãn đang rất lo lắng. Tôi và Saitou sẽ giúp họ tìm kiếm tung tích cô ta.

- Nếu có tin gì hãy báo cho tôi biết.


Chap VII


Nếu chỉ là giấc mộng thoáng qua trong cuộc đời

Thì xin hãy cho tôi tỉnh dậy trước lúc biết thế nào là đau khổ

Bằng không, hãy giúp tôi quên.

Quên, nói 1 lời thật dễ. Nếu có thể quên, sao tim đau thế này.

Gió… ướt lạnh gò má, gió gào thét, tàn nhẫn xua tan mọi hy vọng…

Kamiya đứng sững người, mưa táp vào mặt lạnh buốt.

Chết, chết thế nào đây? Cô không sợ cái chết, nhưng từ trước tới nay, chết là ở bên cạnh Souji, chết là vì Souji. Giờ muốn chết, chết bằng cách nào?

Con đường tối tăm, sâu hun hút, mưa trắng xóa che khuất ánh sáng mờ nhạt từ những ngôi nhà. Kamiya chầm chậm bước, như thế cuối con đường kia có điều cô đang cần nhưng lại chần chừ ko muốn gặp, vẫn còn luyến tiếc điều gì đó.

- Seichan…?

Đôi mắt mờ đục thoáng nhìn một bóng hình quen thuộc.

- Chị Sato…?

---

Căn phòng chẳng có gì nhiều ngoài vài tấm đệm và một ngọn nến cháy mải miết. Ánh nến hắt lên khuôn mặt đang say ngủ của một đứa trẻ chưa tới mười hai tuổi. Tiếng thở đều đều của Mabu hòa với tiếng mưa rơi nhẹ nhàng trên mái hiên như một điệu nhạc êm ả trong đêm. Ở góc kia phòng, Kamiya ngồi yên như tượng. Đôi mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời đen thẫm ngoài khung cửa. Akesato không chắc Kamiya đang nghĩ gì, hay cô chỉ đang rơi vào cơn mộng mị không lối thoát như bầu trời ngoài kia. Từ lúc được đưa về đây, Kamiya chưa nói câu nào, Phớt lờ mọi câu hỏi của Mabu, khi nó không ngừng thắc mắc tại sao chị gái này lại giống hệt anh Kamiya đã chết, cứ buông xuôi mọi chuyện ngoại trừ việc níu lấy Akesato khi nàng định tới báo tin cho Đại Lan Y. Bận rộn dỗ dành Mabu, Akesato vẫn chưa thể nói chuyện riêng với Kamiya. Mãi tới lúc này, khi Mabu đã ngủ yên, nàng mới tìm được cơi hội, nhẹ nhàng tới bên cạnh Kamiya, nắm lấy tay cô, thoáng rùng mình vì đôi tay vẫn còn lạnh buốt.

- Xem em này, chưa khỏi bệnh lại chạy ra ngoài lúc trời mưa gió. Có biết bao nhiêu người phải lo lắng cho em không?

- …

- Nói gì đi Seichan, đừng làm chị sợ - Akesato lo lắng bóp chặt tay Kamiya, dù là đau đớn, cũng phải lôi cô bé này trở lại hiện tại.

- Em… em đi tìm sư phụ Okita – Cuối cùng, Kamiya đã lên tiếng.

Thì ra là vậy. Nhìn bộ dạng Kamiya, Akesato cũng đã hiểu phần nào sự tình. Điều nàng lo sợ cuối cùng cũng đã xảy ra. Nhưng thật ra là tốt hay xấu đây? Dù sao, cô bé này cuối cùng cũng có thể trở về với con người thật của mình. Nàng kéo cô lại gần, ôm lấy đôi vai nhỏ bé khẽ thì thầm:

-Được rồi Sei, dù có chuyện gì xảy ra, chị vẫn sẽ ở đây, khóc đi nào, đừng giữ mọi thứ trong lòng mãi thế.

