Thứ Tư, 20 tháng 9, 2006

Trại súc vật - Truyện vừa

Dạo này có phong trào up truyện lên blog. Tớ quyết định cũng bắt chước người ta. Truyện đầu tiên này hơi… một tí. Tớ đã cắt bỏ phần tác giả để các bạn đọc truyện được khách quan hơn. Đọc ròi cho cảm tưởng nhá, động viên tớ up típ. Chúc vui vẻ.


Chương 1
Ông Jones, chủ Điền Trang đóng cửa chuồng gà, nhưng vì say quá nên quên đóng cửa chuồng lợn. Với chiếc đèn bão trong tay, đung đưa, khi sang phải, khi sang trái, ông lảo đảo đi qua sân, tới cửa sau thì lấy chân đạp ủng ra và bước vào bếp để uống nốt vại bia cuối cùng trong ngày rồi leo lên giường, nơi vợ ông, bà Jones đã ngáy khò khò.


Ngay khi đèn trong phòng ngủ vừa tắt, đây đó bỗng dậy lên những tiếng sột soạt, thì thầm. Ngày hôm đó có tin đồn rằng Thủ Lĩnh, một con lợn đực trắng, từng được huy chương trong một cuộc triển lãm, đêm hôm trước có một giấc mơ kì lạ và muốn kể cho mọi loài cùng nghe. Chúng thoả thuận với nhau là ngay sau khi ông Jones đi ngủ sẽ tập trung trong nhà kho lớn. Tất cả các con vật trong trang trại đều kính trọng Thủ Lĩnh (chúng gọi nó như vậy, mặc dù khi đi dự triển lãm nó mang tên Willingdon Điển Trai) và sẵn sàng hi sinh giấc ngủ để được nghe nó nói chuyện.


Thủ Lĩnh ngồi trên một cái bục có nệm rơm phía trong cùng nhà kho, dưới ánh sáng của chiếc đèn bão treo trên xà nhà. Nó đã mười hai tuổi, mặc dù thời gian gần đây có béo thêm, với những chiếc răng nanh thò cả ra, nhưng trông nó vẫn có vẻ tiên phong đạo cốt, phúc hậu. Những con khác bắt đầu lục tục kéo tới, mỗi con tìm một chỗ ngồi thuận lợi. Đầu tiên là ba con chó Bluebell, Jessie và Pincher, sau đó là lũ lợn; chúng ngồi trên đống rơm phía trước bục. Lũ gà leo lên bậu cửa sổ, đám bồ câu đậu trên rui mè, bọn bò và cừu nằm phía sau lũ lợn và bắt đầu công việc nhai lại của chúng. Hai con ngựa kéo xe tên là Chiến Sĩ và Bà Mập cùng vào, từ từ lại gần cái bục, trước mỗi bước chúng đều thận trọng quan sát để không giẫm bẹp một con thú nhỏ nào ở bên dưới lớp rơm. Bà Mập, một con ngựa cái trung niên hiền lành, thân hình đã sồ sề vì bốn lần sinh nở. Chiến Sĩ, một con tuấn mã cao đến gần hai mét và khoẻ bằng hai con ngựa khác. Vì có một vệt trắng dọc sống mũi nên trông nó có vẻ đần, thực ra cu cậu cũng không thuộc loại thông minh, nhưng bù lại, nó được các con khác tôn trọng vì tính kiên định và hay lam hay làm. Sau đó là đến con dê trắng tên là Mona và con lừa tên là Benjamin. Benjamin là con vật già nhất bọn, nhưng cũng là con xấu tính nhất. Benjamin ít nói, nhưng hễ mở miệng là y như rằng nó tìm cách giễu cợt, ví dụ có lần nó tuyên bố rằng Thượng Đế tạo cho nó cái đuôi để đuổi ruồi, nhưng giá đừng có cả đuôi lẫn ruồi thì còn thích hơn. Nó là con vật duy nhất không bao giờ cười. Nếu hỏi tại sao thì nó bảo: chẳng có lí do gì. Mặc dù vậy và tuy không nói ra nhưng nó rất trung thành với Chiến Sĩ, chủ nhật nào hai con cũng yên lặng gặm cỏ bên nhau ở bãi giữ ngựa phía sau khu vườn.


Hai con ngựa vừa nằm xuống thì bầy vịt con mồ côi lao vào nhà kho, chúng vừa kêu chiếp chiếp khe khẽ vừa chạy loanh quanh, mong tìm một chỗ an toàn. Bà Mập lấy chân trước khoanh thành một khu cho chúng, lũ vịt con mau chóng chui vào đó rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Ngay trước khi buổi nói chuyện bắt đầu thì Mollie, một ả ngựa cái dốt nát, màu trắng, chuyên kéo chiếc xe nhỏ của ông Jones, vừa đi vừa nhai một cục đường, mới õng ẹo bước vào. Nó lập tức chiếm ngay vị trí phía trước cái bục và lắc lư bờm để mong những con khác chú ý đến dải ruy băng đỏ trang điểm trên đó. Cuối cùng là một con mèo, nó nhìn quanh và vẫn như mọi khi, cố tìm cho mình một chỗ thật ấm, rồi chen vào nằm giữa Chiến Sĩ và Bà Mập, chị chàng sung sướng phát ra những tiếng gừ… gừ… trong cổ họng, mặc Thủ Lĩnh muốn nói gì thì nói.


