Thứ Tư, 5 tháng 9, 2007

Tình sử Shimabara IV - Chuyện nhà Thổ địa (Fiction for Shimabara)


Một câu chuyện tớ cho là ai quan tâm đều có thể hiểu, tặng tất cả mọi người, truyện đầu tiên hoàn thành , và đặc biệt tặng con trai - con gái , database by Romy (nhất là đoạn đầu )


...

Trời thu xanh ngắt, cái nắng màu vàng rơm tỏa rọi không gian làm cho vạn vật được sưởi ấm trước từng đợt gió heo mây se lạnh đang về. Con đường trước mặt ngập trong sắc đỏ cuả lá úa. Từng cơn gió thổi qua cuốn theo những chiếc lá lìa cành, tung chúng lên không lần nữa trước khi phải trở về với đất mẹ. Mùa thu, cái mùa luôn làm người ta buồn vời vợi.

KK đang bước đi chậm rãi trên con đường lá đỏ cốt để thu vào tầm mắt vẻ đẹp hoàn mỹ của thiên nhiên. Cởi chiếc nón đi đường, cậu để lộ mái tóc bược cao đang rung theo gió, để nắng dc rọi trên gương mặt tuấn tú của mình.

KK là con thứ ba của Mr Zell, một người khá có tiếng tăm và thế lực với cả hai phe tốt xấu. Ông điều hành một gia đình rất lớn được thiên hạ biết tới với cái tên Shimabara - nơi tụ họp của rất nhiều những tài năng đáng kính nể và đều là con cháu trong nhà.

Con trai cả cuả ông, Leo là một kiếm sĩ tài năng và chính trực. Tính tình cậu nghiêm túc, cẩn thận nên được giao phó cho việc quản lý cả khu vực phía tây rộng lớn với các cảng sầm uất, xô bồ, rất cần tới sự quản lý nghiêm khắc và kỹ càng mà cậu có.

Con trai thứ hai Gone with lại hoàn toàn khác hẳn anh cả của mình. Đó là một người thông minh, nhạy bén, luôn biết nắm bắt thời cơ, tính tình tự do như gió, khó bị quất phục bởi bất cứ ai. Với cái đầu đầy sáng kiến, Gone with phụ trách kiểm soát và khai thác khu vực phía đông rộng lớn, nơi có những mối làm ăn mà chỉ có sự khéo léo của anh mới đảm nhận được.

Tuy nhiên cậu ba KK lại hoàn toàn khác với hai anh của mình. Cậu không quá tinh ranh cũng không quá nghiêm túc mà là người sống rất tình cảm, luôn mang trong mình những hoài bão lập nghiệp lớn lao. Trong nhà KK không thân thiết với anh em mình như cách mà cậu thân thiết với anh rể Romy.

Romy cũng là một trong hai cánh tay đắc lực của Mr Zell, tuy chỉ là cháu rể nhưng cậu hoàn toàn giành được sự tin tưởng và yêu quý của ông. Trước kia, Romy vốn là một sát thủ tự do coi bốn phương là nhà. Nhưng cuối cùng anh hùng khó qua ải mỹ nhân, cậu đã phải lòng cô tiểu thư Ashiya xinh đẹp của gia đình Shimabara và quyết định đầu thân trở thành con rể của gia đình này. Với cái đầu nhanh nhạy của mình, Romy và Gone vừa là hai cánh tay đắc lực của Mr Zell, vừa là một cặp bài trùng trong nhiều phi vụ không tưởng gây chấn động trong nhà.



Với KK, Romy là một người bạn thân thiết và đáng ngưỡng mộ, ngoài tài năng thiên bẩm của một sát thủ, Romy còn là người chịu lắng nghe, đánh giá và góp ý cho những hoài bão và ý tưởng của KK. Nói không ngoa rằng người KK học hỏi và tin cậy nhất trong gia đình chính là ông anh rể họ này.

Sống trong gia đình với chiếc bóng quá lớn của hai người anh, KK trong một ngày đẹp trời đã giã biệt gia đình đi phiêu bạt giang hồ để tìm lại bản thân. Với vốn hành trang kinh nghiệm khá đầy đủ sau mấy tháng ăn bám bên nhà ông anh hai Gone with, KK tự tin lên đường với một tay nải ngân phiếu trên vai. Đã ba mùa đuổi nhau qua, xuân xanh, hạ đỏ, thu vàng, KK rong ruổi khắp sơn cùng thuỷ tận, vẫy vùng trong tự do và đồng thời một kế hoạch lớn lao cũng đã hình thành trong đầu, cậu đã biết tương lai của mình sẽ phải làm gì và quyết định trở về.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, gió lộng vi vu đưa hồn người kiếm sĩ. Trời cuối cùng cũng đã trưa, xung quanh không có quán xá nghỉ ngơi, như thường lệ, KK tung mình vắt vẻo trên ngọn cây, nằm dưới những vóm lá rậm rạp, nhấm nháp ít lương khô đi đường rồi đánh một giấc nồng trong tiếng gió vi vu len qua kẽ lá. Thật thanh thản, KK thầm nghĩ, bảo sao anh Gone không suốt ngày sống vắt vẻo trên cây. Sự khoan khoái dần đưa KK vào giấc ngủ trưa an lành.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Tiếng thét làm KK giật bắn mình tỉnh dậy. Cành cây cậu đang nằm vốn chẳng rộng rãi gì và cá giật mình đó kéo theo việc KK rơi tự do xuống đất. Dĩ nhiên rơi từ độ cao 10m thì hậu quả không tốt đẹp gì, vậy nên theo phải xạ tự nhiên, KK vặn mình đạp nhẹ chân vào thân cây rồi lộn một vòng trên không, đáp đất trong tư thế rất chi là iêng hùng, mặt đất mềm hơn cậu nghĩ.. Với bản lĩnh của một kiếm khách tài hoa, KK nhanh chóng tỉnh táo nhận định tình hình xung quanh. Trước mặt cậu là một cô gái còn rất trẻ đang ngã dưới đất, tay ôm lấy mặt, ánh mắt bàng hoàng sửng sốt. Sau lưng cậu là 2 gã đàn ông cường tráng, mặt mũi nanh ác, tay lăm lăm vũ khí, rõ ràng là có ý đồ ko tốt với cô gái kia. Dễ dàng hiểu tiếng thét phát ra từ đâu, vì ngay khi KK vừa chạm đất chừng vài giây, cô gái kia lập tức tiếp tục thét:

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA….

- Cô nương, bình tĩnh lại đi, tôi không phải người xấu, hai gã kia ức hiếp cô phải không?

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA…

- Đừng hét nữa được không? Tôi hiểu rồi, tôi sẽ giúp cô. Ngưng được chưa?

Cô gái cuối cùng cũng ngưng hét, run rẩy chỉ tay về phía KK:

- Anh, làm ơn, gói đồ của tôi.

- Chúng cướp đồ của cô? Được, tôi sẽ lấy lại cho.

- Không… dưới… dưới chân anh.

KK ngạc nhiên nhìn xuống chân mình. Thảo nào mặt đất mềm vậy. Một gói đồ khá lớn đang nằm dưới chân cậu.

- Ồ - KK mỉm cười, nụ cười đã khiến bao tiểu thư say đắm cách đây còn chưa lâu - Cảm ơn gói đồ của cô – KK vừa nói vừa đứng thẳng người, nhặt gói đồ lên và phủi bụi – Không có nó thì tôi hẳn đã bị đau rồi – Trao lại gói đồ cho cô gái, KK tiếp tục cười, rồi đỡ cô gái đứng dậy.

Lúc này KK mới có dịp nhìn rõ cô gái này. Cô mặc một bộ kimono màu trắng điểm đỏ trên tay áo, cổ áo
và vạt áo, một sắc màu rất giống mùa thu. Khuôn mặt cô hài hoà, rạng rỡ dưới ánh nắng, mái tóc dài chấm lưng buộc hờ rơi mềm trên bờ vai nhỏ bé. Ánh mắt trong veo không gợn chút âu lo [Phải, cô gái đã bình tĩnh lại một cách nhanh chóng]. KK bất giác nhìn không chớp mắt khuôn mặt ấy, cho tới khi bị kéo về thực tại bởi tiếng nói của một trong 2 gã đàn ông kia:

- Đủ chưa. Nhãi kia, ở đây không có việc của mi, muốn sống thì tránh ra cho bọn ta làm việc - Cả 2 tên vung vũ khí lên doạ nạt.

- Được – Cô gái tiến lên trước khi KK kịp trả lời - Bổn cô nương không nhường các ngươi nữa. Hôm nay để xem các ngươi làm gì được bổn cô nương?

Nói rồi cô gái rút từ trong cái bọc lớn của mình một thanh kiếm [đừng thắc mắc thanh kiếm gói trong cái bọc bằng cách nào]. Mới nhìn qua KK có thể nhận ra ngay đây là một thanh kiếm rất quý giá. Vỏ kiếm bọc nhung đen tuyền, là thứ nhung quý, vừa mỏng vừa bền chắc mà thường chỉ có nhà quý tộc mới sử dụng. Nhưng khác với những thanh kiếm bình thường, kiếm của cô gái này nhỏ hơn hẳn, thanh mảnh, cao quý và rực rỡ như chính người đang cầm nó, KK tiếp tục ngẩn người nhìn cô gái kỳ lạ này.

