Thứ Ba, 1 tháng 5, 2007

Eragon Spoil 4: Người cha thực sự của Eragon


(bí mật quan trọng nhất của phần 3 đây)




Hãy nghe tôi, chuyện này ko hề vô ích. Rất nhiều người trong số các bạn bực bội lên tiếng: “Murtagh nói rằng Morzan là cha hắn bằng ngôn ngữ cổ, và bạn ko thể nói dối bằng ngôn ngữ đó, Morzan nhất định là cha của Eragon”. Tuy nhiên, đó không phải là toàn bộ sự thật, thực tế Brom mới là cha của Eragon!


Đầu tiên, bạn phải hiểu rằng hoàn toàn có thể nói sai sự thật bằng ngôn ngữ cổ. Murtagh nói điều đó ra bằng ngôn ngữ cổ vì hắn tin đó là sự thật, ko có nghĩa điều đó là thật. Khi Eragon viết một bài thơ trong Lễ-hội Huyết-thệ, nữ hoàng Islanzadí đã nói với Eragon rằng có thể nói sai sự thật bằng ngôn ngữ cổ, nếu bạn tin rằng điều đó là sự thật. Do đó những lời của Murtagh không thể coi là bằng chứng cho rằng Eragon là con của Morzan, hắn chỉ nghĩ vậy bởi vì họ có cùng một mẹ.

Giờ hãy xem thêm một số bằng chứng

Trang. 546 cuốn Eldest:
"Cha con giống nhau, đều mù tịt như dơi” (Blagden)

Đó là về những kẻ phản đồ. Brom không biết sự phản bội của Morzan, và Eragon không biết sự phản bội của Murtagh.

Trang 280 của Eldest:
Oromis: “Morzan là một thất bại lớn trong đời ta. Nhưng Brom rất sùng bái nó. Hắn không rời Morzan nửa bước, không bao giờ cãi lại Morzan, không dám giấu Morzan một điều gì. Morzan biết Brom coi nó như thần tượng, nó không bỏ lỡ cơ hội lợi dụng Brom bằng trăm phương ngàn kế. Càng ngày càng kiêu ngạo và tàn nhẫn. Ta chưa kịp phân cách hai đứa thì xảy ra vụ Morzan tiếp tay Galbatorix bắt trộm con rồng mới nở, Shruikan. Sau đó Morzan bỏ trốn cùng Galbatorix, chính thức mở màn ngày tàn của chúng ta”

“Nếu không hiểu tình cảm của Brom đối với Morzan sâu đậm đến thế nào, thì con không thể hiểu ảnh hưởng chuyện Morzan phản bội đối với Brom ra sao. Vì vậy khi Galbatorix xuất đầu lộ diện và tên phản đồ Morzan giết chết con rồng của Brom, Brom đã trút hết bao đau đớn căm hờn lên kẻ mà hắn nghĩ là có trách nhiệm đối với sự hủy hoại thế giới của hắn: Morzan”



Tôi nghĩ có thể kết luận bằng chứng này rồi.

Tiếp đến là bí ẩn thứ 3 mà Blagden tiết lộ – cũng là điều quan trọng nhất:

Trang 546 của Eldest:
“ Hai có thể chia hai
Một phần hai là một
Nhưng,
Một rất có thể là hai”



Trong khi 2 đứa con trai (Eragon và Murtagh) “có thể” chia sẻ cùng một cha mẹ (Morzan và Selena - 2 người).
Và một trong 2 người, người mẹ Selena, đương nhiên là mẹ của cả 2 đứa con.
Một người cha, cũng có thể là 2 người cha (Brom và Morzan) cho mỗi đứa con.

Điều bí ẩn này còn có thể nói gì khác nếu không phải là gợi ý về giả thuyết 2 người cha?
Mặt khác: Blagden chưa từng gặp Morzan vì thế nó không thể đã nói chuyện qua với ông ta. Morzan không hề mù quáng. Ông ta biết chính xác những gì ông ta làm. Brom mới là người mù quáng vì sự sùng bái đến mất trí với Morzan.

Eragon trang 281-282:

Vừa lúc đó, Saphira bò vào hang. Nó mừng vì gặp lại Eragon, nhưng tâm trí đầy sầu não. Đặt cái đầu màu xanh to đùng lên nền nhà, nó rầu rầo bảo: "Em nhớ ông già quá!"
"Anh cũng vậy. Không bao giờ anh ngờ ông là một Kỵ Sĩ. Tất cả những gì ông dạy anh, chắc đều do các Kỵ Sĩ truyền thụ lại."
"Em biết ông là ai, ngay từ khi ông chạm vào em ở trang trại nhà anh."
"Tại sao em không cho anh biết?"
"Ông dặn em không được nói."
Eragon cho Saphira biết tiểu sử thanh Zar roc, rồi nói thêm: "Bây giờ anh hiểu vì sao khi trao kiếm cho anh, ông đã không cho anh biết nguồn gốc của nó. Vì nếu anh biết, anh đã bỏ ông mà đi ngay rồi."
"Em biết nó là một vũ khí vô song, không gì so sánh được, nhưng anh nên tìm một thanh kiếm bình thường, hơn là sử dụng con dao đồ tể của Morzan."
"Có lẽ vậy. Saphira, Murtagh đề nghị đi cùng chúng ta. Anh không biết gì về quá khư của hắn, nhưng hắn có vẻ trung thực. Chúng ta có nên đến với Varden không? Có điều là anh không biết tìm họ ở đâu. Ông già chưa hề cho anh biết."
"Ông đã nói với em."
Eragon tức giận: "Tại sao ông tin tưởng em, trong khi giấu anh tất cả những chuyện này?"
Vảy cô rồng cọ sột soạt trên nền đá khi nó nằm xuống, ánh mắt sâu thẳm suy tư: "Sau khi ra khỏi thành Teirm và đụng độ với tụi Urgals, ông đã nói với em nhiều chuyện. Có những chuyện em chưa nói vì chưa cần thiết. Ông áy náy vì sợ sau khi ông chết, sẽ có những việc xảy đến cho anh. Ông đã cho em biết tên một người là Dormnad ở Gil'ead. Người này sẽ cho anh biết nơi tìm phe Varden. Ông già cũng muốn anh biết một điều, trong tất cả dân chúng ở Alageasia, ông tin chỉ có anh xứng đáng nhận quyền thừa kế từ các Kỵ Sĩ."
Eragon ứa nước mắt. Đó là lời khen cao quí nhất chưa bao giờ nó nhận được từ ông. Nó tự nhủ, đây là một trách nhiệm mình rất vinh hạnh nhận lãnh. Nó cảm thấy sức lực và hy vọng tràn trề.
"Tốt”.