Thế là tất cả các con vật trong Điền Trang đã có mặt đầy đủ, chỉ trừ con quạ Moses, nó ngủ trên hàng rào ngay bên ngoài cửa sau. Khi Thủ Lĩnh thấy tất cả đã an vị và sẵn sàng lắng nghe thì húng hắng ho lấy giọng và bắt đầu:


"Thưa các đồng chí! Như các đồng chí đã biết, đêm qua tôi có một giấc mơ kì lạ. Nhưng tôi sẽ nói chuyện đó sau. Đầu tiên tôi muốn nói với các đồng chí một số việc hoàn toàn khác. Thưa các đồng chí, tôi nghĩ rằng tôi không ở lại với các đồng chí được bao lâu nữa, vì vậy tôi cho rằng trước khi chết mình phải có trách nhiệm chia sẻ với các đồng chí những kinh nghiệm mà tôi đã tích lũy được trong suốt cuộc đời mình. Tôi đã có một cuộc đời phải nói là dài và tôi đã suy nghĩ rất nhiều khi nằm một mình trong chuồng, tôi nghĩ rằng tôi có thể nói là tôi hiểu đời không thua bất kì con vật nào trên thế gian này. Đó là điều tôi muốn nói với các đồng chí.


Bây giờ, thưa các đồng chí, thực chất đời sống của chúng ta là gì? Chúng ta hãy nhìn thẳng vào sự thật. Cuộc đời của chúng ta là khổ sai, khốn nạn và yểu mệnh. Chúng ta sinh ra, chúng ta được một khẩu phần vừa đủ để khỏi chết vì đói, những con nào có thể làm thì phải làm đến kiệt sức và khi không làm được nữa thì chúng ta bị giết một cách vô cùng dã man, tàn bạo. Không có con vật nào ở nước Anh này biết đến hạnh phúc và niềm vui ngay khi vừa tròn một tuổi. Không có con vật nào ở nước Anh này được tự do. Cuộc sống của loài vật là cuộc sống nghèo khổ và nô lệ: sự thật trần trụi là như thế đấy.


Nhưng đấy có phải là qui luật của tự nhiên không? Chả lẽ nước ta lại nghèo đến độ không nuôi nổi những động vật sống ở đây ư? Không, ngàn vạn lần không, thưa các đống chí. Đất Anh màu mỡ, thời tiết thuận hòa, thừa sức cung cấp thức ăn cho một số lượng động vật lớn hơn hiện nay rất nhiều. Chỉ nội cái trang trại của chúng ta đã có thể nuôi được một tá ngựa, hai chục bò, hàng trăm cừu và tất cả đều có thể sống trong tiện nghi và phẩm giá mà nay chúng ta không thể nào tưởng tượng nổi. Thế thì tại sao chúng ta lại cứ tiếp tục sống trong điều kiện khốn nạn thế này? Bởi vì hầu như toàn bộ những gì chúng ta làm ra đều bị con người chiếm đoạt hết. Đấy là nguyên nhân tất cả các vấn nạn của chúng ta. Nói ngắn gọn bằng một từ là: Con Người. Con Người là kẻ thù của chúng ta. Nếu không còn người nữa thì chúng ta vĩnh viễn sẽ không còn bị đói, không còn phải làm công việc khổ sai nữa.


Người là giống vật duy nhất chỉ ăn mà không làm. Người không làm ra sữa, không đẻ ra trứng, người không thể kéo cày, không chạy nhanh bằng thỏ. Nhưng nó lại là chủ của tất cả chúng ta. Nó bắt chúng ta làm việc, cướp lấy mọi thành quả lao động của chúng ta, chỉ cho chúng ta ăn vừa đủ để không chết đói mà thôi. Chúng ta phải cày bừa, phân chúng ta bón ruộng, thế mà chúng ta có gì? Chẳng có gì ngoài da bọc xương. Các đồng chí bò đang ngồi trước mặt tôi đây, năm vừa qua các đồng chí cho bao nhiêu lít sữa? Thế số sữa mà đáng lẽ dùng để nuôi các chú bò con ấy đi đâu? Kẻ thù của chúng ta đã uống đến giọt cuối cùng. Còn các bạn gà, năm vừa qua các bạn đã đẻ bao nhiêu trứng, trong đó có bao nhiêu quả nở thành gà con? Lão Jones và gia nhân đã mang ra chợ bán lấy tiền hết rồi. Bà Mập, bốn đứa con của bà, niềm vui và chốn nương tựa lúc tuổi cao bóng xế của bà đâu rồi? Chúng đã bị đem bán khi vừa tròn một tuổi, bà sẽ không bao giờ được gặp lại chúng nữa. Một khẩu phần ăn chết đói và cái chuồng, công cho bốn lần vượt cạn cũng như công việc đồng áng của bà chỉ có thế mà thôi!


Nhưng dù khốn nạn như thế chúng ta cũng có được sống trọn tuổi trời đâu. Riêng tôi thì chẳng có gì phải phàn nàn, vì thực ra tôi đã gặp may. Năm nay tôi đã mười hai tuổi rồi, tôi có hơn bốn trăm đứa con. Trời đất sinh ra giống lợn là như thế. Nhưng cuối cùng thì cũng chẳng có con vật nào thoát khỏi lưỡi dao oan nghiệt. Tất cả các bạn lợn thịt đang ngồi trước mặt tôi đây, trong vòng một năm nữa tất cả các bạn sẽ phải từ giã cõi đời trên tấm phản mổ. Tất cả chúng ta, bò, lợn, gà, cừu, không ai trong chúng ta tránh khỏi cái kết cục khủng khiếp đó. Số phận của loài ngựa và loài chó cũng chẳng tốt đẹp hơn. Đồng chí Chiến Sĩ nữa, ngay khi cơ bắp của đồng chí vừa yếu đi thì lão Jones sẽ bán đồng chí cho lão mổ ngựa, hắn sẽ cắt cổ đồng chí rồi hầm dừ cho lũ chó săn ăn. Những con chó già, rụng răng sẽ bị lão Jones buộc một viên gạch vào cổ và quăng xuống hồ.


