Thứ Tư, 5 tháng 9, 2007

Tình sử Shimabara IV - Chuyện nhà Thổ địa (Fiction for Shimabara)


Một câu chuyện tớ cho là ai quan tâm đều có thể hiểu, tặng tất cả mọi người, truyện đầu tiên hoàn thành , và đặc biệt tặng con trai - con gái , database by Romy (nhất là đoạn đầu )


...

Trời thu xanh ngắt, cái nắng màu vàng rơm tỏa rọi không gian làm cho vạn vật được sưởi ấm trước từng đợt gió heo mây se lạnh đang về. Con đường trước mặt ngập trong sắc đỏ cuả lá úa. Từng cơn gió thổi qua cuốn theo những chiếc lá lìa cành, tung chúng lên không lần nữa trước khi phải trở về với đất mẹ. Mùa thu, cái mùa luôn làm người ta buồn vời vợi.

KK đang bước đi chậm rãi trên con đường lá đỏ cốt để thu vào tầm mắt vẻ đẹp hoàn mỹ của thiên nhiên. Cởi chiếc nón đi đường, cậu để lộ mái tóc bược cao đang rung theo gió, để nắng dc rọi trên gương mặt tuấn tú của mình.

KK là con thứ ba của Mr Zell, một người khá có tiếng tăm và thế lực với cả hai phe tốt xấu. Ông điều hành một gia đình rất lớn được thiên hạ biết tới với cái tên Shimabara - nơi tụ họp của rất nhiều những tài năng đáng kính nể và đều là con cháu trong nhà.

Con trai cả cuả ông, Leo là một kiếm sĩ tài năng và chính trực. Tính tình cậu nghiêm túc, cẩn thận nên được giao phó cho việc quản lý cả khu vực phía tây rộng lớn với các cảng sầm uất, xô bồ, rất cần tới sự quản lý nghiêm khắc và kỹ càng mà cậu có.

Con trai thứ hai Gone with lại hoàn toàn khác hẳn anh cả của mình. Đó là một người thông minh, nhạy bén, luôn biết nắm bắt thời cơ, tính tình tự do như gió, khó bị quất phục bởi bất cứ ai. Với cái đầu đầy sáng kiến, Gone with phụ trách kiểm soát và khai thác khu vực phía đông rộng lớn, nơi có những mối làm ăn mà chỉ có sự khéo léo của anh mới đảm nhận được.

Tuy nhiên cậu ba KK lại hoàn toàn khác với hai anh của mình. Cậu không quá tinh ranh cũng không quá nghiêm túc mà là người sống rất tình cảm, luôn mang trong mình những hoài bão lập nghiệp lớn lao. Trong nhà KK không thân thiết với anh em mình như cách mà cậu thân thiết với anh rể Romy.

Romy cũng là một trong hai cánh tay đắc lực của Mr Zell, tuy chỉ là cháu rể nhưng cậu hoàn toàn giành được sự tin tưởng và yêu quý của ông. Trước kia, Romy vốn là một sát thủ tự do coi bốn phương là nhà. Nhưng cuối cùng anh hùng khó qua ải mỹ nhân, cậu đã phải lòng cô tiểu thư Ashiya xinh đẹp của gia đình Shimabara và quyết định đầu thân trở thành con rể của gia đình này. Với cái đầu nhanh nhạy của mình, Romy và Gone vừa là hai cánh tay đắc lực của Mr Zell, vừa là một cặp bài trùng trong nhiều phi vụ không tưởng gây chấn động trong nhà.



Với KK, Romy là một người bạn thân thiết và đáng ngưỡng mộ, ngoài tài năng thiên bẩm của một sát thủ, Romy còn là người chịu lắng nghe, đánh giá và góp ý cho những hoài bão và ý tưởng của KK. Nói không ngoa rằng người KK học hỏi và tin cậy nhất trong gia đình chính là ông anh rể họ này.