Rõ ràng Brom nói với Saphira những điều mà ông không muốn nói với Eragon cho tới khi cậu đủ trưởng thành. Eragon lúc này đã đủ quẫn trí khi mất đi người thầy của mình, nếu nhận ra Brom là cha mình, cậu sẽ hoàn toàn lúng túng và mất tinh thần tại thời điểm quan trọng như vậy.

Eldest trang 656:

Saphira làm rối bù mái tóc của nó (Eragon) bằng hơi thở nóng bỏng của mình: “Hãy nhớ, dù lý do của ông Brom là gì, ông vẫn luôn cố gắng bảo vệ anh em mình khỏi những mối hiểm nghèo. Ông Brom chết là vì đã che chở cho anh khỏi tay Ra’zac.”
“Anh biết… Em có nghĩ là, ông Brom không cho anh biết sự thật, là vì ông sợ anh sẽ noi gương Morzan, giống như Murtagh?”
“Chắc chắn là không.”
Nó nhìn cô rồng tò mò: “Sao em có thể quả quyết vậy?”
Saphira nâng cao đầu khỏi Eragon, tránh nhìn mắt nó: “Tự anh phải hiểu.”



Đây là trích đoạn quan trọng nhất. Saphira đang đợi để nói với Oromis/Glaedr (nó có thể đã làm rồi) về việc Brom là cha của Eragon. Tôi cá rằng Oromis sẽ là người nói với Eragon sự thật. Cũng như ở cuốn 1, Saphira biết rằng Eragon chưa đủ trưởng thành để tiếp nhận thông tin này, nên nó chưa nói
ra thôi.

Thêm nữa, nếu bạn nhìn theo quan điểm lozic, bạn sẽ chú ý thấy 2 điều:1) Người thừa kế phải đủ tuổi trưởng thành, nhưng Eragon vẫn chưa đến tuổi đó khi cuốn 2 kết thúc. 2) Christopher Paolini đã ném ra một quả bom tấn chỉ 4 trang trước khi kết thúc phần 2 rằng Morzan là cha Eragon - sẽ rất khủng khiếp nếu tiết lộ một điều bất ngờ như thế rồi thay đổi nó chỉ sau 4 trang truyện. Và mặc dù chi tiết này là bước ngoặt lớn nhất ở đoạn kết cuốn 2. Chỉ có điều chúng ta có thể tin rằng đó không phải là bước ngoặt lớn nhất của cả bộ truyện.

Một chương của Eldest tên là “Của thừa kế”. Trong đó, Murtagh đã lấy thanh Zar’roc của Eragon và coi nó là của thừa kế. Điều đó khiến Eragon trở thành một kỵ sĩ không còn vũ khí. Trong cuốn thứ 3 Eragon sẽ lấy được “của thừa kế” và có được thanh kiếm phù hợp với vai trò của mình (nghĩa là nó sẽ hợp với màu xanh của Saphira).

Chúng ta chưa bao giờ nói điều gì đã xảy ra với thanh kiếm của Brom. Chuyện đó chỉ được đề cập gián tiếp qua cuộc nói chuyện của Eragon với người thợ rèn loài tiên Rhunon. Bà ấy nói rằng 2 thanh kiếm còn lại bà đã rèn (ngoại trừ của Morzan và Oromis), đang được giữ bởi 2 gia đình tiên nhân. Một là thanh kiếm của Brom, thanh kia có lẽ mang màu lục và sẽ được trao cho kỵ sĩ rồng màu lục (xem thêm phần Vũ khí dưới gốc cây MenoaAi sẽ cưỡi con rồng màu lục?). Điều này khiến thanh kiếm của Brom thành của thừa kế của Eragon, và đó chính là DI SẢN KẾ THỪA.

Tuy nhiên vẫn còn vài câu hỏi phải trả lời. Ví dụ, nếu Brom là cha của Eragon, tại sao ông không cùng con trai mình sống ở Carvahall? Và tại sao Brom không bao giờ nói với Eragon rằng ông là cha của cậu?


Câu trả lời cho 2 câu hỏi này đó là chẳng có bằng chứng nào chứng tỏ Eragon là kỵ sĩ rồng khi cậu còn nhỏ. Brom ở Carvahall để chăm sóc cậu, và ông cho con trai mình biết về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Một trong những cách tốt nhất là thông qua những câu chuyện cốt để Eragon hiểu biết và quan tâm hơn tới các kỵ sĩ rồng và lịch sử của họ. Khi Eragon tới hỏi Brom về các kỵ sĩ, Brom đã trả lời tất cả các câu hỏi. Tôi cũng nghĩ rằng nếu Brom nói rằng ông là cha của Eragon và là một kỵ sĩ rồng, Eragon sẽ có thể không tin rằng kỵ sĩ rồng từng tồn tại và rằng họ đã sụp đổ. Nếu bạn nói rằng tất cả các kỵ sĩ rồng đã chết, ngoại trừ người kể chuyện rất bình thường mà mọi người vẫn biết suốt 15 năm qua đang đứng trước mặt họ, cho một ai đó, câu chuyện đương nhiên sẽ khó tin hơn.

Mặt khác nếu Brom nói với Eragon rằng ông là cha của cậu, nhưng người khác ở Carvahall cũng có thể nhận ra và tin tức sẽ lan tới tai Galbatorix. Nếu Galbatorix biết rằng vẫn còn một kỵ sĩ rồng còn sống và con trai của kẻ đó đang sống tại Carvahall, tôi tin rằng hắn sẽ rời Uru’baen và phá huỷ ngôi làng ấy.

Thứ 3, nếu Eragon biết rằng Brom là cha mình, cậu có thể sẽ vô tình tiết lộ điều đó khi ai đó xâm nhập vào trí óc của cậu (như cặp sinh đôi chẳng hạn) và nếu người đó đang phục vụ cho Galbatorix (thực tế đã xảy ra), hắn sẽ nhận ra rằng kỵ sĩ rồng mới nhất không nằm dưới sự kiểm soát của hắn lại là con trai của Brom, hắn sẽ cho rằng Eragon được thừa hưởng toàn bộ sự huấn luyện của Brom. Chúng ta biết rằng Brom mạnh tới mức có thể giết chết 8 tên phản đồ, và sự hiểu biết cả đời ông sẽ được chuyển qua con trai ông làm Eragon trở thành một kẻ thù ko đội trời chung của Galbatorix, nguy hiểm hơn nếu Eragon được nuôi dưỡng bởi một người nông dân và không bao giờ có liên hệ gì với Brom. Nếu Galbatorix tin rằng Eragon là con trai của Brom, hắn sẽ tự mình tham gia cuộc chiến ở cuối cuốn Eldest, và đó là sự kết thúc cho tất cả.