Bằng một động tác nhẹ nhàng, thanh kiếm được rút khỏi vỏ. Lưỡi kiếm không sáng rực rỡ mà trầm đục lạnh lẽo, cùng với tiếng kim loại va chạm khi rút khỏi vỏ, KK càng khẳng định đây là một thanh kiếm hiếm có. Lưỡi kiếm cong vút điệu đà vô cùng hoà hợp với chủ nhân. Cô gái vào thế và bắt đầu sử dụng kiếm. Lưỡi kiếm đột nhiên trở nên lấp lánh, hoa lệ lướt trong không gian, tạo nên những đường cong tuyệt đẹp, liên tiếp nhau tạo thành một tấm màn kiếm khí đẹp như tranh vẽ. Cô gái uyển chuyển và nhanh nhẹn xoay mình theo kiếm, mỗi bước chân như đang múa, uyển chuyển dịu dàng, bất giác KK tưởng như mình đang lạc vào chốn thần tiên ngắm nhìn tiên nhân nhảy múa.

- Đứng yên đó - Một trong 2 gã người xấu kêu lên. KK nhận ra lúc này cô gái kia đã ở khá xa chỗ cũ - Lần này đừng hòng lừa bọn ta nữa. Khôn hồn thì để lại cây kiếm đó và túi đồ ở đây, lão gia ta sẽ tha cho mi con đường sống.

Nói rồi chúng chạy vụt tới chỗ cô gái đã dừng múa và đang chạy xa dần. 2 gã đàn ông to khoẻ đương nhiên không khó đuổi kịp một cô gái với thân hình yếu đuối. Chúng chặn ngược đầu dồn cô trở lại chỗ cũ. Cô gái chạy lại phía KK, kêu lên:

- Còn chờ gì nữa, giúp tôi đi.

- Cô cũng có kiếm mà, kiếm pháp tuyệt lắm, sao không xử lý chúng luôn? – KK chưa hết ngẩn ngơ.

- Ngốc ạ, đó là múa kiếm thôi, sao giết người được. Tôi chỉ đánh lạc hướng chúng để chạy trốn. Anh mau cứu tôi như đã hứa đi.

Nói rồi cô vòng ra đằng sau lưng, đẩy KK tiến lên đối mặt với 2 tên cướp.

“Thôi được, dù sao mình cũng định vậy từ đầu”

- Muốn tự rút lui hay cần ta ra tay _ KK lườm bọn cướp bằng đôi mắt sắc lạnh

- Nhãi con. Đứng nói nhiều nữa, xông lên.

Một tên trong chúng gầm lên rồi lao về phía cậu, thanh kiếm nhằm đầu cậu bổ xuống. Nhanh như cắt KK lách người né sang bên rồi rút kiếm nhanh như chớp.

Xoẹt.

Một tên cướp đổ gục xuống trong sự kinh ngạc của tên còn lại. Cô gái đứng sau vỗ tay cười vui vẻ.

KK lạnh lùng nhìn tên còn lại. Hắn đang tê cứng người vì sợ.

- Cút.

Không đợi KK nói câu thứ 2, tên cướp chạy trối chết khỏi hiện trường hầu giữ mạng.

- Cô an toàn rồi đấy – KK cười vui vẻ với cô gái đang hết sức hớn hở nhìn bóng tên cướp khuất dần sau những bụi cây.

- Cảm ơn anh. Không ngờ - Cô gái lúc này mới quan sát KK thật kỹ - trông anh có vẻ thư sinh vậy mà kiếm thuật giỏi ghê.

Khẽ nhăn mặt khi nhìn cái xác còn nóng hổi của tên cướp, cô quay đi như nghĩ ngợi gì rồi quay lại hỏi KK:

- Sao anh lại ở đây vậy? Không có nhiều người vắt vẻo trên cành cây trong một khu rừng vắng vẻ vào lúc này đâu.

- Tôi đang đi du lịch. Còn cô? Không có nhiều cô gái chạy vào rừng chơi với 1 cây kiếm không biết giết người đâu nhỉ?

Phải, KK nhà ta miệng lưỡi không hề vừa.

- Tôi cũng đang đi du lịch. Anh định tới đâu tiếp theo?

- Tới Kyoto, tôi đang về thăm nhà.

- Ồ, nhà – Cô gái đột nhiên tự lự mơ màng, như đang nhớ về một ký ức xa xăm nào đó – Anh đi một mình sao?

- Đúng

KK không kịp nhìn thấy ánh mắt cô gái kỳ lạ loé lên tinh quái. Cô tiến lại gần nắm lấy cánh tay KK tươi cười trở lại:

- Hay quá, tôi cũng định tới Kyoto. Hay là chúng ta cùng đi? Một cô gái như tôi đâu thể một mình tới được Kyoto phải không?

KK bật cười:

- Tôi không tin. Đôi bàn tay cô đã chai sần vì tập kiếm. Không biết vì lý do gì cô không chịu ra tay, nhưng đừng giả vờ mình là một cô gái yếu đuối.

Cô gái giật mình nhìn KK ngạc nhiên:

- Anh nhận ra sao?

KK gật đầu. Sự khéo lẽo nhanh nhẹn và cách cầm kiếm của cô gái này đã tố cáo tất cả. Linh cảm mách bảo cô ta chỉ mang tới cho cậu toàn chuyện phiền phức nếu dính vào. Tốt nhất lúc này từ chối và rời khỏi cô ta cho mau. Nhưng không hiểu vì lý do gì KK không thể mở lời tạm biệt.

- Nếu ko có gì thì cô tự bảo trọng nhé.

- Sao lại không có. Anh không thấy đi 2 người thì vui hơn 1 người à? – Cô gái lúc này với KK hình như ko còn xa lạ nữa - Quả thật tôi cũng biết chút công phu, nhưng vẫn là con gái, anh không thể bỏ rơi người ta giữa rừng như vậy được - Chuyển giọng giận dỗi.

KK nhìn chăm chú cô gái, khuôn mặt nửa giận dỗi nửa mong chờ này. KK thở dài, từ trước tới giờ cậu vốn không mấy khi từ chối phái nữ.

- Thôi được, tuỳ cô.

- Hay quá – Hai người đi song song theo đường mòn rời khỏi khu rừng, cô gái tỏ ra vô cùng vui vẻ, đặt gói đồ với cây kiếm đã được gói lại lên lưng… K
K rồi nói tiếp, mặc kệ KK trợn trừng mắt nhìn mình – Tôi tên Akimoto Michiyo, cứ gọi tôi là Akichan. Còn anh?

- Okita Neji, cứ gọi tôi là KK – KK thở dài thêm 1 lần nữa rồi xốc gói đồ trên vai mình ngay ngắn trở lại. Giờ là 2 gói đồ =)).

KK nhanh chóng nhận ra mình và Akichan hợp nhau một cách kỳ lạ. Cả hai đều khá bốc đồng trong cách nói chuyện, phóng khoáng và vui vẻ trong cách sống. Chỉ mới đi chung một vài ngày, họ có cảm giác như mình quen biết nhau đã hàng trăm năm. Mỗi ngày trôi qua, KK đều cảm thấy vui vẻ hơn ngày trước. Họ cười đùa, trêu chọc nhau bất kể ngày đêm. Chính KK cũng không hiểu tại sao mình lại trở nên thân thiết với cô gái kỳ lạ này nhanh đến thế, cho dù hai bên chưa hề biết gì về gia cảnh của nhau. Tuy nhiên, thời gian cũng chứng minh linh cảm của KK về Akichan là chính xác. Đôi bạn liên tục bị nhiều nhóm cướp chặn đường, mà mục đích duy nhất của chúng đều là thanh kiếm đặc biệt của Akichan.

Một bữa, KK không giấu nổi tò mò cuối cùng đã hỏi, sau một cuộc chiến kịch liệt với một nhóm cướp khá đông và tình nhuệ:

- Akichan, thanh kiếm của cô từ đâu mà có vậy?

- Chuyện này…

- Mọi việc đều từ thanh kiếm này mà ra. Tôi chiến đấu để bảo vệ nó thì có quyền được biết về nó đúng không?

Akichan ngần ngừ suy nghĩ một lúc lâu rồi cuối cùng gật đầu:

- Được, em tin anh. Em sẽ kể cho anh nghe mọi việc.

“Thanh kiếm này vốn là của một người bạn thân của cha em, để trả ơn cha em đã giúp đỡ, người bạn ấy đã tặng cho cha thanh kiếm này làm tín vật. Cha em đã nâng niu bảo vệ nó suốt hơn 10 năm trời. Cách đây 5 năm, bệnh dịch hoành hành đã cướp đi sinh mạng của cả gia đình ngoại trừ em. Trước khi lâm chung, cha đã trăng trối lại buộc em phải thề sẽ đưa thanh kiếm này trả lại cho người bạn của ông, bằng bất cứ giá nào. Lúc đó em còn quá nhỏ nên chưa thể thực hiện lời hứa. Rồi chú họ em xuất hiện. Ông ta lấy cớ nuôi dưỡng em, chiếm toàn bộ gia sản và cướp đoạt luôn cả thanh gươm mà ông ta đã thèm khát bấy lâu. Đến lúc trưởng thành, em nhiều lần xin ông ta trả lại thanh gươm để em thực hiện lời hứa với cha. Nhưng ông ta nhất định không chịu, còn lập kế đuổi em ra khỏi nhà. Cực chẳng đã em đã ăn trộm thanh gươm này rồi bỏ trốn khỏi ông ta. Chạy trốn tay sai của ông ta tới khu rừng đó thì gặp được anh. Chuyện chỉ có vậy thôi.”