Thưa các đồng chí, chả lẽ các đồng chí không thấy rằng tất cả mọi khổ đau trong cuộc đời này của chúng ta chính là do con người mà ra hay sao? Nếu chúng ta loại bỏ được Con Người thì mọi thành quả lao động của chúng ta sẽ thuộc về chúng ta. Nếu làm được thế thì chỉ sau một đêm chúng ta sẽ trở nên giàu có và tự do. Thế thì chúng ta phải làm gì? Làm việc, không kể ngày đêm, cả bằng sức mạnh và tài năng để lật đổ ách thống trị của loài người! Khởi nghĩa! Các đồng chí - đấy là thông điệp của tôi. Tôi không biết khi nào thì cuộc Khởi Nghĩa sẽ xảy ra, có thể trong tuần tới, cũng có thể là một trăm năm nữa, nhưng tôi biết rõ, như tôi đang nhìn thấy những cọng rơm bên dưới chân tôi đây rằng sớm muộn gì rồi công bằng cũng sẽ được thiết lập. Các đồng chí hãy nghĩ đến điều đó trong suốt cuộc đời còn lại ngắn ngủi của mình! Ngoài ra, hãy chuyển thông điệp của tôi đến các thế hệ tương lai, để các thế hệ đó tiếp tục cuộc đấu tranh cho đến thắng lợi cuối cùng.


Các đồng chí hãy kiên định. Không được dao động. Đừng có nghe theo lời tuyên truyền rằng Con Người và các loài vật cùng có chung quyền lợi, rằng sự thịnh vượng của loài này cũng là sự thịnh vượng của loài kia. Bịp bợm hết. Con Người không quan tâm đến quyền lợi của ai, nó chỉ quan tâm đến chính nó mà thôi. Các loài vật chúng ta phải đoàn kết nhất trí, phải có tinh thần đồng chí trong cuộc đấu tranh này. Tất cả loài người đều là kẻ thù. Tất cả các con vật đều là đồng chí."


Đúng lúc đó thì tiếng ồn ào nổi lên. Chả là trong khi Thủ Lĩnh đang nói thì có bốn con chuột cống bò ra khỏi hang và cũng đến nghe. Mấy con chó đã trông thấy và may là lũ chuột kịp chạy vào hang, không thì đã mất mạng rồi. Thủ Lĩnh phải giơ chân lên đề nghị im lặng.


"Thưa các đồng chí", nó nói, "có một vấn đề cần phải giải quyết. Những con thú hoang như chuột cống và thỏ, chúng là bạn hay là kẻ thù của chúng ta? Đề nghị biểu quyết. Tôi xin đặt vấn đề với hội nghị như sau: Chuột có phải là đồng chí không?"


Cuộc bỏ phiếu được thực hiện ngay, đa số tán thành coi chuột là đồng chí. Chỉ có bốn phiếu chống, đấy là ba con chó và một con mèo, nhưng sau này mới phát hiện ra rằng mèo ta bỏ cả phiếu thuận lẫn phiếu chống. Thủ Lĩnh tiếp tục:


"Tôi xin nói thêm một chút nữa. Tôi chỉ muốn nhắc lại rằng nhiệm vụ của các đồng chí là phải luôn luôn tranh đấu với Con Người và tất cả những gì do nó tạo ra. Tất cả những loài hai chân đều là kẻ thù. Tất cả những loài bốn chân hoặc có cánh đều là bạn. Các đồng chí lại phải luôn luôn nhớ rằng chúng ta không được bắt chước loài người trong cuộc đấu tranh chống lại chúng. Ngay cả khi đã chiến thắng, chúng ta cũng không được tập nhiễm các thói xấu của chúng. Không có con vật nào được sống trong nhà, ngủ trên giường, mặc quần áo, uống rượu, hút thuốc, sử dụng tiền hoặc tham gia buôn bán. Tất cả phong tục của loài người đều là có hại. Quan trọng nhất là không con nào được áp chế con nào. Khoẻ cũng như yếu, thông minh tài trí cũng như bình thường, tất cả chúng ta đều là anh em. Không được giết hại lẫn nhau. Mọi con vật sinh ra đều bình đẳng.


Và bây giờ, thưa các đồng chí, tôi sẽ kể cho các đồng chí nghe giấc mơ của tôi tối hôm qua. Tôi không thể mô tả được. Tôi mơ thấy trái đất khi con người đã biến đi rồi. Giấc mơ này làm sống dậy trong trí tôi một việc như sau:


"Cách đây đã lâu, khi tôi còn là một chú lợn nhỏ, mẹ tôi cùng với các cô bác lợn khác thường hát một bài hát có từ ngày xưa: họ chỉ nhớ nhạc điệu và ba từ đầu tiên thôi. Lúc bé tôi cũng thuộc nhạc điệu, nhưng tôi đã quên từ lâu. Thế mà đêm qua, trong giấc mơ, tôi đã nhớ lại tất cả, hơn thế nữa, tôi còn nhớ lại được cả lời bài hát, tôi tin chắc rằng ngày xưa các loài vật đã từng hát như thế, nhưng sau này họ quên và mấy thế hệ gần đây hoàn toàn không biết hát nữa. Bây giờ tôi sẽ hát cho các đồng chí nghe. Tôi đã già, giọng không còn trong, nhưng khi tôi dạy nhạc điệu cho các đồng chí thì các đồng chí sẽ hát hay hơn. Bài hát tên là: Súc Sinh Anh quốc".


