Thứ Tư, 6 tháng 12, 2006

Những sắc màu Kaze


Đó là màu trắng bạc của trăng.

Đêm của những kẻ dạ hành.

Đêm của những dự cảm.

Đêm của trăn trở, đêm của sự đổi thay.

Chỉ ánh sáng của trăng soi đường trong đêm tối.

Cây trở mình lay động dưới ánh nhìn của trăng, gió vô tình tự hỏi, trăng đêm nay sáng hơn đêm qua, hay ánh sáng của mặt trời đang mọc?

Gió sáng!

Trong đôi mắt nhìn bàng bạc của trăng, đêm chìm từ tăm tối sáng dần lên trước buổi bình minh.

Trăng chỉ là người nối tiếp, dẫn dắt những kẻ lạc lối trên đường.

Vẳng đâu đây tiếng gọi của đêm, hay tiếng thở than của vầng trăng rồi sẽ mất?

Đó là màu hồng phấn của người thiếu nữ.

Gió cuốn tung những cánh anh đào.

Thân phận nhỏ nhoi của cỏ dại từ lòng đất vươn lên.

Một cuộc sống bình thường hay một cuộc sống đầy biến động?

Em đã chọn cho mình niềm hạnh phúc thật mong manh.

Nhưng vẫn có thể cười, vì bên em là ánh sáng, là gió, là tự do, là khoảng không bao la của trời và đất.

Cỏ vẫn sống và trưởng thành, cao đến đâu, rộng bao xa, em vẫn là ngọn cỏ dịu dàng xoa trái tim của gió.

Gió thổi vút tận trời xanh, cỏ mỉm cười ngả mình nghiêng theo gió.

Tiếng cười là đôi mắt trong sáng của người thiếu nữ đang yêu?

Đó là màu xanh nhạt của chữ “Thành”.

Chữ Thành của trung thành.

Chữ Thành của trung thực.

Chữ Thành của thành công.

Chữ Thành trọn vẹn cũng nhiều khiếm khuyết.

Màu của bầu trời xanh rộng lớn, của hoài bão và ước mơ.

Những người tin vào chữ Thành ấy, đều đang kiếm tìm cho mình một lý do để tồn tại.

Cỏ trách cây rằng sao lấy hết phần ánh sáng và dinh dưỡng của cỏ, chẳng hay biết rằng nhờ có tán rợp của cây mà cỏ không bị nắng thiêu cháy.

Nhờ tấm thân vững chãi của cây mà cỏ không bị bão lốc cuốn bay.

Cỏ oán trách, mà chẳng hay cây là người bảo vệ.

Cỏ ơi, mi có thấy dáng hình cao lớn của cây đang hướng tới bầu trời?

Đó là màu xám, màu của sự trung thành đến mức tàn nhẫn của những Samurai.

Tĩnh lặng như mặt nước, hài hòa như thiên nhiên, dữ dội như lửa và lạnh như băng đá, họ chỉ hành động vì 2 điều: chủ nhân và danh dự, không có thiện hay ác, không có điều nên hay không nên làm.

Samurai chỉ làm bạn với thiên nhiên, bởi chỉ có cái mono no aware - nỗi buồn của vạn vật mới hiểu được họ.

Trong cái đắm say với tự nhiên, họ quên được bản thân mình, quên đi những sinh mạng lìa đời dưới cây kiếm của họ, quên đi sự lạnh lùng tàn nhẫn với con người.

Sammurai của Shinsengumi đã cởi mở hơn nhiều, đã trở thành “dùng kiếm để bảo vệ cái cần bảo vệ”, nhưng nỗi buồn thì vẫn vậy, phải dùng máu để mài gươm và dùng nụ cười để che đi nước mắt.

Con đường chẳng hề dễ dàng và chẳng mấy người còn lựa chọn cách sống đó – họ là thành lũy cuối cùng của quá khứ?

Câu trả lời mỗi người một khác

5 nhận xét:

Hay qua' baby a.! :) Post len top KH di!

Bài này sis viết hay quá ^__^ nhưng sis Æ¡i, cỏ có trách cây tiếng nào Ä‘âu sis ^__^ (chọc quê sis Ä‘ó) chỉ má»—i đọan Ä‘ó là "say no" thôi ^__^ còn các đọan khác thì đọan nào em cÅ©ng thích hết ah

^_^ cÅ©ng nghÄ© mãi có nên cho chú thích vào ko, cỏ cá»§a "màu xanh" vá»›i cỏ cá»§a "màu hồng" rn't the same. Khi nghÄ© tá»›i quan hệ giữa Shinshen vá»›i dân chúng kô thể nghÄ© ra hình ảnh nào khác Ä‘úng hÆ¡n để so sánh cả.

Ôi sis baby_gol Ä‘áng yêu cá»§a teno viết hay quá. Thì ra hình ảnh cỏ và cây Ä‘ó là dùng để so sánh giữa dân chúng vá»›i những người anh hùng trong Shinsen ah ^__^ Ngưỡng má»™ nhé!!!!!!!!!!!

Sis Æ¡i, e hok hề wen sis, cÅ©ng hok hề bít sis là ai. Chỉ tính cờ lọt vào blog of sis muh thui, but coá 1 Ä‘iều là e cÅ©ng iu Kaze vô cùng tận, hiii. Đọc xong bài of sis, thấy "thấm" ghê lun, thấy fảng fất Ä‘âu Ä‘ó ná»—i buồn of Sei, of Okita,... trong những gam màu.

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