Còn một chi tiết quan trọng nữa Akichan không nói ra, hay đúng hơn cô không muốn nói mà không hiểu vì sao.

- Vậy người bạn của cha em sống ở Kyoto? Ông ta tên là gì?

- Chưa chưa kịp nói thì đã qua đời. Em định cứ tới Kyoto rồi tìm kiếm sau.

KK trầm ngâm suy nghĩ.

- Chúng ta cứ liên tục bị truy đuổi thế này thật không hay.

- Anh định làm gì?

- Quay lại cho lão già một bài học để lão không dám đuổi theo em nữa. Còn nữa, bắt lão phải trả lại tài sản cho em.

- Việc này… chúng ta chỉ có 2 người, làm sao được?

- Việc thứ nhất chỉ cần mình tôi làm, việc thứ 2 chắc sẽ tốn thời gian hơn, tôi sẽ về nhà tìm người giúp. Em yên tâm, tôi sẽ đòi lại công bằng cho em.

KK nói chắc như đinh đóng cột. Cậu biết mình làm được. Và Akichan cũng biết mình có thể tin tưởng ở KK.

Họ nhanh chóng quay trở lại thị trấn quê hương của Aki. Với sự dẫn đường của Aki, KK đã tìm ra toà dinh thự của tên chú ác ôn. Họ đợi tới buổi tối mới bắt đầu hành sự.

- Em đợi ngoài này – KK thì thầm bên ngoài bức tường sau dinh thự.

- Không, để em đi cùng. Việc này có liên quan tới em mà.

KK ngần ngừ rồi gật đấu:

- Được. Nhớ theo sát tôi.

Aki gật đầu ngoan ngoãn. Cả 2 tung mình nhẹ nhàng qua bức tường cao chừng 2m. Đã sống ở đây 5 năm, Aki dễ dàng dẫn đường cho KK tới phòng riêng của tên chú. Họ nhẹ nhàng núp trên lùm cây rậm rạp trong sân trước cửa phòng cho tới khi đèn đóm trong phòng đã tắt hết, không gian không còn một tiếng động.

KK và Aki nhảy xuống sân, sẽ sàng đẩy cửa phòng bước vào. Căn phòng được rọi sáng mờ ảo bởi ánh trăng chiếu qua vách lụa. KK ra hiệu cho Akichan đứng cách giường một khoảng rồi rón rén bước tới bên giường lão già xấu số. May mắn như họ dự đoán, lão chỉ ngủ một mình. Nhẹ như 1 con mèo, KK rút thanh gươm ngắn bên hông không một tiếng động, kề lưỡi thép lạnh buốt vào cổ lão già, tay kia bịt chặt miệng lão rồi dùng chân đá 1 cú như trời giáng đánh thức nạn nhân tỉnh dậy.

Bàn tay dí chặt mặt lão già xuống giường, lão không cách nào mở miệng thét lên, cặp mắt mở to, trắng giã, kinh hoàng, chân tay định quẫy đạp nhưng nhanh chóng nằm yên khi cảm nhận thấy hơi lạnh trên cổ mình. KK ra hiệu cho Aki tiến lại gần cho lão nhìn rõ rồi dằn từng tiếng:

- Nếu từ nay ta còn gặp bất cứ một tên cướp đường nào tới đòi thanh gươm của cô ấy, thì ngay đêm đó, lưỡi kiếm này sẽ chặt ngang cổ ngươi mà không một ai biết. Ta có thể lặp lại hành động này một lần nữa mà người không cách nào ngăn cản. Và lần tới thì không phải là doạ nạt nữa. Ngươi hiểu chứ?

Lão già chớp mắt lia lịa rằng mình đã hiểu [đầu ko gật được vì bị ép dẹp xuống giường]. KK cười lạnh rồi vung tay nhanh thoăn thoắt trổ xăm trên cánh tay để trần của lão già 5 chữ: Tam thiếu gia nhà Shimabara. Đường kiếm sắc lẹm khiến máu còn chưa kịp trào ra khi cắt đến chữ cuối cùng. Cất kiếm vào vỏ, KK dùng tay đấm thẳng xuống cái bụng mỡ của lão già, khiến lão sặc lên rồi ngất lịm, sao đó nhanh chóng kéo Akichan rời khỏi hiện trường. Họ ra khỏi thị trấn mà không một ai hay biết.

Akichan bật cười khanh khách khi họ đã tới nơi an toàn:

- KK, anh thật giỏi – Akichan cười đến gập người – Cái mặt ông già đó khi tỉnh lại chắc kinh hoàng lắm. Vết sẹo đó sẽ khiến ông ta sợ hãi cả đời chẳng chơi.

- ít nhất cũng chắc chắn rằng chúng ta sẽ không b
ị quấy rầy nữa.

- ừm. Dòng chữ anh khắc đó… Là anh sao?

- Phải, tôi chưa nói cho em nghe nhỉ. Tôi là con trai thứ ba của dòng họ Shimabara.

- Em có nghe nói về dòng họ ấy. Một dòng họ rất nổi tiếng – Aki đột nhiên trở nên bâng khuâng. Quen biết với KK chưa lâu, nhưng không hiểu sao cô cảm thấy đã vô cùng gắn bó với chàng trai này. Nhưng anh ta là thiếu gia của một đại gia tộc, liệu có thể làm bạn lâu dài với một cô gái côi cút bình thường như cô? Đột nhiên Aki nhớ tới lời hứa với cha mình. “Sao bỗng nhiên mình lại cảm thấy ray rứt thế này? Mình với KK chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, tới Kyoto là chia tay, có thể chẳng bao giờ gặp lại. Mình buồn sao…”

- Aki…

- Aki…

- Aki!

Akichan giật mình nghe tiếng gọi lo lắng của KK. Cô nhìn cậu, chàng trai đang nhìn lại cô chăm chú, khuôn mặt sáng bừng lên dưới trăng, đẹp kỳ lạ. Akichan quay mặt sang hướng khác, ko dám nhìn lâu, sợ KK nhận ra gương mặt mình đang đỏ dần lên dù trong bóng tối.

- Em không sao. Nghỉ chút đi, sáng mai có thể bình yên đi Kyoto rồi.

Tác giả đã sơ suất quên báo một điều vô cùng quan trọng: KK không phải là một người dẫn đường tin cậy. Nói đúng ra trong 3 mùa lá rời khỏi gia đình, tính ra chỉ có 1 mùa cậu thực sự du sơn ngoạn thủy. Hai mùa còn lại là đi tìm đường =)). Cậu ba nhà Shim nói trắng ra mắc bệnh mù đường bẩm sinh. Chẳng vậy mà từ nhỏ tới lớn, Mr Zell không mấy khi cho cậu ra ngoài. Càng cấm càng ham, ngày KK quyết định ra đi, Mr Zell đã cá với gia đình rằng sớm nhất là 1 năm cậu mới có thể về nhà. Giờ chỉ còn 1 mùa lá nữa là tới thời điểm ước hẹn, KK nhận được thư diều nhắc nhở của anh 2 lên đường trở về Kyoto.

Dĩ nhiên Akichan không biết đường, người dẫn đường là KK, và dĩ nhiên là họ bị lạc. Cũng không rõ cậu 3 cố tình hay vô ý đi nhầm, thay vì đi theo hướng tây để tới Kyoto, họ nhận ra mình đang ở Edo. Quãng thời gian đi nhầm đó, KK đã có một quyết định vô cùng quan trọng. Aki chính là người phụ nữ của cuộc đời cậu, cậu nhất định sẽ cưới được cô bằng mọi cách. Chỉ là chờ cơ hội và tìm cách để Aki phải đồng ý. Olala, Edo có một ngọn núi đẹp tuyệt vời và cũng thập phần nguy hiểm. Kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu KK và cậu quyết định thực hiện nó càng sớm càng tốt.

Lạc bước tới Edo, 2 người quyết định thăm thú phong cảnh nơi đây cho tới khi tìm mua được 1 tấm bản đồ chỉ đường trở lại Kyoto. Hôm đó KK rủ Akichan đi leo núi ngắm cảnh. Họ leo tới trưa thì đến đỉnh núi. Phong cảnh thật tuyệt vời, sương trắng vây quanh đùa giỡn như chốn bồng lai. Nhắm lúc Akichan vui vẻ nhất, KK hỏi:

- Aki, nhắm mắt lại, tôi có cái này cho em xem.

Aki không chút nghi ngờ làm theo lời KK nói. KK nắm lấy tay cô, chầm chậm bước tới phía trước.

- Mở mắt ra đi Aki.

Aki có thể nhìn thấy rõ khung cảnh thiên đường trước mắt mình, không gian trải rộng mênh mông, màu xanh phủ rợp phía xa, không gian mờ ảo trong sương trắng xoá, cả thế giới như đang nằm dưới chân cô. Aki bất giác nhìn xuống chân mình và hốt hoảng hét lên, tiếng hét KK đã trở nên quen thuộc:

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Aki ôm chầm lấy KK là vật bám duy nhất bên cạnh. Cô đang đứng trên miệng vực sâu thăm thẳm, chỉ nửa bước chân nữa là hoàn toàn rơi tự do.

- KK, sao thế này, mau vào trong đi, chỗ này nguy hiểm quá – Akichan hốt hoảng kêu lên.

- Yên tâm đi Akichan – KK vòng tay giữ chặt lấy Aki – Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với em.

- Chuyện gì thì cứ vào trong rồi nói – Akichan luốn cuống, nửa bàn chân đã ra ngoài miệng vực.