Sống trong gia đình với chiếc bóng quá lớn của hai người anh, KK trong một ngày đẹp trời đã giã biệt gia đình đi phiêu bạt giang hồ để tìm lại bản thân. Với vốn hành trang kinh nghiệm khá đầy đủ sau mấy tháng ăn bám bên nhà ông anh hai Gone with, KK tự tin lên đường với một tay nải ngân phiếu trên vai. Đã ba mùa đuổi nhau qua, xuân xanh, hạ đỏ, thu vàng, KK rong ruổi khắp sơn cùng thuỷ tận, vẫy vùng trong tự do và đồng thời một kế hoạch lớn lao cũng đã hình thành trong đầu, cậu đã biết tương lai của mình sẽ phải làm gì và quyết định trở về.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, gió lộng vi vu đưa hồn người kiếm sĩ. Trời cuối cùng cũng đã trưa, xung quanh không có quán xá nghỉ ngơi, như thường lệ, KK tung mình vắt vẻo trên ngọn cây, nằm dưới những vóm lá rậm rạp, nhấm nháp ít lương khô đi đường rồi đánh một giấc nồng trong tiếng gió vi vu len qua kẽ lá. Thật thanh thản, KK thầm nghĩ, bảo sao anh Gone không suốt ngày sống vắt vẻo trên cây. Sự khoan khoái dần đưa KK vào giấc ngủ trưa an lành.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Tiếng thét làm KK giật bắn mình tỉnh dậy. Cành cây cậu đang nằm vốn chẳng rộng rãi gì và cá giật mình đó kéo theo việc KK rơi tự do xuống đất. Dĩ nhiên rơi từ độ cao 10m thì hậu quả không tốt đẹp gì, vậy nên theo phải xạ tự nhiên, KK vặn mình đạp nhẹ chân vào thân cây rồi lộn một vòng trên không, đáp đất trong tư thế rất chi là iêng hùng, mặt đất mềm hơn cậu nghĩ.. Với bản lĩnh của một kiếm khách tài hoa, KK nhanh chóng tỉnh táo nhận định tình hình xung quanh. Trước mặt cậu là một cô gái còn rất trẻ đang ngã dưới đất, tay ôm lấy mặt, ánh mắt bàng hoàng sửng sốt. Sau lưng cậu là 2 gã đàn ông cường tráng, mặt mũi nanh ác, tay lăm lăm vũ khí, rõ ràng là có ý đồ ko tốt với cô gái kia. Dễ dàng hiểu tiếng thét phát ra từ đâu, vì ngay khi KK vừa chạm đất chừng vài giây, cô gái kia lập tức tiếp tục thét:

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA….

- Cô nương, bình tĩnh lại đi, tôi không phải người xấu, hai gã kia ức hiếp cô phải không?

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA…

- Đừng hét nữa được không? Tôi hiểu rồi, tôi sẽ giúp cô. Ngưng được chưa?

Cô gái cuối cùng cũng ngưng hét, run rẩy chỉ tay về phía KK:

- Anh, làm ơn, gói đồ của tôi.

- Chúng cướp đồ của cô? Được, tôi sẽ lấy lại cho.

- Không… dưới… dưới chân anh.

KK ngạc nhiên nhìn xuống chân mình. Thảo nào mặt đất mềm vậy. Một gói đồ khá lớn đang nằm dưới chân cậu.

- Ồ - KK mỉm cười, nụ cười đã khiến bao tiểu thư say đắm cách đây còn chưa lâu - Cảm ơn gói đồ của cô – KK vừa nói vừa đứng thẳng người, nhặt gói đồ lên và phủi bụi – Không có nó thì tôi hẳn đã bị đau rồi – Trao lại gói đồ cho cô gái, KK tiếp tục cười, rồi đỡ cô gái đứng dậy.

Lúc này KK mới có dịp nhìn rõ cô gái này. Cô mặc một bộ kimono màu trắng điểm đỏ trên tay áo, cổ áo
và vạt áo, một sắc màu rất giống mùa thu. Khuôn mặt cô hài hoà, rạng rỡ dưới ánh nắng, mái tóc dài chấm lưng buộc hờ rơi mềm trên bờ vai nhỏ bé. Ánh mắt trong veo không gợn chút âu lo [Phải, cô gái đã bình tĩnh lại một cách nhanh chóng]. KK bất giác nhìn không chớp mắt khuôn mặt ấy, cho tới khi bị kéo về thực tại bởi tiếng nói của một trong 2 gã đàn ông kia:

- Đủ chưa. Nhãi kia, ở đây không có việc của mi, muốn sống thì tránh ra cho bọn ta làm việc - Cả 2 tên vung vũ khí lên doạ nạt.

- Được – Cô gái tiến lên trước khi KK kịp trả lời - Bổn cô nương không nhường các ngươi nữa. Hôm nay để xem các ngươi làm gì được bổn cô nương?

Nói rồi cô gái rút từ trong cái bọc lớn của mình một thanh kiếm [đừng thắc mắc thanh kiếm gói trong cái bọc bằng cách nào]. Mới nhìn qua KK có thể nhận ra ngay đây là một thanh kiếm rất quý giá. Vỏ kiếm bọc nhung đen tuyền, là thứ nhung quý, vừa mỏng vừa bền chắc mà thường chỉ có nhà quý tộc mới sử dụng. Nhưng khác với những thanh kiếm bình thường, kiếm của cô gái này nhỏ hơn hẳn, thanh mảnh, cao quý và rực rỡ như chính người đang cầm nó, KK tiếp tục ngẩn người nhìn cô gái kỳ lạ này.

