Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009

[KH fanfic] Hẹn ước hoa anh đào


Chạm tay áo cũng là do duyên số

Nợ ba sinh kiếp này chưa trả hết, xin hẹn tới kiếp sau


Hoa sakura bay rợp trời, sân chùa Hachiman nhuộm một màu hồng thắm.

Mặt trời rực rỡ chói chang.

Anh nheo mắt, bóng một cô bé, mái tóc ngắn và vạt áo kimono nhẹ xuôi theo chiều gió.

“Mình ở đây làm gì nhỉ?”

À phải rồi, để gặp lại cô bé năm xưa.

Mong manh như sắp tan vào không gian.

Anh chạy tới, chạm tay vào đôi vai bé nhỏ.

Hình bóng ấy không tan biến.

Không phải yêu tinh hoa anh đào.

- Kamiya?


“Cứ tưởng sẽ gặp một thiếu nữ xinh đẹp, nào ngờ khi gặp lại thì thành… đàn ông”

Kamiya nhăn mặt, ngồi phịch xuống gốc cây anh đào đối diện với con sư tử đá trước sân chùa.

“Gì mà đàn ông chứ, mặc kimono vào thì cũng ra dáng một thiếu nữ đâu kém ai”.

Hoa anh đào bắt đầu rơi, những cánh hoa lướt nhẹ qua đầu ngón tay.

“A, là gió”.

Ai đó vỗ nhẹ lên vai cô.

- Kamiya.

Là sư phụ Okita, Kamiya giận dỗi quay đi.

- Anh đến đây làm gì?

- Tôi đến tìm người – Anh ngồi xuống bên cạnh cô, tựa lưng vào thân cây, ngẩng đầu nhìn những bông hoa lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Kamiya không nói gì, ngón tay khẽ nghịch vài cánh anh đào rơi trên mặt đất.

- Vẫn còn giận sao?

- Là sư phụ giận trước mà.

-Nhưng Kamiya giận lâu quá. Không muốn biết tôi tìm ai à?

- Tìm ai?

- Yêu tinh hoa anh đào

- Làm gì vậy?

- Để nói lời cảm ơn.


- Cảm ơn? Vì cái gì? – Cuối cùng cô cũng chịu quay lại nhìn anh.

“Mình có thể nói ra không? Có điều gì rất khác kể từ khi Kamiya xuất hiện. Thứ cảm giác bình yên xuyên suốt từ không gian thanh bình này tới những ngày toàn thân nhuốm máu. Sự phẫn hận của mình với những tội ác đã gây ra hình như luôn được rửa sạch khi đứng trước Kamiya. Liệu có nên nói ra không?”

- Vì sự dũng cảm của cô bé con ngày ấy đã truyền lại cho tôi. Khi thấy được sự kiên cường của một cô bé thật ra rất yếu ớt, tôi nghĩ mình càng phải mạnh mẽ hơn. Tôi trở thành như ngày hôm nay, phải cảm ơn cô bé ấy rất nhiều.

- Chỉ vậy thôi sao?

- Và, tôi đến để nói thêm một lời xin lỗi.


- Vì điều gì? – Cô cảm thấy sự giận dỗi trong lòng mình đang lắng xuống.

“Chỉ cần có anh ấy ở bên cạnh đã đủ khiến mình hạnh phúc, đơn giản vậy thôi sao...”

- Vì tôi quá ngốc.

- Anh cũng biết mình ngốc sao? – Giọng Kamiya đã vui vẻ hơn nhiều.

- Ừ, tôi đúng là đồ ngốc – Anh ngả mình tựa đầu vào thân cây – Nghĩ lại thì Kamiya bây giờ đúng là cô bé con ngày ấy. Nhưng tôi lại không thể nhận ra tới 2 lần. Khuôn mặt yếu đuối của thiếu nữ trong cái ngày gia đình Kamiya gặp nạn, và khuôn mặt kiên cường của Kamiya khi tìm tới ký túc xá Mibu.

- Là vì tôi không còn dễ thương như xưa, rồi thì chuyện cải trang thành nam nhi nữa.

- Ai nói Kamiya không dễ thương?


Gió bỗng ào ạt thổi qua. Kamiya không phản ứng gì.

“Cô ấy có nghe thấy không. Mình chỉ có thể giữ trong lòng những điều khiến người ta lưu luyến. Còn có thể làm gì hơn nữa đây?”

- Anh thấy cô bé ấy dễ thương thật sao?

- Thật đó. Tôi đã luôn nhớ về cô ấy. Đến giờ nghĩ lại, không chừng đó là mối tình đầu của tôi.

- Mối tình đầu, đối với tôi cũng là tình yêu cuối cùng. Còn anh thì sao?

“Đừng bắt tôi phải trả lời. Kiếp này, tôi đã trót mang một lời thề khác”.


“Anh ấy không trả lời. Nhưng mình biết, vẫn còn một Kamiya con gái trong lòng anh ấy, với mình thế là đủ rồi. Chỉ có điều...”

- Chạm tay áo cũng là do duyên số, anh biết không?

- Tôi biết.

- Giữa chúng ta, là duyên nợ của bao nhiêu kiếp?

- Chắc là không đếm được.


“Dù chỉ là một bông hoa sakura đi qua cuộc đời anh,

cũng xin được muôn kiếp nằm lại trái tim này”.


- Vậy thì, sư phụ Okita – Cô quỳ bên cạnh anh, đưa lên một ngón tay út – Hứa với tôi một điều: cho đến hết cuộc đời này, cho đến cả kiếp sau, cho đến khi duyên nợ giữa hai ta chấm dứt, xin anh đừng bao giờ quên cô bé con ngày ấy. Hứa với tôi đi.


“Tôi sẽ không bao giờ quên, cô bé con ngày ấy, và cả Kamiya.”

Tự nói vói lòng, anh vòng ngón tay út của mình vào ngón tay Kamiya.


“Mãi mãi không quên”


Gió lại nổi lên, những hình ảnh trước mặt bỗng nhòa tan.

Kamiya tỉnh lại, nước mắt vẫn ướt trên gò má.

Okita cũng bật dậy. Chỉ là một giấc mơ thôi sao?


Ngoài trời, hoa sakura tháng tư đã nở rực rỡ, đang tan vào sắc đỏ của bình minh.

0 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