Thủ lĩnh già hắng giọng và bắt đầu hát. Giọng đúng là đã khàn, nhưng nó hát cũng không đến nỗi tồi, giai điệu hỗn hợp giữa kiểu "Clementine" và "La Cucuracha". Lời bài hát như sau:
"Súc sinh Anh quốc
Súc sinh muôn nơi
Lắng nghe niềm vui mới
Của một ngày mai sáng tươi
Đồng cỏ núi đồi
Mãi mãi xanh ngời
Khi lũ người
Không còn là ách trên vai
Chạc, chạc không còn
Cương, cương cũng không
Roi vọt, chửi mắng
Chỉ là quá khứ tối tăm
Ta giàu, ta có
Vườn cây, đồng lúa
Đậu, sắn, ngô, khoai
Là của chúng ta từ đây
Mặt trời sáng soi
Nước càng ngọt tươi
Gió mát muôn đời
Là ngày tự do tương lai
Súc sinh Anh quốc
Súc sinh muôn nơi
Lắng nghe niềm vui mới
Của một ngày mai sáng tươi" 1


Bài hát đã làm cho lũ súc vật kích động tột độ. Một số con kịp bắt theo ngay trước khi Thủ lĩnh hát hết bài. Ngay những con ngu dốt nhất cũng nắm được nhạc điệu và thuộc mấy từ, còn những con thông minh hơn, như lũ chó và lũ lợn, thì thuộc lòng cả bài ngay trong vài phút đầu. Sau vài lần tập, cả trang trại đã cùng đồng ca được bài Súc Sinh Anh quốc. Mỗi loài hát một giọng, bò rống, chó sủa, cừu kêu be be, ngựa hí, vịt kêu cạp cạp. Chúng khoái bài hát đến độ hát liền một mạch năm lần và chúng có thể hát mãi như thế suốt đêm nếu không bị ngăn trở.


Đáng tiếc là tiềng ồn ào đã làm ông Jones thức giấc, ông bước xuống giường vì tin chắc là có một con cáo đã lọt vào sân. Ông tìm khẩu súng vẫn thường dựng ở góc phòng và bắn một lọat đạn ghém lên trời. Có mấy viên găm vào tường nhà kho và cuộc họp mau chóng kết thúc. Từng con quay về chỗ ngủ của mình. Gia cầm nhảy lên ổ, còn gia súc thì nằm xuống đống rơm và chẳng bao lâu sau cả trang trại đã chìm vào giấc ngủ.


--------------------------------
1 Nguyên văn hai bài thơ " Súc Sinh Anh quốc":
Beasts of England
Beasts of England, beasts of
Ireland,
Beasts of every land and clime,
Hearken to my joyful tidings
Of the golden future time.
Soon or late the day is coming,
Tyrant Man shall be o'erthrown,
And the fruitful fields of
England
Shall be trod by beasts alone.
Rings shall vanish from our noses,
And the harness from our back,
Bit and spur shall rust forever,
Cruel whips no more shall crack.
Riches more than mind can picture,
Wheat and barley, oats and hay,
Clover, beans and mangel-wurzels
Shall be ours upon that day.
Bright will shine the fields of
England,
Purer shall its waters be,
Sweeter yet shall blow its breezes
On the day that sets us free.
For that day we all must labour,
Though we die before it break;
Cows and horses, geese and turkeys,
All must toil for freedom's sake.
Beasts of
England, beasts of Ireland,
Beasts of every land and clime,
Hearken well and spread my tidings
Of the golden future time.

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2006

The last supper - Bữa ăn tối cuối cùng hay Da Vinci Code part 2



Langdon mỉm cười: "Như đã vỡ lẽ ra, Chén Thánh quả đã xuất hiện trong bức hoạ Bữa ăn tối cuối cùng. Leonardo đã thể hiện bà ấy thật nổi bật".


"Khoan", Sophie nói, "Ông bảo tôi Chén Thánh là một phụ nữ. Nhưng Bữa ăn tối cuối cùng là một bức tranh gồm mười ba người đàn ông".


"Thật sao?", Teabing nhíu mày. "Cô hãy nhìn kỹ hơn nữa đi".


Phân vân, Sophie tiến đến gần bức tranh hơn, nhìn kỹ vào mười ba người - Jesus Christ ngồi ở giữa, sáu tông đồ ngồi bên trái và sáu người nữa ngồi bên phải. "Tất cả bọn họ đều là đàn ông", Sophie khắng định.


"Thế à?". Teabing nói. "Thế còn người ngồi ở vị trí danh dự phía tay phải của Chúa thì sao?".


Sophie xem kĩ lại người ngồi ngay bên phải Jesus tập trung vào đó. Khi cô quan sát khuôn mặt và thân hình người đó, một nỗi ngạc nhiên cuộn lên trong cô. Người này có mái tóc đỏ lượn sóng, hai tay chắp lại nhỏ nhắn, và thoáng nét vồng lên của bộ ngực. Không còn nghi ngờ gì đó là… một người đàn bà.