Câu hỏi lớn nhất: nếu Brom thực sự là cha của Eragon, làm thế nào ông và Selena quan hệ được với nhau?


Đó là một điều phải suy nghĩ, cũng có thể giống như trường hợp của vua Arthur (vợ của vua đã ngoại tình với thuộc hạ của ông và phản bội ông). Hoặc, vì chúng ta ko biết chính xác Selena mất tích khỏi lâu đài vào lúc nào (“nhiều tháng” chẳng xác định cụ thể là bao lâu), bà có thể đã gặp và yêu Brom sau khi rời khỏi lâu đài. Nhớ lại khoảng thời gian Selena biến mất, Morzan cũng đi tìm trứng của Saphira vừa bị đánh cắp, vì vậy hắn ko có ở quanh lâu đài hay gặp Selena lần nào. Và thế là dư cơ hội cho Brom gặp bà.



Lược dịch. Nguồn: Shur'tugal home page

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2007

My Kaze Hikaru family


Mới phát hiện sự thật kinh hoàng là vợ và con mình thất tung loạn lạc chẳng biết gì về nhau. Hôm nay ngồi viết gia phả thông báo cho các vợ con, ai thấy thiếu vô đây thông báo để tớ up lại nha (trong ngoặc là tên blog)

Họ và tên: baby_gol (mr_Z)

Vợ cả: ẩn số tình yêu (ẩn_emerald)

Vợ 2: hikuta (HIKUTA)

Chồng vợ 2: ngoc_xit (Phương Nhi)

Vợ 3: sieuxitrum (sieuxitrum) <--- vợ mới tậu, đương nhiên cưng nhứt, 2 vợ trên đề nghị ko ghen tị

Con trai vợ 3 (cưng ): gonewith (street)

Con vợ cả: okitaneji, zinbeo (ZIN), shikatema, Jenny (amen, ko chắc viết đúng ko nữa vợ ơi), Jaychan

Con vợ 2: [lườm] chưa có

Con riêng vợ 2: babychan (babychan)


Chị gái: wildcard (dzung)

Em gái: teno (teno)

Em rể: goldmoon (tomoe chan)

Chồng em rể (ko biết gọi là gì nữa): erika_demon


Cháu gọi dì: ashiya (yuki_hime), kid_baby, ami_yagi(AmiYagi)

Cháu rể: romychan (romy)

Cháu gọi bà dì: pervensie, seichan1188

Cháu dâu gọi bà dì: ngoc_xit (Phương Nhi), Shmily, 1 đứa chưa rõ


Ko biết đã đủ chưa nữa


@gone: mẹ con papa dẫn về gòi đó, về nhà đi con

Eragon spoil 3: Hầm-của-các-linh-hồn


Một lần nữa lại đọc những lời Solembum đã nói với Eragon: “Và khi, dường như mi bị mất tất cả, sức tàn lực kiệt, hãy tới tảng đá Kuthian và nói lên tên mi, để mở Hầm - Của - Các - Linh - Hồn.”


Đầu tiên, ở đâu? Một số nói rằng ở Doru Areaba, thành phố vĩ đại của những kỵ sĩ. Số khác cho rằng đó chính là Ngôi sao saphia của Tronjheim. Tuy nhiên, vẫn còn một địa điểm có vẻ hợp lý hơn: Helgrind.

Giờ hãy kiểm tra lại những mô tả về Helgrind, bạn sẽ thấy ấn tượng về nó giống như mô hình ngọn núi Ship Rock tại New Mexico. Nếu bạn chuyển vị trí các từ một chút, bạn sẽ có Rock of Ship. Có phải là hơi giống Rock of Kuthain không? Những lý do khác để cho rằng Helgrind chính là Rock of Kuthian sẽ được đề cập rõ ràng hơn ở phía sau, trong cuộc thảo luận về những gì có trong Hầm-của-các-linh-hồn.

Vậy trong đó có gì? Quá rõ ràng qua cái tên của nó rồi phải không? Đó là một hầm mộ có chứa các linh hồn. Nhưng mục đích là gì, và từ đâu xuất hiện? Hãy nhớ lại khi Eragon chiến đấu với Murtagh. Cậu ta phát hiện rằng suy nghĩ của Murtagh chứa đựng rất nhiều những âm thanh hỗn tạp – âm thanh của những linh hồn. Vậy là đã rõ, Murtagh có được sức mạnh của mình từ những linh hồn đi theo hắn, và hếu hắn được dạy dỗ bởi Galbatorix, có thể kết luận Galbatorix cũng có những linh hồn tương tự.

Nhưng những linh hồn đó từ đâu ra? Nếu chúng ta giả định rằng Hầm-của-các-linh-hồn nằm ở Helgrind, ngay lập tức có thể liên tưởng tới một giống loài mang đầy hiểm hoạ: Ra’zac. Ra’zac là những kẻ săn người, và cũng là những con quái vật thích dày vò tâm trí con người. Dĩ nhiên Ra’zac đã giết rất nhiều. Nhưng thay vì để sức mạnh của những linh hồn bị tan biến một cách lãng phí, tại sao không tìm cách tích trữ nó lại? Để sử dụng phép thuật đó, thay vì phá huỷ những linh hồn bị giết bởi Ra’zac, chúng giam cầm những linh hồn trong một hầm mộ do chúng tạo ra: Hầm-của-các-linh-hồn. Điều này giải thích vì sao Galbatorix càng lúc càng mạnh mẽ hơn: mỗi lần Ra’zac giết 1 người, linh hồn người đó lại bị gửi vào hầm mộ và Galbatorix (lúc này thêm cả Murtagh) trở nên mạnh hơn. Dĩ nhiên, Hầm-của-các-linh-hồn là một địa điểm hữu hình, vì thế tại sao lại không để quả trứng rồng nào đó vào nơi đó cho an toàn? Thấy rồi phải không, đó chính là nơi đặt trứng của con rồng xanh lục.

Điều đó giải thích tại sao việc mở cửa hầm mộ lại quan trọng đến thế: nó không chỉ đem tới cho Varden một quả trứng rồng khác và sau đó là một kỵ sĩ rồng mới, mà còn khiến cả Galbatorix và Murtagh yếu đi, và trao cho Eragon cơ hội đánh bại một hoặc cả 2 người đó (dĩ nhiên là với sự giúp đỡ của kỵ sĩ rồng lục).

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2007

Eragon spoil 2: Vũ khí dưới gốc cây Menoa


Những lời của Solembum: “Đến thời điểm mi cần vũ khí, hãy tìm dưới gốc một cây Menoa”. Nhưng vũ khí này là gì?

