Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

[Book review] Chạng vạng - Twilight


Hqua đọc từ 6g chiều tới 1g30 đêm thì xong, trừ ra nửa tiếng nghỉ ngơi vị chi mất 7g đọc, bỏ đúng 3 trang dài dòng, còn lại đã thấm hết . Ko thể ko nói Chạng vạng ko hay.

Nó mang một chút sự lãng man và trong sáng của Nhật ký công chúa, lại có sự trưởng thành và mãnh liệt của Người trung gian [2 bộ này cùng 1 tác giả nha ]. Tình yêu mang đầy đủ những rung động của một mối tình đầu, lại mang cả sự trắc trở và hy sinh của một tình yêu lớn. Đôi lúc cảm thấy những suy nghĩ của họ hình như quá già dặn so với cái tuổi 17, nhưng tác giả lại rất khéo léo để lại những khoảng bồng bột cần có khiến độc giả hoàn toàn có thể chấp nhận được. Câu hỏi đầu tiên Bella thật sự hỏi Edward là: “Hồi còn nhỏ anh đã có từng bị một con nhện có nhiễm phóng xạ cắn không?”. Ừ, Edward ko cười như mọi khi, còn bạn đây thì bò ra cười như một con điên. Bella, ừm, cứ tự cho bản thân mình chẳng có gì, thật ra lại rất đặc biệt. Cô ấy trầm lặng nhưng lại được lòng mọi người, cô ấy nghĩ là mình nhút nhát, nhưng lúc đối mặt với những điều đáng sợ, thay vì hoảng sợ như cô biết phải thế, Bella tỉnh táo và bình tĩnh một cách khác thường. Mẫu tính cách này được khai thác sâu và triệt để hơn nhiều mẫu hình tương tự ở NKCC và Người trung gian. Cả Edward, so với Jesse, một con ma – tương đối khác thường giống Edward, và Michael, tình cờ đưa vào để so sánh thêm, cũng sâu sắc rõ nét và nồng nhiệt hơn. Anh mang cái dằn vặt của sự cách biệt khác thường giữa bản thân mình và cô gái mình yêu như Jesse, lại mang sự dịu dàng, tự tin và khả năng bất tận của Michael. Nhưng anh suy nghĩ trưởng thành và mạnh dạn hơn. Vậy nên tình yêu của Bella và Edward đã vượt lên những câu chuyện của tuổi teen, tạo nên sức hấp dẫn với mọi lứa tuổi [NKCC chỉ dành cho giới trẻ thôi, còn Người trung gian thậm chí ko biết có ai đọc bài này từng nghe qua chưa nữa ^_^]



Điểm khá đặc biệt của Chạng vạng có lẽ là sự chuyển biến không chỉ về tâm lý mà còn về không gian và thời gian. Lúc đầu thời gian có thể tính theo ngày, càng về sau, ranh giới của thời gian càng mờ nhạt, câu chuyện như tách khỏi giờ giấc mà trôi đi khi nhanh khi chậm, ko còn rõ rệt giữa ngày và đêm, sáng và tối. Đến không gian lại là sự chuyển biến cách khác. Ban đầu bối cảnh là một thị trấn nhỏ bình thường ở nước Mỹ, ngoài một điểm đặc biệt là ở đó chỉ có mưa và mưa, tuyết hay những ngày nắng giống như một thứ xa xỉ chỉ thỉnh thoảng xuất hiện để dẫn dắt câu chuyện. Cuộc sống ở đó bình thường, với một ngôi trường cũng bình thường, những học sinh bình thường, những sinh hoạt bình thường. Rồi ko biết từ lúc nào, tất cả những thứ bình thường đó bỗng biến mất, thay vào đó là một tòa nhà như một lâu đài, những khu rừng, những cuộc rượt đuổi và trốn chạy, những hiện tượng và những kẻ dị thường. Thế giới ấy chỉ có 1 chút tín hiệu thể hiện qua sự cẩn trọng của Edward. Tới khi nhận ra thì độc giả đã như lạc vào một không gian khác, không gian của những câu chuyện kỳ bí hoang đường của thế kỷ 18, thời đại của những quý tộc và những tội ác giấu mặt. Gia đình Cullen đã tạo nên điều đó. Sự duyên dáng của Esma, lịch thiệp của ông Carlisle, sự dịu dàng của Alice, sự kiêu ngạo của Rosaline, sự bình tĩnh của Jasper, sự mạnh mẽ của Emmett, và nhất là sự trân trọng của Edward với Bella. Tất cả đều toát lên thứ gì đó thật cổ điển, khác hẳn với sự sôi động của cuộc sống hiện đại lúc đầu. Cuối cùng là tâm lý nhân vật, hơn 600 trang truyện vừa đủ để Stephenie Meyer biến đổi một mối tình đầu thành một mối tình “thiên niên vạn kiếp”. Nghe rằng một cô bé 16,17 tuổi đã sẵn sàng trở thành một ma-cà-rồng vì người mình yêu có vẻ không thật, nhưng mỗi chuyển biến trong suy nghĩ của Bella đều hết sức hợp lý và rõ ràng. Khi đọc tới đoạn Bella chấp nhận tới ra mắt gia đình Cullen, tôi chợt nhớ tới bá tước Dracular, và đã nghĩ rằng, nếu cần một tình yêu dành cho loài ma-cà-rồng, để tiếp nối cái tên “Dracular” dành cho loài sinh vật bí ẩn này, thì rất có thể đó sẽ là Edward và Bella, đi vào lịch sử văn học như người ta gọi Serlock Homes là thám tử đại tài, Chúa nhẫn là mẫu mực cho văn học kỳ ảo, và Harry Potter là một phù thủy.

