Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2007

The Fountain - Người bất tử (2006)


Truyền thuyết của người Maya kể rằng thế giới được hình thành từ mầm cây mọc lên trên cơ thể First Father - người cha dẫn dắt của người Maya sau khi chết. Hạt giống nảy mầm từ bụng Người, cơ thể người tan vào lòng đất, phần còn lại theo những cánh chim trôi vào vũ trụ, hình thành nên Xibalba – nơi mọi linh hồn trở về sau cái chết.
Truyền thuyết cũng kể rằng khi Adam và Eva ăn trộm trái cấm trên thiên đình, Thượng đế đã đẩy 2 người xuống trần gian và phong ấn Cây sinh mệnh tại một nơi nào đó ở tận cùng thế giới…
Image

Thế kỷ 16, Tây Ban Nha chìm trong lửa khói. Nữ hoàng Isabel của Tây Ban Nha nắm trong tay chìa khóa tìm tới Fountain of Young – Cây sinh mệnh. Chàng hiệp sĩ Tomas nhận lấy chiếc nhẫn và mệnh lệnh của Nữ hoàng, mang theo tình yêu cháy bỏng với nàng, tìm tới Tân thế giới, vùng đất hoang dại và bí ẩn của người Maya, để tìm ra báu vật với hy vọng đem Tây Ban Nha trở lại với nàng, thoát khỏi sự hủy diệt điên cuồng của Tổng giám Silecio…

Image

Hiện tại, bác sĩ Tommy Creo, vật lộn trong cuộc nghiên cứu tìm ra giải pháp chữa trị căn bệnh ung thư, bàng hoàng nhận ra vợ mình, nàng Izzi xinh đẹp sắp bị tử thần cướp đi bởi căn bệnh quái ác này…

Image


Thế kỷ 26
, khi con người đã có thể tự do đi lại trong không gian, Tom, một “người lữ hành” đang cùng cây sự sống mang linh hồn của người vợ trong cuộc hành trình tìm tới Xibalba, để gặp lại người mình yêu suốt 10 thế kỷ…

Ba người họ chỉ là một, trong cuộc hành trình dành lại tình yêu.

Image

Giống như truyền thuyết, Tomas đã tìm thấy Cây sinh mệnh, và trong cơn hoan lạc với thánh tích, chàng đã bị cây sinh mệnh nuốt sống, thân thể của chàng mãi mãi bị chôn vùi dưới lớp cỏ cây. Sinh mệnh nối tiếp và bất tử như thế…

Image

Vào giây phút Tommy tìm ra phương thuốc chữa tận gốc căn bệnh ung thư não, vợ anh qua đời. Không kịp, cho dù chỉ thêm 1 giây, 1 phút hy vọng. Trước mắt Tommy sầm tối, anh chỉ còn nhìn thấy cái chết, cho tới khi quyết định viết tiếp chương cuối cùng cuốn tiểu thuyết Izzi để lại. Và trên ngôi mộ của Izzi, anh gieo hạt giống cho một mầm cây mới…

Image

Tom, cũng ngay trước thời điểm chạm tới Xibalba, chứng kiến cái cây mọc lên từ ngôi mộ của Izzi hoàn toàn mất đi sinh lực. Đó là cuộc kiếm tìm nơi hội ngộ của tình yêu, hay theo đuổi sự bất tử của sinh mệnh? Izzi, Izabel, chập chờn hiện lên trong cơn hoang tưởng giữa vũ trụ cô độc. Tại Xibalba, tinh cầu vỡ tan cùng thân xác Người lữ hành, nhựa sống từ con người đó tan ra, hồi sinh cái xác cây tưởng như đã chết…

Image

Quá khứ, hiện tại, tương lai đan xen lẫn nhau, vẫn chỉ là một cuộc hành trình suốt 10 thế kỷ vì một tình yêu ko bao giờ trọn vẹn. Khao khát sự bất tử của con người trải qua 10 thế kỷ cũng chỉ là một câu trả lời duy nhất: đó chính là tình yêu…

Image

Chi tiết ấn tượng nhất chắc chắn là cảnh tinh vân nổ tung, trước hết là đêm tối của cái chết, những âm thanh vang lên báo hiệu sự hồi sinh, ánh sáng chói lòa của sự sống, và sự hòa tan của những linh hồn đang yêu. Một bộ phim thực sự đáng xem và nên xem vài lần nếu bạn muốn hiểu hết.

Cast:

Hugh Jackman ... Tomas/Tommy/Dr. Tom Creo

Rachel Weisz ... Queen Isabel/Izzi Creo

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2007

Noah - Con thuyền chở niềm hy vọng (version II, read it again :D)

(Bất lực trong việc tìm ra ảnh của Noah, nhưng ít nhất cũng đã edit thành công bài viết này)

“Sự vui vẻ và ước mơ chị ấy đã cho, vẫn chưa đền đáp được chút gì”

Higuchi Noah - Tớ từng ghét cô ấy – cô gái đã cướp đi trái tim của Wada Mizuki..