Bằng một động tác nhẹ nhàng, thanh kiếm được rút khỏi vỏ. Lưỡi kiếm không sáng rực rỡ mà trầm đục lạnh lẽo, cùng với tiếng kim loại va chạm khi rút khỏi vỏ, KK càng khẳng định đây là một thanh kiếm hiếm có. Lưỡi kiếm cong vút điệu đà vô cùng hoà hợp với chủ nhân. Cô gái vào thế và bắt đầu sử dụng kiếm. Lưỡi kiếm đột nhiên trở nên lấp lánh, hoa lệ lướt trong không gian, tạo nên những đường cong tuyệt đẹp, liên tiếp nhau tạo thành một tấm màn kiếm khí đẹp như tranh vẽ. Cô gái uyển chuyển và nhanh nhẹn xoay mình theo kiếm, mỗi bước chân như đang múa, uyển chuyển dịu dàng, bất giác KK tưởng như mình đang lạc vào chốn thần tiên ngắm nhìn tiên nhân nhảy múa.

- Đứng yên đó - Một trong 2 gã người xấu kêu lên. KK nhận ra lúc này cô gái kia đã ở khá xa chỗ cũ - Lần này đừng hòng lừa bọn ta nữa. Khôn hồn thì để lại cây kiếm đó và túi đồ ở đây, lão gia ta sẽ tha cho mi con đường sống.

Nói rồi chúng chạy vụt tới chỗ cô gái đã dừng múa và đang chạy xa dần. 2 gã đàn ông to khoẻ đương nhiên không khó đuổi kịp một cô gái với thân hình yếu đuối. Chúng chặn ngược đầu dồn cô trở lại chỗ cũ. Cô gái chạy lại phía KK, kêu lên:

- Còn chờ gì nữa, giúp tôi đi.

- Cô cũng có kiếm mà, kiếm pháp tuyệt lắm, sao không xử lý chúng luôn? – KK chưa hết ngẩn ngơ.

- Ngốc ạ, đó là múa kiếm thôi, sao giết người được. Tôi chỉ đánh lạc hướng chúng để chạy trốn. Anh mau cứu tôi như đã hứa đi.

Nói rồi cô vòng ra đằng sau lưng, đẩy KK tiến lên đối mặt với 2 tên cướp.

“Thôi được, dù sao mình cũng định vậy từ đầu”

- Muốn tự rút lui hay cần ta ra tay _ KK lườm bọn cướp bằng đôi mắt sắc lạnh

- Nhãi con. Đứng nói nhiều nữa, xông lên.

Một tên trong chúng gầm lên rồi lao về phía cậu, thanh kiếm nhằm đầu cậu bổ xuống. Nhanh như cắt KK lách người né sang bên rồi rút kiếm nhanh như chớp.

Xoẹt.

Một tên cướp đổ gục xuống trong sự kinh ngạc của tên còn lại. Cô gái đứng sau vỗ tay cười vui vẻ.

KK lạnh lùng nhìn tên còn lại. Hắn đang tê cứng người vì sợ.

- Cút.

Không đợi KK nói câu thứ 2, tên cướp chạy trối chết khỏi hiện trường hầu giữ mạng.

- Cô an toàn rồi đấy – KK cười vui vẻ với cô gái đang hết sức hớn hở nhìn bóng tên cướp khuất dần sau những bụi cây.

- Cảm ơn anh. Không ngờ - Cô gái lúc này mới quan sát KK thật kỹ - trông anh có vẻ thư sinh vậy mà kiếm thuật giỏi ghê.

Khẽ nhăn mặt khi nhìn cái xác còn nóng hổi của tên cướp, cô quay đi như nghĩ ngợi gì rồi quay lại hỏi KK:

- Sao anh lại ở đây vậy? Không có nhiều người vắt vẻo trên cành cây trong một khu rừng vắng vẻ vào lúc này đâu.

- Tôi đang đi du lịch. Còn cô? Không có nhiều cô gái chạy vào rừng chơi với 1 cây kiếm không biết giết người đâu nhỉ?

Phải, KK nhà ta miệng lưỡi không hề vừa.

- Tôi cũng đang đi du lịch. Anh định tới đâu tiếp theo?

- Tới Kyoto, tôi đang về thăm nhà.

- Ồ, nhà – Cô gái đột nhiên tự lự mơ màng, như đang nhớ về một ký ức xa xăm nào đó – Anh đi một mình sao?

- Đúng

KK không kịp nhìn thấy ánh mắt cô gái kỳ lạ loé lên tinh quái. Cô tiến lại gần nắm lấy cánh tay KK tươi cười trở lại:

- Hay quá, tôi cũng định tới Kyoto. Hay là chúng ta cùng đi? Một cô gái như tôi đâu thể một mình tới được Kyoto phải không?