Một số người nói rằng Eragon đã nhận được vũ khí: sự biến đổi của cậu sau Lễ-hội Huyết-thệ. Họ nói rằng cậu đứng dưới cây Menoa khi biến đổi, vì thế sự biến đổi đó là vũ khí của cậu.

Tuy nhiên, hình như có vài điểm chưa khớp với lời tiên tri của Solembum. Đầu tiên, Eragon phải tìm kiếm vũ khí của mình, và đương nhiên vào lúc đó cậu ko thử tìm kiếm vũ khí nào cả, cậu chỉ xem lễ hội. Hơn nữa, vũ khí “chuyển đổi” này có thể nằm dưới cây Menoa, nhưng ko phải là dưới gốc cây Menoa, như Solembum đã đặc biệt nhấn mạnh. Vì vậy, sự biến đổi của Eragon ko phải là vũ khí.

Có vẻ vũ khí này giống một vật thể hữu hình hơn. Có lẽ là một thanh gươm, hay đặc biệt hơn, thanh kiếm của Brom. Hãy nhớ rằng Brom đã mất vũ khí của mình. Dường như mất kiếm ở một nơi như thế thì kỳ lạ, dưới một gốc cây khổng lồ nằm cách xa trận chiến tại Doru Areaba (thời điểm hợp lý nhất ông mất kiếm của mình) diễn ra. Nhưng đó chính là lý do chúng ta phải tìm kiếm tiếp , trong trường hợp này là trong từ điển.

Tìm định nghĩa của từ "gốc” (root), theo định nghĩa thứ 3, có nghĩa là “khởi nguồn”. Theo đó, thay vì tìm kiếm dưới những gốc cây theo nghĩa đen, Eragon phải tìm kiếm ở khởi nguồn của cây Menoa: Hai gia đình thần tiên cổ xưa, đều sở hữu những thanh kiếm của các kỵ sĩ già mà họ từng tìm được trong đống tro tàn của cuộc chiến. Một gia đình thần tiên sẽ có thanh kiếm của Brom mà họ chắc sẽ vui mừng trao lại cho Eragon khi cậu tìm tới gặp họ. Một gia đình thần tiên khác với cây kiếm còn lại… Họ sẽ trao nó cho kỵ sĩ thứ 3, người cưỡi con rồng lục.

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2007

Eragon spoil 1 - Ai sẽ cưỡi con rồng màu lục?


Trong mỗi phần của bộ Eragon, Paolini đều giới thiệu một con rồng và màu của con rồng cũng là màu bìa truyện. Tên của cuốn 3, cũng là phần cuối bộ truyện này chưa có, nhưng màu sách đã được xác định là màu xanh lá cây, cũng có nghĩa 1 con rồng sẽ xuất hiện trong phần 3 này và có màu lục. Bài phân tích sau lược dịch từ trang chủ Shur'tugal suy đoán về kỵ sĩ thứ 3 của thế hệ mới:

Ai sẽ cưỡi con rồng màu lục - Đây là câu hỏi lớn nhất của mọi người. Đầu tiên, đó sẽ là một người tốt hay xấu. Con rồng màu lục đó và kỵ sĩ của nó đương nhiên được hy vọng là ở phe tốt; nếu con rồng lục thuộc phe kia, Varden không thể có bất cứ cơ hội nào nữa. Có vài ứng cử viên cho vị trí kỵ sĩ thứ 3, theo danh sách sau đây, xếp từ những người ít có khả năng nhất cho tới người có khả năng nhất.



Orik

Ứng cử viên ít cơ hội nhất mà tôi thấy có khả năng trở thành kỵ sĩ rồng màu lục. Mọi người nói rằng ông ta có thể trở thành kỵ sĩ cuối cùng bởi vì sau một kỵ sĩ loài người Murtagh, loài “tiên” Eragon, thì sẽ phải là người lùn Orik. Củng cố thêm cho giả thiết này là chuyện Orik đã không còn sợ hãi khi bay cùng Saphira hay ở bên cạnh cô rồng.

Tuy nhiên, lại có bằng chứng chống lại giả thuyết này, thực tế là người lùn không có sự liên hệ phép thuật với loài rồng như thần tiên hay loài người, để có thể cho phép các kỵ sĩ rồng con người hay thần tiên tồn tại. Bạn có thể nói rằng con người được ban phép thuật thì người lùn cũng có thể. Nhưng nếu vậy ít nhất thì người lùn cũng phải chấp thuận nhận phép thuật vào mình trước đã. Tuy nhiên, phần lớn người lùn chẳng hề quan tâm, thậm chí coi khinh mối quan hệ với loài rồng, và họ (hay chí ít là nhiều người trong số họ) cảm thẩy rằng thần tiên và loài người đang suy tàn vì mối liên hệ của họ với loài rồng, vậy thì tại sao người lùn lại muốn có quan hệ đó và do đó đối mặt với nguy cơ suy tàn?

Vì vậy, Orik hầu như không thể là kỵ sĩ rồng lục.

Elva
Chỉ có một lý do duy nhất khiến cô bé này có khả năng trở thành kỵ sĩ hơn Orik là vì cô bé là người. Bằng chứng thứ nhất là cô bé là dấu ấn rồng của Saphira trên trán, và thứ 2 là lời phúc phúc của Eragon rằng sẽ có những điều vĩ đại đến trong cuộc đời cô.

Tuy nhiên, ngay cả thời điểm hiện tại với phép thuật của mình, cô bé đơn giản là quá nhỏ để trở thành một kỵ sĩ. Có thể cô bé sẽ sử dụng phép thuật để mình lớn lên, nhưng bạn phải nhớ lời hứa của Eragon với Angela, rằng cậu ta sẽ hoá giải lời nguyền của mình đối với cô bé. Và một khi lời nguyền bị vô hiệu hoá, cô bé sẽ trở thành một đứa trẻ bình thường, cũng có nghĩa là chẳng còn liên quan chút gì tới trứng rồng.

Và vì vậy, nếu có hơn một quả trứng rồng trong tương lại, Elva sau này sẽ trở thành một kỵ sĩ, còn lúc này chẳng có vẻ gì cô bé có thể trở thành kỵ sĩ rồng màu lục.

Một nhân vật chưa được giới thiệu


Tất nhiên rất có thể Chistopher Paolini sẽ giới thiệu một nhân vật mới trong phần 3 và nhân vật đó sẽ cưỡi con rồng màu lục. Tuy nhiên, khả năng này không cao vì cả 2 kỵ sĩ rồng thế hệ sau, Eragon và Murtagh, đều đã được giới thiệu trong cuốn 1 và đã có sự phát triển năng lực qua thời gian khi họ trở thành kỵ sĩ. Nếu nhân vật mới trở thành kỵ sĩ rồng lục với sự luyện tập căn bản ít hơn những ứng cử viên khác… Tôi e rằng nhiều người trong chúng ta sẽ không hài lòng.