Ấy là cái thời Hajime nghĩ rằng mình yêu Mizuki - khi tình yêu và sự ngưỡng mộ không thể tách biệt - khi Hajime đã nỗ lực rất nhiều, để dành lấy tình cảm của Mizuki. Nhưng Noah, chỉ đơn giản xuất hiện trong vài trang truyện, đã chiếm trọn trái tim của anh.

Rất có thể Noah hơi khác thường so với những người đồng lứa. Sinh ra trong một gia đình có điều kiện, thông minh, hoạt bát, cô ấy có tất cả để tìm cho mình một cuộc sống danh giá và ổn định. Nhưng thay vì học tại trường Y và kế thừa bệnh viện gia đình, cô ấy chạy theo những niềm đam mê tưởng như bồng bột, trước hết là thiết kế, và sau đó là nhiếp ảnh. “Tôi cũng không rõ tại sao qua ống kính thế giới trở nên thật hơn bình thường. Có lẽ khi ấy tôi không nhìn bằng đôi mắt của cái tôi thứ hai kia” – Noah chỉ đang đi tìm con người thật của chính mình.

Nhưng liệu Noah có phải là một người bồng bột – cho dù là trong cuộc sống hay trong tình cảm? Cô ấy dễ dàng làm thân với Hajime, để rồi dẫu cuộc đời cô chỉ khẽ chạm cuộc đời cô bé ấy trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi vụt tắt, Noah cũng đã ở trong trái tim Hajime suốt đời. Cô ấy tin rằng mình đã yêu, một người cô chưa hề biết mặt, chỉ bằng một bức ảnh phong cảnh tình cờ bắt gặp. Thậm chí bỏ tất cả cuộc sống hiện tại, bỏ lại cả Mizuki để tìm tới người đó. Noah hy vọng điều gì? Phải chăng là một câu trả lời cho cuộc sống của cô, cuộc sống mà Noah cảm thấy mình đứng ở góc nhìn của người thứ 3 để chứng kiến.

“Tôi chưa từng yêu ai bởi vì tôi sinh ra đã là một sản phẩm khiếm khuyết”

Khiếm khuyết? Phải chăng là sự mâu thuẫn trong con người ấy. Sống lãng mạn, thiếu tính thực tế khi chạy theo một tình yêu ảo giác, nhưng lại thực dụng, dứt khoát đến kỳ lạ để biến những ảo giác đó thành sự thật. Một người chặt chẽ, tính toán trong chi tiêu, vì để có tiền mua máy ảnh mà nhận làm những công việc bản thân mình cho rằng phiền phức, nhưng lại không hề khiến tôi cảm thấy sự đam mê vật chất phù phiếm, mà chỉ là cảm giác kinh ngạc, thú vị và tò mò. Noah khiếm khuyết, có lẽ chỉ vì nhận được quá nhiều tình cảm mà chẳng biết phải đáp trả bằng cách nào.

“Tôi cũng thích anh Wada. Tốt bụng, thành thật, nếu được ở bên thì sẽ rất vui. Nhưng bên cạnh tôi còn có một cái tôi khác, giống như một tấm ảnh bị nhòe vậy, đang quan sát chính bản thân mình bằng đôi mắt phán xét, trầm tĩnh. Dù nghĩ rằng “thích anh Wada”, nhưng cái tôi khác kia vẫn bất động đứng đó, lúc nào cũng chất vấn tôi: “Nếu người đó chết đi thì cô có khóc không?” – “Chắc chắn là không”.

Có thực là không hay không, khi có lẽ thực tế, cô ấy chưa từng trải qua những mất mát tương tự? Từ nhỏ đến lớn, Noah sống trong sự bao bọc, yêu thương của gia đình, bạn bè. Chỉ vì nhận về quá nhiều, nên cảm thấy bản thân dù đáp trả bao nhiêu vẫn chưa đủ. Chỉ vì quá yêu mến những người xung quanh, nên luôn cảm thấy mình như người vô cảm. Chỉ vì không biết làm sao để biểu lộ tình yêu của mình, nên đã chạy trốn khỏi con đường bằng phẳng, tự mình mò mẫm lối đi riêng ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Nhưng ai là người đem lại sức mạnh cho Mizuki, để anh thêm một lần nữa tin tưởng vào bản thân mình trước tài năng của Akira? - “Bây giờ Dumbo mất đi chiếc lông và đang rơi, còn anh là người đang giữ chiếc lông có thể ngăn chặn việc đó. Nhưng thực ra chú Dumbo ấy lại chính là chiếc lông thủy tinh của anh. Hai người chắc chắn là một bộ đôi tuyệt nhất”. Noah, cô cũng đang đi tìm cho mình đôi cánh của Dumbo phải không?