Nhưng Kamiya không khóc. Cô đặt tay lên vai Akesato đáp lại vòng tay của nàng rồi nói với giọng bình thản đến kỳ lạ:

-Em không sao, chị Sato. Em biết mì
nh phải làm gì rồi.

Buông Kamiya ra, Akesato ngạc nhiên nhìn khuôn mặt Kamiya chập chờn trong ánh nến, vô cảm như một pho tượng sáp.

-Chị Sato, sau này hãy sống thật hạnh phúc nhé. Em sẽ an lòng vì bên chị còn có bé Mabu.

- Không – Akesato bật kêu lên. Nàng đã hiểu cô bé này định làm gì. Những lời nói khó hiểu của Hijikata hồi chiều, khi anh ta tới thông báo chuyện Kamiya mất tích giờ đã rõ ràng. Nàng chộp lấy tay Kamiya thảng thốt – Em không thể trở về đó. Em không thể chết được.

- Chẳng còn nơi nào để đi nữa – Giọng Kamiya đều đều trả lời.

- Nghe đây, hồi chiều ngài Hijikata đã tìm tới đây nói rằng, nếu em trở về nhóm Shinsengumi, thì không chỉ em mà cả Souji cũng phải chết. Em muốn chết, rồi kéo theo cả cậu ấy sao?

Khuôn mặt Kamiya phút chốc tái nhợt, cô lắp bắp:

-Chị nói dối, sao… sao anh ta lại tới đây, sao phải nói với chị như vậy. Chỉ cần em khai rằng sư phụ Okita không biết gì hết, không ai có thể kết tội anh ấy. Chị chỉ nói dối để ngăn em trở về thôi phải không?

- Vậy em nghĩ ai đã tới báo tin em bỏ đi? Ngài ấy còn nói Souji phải chết, không phải vì là đồng phạm của em, mà vì không quản lý được hội viên của mình. Em nói xem, vị phó cục trưởng đó của em có đùa không?

Không, Kamiya biết rằng Hijikata không bao giờ nói đùa. Để giữ nghiêm nội quy, anh ta có thể giết Souji cho dù phải hối tiếc cả đời. Sư phụ Yamanami là bằng chứng xác thực nhất. Không thể trở về nơi đó nữa, vậy cô biết phải đi đâu? Thế gian rộng lớn dường ấy, cô đâu cần, chỉ cần một chỗ nhỏ bên cạnh người ấy, khó đến vậy sao? Nước mắt không biết từ đâu lại dâng đầy. Akesato thấy nhẹ lòng, ít ra khóc vẫn hơn.

- Em không biết làm gì nữa. Sao chị không bỏ mặc em, em không muốn sống nữa.

- Đừng nói thế Sei ơi. Làm sao chị để em chết được. Huống chi chuyện này có đáng để em chết không?

- Không, em không còn mục đích gì để sống nữa. Chỉ cần ở bên cạnh anh ấy, thì dù phải giả trai bao lâu em cũng có thể làm, nhưng bây giờ anh ấy không cho em cơ hội nào nữa rồi. Cánh cửa trái tim anh ấy đã khép lại mãi mãi. Đằng sau khung cửa ấy không có gì thuộc về em. Dù em cố gắng tới đâu, dù đã nhuộm tay mình bằng máu, cũng không còn lý do để em chuộc tội nữa rồi. Chị không hiểu đâu, không thể hiểu…

- Đúng, chị làm sao hiểu được – Akesato gắt lên cắt ngang lời Kamiya - Nếu người đã mất lần lượt cả anh Yuuma và sư phụ Yamanami như chị đây vẫn còn phải sống, thì chị làm sao hiểu được em nghĩ gì, trong khi sư phụ Okita vẫn còn nguyên ở đó?

Từng ngón tay Akesato run lên theo từng tiếng nàng thốt ra. Quá khứ tưởng như đã quên lại ập về, trái tim đã bầm dập vì yêu lại nhói đau. Hai lần nàng đặt tình yêu của mình vào hai người đàn ông, để rồi hai lần bị bỏ rơi. Nàng ghét cái từ “võ sĩ”. Nó cướp đi những người đàn ông của nàng, giờ lại đẩy người thiếu nữ bé bỏng trước mặt nàng vào nỗi tuyệt vọng.