KK bật cười:

- Tôi không tin. Đôi bàn tay cô đã chai sần vì tập kiếm. Không biết vì lý do gì cô không chịu ra tay, nhưng đừng giả vờ mình là một cô gái yếu đuối.

Cô gái giật mình nhìn KK ngạc nhiên:

- Anh nhận ra sao?

KK gật đầu. Sự khéo lẽo nhanh nhẹn và cách cầm kiếm của cô gái này đã tố cáo tất cả. Linh cảm mách bảo cô ta chỉ mang tới cho cậu toàn chuyện phiền phức nếu dính vào. Tốt nhất lúc này từ chối và rời khỏi cô ta cho mau. Nhưng không hiểu vì lý do gì KK không thể mở lời tạm biệt.

- Nếu ko có gì thì cô tự bảo trọng nhé.

- Sao lại không có. Anh không thấy đi 2 người thì vui hơn 1 người à? – Cô gái lúc này với KK hình như ko còn xa lạ nữa - Quả thật tôi cũng biết chút công phu, nhưng vẫn là con gái, anh không thể bỏ rơi người ta giữa rừng như vậy được - Chuyển giọng giận dỗi.

KK nhìn chăm chú cô gái, khuôn mặt nửa giận dỗi nửa mong chờ này. KK thở dài, từ trước tới giờ cậu vốn không mấy khi từ chối phái nữ.

- Thôi được, tuỳ cô.

- Hay quá – Hai người đi song song theo đường mòn rời khỏi khu rừng, cô gái tỏ ra vô cùng vui vẻ, đặt gói đồ với cây kiếm đã được gói lại lên lưng… K
K rồi nói tiếp, mặc kệ KK trợn trừng mắt nhìn mình – Tôi tên Akimoto Michiyo, cứ gọi tôi là Akichan. Còn anh?

- Okita Neji, cứ gọi tôi là KK – KK thở dài thêm 1 lần nữa rồi xốc gói đồ trên vai mình ngay ngắn trở lại. Giờ là 2 gói đồ =)).

KK nhanh chóng nhận ra mình và Akichan hợp nhau một cách kỳ lạ. Cả hai đều khá bốc đồng trong cách nói chuyện, phóng khoáng và vui vẻ trong cách sống. Chỉ mới đi chung một vài ngày, họ có cảm giác như mình quen biết nhau đã hàng trăm năm. Mỗi ngày trôi qua, KK đều cảm thấy vui vẻ hơn ngày trước. Họ cười đùa, trêu chọc nhau bất kể ngày đêm. Chính KK cũng không hiểu tại sao mình lại trở nên thân thiết với cô gái kỳ lạ này nhanh đến thế, cho dù hai bên chưa hề biết gì về gia cảnh của nhau. Tuy nhiên, thời gian cũng chứng minh linh cảm của KK về Akichan là chính xác. Đôi bạn liên tục bị nhiều nhóm cướp chặn đường, mà mục đích duy nhất của chúng đều là thanh kiếm đặc biệt của Akichan.

Một bữa, KK không giấu nổi tò mò cuối cùng đã hỏi, sau một cuộc chiến kịch liệt với một nhóm cướp khá đông và tình nhuệ:

- Akichan, thanh kiếm của cô từ đâu mà có vậy?

- Chuyện này…

- Mọi việc đều từ thanh kiếm này mà ra. Tôi chiến đấu để bảo vệ nó thì có quyền được biết về nó đúng không?

Akichan ngần ngừ suy nghĩ một lúc lâu rồi cuối cùng gật đầu:

- Được, em tin anh. Em sẽ kể cho anh nghe mọi việc.

“Thanh kiếm này vốn là của một người bạn thân của cha em, để trả ơn cha em đã giúp đỡ, người bạn ấy đã tặng cho cha thanh kiếm này làm tín vật. Cha em đã nâng niu bảo vệ nó suốt hơn 10 năm trời. Cách đây 5 năm, bệnh dịch hoành hành đã cướp đi sinh mạng của cả gia đình ngoại trừ em. Trước khi lâm chung, cha đã trăng trối lại buộc em phải thề sẽ đưa thanh kiếm này trả lại cho người bạn của ông, bằng bất cứ giá nào. Lúc đó em còn quá nhỏ nên chưa thể thực hiện lời hứa. Rồi chú họ em xuất hiện. Ông ta lấy cớ nuôi dưỡng em, chiếm toàn bộ gia sản và cướp đoạt luôn cả thanh gươm mà ông ta đã thèm khát bấy lâu. Đến lúc trưởng thành, em nhiều lần xin ông ta trả lại thanh gươm để em thực hiện lời hứa với cha. Nhưng ông ta nhất định không chịu, còn lập kế đuổi em ra khỏi nhà. Cực chẳng đã em đã ăn trộm thanh gươm này rồi bỏ trốn khỏi ông ta. Chạy trốn tay sai của ông ta tới khu rừng đó thì gặp được anh. Chuyện chỉ có vậy thôi.”