Ai là người đã chạm tới những mơ ước sâu thẳm nhất trong lòng Hajime? Noah đã đánh thức thế giới rộng lớn bên ngoài WE và AAO, thế giới sẽ thuộc về - chỉ riêng mình – Hajime.

“Niềm vui và ước mơ” – Noah đem tới cho những người xung quanh, để rồi tan biến như hạt bụi vào vũ trụ.

Cô gái ấy yêu tất cả mọi người.

Nhưng sự tồn tại của cô sao mà ngắn ngủi thế.Chỉ vài dòng tin tức, cô ấy biến mất khỏi cuộc đời Mizuki và Hajime, như thể sự tồn tại của cô chỉ là ảo ảnh trong tưởng tượng của họ. Sự hiện hữu hết sức có thực về con người ấy là thứ gì đó không phù hợp với mảnh tin ngắn ngủi trên ti vi kia. Noah chạy tới với ước mơ, và mãi mãi không trở lại.

Tôi từng ghét Noah vì nỗi đau trong tim Hajime khi chứng kiến Mizuki dần dần bị hút về phía cô ấy.

Tôi từng ghét Noah vì những giọt nước mắt ân hận của Hajime và đôi mắt vô hồn của Mizuki.

Tôi từng ghét Noah vì cái chết của cô ấy khiến Hajime có được Mizuki, như một miếng vá vội cho một trái tim vốn không hề thuộc về Hajime. Có được Mizuki bằng cách đó ư? Tôi ko cần.

Tôi từng ghét Noah, vì sự lặng lẽ của Akira trong cái đêm ấy, khi Mizuki cầu hôn Hajime.

Những cái nhìn lặng lẽ.

Những tiếng khóc nuốt vội.

Những trái tim bị thất lạc.

Những quyết định vội vàng hay ngốc nghếch.

Tôi từng ghét Noah, tự hỏi cô ấy xuất hiện để làm gì? Khi cô ấy chết và để lại nhiều nỗi buồn đến thế?

Đâu là ý nghÄ©a sá»± tồn táº
¡i cá»§a Noah?

Là vì Hajime. Noah là người chỉ cho Hajime thấy sự tươi đẹp của cuộc sống, giá trị tiềm ẩn bên trong bản thân mình, người đã khen Hajime dễ thương, người đã khiến Hajime bộc lộ ước mơ của mình vô tư như một đứa trẻ.

Nhưng còn quan trọng hơn, Noah đã khiến Hajime nhận thức rõ tình yêu của mình ở đâu. Nếu không có sự tồn tại của Noah, hay chính xác hơn là cái chết của Noah, Hajime sẽ tiếp tục theo đuổi mối tình vô vọng với Mizuki, mà không hề hay biết mình đã yêu Akira.

Những cơn đau nhói ở tim.

Nỗi tức giận chẳng rõ nguyên nhân.

Sự hụt hẫng.

Gánh nặng.

Có nhận ra không Hajime, tất cả mối tình ảo tưởng đó chỉ còn là sự day dứt, cảm thương, trách nhiệm trước một trái tim đang sụp đổ. Mãi mãi, mãi mãi cô cũng không thể có được tình yêu của Mizuki.

Là vì Noah, nên cuối cùng Hajime cũng nhận ra người luôn đứng bên cạnh cô, chăm sóc, an ủi, bảo vệ cho cô chính là Akira.

Niềm hy vọng cuối cùng đã cập bến, khi con thuyền Noah vĩnh viễn chìm xuống đáy đại dương.

Hạnh phúc ở nơi ta không ngờ tới nhất.

Vậy nên ngủ yên nhé Noah, tôi không còn ghét cô nữa, cô đã đóng trọn vai diễn của mình trong câu chuyện của cô. Và hãy tin rằng, Noah biết yêu, vì có rất nhiều người yêu cô, khóc vì cô, mà người ta chỉ nhận lại được những gì người ta cho đi, hiểu không Noah?

Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2007

Who am I - mr. Zell?


Họ và tên: Zell Dincht

Biệt danh: mr know it all

Tuổi: 17

Chiều cao: 5'5"

Ngày sinh: 17 – 3

Nhóm máu: B

Nguyên quán: thị trấn Balamb

Team Seed: Balamb garden

Sở trường: Quyền cước

Vũ khí: găng tay

Vũ khí mạnh nhất: Ehrgeiz

Limit Break: Rush Punch, Head Shock, Heel Drop, Mach Kick, Dolphin Blow, Meteo Strike, Burning Rave, Meteo Blast, Different Beat, Final Heaven.

