[Review] Little Big Soldier – Đại binh tiểu tướng
Vốn dĩ chẳng biết gì về phim này, chỉ là có đứa bạn là fan của Vương Lực Hoành, rủ bạn đi xem, nên bạn đi. Trước khi xem 1 ngày mới biết tên tiếng Anh của nó là Little Big Soldier và nhìn thấy poster quảng cáo. Ko trailer, không background, không casting, bạn nhắm mắt đưa chân chỉ vì từ đầu năm tới giờ phim xem được quá ít. Tuy nhiên khi xem xong, bạn thật sự ấn tượng. Còn hay hơn cả Percy Jackson bạn mới xem trước đó 1 ngày, một bộ phim hiếm hoi bạn cho rằng có thể xem thêm 1 lần nữa. Bộ phim nhắc bạn nhớ tới Rồng tái sinh – kể về cuộc đời vị tướng Triệu Tử Long bạn xem từ năm 2008.
Nội dung Đại binh tiểu tướng:
Cuối thời Chiến quốc, Trung Hoa bị phân thành hàng trăm nước nhỏ, trong đó có Vệ và Lương. Nước Vệ nuôi mộng thống lãnh thiên hạ, đã đưa quân tinh nhuệ tới tiêu diệt nước Lương làm bàn đạp để xưng bá. Không ngờ trong nước Vệ có nội gián, 1000 quân Vệ tập kích nước Lương bị 2000 quân nước Lương phục kích, hai bên lao vào một trận chiến tàn khốc mà kết cục là lưỡng bại câu thương. Chỉ còn duy nhất hai kẻ sống sót, một tướng quân nước Vệ, và một tiểu binh nước Lương. Tên tiểu binh nước Lương đã bắt giữ tướng quân nước Vệ với hy vọng trở về nước nhận 5 mẫu ruộng thưởng và suốt đời thoát khỏi quân dịch, bình yên làm một nông dân. Hắn chỉ không ngờ, hành trình trở về với tên tù binh đáng giá nước Vệ không hề dễ dàng, mà là một cuộc chiến còn tàn khốc hơn, trong đó kẻ chiến thắng không phải là người còn sống.
(trailer Đại binh tiểu tướng)
Nhân vật:
Đây là một bộ phim đặc biệt, các nhân vật đều không có tên họ đầy đủ, họ chỉ là “tiểu nhân vật”, “tướng quân”, “Văn công tử”, “Vũ”, “kỹ nữ”…., nhưng lại có một thời điểm và địa điểm rất rõ ràng trong quá khứ: Phụng Hoàng Sơn năm 227 Trước công nguyên.
“Tiểu nhân vật”, hay “tiểu binh” là một kẻ sợ chết, hay đúng hơn là không thể chết. Hắn ra chiến trường với những túi máu treo sẵn trên người, một mũi tên giả cắm trước ngực và sau lưng luôn được bật lên khi cần thiết và nhiều mánh khóe để sống sót tới lúc cuộc chiến qua đi, sẵn sàng trở thành đào binh để bảo toàn mạng sống. Tiểu binh ra chiến trường theo lệnh bắt quân dịch của triều đình Lương quốc. Gia đình hắn chỉ còn một mình hắn sống sót sau những cuộc chiến. Hắn chỉ là một gã nông dân có hiếu với cha mình, mang mơ ước nhỏ nhoi là có được vài mẫu ruộng để làm nông, mặc kệ thiên hạ ra sao, chỉ cần hắn được sống bình thường là được. Theo như lời Tướng quân và một nhân vật trong phim, thì Tiểu binh là nỗi xấu hổ của quân Lương.
“Tướng quân” chính là thái tử Vệ quốc. Giấc mộng của hắn là giấc mộng bá vương, thống nhất thiên hạ để đem lại thái bình thịnh trị với lý lẽ: phải có chiến tranh rồi mới có hòa bình, thiên hạ còn phân chia thì còn loạn lạc. Trong lòng mang theo hoài bão lớn lao và sự ngạo mạn về phẩm chất của một chiến binh, hắn đã sống sót sau cuộc chiến chỉ để lá cờ của nước Vệ không gục xuống, hắn thà chết trên chiến trường còn hơn phải làm một tù binh nhục nhã. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi hắn biết rằng Văn công tử, em trai hắn, đang truy sát chính anh mình. “Phụ thân ngươi nói đúng, không thể chết oan ức không rõ ràng được”, hắn quyết tâm dù trở thành tù binh và bị giết ở Lương quốc, vẫn hơn bị em trai mình ám sát trong rừng. Vậy là cuộc hành trình trong Phụng Hoàng Sơn của Tướng quân và Tiểu binh bắt đầu, để rồi tới cuối cuộc hành trình, cả hai người đều đã thay đổi.