"Đó là một người đàn bà?". Sophie thốt lên.


Teabing cười vang: "Ngạc nhiên, ngạc nhiên hả. Tin tôi đi, không có sai sót gì đâu. Leonardo rất điêu luyện trong việc thể hiện sự khác biệt về giới tính đấy".


Sophie không sao rời mắt khỏi người đàn bà ngồi bên cạnh Christ. Bữa ăn tối cuối cùng đúng ra phải thể hiện mười ba người đàn ông. Người đàn bà này là ai? Mặc dù Sophie đã nhiều lần xem bức hoạ kinh điển này, nhưng chưa một lần nào cô để ý thấy sự trật lấc rành rành này.



Sophie tiến lại gần hình ảnh đó hơn nữa. Người đàn bà phía tay phải Jesus còn trẻ, vẻ sùng đạo, khuôn mặt e lệ, mái tóc đẹp màu đỏ, và tay chắp lại nhẹ nhàng. Đây là người đàn bà có thể một mình làm sụp đổ cả Giáo hội sao?


"Người đàn bà này là ai vậy?" Sophie hỏi.


"Bạn thân mến ơi, đó chính là", Teabing đáp lại, "Mary Magdalene".



"Hãy chú ý rằng Jesus và Magdalene mặc đồ như thể người này là hình ảnh của người kia trong gương vậy". Teabing chỉ tay vào hai người ở vị trí trung tâm của bức tranh.


Sophie như bị hút hồn. Chắc chắn là quần áo của họ có màu đảo nghịch nhau. Jesus mặc áo thụng dài màu đỏ và khoác áo choàng màu xanh trong khi Mary Magdalene mặc áo thụng dài màu xanh và khoác áo choàng màu đỏ. Dương và âm.


"Đi sâu vào một điều kì quặc hơn", Teabing nói, "hãy chú ý là Jesus cùng cùng vị hôn thê của mình tựa như hông gắn vào nhau và mỗi người ngả sang một phía như thể để tạo ra cái khoảng tiêu cực được vạch ra rõ ràng giữa họ".



"Cuối cùng", Teabing nói, "nếu cô nhìn Jesus và Magdalene như là những yếu tố bố cục chứ không phải như những con người, cô sẽ thấy một hình khác rất hiển nhiên đập vào mắt cô". Ông ta dừng lại. "Một chữ trong bảng chữ cái".


Sophie nhìn thấy nó ngay tức thì. Nói rằng chữ cái ấy đập vào mắt Sophie còn chưa đủ. Chữ cái đó bỗng nhiên là tất cả những gì Sophie nhìn thấy. Lồ lộ ở chính giữa bức tranh là nét vạch rành rành một chữ M to tướng, tạo hình thật hoàn hảo.


"Quá hoàn hảo đối với một sự trùng hợp, chẳng phải cô định nói như vậy sao?". Teabing hỏi Sophie.


Sophie rất đỗi ngạc nhiên: "Tại sao lại có chứ M ở đấy?".


Teabing nhún vai: "Những nhà lý thuyết về âm mưu sẽ nói với cô rằng chữ M thay cho Matrimonio hay Mary Magdalene. Thành thực mà nói, chả ai dám chắc cả. Điều duy nhất chúng ta dám chắc là: chữ M ẩn giấu đó không phải là một lỗi. Vô số các tác phẩm liên quan đến Chén Thánh đều chứa chữ M ẩn tàng - hoặc dưới dạng hoa văn chìm, hoặc nằm ở lớp sơn lót, hoặc như là thành phần bố cục. Và rõ rành nhất đương nhiên là chữ M được dùng để trang trí bàn thờ trong nhà thờ Đức Bà Paris ở Luân Đôn, do một cựu Đại Sư của Tu viện Sion, Jean Cocteau, thiết kế".



Trong bức tranh, Peter ngả người đầy vẻ đe doạ về phía Mary Magdalene và dứ bàn tay như lưỡi dao ngang cổ bà. Cử chỉ đe doạ này cũng giống như trong tác phẩm Madonna of the Rocks!


"Và đây nữa", Langdon vừa nói vừa chỉ tay vào đám tông đồ ngồi gần Peter, "không phải là một điềm gở hay sao?".


Sophie nheo mắt và nhận thấy một bàn tay giơ lên từ trong đám tông đồ: "Có phải bàn tay đó đang vung một con dao găm không?".


"Đúng vậy. Kì lạ hơn nữa, nếu cô đếm những cánh tay, cô sẽ nhận ra rằng, bàn tay này không thuộc về…bất kỳ ai có mặt trong bức tranh. Nó tách rời cơ thể. Khuyết danh".

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2006

Passion of Jesus Christ


Định hôm nay viết về Chiến thần – Mars, nhưng sáng xem xong The Passion of Jesus Christ – Nỗi khổ đau của Chúa, thật sự không thể không nghĩ về nó.

Cảnh báo trước tiên là không nên xem phim này khi đang ăn, vì nó thực sự lắm máu me – theo đúng nghĩa đen, cơm ăn vào không ngon (kinh nghiệm xương máu chia sẻ cùng mọi người).

Không phải phim đánh nhau. Đương nhiên, nó đơn giản mô tả lại những nỗi đau mà chúa Jesus đã phải chịu đựng kể từ lúc bị bắt cho tới khi chết trên cây thập tự.