- Không, phải nói ở đây. Em không ngã được đâu, tôi đỡ rồi.

- Được, được, vậy anh nói mau đi, gió lớn quá.

- Tôi muốn cưới em.

Akichan sững người, suýt nữa đã bỏ tay bám vào KK nếu ko bị mất thăng bằng đột ngột. Không để Akichan kịp trả lời, KK tiếp luôn:

- Lấy tôi đi, không là mình cùng nhảy, tôi có dây an toàn, em thì không có đâu.

Vậy là thò cái mặt ác quỷ ra rồi. Akichan cuối cùng cũng nhận ra thủ đoạn thực sự của KK. “Đáng ghét. Nhưng cũng thật đáng yêu” – nét mặt Akichan thay đổi liên tục, từ khó chịu chuyển sang vui vẻ. Akichan sẽ không ngần ngại nhận lời nếu…

- Không được, em đã có hôn ước rồi.

- Tôi không hiểu – Gió lớn dần, nhưng KK có vẻ không hề nao núng.

- Cây kiếm đó, chính là vật ước hẹn giữa cha em và bạn của ông. Họ đã giao hẹn em sẽ trở thành con dâu của ông ấy. Em….

- Tôi mặc kệ. Đó chỉ là lời ước hẹn của cha mẹ, ko liên quan tới em. Đồng ý đi, tôi sẽ dẫn em về nhà, sẽ tìm ra người đó là ai và sẽ huỷ hôn ước này cho em. Cha tôi sẽ giúp nữa, không có gì ông ấy không làm được.

- Nhưng… Aki vẫn chần chừ.

- Em yêu tôi không?

- Có! Em yêu anh, em thực sự rất yêu anh – Aki kêu lên rồi vùi đầu vào ngực KK.

- Vậy là đủ rồi, chúng ta sẽ lấy nhau – KK ngã ngửa người về phía sau, ôm theo Aki rồi cười lớn lăn mấy vòng vào nơi an toàn. Khi họ dừng lại, KK vẫn giữ chặt lấy Akichan, thì thầm vào tai cô:

- Tôi cũng rất yêu em.

Họ khẽ chạm môi, còn đôi chút ngại ngùng. KK vuốt nhẹ mái tóc Akichan rồi tiếp tục bằng một nụ hôn nồng cháy đắm say.

- Hai người đang làm gì vậy?

Giật mình, Aki và KK buông vội nhau, mặt cả 2 đỏ như gấc. KK nhìn sang nơi kẻ phá đám đang đứng.

- Anh rể, anh tới tận đây à.

Romy cười nửa miệng trả lời:

- Không đúng lúc sao?

- Không, có điều em không nghĩ anh tìm tới tận chỗ này.

- Tôi đi theo dấu vết cậu để lại, người ở quán trọ nói cậu và bạn gái đi leo núi – Romy nhấn mạnh 2 chữ bạn gái một cách thú vị.

- À phải, Akichan,
đây là Romy, anh rể tôi – Không để ý tới cách nói trêu đùa của anh rể, KK quay sang giới thiệu với Aki đang ngơ ngác nhìn – Tôi biết mình không tìm về nổi Kyoto nên đã nhắn người nhà tới đón – KK vẫn chưa hết đỏ mặt.

- Chào anh, Romy – Aki mỉm cười dịu dàng.

- Tuyệt, cậu chọn người khéo đấy KK, pp cậu chắc sẽ rất hài lòng - Rồi mặc kệ đôi trẻ đang ngại ngùng, Romy bắt đầu rảo bước xuống núi – Đi nhanh thôi, mai chúng ta sẽ lên đường về nhà, pp em thua tới nơi rồi.

Ngôi nhà thật tráng lệ, rộng lớn hơn tất cả những ngôi nhà trước đây Aki từng nhìn thấy. Cô ngập ngừng đi qua cánh cổng mà có lẽ nếu đi một mình, không khi nào Aki dám bước vào. Một đám đông người già có trẻ có, nam có nữ có ào ra đón 3 người mới trở về. Tiếng cười nói rôm rả, không chỉ vì sự trở về của cậu 3, mà còn vì điều này đồng nghĩa với Mr Zell đã thua trắng vụ cá độ về chuyến đi của KK. Cậu nắm chặt tay Aki giới thiệu với mọi người:

- Đây là Akimoto Michiyo, vợ chưa cưới của con.

Đám đông ồ lên vui vẻ khiến Akichan bất giác phải mỉm cười. Ngay cả khi cha mẹ còn sống, cô cũng chưa từng được trải qua cảm giác ấm áp đông vui của một gia đình lớn như thế này. Chẳng mấy chốc cô đã có cảm giác như trở về nhà, cho dù đây không phải nhà của cô.

Sau bữa ăn tối, KK mới chịu rời Aki để phụ nữ trong nhà chăm sóc cho cô.

- Tôi phải tới báo cáo công việc với cha mình. Aki cứ tự nhiên như ở nhà. Má 3 Trum sẽ chăm sóc cho em. Sáng mai chúng ta sẽ gặp papa để nói chuyện nhà em.

Đêm đó, Akichan thao thức. Bao lâu rồi cô mới được nằm trong một căn phòng ấm áp tình người thế này. Và ngày mai, gặp cha của KK, liệu ông có chấp nhận một cô gái như cô không? Liệu ông có chịu đứng ra giúp cô hoàn thành tâm nguyện của cha không. Và quan trọng nhất, liệu ông có cho phép cô và KK thành đôi? Bao nhiêu trăn trở khiến Akichan mãi tới gần sáng mới chợp mắt được, cho tới khi tiếng chuông báo thức của gia đình vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong nhà.

Akichan được thay đồ mới và cùng tam phu nhân Trum tới đại sảnh, nơi KK đã đợi sẵn cùng cả gia đình, trong đó có cả Mr Zell, người cha mà cô đã nghe KK nhắc tới nhiều lần trong những câu chuyện vãn. Sau khi Akichan tới, KK bắt đầu kể lại câu chuyện của cô. Akichan bí mật theo dõi những thay đổi trên gương mặt Mr Zell với sự lo lắng tột độ. Nhưng cô nhanh chóng cảm thấy an tâm, vì càng kể, khuôn mặt Mr Zell càng hồng hơn cho thấy tâm trạng của ông đang ngày càng vui vẻ. Tới đoạn cuối câu chuyện, gương mặt ông lại thay đổi hoàn toàn, đầy bi thương và có phần đau đớn.

- Aki, cha của con… mất thật rồi sao?

- Vâng, thưa ngài.

- Ta… có thể xem thanh gươm của con không?

- Dạ được – Akichan đưa cho Mr Zell thanh kiếm cô vẫn gói trong vải và đem theo suốt bấy lâu nay.

Trong lúc Mr Zell thẫn thờ ngắm thanh gươm báu, KK đột nhiên quỳ xuống trước mặt Mr Zell cầu xin:

- Papa, mặc dù Akichan đã có hôn ước với con trai chủ nhân thanh kiếm này. Nhưng con với Akichan là thật lòng thương yêu, xin pp hãy giúp đỡ tác thành cho chúng con.

- Được rồi, đứng lên đi. Chuyện này không có gì khó khăn hết – Mr Zell cuối cùng cũng rời mắt khỏi thanh kiếm để trả lời cậu quý tử của mình.

- ý pp là…?

- Thanh kiếm này vốn là của ta.

Akichan và KK nhìn nhau ngơ ngác.

- Đúng vậy, đích thực thanh kiếm này là của ta. Chắc con chưa từng xem kỹ thanh kiếm phải không KK? Nếu không con đã nhận ra điều này từ đầu.

KK vẫn ngơ ngác.

- Nhìn này – Mr Zell chìa đốc kiếm, chỉ tay vào một hoa văn khắc khá nhỏ trên lưỡi kiếm cho KK thấy rồi nói tiếp – Đây chẳng phải gia huy của gia đình chúng ta sao?

Đúng vậy. KK không hiểu vì sao mình không nhìn thấy hoạ tiết này trước đây. Một thân cây cổ thụ to với tán rợp và dây leo chằng chịt, được chạm khắc tinh xảo trên bề mặt thanh gươm báu, chính là biểu tượng của gia đình Shimabara với ý nghĩa sự tồn tại của Shimabara là trường tồn, mạnh mẽ và đông đúc.

- Akichan, vậy là em đã tìm được chủ nhân của thanh kiếm rồi. Cũng có nghĩa…

KK không cần nói nữa. Akichan ôm chặt lấy cậu và bật cười hạnh phúc trong tiếng chúc mừng của mọi người. Mr Zell hài lòng tiếp lời:

- Cũng có nghĩa là hai con có thể lấy nhau bất cứ lúc nào các con muốn.

Niềm vui át cả nỗi thất vọng vì thua độ.

Tiếng cười nói rộn ràng khắp căn nhà rộng lớn tại Shimabara, một tiểu gia đình nữa sắp ra đời.