Vì vậy, nếu có thì nhân vật mới được giới thiệu sẽ không phải là kỵ sĩ rồng thứ 3.

Roran

Giờ chúng ta bắt đầu đến với nhóm 4 nhân vật có khả năng trở thành kỵ sĩ rồng lục nhất. Bằng chứng quan trọng nhất khiến mọi người nghĩ đến Roran là vì, trong khi Murtagh và Eragon dường như đều có dòng máu kỵ sĩ trong mình, Roran, cũng được cho rằng là người có dòng máu kỵ sĩ, tất nhiên là một ứng cử viên. Điều này tuy nhiên hoàn toàn sai, vì Roran chỉ liên hệ với Morzan (người truyền cho 2 kỵ sĩ kia dòng máu của mình) qua việc kết hôn của ông ta với Selena, và do đó chẳng có mối liên hệ huyết thống nào với ông ta cả.

Bằng chứng đầu tiên chống lại Roran: anh ta là một con người. Và bằng chứng thứ 2: anh ta là đàn ông. Những phân tích về việc anh ta là nam giới sẽ được đề cập tới sau, giờ là lúc tìm hiểu vì sao việc là con người lại bớt đi cơ hội khiến anh khó có thể trở thành kỵ sĩ rồng lục. Eragon đã mất 4 tháng luyện tập với Brom và 10 tháng luyện tập với Oromis, và thậm chí sau tất cả khoảng thời gian đó, Murtagh vẫn có thể đánh bại cậu ta, mà dường như là khá dễ dàng. Với Roran, mặc dù đã trải qua nhiều trận chiến, anh ta vẫn còn phải luyện tập nhiều hơn nữa, và trong khoảng thời gian đó Varden phải không có chiến tranh, cũng có nghĩa Đế quốc dành được chiến thắng.

Vậy là mặc dù có thể nhưng không hề chắc chắn Roran sẽ trở thành kỵ sĩ rồng lục.



Nasuada



Là người có cơ hội nhiều thứ 3 trong danh sách ứng cử viên, Nasuada có vài lý do: đầu tiên, cô ấy là phụ nữ. Hiện tại tất cả các kỵ sĩ rồng còn sống đều là đàn ông, hoàn toàn không cân bằng chút nào. Điều này khiến cơ hội để một cô gái trở thành kỵ sĩ rồng cao hơn nam giới. Thứ 2, cô ấy là thủ lãnh của Varden, đang đứng ở một vị trí rất quan trọng, cô ấy có thể tiếp cận sớm và gần với trứng rồng hơn, một khi có thể đánh cắp về, trước khi tất cả những thành viên còn lại của Varden ngoại trừ những người được giao nhiệm vụ đánh cắp chạm được tới trứng rồng. Điểm thứ 3 mà một số người đưa ra là cô ấy có thể có liên hệ với Eragon và Murtagh (không hề chắc chắn, gần như ko thể - ít ra là vào lúc này), và bởi vì họ đều là kỵ sĩ, nên cô ấy cũng có thể.

Lý do chính chống lại Nasuada đơn giản vì cô là con người, cÅ©ng như trường hợp cá»§a Roran ở trên. Nhưng cùng vá»›i Ä‘iều đó, Nasuada là thá»§ lÄ©nh cá»§a quân đội Varden. Varden không thể hoạt động mà ko có sá»± chỉ huy cá»§a thá»§ lÄ©nh trong má»™t thời gian dài như vậy (khi Nasuada tập huấn đặc biệt để trá»
Ÿ thành kỵ sÄ© rồng – baby_gol chú thêm)
.

Bây giờ hãy tìm hiểu vì sao cô không thể có liên hệ với Murtagh hay Eragon: nếu cô có liên hệ với họ, chỉ có thể là qua Selena, vì như chúng ta biết cha ruột của cô là Ajihad (xem màu da của họ thì biết – baby_gol chú thêm). Tuy nhiên, thực tế là Nasuada và Murtagh xấp xỉ tuổi nhau. Đúng, tôi biết rằng có thể là sinh đôi, nhưng làm sao một người phụ nữ có thể mang 2 đứa trẻ với 2 người cha khác nhau trong bụng mình cùng một lúc?(có đó, RG Veda 04.gif – baby_gol chú thêm) Câu trả lời: không thể. Còn có vài bằng chứng nữa, nhưng sau sự giải thích trên thì chẳng cần phải suy nghĩ phức tạp thêm. Nasuada không có liên hệ gì với Eragon và Murtagh cả.

Vậy nên, rất có thể những ko chắc chắn Nasuada sẽ trở thành kỵ sĩ thứ 3.

Vanir


Vanir thỏa mãn được lý do từng chống lại Nasuada: anh ta là thần tiên. Thực tế là một thần tiên, có nghĩa anh ta đã được luyện tập việc sử dụng phép thuật, cũng có nghĩa nếu trở thành kỵ sĩ rồng lục, anh ta sẽ không cần nhiều thời gian tập luyện như những ứng cử viên con người kia.

Điểm chống lại Vanir chính là việc anh ta là đàn ông. Đây không phải là sự phân biệt giới tính, nhưng khi Saphira nói với Eragon: bất kể ai cô nàng hay Eragon yêu đều sẽ có ảnh hưởng tới người kia. Vì vậy nếu Saphira phải lòng con rồng lục (rất có thể - càng về sau càng có khả năng), tình yêu của cô rồng với rồng lục là nguyên nhân khiến Eragon cũng sẽ có cảm giác với con rồng thứ 3 này. Tuy nhiên, bởi vì người không thể có cảm xúc kiểu đó với một con rồng, cảm xúc của cậu sẽ hướng trực tiếp và người nào đó có khả năng hơn: chính là kỵ sĩ cưỡi con rồng đó. Có thể Eragon sẽ phát triển mối quan hệ với ai đó ở phần 3, và thậm chí có khả năng đó chính là kỵ sĩ rồng lục, và cậu ta sẽ có một đứa con với người đó (opps, chưa nghe đoạn này bao giờ 29.gif - baby_gol chú thêm), vì thế kỵ sĩ thứ 3 phải là nữ.

Tuy vậy, Vanir vẫn có thể trở thành kỵ sĩ rồng lục.