Máu ở đâu mà nhiều? Máu của Chúa. Thấm đẫm trên mỗi thước phim. James Caviezel (Jesus Christ) cứ như thể đã vắt kiệt máu trong người cho bộ phim này (hóa trang quá giỏi).

Mary Magdalene, xuất hiện nhưng hình như chỉ có duy nhất một câu thoại. Chỉ nội nghĩ đến vụ bà là trung tâm trong Da Vanci Code cũng đủ hồi hộp khi xem phim, nhưng kết quả, bà thậm chí không nói với Jesus lấy một câu.

Thánh Peter chối bỏ Chúa 3 lần và tự treo cổ trên cây, rốt cuộc ngay cả Thánh cũng có sai lầm.

Một bộ phim thực sự ít câu thoại, nhưng rất nhiều những tình tiết rung động.

Một người mẹ nhìn đứa con – không-thuộc-về-mình bị đưa lên cây thập tự trong sự tuyệt vọng. Giờ phút con trai bà bị đóng đinh, bà có lẽ hiểu mình đã mất con mãi mãi, cho Chúa trời, cho dù người đó sống lại. “Người phụ nữ kia, hãy nhìn rõ con trai bà đi. Và ngươi, hãy nhìn rõ mẹ của mình” Chúa đã nói thế trong hình hài đứa con trai và đưa nó đi, như thể nó chưa từng thuộc về bà. Tự nhiên nhớ lại mấy năm trước xem một bộ phim kể về Đức mẹ, Jesus thậm chí đã chối bỏ bà trước khi bước lên cây thập tự.

Sự mông muội, ích kỷ của con người khi lựa chọn một tên giết người vô nhân tính thay vì một nhà tiên tri.

Sự bất nhân của con người khi hành hạ đồng loại, con người chỉ là loài dã thú?

Một bộ phim đáng xem cho dù bạn có mộ đạo hay không.

Cast :

Jesus Christ: James Caviezel
Mary: Maia Morgenstern
Mary Magdalene: Monica Bellucci
Satan: Rosalinda Celentano

Gesmas: Francesco Cabras

Pilatus: Hristo Shopov

Claudia Procles - vợ của Pilatus: Claudia Gerini

Dismas: Sergio Rubini

John: Hristo Jiukov










Mel Gibson Film production

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2006

Mật mã Da Vanci


"Đơn đặt hàng ban đầu cho bức Madonna of the Rockscủa Da Vinci đến từ một tổ chức gọi là Hội Trinh Khiết Hoài Thai, họ cần một bức giữa cho bộ tranh ba tấm đặt ở ban thờ trong nhà thờ San Francesco của họ tại Milan. Các nữ tu sĩ đưa ra cho Leonardo kích thước cụ thể và chủ đề họ mong muốn dành cho bức tranh - Đức Mẹ đồng trinh Mary, thánh John Người rửa tội buồi sơ sinh, Uriel và Chúa hài đồng Jesus nằm trong hang.
Mặc dù Da Vinci đã làm như họ yêu cầu, nhưng khi ông hoàn trả tác phẩm, bọn họ lại phản ứng một cách sợ hãi. Ông đã đưa vào bức tranh đầy những chi tiết bùng nổ và xáo động.
Bức tranh vẽ Đức Mẹ đồng trinh Mary mặc áo choàng xanh ngồi ôm một đứa bé mới sinh, được cho là Chúa hài đồng. Uriel ngồi đối diện với Đức Mẹ đồng trinh Mary, cũng ôm một đứa trẻ, được cho là John - Người rửa tội thủa hài nhi. Thật kỳ lạ, thay vì theo kịch bản Chúa Jesu ban phước cho John như thông thường, ở đây chính John lại là người ban phước cho Jesus… và Chúa Jesus thì đang chịu phép của John! Rắc rối hơn nữa, Đức Mẹ Mary lại giơ cao một tay trên đầu John và thể hiện một cử chỉ doạ nạt rõ ràng - những ngón tay bà trông như móng một con đại bàng đang quắp một cái đầu vô hình. Cuối cùng là hình ảnh đáng sợ nhất và rõ ràng nhất: ngay phía dưới những ngón tay quắp chặt của Đức Mẹ Mary, Uriel đang vung tay làm một động tác cắt - như thể cắt cổ cái đầu vô hình bị quắp bởi những ngón tay giống móng đại bàng của Đức Mẹ Mary.
Những sinh viên của Langdon luôn luôn hứng thú khi biết rằng cuối cùng Da Vinci đã xoa dịu Hội Trinh Khiết Hoài Thai bằng cách vẽ cho họ một phiên bản thứ hai có giảm "đô" của bức Madonna of the Rocks, trong đó mọi nhân vật đều được sắp xếp một cách chính thống hơn. Hiện nay, phiên bản thứ hai này được treo tại Bảo tàng Mỹ thuật quốc gia London dưới cái tên Virgin of the Rocks (Đức Mẹ đồng trinh trên núi đá), mặc dầu Langdon vẫn thích bản gốc ở bảo tàng Louvre hơn với tính khác lạ hấp dẫn của nó. "