Thứ Hai, 3 tháng 9, 2007

Harry Potter và Mệnh lệnh phượng hoàng (movie)


Đã xem xong. Chỉ cần 2 từ để tóm tắt lại: nhạt nhẽo


Là một trong những tập truyện dài nhất trong 7 tập, nhưng nội dung phần 5 lại chỉ gói gọn trong 138 phút, so với những tập trước như Chiếc cốc lửa là 157 phút, Giám ngục Azkaban là 142 phút, Phòng chứa bí mật là 161 phút, Hòn đá phù thuỷ là 152 phút, chỉ có thể nói là quá ngắn, đó là chưa so với tác phẩm siêu kinh điển The Lords of the Rings với thời lượng từ 180 phút tới hơn 200 phút (để nói rằng người ta có thể làm theo nguyên tác không cắt xén gì)


Vẫn theo truyền thống cũ, rất nhiều những chi tiết hay trong truyện như sự cực đoan của Percy, trò bẩn thỉu của Rita Seeker, tờ báo của gia đình Lunar, cuộc nói chuyện của cụ Dum với Harry ở cuối truyện, nhất là chi tiết về chuyện “Khi tháng 7 chết đi” và sự có mặt của Neville trong lời tiên tri… bốc hơi ko tăm tích.


Mặc dù rất rõ ràng là ông Arthur Weasley đã bị phạt vì chiếc xe hơi tái chế của ông xuất hiện trên 9 tầng mây ở London và các vùng phụ cận, nhưng Harry và những thần sáng bảo vệ vẫn vô tư bay sát rạt mặt sông Theme, lượn lờ trêu ngươi những con tàu sáng choang đèn đóm trong đêm mà không có một chút lo lắng bị lộ tung tích hay bị trừng phạt nào.


Cuối tập 6, Harry được xác định yêu Ginny, vậy nên trong tập 5 này, Ginny tỏ ra là một phù thuỷ trên cả xuất sắc, liên tục xuất hiện trong những tình huống… niệm phép thành công. Còn cái tên của bé Ginny, rất tiếc, cả bộ phim ko có lấy 1 lời. Khán giả chưa từng đọc Harry có thể sẽ thắc mắc “con bé đó là ai nhỉ?”.


Vai nữ chính nổi bật nhất sau Hermione, không phải Cho, không phải Ginny mà chính là Lunar. Cho đáng thương với một cuộc tình hờ không bắt đầu không kết thúc và nhạt nhẽo với Harry, rồi được gán cho tội danh phản bội hội DA, biến mất ko tăm tích ở phần sau câu chuyện. Còn Ginny như đã nói, thậm chí không được nhắc tên tới 1 lần. Trong khi Lunar, chưa cần tới tờ báo lá cải của gia đình cô, cũng đã trở nên vô cùng nổi bật với những cuộc nói chuyện mà tớ đánh giá là hợp lý và ý nghĩa nhất phim. Cũng có thể vì tớ thiên vị cho Lunar, nhưng thật ko hiểu sau những cuộc nói chuyện giữa 2 người, tại sao JKR có thể để Harry kết Ginny (Ui, em Lunar xinh tươi của tớ . Nếu JKR có thể chấp nhận 5 kịch bản phim như đã chiếu thì dễ hiểu tại sao kết thúc HP 7 lại đáng ghét đến thế)


Màn đấu phép. Ko thể nói là ko đẹp. Nhưng… kết luận rút ra ở phần 5 này là chỉ cần bạn có khả năng biến thành bụi, ánh sáng, bóng tối, vô hình hay bất cứ cách nào khiến cơ thể ko còn ở thể rắn hoặc lỏng, cộng với sự nhanh mắt nhanh tay, bạn sẽ là vô địch trong các cuộc đấu phép. Còn pha đấu nội lực thì… cứ tưởng tượng Tiêu Phong và Tụ Hiền Trang đấu nội công sẽ ra hết.


Với những ai chưa đọc truyện, hoặc chưa đọc kỹ truyện mà đi xem thì, thành thật chia buồn, bạn hiểu phim nói gì từ đầu tới cuối tớ sẽ gọi bạn là sư phụ.


Thứ Tư, 8 tháng 8, 2007

Thương tâm hoa [Tru tiên]


“Ta vòng tay ôm lấy nàng”

Người con gái mảnh mai như sương tuyết.

Hắn đã chọn nàng - Lục Tuyết Kỳ.

Rồi bỏ rơi người con gái áo xanh tội nghiệp kia sao?


Bích Dao.

Cuộc đời nàng giống như pháp bảo của nàng – Thương tâm hoa

Một đoá hoa khiến người ta khóc nhiều hơn cười.


Ký ức là một dấu ấn như tội ác.

Người mẹ đáng thương của nàng

Người đã cứu nàng bằng da thịt, sinh mạng của mình.

Nàng lại dùng sinh mạng của mình, để cứu người nàng yêu.


Trong hang đá lạnh lẽo thăm thẳm

Linh hồn nàng phiêu du trong cõi mông lung

Có nghe thấy không, tiếng của chàng trai ấy

Vẫn gọi nàng, tha thiết vì nàng, đau đớn vì nàng.

Hắn sẽ chẳng bao giờ quên nàng.


Nhưng hắn còn yêu nàng không?

Cô gái đáng thương cứ mãi ngủ im lìm trong hư ảo

Nàng làm sao giữ được trái tim hắn

Trái tim đang bị cuốn dần về phía sương tuyết

Nàng nằm đó, lạnh giá, lặng im

Cười làm sao được

Cũng chẳng thể khóc để níu chân hắn lại.

Chẳng thể nắm lấy bàn tay hắn để nói lời yêu.

Chẳng thể trao cho hắn một bờ vai mềm mại khi mệt mỏi.

Chẳng thể đáp lại những lời hắn nói.

Nàng chỉ là một bóng hình của nỗi đau?


Bao nhiêu năm sau, khi bạn nghĩ về chuyện cũ, có còn nhớ năm xưa, đã từng có người nhẹ nhàng kể lời của trái tim mình đối với bạn?


Những lời nói mang chút cuồng nhiệt ngây thơ của người trẻ tuổi, bạn có thể từng nhớ lại chăng?


Giống như những lời thề khắc sâu vào trong tim, không rời xa cho đến lúc chết.


Bạn có dang cả hai tay ôm người yêu dấu đó vào lòng không?



“Người ta nhìn thấy trong giếng đó là nàng”

Nếu thực sự mặt nước phản chiếu người hắn yêu, thì đó là hiện tại hay tương lai?
Hắn chỉ nhìn thấy mình nàng thôi, hay có tới 3 người con gái.

Khi nàng tỉnh dậy, liệu còn được nghe lời nói ấy?
Hắn chưa kịp nói, và có lẽ chẳng bao giờ nói nữa...

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2007

Phim hành động kiểu Mỹ - công thức chung


Trước hết trong phim hành động kiểu Mỹ luôn phải có một anh hùng. Người sẵn sàng từ bỏ mọi thứ, vợ con, gia đình, bạn bè vì sự tồn vong của cả nhân loại.

“Anh hùng có gì hay chứ? Ko nhớ nổi họ của vợ, con chẳng muốn nhận mình, cô độc”

“Vậy sao ông lại làm việc này?”
”Vì chẳng có ai làm cả, nên tôi phải làm”

“Chính việc đó khiến ông trở thành anh hùng”

(DieHard 4)

Thứ 2, anh hùng không bao giờ có thể chết. Dù đạn bắn vãi 4 bên nhưng anh hùng cùng lắm chỉ bị đạn sượt qua vai, đồng nghiệp đều tử nạn nhưng anh hùng vẫn nuốt nước mắt ra đi an toàn, dù dùng tên lửa bắn sập cả một cây cầu vĩ đại nhưng anh hùng vẫn được bảo vệ dưới vài tầng đất đá, hay một ngôi nhà nổ tung thì vẫn còn một bức tường đứng vững khó hiểu che chắn cho anh hùng. Vượt qua mưa tên đạn lạc, anh hùng vẫn luôn an toàn với khuôn mặt nhuốm máu và sạm đen vì khói bụi.

Thứ 3, mọi khoảng cách về không gian và thời gian đều trở nên vô nghĩa với một anh hùng. Anh hùng có thể bắn hạ máy bay trực thăng bằng một chiếc “ô tô lên thẳng”, có thể tiêu diệt một máy bay tiêm kích F13 khi đang trở thành mục tiêu trên mặt đất. Mọi con tin khi bị chĩa súng vào đầu vào tình huống nguy hiểm nhất đều có thể an tâm vì anh hùng luôn hiện ra kịp lúc và fơ văng súng của tên tội phạm. Với anh hùng, không bao giờ là quá muộn với bất cứ việc gì.

Thứ 4, xu hướng mới xuất hiện trong phim hành động kiểu Mỹ hiện đại là một nhân vật đến từ châu á với những màn kungfu đỉnh cao. Người đó có thể là phụ tá cho anh hùng, nhưng đa số thuộc về phe đối lập. Người châu á đó nếu ở phe ta thì thường lơ ngơ ngốc nghếch, nhưng ở phe địch thì thường rơi vào trạng thái câm điếc đột ngột, có xu hướng biến thành “cương thi” hơn là con người.

Thứ 5 là sức mạnh của phe đối lập. Những mục tiêu quan trọng nhất của phe đối lập thường chỉ có vài ba NPC canh gác một cách lỏng lẻo, cho dù đó là kho lưu trữ cơ sở dữ liệu liên bang hay mạng máy tính toàn cầu. Mọi hình thức bảo vệ với phe đối lập đều chỉ là trò trẻ con, những cánh cửa tự động quẹt thẻ luôn sẵn sàng mở rộng cho họ, những mã số bí mật chỉ 1 vài người có thể biết trên thế giới đều nằm trong đầu những kẻ đột nhập, chúng có thể chiếm đoạt một cứ điểm quan trọng với vài phát fơ nhẹ bằng súng giảm thanh, chúng có thể khiến cả một quốc gia hoảng loạn chỉ trong vòng 12g đồng hồ mà ko ai ngăn chặn được.