Ngoại trừ những người từng chơi qua game Final Fantasy 8, hầu như chẳng ai biết đến Zell, và 9/10 số bạn bè của tớ (đau khổ à) không biết Zell là ai. Lần này tớ sẽ nói về anh - một anh chàng rất thú vị và có lẽ là nhân vật tớ khoái tỉ nhất trong game - mr Zell, mr. Z đều từ đây mà ra .

Mặc dù có một gia đình ấm áp với một người mẹ kiểu mẫu hết sức đảm đang ở thị trấn Balamb, nhưng thực ra Zell là một đứa trẻ mồ côi từng được nuôi nấng tại trại trẻ của Edea cùng với các nhân vật khác trong nhóm như Quistis, Squall, Seifer, Selphie, Irvine, Ellone… Ngưỡng mộ người ông của mình từng là một chiến binh vĩ đại, Zell gia nhập vào Balamb Garden năm 13 tuổi với mong muốn noi gương ông, trở thành một người mạnh mẽ. Có lẽ số phận đã đưa đẩy những con người có chung một tuổi thơ đó xích lại gần nhau, Zell đã gặp lại Quistis, Squall và Seifer khi thực hiện nhiệm vụ tốt nghiệp, mặc dù họ không còn nhớ gì về quá khứ…

Là một anh chàng đẹp trai với nụ cười khoe đầy đủ hàm răng và vết xăm đầy tính nghệ thuật trên thái dương, Zell tuy nhiên lại dễ xúc động và hơi trẻ con. Nếu bạn muốn tìm một mẫu anh hùng “hiên ngang đạp đá vá trời” hay cool theo kiểu Squall hay Cloud, thì bạn sẽ chẳng để ý tới Zell đâu. Nhưng nếu muốn một anh chàng dễ thương khiến bạn vui vẻ thì nhất định bạn tìm đúng người rùi đó .

Image

Tớ không chắc chắn anh ta có biết hết mọi ngóc ngách của thế giới FF hay không, nhưng chắc chắn anh ta là thổ địa ở Balamb, bao gồm cả Balamb Garden. Anh ta có mặt ở bất cứ chỗ nào và biết rất nhiều những câu chuyện thú vị. Nếu bạn có thắc mắc về một cái tên nào đó, hay một người nào đó, hãy hỏi Zell và anh ta sẽ cho bạn biết tất cả. Cái biệt danh Mr know it all xuất phát từ biệt tài này của anh ta. Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa tớ cho rằng anh ta là một học giả. Ngược lại, suy nghĩ, phân tích là một hành động khá xa lạ và khó quen với Zell. Là một con người của hành động, anh ta nhiệt tình nhưng đôi khi nông nổi dẫn tới sai lầm. Điển hình là trong khi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng và không hợp pháp là bắt cóc tổng thống, anh ta đã tuyên bố trước đài truyền hình rằng Quistis, Selphi, Squall… là học viên học viện Balamb. Kết quả là một nhiệm vụ khác xuất hiện: giải cứu Balamb khỏi sự trả thù bằng đạn rocket của Tổng thống .

Tuy nhiên, nhược điểm đó không thành vấn đề, vì mặc dù lười suy nghĩ, nhưng Zell là một chàng trai trong sáng, thành thật và thẳng thắn. Trong lần gặp đầu tiên với Squall và Seifer, anh ta luôn cố gắng làm thân với họ. Nhưng Squall giống như tảng băng còn Seifer thì gọi anh là “chicken wuss” (gà chết - ko phải dễ dà
ng mà tìm ra được từ này) và châm chọc Zell liên tục. Không sao cả, Zell có nổi điên cũng chẳng định giết ai - anh ta hiền lành và không phải người thù dai. Nhưng quan trọng nhất, Zell luôn là một người bạn trung thành, một người không bao giờ nghi ngờ mục tiêu hành động của mình, cho dù Squall, Rinoa hay Quistis đã đôi lần phân vân trước lý do phải chiến đấu .

Zell có thể là người khá nông nổi, nhưng anh ta thực sự rất quan tâm tới mẹ mình, quê nhà Balamb và những người anh ta coi là bạn. Rõ ràng rất khó khăn để Zell có thể kết bạn với Squall. Lúc nào cũng vậy, giống như thể đó chỉ là tình cảm 1 chiều. Trước sự rụt rè của Rinoa và lạnh lùng của Squall, Zell đã luôn cố gắng để đẩy họ tới với nhau. Anh từng hỏi mượn Squall chiếc nhẫn đặc biệt mà Squall luôn đeo bên mình rồi gửi nó lại cho Rinoa với lý do nhờ cô làm cho một chiếc nhẫn tương tự. Rinoa có lẽ đã giữ luôn ko trả lại và nếu bạn từng xem clip Eyes on me, Rinoa đã lồng chiếc nhẫn đó vào dây đeo cổ thành 1 cặp, và nó, cứ như thể đã gọi cô sống dậy từ cõi chết trong vũ trụ.