- Chị Sato, chị còn có Mabu. Chị từng nói đó là đứa trẻ sư phụ Yamanami để lại cho chị. Còn em chẳng có gì để lưu luyến.

- Không – Akesato nhìn Kamiya tha thiết – Em còn nhớ lời sư Suigetsu nói không, “nếu người mình yêu, rất yêu còn sống thì đừng mong gì hơn nữa”. Em còn có tất cả. Okita còn sống, em vẫn còn tất cả. Hiện tại không phải là tương lai, chỉ cần em còn sống, chị biết sẽ có một ngày anh ta cần đến em. Cho dù không nói ra, nhưng chị biết anh ta không vô tâm với em. Em cần phải sống, vì người em yêu vẫn còn sống, hiểu không Sei?

- Nhưng anh ấy không còn cần em nữa. Giờ nhánh cỏ dại như em đã bị gió bỏ rơi rồi, cơn gió ấy đã bỏ em để bay tới bầu trời, em còn có thể làm gì?

- Em nhìn đi Sei – Akesato chỉ tay vào ngọn nến đang lay động – Em có thấy gió không? Gió ở khắp mọi nơi, dù nó bay xa tới đâu, cao tới đâu, vẫn có một ngày nó quay trở lại nơi này. Chỉ cần em còn sống, sẽ có một ngày sư phụ Okita trở lại bên em. Em phải chờ, nhất định phải chờ tới ngày ấy.

- Vẫn còn có thể chờ sao?

- Còn mà, đương nhiên là còn – Akesato ôm chặt lấy Kamiya, nàng không muốn mất đi người thân yêu nào nữa.

Qua bờ vai Sato, Kamiya nhìn ngọn lửa đang cháy trong im lặng.

“Dù không nói ra, không có nghĩa là nó không tồn tại”

“Tình yêu…”

“Chờ đợi…”

“Một cơ hội…”

“Nếu là như thế, em sẽ chờ”

---

- Không, tôi không chấp nhận – Souji giận dữ đứng bật dậy. Căn phòng lúc này chỉ có 3 người bên một chiếc bàn nhỏ, như bao lần họ đã ngồi với nhau từ ngày còn ở Shieikan.Toshi lạnh lùng lên tiếng:

- Ngồi xuống đi Souji. Trở thành truyền nhân đời thứ 5 của dòng Thiên nhiên lý tâm là một vinh dự mà bất cứ võ sĩ nào cũng phải tự hào.

- Tôi đương nhiên là cảm thấy tự hào. Nhưng… - Souji ngồi sụp xuống trước mặt Kondou và Toshi, giọng hạ thấp dần – mong muốn của tôi là được ở bên cạnh bảo vệ sư phụ Kondou. Cả hai người đều hiểu mà.

- Ta hiểu. Nhưng Souji, quanh ta không còn ai đủ tin cậy và xứng đáng để ta trao lại trách nhiệm này hơn cậu. Sức khỏe cha ta đã yếu đi rất nhiều, ta cần một người thay ta ở bên cạnh ông để lo cho tương lai của đạo trường Shieikan.

Kondou thận trọng trong từng lời nói. Ông cần có những lý do thuyết phục nhất để Souji không thể từ chối. Hơn ai hết, ông biết anh sẽ không dễ dàng thay đổi suy nghĩ của mình. Nhưng sự việc vừ
a qua khiến ông đã hiểu cuộc chiến tới đây của ông không dành cho Souji, rằng anh cần một cuộc sống không phụ thuộc vào ông, để nếu ông chết, Souji vẫn có thể sống một cuộc đời thuộc về mình.

