Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2007

L - You're my Justice


(tặng vợ cả và những ai yêu L ^^)

Từng viết rất nhiều về Raito-Kira, nhưng hình như chưa bao giờ viết về L. Sao vậy nhỉ? Một người như tớ để thần tượng 1 ai đó là rất khó, cả đời tớ cũng mới chỉ thích có 1, 2 người, nhưng sao tớ lại dễ dàng thích L như vậy?

Ngoại hình à? Có thể, nhưng không chỉ vì cái dáng người lom khom quái quái hay đôi mắt thâm quầng và to quá cỡ đó, tớ thích đôi môi thỉnh thoảng lại cong lên nghịch ngợm của L, tớ thích mớ tóc rối bù như tổ quạ như một đứa trẻ hoang dã của L, tớ thích cái dáng ngồi quay lưng như tách mình với cả thế giới của L. Anh ấy đôi lúc trông thật cô độc. Tớ thỉnh thoảng tự hỏi anh ấy có thật từng coi Raito là bạn?
Tính ham ăn chăng? Có thể, tớ đã bật cười khi L đổ đầy tách cà phê toàn đường viên, hay nhai kẹo sô cô la như uống nước, vậy mà sao anh ấy vẫn gầy đến vậy?
Tính cách chăng? Có thể. Anh ấy có thể là một thám tử siêu hạng, một chàng trai đầy bí ẩn, nhưng anh ấy chơi thể thao như một kiện tướng, anh ấy cũng quan tâm tới các cô gái đẹp, anh ấy cũng biết nói đùa, cũng biết buồn, cũng cười hay tức giận như bất cứ một chàng thanh niên nào ở tuổi đó, và quan trọng, anh ấy cũng sợ chết. Anh ấy vĩ đại và lại rất con người.
Hay là trí thông minh? Có thể, cho dù người thông minh hơn không phải bao giờ cũng là người chiến thắng. Trong cuộc đấu trí với Raito, anh ấy đã thua vì không có bên mình một thần chết, nhưng anh đã luôn biết đó là Raito, điều đó là sự thực.

Những điều ấy phải chăng là đủ để tớ yêu anh? Chưa, vẫn còn chưa đủ.
Ngoại hình ấy là vết khuyết cho một con người hoàn hảo. Đứa trẻ con trong hình hài và trí tuệ trưởng thành. Trí thông minh soi sáng cho con đường đi tìm công lý. Là cái đó, thứ công lý bất biến mà L theo đuổi.

"Thực tế việc để 12 nhân viên FBI thiệt mạng là tôi đã thua Kira rồi. Thật sự tôi đã thua hắn 1 bước. Nhưng cuối cùng tôi sẽ là người thắng cuộc. Đây là lần đầu tiên tôi không tiếc hy sinh tính mạng để hoàn thành nhiệm vụ. Chúng ta sẽ cho hắn biết những người không tiếc thân mình sẽ hành động ra sao. Chính nghĩa nhất định sẽ chiến thắng!"


Tớ là một người thích sự công bằng. Và một khi ngoài kia vẫn còn những vụ án oan, còn những hiểu lầm, còn những bất công, còn những con người bị chà đạp vì những kẻ biết lợi dụng luật pháp, thì tớ vẫn yêu L. Tớ biết, L chẳng giúp tớ làm tất cả những bất công trên đời này biến mất, nhưng nếu trên đời có một người như L, có phải thế giới này sẽ tốt đẹp hơn? Đừng nói rằng tớ quá tham vọng, quá viển vông, tớ chẳng phải vì sự thanh thản cho bất cứ ai ở ngoài kia, tớ chỉ vì muốn tìm sự thanh thản cho bản thân mình, vì tớ bất lực trước tất cả những thứ đó, tớ biết rằng bất cứ lúc nào tớ cũng có thể trở thành nạn nhân của sự bất công. Cũng vì thế tớ yêu L.

Tớ thích những gì có ích cho cuộc đời và có thực. Vì thế không bao giờ tớ thần tượng một nhân vật trong truyện tranh - tớ thích những thứ mình có thể chạm vào chứ không phải những thứ trong tưởng tượng. Nghe có vẻ như mâu thuẫn vì L vốn không có thật. Nhưng, bạn chắc chứ? Không, anh ấy hoàn toàn có thể tồn tại trên đời này, ở một góc nào đó của thế giới này - những con người cố gắng đấu tranh vì công lý. Trí tuệ khiến tớ cảm phục và say mê ấy nhất định ở ngoài kia ai đó cũng có – đó là sự kỳ diệu của con người. Và bởi vì tin thế, L không còn là L của Death Note, mà L là công lý của tớ - thứ công lý mà một người lạc quan như tớ luôn tin tưởng rằng nó có tồn tại.

Chỉ đến khi anh ấy chết, tớ mới nhận ra anh ấy có ý nghĩa thế nào đối với tớ. Anh ấy bị giết, công lý của anh ấy đã thất bại trước Death Note. Nhiều người nói rằng chiến thắng của Near cũng là chiến thắng của L. Nhưng tớ lại không nghĩ vậy. Chiến thắng của Near chứng minh sự bất lực của L. Điều L muốn không phải là giết chết Kira, mà là bắt giữ hắn, buộc hắn phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Nhưng cuối cùng Kira lại chết vì Death Note. Sự thật cần chấp nhận là L đã thua, trong một cuộc chiến không cân sức. Thua, không phải vì L kém hơn Kira, mà bởi vì L chỉ có sức mạnh của một con người, trong khi Kira có sức mạnh của “thần”. Cái chết của L khiến tớ yêu anh ấy hơn, vì đó là những gì con người có thể vươn tới, không giống như Kira, là thứ lực lượng mà con người phải sợ hãi. Cái chết ấy tàn nhẫn, nhưng nó là hiện thực, con người vốn không thể chống lại những gì họ chưa hiểu.

Tớ không tin rằng trên đời này có cái gọi là thiên đàng, hay địa ngục, không có những thế lực siêu nhiên, có chăng chỉ là những gì con người chưa lý giải được. Và vì thế L không hề chết, anh ấy sống trong lòng tớ và tất cả những người tin vào công lý của anh.

Khi tớ hét lên “L – You're my justice” đừng vội gọi tớ là người điên, nếu bạn chưa từng đọc qua Death Note…

0 nhận xét:

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