À, trong không khí lãng mạn quen thuộc của dòng game FF, Zell dĩ nhiêncũng có tình yêu riêng của mình. Anh ta đang tán tỉnh một cô bé làm thủ thư tại thư viện của học viện Balamb và vì thế, thường xuyên ghé vào đây mỗi khi có dịp. Tuy nhiên, kế hoạch tán tỉnh của Zell được thực hiện khá là vất vả, anh chàng lắm chuyện đó thường trở nên lắp bắp nói không ra tiếng trước cô nàng. Nếu may mắn, bạn sẽ tìm được cuốn Combat King vol 3 trong quá trình theo đuôi cô bé đó. Bạn sẽ thành công trong việc mai mối cho Zell nếu trước khi bước vào trận đánh cuối cùng, bạn gặp được cô bé đó và được tặng một món quà nho nhỏ ^^. Ngoài ra, món ăn strường của Zell là hotdogs trong căntin học viện Balamb. Hãy thử tìm cách mua cho Zell một cái xem, không dễ dàng đâu nhé vì các cô nhân viên hầu như lúc nào cũng trả lời không với bạn thôi, món ăn này quá nổi tiếng mà.

Sẽ là thiếu sót nếu nhắc tới Zell mà quên mất cái ván trượt trứ danh của anh. Lần đầu tiên xuất hiện trong game, Zell đã có một live show khá ấn tượng với cái ván trượt đó và kết quả là các giám thị của Balamb Garden đã tịch thu nó lại. Tuy nhiên ko hiểu bằng cách nào, khi bạn tới thăm nhà Zell tại thị trấn Balamb theo lời mời của anh ta, bạn sẽ thấy cái ván trượt đã nằm ở đó từ đời nảo đời nào.

Và cuối cùng, dành cho những ai quan tâm về game là vài điều thú vị về Limit break (hay các đòn tuyệt chiêu) của Zell. Không kỳ lạ như các chiêu của Selphi hay Rinoa, nhưng những đòn Limit break của Zell có thể nói là khá độc đáo: một chuỗi những đòn combo liên tục. Là một người ưa hành động, Zell có biệt tài trong việc sử dụng tay chân hơn là phép thuật. Nếu bạn dùng Zell để draw (ăn trộm) phép thuật của đối phương, với những phép thuật mạnh như demi hay meldown thì Zell chỉ lấy được 1 lần vài ba lượt phép. Ngược lại, những đòn sát thương vật lý của Zell lại khá mạnh. Cách học limit break của Zell cũng khá đặc biệt: qua những cuốn Combat king mà bạn có thể lượm lặt ở vài nơi trên thế giới. Tuy nhiên, học là một chuyện mà thực hành là chuyện khác. Một tên lười đập bàn phím như tớ khoái mí chiêu limit của Squall hay Irvine hơn, vì tớ chỉ cần bấm 1 lần. Còn với Zell, đó là cả một sự thử thách với một loạt các nút bấm liên tục trong một khoảng thời gian ngắn ngủi có hạn định. Vậy nên cho dù khoái Zell tới đâu đi nữa, tớ cũng chỉ mới thực hiện được 1 lần Final Heaven trong đời, còn thì chỉ được đến Meteo Strike là căng.

Phù, vậy là xong một số điều thú vị về Zell, cảm ơn nếu bạn đã chịu khó đọc tới dòng này , cũng ko ngờ dài vậy .

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2007

L - You're my Justice


(tặng vợ cả và những ai yêu L ^^)

Từng viết rất nhiều về Raito-Kira, nhưng hình như chưa bao giờ viết về L. Sao vậy nhỉ? Một người như tớ để thần tượng 1 ai đó là rất khó, cả đời tớ cũng mới chỉ thích có 1, 2 người, nhưng sao tớ lại dễ dàng thích L như vậy?