Arya



Arya là ứng cử viên nặng ký nhất cho vị trí kỵ sĩ rồng lục. Đầu tiên, thực tế nàng là một thần tiên, thậm chí là một thần tiên có tài năng và sức mạnh. Từ những gì chúng ta thấy về năng lực của nàng cả trong phép thuật và đấu kiếm, nàng chỉ cần luyện tập thêm chút ít để có thể tham gia các trận chiến, chỉ cần đủ thời gian cho con rồng màu lục trưởng thành để có thể chiến đấu, ngay sau khi con rồng học được phép lửa, tức là khoảng 6 tháng sau khi nở. Thêm vào đó, Arya là phụ nữ, và tình cờ lại là đối tượng Eragon đang yêu. Nếu Saphira yêu và trở thành bạn đời của con rồng lục, như vậy cảm giác của Arya về Eragon sẽ thay đổi và họ có thể yêu nhau. Thứ 3, 2 trong số những điểm nổi bật về Arya là màu mắt và màu sắc phép thuật của nàng: màu ngọc lục bảo. Trong khi màu mắt đương nhiên chẳng có liên quan gì tới việc trở thành kỵ sĩ rồng, rất cả mọi kỵ sĩ mà chúng ta biết tới giờ trong bộ truyện này đều sở hữu phép thuật mang màu sắc của con rồng họ có. Mặc dù chưa có bằng chứng nào nói rằng điều đó luôn đúng, đó cũng có thể coi là một điềm báo trước cho mối liên hệ của nàng với rồng lục.

Điều chủ yếu chống lại Arya là mọi người cho rằng nàng đã quá tuổi. Nhưng chẳng có bằng chứng nào giới hạn tuổi trở thành kỵ sĩ rồng, nên điều đó là vô nghĩa.

Vậy là, có vẻ khả năng Arya trở thành kỵ sĩ rồng lục là lớn nhất (i hope so, too 09.gif - baby_gol chú thêm)

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2007

Eru Rouraito - a letter for an angel


L Lawliet

Phiên âm tiếng Nhật là Eru Rouraito

Đọc theo tiếng Anh là Low-light

Mỗi cái tên đều có ý nghĩa và liên quan chặt chẽ đến cuộc đời anh - cuộc hội ngộ với Raito, hay cái chết vì công lý.

Ngày hôm nay một lần nữa tìm đọc How to read, chợt nhớ ra, anh mất năm 2004.

25 tuổi.

Eru mãi mãi sẽ dừng lại ở tuổi đó. Và nếu lần này ko kịp viết về anh, để tới tháng 5, cũng là lúc em tròn 24 tuổi và bước sang tuổi 25, cũng có nghĩa em sẽ không còn có thể gọi anh là L-kun được nữa. 25 - tuổi thanh xuân của anh mãi dừng ở đó, còn em sẽ dần lớn hơn, lớn hơn, sẽ sống tới gấp 3,4 lần độ tuổi ấy.

Ấn tượng ban đầu về anh là gì nhỉ? Bí ẩn, bí ẩn và đầy sức hút, em cứ nghĩ như bao mô tuýp khác, một trong những nhân vật chính như anh chắc ngoài trí thông minh ngang ngửa Kira, thì đến ngoại hình cũng chẳng thể thua kém hắn. Có lẽ là một mẫu chàng trai với mái tóc quăn rủ tự nhiên trước trán, với một nụ cười đầy khôn ngoan, quyết đoán và chắc sẽ đẹp một cách bình dị, mảnh khảnh và trưởng thành so với một Raito trẻ trung đầy sức sống.

Kể ra cũng không khác lắm anh nhỉ, về trí thông minh và sự quyết đoán của anh. Ai nói gương mặt anh không đẹp chứ. Kể cả đôi mắt thâm quầng vì lao lực thiếu ngủ của anh cũng kết hợp rất hài hoà với khuôn mặt anh, khuôn mặt gầy gò, thanh mảnh, thỉnh thoảng trông gian gian một cách đáng yêu. Mái tóc của anh không quăn rủ tự nhiên mà rối bù như tổ quạ. Dáng người mảnh khảnh của anh thì em hình dung ra từ lúc chưa biết mặt anh rồi, nhưng sao cách đi đứng của anh kỳ cục thế? Và cả cái thói phàm ăn của anh nữa, nhìn thực đơn của anh em choáng váng đó, toàn bánh ngọt, coffee, hoa quả, đường sữa. Với một đứa ko hảo ngọt như em thực đơn đó đúng là kinh dị. Vậy mà anh vẫn gầy gò thế, có phải năng lượng vào người đã đốt cháy hết trên não vì khả năng suy luận của anh không? Em đã ngạc nhiên vô cùng, thực sự ko biết nói gì ngoài ngạc nhiên. Sẽ là nói dối nếu bảo em thík style đó của anh ngay từ đầu. Nhưng em càng không thể ghét được. Thực ra chính cái kiểu cách kỳ lạ của anh khiến em coi trọng anh hơn trong cuộc chiến với Raito-Kira, khiến em luôn chú ý đến anh mỗi khi anh xuất hiện, để rồi cái chết của anh như một sự thức tỉnh muộn màng.

Người em thích đầu tiên trong DN chắc chắn không phải là anh. Là Raikun cơ – ngay cả lúc này, khi em đã trở thành một crazy antifan của Kira, em vẫn quen gọi Raito như thế. Raikun là người anh vẫn muốn cứu đúng không? Tại sao em lại thích cậu ấy nhỉ? Đẹp trai này, quyết đoán này, mà quan trọng nhất là Raikun cực kỳ thông minh nữa. Em thích cái cách Raikun lập kế hoạch qua mặt anh và các cộng sự, cả cái suy nghĩ muốn có một thế giới trong sạch không tội ác của cậu ấy nữa. Nhưng mặt khác, em lại thương Raikun, thương vì biết cậu ta đang đi sai hướng, thương vì biết anh - người truy đuổi cậu ấy - mới là chính nghĩa, mới là người “đúng”.

Trong cuộc rượt đuổi giữa anh và cậu ấy, em vừa cầu mong người thắng sẽ là anh, vừa cầu mong cậu ấy thoát được. Mâu thuẫn đúng không anh? Nhưng em thích những màn đấu trí nghẹt thở của cậu ấy với anh nên mong cậu ấy thoát. Và em cũng mong anh bắt được cậu ấy, vì em linh cảm rằng nếu lúc này anh kéo Raikun ra khỏi Death Note, thì còn cứu được cậu ấy, còn có đường để cậu ấy quay trở lại. Em cố chờ, cố tin, cố tin vào một tương lai rất mong manh rằng giữa anh và Raikun sẽ có tiếng nói chung. Khi Raito mất đi cuốn sổ, em mừng biết mấy, em đã ước thời gian đó kéo dài vô tận…

Và rồi anh chết.

Giống như một khoảng lặng cắt giữa thời gian.

Giống như một cơn gió sắc như dao cứa qua da thịt.