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2006

Sự tích cây Menoa


Ngày xưa, trong thời kỳ tràn ngập hương liệu và rượu nho, trước khi chiến tranh với loài rồng xảy ra… Một phụ nữ tên là Linnea sống một mình và hiến cả cuộc đời cho nghệ thuật ca hát để cây cối lớn lên. Bà không tha thiết đến chuyện chồng con. Thế rồi, một ngày kia có chàng trai trẻ đến ngỏ lời yêu thương. Tình cảm của chàng đánh thức trong lòng Linnea cảm giác mà bà tưởng không bao giờ có thật: niềm khao khát được yêu thương và được hy sinh cho người mình yêu. Vì vậy, lần chàng ngỏ lời lần sau, Linnea đã không thể cầm lòng. Bà rời bỏ công việc, sống hạnh phúc với người yêu… được một thời gian. Nhưng vì còn trẻ, chàng lại tìm thấy tình yêu mới với một cô gái ít tuổi hơn mình. Đôi mắt chàng luôn tràn ngập hình ảnh cô ta. Chàng chinh phục và sống hạnh phúc với người con gái đó. Khi Linnea khám phá ra sự phản bội, bà như phát điên vì đau khổ. Chàng tuổi trẻ đã gây nên một sai lầm tệ hại: đã cho Linnea tận hưởng hạnh phúc trong đời, rồi rũ bỏ bà không hề áy náy. Bà tìm gặp anh ta và cô gái kia. Trong một cơn phẫn nộ, Linnea đã đâm chết người tình cũ. Linnea biết mình đã gây ra tội ác và dù có được tha thứ, bà cũng không thể trở lại như xưa. Đời bà đã mất hết niềm vui sống. Vì vậy, bà tìm đến một cây cổ thụ tại Du Weldenvarden, ép mình vào cây, thề tuyệt đối trung thành cùng nòi giống. Bà đã hát suốt ba ngày cho đến khi bà và cây hòa vào nhau làm một. Từ đó, qua nhiều thiên niên kỷ, Linnea săn sóc và bảo vệ rừng cây. Cây Menoa đã được sinh ra như vậy đó.


Eragon lặng lẽ ngồi bên Arya trên một rễ cây khổng lồ. Nó tự hỏi, không hiểu Arya vô tình, hay cố ý kể chuyện này để cảnh cáo nó. Sự nghi ngờ càng mạnh khi nó nghe nàng hỏi:


- Theo chàng, trong thảm kịch này, chàng thanh niên có đáng trách không?


Eragon ngập ngừng lựa lời:


- Theo tôi… anh ta tỏ ra tàn nhẫn quá, còn phản ứng của Linnea lại thái quá…Cả hai đều có lỗi.


Arya trừng trừng nhìn cho đến khi Eragon phải quay qua hướng khác. Cô nói rành mạch từng tiếng.


- Họ không xứng đôi. Chỉ có vậy thôi.


(Trích "The Eldest - Christopher Paolini)


 

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2006

Siêu nhân và cuộc hành trình chưa kết thúc


Siêu nhân! Trong đời mình từng gặp rất nhiều siêu nhân, không, đúng hơn là đọc và xem rất nhiều siêu nhân. Họ là người có thể làm tất cả mọi chuyện. Ngoại trừ việc chết. Siêu nhân không bao giờ chết. Họ biết yêu, nhưng chẳng bao giờ được hạnh phúc với tình yêu. Họ là điều còn sót lại của những giấc mơ thơ trẻ, những ước vọng không thành của con người.


Clark Kent – siêu nhân ngoài hành tinh sống giữa đời thường. Anh cũng yêu và được yêu. Nhưng người anh yêu thì không muốn yêu anh. Còn người yêu anh thì lại chết. Clark Kent có lúc nào không cảm thấy cô đơn?


Trên thế giới này hàng trăm triệu người biết anh, theo dõi cuộc hành trình của anh, nhưng mấy ai đi được đến tận cùng.


Không phải họ chết trong khi anh vẫn còn sống, không phải họ chán ghét vì cuộc hành trình của anh sao dài thế. Mà bởi vì họ không sống ở nơi anh đã sinh ra.


Ngày hôm qua cuộc hành trình của anh đã tạm chấm dứt với tất cả những người đang sống trên cái rẻo đất hình chữ S này, ít ra là những người thích chơi truyền hình miễn phí.


Sao băng đang dội xuống Smallville. Cả thị trấn đang bị tàn phá. Lana sống lại bên chiếc phi thuyền của người ngoài hành tinh. Clark bị đưa tới Bắc Cực (chắc thế) với tuyết phủ trắng xóa. Câu chuyện về một thứ quái vật xấu xa bị đánh thức khi hòn đá nhiệm màu bị nhuốm máu sẽ hủy diệt thế giới vẫn còn đang lơ lửng.


Mọi chuyện dừng ở đó. Những gì còn lại của anh là “TO BE CONTINUED”


Mình hứa không chửi bậy. Có ai có địa chỉ đánh bom thư không cho mình xin một chỗ.


P/S: ảnh minh họa là Locke - siêu siêu nhân trong lòng mình. Đoán là chẳng ai biết anh ấy là ai!

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2006

Hana Yori Dango JDrama


What is story?

Dựa trên bộ manga nổi tiếng cùng tên của tác giả Kamio Yoko, bộ phim kể về câu chuyện lãng mạn giữa Makino Tshukushi - một nữ sinh trung học bình thường với Doumyouji Tsukasa - một anh chàng tỉ phú. Nói Tshukushi bình thường chưa chính xác lắm. Gia cảnh bình thường, nhan sắc cũng bình thường, sống một cuộc sống cũng bình thường, nhưng cô theo học ở một nơi không bình thường. Học viện Eitoku là nơi các cậu ấm cô chiêu quý tộc theo học. Ở đó, một cô gái vốn sinh động, mạnh mẽ, chính trực như Tshukushi luôn phải nén nhịn tất cả những trò học đòi nhố nhăng của bạn học, đặc biệt là sự sùng bái đến mức cực đoan đối với F4 – nhóm học sinh gồm 4 anh chàng tỉ phú nắm trong tay toàn bộ quyền lực của trường.