Ngoại hình à? Có thể, nhưng không chỉ vì cái dáng người lom khom quái quái hay đôi mắt thâm quầng và to quá cỡ đó, tớ thích đôi môi thỉnh thoảng lại cong lên nghịch ngợm của L, tớ thích mớ tóc rối bù như tổ quạ như một đứa trẻ hoang dã của L, tớ thích cái dáng ngồi quay lưng như tách mình với cả thế giới của L. Anh ấy đôi lúc trông thật cô độc. Tớ thỉnh thoảng tự hỏi anh ấy có thật từng coi Raito là bạn?
Tính ham ăn chăng? Có thể, tớ đã bật cười khi L đổ đầy tách cà phê toàn đường viên, hay nhai kẹo sô cô la như uống nước, vậy mà sao anh ấy vẫn gầy đến vậy?
Tính cách chăng? Có thể. Anh ấy có thể là một thám tử siêu hạng, một chàng trai đầy bí ẩn, nhưng anh ấy chơi thể thao như một kiện tướng, anh ấy cũng quan tâm tới các cô gái đẹp, anh ấy cũng biết nói đùa, cũng biết buồn, cũng cười hay tức giận như bất cứ một chàng thanh niên nào ở tuổi đó, và quan trọng, anh ấy cũng sợ chết. Anh ấy vĩ đại và lại rất con người.
Hay là trí thông minh? Có thể, cho dù người thông minh hơn không phải bao giờ cũng là người chiến thắng. Trong cuộc đấu trí với Raito, anh ấy đã thua vì không có bên mình một thần chết, nhưng anh đã luôn biết đó là Raito, điều đó là sự thực.

Những điều ấy phải chăng là đủ để tớ yêu anh? Chưa, vẫn còn chưa đủ.
Ngoại hình ấy là vết khuyết cho một con người hoàn hảo. Đứa trẻ con trong hình hài và trí tuệ trưởng thành. Trí thông minh soi sáng cho con đường đi tìm công lý. Là cái đó, thứ công lý bất biến mà L theo đuổi.

"Thực tế việc để 12 nhân viên FBI thiệt mạng là tôi đã thua Kira rồi. Thật sự tôi đã thua hắn 1 bước. Nhưng cuối cùng tôi sẽ là người thắng cuộc. Đây là lần đầu tiên tôi không tiếc hy sinh tính mạng để hoàn thành nhiệm vụ. Chúng ta sẽ cho hắn biết những người không tiếc thân mình sẽ hành động ra sao. Chính nghĩa nhất định sẽ chiến thắng!"


Tớ là một người thích sự công bằng. Và một khi ngoài kia vẫn còn những vụ án oan, còn những hiểu lầm, còn những bất công, còn những con người bị chà đạp vì những kẻ biết lợi dụng luật pháp, thì tớ vẫn yêu L. Tớ biết, L chẳng giúp tớ làm tất cả những bất công trên đời này biến mất, nhưng nếu trên đời có một người như L, có phải thế giới này sẽ tốt đẹp hơn? Đừng nói rằng tớ quá tham vọng, quá viển vông, tớ chẳng phải vì sự thanh thản cho bất cứ ai ở ngoài kia, tớ chỉ vì muốn tìm sự thanh thản cho bản thân mình, vì tớ bất lực trước tất cả những thứ đó, tớ biết rằng bất cứ lúc nào tớ cũng có thể trở thành nạn nhân của sự bất công. Cũng vì thế tớ yêu L.

Tớ thích những gì có ích cho cuộc đời và có thực. Vì thế không bao giờ tớ thần tượng một nhân vật trong truyện tranh - tớ thích những thứ mình có thể chạm vào chứ không phải những thứ trong tưởng tượng. Nghe có vẻ như mâu thuẫn vì L vốn không có thật. Nhưng, bạn chắc chứ? Không, anh ấy hoàn toàn có thể tồn tại trên đời này, ở một góc nào đó của thế giới này - những con người cố gắng đấu tranh vì công lý. Trí tuệ khiến tớ cảm phục và say mê ấy nhất định ở ngoài kia ai đó cũng có – đó là sự kỳ diệu của con người. Và bởi vì tin thế, L không còn là L của Death Note, mà L là công lý của tớ - thứ công lý mà một người lạc quan như tớ luôn tin tưởng rằng nó có tồn tại.

Chỉ đến khi anh ấy chết, tớ mới nhận ra anh ấy có ý nghĩa thế nào đối với tớ. Anh ấy bị giết, công lý của anh ấy đã thất bại trước Death Note. Nhiều người nói rằng chiến thắng của Near cũng là chiến thắng của L. Nhưng tớ lại không nghĩ vậy. Chiến thắng của Near chứng minh sự bất lực của L. Điều L muốn không phải là giết chết Kira, mà là bắt giữ hắn, buộc hắn phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Nhưng cuối cùng Kira lại chết vì Death Note. Sự thật cần chấp nhận là L đã thua, trong một cuộc chiến không cân sức. Thua, không phải vì L kém hơn Kira, mà bởi vì L chỉ có sức mạnh của một con người, trong khi Kira có sức mạnh của “thần”. Cái chết của L khiến tớ yêu anh ấy hơn, vì đó là những gì con người có thể vươn tới, không giống như Kira, là thứ lực lượng mà con người phải sợ hãi. Cái chết ấy tàn nhẫn, nhưng nó là hiện thực, con người vốn không thể chống lại những gì họ chưa hiểu.