Giống như sự sụp đổ chóng vánh của mọi hy vọng.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.

Thậm chí ngay cả lúc Kira trở lại với DN trong tay, với nụ cười man rợ của kẻ chiến thắng, em vẫn tin rằng anh sẽ cản được hắn. Em đã tin trong tuyệt vọng, và khi anh chết, em biết mình đã mất cả 2.

Cho đến tận lúc này, em mới biết, thì ra Raito trong lý tưởng của em tồn tại quá ngắn ngủi. Không phải như nhiều người nói rằng Raikun xuất hiện từ đầu đâu, Raikun chỉ tồn tại bên cạnh anh thôi, một khoảng thời gian ngắn ngủi cậu ta ở bên anh, cùng anh phá án. Và anh biết ko, em bàng hoàng nhận ra, hình mẫu em thích ở Raikun cũng chính là anh. Ko biết từ lúc nào 2 người đã đổi chỗ cho nhau, từ anh đã là ánh mặt trời toả ra che lấp hoàn toàn ánh sáng của mặt trăng kia, có phải vì cái lý tưởng bất di bất dịch của anh vì công lý, có phải vì anh luôn trân trọng mỗi sinh mạng của con người nên em đã chọn anh, chứ không phải Raito, người đã đánh mất mình trong tham vọng của Kira và Death Note?

Em càng ngày càng không hiểu tại sao em ghét hắn đến thế. Ngay cả cái chết mà nhiều người cho rằng nhục nhã lắm rồi của hắn hình như với em còn chưa đủ, vẫn còn chưa đủ với cái chết của anh. Đừng trách sao em cực đoan, chỉ vì em cảm thấy nếu là anh – anh sẽ không để hắn chết như vậy. Nếu là anh, anh sẽ đem công lý của anh chứng minh cho tội ác của hắn, để tên ác quỷ đó phải bị thiêu cháy dưới ánh mặt trời của anh, để hắn hiểu được hắn đã sai lầm thế nào, độc ác tới mức nào. Nhưng hắn chết trong cơn vĩ cuồng của tham vọng, hắn không hề hối hận. Và vì thế, hắn chết vậy còn chưa đủ.

Em vẫn còn đi tìm nguyên nhân anh phải chết. Đó là vì anh chỉ là con người, vì anh từ chối sử dụng Death Note, vì anh chỉ có một mình, hay chỉ vì Ohba sensei muốn thế?

Thực ra niềm tin vào công lý của anh không phải là điều gì mới mẻ, nó từng xuất hiện trong rất nhiều những truyện khác mà em đã đ
ọc. Nhưng chỉ có anh khiến em nhận ra sự khác biệt giữa công lý và tội ác, khiến em lần đầu thực sự suy nghĩ về cái vô giá của sinh mạng. Tại sao vậy nhỉ? Vì anh lương thiện quá Eru à. Chắc chắn em chưa từng gặp một người nào vừa thông minh vừa lương thiện như anh. Ngay cả người giống như Kindaichi với chỉ số IQ 180, cũng là một thiên tài phá án, cũng coi trọng mạng sống con người và căm ghét cái ác, nhưng với anh cậu ấy vẫn không giống anh, cậu ấy trẻ con hơn, môi trường của cậu ấy nhỏ hẹp hơn, tầm nhìn của cậu ấy cũng chẳng to lớn và hoài bão như anh. Em ko biết nữa, chỉ có một điều chắc chắn: anh đặc biệt hơn bất cứ ai.

“Justice will, without fail, prevail”

Chỉ 1 câu thôi, ko hề được nhắc đi nhắc lại, nhưng nó đã khiến rất, rất nhiều người tin vào anh, tin rằng anh thực sự là công lý. Mà ko chỉ tin thôi đâu, em còn nghĩ rằng anh có thể biến niềm tin đó thành sự thật, rằng anh sẽ đem được công lý thực sự cho thế giới anh đang sống.

Nhưng anh bí ẩn quá Eru à. Em chẳng biết gì nhiều về anh, về quá khứ của anh. Chỉ biết anh thích đồ ngọt, chỉ có thể suy nghĩ sáng suốt trong tư thế đứng ngồi kỳ lạ, anh chơi thể thao rất giỏi, cũng dường như là một người rất cởi mở, và anh cũng có những sở thích thông thường của những người cùng tuổi, cho dù chỉ thể hiện qua lời nói của anh với Misa. Nhìn cái dáng ngồi như thu mình lại trước ánh nhìn của người khác, em nhiều lúc tự hỏi phải chăng quá khứ của anh đã xảy ra điều gì đó quá khủng khiếp khiến anh như khép mình trước đám đông? Nhưng nếu là một người ghét đám đông thế, sao anh lại luôn đấu tranh vì phần còn lại của thế giới? Anh không muốn người khác biết tới mình, nhưng lại dùng cả cuộc đời mình để bảo vệ cho họ. Tất cả về anh với họ chỉ là một cái tên trống rỗng và một tài năng không thể phủ nhận thôi sao?

Tại sao anh cô đơn đến thế? Ngoài Watari ra anh chẳng thể tin tưởng một ai. Đã có lúc em cảm thấy anh tàn nhẫn với họ, những người muốn ở bên cạnh anh, nhưng lại không được anh tin cậy, ko được coi là bạn. Nhưng nhìn anh kìa, cắm chặt bàn tay vào thành ghế khi nhìn những người đồng đội ngã xuống, ai bảo anh không có cảm xúc với họ chứ. Anh không thể tin tưởng người khác, nhưng anh biết đau đớn vì cái chết của họ, có phải chính vì sợ những cảm giác ấy nên anh không muốn gần gũi với người khác không? Chắc chắn anh không muốn đưa họ vào hoàn cảnh đó, khiến họ phải bỏ mạng trong cuộc điều tra của anh. Nhưng đừng buồn Eru à, anh đã cho họ cơ hội, nhưng họ chọn ở lại bên cạnh anh đấy. Vì họ tin anh, nên anh hãy tin họ, được không Eru?

Đôi lúc em tự hỏi những lời anh nói, mọi chuyện anh nói câu nào là thật câu nào là giả? Chuyện anh nói Raito là người bạn duy nhất, chuyện anh đùa nghịch với Misa, chuyện anh nói mình sợ chết, chuyện anh nói có lẽ nên thử dùng Death Note xem có thật như những gì anh nghĩ hay không, và cả những cuộc cân não với Kira nữa. Làm sao có thể đánh giá anh qua lời nói đây, khi em chẳng có chút manh mối nào về sự thật trong đó. Chỉ biết rằng anh chưa từng giết một người nào vì mong muốn của cá nhân anh, cho dù khao khát tìm được Kira của anh vô cùng mạnh mẽ, thậm chí khiến anh ra mặt đối đầu với kẻ thù cho dù anh sợ chết.