Thứ 6 là sự bất lực một cách đáng kinh ngạc của lực lượng an ninh, bất kể họ có thuộc về phe của anh hùng hay không. Chưa kể việc canh phòng lỏng lẻo trước những hoạt động của phe đối lập, công việc duy nhất của họ trong cả bộ phim thường là chạy lòng vòng các nơi để tóm hụt phe đối lập, ghi nhận những hậu quả phe đối lập gây ra, và dọn dẹp chiến trường sau khi anh hùng hoàn thành nhiệm vụ. Ngoài ra, sau vụ khủng bố 11/9, điều đáng ngạc nhiên là vẫn có những trường hợp như một chiếc trực thăng trang bị vũ khí hoàn hảo bay lượn trên bầu trời đô thị (suýt) fơ bể gáo anh hùng nhưng không có một hệ thống phòng thủ nào xuất hiện để tiêu diệt chiếc trực thăng láo toét đó.

Thứ 7 là sức phá hoại ngang tầm chiến tranh giữa các vì sao của các pha hành động do anh hùng gây ra, nhẹ thì tắc nghẽn giao thông trên một đoạn đường, nặng thì phá tan hoang, san thành bình địa cả một vùng đất rộng lớn do hậu quả của những vụ nổ bom hay khí ga. Tuy nhiên khi sự việc xảy ra, tuyệt đối không có một người vô tội nào bị liên luỵ.

Đại loại mấy kết luận gọt tỉa sau khi xem một bộ phim hành động kinh điển kiểu Mỹ mà tớ nhớ được mí câu trích dẫn ở trên.

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2007

Quiz: Which NANA character are you?


qua blog chồng thấy cái trò này hay hay nên làm thử vài quiz, bò ra cười các ấy ạ
- FF7 tớ giống Cat Sith nhất

- LOTR tớ giống Peppin nhất và khác Legolas nhất

- Clamp tớ giống Chii nhất và khác Yuuko nhất

- Và Nana:



You scored as Nana, You are like NANA. A strong person, full of confidence but inside a total train wreck which makes it hard for you to be really close to people sometimes. But when you love someone, you are fully, 100% sure it's for life.

Nobu

75%

Nana

75%

Junko

42%

Ren

42%

Yasu

42%

Takumi

33%

Reira

25%

Naoki

25%

Hachi

17%

Shin

8%

Which NANA character are you?
created with QuizFarm.com

Kết luận là chúng ta luôn theo đuổi và ngưỡng mộ điều mà mình không có.

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2007

Bichunmoo - Truyền thuyết một tình yêu


tự nhiên lục lọi ổ cứng tìm được cái bài này, 1 trong những tình yêu của tớ các bạn ạ


Tên gốc: Bichunmoo (Dance with Sword)


Tên xuất bản ở Việt Nam: Điệu múa phi thiên


Bộ gốc: 4 volumn


Tác giả: Hyerin Kim


Thể loại: võ thuật, tình cảm


Năm ra đời: 1980s


Nước xuất bản: Hàn Quốc



Cốt truyện:



Vào thế kỉ thứ 14 tại Trung Hoa khi đất nước này nằm dưới sự thống trị của Triều đ́nh nhà Nguyên, t́ình yêu chớm nở giữa đôi trai gái đă bị chia cắt bởi loạn lạc và hận thù. Lưu Trân Hà là một đứa trẻ mồ côi đang học võ nghệ với người chú của mình. Tuyết Lợi là con gái của một tướng quân Mông Cổ được trọng vọng. Trân Hà và Tuyết Lợi đă biết nhau khi họ c̣òn là những đứa trẻ. Tuyết Lợi sau đó phải rời khỏi quê nhà và bị ép kết hôn với Nam Cung Tuấn Quang - con trai trong một gia đ́ình vọng tộc người Hán, nhưng Trân Hà không chấp nhận quyết định này và đă cố hết sức ḿình để ngăn cản điều đó xảy ra. Mặt khác, chú của chàng đă tiết lộ một bí mật kinh hoàng trước khi qua đời v́ì bệnh tật. Đó là sự thực về quá khứ của Trân Hà và về những kẻ đă sát hại cha mẹ chàng để đoạt lấy bí mật của Phi Thiên thần ký, cuốn bí kíp võ học gia truyền mà chàng đang học. Thất bại khi nỗ lực nối lại mối t́ình sâu đậm của ḿình với Tuyết Lợi, Trân Hà đổi tên là Tử Hà Lang, trở thành một sát thủ trong giới giang hồ. Sau đó, cùng với 10 đội kị binh do ḿình thống lĩnh, Trân Hà đă làm tất cả để trừng phạt những kẻ sát nhân đă huỷ diệt gia đ́ình chàng. Cùng lúc đó, Trân Hà cũng phải chiến đấu với những kẻ muốn dành lấy bí mật của Phi Thiên thần ký và đối mặt với t́ình yêu chàng đă dành cho Tuyết Lợi mà giờ đây đă trở thành ḷòng thù hận…

Nhân vật:



Lưu Trân Hà - Tử Hà Lang


"Huynh cũng là một người tự do. Một chén trúc diệp thanh của huynh bằng tất cả sự phiền năo trong thiên hạ". Chàng có tất cả, t́ình yêu mănh liệt của tuổi trẻ, sự cô đơn của một người bị bỏ rơi, ḷòng hận thù của một kẻ bị phản bội, chàng là anh hùng, cũng là một kẻ vô danh. "Dường như rất kiên cường mà dường như cũng rất yếu ớt. Anh hy sinh tất cả…Chính anh đă làm tôi sống lại, mà chính anh lại tự huỷ diệt ḿình. Chính anh đă chọn lấy cô độc". Tất cả cũng chỉ v́ì một người con gái…

Tuyết Lợi


Vẻ bên ngoài yêu đuối che dấu một tính cách mănh liệt như băo tố bên trong, Tuyết Lợi là người sống bằng trái tim nhiều hơn là lý trí. Là con lai giữa người Mông Cổ và người Hán, tuổi thơ của nàng chỉ có một người bạn duy nhất là Trân Hà, và cũng là t́ình yêu duy nhất. Số phận đưa đẩy khiến nàng trở thành vợ của một người khác. Những sai lầm đă khiến một nửa cuộc đời nàng sống trong sự dằn vặt giữa t́ình yêu và thù hận. Tuy nhiên điều đó cũng khiến nàng càng trở nên kiên cường hơn và cuối cùng đă t́ìm ra con đường để giải thoát.

Nam Cung Tuấn Quang


Là chồng của Tuyết Lợi, cũng là người bạn đầu tiên của Trân Hà, Nam Cung Tuấn Quang là một chàng trai tài hoa, giàu nhiệt huyết và chân thành. Nhưng mối quan hệ tay ba với Tuyết Lợi và Trân Hà đă khiến cuộc đời chàng trở thành một bi kịch. Có khí phách của một trang nam nhi, nhưng Tuấn Quang lại là người yếu đuối trong t́ình cảm. Giữa một bên là bạn tri kỉ, một bên là hồng nhan tri kỉ, Tuấn Quang đă bị mối quan hệ ấy trói buộc cho đến cuối cuộc đời…

Nam Cung Thành - Lưu Thành


Là con đẻ của Tuyết Lợi và Trân Hà, nhưng từ nhỏ chỉ biết Nam Cung Tuấn Quang là cha. Chính vì́ thế sau khi Nam Cung Thế Gia bị diệt, cậu coi Tử Hà Lang là kẻ thù. Sự dẫn dắt của số phận đă khiến Lưu Thành bái chính kẻ thù làm sư phụ, rồi sau đó phát hiện đó cũng là cha ruột của ḿình. Lưu Thành đă lớn lên trong những mâu thuẫn đan xen nhau khiến cậu sớm trưởng thành. Là một người trung thực, can đảm và nhân hậu, Lưu Thành luôn phải cố gắng để hiểu hết những ẩn t́ình giữa cha nuôi và cha mẹ ruột …

A Tín - Lư Giang Nguyệt


Chàng trai người Cao Ly đă nhận ơn cứu mạng của Tử Hà Lang, là người bạn, người anh em trung thành của chàng, là nơi duy nhất đem lại cho chàng cảm giác của một gia đình trong suốt cuộc đời ḿình. A Tín có một vị trí vô cùng quan trọng trong cuộc đời Tử Hà Lang.

Băng Ngọc Tiên Tử


Là con gái của Trần Hữu Lượng - người đă từng là chúa công của Tử Hà Lang. Băng Ngọc là một tiểu thư xinh đẹp, thông minh nhưng nhiều thủ đoạn. Nàng yêu Tử Hà Lang mănh liệt, đă dùng nhiều thủ đoạn để chiếm được trái tim chàng nhưng đều thất bại.

Thiên Sơn Hổ - Gia Lỗ Đại


Anh trai của Tuyết Lợi, là một chiến tướng dũng mănh, can đảm của Mông Cổ, yêu thương em gái hết ḷòng và cũng là một người trung trực.

Hạ Thương Long


Là tướng quân dưới quyền của Tử Hà Lang, sau thay chàng thống lĩnh 10 đội kị binh, trung thành hết mực với chủ tướng và giống như A Tín, sẵn sàng chết vì́ Tử Hà Lang.