Tớ không tin rằng trên đời này có cái gọi là thiên đàng, hay địa ngục, không có những thế lực siêu nhiên, có chăng chỉ là những gì con người chưa lý giải được. Và vì thế L không hề chết, anh ấy sống trong lòng tớ và tất cả những người tin vào công lý của anh.

Khi tớ hét lên “L – You're my justice” đừng vội gọi tớ là người điên, nếu bạn chưa từng đọc qua Death Note…

Thứ Tư, 20 tháng 12, 2006

Sei


(cảm hứng đến từ "Búp bê Nga"^^)

Cắt đi mái tóc vốn là sinh mạng của người con gái.

Từ bỏ hạnh phúc của một người phụ nữ để ở bên cạnh người đàn ông mà cô yêu.

Có đáng không?

Đó là cách duy nhất?

Để người đó đến khi chết vẫn không hay biết về tình yêu của mình.

Hay để bản thân mình có thể mỉm cười vì người đó mà chết.

Vậy có ý nghĩa gì?

Ngoài sự xót xa, tiếc nuối, ngoài vẻ đẹp thê lương chẳng chút niềm vui?

Tên đó ngốc lắm, nếu cô không nói ra, làm sao hắn hiểu.

Chợt nghĩ tới Sae.

Cô ấy có cái dũng khí mà Sei không có.

Dũng cảm để thổ lộ.

Cho dù bị từ chối.

Những việc Sae làm sau đó đã để lại một vết đau trong ký ức của Sou, nhưng ít ra anh biết mình đã được yêu.

Sei không có cái dũng cảm đó.

Sợ bị từ chối, sợ sẽ đánh mất người đó mãi mãi.

Hay chỉ vì cũng giống như Sou, cô ấy không đủ tự tin để vừa làm một người vợ, vừa làm một võ sĩ.

Ai cấm phụ nữ ra chiến trường?

Ai cấm Sei cùng Sou chiến đấu?

Hay phải chăng chính cô ấy tự giới hạn mình trong sự yếu đuối của đàn bà.

Dù lúc nào cũng tâm niệm mình phải trở thành một võ sĩ.

Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, cô gái ấy sao lại không ước ao có một gia đình, được làm vợ người mình yêu?

Bị từ chối là đáng sợ lắm sao?

Nếu lúc đó, thay vì cắt cổ tự tử, Sae tiếp tục theo đuổi Sou thì sao?

Cô ấy đã từ bỏ hy vọng quá sớm, đó chính là sai lầm.

Chính vì Sei là cỏ dại.

Cho dù bị dẫm đạp, cỏ dại vẫn mọc.

Cho dù bị từ chối, cô ấy vẫn có thể tiếp tục theo đuổi.

Cô ấy có thể hơn Sae là vì sự kiên trì ấy.

Tại sao không thử?

Chỉ vì thiếu niềm tin ở chính mình!

Thời gian thì cứ trôi qua.

Họ đi chung một con đường võ sĩ.

Họ yêu nhau

Nhưng một người ko có ý thức về tình yêu của mình

Một người thì không muốn thổ lộ.

Chỉ là chuyện tình đơn phương

Cho đến khi họ chết?

Ước muốn được bảo vệ người ấy

Ước muốn được chết vì người ấy.

Sei có nghĩ tới nỗi đau của người còn sống?

Okita sẽ chấp nhận để cô chết thay anh sao?

Hay Sei định dùng cái chết để đánh thức tình yêu của Sou.

Có đáng không?

Tên ấy ngốc, mà cô cũng ngốc chẳng kém.

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2006

Cloud - ngọn gió của sự lãng quên


"Này, ngươi chỉ là một con rối"
"Những cảm xúc của ngươi là giả dối"
"Những ký ức của ngươi không có thật"
Cloud là ai?
Anh hùng hay chỉ là một kẻ vô danh?
Jack
Tifa
Và Aerith
Quá khứ thực sự là dành cho ai?
Người con gái trong tim anh là ai?
Là Cloud hay Jack đã đau đớn đến tê liệt trước cái chết của Aerith?
Tôi hỏi, để rồi hài lòng với những câu trả lời "ko biết".
Có thực sự cần phải biết không?
Rằng anh thực sự là ai và tình yêu của anh ở đâu.
Mọi thứ rồi vẫn kết thúc ở thành phố của sự lãng quên.

Mây trôi đi bất tận
Chẳng kể thời gian
Dẫu những cơn mưa trên bầu trời dội xuống xoa dịu những vết đau
Cũng không xoa dịu sự cô đơn trong lòng chàng trai trẻ
Hạnh phúc có lẽ là ảo mộng
Anh không buồn nghĩ tới
Rồi nghĩ tới để lại đau hơn
Khi người đó mất.