Đánh giá về nội dung:
Đúng như review trên tờ rơi, Đại binh tiểu tướng là một thông điệp về chiến tranh và hòa bình. Tiểu binh và tướng quân hoàn toàn trái ngược nhau. Tiểu binh tin rằng trong chiến tranh cũng sẽ có được hòa bình, trong khi Tướng quân lại cho rằng chỉ có bằng chiến tranh mới có được hòa bình. Tiểu binh lúc nào cũng chỉ lo lắng những việc rất nông dân, như có 5 mẫu đất thì phải trồng cái gì, làm sao để tiếp tục sống sót thêm một ngày, cuộc sống bình thường làm sao mới có được; tướng quân thì chỉ nghĩ tới việc cầm quân, tới chuyện nước Vệ có nội gián, tới chuyện làm sao để thống lãnh được Vệ quốc rồi toàn thiên hạ, làm sao để được chết hiên ngang với đúng vị thế của mình.
Thế rồi bằng sự vi diệu trong những tiếp xúc và tình tiết phim, vị trí của họ dần tráo đổi cho nhau, để tới cuối cùng, Tiểu binh luôn mơ ước làm một nông dân, đã cảm động vì con người của Tướng quân, mà trở thành một đại binh, thả tù nhân của mình trở về Vệ quốc, dựng lên lá cờ của quân Lương, hiên ngang trở về nước mình, rồi gục ngã để giữ cho lá cờ Lương quốc vẫn đứng vững. Còn Tướng quân, hắn trở về làm Vệ vương, nhưng đã trở thành một tiểu tướng, không còn ham chinh chiến, mà đã từ bỏ sĩ diện của bản thân, đầu hàng Tần quốc để nước Vệ không bị tàn phá, bách tính được an toàn. Đi được từ bước đầu tiên tới bước cuối cùng trái ngược, đó là một cuộc hành trình mà nhân tính và khao khát hòa bình đã chiến thắng những tham vọng quyền lực và danh lợi. Đó là thời điểm Văn công tử không thể giương nỏ bắn chết anh mình, là thời điểm Tướng quân lao vào cuộc chiến để bảo vệ em trai, để rồi người em trai lại chết để hắn được sống, chỉ vì “trong hai chúng ta nhất định phải có một người còn sống vì nước Vệ”. Đó là thời điểm Tiểu binh chặt đứt dây trói Tướng quân và đẩy con thuyền từ Lương quốc ra sông trở về Vệ quốc, hay lời thề của tướng quân với tiểu binh: trong 10 năm sẽ không xâm phạm tới nước Lương. Và đó là hình ảnh một Đại binh ngực cắm đầy mũi tên vẫn giữ chặt cho lá cờ Lương quốc không đổ xuống, “nước Lương chưa mất, vì vẫn còn ta đây”. Tất cả đều là những khoảnh khắc rung động tới tận tâm can. Cũng như Rồng tái sinh, bộ phim này đã thành công khi khai thác những khía cạnh rất khác bên ngoài những cuộc chiến tranh và chủ nghĩa anh hùng.
Thật đáng tiếc vì cuối cùng tiểu binh phải chết. Nhưng nghĩ lại thì đó có lẽ là kết cục hợp lý nhất. Một con người nhỏ nhoi như tiểu binh muốn được sống bình an trong thời đại tàn khốc ấy là không thể. Trở về Lương quốc không có tù binh, chỉ một lá cờ rách nát, con đường duy nhất của hắn ta có lẽ là cái chết vì tội đào ngũ. Thế nên để Lương bị diệt vong trong tay nước Tần, và tiểu binh chết khi bảo vệ lá cờ của nước Lương có lẽ ý nghĩa hơn cả.