So sánh cuối cùng là giữa Chạng vạng với Hồ Quý Ly. Đừng vội nhao lên phản đối . Ừ thì chúng thuộc 2 thể loại khác nhau, 2 nền văn hóa khác nhau, nhưng chúng là 2 tác phẩm liên tiếp bạn này đọc mà cùng dùng ngôi thứ nhất để dẫn dắt câu chuyện [trong Hồ Quý Ly thì chỉ ở phân đoạn Hồ Nguyên Trừng]. Sau khi đọc xong cả 2, có thể hiểu vì sao dù Nam Cao từng mơ tới giải “nobel văn chương” trong tác phẩm của mình từ vài chục năm trước, nhưng chưa có 1 tác phẩm văn học VN nào nhận được giải thưởng nào để đi vào lịch sử văn chương thế giới [đừng nhắc truyện Kiều, chúng ta lăng xê chứ nó chẳng nổi tiếng lắm đâu ^_^]. Cùng dùng ngôi thứ nhất, nhưng cách viết của Chạng vạng tỏ ra chuyên nghiệp hơn hẳn so với Hồ Quý Ly. Đọc Chạng vạng, ko thề thấy lăn tăn một chút nào về cách nhìn và dẫn chuyện của Bella, đọc xong thậm chí còn nhìn được những điểm mà Bella ko thấy được và đúng là ko thể “thấy” [tức là viết ra] trong ngôi thứ nhất. Nhưng ở Hồ Quý Ly, nếu thay “tôi” bằng ngôi thứ ba số ít cũng chẳng có gì thay đổi, nếu ko muốn nói là đỡ sạn hơn. Vì luôn cho rằng đặt mình ở ngôi thứ nhất viết rất khó, nên mỗi khi đọc truyện mà người viết ở ngôi thứ nhất, bạn này luôn rất chú ý. Và cảm giác ở Hồ Quý Ly là “ngây ngô tới khó tin”. Hồ Quý Ly được ca ngợi rất nhiều, bạn cũng cho rằng đó là một tiểu thuyết lịch sử chấp nhận được về nội dung, nhưng không thể ko thất vọng ở những đoạn tự bạch và kể chuyện dưới vai Hồ Nguyên Trừng, nó sống sượng, ngang phè và thiếu tinh tế đến đáng sợ, nó đã làm mất điểm của Hồ Quý Ly trong mắt bạn rất nhiều. Hoàn toàn ngược với khi bạn đọc Biên niên ký chim vặn dây cót và Chạng vạng, nơi mà “tôi” đã hoàn thành trọn vẹn vai trò người kể chuyện của mình, với sự nhạy cảm, tinh tế của chính người viết.

Quay lại với Chạng vạng, điểm duy nhất khiến bạn buồn là cách mà Bella đã làm để có thể rời khỏi cha mình ở F
orks. Cô đã lặp lại đúng những gì mẹ cô đã từng làm với Charlie. Cô biết rằng Charlie vẫn còn nhớ vợ rất nhiều, thậm chí qua lời kể của Bella, có cảm giác cha cô không gần gũi với cô không chỉ vì ông không biết cách thể hiện tình cảm, mà còn vì ông tự ti về cuộc sống ông đang dành cho Bella. Ông luôn sợ cô sẽ chán nản, cảm thấy thiếu thốn và ko thoải mái với một vùng đất hoàn toàn trái ngược với nơi cô đã sống trước đó. Một lần ông đã khiến người ông yêu thương phải bỏ đi vì thị trấn này, lại một lần nữa con gái ông bỏ đi. Bella nói rằng cha đã quen sống một mình, nhưng cô độc và cô đơn không giống nhau. Vẫn biết ko có cách hoàn hảo để giải quyết một vấn đề, và hành động của Bella là cách tốt nhất khi đó, nhưng vẫn cảm thấy thật buồn cho Charlie.

Tạm thế đã, tối nay về cày tiếp tập 2. Đọc lại thấy mình tranh thủ cày được tới mấy tác phẩm 1 lúc thế này

3 nhận xét:

Trên đời sao có nhiều sá»± trùng hợp thế nhỉ :D Vừa có 1 người bạn nhắc Chạng Vạng xong, vào blog cá»§a Gol lại thấy Chạng Vạng. Khi nào phải tìm đọc má»›i được :">

ôi, twilight hay mà :x mình vừa đọc xong, Ä‘ang tìm phần 2 để đọc :D hình như tháng 9 này ở MÄ© chiếu phim rồi này, ở Việt Nam thì hình như là cuối tháng 12. OST đừng hỏi luôn :XXXXX

Đọc tập 2 chưa Gol, viết tiếp cảm nhận đi. Rin đang gặm tập 1 ^^

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