Còn một chi tiết quan trọng nữa Akichan không nói ra, hay đúng hơn cô không muốn nói mà không hiểu vì sao.

- Vậy người bạn của cha em sống ở Kyoto? Ông ta tên là gì?

- Chưa chưa kịp nói thì đã qua đời. Em định cứ tới Kyoto rồi tìm kiếm sau.

KK trầm ngâm suy nghĩ.

- Chúng ta cứ liên tục bị truy đuổi thế này thật không hay.

- Anh định làm gì?

- Quay lại cho lão già một bài học để lão không dám đuổi theo em nữa. Còn nữa, bắt lão phải trả lại tài sản cho em.

- Việc này… chúng ta chỉ có 2 người, làm sao được?

- Việc thứ nhất chỉ cần mình tôi làm, việc thứ 2 chắc sẽ tốn thời gian hơn, tôi sẽ về nhà tìm người giúp. Em yên tâm, tôi sẽ đòi lại công bằng cho em.

KK nói chắc như đinh đóng cột. Cậu biết mình làm được. Và Akichan cũng biết mình có thể tin tưởng ở KK.

Họ nhanh chóng quay trở lại thị trấn quê hương của Aki. Với sự dẫn đường của Aki, KK đã tìm ra toà dinh thự của tên chú ác ôn. Họ đợi tới buổi tối mới bắt đầu hành sự.

- Em đợi ngoài này – KK thì thầm bên ngoài bức tường sau dinh thự.

- Không, để em đi cùng. Việc này có liên quan tới em mà.

KK ngần ngừ rồi gật đấu:

- Được. Nhớ theo sát tôi.

Aki gật đầu ngoan ngoãn. Cả 2 tung mình nhẹ nhàng qua bức tường cao chừng 2m. Đã sống ở đây 5 năm, Aki dễ dàng dẫn đường cho KK tới phòng riêng của tên chú. Họ nhẹ nhàng núp trên lùm cây rậm rạp trong sân trước cửa phòng cho tới khi đèn đóm trong phòng đã tắt hết, không gian không còn một tiếng động.

KK và Aki nhảy xuống sân, sẽ sàng đẩy cửa phòng bước vào. Căn phòng được rọi sáng mờ ảo bởi ánh trăng chiếu qua vách lụa. KK ra hiệu cho Akichan đứng cách giường một khoảng rồi rón rén bước tới bên giường lão già xấu số. May mắn như họ dự đoán, lão chỉ ngủ một mình. Nhẹ như 1 con mèo, KK rút thanh gươm ngắn bên hông không một tiếng động, kề lưỡi thép lạnh buốt vào cổ lão già, tay kia bịt chặt miệng lão rồi dùng chân đá 1 cú như trời giáng đánh thức nạn nhân tỉnh dậy.

Bàn tay dí chặt mặt lão già xuống giường, lão không cách nào mở miệng thét lên, cặp mắt mở to, trắng giã, kinh hoàng, chân tay định quẫy đạp nhưng nhanh chóng nằm yên khi cảm nhận thấy hơi lạnh trên cổ mình. KK ra hiệu cho Aki tiến lại gần cho lão nhìn rõ rồi dằn từng tiếng:

- Nếu từ nay ta còn gặp bất cứ một tên cướp đường nào tới đòi thanh gươm của cô ấy, thì ngay đêm đó, lưỡi kiếm này sẽ chặt ngang cổ ngươi mà không một ai biết. Ta có thể lặp lại hành động này một lần nữa mà người không cách nào ngăn cản. Và lần tới thì không phải là doạ nạt nữa. Ngươi hiểu chứ?

Lão già chớp mắt lia lịa rằng mình đã hiểu [đầu ko gật được vì bị ép dẹp xuống giường]. KK cười lạnh rồi vung tay nhanh thoăn thoắt trổ xăm trên cánh tay để trần của lão già 5 chữ: Tam thiếu gia nhà Shimabara. Đường kiếm sắc lẹm khiến máu còn chưa kịp trào ra khi cắt đến chữ cuối cùng. Cất kiếm vào vỏ, KK dùng tay đấm thẳng xuống cái bụng mỡ của lão già, khiến lão sặc lên rồi ngất lịm, sao đó nhanh chóng kéo Akichan rời khỏi hiện trường. Họ ra khỏi thị trấn mà không một ai hay biết.