Chắc chắn anh không hề hoàn hảo, một người sợ chết, liều lĩnh, háo thắng, đơn độc, sâu sắc khó dò thì không hề hoàn hảo. Nhưng mọi thứ đều có cái lý của nó. Anh sợ chết vì mạng sống của anh cần được đánh đổi một cách xứng đáng cho con đường anh đang đi. Sự liều lĩnh của lòng tự tin vào suy luận và hành động của mình. Tính háo thắng khiến anh kiên trì không bao giờ bỏ cuộc, cho dù đã có lúc anh nghĩ mình thất bại (có lẽ đó cũng là lần duy nhất anh cảm thấy hoang mang mất phương hướng đúng không?). Và sự đơn độc, thiếu trung thực trong quan hệ với cộng sự - đôi lúc khiến em cảm thấy Eru hơi tàn nhẫn - chỉ càng khiến em thương anh hơn, càng mong muốn anh có thể tìm ra Kira sớm hơn, để lại trở lại là L – thám tử bí ẩn không ai từng tiếp xúc. Em muốn anh cứ mãi bí ẩn như một câu đố với tất cả mọi người.

Có biết điều gì khiến em luôn chú ý đến anh không? Chính là cách nói chuyện của anh đấy. Bất cứ cảm giác trực quan nào về đối phương anh cũng có thể nói ra rất rõ ràng và thành thật, đôi khi khiến người khác phải giật mình. Nhưng bên cạnh kiểu nói chuyện thẳng ruột ngựa khiến người nghe đôi khi tức giận ấy, anh còn biết bao dụng ý, để thăm dò, để điều tra cảm xúc của đối phương hay để đối phương không áy náy về bản thân mình? Chỉ có điều lời nói của anh không bao giờ đi kèm với cảm xúc thật, hay cái cách anh nói như thể anh là một cỗ máy suy nghĩ thôi vậy. Em chợt nghĩ, có phải chính vì anh biết lời nói đi kèm với cảm xúc khiến người nghe tinh ý sẽ nhận ra suy nghĩ thật của mình, nên việc giấu đi cảm xúc thật đã trở thành thói quen? Nên anh hiện ra cứ trầm tĩnh, điềm nhiên, lạnh lùng và lạ kỳ đến thế?

Anh sẽ yêu như thế nào nhỉ, Eru? Em thỉnh thoảng cố tưởng tượng ra người con gái mà anh sẽ yêu, nhưng khó quá đi, ko thể nghĩ nổi có một người như thế có thể tồn tại hay không. Đúng hơn là ko thể xác định nổi anh có thể yêu người nào đó không. Tình yêu thì em biết anh có thừa, em đã bật khóc khi anh ân hận về cái chết của ông Wataru trong movies, nhưng tình yêu nam nữ cơ, với anh thật sự khó tưởng tượng quá, ngay cả Ohba sensei cũng nói rằng anh có lẽ đã miễn nhiễm với phụ nữ rồi. Hay thực ra con đường đi tới trái tim anh thật quá khó, nên em chưa thể hiểu hết về anh?

Sao anh phải chết đột ngột thế? Điều duy nhất khiến em được an ủi là vì anh chết trong sự minh bạch và an lành. Dù chưa đưa được Kira ra ánh sáng và chịu tội, nhưng anh thanh thản vì biết mình đã đúng, và chắc cũng bởi anh tin mọi tội ác đều không thể che dấu mãi. Chỉ có em là nuối tiếc cho một thiên thần đã mãi mãi ra đi.

Chỉ 1 tháng nữa em sẽ bằng tuổi của anh, nhưng chắc chắn những gì em đã làm cho cuộc đời n
ày chỉ là con số 0 so với những gì anh đã làm được. Chỉ vẻn vẹn 25 năm, nhưng anh đã sống nhiều hơn rất nhiều những người em biết. Và Eru à (giờ em thích gọi anh như thế này, hơn là L, cái tên đã trở thành tên chung cho những người sau anh, mà với em thì anh là duy nhất), anh không chết trong trái tim em. Em biết thiên thần của em vẫn đang mỉm cười trên thiên đàng với 1 tay là kẹo mút, một tay là tách cà phê quen thuộc…ngọt lắm phải không, Eru?

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2007

Ngày gió và cánh diều


Ngày gió và cánh diều bay cao, vẫn ngọn cỏ non đang dõi theo hướng gió

Ngày gió và cánh diều bay cao, vẫn ngọn cỏ non đang âm thầm chờ đợi

Ngày gió và cánh diều bay cao, vẫn ngọn cỏ non đang vẽ hình của gió


Cỏ non ơi, em mãi là ngọn cỏ dại khờ nương theo cơn gió bay mỗi lúc một xa. Em như ngọn cỏ non khát khao vươn tới vòm trời, nơi gió đang đưa cánh diều bay lượn. Bầu trời xanh kia, gió và cánh diều bay cao mãi, có lúc nào gió chợt ngừng lại, nhìn về cỏ non đang muốn bay theo? Gió thổi mãi trên cao, có lúc nào chợt thấy mình mỏi mệt?


Gió ơi, gió vươn mình lên cao với đôi chân chạm đất, khẽ lùa mình theo ngọn cỏ rung rinh. Ngọn cỏ cao nhất, cho gió nương mình. Giữa trời và đất, gió mênh mông bát ngát với cánh diều, có lúc nào chợt gió thấy cô đơn?


Gió ơi, gió len qua nhánh cây, gió thổi qua những bụi gai. Cỏ mơn man xoa nỗi đau của gió. Qua những ngày bão tố, có khi nào gió thấy mình rơi lệ sầu ai?


Ngọn gió kia hẳn sẽ có một ngày, lắng mình lại, chợt thấy mình ngây dại. Gió không có dáng hình, làm sao khóc, làm sao cười, làm sao cô đơn và làm sao mệt mỏi. Gió giật mình chợt hiểu, ngọn cỏ kia đã gánh hết ưu phiền.


Ngọn gió kia hẳn sẽ có một ngày, cúi đầu xuống thấy ánh nhìn của cỏ. Cánh đồng mênh mông, chỉ cỏ non đứng thẳng. Gió thấy mình trong đôi mắt cỏ non.


Rồi một ngày kia cánh diều vẫn no tròn, với ngọn gió diều không còn là duy nhất. Bởi giữa cánh diều trên bầu trời và cánh đồng trên mặt đất, gió còn thổi dịu dàng một bóng dáng cỏ non.


Rồi một ngày, gió và cánh diều bay cao, vẫn có một ngọn cỏ đang vẽ hình của gió.

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