Mọi chuyện đã không còn bình thường nữa, khi vào một ngày đẹp trời, Tshukushi đứng ra đối đầu với F4 để bảo vệ một người bạn của mình. Từ đó, những mối quan hệ của cô với Hanarawa Rui, rồi Tsukasa - những thành viên của F4, đã khiến cuộc sống của cô thay đổi….

Who cast:

How did they do? Or some diffirent between Manga and Drama

Đúng theo phong cách của jdoramas, Hana Yori Dango giống nguyên tác mà lại hoàn toàn khác. Việc kết hợp lồng ghép nhiều chi tiết, hoặc nhân vật của manga trong drama này đã thực sự khiến 9 tập phim chứa đựng đầy đủ những gì Kamio Yoko đã gửi gắm. Đôi khi tôi còn phải giật mình, vì có những chi tiết nếu manga viết lại theo phim thậm chí còn có thể hay hơn.

Gia đình Makino không thể nói là “nghèo”: cái tính từ đeo đuổi gia đình Makino trong suốt bộ manga dường như không thể áp dụng với Drama. Họ không phải giàu có, nhưng họ có một căn nhà bình thường, ông bố làm việc trong một cơ quan bình thường (kế toán chứ không phải công nhân như trong truyện) và thậm chí còn được thăng chức. Tôi cảm thấy điều này hợp lý hơn, vì cái nghèo của manga dường như hơi phóng đại, và còn chịu ít nhiều ảnh hưởng của tính may rủi luôn là cái “quá đà” trong truyện tranh.

“Prince Charming” không tạo ra cuộc tình tay ba: không thể phủ nhận Rui quan tâm tới Tshukushi, nhưng để gọi đó là tình yêu như trong manga thì không hẳn. Đến cuối cùng, thực tế là chàng đã quay lại với Sizuka. Không có một buổi chiều Mahattan, chàng đứng lặng lẽ trên cầu đón Tshukushi, không có một nụ hôn như gió thoảng giữa lòng New York với một bông hoa tặng vội. Hơi thất vọng, nhưng tôi lại thấy nhẹ lòng, bởi sẽ khỏi phải một lần nữa hối hận cho Rui.

Bà chủ cửa hàng bánh ngọt Yoko – nhân vật thú vị nhất: Mặc dù không có trong truyện, nhưng đây là một sáng tạo thành công của Drama. Thường xuyên xuất hiện trong những câu chuyện giữa Tshukushi và Yuuki, bà chủ Yoko kể cho chúng ta nghe về rất nhiều những cuộc tình mà bà đã trải qua, như một cuộc tình lặng lẽ với
một chàng ca sĩ nổi tiếng, hay cuộc tình đầy sóng gió với một tay xã hội đen (
J cứ xem phim sẽ biết). Một người phụ nữ lúc nào cũng mơ mộng, nhưng rồi đến cuối cùng cũng hiểu ra đâu là tình yêu đích thực của mình. Nhân vật này cứ như thể một câu chuyện ngụ ngôn, để lại nhiều tiếng cười nhưng cũng nhiều suy nghĩ.

Cuộc tình giữa Tshukushi và Tsubasa – ít sóng gió nhưng vẫn đầy tình cảm: bạn từng sốt ruột vì diễn biến chậm chạp trong manga giữa hai nhân vật này, vậy thì yên tâm là trong drama mọi chuyện sẽ tiến rất nhanh. Không có nhiều nhân vật xen vào giữa họ như Kazuya, Amakusa, Shigeru, cũng không có nhiều sự vụ chia cắt họ như chuyện Tshukushi về quê, rồi Tsukasa đi New York hay sự can thiệp quá sâu của bà mẹ vào cuộc sống của Tshukushi. Mọi chi tiết đều được giản lược đến mức có thể. Tuy nhiên, những tình huống cơ bản như chuyện hai người bị kẹt trong thang máy, chiếc dây chuyền Sao Thổ, chuyện hiểu lầm giữa Rui và Tsukasa, cuộc thi TOJ vẫn được đảm bảo.

Nhưng còn hơn thế.

Tsukasa tối ngày âm ỉ sướng với chuyện chàng và Tshukushi cùng “đến từ” sao Thổ.

Tình bạn đặc biệt của F4 với câu chuyện về quả táo đỏ. Họ đã đánh nhau một trận xả tức ngay trước những tấm áp phích hình quả táo trong mùa giáng sinh.

Yuuki nhu mì nhưng cũng hồn nhiên và táo bạo trước anh chàng Shoujirou điển trai.

Tsukasa đủ kiên nhẫn để chơi trò ghép hình, rồi viết thư, rồi chơi mạt chược nữa J

OST ngọt ngào (làm tôi nhớ tơi Suteki da ne)

Diễn viên trẻ đẹp.

Trang phục, cảnh quan cũng đẹp.

It’s so cool ^-^

Vẫn còn những điểm chưa tốt.

Giai đoạn chuẩn bị theo kiểu quyền Anh của Tshukushi trước khi ra đòn.

Đoạn giới thiệu không muốn nói là dở ẹt nhưng không thể xem tới lần thứ 2.

Chỉ có 2 lỗi nhỏ đó thôi, còn thì có thể nói Hana Yori Dango là một trong những Drama tuyệt nhất tôi từng xem

Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