Review



" Lá cờ màu vàng, toà thành màu vàng, xa xa, ngư dân trên sông vẫn văi chài giăng lưới. Dưới vầng mây lang thang vẫn có hoa lá đầu mùa xuân… và kỉ niệm chợt nhớ ra, những truyền thuyết về võ sĩ và mối hận của nàng tiên nhảy múa. Trong gió bụi tung bay, có những hồi ức bị bỏ quên. Bên Trường thành có một gia đ́ình, trong vườn họ, hoa đang nở rộ…"



Những đoá hoa mạt lợi như vẫn đang rung rinh trước gió, ngả những cánh hoa trắng lên thanh kiếm cắm ngập sâu trong đất. Đó là những ǵì cọ̀n lại của một tì́nh yêu bất diệt. Đâu đây văng vẳng tiếng sáo trúc, như than, như khóc, kể lại huyền thoại một t́ình yêu. Đôi trai gái gặp gỡ từ thủa ấu thơ, t́ình yêu chớm nở giữa thời loạn lac, và một mối thù làm rung chuyển thiên hạ.

T́ình yêu đẹp biết bao, nàng nhảy múa trong tiếng sáo trúc, mơ ước về một gia đì́nh giản dị dưới chân Trường thành, nơi chỉ có tiếng cười và hạnh phúc. Giông băo cuồng phong đă cuốn đi biết bao ước mơ, hy vọng. Cuộc hội ngộ ở Vũ Hoa Đ́ình ngày ấy để lại bao kỉ niệm. "Trăng tṛòn nhuộm màu đỏ tươi, Vũ Hoa Đ́ình hì́nh như có tin, người nhớ thương người bị ta giết đang mở mắt nhì́n ta… Trong hang đá lúc ấy đẹp hơn bất cứ hoàng cung nào. Lúc ấy chỉ có tiếng mưa rơi, lúc ấy chúng ta đă trải qua phút giây hạnh phúc, em c̣òn nhớ không? Tuy là t́ình cảm đă thất lạc, nhưng là kỉ niệm rất quý đối với ta. Anh phải làm sao để đối mặt với em đây? Anh muốn đi gặp em, nhưng em ở trên trời, anh ở địa ngục xa xôi quá…"



Địa ngục ư? Chàng ở địa ngục, nhưng nàng cũng không ở thiên đường. Trái tim nàng yếu đuối, đôi tay nàng bất lực, con đường nàng đi đầy những sai lầm và hối tiếc. Lửa cháy, máu, tiếng khóc của đứa con gái chì́m trong tiếng vó ngựa phi. Phút hội ngộ sau 10 năm với biết bao ngộ nhận, đớn đau, điên cuồng, sợ hăi. Người trả thù tuyệt vọng nhận ra ḿình chỉ là kẻ thất bại. Người bị trả thù rơi vào mê cung của thù hận. Lạc lối, trắng tay, nàng phải tự t́ìm cho mì́nh con đường rời khỏi địa ngục. Để rồi họ đều nhận ra, phía cuối con đường hận thù là sự trống rỗng, cô đơn và huỷ diệt...

Chàng là ngọn lửa điên cuồng mang màu tím bi thương, nàng là ngọn gió lang thang mang màu trắng cô độc. Đến cuối cùng họ c̣òn kịp nhận ra, chỉ có t́ình yêu là vĩnh cửu. Đó là một ngày mà "ráng chiều đỏ một cách bất thường", con sói cô độc điên cuồng giữa chiến trường trong nỗi đau mất đi người yêu dấu. Đó là một tiếng thở dài lặng lẽ trên Trường thành, "đôi mắt Tử Hà Lang có vẻ gì́ đó đau buồn không thể h́ình dung được". Đó là một Tất Tiểu Quân đâm ngập lưỡi dao vào trái tim kẻ thù trong điệu múa dâng hoa uyển chuyển dịu dàng. T́ình yêu cho họ hy vọng sống để tì́m được nhau, cho họ dũng khí để vượt qua thù hận.

"Trong thời loạn lạc này mà ḷòng ta c̣òn may mắn có được một đoá hoa sen. Gặp được con, gặp được chàng. Bên cạnh người chồng tội nghiệp, sao ḿình lại mơ đến tiếng sáo xa xưa. Tương tư, tương tư, cuộc đời như giấc mộng đêm xuân… tại sao niềm mong nhớ của em đối với chàng lâu đến ngàn năm?" Lâu đến ngàn năm, cuộc đời mất 20 năm để có được ngàn năm thương nhớ. Nàng lại nhảy múa, "chỉ cần sống bên nhau, đi đâu em cũng đi, cưỡi gió lên trời em không sợ nữa! Em muốn nhảy múa thì́ nhảy múa. Rất tự do, em nhảy múa vì́ tất cả. Thổi sáo đi, em muốn nhảy múa, em đang mơ. Thế này hạnh phúc nào bằng, thấy ḿình như đoá hoa. Giấc mơ cùng em trở về, Trân Hà…" và nàng ngă xuống, đôi tay vẫn c̣òn đang nhảy múa. Chàng ôm xác nàng, gục bên yên ngựa, chỉ c̣òn là một bóng đen lặng lẽ trong ánh chiều tà...

Cả cuộc đời mải miết t́ìm nhau, t́ình yêu của họ không có nơi dung thân trên dương thể. Những ǵì c̣òn lại chỉ là truyền thuyết về một tì́nh yêu dang dở, một nấm mồ lặng lẽ với thời gian. "Quá khứ không biết đă trải qua bao nhiêu ngày đêm đau khổ. Vạn đoá hoa thay cho ḷòng ta, suy nghĩ của ta, Thành nhi, Thành nhi, con của ta… chuyện giữa mẹ và cha ruột của con có ai hiểu được chăng, ai hiểu được chăng. Có người hiểu được không?" Văng vẳng đâu đây vẫn tiếng sáo trúc vi vu, như khởi đầu cho một t́ình yêu mới.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

Kaze Hikaru fanfic: Lời nguyện cầu của gió - Part 1 - Saitou - Chap IV


Cuối cùng cũng xong chap IV

Cảm ơn Romy và Teno nhìu




Kamiya không trở về ký túc xá, Souji cũng đã đoán trước được việc này. Giờ hẳn cô đang trốn ở một góc nào đó để gặm nhấm những điều mới xảy ra. Souji muốn gặp Kamiya, muốn gặp cô để nói hết những điều cần nói, trước khi thời gian khiến anh suy nghĩ sâu sắc hơn để rồi không thể để cho Sei có cơ hội rời khỏi Shinsen vì bản thân anh. Tình cảm đó là gì anh cũng không chắc chắn, nhưng anh sợ nếu càng để chuyện này lâu sẽ càng khó mở lời.






- Kamiya.

Sei giật mình quay lại. Cái nắng dịu dàng vào giữa trưa của mùa xuân không đủ khiến người ta cảm thấy oi bức. Ngược lại, những cơn gió còn ươm cái lạnh của mùa đông trở nên tươi mát và dịu dàng, khẽ lùa qua những tán cây rộng phủ bóng trên mình Sei, bóng nắng nhè nhẹ tung tẩy trên mặt đất, vô tình không hay biết tậm trạng của cô gái đang ngồi dưới gốc cây này. Souji đang đứng bên cạnh Sei, nghiêng đầu nhìn cô và mỉm cười:

- Tôi cứ nghĩ Kamiya đang khóc.

- Đâu có, sao tôi phải khóc chứ. Võ sĩ không được khóc

- Chỉ vì tôi nhớ có mấy lần tôi tìm được một con sâu khóc nhè lơ lửng trên cành cây kia.

- Những lần đó tôi khóc thay anh thôi sư phụ Okita. Còn tôi không bao giờ khóc.

- Thôi được, vậy cô ngồi đây làm gì?

- Tôi đang nghĩ xem có cách nào để giữ sư phụ Saitou ở lại không. Anh đến đây thì hay lắm sư phụ Okita, hãy nghĩ cùng tôi đi, tôi chẳng biết phải làm gì nữa.

- Tại sao phải giữ Saitou lại làm gì? Saitou đã lựa chọn con đường của mình, chúng ta không thể ngăn cản.

- Nhưng anh ấy lựa chọn sai. Chắc Saitou chỉ bị Itou làm cho lú lẫn sao đó, nếu không anh ấy quyết không thể quay lưng lại với chúng ta một cách tàn nhẫn như vậy được.

- Sao cô biết Saitou lựa chọn sai?

- Vì những hành động của Itou không xứng đáng với tư cách của một võ sĩ. Mà một người như sư phụ Saitou làm sao có thể đồng tình với những hành động như thế. Anh ấy chắc chắn đang bị Itou lừa phỉnh.

- Tôi quả thực không đồng tình với cách nghĩ và hành động của Itou. Nhưng tôi không thể nói anh ta làm vậy là đúng hay sai. Võ sĩ vì niềm tin của mình mà sống. Có lẽ chỉ vì niềm tin của anh ta và của chúng ta khác nhau thôi.

- Nhưng khi gia nhập vào Shinsen, Itou hẳn đã phải biết niềm tin của Shinsen là gì rồi, cũng có nghĩa ông ta đã chấp nhận niềm tin ấy. Vậy chẳng phải hành động lúc này đã phản bội lại chúng ta, phản bội lại chính niềm tin của ông ta, phản bội lại tinh thần võ sĩ đạo sao?

- Không đúng đâu Kamiya. Tuy tôi không hiểu rõ về con người Itou, nhưng có lẽ ngay từ đầu anh ta đã ngộ nhận về “niềm tin” của Shinsengumi. Hoàn cảnh hiện tại chỉ là trả lại ai về chỗ nấy. Saitou cũng vậy thôi.