Một khía cạnh xuất sắc nữa bên cạnh chủ nghĩa nhân văn là sự hài hước. Dĩ nhiên phim của Thành Long thì không thể không có hài, cho dù tờ rơi nói rằng Tiểu binh “là một vai diễn rất khác của Thành Long”. Đã lâu lắm rồi tới rạp xem bạn mới thấy khán giả và chính mình cười nhiều như thế kể từ sau Catch me if you can. Sự hài hước trong phim không hề gượng ép hay thô thiển, mà nó tinh tế, vừa phải và rất tự nhiên. Một mũi tên tự động bật lên trên ngực tiểu binh, cách tiểu binh hành hạ và bắt sống tướng quân, những pha võ thuật hài hước sở trường trong phim của Thành Long. Mọi thứ đều vừa đủ, không quá lố bịch khiến cốt truyện bị ảnh hưởng, không quá phô diễn khiến khán giả khó chịu, những chí tiết hài hước ấy hòa tan vào giữa các tình tiết phim, tự nhiên như một phần câu chuyện, khiến nội dung phim đáng lẽ có phần nặng nề khô khan trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thậm chí, mãi tới lúc ra về, con bạn nói đây là phim hài bạn mới biết genre comedy của nó.
Hạt sạn duy nhất của phim là nhân vật kỹ nữ. Xuất hiện được vài phút vài cảnh và bạn thú thật không biết để làm gì ngoài chuyện giọng hát cô ả cực kỳ hay, trong vắt luôn, hơn cả bài ending của Thiên Long bát bộ 2008.
(Trailer 2 của Đại binh tiểu tướng, có themesong của film)
Diễn xuất:
Không phải bạn thiên vị gì, nhưng diễn xuất của cả 2 diễn viên Thành Long và Vương Lực Hoành đều rất tốt. Cũng không biết Vương Lực Hoành đã diễn được bao nhiêu phim, nhưng với nghề nghiệp chính là ca sĩ, thì vai diễn Tướng quân của Vương Lực Hoành đã rất thành công, lột tả rất tốt sự thay đổi từ một vị tướng quân cầm quân xung trận sẵn sàng chết để không rơi vào tay địch tới một vị vương tử thấu triệt tình cảm gia đình và giá trị của hòa bình, vẻ mặt và hành động từ sự dữ dội và liều lĩnh trở nên bình an và cuối cùng được giải thoát khỏi gánh nặng chiến tranh. Trong khi Thành Long hoàn toàn trở thành một tên lính quèn ham sống sợ chết với bản chất của một gã nông điền có vẻ hèn nhát, nhưng khi cần lại tràn đầy sự cảm thông và nghĩa khí dám chết vì đất nước mình.
Bạn muốn viết một thứ gì đó rõ ràng hơn, giàu cảm xúc hơn, nhưng có lẽ những ấn tượng về Đại binh tiểu tướng quá mạnh mẽ và tràn ngập để có thể diễn đạt rõ ràng bằng lời. Chân thành mà nói, bạn khuyên ai có điều kiện nên đi xem bộ phim này một lần. Cho dù đã kinh qua Rồng tái sinh, xích bích, Giang sơn mỹ nhân, thập diện mai phục…, nhưng tới bộ phim này, bạn mới thật sự thừa nhận Trung Quốc đã có những bước tiến đáng kể để trở thành một nền điện ảnh lớn trên thế giới.
Trong khi search thử review của mọi người về Little big soldier thế nào thì lại đọc được bài viết của bạn. Rất thú vị, mình cũng thích nhất ở bộ phim này là hành trình hoán đổi giữa 2 người. Ma that ra chẳng phải là hoán đổi vì đó chỉ la một mặt khác bên trong họ , mà nhờ chuyến hành trình này mới bộc lộ ra.Tình cảm giữa người và người, tình yêu quê hương đất nước,thiên nhiên, sự thủy chung, tình nghĩa nỗi khát khao hòa bình tồn tại bên trong mổi nhân vật phim, không chỉ ơ hai nhân vật chính, chiến tranh tàn khốc có thể làm những phẩm chất nhân văn ấy bị che khuất, thế nhưng chúng luôn tồn tại trong sâu thẳm mỗi con người. Bộ phim cũng giống như bài dân ca dung lam theme song, một khúc ca dân dã bè nhỏ, giản dị về hòa bình và tính nhân văn . Phim ko phải là quá xuất sắc ( theo mình) nhưng mà Ting Hao de!( cau trade mark cua phim ^ ^)
cira nói... lúc 09:02 8 tháng 3, 2010
Đăng nhận xét