Tifa là quá khứ yếu đuối của tuổi thơ
Là phần ký ức bình yên
Là phần cuộc đời Cloud đã mãi mãi đóng lại và từ bỏ.

Aerith kỳ lạ.
Cười hồn nhiên như một đứa trẻ ngay cả trong tình huống gian nan nhất.
Lương thiện hơn bất cứ ai.
Nếu có một ngày Cloud cười, đó hẳn là vì Aerith.

Ánh sáng thiên đường đã đưa Aerith ra đi.
Và Cloud lại là một người hùng cô độc
Lãng du như mây
Tên anh ở gần thiên đường
Để mỗi lần mưa rơi, Cloud lại đắm mình trong sự dịu dàng của mưa
Và Aerith vẫn ở bên anh, như chưa từng tạm biệt.

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2006

Những sắc màu Kaze


Đó là màu trắng bạc của trăng.

Đêm của những kẻ dạ hành.

Đêm của những dự cảm.

Đêm của trăn trở, đêm của sự đổi thay.

Chỉ ánh sáng của trăng soi đường trong đêm tối.

Cây trở mình lay động dưới ánh nhìn của trăng, gió vô tình tự hỏi, trăng đêm nay sáng hơn đêm qua, hay ánh sáng của mặt trời đang mọc?

Gió sáng!

Trong đôi mắt nhìn bàng bạc của trăng, đêm chìm từ tăm tối sáng dần lên trước buổi bình minh.

Trăng chỉ là người nối tiếp, dẫn dắt những kẻ lạc lối trên đường.

Vẳng đâu đây tiếng gọi của đêm, hay tiếng thở than của vầng trăng rồi sẽ mất?

Đó là màu hồng phấn của người thiếu nữ.

Gió cuốn tung những cánh anh đào.

Thân phận nhỏ nhoi của cỏ dại từ lòng đất vươn lên.

Một cuộc sống bình thường hay một cuộc sống đầy biến động?

Em đã chọn cho mình niềm hạnh phúc thật mong manh.

Nhưng vẫn có thể cười, vì bên em là ánh sáng, là gió, là tự do, là khoảng không bao la của trời và đất.

Cỏ vẫn sống và trưởng thành, cao đến đâu, rộng bao xa, em vẫn là ngọn cỏ dịu dàng xoa trái tim của gió.

Gió thổi vút tận trời xanh, cỏ mỉm cười ngả mình nghiêng theo gió.

Tiếng cười là đôi mắt trong sáng của người thiếu nữ đang yêu?

Đó là màu xanh nhạt của chữ “Thành”.

Chữ Thành của trung thành.

Chữ Thành của trung thực.

Chữ Thành của thành công.

Chữ Thành trọn vẹn cũng nhiều khiếm khuyết.

Màu của bầu trời xanh rộng lớn, của hoài bão và ước mơ.

Những người tin vào chữ Thành ấy, đều đang kiếm tìm cho mình một lý do để tồn tại.

Cỏ trách cây rằng sao lấy hết phần ánh sáng và dinh dưỡng của cỏ, chẳng hay biết rằng nhờ có tán rợp của cây mà cỏ không bị nắng thiêu cháy.

Nhờ tấm thân vững chãi của cây mà cỏ không bị bão lốc cuốn bay.

Cỏ oán trách, mà chẳng hay cây là người bảo vệ.

Cỏ ơi, mi có thấy dáng hình cao lớn của cây đang hướng tới bầu trời?

Đó là màu xám, màu của sự trung thành đến mức tàn nhẫn của những Samurai.

Tĩnh lặng như mặt nước, hài hòa như thiên nhiên, dữ dội như lửa và lạnh như băng đá, họ chỉ hành động vì 2 điều: chủ nhân và danh dự, không có thiện hay ác, không có điều nên hay không nên làm.

Samurai chỉ làm bạn với thiên nhiên, bởi chỉ có cái mono no aware - nỗi buồn của vạn vật mới hiểu được họ.

Trong cái đắm say với tự nhiên, họ quên được bản thân mình, quên đi những sinh mạng lìa đời dưới cây kiếm của họ, quên đi sự lạnh lùng tàn nhẫn với con người.

Sammurai của Shinsengumi đã cởi mở hơn nhiều, đã trở thành “dùng kiếm để bảo vệ cái cần bảo vệ”, nhưng nỗi buồn thì vẫn vậy, phải dùng máu để mài gươm và dùng nụ cười để che đi nước mắt.

Con đường chẳng hề dễ dàng và chẳng mấy người còn lựa chọn cách sống đó – họ là thành lũy cuối cùng của quá khứ?

Câu trả lời mỗi người một khác

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