Nhưng Souji không thể hiểu điều đó. Từ năm 9 tuổi, anh đã quyết định sẽ đi theo Kondou cả đời. Anh muốn mình trở nên mạnh mẽ hơn cũng chỉ để bảo vệ cho ông. Trở thành truyền nhân của Kondou là vinh dự mà Souji không bao giờ nghĩ tới. Lúc này, anh chỉ cảm thấy mình đang bị vứt bỏ, chỉ vì anh chưa đủ mạnh, chỉ vì…

- Vì tôi đã khiến Cục trưởng bị thương đúng không? Vì cảm thấy tôi thật vô dụng nên muốn đẩy tôi về quê đúng không? Tôi…

Không để Souji nói hết câu, Toshi đứng dậy bước tới túm chặt cổ áo Souji, đẩy bật vào tường rồi quát lên:

- Làm nũng đủ chưa? Cậu cho rằng Katchan nghĩ vậy thật sao? Một kẻ không biết quý mạng sống của mình như cậu thì làm sao bảo vệ được người khác?

Souji ngạc nhiên nhìn Toshi, từ trước tới giờ, anh chưa từng nghĩ tới điều này. Mạng sống của mình ư?

- Tôi…

- Nhìn lại cậu lúc này đi, yếu ớt và vô dụng. Tại sao không bao giờ cậu suy nghĩ cho bản thân?

- Tôi… tôi chưa nghĩ ra… Tôi chỉ biết một điều rằng mình không thể rời khỏi nơi này. Nếu tôi vô dụng, tôi sẽ cố gắng có ích hơn, tôi sẽ quý mạng sống của mình hơn, tôi sẽ chịu khó suy nghĩ nhiều hơn – Souji dần cương quyết trở lại – Tôi sẽ không rời xa anh Kondou!

- Tên này… - Toshi bực mình giang tay định đánh Souji thêm lần nữa.

- Bình tĩnh lại nào – Kondou kêu lên ngăn cản Toshi rồi đỡ Souji đứng dậy.

- Nếu cậu đã kiên quyết như vậy, ta không còn cách nào khác nữa – Kondou trở lại chỗ ngồi và đáp lại ánh mắt đầy hy vọng của Souji bằng một giọng nói lạnh lùng – Souji Okita, hãy trở về Shieikan và ở đó cho tới khi hiểu được lý do cậu phải rời khỏi Shinsengumi, đây là mệnh lệnh của ta.

Vậy là đã hết, Souji biết đó là sự trừng phạt đối với sai lầm của anh. Mặt đất như sụp xuống, không còn điểm tựa, cơ thể anh chơi vơi trong không gian, mọi âm thanh như vọng lại từ một nơi rất xa. Anh cảm thấy căm ghét cả thế giới, nơi tất cả đều đã bỏ rơi anh, Kamiya, Toshi, sư phụ Kondou, và trên hết cả, là căm ghét chính mình. Anh đã sai từ điểm nào, mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo từ lúc nào? Khuôn mặt thất thần của Souji khiến cả Kondou và Toshi đều lo lắng. Họ nhìn nhau, dùng ánh mắt thay cho lời nói, rằng dù sao mọi chuyện cũng phải thế. Toshi lắc mạnh vai Souji, kéo anh trở về hiện thực:

- Souji, hãy trở về Shieikan, học cách để trưởng thành rồi hãy trở về đây.

Sau này mỗi lần nhớ lại khuôn mặt Toshi khi nói câu nói ấy, Souji vẫn còn tự trách mình, tại sao không nhận ra đó chỉ là một lời nói dối.

Đâu đây tiếng trống tập trận vang dồn, đâu đây tiếng quân báo gấp gáp, đâu đây tiếng gươm tuốt và lời thề sinh tử. Shinsengumi đang đứng trước thử thách lớn lao nhất của thời đại, nhưng tất cả đã không còn liên quan gì tới Souji. Anh cũng đang đứng trước thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình, không phương hướng, không lòng tin, không người đồng hành. 24 tuổi, Souji Okita mới bước những bước đầu tiên trên con đường riêng của mình, hoang mang và cô độc.


[Hết phần 2]

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