- Vậy niềm tin của anh Saitou là gì?

- Chuyện này… Có lẽ chỉ mình Saitou hiểu, chúng ta không thể đoán mò. Nhưng tôi tin rằng anh ấy giống chúng ta ở một điểm, đó là lòng trung thành với Mạc Phủ.

- Giờ tôi nên làm gì đây?

- Cứ tin vào Saitou là đủ.

Sei ngẩn người nhìn Souji rồi cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng:

- Sư phụ Okita, có biết anh và Saitou giống nhau lắm không? Anh ấy cũng từng khuyên tôi y như vậy về anh đấy.

- Vậy sao – Sou nhún vai cười theo. Và Kamiya sẽ không giận Saitou nữa chứ?

Câu chuyện diễn biến rất thuận lợi, Souji biết đã đến lúc phải đề cập tới chuyện kia. Nhưng bỗng nhiên… anh không hiểu cảm giác chần chừ này là gì. Thật vô lý khi cho rằng anh không muốn nói với Sei đề nghị này. Nếu Sei chấp nhận, rõ ràng sẽ tốt cho cả hai, cho dù từ nay anh không còn thường xuyên được ở bên cạnh cô nữa.

- Vậy Kamiya sẽ không giận Saitou nữa chứ?

- Được, tôi sẽ thử làm theo lời anh, sẽ cố tin tưởng vào đại ca vậy.

Souji bỗng ngập ngừng, đã đến lúc đề cập tới câu chuyện kia. Nhưng, phải nói thế nào đây để Sei có thể chấp nhận, Sou biết điều này hoàn toàn không dễ dàng. Thêm nữa, nếu Sei đi, vậy là từ nay anh sẽ không còn được ở bên cạnh cô nữa sao? Sự trầm tư của Sou không thể không khiến Sei thắc mắc:

- Sao vậy sư phụ Okita?

- Kamiya này… hãy cùng Saitou rời khỏi đây đi.

Im lặng.

- Tại sao? Sao tôi lại phải đi theo Itou?

- Không phải Itou, mà là Saitou. Cô hãy đi cùng anh ấy rời khỏi đây, trở lại với thân phận thực sự của mình.

Kamiya run lên vì sợ hãi và tức giận:

- Thân phận thực sự nào chứ? Tôi là một võ sĩ, tôi không thể rời bỏ Shinsen vào lúc này được.

- Chúng ta đều hiểu mà, đúng không?

Sau từng đó thời gian, sau từng đó cố gắng, tại sao Souji vẫn không thể chấp nhận hoàn toàn việc Kamiya là một võ sĩ. Vậy những việc cô đã làm trước giờ có ý nghĩa gì? Điều mong muốn đơn giản chỉ là được ở bên cạnh anh, vẫn chưa đủ nỗ lực sao?

- Tôi không hiểu – Kamiya nặng nhọc trả lời

- Dù cô có cố nghĩ mình là con trai đi nữa, nhưng cô vẫn chỉ là một cô gái. Cô nghĩ căn bệnh Như tâm thiên kia có thể che dấu cho mình bao lâu nữa? Cô nghĩ bao nhiêu người sẽ bị liên luỵ vì cô?

Không, đó không phải những lời Souji muốn nói. Nhưng có cách nào khác nữa, cô gái này sẽ không chấp nhận bị thuyết phục bởi những lý lẽ thông thường hay những lời năn nỉ. Trong lòng Souji dấy lên một cảm giác bất nhẫn, anh không muốn khiến cô buồn. Souji bắt đầu cảm thấy hối hận khi nhận lời với Saitou. Nếu Saitou muốn sao ko tự đi thuyết phục Sei, lại đổ cho Sou công việc rắc rối này.

“A. Mình đang nghĩ gì vậy. Chính mình cũng tán đồng việc này kia mà, sao giờ lại đổ lỗi cho người khác…”

- Tôi sẽ không để liên luỵ tới anh đâu. Tôi sẽ chết như một võ sĩ cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Nếu bị bại lộ, tôi sẽ tự mổ bụng trước khi bị xử phạt dưới thân phận nữ nhi.

Souji giật mình. Sei đang nghĩ cái quái gì thế nhỉ? Liên luỵ ư, nếu sợ liên luỵ thì ngay từ đầu Souji đã không chấp nhận sự có mặt của cô ở Shinsengumi rồi. Sao Sei không thấy rõ ràng đây là một cơ hội có 1 không 2 để cô rời khỏi đội mà không cần bất cứ sự giải thík nào. Nhất là có Saitou đi cùng, anh ta có thể giúp cô tìm một nơi trú ngụ và có điều kiện coi sóc cô mà không khiến người khác chú ý. Việc này với Sei mà nói hoàn toàn có lợi, nhưng làm sao để cô chịu ra đi mới là chuyện khó khăn.

- Chẳng lẽ cô không thấy đã đến lúc nên dừng lại rồi sao? Thời gian qua cô đã làm rất tốt vai trò của một võ sĩ. Giờ hãy đi đi, đi tìm hạnh phúc thực sự của mình. Nơi đây vốn không dành cho cô.

Trái tim Sou lại nhói lên một lần nữa. Nhìn ánh mặt giận dữ chực muốn trào nước mắt của Kamiya, Souji thầm nguyền rủa mình. Anh không muốn bất cứ ai phải đau lòng vì anh, càng không muốn người đó lại là Sei. Nhưng người đang đứng trước mặt anh đây, đang phải chịu những lời lẽ cay nghiệt của anh, cũng là người buộc anh phải làm điều này. Anh đã thề với lòng mình sẽ làm cho Kamiya được hạnh phúc, và lúc này, rời khỏi đây là điều tốt nhất dành cho cô, bất kể anh muốn gì, bất kể cô nghĩ gì.

Nhưng Kamiya không biết những suy nghĩ của Souji, cô chỉ biết rằng người cô yêu đang đẩy cô ra xa mình, thậm chí đang gạt cô khỏi cuộc sống của anh. Suốt mấy năm qua, giấc mơ ám ảnh cô sau mỗi đêm là thức dậy vào buổi sáng mai mà không được ở bên cạnh Okita. Cô có thể chết vì người này, có thể để bàn tay mình nhuốm máu vì người này. Nhưng giờ anh lại muốn đẩy cô đi, mà điều đáng sợ là sự lạnh lùng trong giọng nói của anh. Còn đôi mắt. Sao anh không nhìn thẳng vào cô? Chẳng lẽ anh không buồn nếu không còn được ở bên cô nữa? Không, Kamiya quyết định mình sẽ không nghe lời Souji, cô nhất định sẽ ở lại, cô biết mình phải nói gì, Souji sẽ phải chấp nhận, trừ phi, trừ phi anh thực sự không coi cô là võ sĩ.

- Sư phụ Okita, tôi đã nói mình là một võ sĩ. Đó không phải thứ danh phận để ai đó công nhận, mà là ở thành ý và sự giác ngộ. Điều đó tôi đã học được từ sư phụ Kondou. Nếu giờ đây anh nhất định muốn tôi từ bỏ niềm tin ấy của mình, vậy xin hãy dùng kiếm của mình mà giết chết tôi đi.

Souji sững người. Cô ấy nói thật. Ánh mắt ấy nói thật. Đôi bàn tay Ä‘ang nắm chặt kia đã chai sờn vì cầm kiếm. Tấm thân nhỏ bé kia đã sống sót qua bao cuá»™c chiến đấu. Đó chỉ là má»™t cô gái thôi mà. Bá»—ng Souji cảm thấy má»™t làn hÆ¡i ấm áp toả ra trong tim, là sá»± thÆ
°Æ¡ng yêu, hay niềm tá»± hào, là anh đã làm nên con người ấy. Có lẽ… cứ như vầy cÅ©ng được chăng?

- Còn hạnh phúc của cô…

Như cảm nhận được sự do dự của Souji, Sei lập tức cắt lời anh bằng một giọng nói cương quyết:

- Tôi biết thế nào là hạnh phúc. Giờ tôi đang rất hạnh phúc, sư phụ không cần lo cho tôi.

Sou thật sự đã không còn hiểu cô gái này đang nghĩ gì. Nhưng anh biết mọi sự thuyết phục đều vô dụng.

- Vậy thì tuỳ cô vậy. Dù sao tối nay Saitou muốn gặp cô lần cuối ở đằng sau quán trà Takei bên bờ sông. Hãy suy nghĩ tiếp đi, còn kịp đấy.

Sou quay mình bỏ đi. Anh muốn rời khỏi nơi này ngay tức khắc, ở một mình để làm dịu tất cả những cảm xúc đang xáo trộn trong đầu, vừa tức giận vừa hài lòng, vừa đau đớn lại vừa vui vẻ. Tại sao suy nghĩ của anh lại mâu thuẫn đến thế? Anh phải đối diện với Sei từ nay về sau ra sao?

- Anh… có từng nghĩ qua tôi ở lại đây là vì anh không?

Sei buột miệng khẽ nói ra điều mà cô đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay. Sou khựng người lại. Sei run rẩy, anh ấy nghe thấy chưa? Liệu anh ấy có hiểu đó là một lời thổ lộ? Nhưng Sou không hề quay lại. Anh đứng đó trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như chần chừ vì ngạc nhiên, rồi đi tiếp. Bóng Sou xa dần, chỉ còn mình Sei ở lại, dõi mãi theo cái bóng chậm rãi đang biến mất, trong lòng ngổn ngang bao suy nghĩ.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