Akichan bật cười khanh khách khi họ đã tới nơi an toàn:

- KK, anh thật giỏi – Akichan cười đến gập người – Cái mặt ông già đó khi tỉnh lại chắc kinh hoàng lắm. Vết sẹo đó sẽ khiến ông ta sợ hãi cả đời chẳng chơi.

- ít nhất cũng chắc chắn rằng chúng ta sẽ không b
ị quấy rầy nữa.

- ừm. Dòng chữ anh khắc đó… Là anh sao?

- Phải, tôi chưa nói cho em nghe nhỉ. Tôi là con trai thứ ba của dòng họ Shimabara.

- Em có nghe nói về dòng họ ấy. Một dòng họ rất nổi tiếng – Aki đột nhiên trở nên bâng khuâng. Quen biết với KK chưa lâu, nhưng không hiểu sao cô cảm thấy đã vô cùng gắn bó với chàng trai này. Nhưng anh ta là thiếu gia của một đại gia tộc, liệu có thể làm bạn lâu dài với một cô gái côi cút bình thường như cô? Đột nhiên Aki nhớ tới lời hứa với cha mình. “Sao bỗng nhiên mình lại cảm thấy ray rứt thế này? Mình với KK chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, tới Kyoto là chia tay, có thể chẳng bao giờ gặp lại. Mình buồn sao…”

- Aki…

- Aki…

- Aki!

Akichan giật mình nghe tiếng gọi lo lắng của KK. Cô nhìn cậu, chàng trai đang nhìn lại cô chăm chú, khuôn mặt sáng bừng lên dưới trăng, đẹp kỳ lạ. Akichan quay mặt sang hướng khác, ko dám nhìn lâu, sợ KK nhận ra gương mặt mình đang đỏ dần lên dù trong bóng tối.

- Em không sao. Nghỉ chút đi, sáng mai có thể bình yên đi Kyoto rồi.

Tác giả đã sơ suất quên báo một điều vô cùng quan trọng: KK không phải là một người dẫn đường tin cậy. Nói đúng ra trong 3 mùa lá rời khỏi gia đình, tính ra chỉ có 1 mùa cậu thực sự du sơn ngoạn thủy. Hai mùa còn lại là đi tìm đường =)). Cậu ba nhà Shim nói trắng ra mắc bệnh mù đường bẩm sinh. Chẳng vậy mà từ nhỏ tới lớn, Mr Zell không mấy khi cho cậu ra ngoài. Càng cấm càng ham, ngày KK quyết định ra đi, Mr Zell đã cá với gia đình rằng sớm nhất là 1 năm cậu mới có thể về nhà. Giờ chỉ còn 1 mùa lá nữa là tới thời điểm ước hẹn, KK nhận được thư diều nhắc nhở của anh 2 lên đường trở về Kyoto.

Dĩ nhiên Akichan không biết đường, người dẫn đường là KK, và dĩ nhiên là họ bị lạc. Cũng không rõ cậu 3 cố tình hay vô ý đi nhầm, thay vì đi theo hướng tây để tới Kyoto, họ nhận ra mình đang ở Edo. Quãng thời gian đi nhầm đó, KK đã có một quyết định vô cùng quan trọng. Aki chính là người phụ nữ của cuộc đời cậu, cậu nhất định sẽ cưới được cô bằng mọi cách. Chỉ là chờ cơ hội và tìm cách để Aki phải đồng ý. Olala, Edo có một ngọn núi đẹp tuyệt vời và cũng thập phần nguy hiểm. Kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu KK và cậu quyết định thực hiện nó càng sớm càng tốt.

Lạc bước tới Edo, 2 người quyết định thăm thú phong cảnh nơi đây cho tới khi tìm mua được 1 tấm bản đồ chỉ đường trở lại Kyoto. Hôm đó KK rủ Akichan đi leo núi ngắm cảnh. Họ leo tới trưa thì đến đỉnh núi. Phong cảnh thật tuyệt vời, sương trắng vây quanh đùa giỡn như chốn bồng lai. Nhắm lúc Akichan vui vẻ nhất, KK hỏi:

- Aki, nhắm mắt lại, tôi có cái này cho em xem.

Aki không chút nghi ngờ làm theo lời KK nói. KK nắm lấy tay cô, chầm chậm bước tới phía trước.

- Mở mắt ra đi Aki.

Aki có thể nhìn thấy rõ khung cảnh thiên đường trước mắt mình, không gian trải rộng mênh mông, màu xanh phủ rợp phía xa, không gian mờ ảo trong sương trắng xoá, cả thế giới như đang nằm dưới chân cô. Aki bất giác nhìn xuống chân mình và hốt hoảng hét lên, tiếng hét KK đã trở nên quen thuộc:

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Aki ôm chầm lấy KK là vật bám duy nhất bên cạnh. Cô đang đứng trên miệng vực sâu thăm thẳm, chỉ nửa bước chân nữa là hoàn toàn rơi tự do.

- KK, sao thế này, mau vào trong đi, chỗ này nguy hiểm quá – Akichan hốt hoảng kêu lên.

- Yên tâm đi Akichan – KK vòng tay giữ chặt lấy Aki – Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với em.

- Chuyện gì thì cứ vào trong rồi nói – Akichan luốn cuống, nửa bàn chân đã ra ngoài miệng vực.

- Không, phải nói ở đây. Em không ngã được đâu, tôi đỡ rồi.

- Được, được, vậy anh nói mau đi, gió lớn quá.

- Tôi muốn cưới em.

Akichan sững người, suýt nữa đã bỏ tay bám vào KK nếu ko bị mất thăng bằng đột ngột. Không để Akichan kịp trả lời, KK tiếp luôn:

- Lấy tôi đi, không là mình cùng nhảy, tôi có dây an toàn, em thì không có đâu.

Vậy là thò cái mặt ác quỷ ra rồi. Akichan cuối cùng cũng nhận ra thủ đoạn thực sự của KK. “Đáng ghét. Nhưng cũng thật đáng yêu” – nét mặt Akichan thay đổi liên tục, từ khó chịu chuyển sang vui vẻ. Akichan sẽ không ngần ngại nhận lời nếu…

- Không được, em đã có hôn ước rồi.

- Tôi không hiểu – Gió lớn dần, nhưng KK có vẻ không hề nao núng.

- Cây kiếm đó, chính là vật ước hẹn giữa cha em và bạn của ông. Họ đã giao hẹn em sẽ trở thành con dâu của ông ấy. Em….

- Tôi mặc kệ. Đó chỉ là lời ước hẹn của cha mẹ, ko liên quan tới em. Đồng ý đi, tôi sẽ dẫn em về nhà, sẽ tìm ra người đó là ai và sẽ huỷ hôn ước này cho em. Cha tôi sẽ giúp nữa, không có gì ông ấy không làm được.

- Nhưng… Aki vẫn chần chừ.

- Em yêu tôi không?

- Có! Em yêu anh, em thực sự rất yêu anh – Aki kêu lên rồi vùi đầu vào ngực KK.

- Vậy là đủ rồi, chúng ta sẽ lấy nhau – KK ngã ngửa người về phía sau, ôm theo Aki rồi cười lớn lăn mấy vòng vào nơi an toàn. Khi họ dừng lại, KK vẫn giữ chặt lấy Akichan, thì thầm vào tai cô:

- Tôi cũng rất yêu em.

Họ khẽ chạm môi, còn đôi chút ngại ngùng. KK vuốt nhẹ mái tóc Akichan rồi tiếp tục bằng một nụ hôn nồng cháy đắm say.

- Hai người đang làm gì vậy?

Giật mình, Aki và KK buông vội nhau, mặt cả 2 đỏ như gấc. KK nhìn sang nơi kẻ phá đám đang đứng.

- Anh rể, anh tới tận đây à.

Romy cười nửa miệng trả lời:

- Không đúng lúc sao?

- Không, có điều em không nghĩ anh tìm tới tận chỗ này.

- Tôi đi theo dấu vết cậu để lại, người ở quán trọ nói cậu và bạn gái đi leo núi – Romy nhấn mạnh 2 chữ bạn gái một cách thú vị.

- À phải, Akichan,
đây là Romy, anh rể tôi – Không để ý tới cách nói trêu đùa của anh rể, KK quay sang giới thiệu với Aki đang ngơ ngác nhìn – Tôi biết mình không tìm về nổi Kyoto nên đã nhắn người nhà tới đón – KK vẫn chưa hết đỏ mặt.

- Chào anh, Romy – Aki mỉm cười dịu dàng.

- Tuyệt, cậu chọn người khéo đấy KK, pp cậu chắc sẽ rất hài lòng - Rồi mặc kệ đôi trẻ đang ngại ngùng, Romy bắt đầu rảo bước xuống núi – Đi nhanh thôi, mai chúng ta sẽ lên đường về nhà, pp em thua tới nơi rồi.

Ngôi nhà thật tráng lệ, rộng lớn hơn tất cả những ngôi nhà trước đây Aki từng nhìn thấy. Cô ngập ngừng đi qua cánh cổng mà có lẽ nếu đi một mình, không khi nào Aki dám bước vào. Một đám đông người già có trẻ có, nam có nữ có ào ra đón 3 người mới trở về. Tiếng cười nói rôm rả, không chỉ vì sự trở về của cậu 3, mà còn vì điều này đồng nghĩa với Mr Zell đã thua trắng vụ cá độ về chuyến đi của KK. Cậu nắm chặt tay Aki giới thiệu với mọi người:

- Đây là Akimoto Michiyo, vợ chưa cưới của con.

Đám đông ồ lên vui vẻ khiến Akichan bất giác phải mỉm cười. Ngay cả khi cha mẹ còn sống, cô cũng chưa từng được trải qua cảm giác ấm áp đông vui của một gia đình lớn như thế này. Chẳng mấy chốc cô đã có cảm giác như trở về nhà, cho dù đây không phải nhà của cô.

Sau bữa ăn tối, KK mới chịu rời Aki để phụ nữ trong nhà chăm sóc cho cô.

- Tôi phải tới báo cáo công việc với cha mình. Aki cứ tự nhiên như ở nhà. Má 3 Trum sẽ chăm sóc cho em. Sáng mai chúng ta sẽ gặp papa để nói chuyện nhà em.

Đêm đó, Akichan thao thức. Bao lâu rồi cô mới được nằm trong một căn phòng ấm áp tình người thế này. Và ngày mai, gặp cha của KK, liệu ông có chấp nhận một cô gái như cô không? Liệu ông có chịu đứng ra giúp cô hoàn thành tâm nguyện của cha không. Và quan trọng nhất, liệu ông có cho phép cô và KK thành đôi? Bao nhiêu trăn trở khiến Akichan mãi tới gần sáng mới chợp mắt được, cho tới khi tiếng chuông báo thức của gia đình vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong nhà.

Akichan được thay đồ mới và cùng tam phu nhân Trum tới đại sảnh, nơi KK đã đợi sẵn cùng cả gia đình, trong đó có cả Mr Zell, người cha mà cô đã nghe KK nhắc tới nhiều lần trong những câu chuyện vãn. Sau khi Akichan tới, KK bắt đầu kể lại câu chuyện của cô. Akichan bí mật theo dõi những thay đổi trên gương mặt Mr Zell với sự lo lắng tột độ. Nhưng cô nhanh chóng cảm thấy an tâm, vì càng kể, khuôn mặt Mr Zell càng hồng hơn cho thấy tâm trạng của ông đang ngày càng vui vẻ. Tới đoạn cuối câu chuyện, gương mặt ông lại thay đổi hoàn toàn, đầy bi thương và có phần đau đớn.

- Aki, cha của con… mất thật rồi sao?

- Vâng, thưa ngài.

- Ta… có thể xem thanh gươm của con không?

- Dạ được – Akichan đưa cho Mr Zell thanh kiếm cô vẫn gói trong vải và đem theo suốt bấy lâu nay.

Trong lúc Mr Zell thẫn thờ ngắm thanh gươm báu, KK đột nhiên quỳ xuống trước mặt Mr Zell cầu xin:

- Papa, mặc dù Akichan đã có hôn ước với con trai chủ nhân thanh kiếm này. Nhưng con với Akichan là thật lòng thương yêu, xin pp hãy giúp đỡ tác thành cho chúng con.

- Được rồi, đứng lên đi. Chuyện này không có gì khó khăn hết – Mr Zell cuối cùng cũng rời mắt khỏi thanh kiếm để trả lời cậu quý tử của mình.

- ý pp là…?

- Thanh kiếm này vốn là của ta.

Akichan và KK nhìn nhau ngơ ngác.

- Đúng vậy, đích thực thanh kiếm này là của ta. Chắc con chưa từng xem kỹ thanh kiếm phải không KK? Nếu không con đã nhận ra điều này từ đầu.

KK vẫn ngơ ngác.

- Nhìn này – Mr Zell chìa đốc kiếm, chỉ tay vào một hoa văn khắc khá nhỏ trên lưỡi kiếm cho KK thấy rồi nói tiếp – Đây chẳng phải gia huy của gia đình chúng ta sao?

Đúng vậy. KK không hiểu vì sao mình không nhìn thấy hoạ tiết này trước đây. Một thân cây cổ thụ to với tán rợp và dây leo chằng chịt, được chạm khắc tinh xảo trên bề mặt thanh gươm báu, chính là biểu tượng của gia đình Shimabara với ý nghĩa sự tồn tại của Shimabara là trường tồn, mạnh mẽ và đông đúc.

- Akichan, vậy là em đã tìm được chủ nhân của thanh kiếm rồi. Cũng có nghĩa…

KK không cần nói nữa. Akichan ôm chặt lấy cậu và bật cười hạnh phúc trong tiếng chúc mừng của mọi người. Mr Zell hài lòng tiếp lời:

- Cũng có nghĩa là hai con có thể lấy nhau bất cứ lúc nào các con muốn.

Niềm vui át cả nỗi thất vọng vì thua độ.

Tiếng cười nói rộn ràng khắp căn nhà rộng lớn tại Shimabara, một tiểu gia đình nữa sắp ra đời.



0 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